Bạn được Nguyễn Ngọc Nguyên mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Magicdesigner

Tình yêu có mùi gió
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
14272 253
Tên truyện: Hoa Vàng Thuở Ấy

Tác giả: Magicdesigner

Thể loại: Tự Truyện - Hồi ký

Link thảo luận - góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm sáng tác của Magicdesigner

W9MxeM8.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
HOA VÀNG THUỞ ẤY

Chap 1: MÙA HẠ ĐẦU TIÊN


Nếu nói "yêu" theo 1 cách đơn giản kiểu như bạn dành tình cảm cho ai đó thật nhiều và người đó không phải là người thân trong gia đình thì tôi dám chắc tôi đã biết yêu từ rất sớm, chính xác là năm lớp.. 1. Thật đấy, ếu đùa đâu!

Hồi đó tôi ngồi gần 1 con bé tên Trinh, thật ra, với tôi lúc đó (tôi của lúc đó đấy nhé) thì con bé này chẳng có gì là xinh xắn hay đáng yêu. Chỉ đơn giản nhìn nó cứ ngồ ngộ và thu hút thế nào đó không giải thích được.

Nó ngồi ngay trước mặt tôi. Không hiểu gia đình nghĩ gì mà ai đời con gái lại đi cắt tóc ngắn đến nỗi ngắn hơn cả 1 thằng con trai là tôi đây. Ngộ thật! Và với 1 thằng bé thích tìm hiểu mọi thứ ở cái thế giới nó mới tới chưa đầy 7 năm này thì nó thích cái ngộ đó, đại ý là nó thích con bé đó!

Năm lớp 1, bọn con trai vốn thích các môn "thể thao" năng động, có tính cạnh tranh, ganh đua cao. Trong số vô vàn những trò chơi của tuổi thơ, đuổi bắt hay trận giả là những ví dụ điển hình. Chơi mấy trò kiểu vậy thì phải biết bay, chí ít phải bay được từ bàn này qua bàn khác. Thành ra cứ sau mỗi giờ giải lao, bàn nào bàn nấy đầy những dấu chân của các thành phần không ưa hòa bình khu vực ấy. Riết rồi quen, bàn nào cũng vậy nên chẳng thấy đứa nào cự cãi về việc thằng chết bầm nào vừa in nguyên dấu chân Holywood lên bàn mình, vô giờ học là hì hục lau bàn lau ghế xoẹt xoẹt vài cái rồi ngồi.

Tôi cũng vậy. Nhưng tôi thích cái con bé ngồ ngộ kia nữa nên lau bàn tôi xong thì nhân lúc nó ra chơi chưa vô, tôi len lén lau luôn phần bàn của nó, bỏ qua ánh mắt ngạc nhiên của vài đứa thấy cái sự lạ này. Đến khi ù té chạy vô sau tiếng trống vừa đánh, thoạt đầu, nó hơi sửng sốt nhìn bàn mình sạch bóng, rồi nó liếc xuống nhìn tôi, tôi cũng chẳng ngại gì nhìn lại nó ra điều "nhìn gì ế bạn?" Tôi bẩm sinh có khả năng tạm gọi là "tinh tế", hiểu được người khác khá nhanh nên tôi biết làm thế nào để khỏi bị nghi ngờ, giống như binh pháp Tôn Tử có nói "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". À, thật ra thì nhiều lúc cái khả năng bẩm sinh đó nó cũng đột ngột lặn đâu mất tăm khi tôi muốn triệu hồi lên. Nhưng cái đó là sau này, bây giờ tôi giả nai cứ gọi là số 1.

Hồi đó vốn ngốc xít nên "yêu" nhưng chỉ biết nhìn nhìn nó rồi tự nhe răng ra cười. Lắm lúc tranh thủ lau giúp nó cái bàn khi nó chưa kịp vô lớp hoặc đến phiên nó trực nhật thì cố gắng đi sớm hơn giúp nó lau bảng, quét lớp.. Cũng có khi điên điên lên cứ muốn véo lưng hay kéo áo chọc cho nó tức để gây sự chú ý, vậy xong là tự cảm thấy cứ như được "yêu" lại rồi, và ngồi tự phởn 1 mình như thằng tự kỷ.. Kinh thật!

Mùa hạ đầu tiên trong đời học sinh của tôi đã kết thúc với những cái "kinh thật" đó.

Lên năm lớp 2, học thêm với nó 1 kỳ nữa. Nó vẫn vậy. Tóc cắt ngắn phô ra cái gáy trắng ngần. Chỉ được thêm chút là ngồi gần nên "hơi bị" thân hơn, đôi khi cũng hay tám chuyện, chia sẻ bánh kẹo với nhau, rồi cùng nhau làm 1 bài toán, tiếng Việt.

Đến hết học kỳ I, ba mẹ tôi vì bận việc gia đình nhiều hơn, không có thời gian đón tôi buổi trưa rồi chiều chở lại đến trường để đi học nữa nên chuyển tôi qua học bán trú luôn, nghĩa là từ 7h sáng đến 4h30 chiều mới về. Thế là tôi chuyển từ lớp 2/1 qua lớp 2/5.

Vừa hết tiết 3, mẹ tôi vô nói gì đó với cô Thanh rồi cô đứng trên kia gọi xuống "em V dọn dẹp sách vở vào cặp đi theo phụ huynh chuyển lớp". Tôi nghe xong ngớ người mất một lúc, sau đó cũng thu dọn đồ đạc cho vào cặp và lẽo đẽo theo mẹ sau khi liếc nhìn em ấy 1 cái hơi luyến tiếc..

Chia tay "mối tình đầu", em nó cũng chẳng buồn theo tiễn tôi 1 cách bịn rịn mà cứ vô tư ngồi nói chuyện với con bé bên cạnh sau khi gật đầu nhìn tôi cười một cái. Chỉ có thằng Ánh (tôi nhớ nhớ tên của thằng ngồi bên tôi lúc đó vì sau này chẳng bao giờ tôi có dịp gặp lại nó nữa) là chạy theo phía sau tôi í ới "mày nhớ trả tao cuốn Đoremon đấy". Tôi ậm ừ cho có rồi đi thẳng.
 
Chỉnh sửa cuối:
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 2: Hương Quỳnh năm cũ.

Lớp 2/5 sau này là 3, 4, rồi 5/5, tôi lại để ý 1 con nhỏ khác. Chắc đọc tới đây các bác sẽ nghĩ "cái thằng này sao mê gái sớm thế". Ấy, thói xấu thì tôi có cũng nhiều nhưng riêng vấn đề này tôi nghĩ chắc cũng không đến nỗi bị chê. Yêu thích cái đẹp là chân lý cuộc sống của tất cả mọi người trên thế gian này, và thích 1 đứa con gái đẹp là một chân lý khác của những thằng con trai. Nghĩa là tôi cũng giống như mọi đứa con trai khác mà thôi - MÊ GÁI!

Em nó tên Quỳnh, Như Quỳnh, em này thì khác em Trinh kia. Không có ngồ ngộ nữa mà tôi công nhận luôn là em nó đẹp thật. Tất nhiên nhất cái lớp đó. Và giả như em ấy ở vị trí thứ nhất với số điểm 100 thì ở vị trí thứ 2 tôi nghĩ chắc chỉ tầm 80 81 là cùng, dù trong lớp có em Mỹ Hạnh và Thủy Tiên cũng đầy mê hoặc. Ôi cái sự đời, ngay từ lúc còn nhỏ em ấy đã trở thành trung tâm của sự chú ý rồi huống hồ sau này lớn lên, dậy thì thành công và phát mã ra có làm khổ con nhà người ta không cơ chứ. Haizzzz

Tôi lúc đó lại là một thằng con trai rất chi bình thường. Bình thường từ ngoại hình, học vấn cho đến thể thao, ca múa nhạc, thậm chí tán ảnh, bắn bi, đuổi bắt.. tất tần tật. Kiểu như nếu thả tôi vào 1 mớ con trai thì cũng chẳng ai nhận ra ngay được nếu cố tình tìm kiếm, vì bản thân cơ bản chẳng có gì nổi bật lên trong mớ đó. Và vì cái bình thường đó nên em Như Quỳnh được tôi lấy ra để làm.. "động lực học tập" chứ chả dám mơ tưởng thích thú gì hết. Cái này gọi là biết tự lượng sức mình. Bây giờ ngẫm lại thấy hồi đó tôi tự ti value.

Nhưng số phận là thứ mà những con người bình thường như chúng ta chẳng bao giờ biết trước được. Tôi cứ ngồi ngắm em ấy để lấy làm "động lực học tập" được đâu một năm rưỡi thì năm sau, năm lớp 4, ma xui quỷ khiến thế nào, cô chủ nhiệm đổi em ấy qua ngồi ngay bên cạnh tôi. Thế nên bây giờ tôi mới có cái để kể tiếp cho các bạn nghe ra đây.

Chuyện là khi em ấy đem cặp xuống ngồi vào bàn tôi thì ngay lập tức lôi từ trong cặp ra viên phấn và cây thước. Cây thước em ấy dùng để đo phần bàn của ẻm, đúng 60cm rồi kẻ một đường thẳng như băng kèm lời nói "phần ai nấy ngồi, cấm có được lấn, lấn qua 3 véo."

Ôi đệch.. 4 năm mài ghế nhà trường tôi mới gặp trường hợp này lần đầu. Hóa ra em ấy cũng chẳng phải một vừa hai phải gì cho lắm. Mặc dù ngồi địa em ấy gần 2 năm trời nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng đằng sau nét dễ thương có phần quý phái và ma mị đó thì em ấy lại có thể làm thế này đối với tôi. Haiz, nghĩ đến đó tôi lắc đầu thở dài và "uhm" nhẹ một cái rồi quay đi, cố gắng "sống sao cho vừa" lòng người ta vậy.

Tôi viết bài cũng e dè khuỷu tay lấn sang, để cặp cũng sợ phạm biên giới, lật sách cũng sợ vi phạm lãnh thổ. Nhưng cố mấy cũng có lúc sơ ý. Giờ mỹ thuật, trong lúc tôi đang hí hoáy vẽ vẽ tô tô, vừa đặt cây bút chì màu này xuống để cầm cây khác lên tiếp tục mảng màu còn dang dở thì cây chì màu kia như muốn thách thức ông chủ nhỏ của nó, rồi nó từ từ, nhẹ nhàng, rón rén lăn qua bên kia biên giới.

Óa, á, ứ.. Tôi hét lên mấy tiếng liên tục khi cảm giác đau điếng ở hông rồi hoảng hốt thấy cả lớp, kể cả giáo viên đang trân trân nhìn mình như sinh vật lạ vừa từ hành tinh khác xuống. Định hình lại, nhìn lên bàn tôi mới hiểu rõ nguyên nhân, với tay qua lấy cây chì màu lại rồi đưa tay xoa xoa vùng eo nhủ thầm, con gái gì mà cứ như bà la sát.

Chỉ vậy thôi. Tôi cũng chẳng mặt nhăn mày nhó trách cứ gì em ấy vì từ lúc còn rất nhỏ, ba tôi đã dạy tôi rằng, con gái sinh ra luôn yếu đuối hơn con trai nên họ cần sự che chở của những người đàn ông như chúng ta. Thật ra tôi vào lúc đó chẳng dám che chở ai cho cam, chỉ đơn giản là không thể ăn hiếp người yếu hơn mình được, huống hồ là một mỹ nhân như em..
 
Chỉnh sửa cuối:
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 3: Xóa nhòa biên giới

Những ngày sau đó tôi luôn cố gắng giữ khoảng cách mà em ấy đã đặt ra cho 2 đứa trong suốt hơn gần một tháng đầu năm học. Thấy tôi không có ý gì muốn xâm phạm lãnh thổ nên em ấy dần dần mất đi hứng thú và nhuệ khí ngút trời ban đầu, mỗi bữa đi học cũng thôi cố gắng tô đậm hơn lằn ranh biên giới ấy. Để rồi, theo thời gian, nó cứ mờ dần, mờ dần cho đến một ngày đẹp trời, thật ra tôi không nhớ hôm ấy mưa nắng thế nào, chỉ chắc chắn rằng đối với tôi, đó thật là một ngày trời rất đẹp.

Chuyện là trong lúc cúi xuống nhặt lại cục tẩy, tôi vô tình thấy chiếc cặp màu hồng dễ thương của em ngả hẳn qua bên cái lằn ranh mà em đã kẻ. Thật ra tôi cũng không để ý sau khi em ấy đưa ra cái ranh giới giữa hai đứa đã có khi nào em ấy vi phạm cái ranh giới kia chưa, vì cơ bản tôi không quan tâm đến vấn đề này lắm. Chỉ là hôm nay tôi thấy hơi lạ khi em ấy gần như cố tình để chiếc cặp của em lấp lên cái khoảng cách của 2 đứa. Không hiểu sao lúc đó, có lẽ là sự tò mò, tôi nói nhỏ cho em vừa đủ nghe "Quỳnh ơi, cặp của Quỳnh, có sợ dính phấn bị bẩn đi không?" Nghe tôi hỏi em ấy nhướng mắt lên, nhìn về cái cặp, rồi lại đảo mắt nhìn tôi một cách đầy ngạc nhiên, sau đó em ấy để nguyên cặp như vậy, không nói gì, tiếp tục nhìn lên bảng. Tôi cũng chả hiểu mô tê gì nên quay qua giả vờ chú tâm vào cuốn sách trước mặt. "

Giờ ra chơi hôm đó, lúc tôi đang chuẩn bị chạy ra bắn bi với mấy đứa bạn thì nghe giọng nói thỏ thẻ sau lưng:

- V nè..

