7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 100: Lý do Thịnh gia tìm đến

Vu Hi nhìn thấy Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng đều đang vào bếp, anh cho rằng tình hình hiện tại có phần hơi tế nhị.

Vì vậy, anh nói với những người khác ở đây, "Cháu rất xin lỗi, cháu không biết chú Giản có đến không, chúng cháu chỉ mua đồ cho năm người.."

Hoạt động nướng ngoài trời dành cho năm người bỗng chốc trở thành mười một người.

Hà Yến vội vàng nói, "Nếu Tiểu Hi không phiền chúng ta ăn thịt nướng với cháu, tôi sẽ sắp xếp các nguyên liệu còn lại."

Hà Yến sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội hiếm có được dùng bữa với Thịnh gia.

Vu Hi cười, "Nhị thẩm nói đùa, đây là Giản gia, sao chúng cháu lại để ý chứ. Vậy thì những nguyên liệu khác phiền nhị thẩm, cháu vào bếp giúp trước."

Nói xong, Vu Hi đem nguyên liệu đi vào bếp.

Vừa bước vào bếp, Vu Hi đã thấy Giản Nhất Lăng đang dùng dao làm bếp cắt thịt.

Cắt tất cả các loại thịt anh mua thành từng lát mỏng và đều nhau.

Ngoại trừ bít tết và các loại tương tự cần cắt dày, các loại khác được cắt rất mỏng.

Giản Vũ Tiệp ở đó mở vỏ sò, trông hơi vụng về.

Và Địch Quân Thịnh đứng bên cạnh, nhìn Giản Nhất Lăng và Giản Vũ Tiệp đang bận rộn.

Vu Hi bước tới, thấy Giản Nhất Lăng đang cầm một con dao làm bếp lớn.

Con dao nhà bếp lớn để chặt thịt trông còn to hơn tay Giản Nhất Lăng.

Nhìn thấy tình hình này, Vu Hi đã muốn lấy con dao ra và đổi cho cô ấy một con nhỏ hơn.

Nhưng nghĩ đến cảnh được Lăng Thần dẫn đi mấy ngày nay, anh cảm thấy thôi quên đi, bên cạnh hô to cổ vũ càng thích hợp hơn.

Lăng Thần là tên mà Vu Hi vừa đặt cho Giản Nhất Lăng những ngày này.

Lần đầu bị mang phi (*) Vu Hi vẫn còn mông lung, lần thứ hai thì đã quen và bắt đầu vỗ mông ngựa nịnh hót Giản Nhất Lăng.

(*) bị mang phi: Trong chơi game, nghĩa như được người khác kèm cặp, dẫn dắt chơi qua màn

Thời điểm chơi trò chơi, Vu Hi lúc thì nói "Thịnh gia ngưu X", lúc thì nói "Lăng Thần siêu soái", vỗ mông ngựa đến thập phần đúng chỗ.

Bị mang phi phải có bị mang phi bộ dáng.

Nhìn những miếng thịt mà Giản Nhất Lăng cắt ra, quả nhiên anh lo lắng là thừa, Giản Nhất Lăng cắt thịt có bao nhiêu vững vàng.

Kỹ thuật cắt rau tốt như thế nào Vu Hi không biết, dù sao cũng ném anh ra mấy con phố.

Nếu anh ta cắt nó, nó có thể có hình dạng như bị chó gặm.

Vu Hi lại bắt đầu lo lắng về một vấn đề khác, anh và Thịnh gia đều đã biết về chuyện giữa Giản Nhất Lăng và Giản Duẫn Náo.

Bây giờ Giản Duẫn Náo đang ở bên ngoài, không biết bây giờ Lăng Thần nghĩ như thế nào, có hay không sẽ không thoải mái.

Nghĩ đến việc này, Vu Hi gợi ý, "Cái kia, Lăng.. khụ, Nhất Lăng muội muội, nếu em không thấy thoải mái, anh sẽ đưa em ra ngoài ăn, lý do là Thịnh gia tìm em."

Anh nói xong liền nhận được ánh mắt sắc bén từ Thịnh gia.

Vu Hi chột dạ, nhưng cũng không có biện pháp, anh không có lý do nhưng Thịnh gia thì được.

Rốt cuộc thì Thịnh gia nổi tiếng là tùy hứng..

Còn anh nổi danh là ngoan ngoãn, làm sao một cậu bé ngoan như anh lại có thể bắt cóc em gái hàng xóm của mình rồi bỏ trốn.

Giản Vũ Tiệp cũng khựng lại khi nghe lời của Vu Hi.

Cậu không biết rõ ràng tình huống, nhưng cũng có nghe nói qua một chút, vừa rồi cậu cảm giác được bầu không khí kỳ quái.

Lần này Giản Vũ Tiệp đồng ý với suy nghĩ của Vu Hi, "Ừ, Vu Hi nói đúng, chúng ta đi ra ngoài ăn đi."

"Không sao đâu." Giản Nhất Lăng lắc đầu, Giản Nhất Lăng biết rằng hôm nay cha Giản và mẹ Giản đã đưa Giản Duẫn Náo đến với hy vọng rằng cô và Giản Duẫn Náo sẽ cố gắng hòa thuận với nhau trong hòa bình, nếu hôm nay cô và Giản Duẫn Náo xảy ra xung đột, mọi người kể cả ông bà cô sẽ rất buồn.

Sau khi bị Giản Nhất Lăng từ chối, Vu Hi quay đầu lại nhìn Địch Quân Thịnh, tìm kiếm lời khuyên từ anh ta, chờ anh ta thuyết phục Giản Nhất Lăng vài lời.

Trước đây, Thịnh gia khá quan tâm đến vấn đề của Lăng Thần.

"Đừng nhìn gia, gia là tới đây ăn cơm." Địch Quân Thịnh dựa lưng vào bồn rửa mặt, một bộ dáng lười biếng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 101: Đối thoại giữa Giản lão gia và Giản Thư Hình

Thừa dịp mọi người đang thu dọn thức ăn, Giản Thư Hình đã đến phòng trồng lan để gặp lão gia tử.

"Nói đi, có chuyện gì."

Lão gia tử nhìn thấy con mình nhíu mày, liền đoán được ông có chuyện gì cần nói.

"Con có một chuyện muốn nhờ ba."

"Người trong nhà, đừng nói nhờ vả gì mà nhờ vả. Cứ nói đi. Dù tuổi đã về hưu nhưng lão nhân gia ta cũng không đến nỗi mặc kệ chuyện trong nhà."

"Là chuyện này, chúng con đã tìm được người có thể phẫu thuật cho Tiểu Náo, nhưng bên kia nói rằng hãy đợi. Chúng con sợ rằng đây chỉ là cái cớ của bên kia, vì vậy.."

Họ đã nhận được thư trả lời từ bên kia vào ngày hôm kia.

Bên kia không từ chối hoặc đồng ý trực tiếp, nói rằng hãy đợi một thời gian.

Đợi một thời gian là đợi đến bao giờ?

Tay của Tiểu Náo được phẫu thuật càng sớm thì cơ hội hồi phục càng lớn.

Lão gia tử gật đầu, "Ta hiểu rồi, ta sẽ nhờ bạn ta giúp đỡ."

Bản thân lão gia tử cũng quan tâm đến vấn đề này.

Nó liên quan đến sự hòa thuận của gia đình.

"Cám ơn ba!"

"Loại chuyện này còn đừng nói lời cảm ơn. Đúng rồi, con gần đây phải người đi ra ngoài tỉnh. Hình như là muốn tra tìm cái gì sao?"

Tuy rằng lão gia tử đã về hưu, nhưng nhiều chuyện vẫn không qua được mắt lão gia tử.

"Dạ, điều tra một chút sự tình."

"Có nghiêm trọng không?"

Giản Thư Hình đem chuyện Giản Duẫn Thừa đã nói với ông hai ngày trước nói với lão gia tử.

"Ý con là, Duẫn Thừa nghi ngờ rằng có người giúp việc trong gia đình con đã gây ra vụ tai nạn giữa Tiểu Lăng và Tiểu Náo?"

"Chỉ là nghi ngờ thôi. Hiện tại con không tìm được bằng chứng xác thực nào."

Đội giám sát chỉ chụp được ảnh Mạc tẩu nhìn trộm cách đó không xa khi Giản Nhất Lăng và Giản Duẫn Náo xảy ra mâu thuẫn.

Nhưng nếu hỏi chuyện này, Mạc tẩu hoàn toàn có thể giải thích rằng bà ấy có chuyện muốn đến nói với Giản Nhất Lăng hoặc Giản Duẫn Náo, và bà ấy thấy bọn họ đang cãi vã nên không dám bước tới.

Trên thực tế, họ không thu được bất kỳ kết quả nào sau khi truy tìm video.

Lão gia tử nghiêm nghị nói, "Thư Hình, con phải biết rằng mấu chốt của vấn đề này là Tiểu Náo đã đích thân xác định là Tiểu Lăng đã đẩy thằng bé."

Mấu chốt của vấn đề nằm ở Giản Duẫn Náo.

Bây giờ Giản Duẫn Náo chỉ ra và xác định Giản Nhất Lăng chứ không phải người giúp việc chỉ ra và xác định.

"Con biết."

Lông mày của Giản Thư Hình không thể giãn ra, giọng điệu nặng nề, "Con và Duẫn Thừa không biết chuyện này tra tiếp thì có thể giải quyết vấn đề gì, nhưng hiện tại xuất hiện vấn đề, cho dù là khả năng rất nhỏ, con cũng không muốn bỏ sót."

"Cũng tốt. Điều tra rõ cũng tốt. Dù việc đó không giúp ích được gì chuyện của Tiểu Náo và Tiểu Lăng, nhưng người trong nhà thì cũng nên kiểm tra. Những người không rõ ràng hoặc có ý đồ xấu thì nên thanh tẩy sớm. Nếu thật sự làm chuyện có hại cho gia đình, liền không cần nương tay."

Đừng nhìn lão nhân gia cả ngày trồng hoa nuôi chim, khi độc ác tàn nhẫn thời điểm đó có thể khiến đối phương đau khổ muốn chết.

Giản Thư Hình nói, "Đúng rồi ba, làm sao Địch Quân Thịnh và Tiểu Lăng lại ở chung một chỗ?"

Mọi người đều biết Vu Hi.

Cậu là một cậu bé tốt.

Cậu và Tiểu Lăng chơi cùng nhau, Giản Thư Hình cảm thấy không có vấn đề gì.

Nhưng Địch Quân Thịnh đó khiến Giản Thư Hình không khỏi lo lắng.

Ông sợ rằng Nhất Lăng đi theo học cái xấu, cũng sợ Địch Quân Thịnh âm mưu gây rối.

"Ta đã cùng nói chuyện với anh Địch tiểu tiên sinh. Tuy tính tình của cậu ta có hơi kỳ quái nhưng chắc cũng không tệ như lời đồn. Tiểu Lăng chơi với Vu Hi nên có tiếp xúc với anh Địch tiểu tiên sinh. Đừng lo, Vu Hi là một đứa hiểu chuyện."

Nếu có chuyện gì xảy ra với Giản Nhất Lăng, Vu Hi phải cho Giản gia một cái công đạo.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 102: BBQ sân vườn (1)

Giản lão gia đã nói như vậy, Giản Thư Hình không thể nói bất cứ điều gì nữa.

Bây giờ Tiểu Lăng đang ở trong nhà cũ, lão gia và lão phu nhân quản lý, họ nói không sao, thì ông không thể xen vào nữa.

Mặc dù trong lòng, ông vẫn cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Dù Vu Hi có đáng tin cậy đến đâu thì cậu ta cũng là nam hài tử.

Nhất Lăng nhà bọn họ là nữ hài tử.

Tuy rằng sau này hai nhà kết hôn cũng không phải là không thể, nhưng dù sao Tiểu Lăng vẫn còn quá nhỏ, còn phải lớn hơn nữa mới có thể nói đến loại chuyện này.

