Lục đạo luân hồi chuyển sinh tam giới, giới diện được chia làm 3 giới gồm: Thiên, Địa, Nhân tam giới.
* ' Thiên ': Là tiên giới hay còn được gọi là tiên thiên chi giới, đây là một nơi bí ẩn, chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, là nơi chỉ dành cho những sinh linh không còn thuộc trong phạm trù nhân loại.
* ' Địa ': Là âm ti giới nới nó tòa phủ Địa (siêu to khổng lồ :) nó được cái quản bởi hai người 'Bạch Diêm hắc La Vương'.
+ Tu La (tức tử thần) định đoạt tử vong
+ Diêm Vương (phán quan hay còn gọi là Người phán xét) chưởng khống quy tắc, nhân quả.
Khi một người hết thọ mệnh linh hồn sẽ bị thương phản xuống địa phủ tiến vào luân hồi, mượn lực lượng của luân hồi khôi phục năng lượng sinh khí hay còn gọi là sinh mệnh chi lực, nhưng sẽ phải uống mạnh bà thang để xóa đi kí ức của kiếp này để quay lại nhân giới tiếp tục kiếp sau.
* 'Nhân': Là nhân gian nơi sinh sống của các loại sinh linh đa chủng tộc giống loài chúng sống trên một mảnh phiến phiên địa. Tương truyền lấy nhân tộc làm tên đặt cho nhân giới vì mỗi tộc loài đều có thiên phú dị bẩm nhưng nhân tộc không có, thiên phú dị bẩm của họ là mang cơ thể giống với thiên đạo và họ sản sinh ra linh trí đầu tiên, tốc độ tu luyện rất nhanh nhưng bù lại họ bị lấy đi sinh mệnh thọ nguyên lại rất ngắn, tất cả các chủng tộc sau này cũng đều phải hóa thân thành hình giống thiên đạo (tức là nhân thân hóa hình) để có được tốc độ tu luyện tăng lên với cấp độ mới.
Tại Địa phủ lúc này trong âm ti ngục, Hiên Vũ đang dần lấy lại ý thức hai mí mắt khẽ động đậy, khi nhìn thấy rõ được cảnh vật xung quanh hắn lẩm bẩm trong miệng vài câu:
- Đây là đâu? Sao ta lại ở đây?
Lúc bấy giờ hắn khẽ đảo mắt qua bên cạnh, xung quanh có một đám người mặc thống nhất một trang phục mang màu bạch sắc mặt trước có vẽ một hình chữ kì quái như chữ hán.
- Ứm! Sao mà giống áo phạm nhân trong fim cổ trang TQ vậy?
(: Fim tàu, tàu khựa :).
- Chẳng nhé? Có lẽ nào ta đã
xuyên không rồi sao! Mà cũng chẳng biết quay về quá khứ hay đến
dị giới nữa.
Hiên Vũ còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì bên ngoài vang lên một giọng quái dị vang lên:
- Đám quỷ hồn các ngươi mau ra ngoài đi, nhanh lên!
Giọng nói được vang vọng ra từ bên ngoài vào. Hiên Vũ ngẩng mặt lên nhìn ra phía ngoài của hàng xong sắt thì thấy một khuôn mặt người không ra người quỷ không ra quỷ, làm hắn suýt nữa phải bật thốt lên vì hoảng sợ. Hiên Vũ quay sang hỏi một người bên cạnh, đây là một vị đại thúc trung niên cũng đại khái khảng 50 tuổi, Hiên Vũ hỏi:
- Này Lão Bã, cho ta hỏi đây là đâu không vậy?
Lão bá đáp:
- Đây ư!
Nói được câu, vị đại thục này bày bày tỏ ra một bộ mặt buồn bã, chán trường với cuộc sống:
- Đây ư, đây chính là âm ti địa phủ, chúng ta đã chết rồi! Ta thấy nãy đám quỷ sai vác vác theo ngươi tới, không hiểu sao mọi người đều bị đưa đến, mà riêng ngươi lại.. bị vác đến trong tình trạng hôn mê bất tỉnh chứ?
Hai người còn đang mải nói chuyện thì. Bên ngoài mấy tên quỷ sai lại thúc dục đám người trong ngục đi ra:
- Làm gì mà lề mề chậm chạp vậy?
Nhanh cái chân lên!
Đám người Hiên Vũ vội vạng xếp thành hàng rồi đi theo đám quỷ sai này. Sau khi đi một hồi thì Hiên Vũ có thêm mấy đám người cũng như họ bị đám quỷ sai cùng áp giải đến, đi được thêm một hồi thì đi đến một nơi có một đám người đang xếp thành hàng dài.. Nhìn lên phía chước thì thấy có một người đang ngồi sau một chiếc bàn bên cạnh có một đám binh lính cầm đồng nhất một loại binh khí, trang cảnh này nhìn y như là công đường phán xét mà Hiên Vũ từng xem trong fim vậy
Đợi chờ khảng nửa ngày thì đến lượt Hiên Vũ, phía trước tên phán quan, trầm giọng hô:
- Người tiếp theo:
Bằng kinh nghiệm phía trước khi nhìn mấy người đi trước, hắn vội bước lên phía trước:
Phán quán hỏi:
- Ngươi tên gì?
Hiên Vũ đáp:
- Hiên Viên Vũ!
Nói xong đã thấy thấy tên phán quan viết gì đó lên cuốn sổ rồi hắn nói:
- Kì lạ tại sao k tìm được nguyên nhân mà ngươi chết!
Tìm đi tìm lại mà không tìm được nguyên nhân. Một hồi sau hán phán cho Hiên Viên được đi tới luân hồi điện để được chuyển thế, do từ nhỏ hắn bị tự kỉ nên tự nhốt mình tại nhà nên không có làm ra những việc xấu gì, không có tội nghiệt quấn thân nên được đầu thai.
Sau khi đã chấp hành xong phán xét của điện luân hồi, Hiên Vũ tiếp tục đi tới một dòng sông nơi có cây cầu Nại Hà nơi đây chính là ranh giới của Địa ngục để đến với động luân hồi.
- Bỗng dưng lúc này lại có dị biến phát sinh! Một lực lượng ba động khủng bố làm cho cả khoảng không gian của cả địa giới này chấn động.
Tiếng bước chân dồn dập không ngừng đi tới, những tên quỷ nha xuất hiện với bộ trang phục hắc bạch! Theo sau là những bộ hồn binh mặc thiết giáp và các ma kỵ binh.
Không gian tràn ngập không khí hoảng loạn, tiếng la hét khắp nơi!
Tiếng roi da: Phật, phật lướt trong gió. Những âm thanh thảm thiết không ngừng gào rũ.
Từng bộ mặt thương tâm gào thét:
- Không, không ta không muốn mất đi ký ức, ta ta chưa chết.
Nhưng cho dù có la hét thì vẫn bị ép đẩy xuống động luân hồi để đi đầu thai.