- Hửm. Tôi quay lại.

- Quỳnh.. xin lỗi..

- Ủa, chuyện gì Quỳnh? Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.

* * * Hôm trước.. hôm trước Quỳnh véo V một cái đau điếng đó.. Giọng em cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi lặng hẳn.

Tôi như chợt hiểu vấn đề – À, có gì đâu. Hihi. – Rồi tót ra ngoài cửa lớp với niềm tin mãnh liệt rằng cái đường biên giới kia ngày mai sẽ không còn hiện diện giữa 2 đứa nữa. Sẽ không còn nữa, không còn nữa..

Thật sự mà nói, với tôi lúc đó, lời xin lỗi thỏ thẻ và đầy thành ý của em giống như vừa tưới vào một chồi cây xanh mơn mởn vốn có lẻ đã ngủ quên bỗng nhiên tỉnh giấc và vươn vai một cách mạnh mẽ đón lấy những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới. Tôi vốn rất thích em ấy, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng có lẽ vì em ấy quá đẹp và cũng vì tôi chân ướt chân ráo vào lớp mới nên cũng chẳng dám làm gì hơn ngoài việc lâu lâu ngắm nhìn và lặng lẽ lưu vào bộ nhớ. Để rồi những lúc thấy khó khăn trong bài vở thì lại lôi đoạn đó ra, chiếu lên trước mắt mà tự nhủ" học giỏi người ta mới nể ku ơi ".

Vậy đó, vậy là suốt năm lớp 4 và lớp 5 lúc ấy tôi có một cô bạn xinh xắn ngồi kế bên, thân nhau một cách lạ lùng đầy tình cảm. Để rồi sau này, khi tôi nhận ra con người em và cái lằn ranh kia khác nhau đến một trời một vực, em vốn hòa đồng, hay đồng cảm với mọi người thì tại sao ngay khi đến ngồi bên cạnh tôi lại hùng hổ đưa ra chính sách ngoại giao kiểu bế quan tỏa cảng như thế?

" Quỳnh tưởng con trai đứa nào cũng giống nhau.. Thằng Khánh ngồi bên cạnh Quỳnh hay thúc tay Quỳnh lúc đang viết bài, lại còn tự tiện lấy đồ trong cặp Quỳnh nữa, nên Q.."
 
Chỉnh sửa cuối:
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 4 Những người quen xa lạ

Rồi năm học cuối cùng thời tiểu học cũng kết thúc. Nếu các bạn đã từng trải qua khoảng thời gian êm đềm và thinh thích một ai đó như tôi, thì có lẽ các bạn cũng hiểu chúng ta còn quá nhỏ để những nốt thăng trong cảm xúc đầy hồn nhiên và thơ trẻ lúc đó trở thành những nốt thăng đầy mãnh liệt, mang tính lan tỏa cũng như lay động. Vì cơ bản, trái tim của một đứa bé lớp 5 chưa bao giờ được trải qua những lớp học về tình cảm một cách đầy đủ và trọn vẹn.

Nó chỉ đơn giản như chiếc kẹo ngọt ta trao hay nhận từ ai đó, thích thú, phấn chấn, vui vẻ.. rồi thân thiết. Hoặc cảm giác so sánh nhiều ít trong tình cảm, đứa này hơn tình bạn một chút, đứa kia thua tình bạn một chút. Cũng có thể đơn giản hơn là những rung rinh khi múa hát tập thể phải nắm tay một đứa con gái, và mình thích nắm tay bé này hơn bé kia..

Chính vì thế nên trong buổi liên hoan lớp, cũng là buổi gặp mặt cuối cùng, tôi với em vẫn vô tư cười đùa, ăn uống, vui chơi.. Để đến khi buổi liên hoan kết thúc, ba tôi đến đón, trong lòng tôi mới chợt dâng lên một cảm xúc gì đó như tiếc nuối. Tiếc nuối vì ngày mai tôi sẽ không còn được ngồi bên một người con gái dễ thương như em nữa, tiếc nuối vì nụ cười hồn nhiên và thân thiện kia sẽ không còn bên tôi ngày 8 giờ đồng hồ nữa, tiếc nuối vì sẽ không còn nghe giọng thỏ thẻ ôn bài bên cạnh thánh thót ngân vang nữa..

Và.. chắc có lẽ em cũng vậy.. Phải không em?

* * *

Bước vào cấp 2, ngay buổi đầu tiên đi xếp lớp tôi đã vô cùng hồi hộp và lo lắng. Hồi hộp vì hồi cấp một nhà tôi ở dưới CL nên học trường NQ, còn bây giờ nhà tôi chuyển lên HC. Hầu hết những đứa bạn của tôi đều theo học trường cấp 2 TQC, còn tôi thì lại học trường HT. Tôi hồi hộp mong muốn trong lớp sẽ có ít nhất một đứa nào đó tôi quen và đặc biệt là được gặp lại em, một niềm hi vọng to lớn của tôi vào lúc đó. Còn lo lắng thì các bạn có thể hiểu. Mười một tuổi, bước chân vào một môi trường hoàn toàn mới với tất cả những người bạn mới, hẳn, sẽ hụt hẫng và buồn lắm.

Đúng như tôi suy nghĩ, trong lớp không hề có một người bạn nào mà tôi quen trước đó, hơn thế nữa, vì trước khi nhập học ba tôi có đăng ký cho tôi thi vào đội bồi dưỡng toán của trường, tôi múa may thế nào lại đứng thứ 3 trong danh sách 20 đứa được chọn, nên vào luôn lớp chuyên. Điều này ứng vào cái tôi còn lo lắng hơn - lớp học càng giỏi thì càng ít con gái đẹp. Lo lắng lắm ấy! Động lực không có thì học hành gì được nữa. Sĩ khí không lên thì làm sao mà ra trận.

Ấy là tôi nói vậy chứ cho ăn gan hùm tôi cũng không dám lơ là nếu không muốn ba tôi cho một đống lươn vào mông. Thuở ấy, cái thời tôi còn học cấp 2, nếu không có ba tôi chăm lo kỹ càng, kiểm tra học hành đầy đủ thì chắc tôi cũng trở thành thành phần cá biệt của trường vì bản tính vốn ương bướng và ham chơi. Chứ không thể nào có một thằng V đủ trình độ để đánh nam dẹp bắc, bá chủ cả một vùng trời cấp 3 sau này.

Hai năm học đầu tiên thời cấp 2 của tôi trôi qua khá lặng lẽ và tẻ nhạt. Ôi cái lớp gì đứa nào cũng vục mặt vào học, chả biết trời trăng mây gió ăn chơi đàn hát gì cả. Học tầm tôi chỉ đứng thứ 9 trong lớp.

Top 3 đứa giỏi nhất lớp cũng là top 3 đứa giỏi nhất khối với tổng phẩy lần lượt 9.9, 9.8 và 9.8. Mấy đứa vị thứ cao hơn tôi cũng bá đạo không kém. Riêng tôi vốn cũng chẳng chăm chỉ gì mấy nhưng bị ba kèm cặp ghê quá nên cũng lẹt đẹt lên top.

Đến năm lớp 8 bọn tôi phải học thêm một môn tự nhiên nữa là Hóa. Nghe đâu môn này khá khó nhằn nên ba tôi cho đi học thêm ở nhà một người cô trước đây chị tôi đã từng học và trở thành học sinh chuyên hóa sau này.

Lớp bọn tôi thời đó khá ít đi học thêm. Ngoài giờ học chính khóa chủ yếu là tự học. Ai lo lắng cho con quá hoặc đi làm nhiều không có thời gian chăm sóc chuyện học hành của con thì gửi nó cho thầy cô quen biết kèm cặp.

Tôi lúc đó vì nhà gần một cô giáo dạy toán rất giỏi, phần lại là thành viên của tuyển toán nên ba tôi cho học kèm toán từ năm lớp 6, nhờ vậy mà khi học thêm môn thứ 2 tôi cũng không lấy gì làm bỡ ngỡ.. Và định mệnh đời tôi bắt đầu chuyển biến từ đây.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 5 Tóc em đuôi gà

Sau khi đã nhét đầy vào đầu 5 tiết học chính khóa ở trường, lê những bước chân mệt mỏi đi bộ tầm 800m thì đến lớp học thêm. Vì là buổi đầu tiên nên thấy đứa nào đứa nấy đều tỏ vẻ e dè và úy kị. Ngoại trừ vài cặp, có lẽ rủ nhau đi học chung nên đang trò chuyện có phần tự nhiên hơn.

Như thường lệ, tôi quẳng cặp vào bàn cuối rồi ngồi xuống bắt đầu quan sát. Mà cũng lạ là khi tôi vừa bước vào lớp, hàng đám con gái cứ nhìn tôi xì xào về điều gì đó nghe loáng thoáng kiểu như "thằng V cũng học ở đây kìa".. Tôi học ở đây thì sao, ảnh hưởng gì đến ai?

Đang loay hoay với mớ suy nghĩ vớ vẩn 2 4 6 thì Toán, 3 5 7 thì Hóa, vậy là toi mất những trận banh đầy gió và cát trên sân thể thao quận.. Tôi nghe tiếng ồn ào bên ngoài rồi một nhóm khoảng 4 5 đứa con gái vừa đi vào lớp vừa rôm rả trò chuyện. Chắc một nhóm bạn rủ nhau đi học thêm, vừa nghĩ vừa đưa mắt quan sát, tôi bỗng cứng đơ trước cô gái đi cuối cùng của nhóm - quần jean, áo thun trắng khoát thêm chiếc áo gió ngắn tay màu hồng bên ngoài, tóc đuôi gà buộc cao lên sau gáy, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen tuyền tinh nghịch.. Nhìn đến đây tôi chợt nhận ra đôi mắt đó cũng đang chăm chăm quan sát tôi với ánh nhìn như xuyên thấu người đối diện, có lẽ cô bạn đang thắc mắc "ông là ai tự nhiên nhìn tôi dữ vậy", điều này làm tôi bối rối vội quay mặt đi hướng khác.

Buổi học đầu tiên của ngày hôm đó trong tôi là hình ảnh gần như choáng ngợp của cô bé đó. Cá tính, xinh xắn, vui tươi, hồn nhiên, đầy ma lực thu hút.. Phải chăng chính cô gái này đã làm cho tôi mãi về sau, dù cố gắng hơn bao nhiêu đi nữa vẫn không thể nào giỏi lên được ở môn này, chỉ biết cố gắng lấy trình toán lý thượng thừa bù đắp cho trung bình 3 môn được trên 9 chấm.

Sau hôm đó tôi bắt đầu tìm hiểu thông tin về em thì biết được em tên Trâm, lớp trưởng lớp 8/6, hết. Bởi khi biết thông tin về tên tuổi cũng như địa chỉ, tôi chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa. Hồi đó, nói về việc tán tỉnh một đứa con gái đối với tôi cũng giống như bắt tôi suy nghĩ về việc cứu thế giới thoát khỏi cảnh tận thế, hai thứ đều có một điểm chung đơn giản, đó là những điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

Vậy là gần tháng sau đó tôi đến lớp học hóa mà trong tâm khảm cứ lơ ngơ tơ tưởng về cô bạn này, lòng chỉ thầm ước gì được một lần nói chuyện với em nhưng thấy sao xa vời quá thể..

Ấy vậy mà thánh nhân vốn đãi kẻ khù khờ. Vào một ngày đầu tháng 10, chắc chắn hôm đó cũng là một ngày đẹp trời không kém lúc tôi còn học lớp 4, trong lúc đang lơ ngơ đi bộ dưới cái nắng chiều đã có phần hanh hao thì một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau "ông quá giang không, lên xe tui chở".

Tôi quay lại, phải mất đến 10s sững sờ vì không tin vào mắt mình khi câu nói đó xuất phát từ đôi môi khả ái của người con gái tôi thầm để ý lâu nay.

- Sao, có lên không hay thích đi bộ nè?

* * * Ờ, lên, lên. Nói rồi tôi ra yên sau và ngồi lên một cách ngoan ngoãn.

- Ông lên thiệt á hả?

- Ờ.. thì Trâm nói V lên để.. Trâm chở..

- Ừ thì lên mà ông để con gái chở thiệt hả?

- Ôi đệch, vui quá mất khôn luôn. - À, không, Trâm để V chở.. - Nói xong tôi cúi gằm mặt hướng về phía ghi-đông.

Tôi lúc này giống như một đứa phê thuốc, vừa quê quê lại vừa khoái chí cứ cười mỉm mỉm cắm đầu đạp xe quên mất luôn đường vào lớp.

- Ê ê rẽ lối này nè, ông không nhớ đường hả?

- À, uhm, V quên mất..

- Ôi, đường cả tuần đi tới 3 buổi mà cũng quên.

- À.. uhm.. V..