###

Lúc mười giờ, Vu Hi và những người khác bắt đầu đặt nguyên liệu do Giản Nhất Lăng chuẩn bị trên bãi cỏ.

Có một số ô che nắng và một số lò nướng thịt nướng trên bãi cỏ.

Một số thức ăn và đồ uống đã nấu chín đã được chất trên bàn bên cạnh.

Những thứ này được chuẩn bị bởi Hà Yến.

Bà ấy đã bận rộn từ lúc nói chuyện với Vu Hi cho đến bây giờ.

Dù là đồ uống hay các nguyên liệu khác, bà đều chuẩn bị cẩn thận để đảm bảo rằng mọi thứ đều tốt nhất.

Đây là một bữa tiệc nướng đơn giản trong sân, nhưng theo quan điểm của Hà Yến, đây là một cơ hội hiếm hoi để gặp gỡ Thịnh gia.

Hiện giờ, không biết có bao nhiêu người ở thành phố Hằng Viễn muốn gặp Thịnh gia mà đều không có biện pháp.

Vu Hi nhìn những chiếc bàn đã chất đống, liền yêu cầu người giúp việc đưa cái bàn khác đến đây.

Các nguyên liệu mà họ muốn nấu phải được đặt trên một bàn riêng.

Tất nhiên, không nên nhầm lẫn nguyên liệu mà Hà Yến đem đến và nguyên liệu họ đi mua sáng sớm nay do chính Nhất Lăng muội muội xử lý.

Ngay cả khi Nhất Lăng muội muội làm không ngon, nó vẫn khác với người thường.

Miễn là nó không quá khó chịu, anh sẽ tận lực ăn phần của Nhất Lăng muội muội chuẩn bị.

Mặt mũi của Lăng Thần vẫn cần phải cho, và lòng tự trọng của Lăng Thần vẫn cần được gìn giữ.

Vu Hi chưa ăn bất cứ thứ gì Giản Nhất Lăng làm, vì vậy anh ấy không có nhiều hy vọng vào nguyên liệu gia vị của Giản Nhất Lăng.

Chỉ cần đánh giá sự quyết đoán của Giản Nhất Lăng trong việc đổ gia vị vừa rồi, anh cảm thấy nó rất đáng để thử.

Sau khi dọn mọi thứ ra ngoài, Giản Nhất Lăng và những người khác cũng bước ra.

Giản Nhất Lăng đeo một chiếc tạp dề nhỏ có in hình hoạt hình.

Nó có phần nền màu hồng nhạt, mặt trên thêu hình chú thỏ trắng tinh, đôi mắt thỏ to tròn mềm mại rất dễ thương.

Đây là khi ba người họ đi mua sắm vào buổi sáng, Địch Quân Thịnh đã tự tay mua nó.

Vừa rồi khi ở trong bếp, Giản Nhất Lăng đã mặc nó vào vì cần thiết.

Chỉ có một chiếc tạp dề phù hợp với kích thước cơ thể của cô, cô không có lựa chọn nào khác.

Giản Nhất Lăng đi phía sau còn đi theo là Giản Vũ Tiệp, với nụ cười rõ ràng trên khuôn mặt, như thể anh ấy vẫn đang nói chuyện với Giản Nhất Lăng trên đường đi.

Địch Quân Thịnh cũng cùng với hai người họ đi tới, chỉ cách họ một chút.

Hà Yến rất vui khi thấy Địch Quân Thịnh và Giản Vũ Tiệp đi cùng với nhau, đối với bà đây là một chuyện rất tốt.

Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn nhìn con gái của họ, trong lòng khẽ động, rồi lại nhìn Giản Duẫn Náo đang cúi đầu nghịch điện thoại, trong lòng vừa đau khổ vừa mong đợi.

Lông mày của Giản Duẫn Thừa lại nhíu lại, ánh mắt anh rơi vào Địch Quân Thịnh, người đang ở phía sau bên phải của Giản Nhất Lăng chưa đầy hai mét.

Người đàn ông này thật nguy hiểm.

Em gái anh không nên thân thiết với một người như vậy.

Khi bữa tiệc nướng hôm nay kết thúc, anh ấy cần nói chuyện với Vu Hi.

Giản lão gia và Giản lão phu nhân đã ngồi vào chỗ rồi, hai ông bà cứ như hai đứa trẻ lặng lẽ chờ thức ăn.

Ngay khi Giản Nhất Lăng đến, lão phu nhân đã mỉm cười và nói với Giản Nhất Lăng, "Hôm nay hãy làm đầu bếp nhé bé ngoan! Bà nội sẽ đợi bé ngoan nướng cho bà nội ăn nhé?"
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 103: BBQ sân vườn (2)

"Vâng." Giản Nhất Lăng đồng ý, sau đó quay người đi đến lò nướng thịt nướng, và bắt đầu nướng thứ gì đó.

Giản Vũ Tiệp và Vu Hi đứng cạnh Giản Nhất Lăng từ trái sang phải, đây là kết quả của cuộc thảo luận giữa hai người họ vừa rồi.

Để tránh bất kỳ tai nạn nào, họ phải theo sát Giản Nhất Lăng hôm nay.

"Muốn ăn cái gì trước?" Giản Nhất Lăng ngẩng đầu hỏi Giản Vũ Tiệp.

"Ăn sò điệp trước đi!" Lúc nãy chính anh mở vỏ sò, sau đó Giản Nhất Lăng đặt tỏi băm lên sò điệp và chuẩn bị nêm gia vị.

Giản Nhất Lăng gật đầu.

Sau đó, cô ấy quay đầu lại và hỏi Vu Hi, "Anh muốn ăn gì?"

Vu Hi nghĩ một lúc, "Hãy lấy mười xiên thịt cừu!"

Bởi vì Giản Nhất Lăng vừa mới cắt thịt cừu, chính anh là người dùng xiên để xiên thịt vào.

Sau đó, Giản Nhất Lăng bắt đầu nướng sò điệp với thịt cừu xiên, tôm nướng và ngô nướng cùng một lúc.

Tôm nướng là dành cho Giản lão phu nhân.

Ngô nướng là dành cho Giản lão gia.

Cùng lúc nướng nhiều thứ, Giản Nhất Lăng vẫn làm một cách bài bản, trông thành thạo và chuyên nghiệp.

Địch Quân Thịnh, người đang ngồi trên chiếc ghế cách đó chưa đầy hai mét, có vẻ không vui.

"Của gia đâu?"

Tại sao không hỏi anh ta?

Giản Vũ Tiệp và Vu Hi đều hỏi, nhưng bỏ qua Địch Quân Thịnh.

Đúng vậy, Vu Hi nghi ngờ nhìn Giản Nhất Lăng đang bận rộn trước lò nướng thịt.

Mặc dù vừa rồi Thịnh gia không giúp trong bếp, nhưng ít nhất anh ấy đã đi mua đồ ăn hôm nay.

Tự mình giúp Giản Nhất Lăng xách đồ! Không để cho vệ sĩ làm giúp! "

" Anh ăn rau. "Giản Nhất Lăng trả lời với một giọng chắc chắn.

" Tại sao? "Địch Quân Thịnh đột ngột đứng lên và đi đến bên cạnh Giản Nhất Lăng.

Vu Hi ngạc nhiên trước Địch Quân Thịnh.

Ồ, không xong, thỏ nhỏ có vẻ chọc Thịnh gia sinh khí!

Vu Hi có chút lo lắng về Giản Nhất Lăng.

Trong lòng Giản Vũ Tiệp vang lên báo động, anh cảnh giác nhìn chằm chằm Địch Quân Thịnh.

Vu Hi đang muốn khuyên hai câu thì nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Giản Nhất Lăng bình tĩnh và rõ ràng nói," Tránh chất béo, cholesterol, tránh đồ ăn cay, tránh chất đạm cao calo. "

Giản Nhất Lăng nói xong quay đầu nhìn Địch Quân Thịnh, vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không sợ hãi.

Trái tim của Địch Quân Thịnh không tốt, cho dù anh ấy thường cư xử bình thường như thế nào, cho dù trái tim anh ấy mạnh mẽ đến đâu, anh ấy cũng không thể che giấu sự thật rằng thể chất của anh ấy rất mỏng manh.

Vu Hi vội vàng nói," Nhất Lăng muội muội, em không biết Thịnh gia không thích ăn chay, nhiều ít gì cũng phải có thức ăn mặn. "

Việc này, Địch gia thật sự luôn đau đầu.

Họ muốn Địch Quân Thịnh ăn thanh đạm, nhưng Địch Quân Thịnh tính tình này, làm sao có thể bạc đãi chính mình.

Địch gia sợ rằng anh nếu ăn quá nhiều những thực phẩm giàu calo và cholesterol cao sẽ nguy hiểm, nhưng mà cũng sợ tính khí nóng nảy của anh ta hơn.

Cuối cùng cân nhắc lại, chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp rằng giảm thiểu các loại thực phẩm giàu calo và cholesterol cao trong chế độ ăn hàng ngày của anh.

Giản Nhất Lăng tiếp tục nói với Địch Quân Thịnh," Tôi sẽ làm cho anh món nấm nướng, được không? Tôi sẽ nướng nó và nó sẽ rất ngon. "

Một số loại nấm hiếm có vị ngon như thịt, và ngon hơn cả hải sản.

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu lên, nhìn Địch Quân Thịnh với đôi mắt trong như gương, hướng anh dò hỏi.

Kỳ thật cũng không phải thảm như vậy, không cho anh ăn ngon.

Vẫn có những sự chuẩn bị đặc biệt cho anh ấy.

Sáng nay khi ra ngoài mua đồ ăn, Giản Nhất Lăng đã đặc biệt yêu cầu đi đến một nơi có thể mua các loại nấm quý hiếm.

Khi đó, Vu Hi và Địch Quân Thịnh nghĩ rằng Giản Nhất Lăng chỉ muốn ăn nấm.

" Tốt."Địch Quân Thịnh đồng ý.

Rồi anh ta vui vẻ ngồi lại, khóe miệng không khống chế được nhếch lên.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 104: BBQ sân vườn (3)

Hả? Thịnh gia cứ như vậy thỏa hiệp?

Vu Xi cảm thấy hôm nay Địch Quân Thịnh dễ nói chuyện quá sức.

Giản Vũ Tiệp khịt mũi bất mãn, nhưng không nói gì, bởi vì anh cũng đã nghe nói về tình hình sức khỏe không tốt của vị gia này, việc em gái chuẩn bị đồ ăn cho anh ta một mình cũng có lý.

Những người khác nhìn Giản Nhất Lăng, có chút không thể xen vào, và có chút xấu hổ không thể giải thích được.

Ôn Noãn nhìn Địch Quân Thịnh thỉnh thoảng nói gì đó với con gái, bà rất lo lắng.

Bà thậm chí còn nhìn lão phu nhân để cầu cứu.

Giản lão phu nhân ngồi bình thản, không có ý can ngăn.

Lão phu nhân đã từng nghe lão gia tử của mình kể rằng Địch Quân Thịnh là một thiếu gia ăn chơi không giả, nhưng anh ta đối với nữ nhân, không có đối xử không tốt.

Nghe nói, Địch gia không biết đã nghĩ ra bao nhiêu cách, bao nhiêu nữ nhân đã được giới thiệu với cậu ấy theo nhiều cách khác nhau, nhưng cậu đều từ chối.

Và theo đánh giá của lão gia tử, người này tuy có thói hư tật xấu, nhưng cũng giống như bé ngoan của bà, trong nội tâm không có xấu.

Giản lão phu nhân tin vào con mắt nhìn người của chồng mình.

Hơn nữa, trước mặt nhiều người, mấy đứa trẻ nói chuyện và pha trò, người làm gia trưởng lại muốn xen vào, có phải là không có đạo lý quá không?

Giản lão phu nhân là người không nói đạo lý như vậy sao?

Hà Yến bên này cũng vội vàng để cho đầu bếp lão gia tử bắt đầu nướng ở một bếp nướng khác.

Chỉ chờ Giản Nhất Lăng nướng ở đó chắc chắn là không đủ cho mười một người họ ăn.

Chỉ có một vài đứa trẻ ở đó vui chơi.

Nếu thực sự muốn làm nhiều món ăn, phải để đầu bếp nấu mới được.

Đặc biệt là Địch Quân Thịnh, vị khách quý này, phải được đối xử tốt, không nên để mọi người nghĩ rằng Giản gia của bọn họ không phục vụ tốt.

Sò điệp và thịt cừu xiên của Giản Nhất Lăng nhanh chóng được nướng chín.

Giản Vũ Tiệp và Vu Hi là những người đầu tiên thưởng thức sự khéo léo của Giản Nhất Lăng.

Sò điệp không cay, nhưng xiên cừu tương đối cay nhiều.

Vu Hi không biết Giản Nhất Lăng phát hiện ra mình nghiện đồ cay từ khi nào.

"Em nướng ngon quá!" Giản Vũ Tiệp không hề giữ kẽ mà khen trù nghệ của Giản Nhất Lăng, vẻ mặt vui sướng.

Vu Hi trong lòng lẩm bẩm, cho dù em gái ngươi đưa cho một đóa hoàng liên, chắc ngươi cũng có thể nói là ngọt.

Sau đó Vu Hi cắn đứt xiên thịt cừu trong miệng.

"Ta đi! Sao món thịt cừu xiên này ngon hơn món nướng ở nhà hàng thịt nướng bên ngoài vậy?"

"Tất nhiên rồi! Thân thủ em gái tôi nướng sao lại giống nhau?" Giản Vũ Tiệp coi đó là điều hiển nhiên.

"Không, tôi nói thật đấy! Món này ngon hơn nhiều so với món tôi ăn ở tiệm thịt nướng bên ngoài!" Vu Hi thực sự không ngờ món thịt nướng của Giản Nhất Lăng lại ngon như vậy.

Thịt nướng của Giản Nhất Lăng ngon hơn so với thịt nướng ở tiệm nướng thông thường, nhưng thực tế không có gì đáng ngạc nhiên.

Đầu tiên là nguyên liệu khác nhau, hôm nay đều dùng thịt tươi ngon nhất, nhà hàng thịt nướng bình thường cũng sẽ không dùng nguyên liệu tốt như vậy, huống chi là quán thịt nướng ven đường.

Hơn nữa, khi cắt thịt, Giản Nhất Lăng luôn cắt theo thớ thịt, gia vị được điều chỉnh cẩn thận, khi nướng, nhiệt độ và thời gian đều được kiểm soát hợp lý.

Tôm và ngô cũng đã sẵn sàng, và chúng được để riêng một bên, Giản Vũ Tiệp mang chúng cho lão gia tử và lão phu nhân.

Tiếp theo, Giản Nhất Lăng mang ra một cái nồi đã chuẩn bị sẵn từ trong bếp ra, đặt nó lên giá nướng sau khi thêm nước sạch và đun nóng cái nồi bằng lửa than.

Có vẻ như muốn hầm súp.

Sau đó Giản Nhất Lăng bắt đầu nướng nấm sữa và nấm đầu xanh.

Hai loại nấm này có thể nướng trực tiếp mà không cần đổ dầu, chỉ cần rắc một chút muối khi vừa chín tới là có thể thưởng thức hương vị của nấm theo đúng hương vị ban đầu.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 105: BBQ sân vườn (4)

Cắt nấm cục thành từng lát mỏng, cắt thịt bò đã chọn thành từng lát mỏng, xiên chúng lại với nhau và nướng trên giá.

Địch Quân Thịnh không ăn được quá nhiều đồ dầu mỡ, nhưng không phải là không ăn thịt, bổ sung một ít thịt nạc một cách hợp lý là được.

Tiếp theo, Giản Nhất Lăng đặt giấy bạc lên trên vỉ nướng, đặt các viên tôm hùm và tôm đã cắt, thêm nước sốt XO, tỏi và các gia vị khác, bọc giấy bạc để giữ nhiệt và mùi thơm.

Khi nó được mở ra một lần nữa, mùi thức ăn tuyệt vời bay tới.

Giản Nhất Lăng thêm cải xoăn và bắp cải tím vào trước khi bắc nồi ra khỏi.

Sau khi mọi thứ đã hoàn tất, Giản Nhất Lăng đem cho Địch Quân Thịnh một đĩa, một đĩa kiểu phương Tây với si rô sữa quay, nấm đầu xanh nướng, thịt bò nướng nấm cục và thêm tôm hùm.

Cuối cùng, cô cắt vài quả cà chua nhỏ để trang trí.

Tinh tế và quyến rũ, hương thơm tràn ngập.

Vu Hi xem đến thèm, chợt cảm thấy xiên thịt cừu trong tay không thơm ngon nữa.

Địch Quân Thịnh lấy đĩa thức ăn mà Giản Nhất Lăng đưa cho anh, và chậm rãi nếm thử.

Cả Vu Hi và Giản Vũ Tiệp nhìn chằm chặp anh ta, nhưng Địch Quân Thịnh xem như không thấy điều đó.

Giản Nhất Lăng tiếp tục chăm chú nướng các nguyên liệu khác, lúc này điện thoại trong túi cô bắt đầu đổ chuông không ngừng.

Lúc đầu, Giản Nhất Lăng không định nghe máy, nhưng nó vẫn tiếp tục đổ chuông sau một thời gian.

Giản Nhất Lăng tạm thời phải dừng lại và lấy điện thoại di động ra.

Cô xem tất cả tin nhắn của người trong viện nghiên cứu gửi cho cô, bên kia gọi điện cho cô mấy lần, do cô không bắt máy nên họ đã gửi tin nhắn cho cô.

Thoạt nhìn có vẻ có chuyện.

Giản Nhất Lăng gửi lại một tin nhắn cho bên kia: [? ]

[Ông trời ơi, cô nãi nãi ngươi cuối cùng cũng trả lời rồi!]

[? ]

[Có việc gấp tìm cô. Đối với trường hợp tôi đã nói với cô trước đó, Cừu lão tiên sinh, một người kì cựu trong giới y học vừa liên hệ với phó giám đốc của chúng ta, hy vọng rằng chúng ta có thể xử lý vụ việc này. Bà cô ơi, nếu cô nắm chắc được vấn đề này và phẫu thuật thành công, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho danh tiếng của cô trong ngành.]

Cừu lão tiên sinh là nhân vật thái sơn bắc đẩu trong lĩnh vực y học, đặc biệt là liên quan đến khối u, là người có địa vị cao và sức ảnh hưởng lớn.

[Chờ một thời gian.]

[Cừu lão tiên sinh mong rằng cô sẽ trả lời chính xác, bởi vì vi phẫu càng được thực hiện sớm thì hiệu quả phục hồi chức năng càng tốt.]

Người liên lạc chuyển tiếp tình hình khách quan cho Giản Nhất Lăng.

[Không thúc giục, thúc giục sẽ không nhận lời.]

Giản Nhất Lăng có thái độ và phán đoán riêng về vấn đề công việc.

Cô ấy sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự can thiệp từ bên ngoài và những người khác.

Sau khi Giản Nhất Lăng trả lại tin nhắn, cô cất điện thoại vào túi và quay lại lò nướng để nướng đồ.

Trong vòng hai phút, điện thoại di động của Giản lão gia đổ chuông.

Ít người biết số điện thoại di động của Giản lão gia, hầu hết mọi người chỉ có thể liên lạc với trợ lý của ông.

Không có nhiều người có thể trực tiếp gọi vào điện thoại di động của lão gia tử ngoại trừ người trong gia đình ông.

Khi điện thoại của Giản lão gia đổ chuông, Giản lão phu nhân, Giản Thư Hình, Ôn Noãn, và thậm chí cả Giản Duẫn Náo đều nhìn ông đầy lo lắng.

Giản lão gia tử bắt máy, có giọng nói của một ông lão ở đầu dây bên kia, "Ông già Giản, xin lỗi, tôi không thể làm những gì ông đã yêu cầu."

Giản lão gia tử lặng đi khi nghe thấy điều này.

Lão Cừu tên tuổi trong giới y học thập phần vang dội.

Chưa kể có bao nhiêu người muốn trở thành học trò của ông ấy, kể cả khi họ không liên quan gì đến khối u, ít nhiều họ cũng đã nghe đến tên của Cừu lão tiên sinh.

Hầu hết mọi người bán cho Cừu lão tiên sinh mấy phần thể diện.

Không nghĩ tới lần này lão Cừu tự thân xuất mã cũng không thể làm đối phương chấp nhận.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 106: BBQ sân vườn (5)

Ông lão ở đầu dây bên kia tiếp tục nói, "Người bên kia thái độ rất cứng rắn, chỉ nói chờ một thời gian, cũng không hoàn toàn là từ chối."

Khi nói lời này, giọng điệu của ông lão tràn đầy tiếc nuối.

"Tôi biết, đã vất vả cho ông rồi."

"Giản lão nhân ông đừng khách khí, tôi cũng không giúp ích được gì, tôi nghĩ bên ông vẫn nên cùng đối phương tiếp tục duy trì thông tin liên lạc sẽ tốt hơn."

"Tôi biết."

Nói xong Giản lão gia tử cúp máy.

Giản Thư Hình và những người khác trông có vẻ phiền muộn.

Họ đã biết được từ giọng điệu của Giản lão gia tử rằng mọi thứ đang diễn ra không tốt.

Giản Duẫn Náo gục đầu xuống, rõ ràng là cậu ta thất vọng.

Không ai quan tâm đến sự tiến triển của vấn đề này hơn cậu ta.

Không ai muốn thực hiện phẫu thuật này hơn cậu ta.

Nhưng giờ cậu ta lại nhận được một tin khiến cậu ta thất vọng.

Giản Thư Hình ở bên cạnh an ủi, "Không sao, cũng không phải là tin xấu, giống như trước đây, chờ một thời gian."

Bên kia không có từ chối bọn họ, vậy cũng không phải là tin tức xấu.

Chỉ là họ mong đối phương cho họ một câu trả lời rõ ràng và khẳng định hơn.

"Không thành vấn đề." Giản Duẫn Náo tiếp tục cúi đầu nghịch điện thoại di động, giả vờ như không quan tâm.

Dù sao thì cậu ta cũng thế này rồi, còn gì tệ hơn chứ?

Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, Giản Thư Hình và Ôn Noãn trong lòng cũng rất khó chịu.

Nhìn thấy vậy, Hà Yến vội vàng yêu cầu đầu bếp mang đồ nướng đến để làm dịu không khí.

"Nào, ăn chút gì trước đi, con tôm hùm Úc này rất ngon, thịt nhìn rất mềm."

Hà Yến đã chuẩn bị những nguyên liệu tốt nhất mà bà có thể mua được trong thời gian ngắn.

Tôm hùm Úc, thịt bò Nhật Bản, trứng cá muối, cua hoàng đế, v. V.

Giản lão phu nhân không thích Hà Yến làm như vậy, chất đống nguyên liệu đắt tiền có thể mua được trước mặt bà.

Lão phu nhân cảm thấy đồ ăn tốt ở tinh không ở quý, đạo đãi khách ở lễ không ở kim.

Nhưng lão phu nhân không nói gì với Hà Yến, chỉ là thói quen bất đồng, là một người mẹ chồng, bà tôn trọng con dâu của mình.

Để không khí bớt căng thẳng, mọi người cũng bắt đầu ăn.

Hà Yến cũng đặc biệt yêu cầu người giúp việc đưa một số cho Địch Quân Thịnh.

Lúc này Giản Vũ Tiệp dung khay bưng súp lên.

Đây là một món súp rau củ được Giản Nhất Lăng đun trong một cái nồi, trong đó có các nguyên liệu như tùng nhung và tiên măng, rồi đun trên lửa than.