- Ông cứ cà lăm hoài vậy, chở tôi bộ khó thở lắm hả? Tôi nặng quá hay sao?

- Không.. không phải, ý V là.. V quên thôi.. Tôi chẳng thể nghĩ nổi trong đầu ra câu trả lời nào có thể lấy cho mình chút ít nhuệ khí. Còn em thì cứ cười khúc khích như việc quay được tôi là niềm hứng khởi đầy thú vị mà bao lâu nay em đã vô tình bỏ sót.

Khốn nạn thân tôi, lần đầu giáp mặt với người con gái mình thầm thương trộm nhớ đã bị quay như quay dế. Vẫn thường đọc đâu đó ở độ tuổi này, con gái thường phát triển sớm và nhanh hơn con trai nên trưởng thành hơn trong suy nghĩ cũng như tính cách.

Phải chăng điều này đã làm cho không chỉ riêng tôi mà biết bao nhiêu cậu học trò ở vào độ tuổi đó luôn bị các cô nàng dắt mũi hay lâu lâu treo lên mà quay mòng mòng một cách không thương tiếc. Hoặc giả chăng có thể trong suy nghĩ của tôi lúc đó đã mười phần yêu mến nên khi đối diện tôi cảm thấy bối rối, còn nàng chỉ đơn giản như cho một người bạn qua giang đến lớp và có phần vô tư hơn.

Hoặc cũng có thể chính vì tôi lúc đó bối rối lơ ngơ đến tội nên nàng chẳng ngại gì lấy luôn thế thượng phong mà bông đùa vùi dập một đời trai cho bỏ ghét..

Tôi cũng chả biết phương án nào là chính xác, chỉ biết lúc ấy, sau khi buổi học gần kết thúc mà không một lời giảng nào đi vào tai. Đúng lúc cô Ngọc đang dạy nốt đoạn cuối của một công thức hóa học khó nhằn nào đó. Tôi thì thấp thỏm lo sợ khi hết giờ cũng mất đi cơ hội ngàn năm có một này. Chuyện là khi đưa nàng vào lớp trong tiếng xì xào của lũ bạn lớp học thêm, trong đầu tôi sau vài phút đê mê như chợt bừng tỉnh, cố vắt óc tìm mọi cách để được cùng nàng đến lớp thật tự nhiên như lúc chiều, bên cạnh đó cũng là dịp để có thể tiếp cận nàng một cách đàng hoàng vì đây gần như là cơ hội duy nhất. Với sau gần 1 giờ đồng hồ suy nghĩ, lựa chọn, cân đo đong đếm các kiểu tôi mới mạo muội viết ra một mảnh giấy, rồi lấy hết sức can đảm bình sinh của một thằng học trò lớp 8, tôi khẽ gọi con bé ngồi ngay phía trước, nhờ nó chuyền giúp mảnh giấy tới tay em. Để rồi ít phút sau đó tôi mới nhận ra đây là một trong những hành động cực kỳ ngu ngốc vào lúc này.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 6 Thuở Ban Đầu

Tôi ngồi bàn cuối còn Trâm ngồi bàn đầu, cách nhau 5 dãy bàn, đường trung chuyển xa lơ xa lắc, lại qua đến 4 trạm thu phí mà tôi chưa kịp đóng phí, đứa nào cầm lấy tờ giấy cũng chầm chậm uể oải trao qua tay đứa kia, không kín đáo giùm tôi lấy 1 tí ti ông cụ..

- Cái gì đó? Cô Ngọc hỏi đứa cuối cùng khi mảnh giấy sắp đến tay Trâm..

- Tôi giật bắn cả mình.. Ôi đệch, chết mịa rồi..

- Con bé kia rụt rè im lặng không dám hé môi trước vẻ mặt ngạc nhiên có phần bực bội của cô Ngọc khi giảng đến đoạn cuối mà vẫn có đứa làm việc riêng.

- Đưa cô xem!

Khốn nạn thân tôi, đây là câu nói mà thanh âm của nó dù chỉ đủ để cả lớp nghe nhưng tôi cứ tưởng tượng sau lưng cuồng phong bão táp đang cuồn cuộn tiến tới và vừa rồi là 1 tiếng sấm rền trời nổ ngay bên cạnh tai mình, choáng váng, chới với..

- "Bữa sau đi học Trâm cho V quá giang đến nhà cô với nhé, đi bộ xa quá." Cô đọc lên trước cả lớp, và trong lúc tôi đang đợi nộ hỏa kình lôi giáng xuống thân mình thì cô Ngọc chỉ đơn giản nói: "Đi xa thì nhờ bạn chở cũng được, nhưng lát hết giờ rồi nói, đang trong giờ học đừng em nào làm việc riêng nữa nhé."

Đáng ra tôi phải thờ phào nhẹ nhõm vì câu nói này, nhưng tôi chợt nhận ra, cô Ngọc chỉ là cửa ải đầu tiên mà tôi phải đối mặt. Vì có thể cô không hiểu ngụ ý của tờ giấy đó, hoặc giả có hiểu cũng không quan tâm làm gì để tiếp tục bài giảng, nhưng còn gần 20 đôi mắt đang nhìn về phía tôi và chừng đó gương mặt còn lại trong lớp biết tỏng cái ý định mà tôi đang manh nha trong mảnh giấy kia. Hơn thế nữa, khi nhìn lên thấy Trâm cũng đang cúi gằm mặt ra chiều cực kỳ xấu hổ phía trên, lòng tôi tự biết kế hoạch hơn 1 giờ đắn đo của tôi đã nát bét, nát bét như 1 tờ giấy bị xé đến cả ngàn lần.. Ôi! Thế là hết.. Tóc đuôi gà "của tôi"..

Vậy là thứ 5 tuần đó, tôi bước ra khỏi trường rồi tiếp tục lủi thủi đi bộ đến lớp Hóa trong một tâm trạng không thể nặng nề hơn.. Phần vì đã mất đi cơ hội được tiếp cận cô bé mà tôi thầm để ý, phần lại lo lắng khi sắp nữa đây, tới lớp Hóa tôi sẽ phải đối diện với bao ánh mắt săm soi và những lời xì xào bàn tán.. Tôi không buồn nghĩ cách giải thích với bất kỳ ai vì nếu có một lời giải thích tuyệt vời nào đó tôi cũng chẳng có cơ hội để nói ra. Trong lớp Hóa tôi không không quen thân ai cả. Hoặc nếu "chớm" quen thân thì cũng hết thân rồi..

- Ông làm gì mà mặt mày bí xị vậy, lo tôi không cho ông quá giang nữa chứ gì? Hì hì. - Giọng nói đó lại một lần nữa vang lên bên cạnh như kéo tôi ra từ vũng bùn lầy tăm tối rồi soi sáng, đưa tôi đến với ngưỡng cửa của nơi mà những thiên thần thường hay trú ngụ. Và ngay lúc này đây, với đôi mắt đen lay láy tinh nghịch, nụ cười tươi như hoa 10h giữa nắng chiều hanh hao, tóc đuôi gà nhí nhảnh đung đưa qua lại dưới tán phượng làm tôi tin rằng, bên cạnh tôi đang có một thiên thần vừa từ nơi cao xa kia xuống thật.

- Tôi quay lại, cố kìm nén cảm xúc vui sướng đang nhảy tưng tưng trong lồng ngực, nặn ra một vẻ mặt nhăn nhó cho vừa với tình hình lúc này: Trời nắng mệt quá, Trâm đi học đó hở?

- Oh. Chứ 5h30 vô học giờ này không đi học thì đi đâu? Chẳng lẽ đi chơi?

- Em kê nguyên vào miệng tôi cái tủ đứng làm tôi lúng búng – vậy, vậy Trâm đi nha.. Tôi nói mà cũng không tin rằng lúc ngu lên, tôi ngu gần như vô địch.

- Ông không quá giang hở? Trâm mở to đôi mắt vẻ ngạc nhiên khi nghe tôi.. thều thào.

* * * Ủa.. Trâm.. Trâm không ngại hả, hôm trước.. hôm trước.. Ôi thiên linh linh địa linh linh hú 3 hồn 7 vía của thằng V mồm mép thường ngày cho nó nhập lại vào cái xác phàm đang ú ớ này giúp con.

- Hì, ông lên xe đi.. Có gì đâu mà ngại? Trâm nói và không đợi tôi trả lời, chuyền cái ghi đông xe qua tôi rồi lui xuống yên sau.

Tôi nắm lấy tay lái mà như nhận lấy tấm giấy thông hành cùng suy nghĩ, với tấm giấy này, tôi sẽ dễ dàng thông quan qua cánh cửa sắt đen sì nặng nề vừa mở toang cho công cuộc lên kế hoạch để tán tỉnh một ai đó. Vâng, tôi, thằng V của năm lớp 8, 13 tuổi, đã lần đầu tiên trong đời lên kế hoạch tán tỉnh một người con gái, vượt lên trên nỗi sợ hãi của cảm xúc, nỗi ngượng ngập của con tim và niềm kiêu hãnh của 1 thằng con trai lớp chuyên đi tìm cọc.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 7 Giữa giờ chơi mang đến lại mang về

Tối đó tôi về nhà, không ăn uống rề rà như mọi khi mà và đại chén cơm rồi tót lên phòng khóa cửa lại. Nếu các bạn vừa trải qua những cảm giác hân hoan kèm vui thích nhưng khó có thể thể hiện nó ra ở những chỗ đông người, thì khi bạn một mình, cảm giác bạn đang cố gắng kìm nén gần như cả ngày hôm đó sẽ được bung ra, thăng hoa đến không ngờ. Lúc đó, tôi nhảy lên giường, nằm yên lặng tận hưởng chút cảm giác lúc chiều tôi vừa trải qua, vâng, vô cùng yên lặng, như cứ sợ rằng nếu một thanh âm gì đó phát ra vào lúc này thì cái cảm xúc tôi đang tận hưởng cũng sẽ vì thế mà mất đi những ngọt ngào, những mê đắm.

Em không hề ngại, cũng không giận tôi. Ngược lại còn nói bữa sau đi học cứ đợi ở cổng trường, em sẽ tới cho tôi quá giang. Còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ. Đầu tiên tôi chỉ xác định cố gắng tìm cơ hội để gặp gỡ, còn bây giờ, không chỉ gặp gỡ mà còn được trò chuyện cùng em mỗi khi đi học, đoạn đường tuy không dài, nhưng bước đầu tiên hoàn mỹ đến như thế thì còn gì bằng. Và trên tất cả, trải qua bao chuyện, em vẫn chẳng tỏ vè gì là ngại ngùng hay xấu hổ trước bao ánh mắt dị nghị của tụi bạn.. Khi em nó làm vậy thì hình như em nó cũng đã bật đèn xanh cho mình rồi, phải không ta?

Nằm phởn một hồi, tôi bật dậy làm hết sạch đống bài tập hôm đó rồi ngồi tơ tưởng mình sẽ làm gì để ngỏ ý đến em. Vắt óc một lúc, tôi chợt nhận ra còn khoảng 2 tuần nữa là đến ngày 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam. Mà em đã là "phụ nữ" đâu nhỉ? Mặc kệ, cứ có dịp để tặng quà cho em là có cơ hội để thể hiện rồi.

Ngày 20/10 năm đó là ngày mà trong nhật ký về cuộc đời mình được tôi viết ra, tôi tô một dấu son thật đỏ, thật đậm nét. Vì đây không chỉ là lần đầu tiên trong đời tôi tỏ tình đến một người con gái, mà đây còn là ngày đánh dấu cho cái sự ngu kinh điển của tôi bước sang trang mới, điều này có ảnh hưởng một cách sâu sắc đến cả quảng thời gian mà tôi học cấp 3 sau này.

* * *

Hôm đó tôi đến lớp thật sớm. Chuẩn bị sẵn một bông hoa hồng nhung kèm tấm thiệp được lựa chọn tỉ mĩ, tôi còn nhớ như in hình ảnh bên ngoài thiệp là một người con gái đang câu cá, còn người con trai thì lặn bên dưới đang móc trái tim vào lưỡi câu và giật giật. Bên trong thiệp được tôi nắn nót ghi duy nhất dòng chữ, một dòng chữ mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu sao thằng V của năm đó lại đủ trình độ để nghĩ ra một câu tỏ tình mà đối với cá nhân tôi là hay nhức nhối ấy: "V biết, nếu đem bông hồng nhung tặng Trâm thì có hơi đường đột, nhưng.. thật sự, nếu tặng một bông Ly hay Cẩm Chướng thì lại không đủ để thể hiện tình cảm V muốn gửi đến Trâm."

Là thế, vâng, lãng mạn đến thế cơ đấy. Nhưng tính kỹ tính lâu rồi cày sâu cho chết lúa, tôi quên mất khi đã có tất cả thì làm sao để mang món quà này trao cho em nó.. Chẳng lẽ chạy qua lớp, gọi em ra rồi cầm một bông hồng mà trao vào tay em? Không được, chưa nói đến em ấy chứ tôi thì chắc chết vì quê mất. Vậy làm sao để tặng đây.. Hay để mai đi học thêm? Cũng không được, mai quá ngày rồi, mất hết ý nghĩa rồi, và lúc đó thì hoa cũng đã héo..

Suy nghĩ một hồi tôi đánh liều, lát tới giờ ra chơi qua lớp gọi em ra rồi tặng vào tay em, xong chạy một mạch về lớp. Có nghĩ gì đi nữa thì cũng chả còn cách nào khác, tôi vừa tự nhủ vừa lẩm bẩm một mình. Và nếu các bạn đã hoặc đang trải qua thời học sinh của mình nhưng chưa bao giờ nghe bài hát Phượng Hồng của Đỗ Trung Quân thì đó là thiếu sót cực kỳ nghiêm trọng. "Mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay, trắng cả giấc mơ, là bài thơ, còn hoài trong vở, giữa giờ chơi, mang đến lại mang về.." Tôi của ngày hôm đó, ngay cả việc lấy bông hồng ra khỏi hộc bàn còn không dám huống hồ là bạo dạn chạy qua tặng như tôi nghĩ lúc nãy, vậy nên đoạn cuối của bài hát trên đã gần như ứng hẳn vào tôi, mà thực sự là ứng thật, vì giờ chơi, tôi mang đến, nhưng không thể nào tặng được, chỉ khác là thật may mắn khi hôm đó.. tôi đã không phải mang về.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 8 Ngại ngùng

Tôi từng đọc ở đâu đó rằng khi bạn tuyệt vọng, mọi thứ dường như đều phản đối lại chính bạn, mọi ngả đường gần như vô lối, mọi tia sáng gần như tắt lịm, đừng gục ngã, hãy cố thêm một bước nữa, đứng vững thêm một giây nữa, đó là lúc điều kỳ diệu sẽ xảy ra, và chỉ những kẻ đứng vững đến phút cuối cùng mới có cơ hội nhìn thấy.

Buổi chiều hôm đó, bầu trời như xanh hơn sau cơn mưa mùa thu đến rồi đi bất chợt, mấy tán phượng cũng như reo vui sau khi được gột rửa khỏi mình những bụi bẩn của chuỗi ngày dài uể oải đứng lặng thầm thì thào với gió. Tôi, thằng V của 13 tuổi đứng tần ngần trong bãi xe cùng đóa hồng được giấu dưới lớp bao ni lông đen với hi vọng cuối cùng khi thấy chiếc đờ-mi màu hồng của em vẫn còn ở trong bãi. Em chưa về, thật may mắn khi gần như cả trường đã về hết thì em vẫn ở lại. Phải chăng em có giác quan thứ 6 để biết được rằng, hôm nay sẽ có một thằng khờ đợi em để trao đến cho em một món quà kèm lời tỏ tình ngọt ngào mà nó phải nghĩ gần như cả đêm mới nắn nót ghi ra được.. Phải chăng..

- Hù..

- Tôi giật mình quay lại thấy nhỏ Phương, một người bạn trong nhóm em cũng trong lớp học hóa cô Ngọc vừa hét thật to vào tai tôi từ phía sau. - Ơ.. Sao Phương chưa về?

- Hehe, lớp tui ở lại chơi trò chơi ngày 20-10 nên về trễ. Ông làm gì đứng đây?

- À.. Tôi.. tôi đợi.. À tôi đợi ba đến đón. (Suýt chút nữa tôi đã thốt ra rằng tôi đợi Trâm)

- Xời ơi, đúng là đồ quý tử. Xe đạp không đi cứ đưa với chả đón.

- Hì. – Tôi cười trừ 1 cách nhăn nhở khi đối diện với con bé lắm chiêu nhiều chuyện này.

- Ủa, sao ông chưa về nữa?

- Dù đã chuẩn bị trước từ lâu nhưng tôi giật bắn người khi nghe giọng nói quen thuộc đang ngân lên phía sau. Tôi đơ ra, chẳng biết phải trả lời ra sao.

- Bữa nay tui hỏi ông không thèm trả lời luôn hở?

* * * lại 30s im lặng nữa, và khi thấy tôi cứ đứng bất động vẻ như chẳng có ý định gì muốn trả lời câu hỏi của em, em dợm bước định quay đi tôi mới vội vả thốt lên "Tr nè" rồi rút thật nhanh đóa hồng kiêu hãnh đầy gai góc, không giấy gói, không cắt tỉa, 1 đóa hồng được trân trọng giữ lấy vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết, giữa thân đóa hồng được buộc 1 tấm thiệp – "tặng Tr nhân ngày 20-10".. Tôi nói và dúi nó vào tay em như sợ em không thèm nhận, hoặc nếu thời gian nhận quá lâu tôi sẽ vì xấu hổ mà chết.

Lúc đó, lúc trao đóa hồng vào đôi tay nhỏ xinh đó, tôi cảm giác như thời gian đã cô đọng lại tạo thành một áp suất khí nén ép vào lồng ngực khiến tôi vô cùng khó thở. Tôi cảm nhận như trên thế gian lúc này chỉ còn lại hai đứa, một em, một tôi, đang đứng giữa một thảo nguyên bao la ngát xanh vô tận, bầu trời trong trẻo, gió vi vu khúc nhạc không lời bất hủ, đây đó, những chú dế đang cùng nhau tạo nên đoạn hợp âm du dương đầy cảm xúc, mãnh liệt, êm đềm, lặng lẽ..

- Ông V ghê quá nha.

- Thấy hết rồi nghe.

- Hoa hồng luôn mới chịu.

* * *

Tôi như bừng tỉnh. Nhảy ra khỏi thế giới tôi vừa mới chìm đắm rồi chợt nhận ra, đây vẫn là ở trường, và ở trường thì không thể chỉ có hai đứa với không gian cùng những thanh âm kia được. Không chỉ riêng Trâm chưa về mà cả lớp Trâm vẫn còn đó. Lũ bạn thân của Trâm đang cười tíu tít phía sau, vài đứa vẫn còn đợi phụ huynh đón về đang nhìn hai đứa tôi chăm chú.. Tránh trời không khỏi nắng, chạy tiếng vẫn còn nghe.. Phía đối diện, em cầm trên tay đóa hồng tôi vừa tặng như muốn trả lại nhưng không đành, hoặc không nỡ để món quà mà tôi khó nhọc lắm mới có thể trao đến em bây giờ thành vô chủ, khuôn mặt em đỏ bừng lên, đôi mắt cứ nhìn xuống đất, hai tay đan ríu vào nhau, rồi em quay đi thật nhanh về xe mình..

Tôi vẫn đứng đó, trơ ra nhìn em đạp xe theo hướng cổng mà cảm thấy nếu học được until invi của Rikimaru trong dota thì tôi sẽ invi đến suốt phần đời còn lại cho đỡ nhục..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 9 Vội Vàng

Trưa hôm sau lên trường, đúng như tôi lo lắng suốt đêm qua. Sự kiện tôi tặng hoa hồng cho Trâm được gần như cả khối biết và đồn ầm ỉ. Đi từ cổng vào lớp cứ nghe xì xào chỉ chỏ này nọ. Vừa đặt cặp vào chỗ thì bé Diễm, con bạn thân ngồi phía trước tôi quay xuống cười một điệu cười đầy ma mãnh chọc ghẹo "biết yêu sớm quá nghen".

- Ta biết từ năm lớp 1, tôi sẵn giọng và chợt nhận ra mình nói hớ.

- Hì hì, hóa ra là kinh nghiệm từ năm lớp 1 đến giờ.

Khốn nạn thân tôi, con bé này mặc dù tôi chưa nói ra ở phía trên nhưng đã gián tiếp đề cập đến nó – vâng – nó chính là đứa top 1 của lớp tôi với số phẩy 9.9, học chuyên 2 môn toán, anh và là chi đội trưởng của lớp.

Nhắc tới con bé này, riêng cá nhân tôi chẳng thấy nó có gì thu hút. Đơn giản nhìn được mắt. Và được cái nó không như kiểu mọt sách cắm đầu vào học như hai đứa top kia mà học ra học, chơi ra chơi. Học giỏi mà chơi cũng nhiều, tính tình cũng được nốt, viết văn thì bá đạo (có lẽ nó top 1 cũng vì văn gì mà toàn 10 đ), ứng biến thì nhanh nhạy. Trong lớp tôi thì gần một nửa số con trai đều thầm thương trộm nhớ con bé này.

Tôi biết điều đó vì ngồi gần nó 2 năm nay, mọi chuyện cũng khá ổn. Nhưng đến năm lớp 8, bắt đầu có vài đứa nhờ tôi làm con chim xanh để thành cầu nối thư từ tỏ tình cho em Diễm này. Tôi nhận tất. "Cứ yên tâm và tin ở tao." Bởi vì cái sự nghiệp làm con chim xanh nó cũng khấm khá lắm. Đứa thì hứa cho tôi cây đao hút sinh lực trong Võ Lâm, đứa thì nói cho tôi nguyên bộ cá chép trong Gunbout, có thằng còn rủ tôi xuống căn tin hằng ngày chỉ vì muốn tôi giúp nó tạo ấn tượng tốt với nhỏ này. Chuyện tình cảm của tụi con trai lớp tôi với nó, rồi của nó với tôi, rồi của tôi với tụi bạn kể ra cũng lắm phần kịch tính. Sau này tôi sẽ viết đến đoạn này trong phụ lục.

Quay lại vấn đề chính. Tôi nhục không biết bao nhiêu mà kể khi chuyện tôi tặng hoa cho Trâm giữa sân trường như lời tỏ tình khiến lũ bạn cứ đồn đại liên hồi. Ra chơi tôi cũng chẳng dám vác mặt xuống căn tin uống ly nước dù khát khô cả họng. Và vấn đề làm tôi phải bứt tóc suy nghĩ kèm lo lắng hơn nữa là chiều nay em có cho tôi quá giang nữa không.. Mà nếu có thì khi đến lớp học hóa, nơi có cả tôi và em ở đó tôi sẽ như thế nào..

Chiều hôm đó, cố bỏ ngoài tai những lời chọc ghẹo của lũ bạn, tôi vẫn đợi em nơi cổng trường như em đã hẹn với tôi từ trước. Được khoảng 5ph thì em xuất hiện, vẫn vẻ đẹp đầy tinh nghịch và cá tính, em dừng xe trước mặt tôi rồi nhẹ nhàng lui ra yên sau.

- Chào.. chào Trâm – Tôi mở lời phá tan sự yên lặng.

* * *

- Ngồi vững V đạp nhé?

* * *

Đi được một đoạn dài, hai đứa vẫn im lặng, tôi tiếp tục lân la:

- Trâm.. Trâm vẫn ổn chứ..

* * *

- V.. V.. thật sự V rất xin lỗi. - vẫn mình tôi độc thoại.

* * *

- Có gì thì Trâm nói đi chứ cứ im lặng hoài vậy? Bỏ qua hết tâm trạng ăn năn hối lỗi, tôi bắt đầu bực.

* * *

* * *

* * * V ngốc lắm! Như nhận ra đầu tôi bắt đầu bốc hỏa và không gian đã bị kéo căng như một dây đàn sắp sửa đứt đến nơi, em nói câu đầu tiên mà tôi nghe sao cứ xa xăm dịu vợi quá..

* * * V xin lỗi..

- Nếu hôm qua V không làm vậy, có lẽ chúng ta sẽ có một tình bạn thật đẹp..

Em đổi cách xưng hô rồi, không còn ông và tôi nữa mà xưng hẳn tên họ.. Tôi nghe như khoảng cách giữa hai đứa không phải trên cùng một chiếc xe nữa mà là ở hai thái cực hoàn toàn riêng biệt, thật khó để đồng điệu cùng nhau dù có vẻ đã từng đồng điệu. Lấy hết can đảm, tôi tiếp:

* * * Trâm sẽ.. không cho V quá giang nữa.. Đúng không?

* * *

- Haizzz. Tôi thở dài rồi dừng xe lại. V thật sự rất xin lỗi Trâm.. V đường đột quá.. Gần tới lớp rồi, Trâm đạp vô trước đi.

Nàng ngạc nhiên khi thấy tôi dừng xe lại rồi bước hẳn xuống. Và cũng dường như không biết phải làm gì, nàng đạp xe đi thẳng vô lớp sau khi quay lại nói đúng một câu, chỉ một câu thôi nhưng khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền sau đó cũng như mãi đến bây giờ, khi hồi tưởng lại, giọng nói đó, khung cảnh đó, vẫn như nguyên vẹn trong kí ức:

- V thích ai đó, liệu đã hiểu gì về ai đó chưa?
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 10 Như cơn gió thoảng

Cuộc sống vốn là một cuộc đua. Và khi là cuộc đua thì bên cạnh những người chiến thắng sẽ có những kẻ thất bại. Có kẻ vì vội vàng mà thất bại, có kẻ vì vô tri mà thất bại, có kẻ lại quá chần chừ để thất bại.. Còn tôi, tôi đã đánh giá sai cục diện, tình hình "chiến sự", dẫn đến đưa ra phương án hành động thiếu chính xác rồi hứng lấy thất bại não nề.

Quả thực tôi chưa hề hiểu gì về em cả. Chỉ biết thích là làm. Làm mà không hề suy nghĩ về kết cục cũng như hậu quả.. Đây là điều mà mãi về sau này, khi là một chàng sinh viên đại học đầy mơ mộng tôi mới nhận ra, rất nhiều người yêu đơn phương gần như cả tuổi thanh xuân của mình nhưng không dám ngỏ vì sợ rằng, khi lời tỏ tình đã thốt ra, nếu không đúng lúc, không đúng thời điểm, sẽ khiến ta mất luôn tình bạn vốn có với người kia.