Ăn ngon và đỡ ngấy, húp một bát khi thịt nướng có dầu mỡ là vừa.

Giản Vũ Tiệp đặt một cái bát trước mặt mọi người, rồi quay lại chỗ Giản Nhất Lăng lần nữa.

Nếu không quay lại sớm, vị trí của cậu sẽ bị người khác chiếm mất.

Lão gia tử và lão phu nhân đang vui vẻ nếm món súp do cháu gái của họ nấu.

Giản Thư Hình và Ôn Noãn cầm bát súp do con gái nấu trên tay, tâm tình rất phức tạp.

Ánh mắt của Giản Duẫn Thừa dịu đi một chút, rồi anh dùng thìa múc một miếng vào miệng.

Giản Duẫn Náo nhìn bát súp trước mặt, đột nhiên đưa tay trái hất đổ bát.

Bát súp bị lật úp trên bàn, nước súp bên trong làm ướt mặt bàn, chảy xuống đất.

Trong giây lát, tất cả mọi người im lặng, không khí đọng lại.

Mọi người nhìn cái bát bị lật úp bên cạnh Giản Duẫn Náo, vẻ mặt đanh lại.

Ôn Noãn trong lòng như có cái gì nhấc lên, nắm chặt lấy tay Giản Thư Hình bên cạnh.

Giản lão phu nhân cau mày, Giản Duẫn Náo là cố ý, ai cũng có thể thấy được.

Cậu ta đang nói với mọi người rằng cậu ta không thể nào tha thứ cho Giản Nhất Lăng, và cậu ta không thể ăn những gì Giản Nhất Lăng nấu.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 107: Áo len là Tiểu Lăng đan (1)

Giản Vũ Tiệp tức giận, anh ta định cùng Giản Duẫn Náo hỏi lý lẽ.

Vừa định bước chân ra, một bàn tay nhỏ bé đã nắm lấy tay áo của anh, cô kéo mạnh góc áo.

Giản Vũ Tiệp nhìn lại Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng hướng Giản Vũ Tiệp và lắc đầu, "Không sao đâu."

Nếu Giản Vũ Tiệp chạy đến chỗ Giản Duẫn Náo để tranh luận, mọi người trong Giản gia sẽ xấu hổ, mặt mũi của Giản gia sẽ bị đánh mất, mọi người sẽ bị tổn thương.

"Nhưng.."

Giản Vũ Tiếp rất tức giận, nhưng Giản Duẫn Náo rõ ràng là cố ý!

"Không sao." Giản Nhất Lăng thì thầm với Giản Vũ Tiệp, với vẻ mặt kiên quyết, Giản Vũ Tiệp cau mày, trong nội tâm đấu tranh.

Cuối cùng, trước sự kiên quyết của Giản Nhất Lăng, anh đã bỏ cuộc.

Giản Duẫn Thừa đột nhiên quay đầu lại hỏi Giản lão phu nhân, "Bà nội, Tiểu Lăng có mất nhiều thời gian để đan chiếc áo này cho con không?"

Giản lão phu nhân dừng lại, "Con thích là được."

Giản lão phu nhân không muốn nhấn mạnh Giản Nhất Lăng đã dành bao nhiêu thời gian và tâm tư để đan chiếc áo này.

Bà không biết tại sao Giản Duẫn Thừa lại đột ngột đề cập đến chuyện này.

Vì vậy, bà nhìn Giản Duẫn Thừa và chờ đợi những lời nói sau đó của anh.

Giản Duẫn Náo lúc này mới kinh ngạc nhìn về phía Giản Duẫn Thừa, "Anh cả, anh đang nói cái gì vậy? Cái áo trên người anh là do Thi Vận đưa cho anh, là cô ấy tự đan."

Giản lão phu nhân cau mày, "Cái áo là chính Tiểu Lăng tự mình đan, bà thấy nó bằng chính mắt mình. Làm thế nào nó có thể được đan bởi người khác?"

"Không thể nào. Con đã ở đó khi Thi Vận đưa ra món quà cho anh trai, con cũng thấy nó bằng chính mắt mình!" Giản Duẫn Náo nói với sự tự tin.

Sau đó, anh quay sang hỏi Giản Thư Hình và Ôn Noãn, "Ba, mẹ, ba mẹ cũng ở đó, hai người hãy nói với bà nội rằng chiếc áo len là của Thi Vận đưa."

Đối mặt với câu nói của Giản Duẫn Náo, ba mẹ Giản nhíu mày chặt.

Giản Thư Hình trầm giọng giải thích, "Tiểu Náo, chúng ta xác nhận quần áo là do Tiểu Lăng gửi."

Lông mày của Giản Thư Hình ngưng lại, sắc mặt trầm trọng.

Trước khi đến đây, Giản Thư Hình đã thảo luận với Giản Duẫn Thừa, muốn đem chuyện món quà nói cho Giản Duẫn Náo biết.

Không cần biết kết quả cuối cùng của cuộc điều tra sự việc của Tiểu Lăng là gì, cô gái tên Mạc Thi Vận thực sự đã nói dối.

Là cha mẹ và anh trai, họ có trách nhiệm cho Giản Duẫn Náo biết rằng người bạn đáng tin cậy của mình đã lừa dối mình.

Giản Duẫn Náo không tin, cậu ta hỏi bọn họ, "Các người là vì muốn con và con bé làm hòa sao? Vậy thì cũng không cần tìm lý do như thế này? Cũng không cần vu oan giá họa Thi Vận!"

Giản Duẫn Náo cao giọng kích động, có sự tức giận trong đó.

Giọng nói của anh khiến Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa vừa ngạc nhiên vừa khó chịu, đôi mắt Ôn Noãn trào nước mắt, khi bị con trai chất vấn, tim bà như bị dao cắt.

"Thằng khốn!" Giản lão gia tử đập bàn nặng nề và hét lên, khiến tất cả mọi người bị sốc.

Ngay cả Hà Yến, người đang xem kịch, cũng bỏ lỡ một nhịp.

Sau khi gả vào Giản gia nhiều năm như vậy, sự sợ hãi của Hà Yến đối với lão nhân gia vẫn chưa hề giảm bớt, dáng vẻ hung dữ của lão gia tử thật sự rất đáng sợ.

Giản Duẫn Náo sững sờ và chết lặng nhìn ông mình.

Giản gia tử chất vấn Giản Duẫn Náo, "Con không tin em mình, phải không? Bởi vì tính tình con bé thường ngày không được tốt, con bé thường nóng tính, nhưng bây giờ con không tin những gì anh cả của con, ba mẹ của con và thậm chí cả bà của con nói? Trong mắt của con, các trưởng bối như chúng ta thật không thể ra gì đúng không?"

Giọng nói của lão gia tử vừa mạnh mẽ hữu lực, khi trợn mắt lại khiến người ta không rét mà run.

"Không phải.. con.." Giản Duẫn Náo thực sự sợ hãi trước Giản lão gia.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 108: Áo len là Tiểu Lăng đan (2)

"Từ nhỏ đến lớn, chúng ta luôn yêu thương em gái của con là thật. Đồ tốt đều cho các con nhường con bé trước, chọn quà cũng để con bé chọn trước, nhưng thị phi đúng sai, chúng ta có để con chịu ủy khuất bao giờ chưa?"

Giản lão gia tử mắng Giản Duẫn Náo, không ai trong Giản gia dám lên tiếng phản đối.

Không ai nghĩ rằng lão gia tử lại vì sự việc này mà tức giận đến vậy.

Giản lão gia có những nguyên tắc riêng, là tộc trưởng của dòng họ Giản, ông chỉ cho phép con cháu mình làm ra những trò nghịch ngợm nhất định.

Nhưng những vấn đề quan trọng, ông sẽ không bao giờ cho phép.

Điều quan trọng nhất để dòng họ Giản có thể hưng thịnh hơn trăm năm chính là sự hòa thuận trong gia đình.

Thái độ của Giản Duẫn Náo đã vi phạm điều cấm kỵ của ông.

Giản Duẫn Náo hoàn toàn sợ hãi và bất động.

Giản lão phu nhân thấy không sai biệt lắm, liền bắt đầu hòa giải, "Được rồi, lão nhân gia, Tiểu Náo chỉ là nhất thời rối rắm, ông có thể nói rõ cho thằng bé biết, nó có thể hiểu được. Đừng nóng giận như vậy, cẩn thận cao huyết áp lại tái phát."

Người dám nói vào lúc này chỉ có duy nhất Giản lão phu nhân.

Sau đó Giản lão phu nhân nói với Giản Duẫn Náo, "Tiểu Náo, tuy lời nói của ông con có hơi dữ dội, nhưng đạo lý là không tồi. Con nhìn chiếc áo trên người Vũ Tiệp đi, có giống hệt của Duẫn Thừa không? Con nói đó là do người bạn của con tặng, vậy tại sao cô ấy lại tặng cho Vũ Tiệp? Nếu con không tin thì để Vũ Tiệp nói ai đã gửi chiếc áo cho thằng bé."

Giản Duẫn Náo giật mình.

Cậu ta đã nghi ngờ khi nhìn thấy chiếc áo của Giản Vũ Tiệp vào buổi sáng.

Bây giờ bà nội nói vậy, dường như anh ta cũng nhận ra.

Giản Duẫn Náo lại nhìn bố mẹ và anh trai.

Cậu ta chợt nhận ra rằng thái độ của mình đối với họ thực sự rất tệ.

Cậu ta ghét Giản Nhất Lăng nhưng không nên chọc giận họ.

Giản Duẫn Náo lúng túng quay đi.

Ôn Noãn nhẹ giọng nói với cậu ta, "Thôi được rồi, mẹ biết con dạo này tâm trạng không tốt. Mẹ không trách con hung dữ với mẹ. Mẹ chỉ mong con hiểu cho mẹ, bố và anh trai của con."

Giản Duẫn Náo gật đầu.

Trong lòng không thể nói lên tư vị gì, tóm lại là cậu ta không còn muốn ăn nữa.

Nhìn thấy Giản Duẫn Náo chấp nhận lý lẽ của mọi người, Giản Thư Hình cũng thở phào nhẹ nhõm.

Giản lão phu nhân lại hỏi lão gia tử, "Lão nhân gia, ông còn muốn ăn gì nữa không?"

Giản lão phu nhân cấp một bậc thang cho lão gia tử đi xuống, "Lại cho tôi một bát canh."

Giản lão gia tử hỏa khí tới cũng nhanh đi cũng nhanh.

Lúc này bầu không khí đọng lại coi như dịu đi.

Giản lão phu nhân gọi Giản Duẫn Thừa đến lấy, "Duẫn Thừa, đi lấy cho ông nội một bát canh lại đây."

"Được." Giản Duẫn Thừa đồng ý, đứng dậy đi tới Giản Nhất Lăng lấy canh cho ông cụ.

Vu Hi nhìn thấy Giản Duẫn Thừa đi tới, "Hóa ra áo len của Thừa ca và Vũ Tiệp đều là do Nhất Lăng đan. Nhìn nó thật mềm mại và ấm áp, kiểu dáng này rất đẹp, thể hiện ra dáng người thật tốt."

Giản Vũ Tiệp vẻ mặt tự mãn, "Đó là muội muội của tôi tự đan cho."

Trong gia đình không có anh em nào có, chỉ có anh và Duẫn Thừa có.

Duẫn Thừa đã có nó vì sinh nhật của mình.

Vu Hi mỉm cười và nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng muội muội, khi nào em rảnh, hãy đan cho anh và Thịnh gia một chiếc."

Chủ yếu là thái độ đắc ý của Giản Vũ Tiệp khiến Vu Hi muốn làm một cái để kích thích cậu ấy.

"Tôi cảm thấy có thể." Chính là Địch Quân Thịnh đang nếm thức ăn đột nhiên lên tiếng.