Còn về chuyện tôi với em, suốt buổi học hôm đó đầu tôi cứ não nề với bộn bề suy nghĩ. Em đã là gì của tôi đâu cơ chứ. Chưa đầy hai tháng gặp mặt, chưa một lần thực sự nói chuyện cùng nhau, chưa hiểu gì về nhau cả, đâu phải như Đàm Vĩnh Hưng – chưa nắm tay nhau, chưa ngồi sát lại, mà sao năm tháng như là của nhau . Mà nếu có yêu thích tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên thì em cũng chưa hoàn toàn sẵn sàng đón nhận những thứ kiểu như thế. Vậy mà tôi đã quá vội tin rằng em đã cho tôi một cơ hội, cho tôi một chỗ đứng trong lòng em. Tôi đã một lần làm em phải khó xử trong lớp Hóa. Em không những không đem tôi ra xử lại còn bỏ qua, coi như chưa có gì xảy ra và vẫn cho tôi quá giang đến nhà cô. Vậy mà tôi cứ vin vào đó để tin rằng em đã xiêu tôi rồi đấy.. Nếu có xiêu thì xiêu vì cái gì? Tôi có cái đếch gì để người ta xiêu cơ chứ.. Nhưng mà, cũng tại em:

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:

"Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều"

Em bằng lòng cho anh được phép yêu;

Anh sung sướng với chút tình vụn ấy.

Em đáp lại: "Nói gì đau đớn vậy!"

Vừa gặp anh em cũng đã mến rồi

"Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi

Chưa hy vọng sao anh liền thất vọng?"

Lời nói ấy về sau đem gió sóng

Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi

Anh tưởng em là của của anh rồi

Em mắc nợ, anh đòi em cho được

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!

Lúc đầu tiên anh có mộng gì đâu!

Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,

Em ác quá! Lòng anh như tự xé..

Suốt nguyên cả đêm hôm đó những câu thơ trong bài Hẹn Hò của Xuân Diệu cứ bám riết lấy tôi. Phải chăng chính tác giả ngày xưa cũng bị một cô bé dễ thương cá tính nào đấy vùi dập cho tơi bời, để rồi - em ác quá, lòng anh như tự xé..

Tâm trạng tôi đi qua đi lại nhiều cung bậc của xúc cảm. Buồn chán có, bực bội có, tiếc nuối có, rồi lại buồn chán, rồi lại bực bội, và cuối cùng là tiếc nuối.. Tiếc nuối một cơ hội đã bị đánh mất, tiếc nuối sự vội vàng đến ngu ngốc, tiếc nuối đóa hồng nhung trao vội, cánh hoa chưa tàn mà lòng người đã rơi rụng.. Nhưng quan trọng nhất tôi bỗng lớn hơn một chút trong suy nghĩ. Những gì các bạn nhìn thấy, nếu không suy xét thật kỹ, đôi khi nó sẽ trở thành những điều hại chính các bạn đấy!
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 11 Gió Lặng

Sáng hôm sau, lúc cả nhà đang ăn sáng, tôi đề nghị luôn là phải mua cho tôi 1 chiếc xe để tự đi học, không có đưa đón tới lui nữa. Lớn sồng ra rồi chứ còn nhỏ nhoi gì. Và tôi được ba mẹ đồng ý.

Cũng từ hôm đó tôi thôi đợi em ở cổng trường. Phần vì ngán cái miệng của lũ bạn, tai tiếng thì tùm lum mà chả có miếng nào nên tôi đâm nản. Phần vì bản thân tôi, đôi lúc tự cảm thấy mình có lỗi gì đó ghê gớm lắm với em nó, đôi lúc lại cảm thấy em nó mới chính là người đã làm tôi ngộ nhận mà thành ra như thế, để cuối cùng, đến cả việc nhìn mặt nhau còn thấy ngại huống hồ là điều gì đó khác.

Hết năm lớp 8, tôi chẳng dám lân la kề cận em thêm lần nào nữa, đôi khi vu vơ cũng nhìn ngắm em một cách chăm chú để rồi khi em đột ngột quay lại, 2 ánh mặt chạm vào nhau tôi liền vội quay đi. Và phần cũng vì tôi chợt nhận ra lớp tôi cũng khá vui, giờ ra chơi lũ bạn thì chạy nhảy bày ra đủ trò quậy phá, tất nhiên tôi cũng là thành viên không thể thiếu trong đó. Rồi công cuộc làm con chim xanh của tôi cũng tiến triển tốt đẹp, bé Diễm 1 tuần cũng nhận vài lá thư, giáng sinh hay tết cũng thiệp với quà tùm lum, tôi cũng vậy, đôi khi cũng nhận được vài tấm thiệp chúc mừng giáng sinh hay chúc tết của mấy đứa con gái.

Thời của bọn tôi lúc đó, thiệp chúc mừng là một món quà vô cùng đặc biệt. Không phải kiểu như vài tin nhắn zalo, facebook bây giờ với những icon hay hình động có sẵn. Công cuộc tặng thiệp cũng phải qua nhiều giai đoạn. Đầu tiên là để dành tiền ăn sáng với tiêu vặt. Sau đó lên danh sách "người đặc biệt". Vì khá tốn kém nên người đó phải thật đặc biệt thì mới được nhận thiệp. Rồi đi lựa thiệp sao cho thật phù hợp để tránh hiểu lầm tình cảm hoặc hình ảnh thiệp có thể minh họa được phần nào những gì chủ nhân nó muốn gửi gắm. Sau đó về suy nghĩ nội dung và nắn nót viết ra thật đẹp..

Và đặc biệt là năm đó, lớp tôi có một sự kiện khá khôi hài. Có lẽ nhờ sự kiện này mà sau đó tôi gần như bỏ được tính hay tự ti, ngại ngùng. Thay vào đó là một thằng V tự tin có thừa và ngại ngùng cũng giảm hẳn.

Chuyện là vào ngày 8/3 năm ấy, đáng ra bọn con trai lớp tôi phải tổ chức một cái gì đó cho tụi con gái. Nhưng hình như đứa nào cũng nghĩ đến cái riêng mà quên mất cái chung cho các bà các cô nên thằng nào thằng nấy cứ im ru bà rù. Cái nữa cũng vì cán bộ lớp chẳng có mống nam nào ngoài lớp phó kỷ luật nên chẳng có ông nào bạo gan đứng lên tổ chức. Khi tưởng như ngày 8/3 hôm đó sẽ trôi qua một cách bình thường như bao ngày khác thì bé Diễm lên thông báo tiết cuối sẽ được nghỉ sớm 20ph để tổ chức ngày 8/3 cho.. anh em.. Ôi. Tôi có tin vào tai mình được không ta?

Và buổi chiều hôm đó thật là một buổi chiều đáng nhớ với mấy đứa con trai lớp tôi. Cánh chị em chuẩn bị sẵn cho ngày này gần một tuần rồi. Có một tờ giấy với nhiều tiêu chí như học giỏi, đẹp trai, ga lăng, tốt bụng, mạnh mẽ.. Mỗi đứa con gái trong lớp sẽ nhận được một tờ giấy giống vậy. Trong suốt tuần đó, bọn nó quan sát, thấy ấn tượng với ai về điểm nào thì ghi tên vào bên dưới, rồi tổng hợp lại và chọn ra người được bình chọn nhiều nhất, đó là những giải "Lá Hậu" của lớp – vâng, là Lá Hậu, và "cúp lưu niệm" của năm đó đến giờ tôi vẫn để riêng một ngăn cùng với những thứ tôi trân trọng về tuổi thơ dữ dội trên giá sách.

Hôm đó, một mình tôi ẳm luôn hai giải mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới là Handsome và Gallant, nhận được hai bó hoa dại, quê quê nhưng phê lòi..

Kết thúc lớp 8. Tôi học hành thì vẫn ổn nhưng chỉ được học sinh khá. Cấp 2 mà học sinh khá đối với ba tôi là một cái gì đó ghê gớm lắm, học hành bê bết quá mới phải như vậy. Mà tôi thì có bê bết gì đâu, phẩy vẫn cao chót vót, toán lý vẫn trên 9.5, có hóa là hơi tệ chỉ có 8.0, nhưng tiếng Anh thì 6.2, thành ra bị khống chế, mất hs giỏi. Vậy nên hè năm đó tôi phải đi học thêm 1 môn nữa là Anh Văn.

Cô dạy anh tôi lúc đó cũng gần nhà, đi bộ tầm 5ph là tới, cô dạy rất giỏi, sau này lên làm hiệu trưởng của trường NVL. Cô vốn hiểu tâm lý của học trò nên nhiều thế hệ học sinh khi được cô dạy dỗ đều tỏ ra rất yêu mến. Tôi cũng yêu mến lắm, nhưng yêu mến không làm môn anh của tôi giỏi lên được. Ráng lắm và sợ ba tôi quá nên mới cố mà up cho điểm lên cao cao một tí, và đặc biệt, còn nhờ một điều nữa, đó là cái tôi vẫn hay nói ở trên – "động lực học tập." Vâng, ở lớp học anh tôi có một "động lực học tập" khá ghê gớm mà về sau này, cuối năm lớp 9, tôi vì chỗ "động lực học tập" này cũng một phen khốn đốn.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 12 Cuối cấp

Hôm đó, buổi đầu tiên tôi bước vào lớp học anh, vẫn bàn cuối quen thuộc, tôi lại ngồi xuống và bắt đầu quan sát như mọi khi. Chẳng có gì đặc biệt, ráng mà học thôi.

Cho đến buổi đầu tiên của tuần sau, trong lớp tôi xuất hiện một nhân vật mới. Em này thì tôi biết vì lớp em kế bên lớp tôi (8/2 và 8/3). Em khá nổi tiếng ở trường vì làm chi đội trưởng, học giỏi, lại xinh đẹp có tiếng nên trong những buổi căn tin với tụi bạn hoặc ngồi uống nước sau trận banh với lớp có vài đứa hay nhắc đến. Đặc biệt là thằng Hoàng. Nó mê em này cực, cứ gọi là đứ đừ, lúc nào cũng khen lấy khen để. Nhiều khi ngồi căntin thấy em ấy đi ngang thì nó lại hồn vía lên mây, mặt ngu đần cả ra.

Tôi cũng công nhận em này đẹp thật! Đẹp từ tên cho đến người. Khánh Ly - Nụ cười hiền hiền, đôi mắt cứ long lanh như biết nói, dáng cao thon vừa phải, cứ gọi là chuẩn. Nếu không bị dính cái vụ với em Trâm tôi chắc cũng nghía nhỏ này. Nhưng kể từ sau vụ em Trâm, phần thì bị ẻm lạnh lùng cho de, phần lại bị giang hồ đồn thổi, nổi tiếng cả khối, áp lực dư luận lớn quá, tôi đâm ra sợ luôn, chả dám nhòm ngó em nào.

Nhưng như tôi đã từng nói, cái sự đời nó không như mình tưởng, cây muốn lặng mà gió đâu phải lúc nào cũng ngừng. Vào lớp hơi trễ, hết chỗ ngồi, nhỏ đặt cặp luôn bên cạnh tôi rồi nói "cho Ly ngồi với nha." Ôi cuộc đời, giọng nói của em ấy là giọng nói mà thiên hạ có lẽ vẫn hay đồn đại "mật ngọt chết ruồi", mà tôi lúc đó thì lại là ruồi mới đau chứ. Với bản tính galang được huấn luyện từ nhỏ, tôi từ tốn dịch vào trong một tí. Vì bàn cuối chỉ có mình tôi ngồi nên dù bàn có hai chỗ tôi vẫn hay phê pha ngồi ngay chính giữa và để sách vở cặp táp tràn ra hai bên. Bây giờ thêm một chỗ, lại là một đại mỹ nhân của trường nên tôi không thể nào không sửa lại vẻ chỉn chu đôi phần.

Buổi học đầu tiên bên cạnh em nó trôi qua cũng thật nhẹ nhàng. Chỉ có tôi là cố ra vẻ ta đây phong độ chứ còn em thì đúng kiểu "bé ngoan chăm học". Suốt buổi chỉ ngồi chăm chú nghe cô giảng và nhìn lên bảng. Đôi khi để ý thấy em nó cũng liếc liếc tôi nhưng rất nhanh sau đó trở lại là học trò ngoan chính hiệu.

Cho đến buổi thứ hai, tôi đang đi bộ đến nhà cô, vì nghĩ gần nhà nên cứ hay thong thả, đến khi nhìn lại đồng hồ mới quắn mông lên mà phóng, đang đi vội vã thì thấy em cũng lướt xe thật nhanh qua, bỗng em dừng lại và quay lưng hỏi tôi "lên Ly chở vô cho nhanh". Ôi đệch, gì đây trời, lịch sử tái diễn à. Tôi thoáng lo lắng rồi trả lời "chưa trễ đâu, Ly cứ đi đi." Em thoáng ngần ngừ rồi đạp xe đi.

Tôi thì vừa đi vừa thầm nghĩ"con gái có vẻ thích cho con trai quá giang nhỉ, hay đứa nào cũng muốn giúp đỡ bạn bè kiểu vậy ta? Íu biết. Mà kệ nó đi. Ám ảnh một lần rồi.

Bữa nay vô lớp thấy Ly không ngồi gần tôi nữa mà may mắn chiếm được một chỗ trống phía trước. Chắc cũng không muốn ngồi cạnh một tên con trai nên xin mấy đứa dịch vô để lấy chỗ chứ cũng chừng đó thành viên, có thiếu ai đâu. Vậy là tôi lại bá chủ một bàn, rộng rãi tha hồ. Ngồi sau lưng đại mỹ nhân nên cũng có phần thú vị hơn, vừa học vừa lâu lâu chăm chú ngắm người đẹp là sở thích mà từ nhỏ đến lớn tôi không thể nào bỏ được. Gái càng đẹp, tôi học càng giỏi. Càng nhiều gái đẹp, tôi học bá ahihi đạo luôn. Chắc có lẽ vì điều này mà năm lớp 9, phẩy Anh của tôi lên xấp xỉ 8 chấm. Ấy là của năm đó, năm lớp 9. Chứ sau này vẫn trở lại là thằng V cù lần khoản ngoại ngữ như cũ
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 13 Khởi đầu mới

Học lớp học anh ba tháng hè, sau vài lần được cô dẫn đi ăn chè hay liên hoan thì tôi cũng thân với lớp hơn. Mặc dù gần 25 mem mà chỉ có 3 thằng con trai, bọn tôi vẫn chơi một cách vui vẻ và cũng chẳng có gì là bị bọn con gái áp đảo. Ở lớp Hóa của tôi thì vẫn vậy, chỉ là có thêm vài thành viên mới. Có vài thằng mới vào cũng học đòi tán tỉnh Trâm mà đều bị cho de hết. Còn mối quan hệ giữa tôi và Trâm thì có phần tạm ổn hơn vì sự xuất hiện của thằng Giang. Thằng này học lớp tôi, tôi tổ 1 còn nó tổ 2, ngồi cách nhau chỉ một lối đi nên cũng coi như bên cạnh. Nó thì thích bé Diễm đứ đừ thành ra hay nhờ vả tôi này nọ. Không biết tình yêu nó cho con người năng lượng mãnh liệt tới đâu mà năm lớp 9, làm thế nào đó nó cũng được chọn vào lớp chuyên Văn cùng bé Diễm, vậy là nó nhờ tôi hỗ trợ bạo hơn. Và tôi cũng chẳng bao giờ từ chối những đề nghị kiểu như thế. Hơn nữa, vì nhà nó đối diện cổng sau của trường, cứ học xong muốn ở lại trưa thì vào nhà nó ăn cơm, ăn dưa, phê lòi. Mãi cho đến khi nó xin vào học thêm lớp Hóa với tôi, qua vài lần thấy nó chở Trâm đi học tôi mới biết nó là bạn thân của Trâm. Đệch. Biết sớm hơn thì có khi tôi đã không não nề như vậy.

Khoảng thời gian hè lớp 8 lên lớp 9 thì tôi mới bắt đầu nhổ giò mà cao lớn hẳn ra. Cứ tạm gọi là dậy thì thành công. Cao 1m73, da trắng bóc, lại hay đi bơi ở dưới Quân Khu V nên tay chân nhìn cũng được. Giọng nói trầm và rõ hơn. Tôi có sở thích đọc truyện dài như dạng tiểu thuyết nên vốn từ cũng tạm, nói chuyện ép-phê hơn. Bước vào buổi đầu của năm lớp 9 trường tôi có vài sự thay đổi với khối tôi. Hồi đó khối tôi là khối thí điểm giáo dục theo chương trình mới nên sách năm nào là phải mua năm nấy, không mượn sách cũ được. Mà chương trình cũng thay đổi nhiều thứ nên thi thố toàn đề của sở đưa về chứ không phải đề trường. Trường tôi năm đó có lẽ được đầu tư nhiều hơn nên cũng bắt đầu phấn đấu mục tiêu trường điểm, trường tiên tiến gì gì đó, vậy ra lớp tôi từ 8/2 nhảy lên 9/7, còn tụi 8/7 thì lại về 9/2. Rồi còn phân ra chẵn với lẻ học khác buổi, thành ra lớp tôi với lớp Trâm trái buổi, nhưng lớp tôi với lớp Ly lại cùng buổi. Điều này còn dẫn tới lịch học thêm cũng thay đổi sao cho cả 2 khối sáng chiều đều có thể tham gia. Nên thời đó, có buổi tôi học xong ra học thêm 2 môn nữa đến tận 9h mới về tới nhà. Lớp Anh thì cô Thoa chỉ dạy có một suất 5h30 vào các thứ 2 4 6 nên không đổi được. Vậy là tôi chuyển qua lớp toán học lúc 5h30 3 5 7 rồi sau đó ở lại nghỉ ngơi tí đến 7h học Hóa luôn.

Và cũng kể từ năm đó, tôi vô tình học thêm với Trâm đến tận 3 môn. Toán và hóa thì học tại nhà cô Ngọc và thầy Nguyện. Còn Anh thì cơ bản nghe thằng Giang nói Trâm học cũng ổn nhưng không hiểu sao năm đó lại lên học thêm Anh cô Thoa với tôi và Ly.. À, không, với lớp anh của tôi. Và điều này lại dẫn ra một biên niên sử bá đạo mà tôi sắp viết ra sau đây.

Chuyện là bây giờ tôi gần như hội tụ đủ 3 điều kiện. Đầu tiên đó là thiên thời. Vâng, thời của tôi đã đến, với sự phong độ có thừa và ăn nói dần chững chạc hơn, tôi bắt đầu có những bước đi vững vàng hơn. Thứ 2 đó là địa lợi, học thêm với em tận 3 môn, còn gì bằng cơ chứ. Thứ 3 là nhân hòa, có thằng Giang trợ giúp, tôi như được tiếp thêm 100% công lực, cái này người ta vẫn hay gọi là double damage.

Và tôi lại bắt đầu lên kế hoạch tán tỉnh lại em nó. Chuyện tôi được bình chọn handsome và ga-lăng nhất lớp làm tôi dần nhận ra, mình cũng éo phải dạng vừa. Việc gì cứ tự ti ngại ngùng mà lo lắng đủ thứ.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 14 Ca dao em và tôi

Khi biết mình cũng "không phải dạng vừa đâu" thì tôi lại nhiễm một thói xấu. Đó là ngông nghênh và bắt đầu trở nên kênh kiệu một cách hơi thái quá. Kiểu như tôi luôn mặc định trong đầu rằng, trong lớp tôi lúc đó, xét về tổng thể ngoại hình, học hành, ăn chơi, thể thao, game chat.. tôi là thằng bá đạo nhất. Điều này, vào lúc đó, đối với tôi cũng không hẳn là một cái gì đó bất lợi mà còn là một lợi thế khá lớn. Vì khi có sự tự tin tràn ngập từng ngóc ngách trong cơ thể, bạn sẽ trở nên sáng suốt và lì đòn đến bất ngờ. Điển hình trong cái sáng suốt và lì đòn là tôi lại lao vào cuộc chiến dang dở khi xưa. Tán Trâm..

Như đã nói, với thiên thời, địa lợi và nhân hòa, tôi nhanh chóng đưa ra kế hoạch vô cùng táo bạo, quyết đoán và cũng hết sức tiếp thu tinh hoa văn hóa cha ông, đó là "đẹp trai cũng không bằng chai mặt", còn đã chai mặt mà lại đẹp trai thì cứ gọi là "gấp đôi thành tích". Và tôi quyết định, chai mặt tới cùng.

Việc đầu tiên là trong giờ học thêm toán và hóa tôi quyết định nhảy lên ngồi ngay sau lưng em. Điều mà trước tới giờ chưa từng có tiền lệ khi tôi luôn ngồi bàn chót, bỏ mặc đứa nào xì xào bàn tán, anh đây không quan tâm.

Thứ hai là trong những giờ rảnh rỗi tôi lân la tìm mọi cách trò chuyện cùng em nó. Từ chuyện Mỹ oánh I rắc cho đến cây thước sợi chun. Đụng gì tôi chém đó, gió cứ gọi là phần phật.

Và thứ ba là bắt đầu rủ em nó đi chơi. Thật sự thì tôi cũng chẳng dạn dĩ tới mức dám rủ em nó đi chơi riêng, hoặc nếu tôi đủ bản lĩnh rủ thì chắc gì em nó đã đồng ý. Vậy nên những buổi đi chơi ở đây hầu hết là đi ăn chè, ăn bánh kẹp, có thêm thằng Giang bạn tôi và bé Như bạn em trong những buổi cúp điện được nghỉ học hay những ngày chủ nhật đẹp trời.

Những việc làm của tôi có lẽ đã bắt đầu mang lại những tín hiệu tích cực. Kiểu như tôi cảm thấy em gần gũi với tôi hơn, hay trò chuyện với tôi hơn. Lúc đi ăn chè thì hay huyên thuyên với nhau đủ mọi chuyện trên trời dưới đất. Thời gian đó đối với tôi cũng giống như một bác nông dân sau những ngày cố công chăm bẵm kèm với thời tiết thuận lợi thì mùa màng bội thu, gặt hái phê pha, tâm trạng vô cũng nhẹ nhàng, thoải mái và thanh thoát.

Tôi lâng lâng trong tâm trạng gọi là "thanh thoát" đó được hơn một học kỳ. Cho đến khi qua tết..

Tết năm đó là một cái tết rất vui với riêng cá nhân tôi. Ngày 28 tết, ngày học cuối cùng trước khi toàn thể học sinh được nghỉ. Giờ ra chơi, bé Phương Thanh lớp em đi trực trường thấy tôi đang đá cầu thì gọi tôi ra rồi đưa cho tôi tấm thiệp. Nhìn thoáng qua thấy From: Thùy Trâm, suy nghĩ trong tôi chợt bay bổng một cách lạ lùng. Tôi cứ tưởng như thứ tôi vừa cầm không chỉ đơn giản là một tấm thiệp mà đó là một tấm vé đưa tôi cập bến của tình yêu thật sự, tấm vé mà cách đây đúng một năm tôi đã vội vàng đánh rơi nó khi chưa nhìn thật rõ hình hài. Còn bây giờ, tấm vé đó là đây, nó đang nằm trên tay tôi. Là một tấm thiệp em gửi. Sự háo hức, hồi hộp, tò mò và rạo rực như ngọn lửa đốt cháy lồng ngực. Nó khiến tôi phải bằng cách nào đó ngay lập tức, đọc bằng được nội dung bên trong.

Tấm thiệp ngày đó. Màu hồng phấn với những hoa văn lá cây được cách điệu đan xen vào nhau như những bàn tay đang nắm nhau thật chặt. Cầm nó trên tay, mùi hương nhè nhẹ dịu dàng tỏa ra đi sâu và từng ngóc ngách của khứu giác. Một mùa hương sâu thẳm của hiện tại lúc đó và ký ức tôi bây giờ. Dòng chữ nhỏ nhắn xinh xinh được em viết nắn nót bằng màu mực tím thơ mộng. Nét chữ nghiêng nghiêng tinh nghịch chạy nhảy trên trang giấy nhỏ như vui đùa, như hớn hở: "Chúc V cùng gia đình năm mới thật nhiều bình an, tràn đầy sức khỏe. Chúc cho tình bạn của hai đứa mình mãi mãi bền lâu và thật nhiều kỷ niệm đẹp. Bạn của V! Nhớ là thân nhất đấy nhé!
smile.png
"
..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 15 Kết thúc ngỡ ngàng

Vâng! Tôi luôn nhớ vì tôi luôn muốn nhớ em là người bạn gái mà tôi "thân" nhất. Người bạn gái mà tôi "đặc biệt" dành nhiều tình cảm nhất. Em chúc tôi và gia đình bình an. Tôi cảm ơn em! Em gọi tôi và em là "hai đứa mình" chứ không phải là "chúng ta". Tôi quý điều đó biết bao. Vì 3 chữ "hai đứa mình" mà tôi bao đêm liền sau đó nằm thao thức. Vì 3 chữ đó mà năm mới đến mang cho tôi rất nhiều sự tươi vui, rất nhiều sự chờ đợi. Chờ đợi đến ngày gặp lại. Chờ đợi được nhìn thấy thôi dáng hình người con gái mà tôi luôn nghĩ về. Chờ đợi ánh mắt đó, nụ cười đó, lọn tóc đuôi gà tinh nghịch đó.. Nhưng..

Thật sự mà nói đến tận bây giờ, đôi khi tôi vẫn suy nghĩ về cái kết thúc của mối tình này. Và bao nhiêu lần suy nghĩ thì cũng chừng đó lần tôi đi vào bế tắc. Cuộc đời thật lắm éo le. Và những éo le đó đã khiến bao nhiêu thế hệ ông bà đi trước của chúng ta đúc kết thành những kinh nghiệm vô cùng xương máu mà đến tận bây giờ, hơn ngàn năm trôi qua thì giá trị của nó cũng gần như chưa hề thay đổi. "Đang thắng phòng khi bại, gặt hái phòng mất mùa." Khi cuộc tình của con quá tuyệt vời, hãy thật cẩn thận! Đau thật đau là khi tôi nhận ra tôi phải "thật cẩn thận" thì tất cả đã trở nên quá muộn màng..