Còn tưởng rằng anh ấy đang tập trung vào việc ăn uống và không nghe thấy bọn họ đang nói gì, nhưng anh ấy thậm chí còn nghe thấy nó.

"Không được." Trước khi Giản Nhất Lăng nói, Giản Vũ Tiệp đã từ chối.

"Không nghe thấy bà nội nói sao? Em ấy đan áo len rất vất vả. Nếu hai người muốn có áo len, hãy tự mua chúng đi!"

Giản Vũ Tiệp nhanh chóng nói với Giản Nhất Lăng, "Em gái, em đừng nghe lời nói bậy của Vu Hi. Cậu ta là người muốn cái gì là có cái đó, nên cậu ta không hề thiếu áo len!"

"Tôi là người muốn cái gì là có cái đó từ khi nào vậy?" Vu Hi cảm thấy chính mình bị oan uổng đến lợi hại.

Giản Vũ Tiệp phớt lờ cậu ta.

Giản Duẫn Thừa đổ đầy súp, trước khi rời đi, nói với Giản Nhất Lăng, "Súp rất ngon."

"Vâng." Giản Nhất Lăng trả lời, mắt tập trung vào giá thịt nướng, không nhìn lên Giản Duẫn Thừa.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 109: Giằng co (1)

Giản Thư Hình và những người khác ở lại nhà cũ cho đến chiều trước khi rời đi.

Trở về biệt thự của Giản gia từ nhà cũ, Giản Duẫn Náo nóng lòng muốn tìm Mạc Thi Vận khi cậu ta ra khỏi xe.

Cậu muốn hỏi cô rõ ràng, tại sao lại làm ra loại chuyện này, tại sao lại lừa dối cậu!

Mạc Thi Vận thời điểm cuối tuần thường ở trong phòng của mình bận rộn học tập.

Để năm sau có thể thi đậu vào một trường đại học tốt, cô càng phải nỗ lực hơn nữa.

Trong khi đang ôn tập, cô nhận được một cuộc gọi từ Giản Duẫn Náo.

Mạc Thi Vận có dự cảm không lành khi nghe Giản Duẫn Náo nói cô ấy hay đi ra ngoài và hỏi cô ấy điều gì đó.

Mạc Thi Vận siết chặt điện thoại, các đầu ngón tay trắng bệch.

Cô thầm cảnh cáo trong lòng: Nếu là quà sinh nhật của đại thiếu gia thì cô nên trả lời như cô nghĩ ban đầu, không được tỏ ra rụt rè, chuyện này liên quan đến công việc của mẹ cô, dù sao cô cũng không thể làm hỏng. Đó là cuộc sống và hy vọng của mẹ cô!

Sau khi hạ quyết tâm, Mạc Thi Vận bước ra ngoài.

Cô nhìn thấy Giản Duẫn Náo vội vàng chạy tới, đôi mắt đen huyền của Giản Duẫn Náo lộ rõ vẻ tức giận.

Mạc Thi Vận chắc rằng Giản Duẫn Náo đã biết điều gì đó, cô bắt đầu cảm thấy hơi lo lắng, lòng bàn tay khẽ đổ mồ hôi.

"Quà tặng của anh cả, rốt cuộc có phải là do cậu tặng không?" Giản Duẫn Náo hỏi thẳng Mạc Thi Vận.

"Có chuyện gì vậy?" Mạc Thi Vận nhẹ giọng, có chút kinh ngạc.

"Bây giờ mình hỏi cậu, món quà của anh mình có phải cậu tặng không! Mình muốn cậu trả lời mình một cách trung thực!"

"Là mình tặng.. Hôm đó mình đã để nó ở cửa.."

"Cậu còn gạt mình?"

Giản Duẫn Náo nghiến răng, "Người tặng quà đã tìm được rồi! Không hiểu sao cậu lại nói dối mình!"

Giản Duẫn Náo cho rằng cậu ta thật nực cười, điều cậu ta quan tâm, những người cậu ta thân thiết, đều phản bội cậu ta từng chút một!

Đầu tiền là Giản Nhất Lăng, bây giờ là Mạc Thi Vận!

"Mình không có.." Giọng Mạc Thi Vận khẽ run, hai tay siết chặt.

"Còn nói không có?"

Mạc Thi Vận nói, "Không, có thể nào.. là có sai sót ở đâu không? Mình không cần phải làm như vậy đúng không? Nếu món quà không phải do mình tặng, mà mình vẫn một hai nói rằng do mình tặng, sự dối trá này quá dễ bị vạch trần."

Mạc Thi Vận tiếp tục giải thích cho Giản Duẫn Náo, "Ngay khi người thực sự tặng quà xuất hiện, mình sẽ bị phát hiện ra rằng mình đã nói dối, mình không có lý do gì để cố tình nói dối như vậy.."

Ngày hôm đó, xác thực là Mạc Thi Vận và Mạc tẩu không cố ý nói dối như vậy, nói dối như vậy quá dễ bị lộ, chẳng khác nào tự bắn vào chân mình.

Giản Duẫn Náo nhìn vào đôi mắt ẩm ướt của Mạc Thi Vận, sự tự tin để hỏi Mạc Thi Vận vừa rồi đã giảm đi một nửa.

Quả thực, lời nói dối này quá khập khiễng.

Mạc Thi Vận nói, "Tặng quà là một phần tâm ý, đồ vật cũng không quá quý trọng, mình thực sự không có lý do để làm điều đó."

"Vậy tại sao anh cả mình nhận quà tặng lại là của người khác, không phải của cậu?"

"Cái này.. cái này thì mình không biết. Mình cho đồ vào túi giấy và để ở cửa, khi nhìn thấy An tẩu mang vào trong bữa tối, mình thực sự nghĩ nó là của mình."

Mạc Thi Vận giải thích lại..

Trong lòng của Mạc Thi Vận rất hồi hộp khi cô ấy đang nói, lòng bàn tay cô ấy đổ rất nhiều mồ hôi.

Cô không giỏi nói dối, nhưng lần này vì mẹ cô, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng cho tròn vai.

Giản Duẫn Náo cau mày, anh cảm thấy Mạc Thi Vận nói đúng, nhưng bố mẹ và anh trai anh không nói dối anh.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 110: Giằng co (2)

"Hãy ra cửa xem một chút." Sau một thời gian trầm tư, Giản Duẫn Náo đề nghị.

"Được." Mạc Thi Vận đồng ý.

Hai người cùng nhau ra cửa biệt thự.

"Cậu đã đặt món quà ở đâu?" Giản Duẫn Náo hỏi Mạc Thi Vận.

"Đây." Mạc Thi Vận chỉ vào vị trí cạnh cửa và nói, "Mình không biết rằng.. hôm đó mình sẽ ăn tối với cậu, vì vậy mình đã nghĩ đến việc đặt nó ở cửa. Sẽ có người lấy nó ra khi họ nhìn thấy."

Nếu Mạc Thi Vận đặt ở vị trí này, ai đó nhìn thấy nó sẽ đem vào mới đúng.

Giản Duẫn Náo nhìn xung quanh và tìm thấy một túi giấy trong bụi cây cách cửa không xa.

Túi giấy ướt và nhàu nát vì sương.

Rõ ràng là cái túi đã ở chỗ này mấy ngày rồi.

Giản Duẫn Náo mở chiếc túi và lấy ra chiếc áo len đen và chiếc khăn quàng cổ.

"Đây có phải là món quà cậu chuẩn bị không?" Giản Duẫn Náo hỏi Mạc Thi Vận.

Mạc Thi Vận đi tới, với lương tâm cắn rứt, cô cẩn thận xem xét chiếc áo len và khăn quàng cổ, rồi gật đầu.

Tim cô đập nhanh, đây là lần đầu tiên cô nói dối như vậy khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Cô cứ tự nhủ trong lòng rằng qua đi liền tốt, qua đi liền tốt, sẽ không có chuyện gì, cô có thể để chuyện này vào quá khứ, còn có thể giữ được việc của mẹ.

Giản Duẫn Náo cau mày khi nhìn chiếc túi trên tay mình.

Vậy nên Thi Vận không nói dối, cô ấy thật sự đã tặng quà cho anh trai cậu.

Nhưng không biết tại sao, món quà cô ấy tặng lại bị vứt bỏ trong bụi cây, và Giản Nhất Lăng tình cờ tặng cho anh trai mình một chiếc áo len và chiếc khăn quàng cổ cùng màu trong cùng một bao bì.

Làm sao mọi thứ lại có thể tình cờ đến vậy?

Trong khi Giản Duẫn Náo đang suy nghĩ, Giản Duẫn Thừa đi đến, "Sao vậy?" Giản Duẫn Thừa hỏi.

Ánh mắt của Giản Duẫn Thừa quét qua chiếc túi giấy nhàu nát mà Giản Duẫn Náo cầm trên tay và chiếc áo len thủ công cũng màu đen mặc dù kiểu dáng khác nhau.

Tiếp theo là nhìn Mạc Thi Vận bên cạnh cậu ấy.

"Anh à, Thi Vận không nói dối. Anh thấy không, đây là món quà sinh nhật mà cô ấy muốn tặng anh. Em chỉ không biết tại sao món quà mà cô ấy chuẩn bị cho anh lại bị ném vào bụi cây."

Giản Duẫn Náo giải thích với Giản Duẫn Thừa.

Đưa túi giấy trên tay cho Giản Duẫn Thừa.

"Ồ? Vậy à?" Giản Duẫn Thừa đáp lại lời của Giản Duẫn Náo, trong khi nghiên cứu Mạc Thi Vận.

Mạc Thi Vận bắt gặp ánh mắt của Giản Duẫn Thừa, cố nén sự lo lắng trong lòng, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh nhất có thể.

"Thực xin lỗi đại thiếu gia, tôi không biết túi giấy ngày đó không phải của tôi. Tôi nhìn không kỹ, thấy An tẩu lấy vào, tôi nghĩ là của tôi. Là lỗi của tôi. Tôi đã quá bất cẩn."

Mạc Thi Vận xin lỗi Giản Duẫn Thừa thẳng thắn về những sai lầm của mình, thái độ chân thành.

Giản Duẫn Náo giúp Mạc Thi Vận nói chuyện, "Anh à, anh không thể trách Thi Vận, cũng không biết ai lại vứt món quà mà người ta đặt trước cửa."

"Như vậy à, kia thật đúng là không vừa khéo."

Giản Duẫn Thừa đánh giá một câu rồi quay trở về phòng làm việc của anh ấy.

Mạc Thi Vận nhìn theo bóng lưng Giản Duẫn Thừa rời đi, trong lòng cảm thấy có chút bất an.

Cô không biết tại sao, mặc dù Giản Duẫn Thừa chỉ nói "không vừa khéo", cô luôn cảm thấy rằng anh ta vẫn đang nghi ngờ điều gì đó.

Giản Duẫn Náo xin lỗi Mạc Thi Vận, "Xin lỗi, mình không tìm hiểu kỹ sự việc. Mình vừa rồi làm cậu sợ?"

Mạc Thi Vận lắc đầu, "Không sao, không trách cậu, đây chỉ là hiểu lầm, giải thích rõ ràng là tốt rồi."

"Ừm, cảm ơn cậu đã không trách mình."

Mạc Thi Vận vẫn ân cần như mọi khi.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 112: Điện thoại của anh hai Giản Duẫn Mạch

Sau khi Giản Duẫn Thừa và An tẩu nói chuyện xong.

Điện thoại của anh đổ chuông, đó là cuộc gọi quốc tế.

Giản Duẫn Thừa nhận cuộc gọi, người bên kia hỏi, "Anh cả, em gái nhỏ của em thế nào rồi?"

Giọng đầu dây bên kia là một chàng trai trẻ.

"Mỗi lần gọi điện thoại, mở miệng đầu tiên chính là hỏi em gái nhỏ, tại sao không gọi trực tiếp cho con bé?" Giản Duẫn Thừa hỏi.

Người ở đầu dây bên kia là em thứ hai của anh, Giản Duẫn Mạch.

Bây giờ cậu ấy là một nghiên cứu sinh ở nước ngoài, và anh đã không được kể về những sự kiện gần đây ở nhà cho cậu ấy nghe.

Nếu để cậu biết chỉ có thể càng lo lắng, còn không bằng cứ để cậu an tâm học hành.

Không giống như tính cách thờ ơ và nghiêm khắc của Giản Duẫn Thừa, Giản Duẫn Mạch được các em của mình cưng chiều hơn, đặc biệt là với Giản Nhất Lăng, đều đáp ứng mọi yêu cầu của cô.

Kết quả là trong một thời gian dài, Giản Duẫn Thừa hát mặt đen và Giản Duẫn Mạch hát mặt trắng.

Cô gái nhỏ ôm đùi anh hai và nhìn chằm chằm vào anh cả của mình, nói rằng anh cả là người xấu.

Dựa vào sự che chở của anh hai, anh cả không thể đánh cái mông nhỏ của cô, vì vậy cô cảm thấy tự tin.

Câu hỏi của Giản Duẫn Thừa khiến Giản Duẫn Mạch ở đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nói, "Anh cả, Giáng sinh này em không về được. Em đã mua quà cho em gái cùng với anh và ba mẹ, vì thời gian chuyển phát nhanh quốc tế khó đảm bảo, em đã gửi trước. Đến đó anh và ba mẹ nhận quà giúp em, rồi anh gửi cho em gái nhỏ vào ngày lễ."

"Anh nghĩ mua quà cho em gái nhỏ là điểm mấu chốt, ba mẹ và anh đều là bạn nhân tiện gửi thôi đúng không." Giản Duẫn Thừa vạch trần nói.

"Khụ khụ." Giản Duẫn Mạch ho hai tiếng, "Anh à, anh đã oan uổng em rồi. Em chuẩn bị quà cho anh rất cần thận."

"Cứ coi như chúng ta không phải nhờ hào quang của em gái nhỏ đi."

Giản Duẫn Thừa lưu cho Giản Duẫn Mạch một chút mặt mũi.

Giản Duẫn Mạch lại hỏi Giản Duẫn Thừa, "Mọi thứ ở nhà thế nào? Khi em gọi cho mẹ vào ngày hôm trước, mẹ có vẻ không vui lắm."

"Không sao đâu, gần đây mẹ bị ốm. Chuyện nhỏ thôi. Em đừng lo."

"Vậy thì tốt rồi. Em gái nhỏ vẫn học hành suôn sẻ chứ? Có gặp phải phiền phức hay chuyện gì không vui không? Em thấy con bé đã lâu rồi không đăng lên trạng thái."

"Con bé.." Giản Duẫn Thừa dừng lại, "Tự em đi hỏi con bé, nếu em quan tâm đến con bé, con bé hẳn sẽ rất vui."

"Em.. vẫn là không hỏi, vạn nhất là con bé đang yêu đương.." Trong điện thoại giọng của Giản Duẫn Mạch dần nhỏ đi xuống.

"Tùy em." Giản Duẫn Thừa nói, "Chính em cứ lo tốt cho bản thân, em không phải lo chuyện ở nhà, có anh ở đây."

"Anh, chính anh cũng phải chăm sóc cơ thể của mình. Đừng thức quá khuya, cẩn thận không sau này chúng ta đứng cùng nhau, trông anh già hơn em tới mười tuổi lận đó."

Giản Duẫn Mạch chỉ nhỏ hơn Giản Duẫn Thừa ba tuổi.

"Em đừng so anh với ông lão là được." Giản Duẫn Thừa nói xong liền cúp máy, không cho em thứ hai của anh có cơ hội phản bác.

Sau khi nói chuyện với người em thứ hai Giản Duẫn Mạch, Giản Duẫn Thừa bước ra khỏi phòng làm việc của mình, sau đó gọi Giản Duẫn Náo vào phòng làm việc của cha mình, và cũng gọi Ôn Noãn đến.

"Duẫn Thừa, có chuyện gì vậy?" Ôn Noãn nghi ngờ hỏi Giản Duẫn Thừa.

"Có chuyện cần phải làm rõ, ba mẹ hãy ngồi nghe trước." Giản Duẫn Thừa quay lại nhìn Giản Duẫn Náo sau khi nói với Ôn Noãn.

"Anh hai, có chuyện gì vậy?" Nhìn ánh mắt Giản Duẫn Thừa đang nhìn mình, Giản Duẫn Náo luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

"Nói đi, hôm nay nghĩ sao về chuyện này." Giản Duẫn Thừa yêu cầu Giản Duẫn Náo nói trước.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 114: Khiển trách Giản Duẫn Náo (2)

Từ tin tưởng ban đầu đến nghi vấn, rồi lại tin tưởng, hiện tại thực tế lại cho cậu ta một cây gậy.

Giọng điệu của Giản Duẫn Thừa lạnh lùng và cứng rắn, "Anh không biết tại sao cô ấy lại nói dối em, nhưng đúng là cô ấy đã nói dối, chứng cứ ở ngay trước mặt em."

Nhìn bằng chứng trước mặt, Giản Duẫn Náo đột nhiên quay đầu bước ra khỏi cửa.

Giản Duẫn Thừa nhanh hơn cậu ta một bước, đem người chặn lại.

"Anh cả, hãy để em ra ngoài, em muốn hỏi cậu ấy, tại sao lại muốn làm điều?"

"Bị cô ta lừa dối một lần còn không ngại bị mất mặt sao? Còn muốn tới để cô ta lừa dối thêm một lần nữa?"

Giản Duẫn Thừa lạnh giọng hỏi Giản Duẫn Náo.

"Em.." Giản Duẫn Náo choáng váng.

Một lúc lâu sau, đột nhiên bật khóc.

Cậu ngồi xổm xuống, vùi đầu vào giữa hai cánh tay, cơ thể run lên vì khóc.

Tiếng khóc của cậu khiến Ôn Noãn và Giản Thư Hình rất lo lắng.

Ôn Noãn muốn bước tới, nhưng bị Giản Duẫn Thừa ngăn lại.

Phải được giáo huấn thì mới nhớ lâu, nỗi thống khổ mà cậu phải trải qua, cậu phải chịu một mình, ba mẹ và gia đình không thể giúp được gì.

Giản Duẫn Náo khóc rất lâu, sau đó Giản Duẫn Thừa đột nhiên bước tới, xốc cậu lên và yêu cầu cậu phải đối mặt với Giản Thư Hình và Ôn Noãn. "

" Em mất đi tay, bạn thống khổ, em bị bạn bè phản bội, bạn thống khổ. Nhưng em phải biết rằng trên thế giới này mỗi ngày đều có người chết, người bị gãy tay và người bị phản bội. Bạn rất thống khổ, nhưng em cũng phải học cách đối mặt với nỗi thống khổ của mình. "

" Hãy nhìn mẹ đi, bao nhiêu nước mắt bà đã rơi trong những ngày này, bà nhìn em như vậy bà buồn như thế nào, em có biết không? Vì một người được gọi là "bạn bè", mà em có thể làm tổn thương mẹ một lần nữa phải không? "

Giản Duẫn Náo không trả lời được một lời, nhìn Giản Duẫn Thừa với đôi mắt đỏ rực, vừa kinh ngạc vừa đầy đau khổ.

Giản Duẫn Thừa trầm giọng nói," Bình tĩnh đi. Từ ngày mai, trước khi việc phẩu thuật được xác nhận, em hãy ở bên cạnh anh. Nếu em không chơi được đàn nữa, hãy theo anh lo việc của công ty."

Giản Duẫn Thừa không phải hỏi Giản Duẫn Náo, anh đã quyết định làm như vậy.

###

Tại nhà cũ Giản gia, Giản Nhất Lăng đang ở trong phòng học của cô ấy.

Sau khi nói chuyện với Trình Dịch, Giản Nhất Lăng đóng hộp thoại.

Giản Nhất Lăng nghĩ về một số điều mà Giản Duẫn Náo đã nói trong ngày hôm nay.

Từ những lời đó, Giản Nhất Lăng biết rằng họ đã từng nghĩ rằng chiếc áo len và khăn quàng cổ mà cô tặng cho anh cả là do Mạc Thi Vận tặng.

Mạc Thi Vận trong nguyên tác chưa từng làm chuyện này, cũng chưa từng làm chuyện chiếm đoạt đồ của người khác.

Tại sao cô ấy muốn làm điều này vào thời điểm này?

Sự thay đổi duy nhất mà cô ấy đã thực hiện đối với cốt truyện trong nguyên tác cho đến nay là cô ấy trở lại nhà cũ.

Trong nguyên tác, Mạc Thi Vận đã tặng cho Giản Duẫn Thừa một món quà sinh nhật, nhưng món quà mà cô ấy tặng là một sản phẩm gốm thủ công, không liên quan gì đến áo len và khăn quàng cổ.

Cô không biết điều gì đã khiến cốt truyện có sự thay đổi.

Vào lúc này, một tin nhắn từ Vu Hi xuất hiện trên WeChat: [Lăng Thần, Vu Hi ca ca đến bồi em nói chuyện phím. Nếu em buồn, hãy nói với Vu Hi ca ca, tôi sẽ làm thùng rác của em.]

Sự kiện ban ngày ở Giản gia có rất nhiều người có mặt, nên Vu Hi không thể nói gì.

Anh ấy là người ngoài xen vào chuyện nhà của người khác, thật sự là không thích hợp, không thể không làm cho vấn đề phức tạp hơn.

[Muốn chơi trò chơi? ]
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 115: Bình tĩnh hai người một tổ

Vu Hi nói rằng mặc dù trận đấu quan trọng, nhưng tâm trạng của Lăng Thần còn quan trọng hơn!

[Tôi ổn.] Giản Nhất Lăng trả lời.

[Nhưng Thịnh gia nói rằng cậu ấy muốn đưa em đi chơi cho đỡ buồn chán, cậu ấy cũng nói rằng cậu ấy đã tìm thấy những bao cát bằng thịt người cho em.]

Vu Hi cũng theo lời gốc của Địch Quân Thịnh để nói chuyện với Giản Nhất Lăng.

Anh ấy cảm thấy rằng Nhất Lăng muội muội sẽ không đập bao cát thịt người hay thứ gì đó.

Chỉ nghĩ về điều đó, anh cảm thấy quá trình này quá tàn nhẫn và không thích hợp với Nhất Lăng muội muội.

[Được, đi.] Giản Nhất Lăng nhanh chóng đưa ra câu trả lời, và cũng đồng ý lời đề nghị của Vu Hi.

[Hở? ] Vu Hi bị vả mặt trong vòng một giây, tại sao Lăng Thần lại đồng ý Điều này khác với những gì anh ấy nghĩ!

[Muốn đi.] Giản Nhất Lăng xác nhận điều đó một lần nữa.

Vu Hi nhìn tin tức từ Giản Nhất Lăng, rồi quay lại nhìn Địch Quân Thịnh, người đang ở cách đó không xa.

Anh lại tính sai rồi? Thịnh gia lại đúng rồi?

[Được rồi, được rồi.. Chờ anh, anh sẽ đến đón em sớm.]

Vu Hi phục hồi xong rồi quay sang nói với Địch Quân Thịnh, "Thịnh gia, Lăng Thừa nói sẽ đi."

"A.." Địch Quân Thịnh kêu một tiếng, sau đó từ từ mặc áo khoác vào.

Địch Quân Thịnh đi lái xe, nhiệm vụ đón Giản Nhất Lăng bên cạnh vẫn là Vu Hi.

Vu Hi sờ mũi, hy vọng lần này đưa Lăng muội muội ra ngoài sẽ không bị bà nội Giản phát hiện.

Nếu bà nội Giản biết anh bí mật bắt cóc người đưa ra bên ngoài với danh nghĩa là đưa Lăng muội muội đến nhà anh chơi game, Vu Hi cảm thấy mình ăn không được rồi.