Hôm đó, ngày đầu tiên đi học lại, như mọi khi, tôi đeo cặp vào lớp với nụ cười gần như ngày nào cũng thường trực trên môi. Chưa kịp đặt cặp xuống, thằng Giang đã khều áo tôi nói nhỏ "ra căn-tin với tao". "Gì thế?" tôi hơi ngạc nhiên khi mới vô lớp thằng này đã muốn "đàm đạo" một cách khá bí mật. Thoáng nghĩ, tết nhất xong có gì mới chăng? Hay lại có kế hoạch mới để tán tỉnh em Diễm. Nghĩ đoạn tôi ừ luôn rồi theo sau nó. Đến căn-tin, nó ra vẻ mặt thiểu não và hỏi tôi "Mi thích bé Trâm cỡ nào?"

Tôi giật mình đánh thót (bây giờ tâm lý tôi còn yếu nên cứ nghe những chuyện có vẻ trật đường ray hay ra khỏi dự đoán của tôi một tí là tôi hay bị giật mình ngay), mày hỏi tao chi vậy?

- Mày cứ trả lời đi, cỡ nào?

- Nhảm, bạn bè thôi, thích đó, nhưng cũng là bạn thôi. Mà có chuyện gì?

- Thằng Giang nghe nhưng chẳng tin vì nó vốn biết tình cảm tôi dành cho Trâm đến mức nào. Có vẻ rụt rè, nó nói tiếp: Tao nói cái này mày bình tĩnh nghe. Thật sự tao cũng không hiểu nổi nhưng chính nó nói với tao thì tao phải nói lại mày để mày khỏi "ngu" nữa.

Đến đây thì tôi dần nhận ra câu chuyện đang hướng về Trâm, tôi hối hả: Mày nói đi ku!

- Trâm nó thích, à không, nó yêu thằng Hùng mày ạ..

- "Đệch! Cái nồi gì nữa đây, thằng Hùng nào, trước giờ tao có nghe ai nói gì về chuyện nó quen một ai khác đâu?" Tôi nói mà nghe trời đất bỗng nhiên tối sầm lại, không khí trở nên đặc quánh, ngực tôi bắt đầu thấy khó thở và tim thì tạo thì tiếng trống trận binh binh trong lồng ngực.

- Mới đây thôi, tết này đó. Nó lên nhà thằng Tuấn chuẩn bị đi chơi tết với lớp nó, tụi nó gặp nhau, rồi đi chơi với nhau, rồi..

- *, sao mày biết? Sao mày kể như mày là người trong cuộc vậy. Đứa nào đồn ác vậy?

- Tao nói rồi, Trâm nó kể tao nghe. Nó nói cảm giác của nó với thằng Hùng như một tia sét đánh trúng người nó. Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nó yêu tới mức một ngày không gặp là nó thấy nhớ khủng khiếp, nó nói chỉ cần thấy thằng Hùng cười nói với nó là nó hạnh phúc cả một ngày..

* * * có lẽ thấy mặt mũi tôi bắt đầu đỏ lên kiểu như thằng Hùng mà ở đây tôi sẵn sàng nhào vô "xin tí huyết", thằng Giang không muốn kể nữa. Nó đặt nhẹ tay lên vai tôi như đồng cảm và chia sẻ nỗi đau tôi đang gánh chịu.

Mà thật sự tôi có đau không? Tôi cũng không biết. Chỉ biết cái cảm giác của lúc đó nó nghèn nghẹn trong cổ họng, nó gấp gáp trong hơi thở, nó bế tắc trong đầu óc, và.. nó cay đắng trong con tim.. Như cố vớt vát những hi vọng, tôi định hình lại mọi thứ sau vài phút và bắt đầu hỏi, câu hỏi vừa để đánh giá sự thật của câu chuyện trên một lần nữa mặc dù nó đã quá thật, cũng vừa để định hình thử thằng Hùng nào đó mà lại có thể qua mặt tôi dễ dàng đến vậy khi tôi đã gần 2 năm trời cố gắng "thằng Hùng nào vậy mày?" – giọng tôi khàn đặc.

Lóp mình đó – M Hùng..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 16 Và như thế em đi..

Có chăng là sự trêu ngươi của ông Trời, 2 đứa tôi, duyên thì rất nhiều mà nợ thì chả có. Sự trêu ngươi mang đến sầu não cho tôi biết bao nhiêu và mang đến đau khổ cho em về sau này cũng chả kém..

Khi tôi nghe đến 2 chữ M. Hùng tôi như ngớ người ra. Hình như tất cả những kẻ bị phản bội hay bị phụ tình, khi biết được "tình địch" của mình một cách cụ thể đều đưa ra sự đánh giá thật chi tiết về họ rồi đem mình ra so sánh. Một lời khuyên cho các bác sẽ và đang yêu, khi gặp những trường hợp giống tôi, đừng phí hoài công sức của mình vào chuyện đó rồi đau đớn tự nghĩ "mình thua gì người ta?" Tình yêu là loại tình cảm vô cùng kỳ diệu và phi thường. Nó kỳ diệu và phi thường đến mức vượt lên trên mọi luân thường của xã hội, lên trên mọi định luật của học thuật, và lên trên mọi tư duy của tâm lý. Chính điều này đã làm cho không một ai công nhận một định nghĩa cụ thể về tình yêu. Nó có thể thế này vào lúc này nhưng cũng sẵn sàng thế khác vào lúc khác. Họ có thể đã sắp là của bạn vào lúc này nhưng cũng sẵn sàng của người khác vào lúc khác. Bạn có thể đi cả ngàn bước vẫn chỉ là sắp đến còn người ta chỉ quay lưng thì nó lại bám vào.

Tôi học giỏi hơn, thể thao giỏi hơn, chuẩn men hơn, ăn nói "ép-phê" hơn.. nói ra thì kiểu như "bần tăng chưa ngán ai bao giờ". Nhưng tất cả chẳng là cái nghĩa địa gì khi trong cuộc tình này, nó – một đứa học sinh kém, ăn chơi đập lộn suốt ngày lại là main chính. Thế đấy!

Đây là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cảm giác thất tình. Dù sau này có thêm vài lần nữa với liều mạnh hơn nhưng tôi vẫn công nhận cảm giác lúc đó thật sự mang đến cho con người tôi những phút giây nằm bên dưới hố sâu của sự tuyệt vọng. Những buổi đi học sau đó tôi trở nên lầm lì và chán nản gần như mọi thứ trên đời. Cô bạn ngồi bên thấy tôi không chép bài vào vở, sau nhiều lần nhắc nhở thì lấy luôn quyển vở của tôi mà chép giúp. (viết đến đây tôi chợt nhớ hình như tôi đã quên mất lời cảm ơn mà tôi cần phải gửi đến cô bé này. Nếu cô đọc được những dòng này, hãy cười với con của mình và nói chúng nghe rằng, có người đang gửi đến mẹ lời cảm ơn muộn màng đằng kia) Bé Diễm thì cứ luôn miệng "năm ni thi chuyển cấp đó nghe V". Thằng Giang thì chẳng nói gì, chỉ đôi khi nhìn tôi với ánh mắt chia sẻ. Mà thật sự, lúc đó tôi cũng chỉ cần có vậy, quá đủ cho đoạn kết của một cuộc tình.

Ở lớp học thêm Toán, Hóa và Anh, ban đầu tôi không thể dấu được sự đau buồn trong ánh mắt dù cố dặn lòng phải vui vẻ. Tôi cảm thấy cuộc đời như quá tàn nhẫn với tôi khi bắt tôi hàng ngày phải gặp người mà mình dành cho họ một tình cảm quá lớn để rồi họ vui vẻ đi bên một người khác. Và tàn nhẫn hơn nữa khi Trâm nhận ra sự thay đổi của tôi nhưng lại phớt lờ điều đó và vẫn tỏ ra vui vẻ đúng như kiểu tìm ra một tình yêu ở đời. Có lẽ những kỷ niệm đã không để lại trong em một nỗi nhớ, những niềm vui khi trước đã không để lại trong em những nỗi buồn, những con đường, lớp học, hàng cây.. đã chẳng để lại trong em một dấu ấn. Và trên tất cả, những cảm xúc chân thành của một thằng con trai mới lớn dành cho em đã.. không để lại trong em một.. mối tình.. Những nỗi nhớ, nỗi buồn, những dấu ấn khó phai về một cuộc tình đó thì lại đang hành hạ tôi ngày này qua ngày khác.

Tôi không tìm ra một lý do nào để trách em cả. Cũng có thể là tôi đang cố gắng không tìm lý do gì để trách em cả. Vì đơn giản em chưa bao giờ công nhận thuộc về tôi hay đối với tôi, sau tất cả vẫn không một lần nữa bày tỏ đến em một điều gì. "Hai đứa mình", "bạn thân nhất đấy nhé", tất cả chỉ là sự phỏng đoán mơ hồ của riêng tôi mà thôi.

Tôi cũng chẳng trách mình được. Tôi đã trưởng thành hơn, đã lớn hơn rất nhiều nhưng so với phần còn lại của thế giới tôi vẫn rất nhỏ bé. Tôi đã đặt ra kế hoạch, đã cố gắng thực hiện và đưa nó sắp đến đích. Nhưng mưu sự tại nhân, còn thành sự thì tại Thiên. Đúng rồi, tôi phải trách ông Trời. Trách ông khéo trêu ngươi để bây giờ tôi ở một trạng thái lơ lửng thế này đây. Và tôi cứ lơ lững, lơ lững như thế đến tuần thứ 2, tại lớp học anh..
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 17 Ăn hết nỗi buồn

- V tỉnh lại được chưa? Giọng nói vừa xa lạ lại vừa thân thuộc, vừa thánh thót lại vừa nhẹ nhàng, tôi nghe đó, nhưng lại mải suy nghĩ mà quên bén đi việc trả lời.

- Ly hỏi V tỉnh lại được chưa? Mấy tuần nay V bị sao vậy. Ghi ghi chép chép, gật gật lắc lắc như người mất hồn. Nhìn người ta vui vẻ cười đùa ở phía trên kìa!

Nhìn lên thấy Ly đang xoay xuống hỏi tôi thật khẽ nhưng ánh mắt lại vô cùng cương nghị. "Ai? Ai đang cười đùa ở phía trên?" Tôi bâng quơ.

- Còn ai nữa? Vẫn chưa tỉnh ra à?

Và thấy tôi vẫn chẳng có vẻ gì là muốn trả lời câu hỏi ấy, em tiếp:

- Lát học xong đi ăn bánh kẹp với Ly không?

Tôi lại đơ ra.. Trong đầu lại quay mòng mòng "Ly à? Khánh Ly?" – "Ừ, đi." Tôi đồng ý vu vơ nhưng vẫn nghe thấy tiếng lòng như dịu lại. Hình như trong tất cả mọi sự đau khổ của một thằng con trai, nó sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều nếu có một người con gái bước vào và cố gắng xoa dịu nó.

Hôm đó, lần đầu tiên tôi đi chơi với riêng một người con gái. Và là một người con gái tôi chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có lúc như thế này. Cuộc đời thật vi diệu. Vi diệu đến mức nếu bạn cần đưa ra dự đoán cho tương lai, bạn sẽ có cả ngàn trường hợp khác nhau để dự đoán. Và sự thật xảy ra thì rất nhiều khi nó nằm ngoài cả ngàn cái dự đoán đó.

- V ăn đi. Đẩy dĩa bánh đã cắt ra từng miếng nhỏ sắp thật gọn gàng, em đẩy nó về phía trước mặt tôi. Trong tất cả mọi tình huống, mình luôn phải ăn. Chỉ cần ăn no, mọi thứ sẽ được giải quyết – em vừa nói vừa khúc khích cười.

Nụ cười của em có lẽ là rất đẹp, có lẽ vậy. Nhưng với tâm trạng đang đong đầy sầu thảm, tôi dường như chả quan tâm mấy đến nụ cười đầy mê hoặc kia. Ừ Ly cũng ăn đi – tôi buồn bã trả lời.

- V có biết tại sao ăn sẽ làm tâm trạng nhẹ nhàng hơn không?

- Tại sao?

- Vì khi ăn, mình cũng sẽ ăn luôn nỗi buồn và nuốt thật sâu vào dạ dày, dạ dày sẽ tiêu hóa nó. Buồn nhiều thì ăn nhiều, buồn ít thì ăn ít, hết ngay à.

- Nhưng nếu nỗi buồn vô tận, ăn quá, no căng bụng, chết mất thì sao?

- Bởi vậy mình mới không được để nỗi buồn trong lòng, kiểu như đi ăn phải đi ít nhất 2 người, để chia sẻ nỗi buồn ra. Hai người ăn, ăn dần sẽ hết. Hôm nay chưa hết, hôm sau mình ăn nữa, ăn hết thì thôi.

Tôi ngớ người ra. Em thật tỏ rõ khí chất của chi đội trưởng một lớp, ăn nói đối đáp đâu ra đó. Tôi chẳng buồn vặn vẹo nữa, chỉ uể oải đáp "uhm. Hi vọng ăn tầm.. một tháng sẽ hết."