Sau khi Vu Hi đi đến cửa nhà bên cạnh và giải thích ý định của mình cho Giản lão phu nhân, thuận lợi nhận được Giản Nhất Lăng.

Trở lại Vu gia, cô thấy Địch Quân Thịnh đang lái xe ô tô đợi ở cửa.

Giản Nhất Lăng đã nhìn thấy chiếc xe này một thời gian trước, khi nó còn màu xanh.

Nhưng bây giờ nó đã được đổi thành màu vàng.

"Lên xe." Địch Quân Thịnh ngồi vào ghế lái, để Giản Nhất Lăng lên xe.

Giản Nhất Lăng ngồi vào ghế phụ.

Sau khi thắt dây an toàn, Địch Quân Thịnh lên đường.

Chiếc xe lao đi nhanh chóng ngay khi đạp ga.

"Chết tiệt!" Trước khi Vu Hi có thể phản ứng, Địch Quân Thịnh đã bỏ chạy cùng với Giản Nhất Lăng.

"Tôi còn chưa lấy xe!" Vu Tây chán nản, vội vàng trở lại ga ra lái xe.

Khi anh ấy trở ra, còn đâu bóng dáng của Địch Quân Thịnh, "Cầu trời phù hộ, Thịnh gia, đừng đua xeo, thần phù hộ, Thịnh gia, đừng đua xe!"

Vu Hi không ngừng cầu nguyện trong lòng.

Với trái tim thấp thỏm trên đường đi, Vu Hi cảm thấy trái tim mình đang đập cả trăm lẻ hai nhịp.

Anh thậm chí còn cảm thấy rằng mình sẽ lên cơn đau tim sớm hơn Địch Quân Thịnh.

Mặc dù đường đi ra từ khu biệt thự nơi hai gia đình ở rất ít phương tiện nhưng con đường quanh co, khúc khuỷu, khúc quanh ngoằn ngoèo, có những khúc cua gấp liên tiếp.

Anh đã lái xe rất nhanh, nhưng vẫn không thể nhìn thấy phía sau của Địch Quân Thịnh.

Điều này khiến Vu Hi càng thêm hoảng sợ.

Không cần phải nói, Địch Quân Thịnh không nên làm những điều kích thích; Nhất Lăng muội muội cũng không thể xằng bậy, làm gì nếu cô gái sợ hãi và khóc?

Vu Hi bắt đầu bổ não với cảnh Giản Nhất Lăng la hét và khóc lóc.

Hai mươi phút sau, Vu Hi cuối cùng cũng đến đích.

Xe vừa dừng, anh đã chạy ra khỏi xe, nhìn thấy xe Địch Quân Thịnh trước mặt, liền loạng choạng chạy tới.

Sau đó anh nhìn thấy Địch Quân Thịnh, người đang bình tĩnh trong xe, và Giản Nhất Lăng, người cũng bình tĩnh.

Hai người mặt không đổi sắc, tâm không loạn.

Ngược lại, Vu Hi, một người bình thường, đang đỏ mặt và thở hổn hển.

"Tôi.." Vu Hi bóp nghẹt bụng, đối mặt với hai người này, anh không biết nên mở miệng thế nào.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 116: Gặp nhóm nam thần tượng

Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng bình tĩnh xuống xe.

Sau đó hướng chung cư bên cạnh đi đến.

Có vẻ như bao cát bằng thịt người mà Địch Quân Thịnh tìm thấy cho Giản Nhất Lăng là ở đây.

Nhịp tim của Vu Hi dịu lại với một tiếng thở dài, nhận mệnh mà đi theo.

Trong lòng mặc niệm: Quay đầu lại, nhất định phải để hai người này đưa anh đến hạng thượng tông sư! Để an ủi trái tim bé bỏng bị tổn thương của anh!

Khi nhóm Giản Nhất Lăng đi về phía chung cư, lối vào của khách sạn gần đó rất sôi động, một nhóm đông người vây quanh lối vào của khách sạn.

Mọi người đều cầm máy ảnh, điện thoại trên tay và đèn flash nhấp nháy liên tục.

Nhiệt tình của những người này có thể được cảm nhận từ rất xa.

Một nhóm nhạc nam được bảo vệ bởi các nhân viên bảo vệ, bước ra từ khách sạn, họ ăn mặc đẹp và rất đẹp trai, cảm giác như là các minh tinh.

Giản Nhất Lăng nhìn về hướng đám đông, dừng lại sau khi nhìn thấy một bóng người.

Khi Vu Hi nhìn thấy điều này, anh ấy có chút tò mò và nhìn theo ánh mắt của Giản Nhất Lăng.

Vu Hi nhìn thoáng qua sau đó nói, "Đó là một nhóm nhạc nam mở cuộc họp với người hâm mộ, nhóm nhạc nam này tên gì, đột nhiên anh cũng không thể nhớ tên."

Vu Hi không phải là fan đối với mấy nhóm nhạc nam, vì vậy đối với tên của nhóm nhạc nam này tất cả đều là từ tai trái chạy qua tai phải, không bao giờ nhớ.

Giản Nhất Lăng nhìn chằm chằm là vì một trong những nam nhân đi ra khỏi khách sạn.

Tuy rằng có một khoảng cách nhất định, ngoại hình của nam nhân này Giản Nhất Lăng không nhìn được rõ ràng lắm, nhưng Giản Nhất Lăng vẫn có thể chắc chắn một trong số đó là Giản Vũ Mân, anh trai ruột của Giản Vũ Tiệp, là con trai của chú hai Giản Thư Hoàng và Hà Yến.

Hà Yến là một nữ diễn viên, con trai lớn của bà là Giản Vũ Mân cũng thừa hưởng năng khiếu diễn xuất của bà và có giọng hát rất hay.

Anh ấy muốn phát triển sự nghiệp diễn xuất của mình khi trưởng thành, nhưng anh ấy bị phản đối kịch liệt.

Hà Yến hy vọng rằng con trai lớn của bà sẽ kế thừa công ty và cạnh tranh với Giản Duẫn Thừa.

Giản Vũ Mân chí lại không có ở đây, khăng khăng muốn diễn xuất và ca hát.

Hà Yến nói rằng nếu Giản Vũ Mân muốn gia nhập làng giải trí, bà ấy sẽ không bao giờ ủng hộ anh.

Thế là Giản Vũ Mân tự mình chạy đi ký hợp đồng với một công ty giải trí, không cần sự trợ giúp của Giản gia và Hà Yến, anh đã có được ngày hôm nay bằng chính sự nỗ lực của mình.

Trong hai năm đầu, anh ấy trở nên nổi tiếng sau khi tham gia một chương trình tạp kỹ về chương trình tài năng, và cuối cùng chính thức ra mắt với tư cách là thành viên của nhóm nhạc nam thần tượng.

Nhóm nhạc nam đã rất nổi tiếng trong hai năm qua, và gần đây họ vẫn đang lưu diễn.

Vu Hi thấy Giản Nhất Lăng từ xa nhìn chằm chằm vào nhóm nhạc nam thần tượng, nên không khỏi chế nhạo, "Lăng Thần của tôi cũng có trái tim hồng và dịu dàng của một cô gái. Nhìn tiểu thịt tươi nhỏ này em không thể chịu nổi sao. Em cũng muốn đi họp fan à? Hay em muốn đi xem concert? Hãy đến nói với anh trai Vu Hi, anh Vu Hi sẽ giúp em xử lý."

Ở thành phố Hành Viễn, Vu Hi kiếm một cái vé cũng không thành vấn đề.

Vu Hi và Giản Vũ Mân gặp nhau khi còn nhỏ, lớn lên thì đường ai nấy đi, không được mấy ngày ở trong nhà cũ nên hiếm khi gặp nhau.

Giản Vũ Mân cũng là một kẻ lập dị, sử dụng nghệ danh của mình để che giấu thân phận và xuất thân của mình, sau khi gia nhập làng giải trí, anh không bao giờ về nhà.

Kết quả là Vu Hi cũng không nhận ra thành viên của nhóm nhạc nam thần tượng trước đó là Giản Vũ Mân.

"Không." Giản Nhất Lăng thu lại ánh mắt, rồi trả lời câu hỏi của Vu Hi.

"Lăng Thần không cần khách sáo với anh, cứ coi như phần thưởng cho việc em kéo anh lên!"

Vu Hi nghĩ Giản Nhất Lăng xấu hổ với mình.

"Không khách khí." Sau khi Giản Nhất Lăng nói xong, cô bước theo từng bước nhỏ của Địch Quân Thịnh và bước vào chung cư.
 
Chỉnh sửa cuối:
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 117: Bao cát thịt người (1)

"Hả?"

Vu Hi nghĩ thầm rằng vừa rồi Lăng Thần vừa nhìn chằm chằm vào nhóm nhạc nam thần tượng. Tại sao em ấy không thừa nhận?

Sau một hồi suy nghĩ, Vu Hi quay đầu lại và đột nhiên thấy rằng Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh đã đi rất ха.

"Này.. hai người.. sao lại bỏ rơi tôi.. có lương tâm một chút được không.."

Hắn đã làm nũng, mà hai người vẫn cứ nhẫn tâm rời đi!

Đây là chung cu nơi có căn hộ của Kỷ Minh.

Đêm nay, Kỷ Minh là bao cát thịt người mà Địch Quân Thịnh tìm thấy cho Giản Nhất Lăng.

Cả ba người đến trước cửa nhà Kỷ Minh, vệ sĩ của Địch Quân Thịnh đã đợi từ trước.

Khi có người đến, anh ta trực tiếp mở cửa, Kỷ Minh ở bên trong ý kiến phản kháng gì cũng không có.

Nhìn thấy Địch Quân Thịnh và những người khác bước vào, Kỷ Minh liên tục cười và gật đầu, "Thịnh gia, sư huynh, các anh có chuyện cần thì nói với tôi, các anh không cần đích thân tới đây.."

Nụ cười trên mặt Kỷ Minh khó mà nặn ra được.

Năm nghìn lần nhảy dây hôm trước khiến hắn đau ta nhức mấy ngày liền, hắn đi như xác ướp, không thể ngồi xuống nhà vệ sinh.

Kêu thảm thiết mấy ngày, miễn cưỡng mới có thể hồi phục.

Địch Quân Thịnh lại tìm tới.

Kỷ Minh đột nhiên cảm thấy tồi tệ.

Nghĩ thầm mấy ngày qua mình thật an phận, không đi đâu và làm gì.

Đừng nói đến việc xúc phạm Thịnh gia, hắn ta thậm chí không dám xúc phạm Giản Nhất Lăng một lần nữa, hắn ta thậm chí còn không nhắc đến tên cô ấy một lần nữa!

Vu Hi muốn cười khi nhìn thấy Kỷ Minh như thế này, nhưng vì tinh thần nhân đạo, anh ấy vẫn cần phải nhịn cười.

Vu Hi nói với Kỷ Minh, "Kỷ Minh, lần trước là Thịnh gia tìm cậu, lần này là Nhất Lăng, lần trước cậu đã tính kế Nhất Lăng, nhưng vẫn chưa xin lỗi Nhất Lăng."

Kỷ Minh mở to mắt, không thể tin những gì mà hắn ta đã nghe.

Cho nên lần trước kêu hắn nhảy năm ngàn lần, chuyện tình liền bỏ qua, chỉ là phần của Thịnh gia, còn có phần của Giản Nhất Lăng muốn tính thêm?

Kỷ Minh sắp phát điên.

Hắn trước đây cảm thấy được chính mình kiêu ngạo, nhưng so với Địch Quân Thịnh trước mặt, hắn cảm thấy trước đây mình thật sự rất tốt.