Không tới một tháng đâu. Em đáp như điều em vừa nói vô cùng chắc chắn vậy.

- Tại sao? Tôi lại hỏi bâng quơ.

- V thấy người ta xứng đáng với V hở? Phớt lờ câu hỏi của tôi, em hỏi vặn lại.

Bị bất ngờ, tôi ấp úng "ờ.. thì.."

- Chuyện V thích Trâm ai cũng biết, chắc chắn, hơn ai hết, Trâm cũng biết điều đó. Nhưng Trâm đã đáp lại V những gì? Suốt 2 tuần qua, thấy V buồn bã, V lơ lửng như vậy, Trâm có đến chia sẽ gì với V không, có an ủi V một lời nào không? Có..

- Trâm có lỗi gì đâu mà phải đến xin lỗi.. Tôi yếu đuối ngắt lời..

- Sao lại không? V nghĩ Trâm và V chưa là gì của nhau nên Trâm không có lỗi? V ơi là V, có những điều đâu cần thế giới phải công nhận thì nó mới là chính nó. Đó là chưa nói, chắc V không biết, chứ với tụi bạn thân của Trâm, lúc nào Trâm cũng coi V là một cái gì đó thuộc về bạn ấy và luôn thể hiện nó ra. Vậy mà bây giờ, đùng một cái..

Thấy tôi cắn dở miếng bánh chẳng buồn nhai, em như chợt nhận ra những điều em vừa nói, có thể với mục đích muốn an ủi tôi, nhưng thật ra nó đang phản tác dụng, em ấp úng dừng lại. Không gian chợt trở nên trầm lắng. Chỉ còn tiếng bếp than nướng bánh của bác chủ quán vang lên những tiếng kêu tí tách, nhẹ nhàng, dồn dập..

Cô gái ơi! Tôi thật biết ơn cô lắm! Vì khi tôi cần một nơi để chia sẻ, để khuây khỏa, cô đã đến, ẩn sau ánh mắt cương nghị, ẩn sau giọng nói quả quyết là một tâm hồn thật ấm áp. Vì vậy, cô không cần phải luôn đúng. Bởi vì chỉ riêng sự hiện diện của cô ở đây thôi, với tôi, nó đã là quá đủ rồi.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 18 Lối cũ xa dần

Tối hôm đó, hai đứa chúng tôi đi song song với nhau trên con đường về. Tôi vẫn muốn thể hiện dù trong trường hợp nào đi nữa, tôi vẫn là một thằng con trai đầy lịch sự và ga-lăng nên cùng đạp xe đưa Ly về tới cổng. Con đường về nhà Ly là con đường mà tôi đã đi cả ngàn lần có lẻ.. Con đường đó, hàng cây đó.. vô cùng quen thuộc. Tôi cứ ngỡ Ly dẫn tôi đến nhà Trâm để làm điều gì đó mong muốn tìm lại sự công bằng cho tôi nhưng hóa ra lo xa quá. Nhà Ly cách nhà Trâm tầm 5ph đi bộ. Mà cũng có lẽ vì điều này nên Ly biết hết mọi chuyện của Trâm, tôi và ai kia.

Tiễn Ly rồi, quay đầu nhìn lại, ánh đèn, hàng cây, con phố.. Lạ tự nhiên quen, quen rồi xa lạ.. Tất cả mỏng manh như đom đóm trong đêm dài dằng dặc, làm sao lấy ngọn đèn nhỏ nhoi mong muốn thắp sáng cả thế giới, dù chỉ là thế giới của một người.. Tôi nhẹ nhàng nhấn bàn đạp. Tất cả cứ lui dần về phía sau..

Em có vui khi về qua lối ấy

Góc phố buồn lặng lẽ những hàng cây

Không có anh đôi vai gầy đỡ mỏi

Em nhẹ nhàng sánh bước cùng ai

Anh hiểu rồi, như vậy, ngày mai

Trái tim em không còn tên anh nữa

Mộng ước xưa chỉ còn một nửa

Cơ hội nào cho khát vọng màu xanh

Cảm ơn người đã đến sau anh

Đưa em đến bến bờ vui hạnh phúc

Tận lòng mình người ơi anh chúc

Suối ngọt ngào chảy mãi suốt trăm năm..

* * *

Không biết khi chúng ta buồn, ăn thật nhiều có làm vơi đi nỗi buồn như lời Ly nói không, chỉ biết tối hôm đó tôi đã có một giấc ngủ ngon đầu tiên kể từ ngày nói chuyện với thằng Giang.

Tính tôi vốn thoải mái. Vào thời điểm đó, trong đầu tôi chưa bao giờ xuất hiện suy nghĩ kiểu như ghét một ai. Chỉ đơn giản chơi được thì chơi, không chơi được thì thôi, chả ghét gì. Và đặc biệt đối với một người con gái thì tôi lại càng không để chữ "ghét" đó nó len lỏi vào tâm trí làm tôi bận tâm. Vậy nên tình cảm của tôi dành cho Trâm chỉ đơn giản tụt lại mức bạn bè chứ cũng không đến mức tồi tệ gì cho lắm.

Hôm sau đến lớp, nụ cười dần xuất hiện lại trên môi, tôi bắt đầu tập phớt lờ đi ai đó ở tất cả những buổi học thêm. Cũng từ hôm đó, tôi và Ly bắt đầu thân hơn.

Đúng như lời Ly nói, em cùng tôi đi ăn cho đến khi nào tôi xác nhận là hết buồn mới thôi. Nhưng cũng không đúng như lời em nói, khi tôi đã xác nhận là nỗi buồn không còn, chúng tôi vẫn có những buổi đi ăn chung đầy vui vẻ. Tôi nhận ra ở Ly một sự tinh tế trong tâm hồn, sự nhạy bén trong cách giải quyết những vấn đề xung quanh, một bầu nhiệt huyết, yêu đời luôn căng tràn trong lồng ngực. Và bên cạnh đó là sự phớt lờ đến mức dửng dưng với miệng lưỡi của thế gian.

Dường như khi tiếp xúc với Ly một cách sâu sắc hơn, con người tôi cũng dần thay đổi. Tôi bắt đầu yêu những hoạt động đoàn đội hơn, bắt đầu năng nổ và nhiệt tình hơn trong các hoạt động của lớp, của trường. Đôi khi tôi cũng thoáng hỏi mình rằng tôi thay đổi như vậy vì con người tôi vốn hướng ngoại, yêu thích những hoạt động cộng đồng hay chỉ đơn giản vì nơi đó có một người đã đến và.. "ăn" giúp tôi một nửa nỗi buồn to lớn kia?

Tôi còn nhớ, năm đó, vì nhận lời thách đấu của em mà lần đầu tiên trong đời tôi bước lên sân khấu ở một cuộc thi thanh lịch. Với hơn 18 cặp đôi dự thi đến từ khối 8 và khối 9, tôi chỉ tiến đến vòng loại cuối cùng khi còn 5 cặp đôi rồi nhận được giải khuyến khích an ủi. Còn em thì xuất sắc giành lấy giải nhì của trường. (Tấm ảnh năm đó đến bây giờ tôi vẫn giữ. Nhiều khi mở ra xem lại, lắm lúc bật cười với chính mình khi một thằng không biết gì về võ vẻ như tôi lại đăng ký thi tiết mục tài năng múa võ trên nền bài Dòng Máu Lạc Hồng do bạn nữ thể hiện.. Value).

Kết quả - tôi là người thua trong cuộc đấu "bé khỏe, bé đẹp, bé duyên dáng" đó. Kẻ thua cuộc thì phải chịu người thắng cuộc một điều kiện. Và điều kiện mà em đưa ra thật khiến tôi giật nảy:

- V về xin ba mẹ đi, học thêm môn Lý với Ly.
 
71 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Chap 19 Vầng trăng khóc

Ôi! Cái này mà em cũng gọi nó là điều kiện được sao? Học thêm một môn nữa, và chung với em. Mà lý thì tôi thiếu điều đi dạy người khác chứ có tệ gì đâu mà phải đi học thêm? Nhưng đã giao kèo thì phải thực hiện. Hơn nữa điều kiện này với tôi thật ra cũng không khó là mấy, bởi ba tôi vốn vô cùng thoải mái nếu tôi xin gì đó liên quan đến việc học. Năm nay lại cuối cấp nên sau khi tôi bóng gió nói "có khi năm nay thi tốt nghiệp có môn lý, không biết có nên đi học thêm không ba ơi?" Vậy là tôi được hưởng thêm một suất học bổng 100k/1 tháng cho môn lý "theo điều kiện" này.

Từ đó, tôi và em bắt đầu gần gũi nhau nhiều hơn, thân một cách trên bạn bình thường. Không hiểu lúc đó có phải do cú sốc về cuộc tình của tôi và Trâm còn dư âm hay không mà khi nghĩ lại, tôi cảm thấy mình dường như bị đơ về cảm xúc. Vì thật sự mà nói, dù thân như vậy nhưng trong tận sâu tâm khảm của tôi vẫn chỉ xem em là một người bạn thân, em đã đến để giúp tôi chia sẻ đi những buồn chán của mối tình dang dở kia, và khi mối tình kia không còn gây ra trong lòng tôi những vướng bận nữa thì tôi và em lại nhờ nó mà trở nên thân thiết đến lạ thường.

Tôi muốn nhấn mạnh hai chữ "thân thiết" này, vì cái sự "thân" nó đến mức, có lúc, trong giờ học anh, ngồi rảnh rỗi, tôi thấy mái tóc của em trước mắt vô cùng óng ả và mềm mượt, bất chợt tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đó mà quên mất điều này vô cùng đặc biệt đối với các bạn gái. Ấy vậy mà em cũng chẳng trách móc gì tôi, chỉ quay lại cười và nói nhỏ "Ly mới dập tóc đó, V thấy đẹp không?"

Còn tôi thì lại vô tư "Uh, tóc Ly mượt thật. Thấy là cứ muốn vuốt à."

- Thì có ai không cho đâu. V cứ vuốt đi.

Được nước làm tới, cứ một lát, rảnh tay là tôi vuốt nhẹ vài cái. Em thì cứ lắc lắc như trêu tôi, rồi dựa hẳn vào bàn như để tôi dễ vuốt hơn. Và điều này lọt vào mắt cô Thoa. Chẳng thà cô la hay phạt gì đó cũng được, đằng này cô lại cà khịa thêm vô "tóc bé Ly mượt không mà em vuốt hoài vậy V?" Tôi nghe xong quê muốn độn thổ và cạch luôn, không dám vuốt mái tóc ấy thêm một lần nào nữa. Còn em thì chẳng tỏ vè gì ngại ngùng. Lẽ nào khí chất của một chi đội trưởng nó đến như vậy sao ta?

Cho đến bây giờ, khi có thời gian ngồi tơ tưởng lại những câu chuyện của ngày xưa, tôi thật cũng chẳng thể định nghĩa được tình cảm giữa tôi và em vào thời điểm ấy, ở cả vị trí của em lẫn tôi, đã xem nó là gì? Chỉ nhớ trong buổi liên hoan chia tay lớp học lý năm đó, tôi với em đã cùng nhau hát song ca bài "Vầng Trăng Khóc" của Nhật Tinh Anh và Khánh Ngọc. Với riêng tôi, chỉ đơn giản là góp một giọng ca khi em rủ hát chung chứ thật ra về khoản ca hát tôi dở tệ. Nhưng dường như lời bài hát cũng chính là lời mà em muốn nhắn nhủ đến tôi, điều mà lúc đó tôi đã không hề nhận ra. Mãi sau này, khi đã học đại học, tôi tình cờ ngồi cafe với một người bạn gần nhà Ly mới biết được rằng, năm ấy, ba Ly vì cờ bạc, gia đình đã phải bán nhà đến một nơi khác. Và sau khi kết thúc năm lớp 9, cho đến tận gần 10 năm sau, nghĩa là khi tôi đã tốt nghiệp đại học, bắt đầu đi làm, tôi vẫn không một lần nào gặp lại em dù đã nhiều lần cố gắng đi ngang qua căn nhà đó để trông chờ một điều gì.. Tất cả chỉ còn lại là những tấm ảnh của buổi liên hoan lớp học lý năm đó, trong đó, có 1 tấm, đầu em khẽ tựa vào đầu tôi, tay em khẽ chạm lấy tay tôi, như nhắn nhủ, như thì thầm "thì thôi anh, đừng mong nhớ, đừng thương tiếc chi thêm đau buồn.." "tiếc cho tôi, tiếc cho người.. và cho bao yêu thương đã trao.."

Hình ảnh của em trong tôi như một đoạn ký ức lung linh và màu nhiệm. Em đến, mang lại cho tôi thật nhiều những niềm vui, những kỷ niệm đẹp, những trong sáng hồn nhiên đầy tinh nghịch của tuổi học trò. Cho tôi yêu hơn công việc đoàn đội, cho tôi biết phớt lờ đi dư luận mà tin vào chính mình. Và từ hôm ấy, một kẻ đội trời đạp đất ra đời. Bản lĩnh, mạnh mẽ, đầy toan tính, đầy sáng suốt và cực kỳ quyết đoán chính thức xuất hiện!
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back