Ít nhất thì hắn ta sẽ không đột ngột giết đến nhà người khác vào ban đêm, chỉ để giải quyết các khoản nợ của hắn ta vài ngày trước đó.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Kỷ Minh không còn cách nào khác, không để Địch Quân Thịnh tiếp tục gây rắc rối cho mình, Kỷ Minh đã xin lỗi Giản Nhất Lăng, "Giản Nhất Lăng, tôi biết là tôi sai rồi. Cô đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, có thể bỏ qua cho tôi được không!"

Địch Quân Thịnh nhìn Giản Nhất Lăng, vừa lòng hay không là do Giản Nhất Lăng định đoạt.

Giản Nhất Lăng bắt đầu nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Vu Hi rất tò mò, tại sao Lăng Thần lại nhìn vào căn phòng, cô ấy đã chấp nhận lời xin lỗi của Kỷ Minh hay cô ấy không chấp nhận?

Sau khi quan sát một lúc, ánh mắt của Giản Nhất Lăng dừng lại trên một món đồ thể thao trong phòng.

Cô bước đến và nhặt chiếc vợt cầu lông đặt trên tủ.

Khoảnh khắc Giản Nhất Lăng cầm vợt cầu lông lên, Vu Hi mở to mắt.

Không phải là?

Địch Quân Thịnh câu lên khóe miệng.

Phản ứng của Kỷ Minh lớn hơn Vu Hi.

Cô ấy, không phải, cô ấy không phải là muốn đánh hắn ta bằng thứ này chứ?

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng cầm vợt cầu lông đến gần, Kỷ Minh hốt hoảng, "Giản, Giản Nhất Lăng, có chuyện thì nói, tôi xin lỗi cô, tôi thừa nhận lỗi lầm với cô, đừng dùng thứ này, có thể gây ra mạng người đó!"

Chiếc vợt cầu lông đánh vào người, nó tàn nhẫn đến mức nào?

"Nằm xuống." Giản Nhất Lăng nói với Kỷ Minh.

Gì? Kỷ Minh không thể phản ứng với những mệnh lệnh kỳ lạ của Giản Nhất Lăng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 118: Bao cát thịt người (2)

"Mông." Giản Nhất Lăng nói.

Mông là bộ phận thích hợp bị đánh nhất, bộ phận này có nhiều thịt, không có nội tạng, không có huyệt đạo, trong trường hợp bình thường, đánh vào bộ phận này khó có thể gây nguy hiểm.

Nhưng nỗi đau ở đây cũng giống như những bộ phận khác.

Vì vậy, đánh vào phần này là sự lựa chọn tốt nhất.

Kỷ Minh mở to mắt, hắn không thể tin rằng mình, một thanh niên 17 tuổi, thực sự bị yêu cầu đánh đòn!

Người yêu cầu đánh hắn ta, cầm vợt cầu lông của hắn ta trong tay, mệnh lệnh hắn ta với một khuôn mặt nghiêm túc!

Kỷ Minh cự tuyệt, từ trái tim đến thể xác.

Sĩ khả sát bất khả nhục.

Đừng mang một người đi ức hiếp như vậy!

"Giản Nhất Lăng, đừng đi quá xa! Tôi là đàn ông!" Kỷ Minh nghiến răng, vừa tức giận vừa khẩn trương.

Địch Quân Thịnh nhìn vệ sĩ của mình.

Sau đó, người vệ sĩ bước tới, không nói gì, giúp Kỷ Minh hoàn thành "tư thế" do Giản Nhất Lăng nói.

Nằm xuống.

Kỷ Minh bị hai vệ sĩ vạm vỡ đè lên, không thể chống cự.

Anh quay đầu nhìn cây vợt cầu lông trong tay Giản Nhất Lăng, nhất thời cả người không tốt.

"Liền đánh một chút." Giản Nhất Lăng nói.

Điều này nghe có vẻ giống như một tin tốt.

Giản Nhất Lăng vung vợt, làm động tác đánh người.

Mỗi khi Giản Nhất Lăng vẫy tay, tim Kỷ Minh lại tăng tốc.

Ông trời ơi, Giản Nhất Lăng không thể cho hắn ta một cái thống khoái sao?

Kỷ Minh hy vọng Giản Nhất Lăng lúc này quyết đoán.

Sau khi thực hiện một vài động tác, Giản Nhất Lăng đột ngột thay đổi cách cầm vợt.

Thay vào đó, cô ấy cầm một đầu của lưới và hướng phần cuối của tay cầm về phía Kỷ Minh.

Giản Nhất Lăng nhớ rằng Kỷ Minh đã gây rắc rối cho cô hai lần, vì vậy đánh bằng lưới vợt có thể là không đủ.

Nhìn cảnh này, Vu Hi há hốc miệng, cảm thấy có chút hoài nghi về nhân sinh.

Nhất Lăng muội tử có một khuôn mặt mềm mại và dễ thương, nhưng những gì cô ấy đã làm.. emmmm.. có vẻ hơi tàn nhẫn một chút.

Kỷ Minh hoàn toàn sững sờ, không khỏi cầu xin Giản Nhất Lăng thương xót, "Giản Nhất Lăng, đừng làm thế, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi.."

Lời cuối cùng còn chưa kịp nói ra, Giản Nhất Lăng đã đánh vào mông hắn ta.

Kỷ Minh đau đến mức không thể hét lên.

Mông, mông của hắn ta..

Kỷ Minh lớn như vậy, chưa từng bị đánh, cho nên với cái đánh này Kỷ Minh không thể nào nhấc thân lên được.

Bây giờ không cần vệ sĩ đè hắn ta, hắn ta cũng không đứng dậy khỏi mặt đất được.

Vu Hi chỉ cần nhìn nét mặt méo mó của Kỷ Minh là cũng có thể cảm nhận được nỗi đau đó.

Đó là loại đau không thể tả.

Lần này thì tốt rồi, vết thương cũ nhảy dây năm ngàn lần vẫn còn, lại thêm vết thương mới.

Giản Nhất Lăng đi lại ghế sô pha và ngồi xuống như Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh trên mặt treo nụ cười, hỏi Giản Nhất Lăng, "Tay có đỏ không?"

Giản Nhất Lăng dang bàn tay nhỏ ra và nhìn, nó hơi đỏ bởi vì lúc nãy nắm quá chặt.

Vu Hi sờ sờ mũi, Thịnh gia, cậu lo lắng có chút không hợp lý a?

Người ở đằng kia không thể đứng dậy được nữa, cậu cư nhiên hỏi liệu bàn tay nhỏ bé của Nhất Lăng muội muội có đỏ không..

Kỷ Minh đã phải mất một thời gian dài để nhịn qua cơn đau.

Nhưng hắn vẫn chưa đứng dậy khỏi mặt đất, vừa động một chút thì cơn đau sẽ ập đến.

Vì vậy, hắn ta chỉ có thể bất chấp tất cả mà nằm trên mặt đất để nói chuyện với Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng, "Thịnh gia, tôi thực sự biết rằng tôi đã sai rồi. Tôi xin thề, tôi sẽ không bao giờ dám nữa. Xin hãy tha thứ cho tôi."

Kỷ Minh thực sự sợ rằng Giản Nhất Lăng sẽ lại đánh hắn ta thêm một lần nữa.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 119: Sự sắp xếp

Trên thực tế, Kỷ Minh không cần phải lo lắng rằng Giản Nhất Lăng sẽ lại đánh hắn.

Giản Nhất Lăng đã nói, chỉ đánh một chút, thì thực sự chỉ đánh một chút.

Chỉ là Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh đang ngồi trên ghế sô pha không rời đi, họ muốn nghe lời xin lỗi nghiêm túc của Kỷ Minh.

Lúc này, di động của Vu Hi vang lên.

Nhìn thấy dòng chữ nhắc nhở trên màn hình điện thoại, trái tim Vu Hi "lộp bộp" một chút.

Đó là một tin nhắn gửi cho anh ta từ kinh thành.

Vu Hi mở bản tin một cách thận trọng.

Quả nhiên, Địch lão gia dò hỏi chuyện nhờ anh thu xếp để Thịnh gia gặp một tiểu cô nương.

Vu Hi đã nhiều lần hàm hồ, luôn nói rằng anh ấy biết điều đó và đã sắp xếp.

Nếu cậu cứ nói thế này, chắc lão gia tử đằng kia sẽ không vui.

Nhìn thấy tin tức lần này, Vu Hi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Liếc nhìn Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng đang ngồi cạnh nhau trên ghế sô pha, Vu Hi thoải mái gõ một dòng trên màn hình: [Sắp xếp xong rồi.]

Địch gia muốn sắp xếp tiểu cô nương "thanh thuần", Nhất Lăng muội muội hẳn được xem là một tiểu cô nương đi? Mặc dù hơi quá "nhỏ".

Ngay sau đó, một thông báo hiện lên trên màn hình: [A Thịnh thích chứ? ]

Vu Hi lại nhìn lên Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng, rồi yên tâm đáp lại: [Trông khá thích.]

[Tốt rồi.] Có vẻ như rất hài lòng với câu trả lời của Vu Hi hôm nay.

Địch Quân Thịnh, Giản Nhất Lăng và Vu Hi ngồi trong căn hộ của Kỷ Minh khoảng mười phút rồi rời đi.

Nhìn cánh cửa đã đóng lại, Kỷ Minh trong lòng cầu nguyện đừng đến lần thứ ba nữa!

Không, hắn vẫn nên chuyển về nhà trước! Không ở trong căn hộ này nữa!

Ở đây hắn đã có bóng đen tâm lý rồi!

Sau khi rời khỏi căn hộ của Kỷ Minh, Địch Quân Thịnh chở Giản Nhất Lăng đi dạo, sau đó tìm một nơi để ăn tối, cuối cùng vội vàng trở về nhà của Giản gia trước chín giờ.

###

Chủ nhật, Giản Nhất Lăng nghĩ hôm nay sẽ gặp Tần Xuyên để học bổ túc, nhưng Tần Xuyên tự mình gọi điện xin nghỉ, nói rằng có chuyện cần giải quyết.

Đây là điều tốt cho Giản Nhất Lăng, cô ấy có thể có thời gian đến viện nghiên cứu.

Sau khi Giản Nhất Lăng liên lạc với viện, bên kia đã cử xe đến đón cô.

Giản Nhất Lăng nghĩ rằng đó sẽ là một người lái xe bình thường từ viện nghiên cứu, nhưng không ngờ cô lại nhìn thấy La Tú Ân khi cô mở cửa.

Vốn dĩ Trình Dịch đến đón, nhưng La Tú Ân đã đẩy Trình Dịch xuống và thành công nắm quyền đưa đón tiểu muội tử.

La Tú Ân mặt đầy tươi cười vẫy tay với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng muội tử, chị đến đón em.."

Nụ cười của La Tú Ân có chút quá tươi.

Thật may cô ấy là nữ, nếu không cô ấy có thể bị coi là một người đàn ông đáng khinh.

Giản Nhất Lăng gật đầu, rồi bắt đầu lên xe.

Đã thử lần đầu tiên, nhưng không thành công.

La Tú Ân nhận ra vấn đề này và vội vàng hỏi Giản Nhất Lăng, "Em lên được không? Chị sẽ ôm em vào xe, được không?"

La Tú Ân lái một chiếc xe địa hình lớn cỡ G. Chiếc xe này có gầm cao nổi tiếng. Nếu bạn không đủ cao, bạn thực sự cần một băng ghế nhỏ để lên xe.

Thường thì bọn họ viện nghiên cứu, ngoại trừ cô thì còn lại đều là đàn ông, cô không cần lo lắng vấn đề này khi bọn họ đi xe của cô.

Giản Nhất Lăng lắc đầu, từ chối La Tú Ân ôm cô lên xe.

Một chân cô bước lên trước, dùng hai tay kéo cửa rồi dậm mạnh vài cái trước khi chân kia bước lên.

La Tú Ân mỉm cười nhìn, cảm thấy đại bảo bối trong viện nghiên cứu của họ thật sự rất đáng yêu, đi lên xe cũng có thể đáng yêu như vậy.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back