Nhận thấy trường hợp không đúng, bọn họ thức thời rối rít cáo lui. Ngay khi vừa ra tới cửa thì bỗng nghe trong phòng vang lên giọng nói:
"Nếu muốn đi thì mang cả hắn theo cùng, chỗ ta không đủ sạch sẽ để chứa." Thấy Lãnh Thần vẫn ngồi nơi đó, Bạch Diệc Quân cũng muốn mở miệng khen hắn một tiếng da mặt đủ dày. Nếu đã không muốn tự giác rời đi thì y cũng không ngại đuổi, để xem mặt hắn dày hơn hay miệng y cứng hơn. Tính cả đời trước lẫn đời này, còn chưa có ai dám mở miệng sỉ nhục y như vậy đâu. Người này triệt để bị y liệt vào danh sách đen rồi, từ đây về sau đừng hòng y cho hắn sắc mặt tốt.
Lãnh Thần nghe lời Bạch Diệc Quân nói thì triệt để nổi bão. Nhục nhã, tức giận bao trùm cả hắn. Y nghĩ hắn muốn ngồi đây lắm sao? Trước giờ Lãnh Thần chưa từng thấy tức giận đến vậy. Hắn lạnh lùng đứng lên mặt đầy sát khí phất tay áo xông thẳng ra ngoài.
"Rầm!"
Nghe được tiếng vang như ai đập vào cửa, bọn người Lãnh Văn lúng túng ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta. Cuối cùng đưa mắt nhìn về phía Bạch Diệc Quân, thấy y sắc mặt cũng không tốt hơn là bao.
"Diệc Quân công tử, Tam ca chúng ta trước giờ tính tình không được tốt. Nếu như hắn làm ngươi tức giận, ngươi cũng đừng nên không cho hắn mặt mũi như vậy. Nếu hắn muốn làm gì ngay cả chúng ta cũng không giúp được ngươi đâu." Vẫn là Lãnh Văn đứng đầu khuyên răng. Bạch Diệc Quân này tính cách đủ táo bạo, ngay cả Thần vương mà cũng dám đuổi. Lá gan còn lớn hơn các đại thần kinh đủ sóng gió trong triều nữa, những lão già đó mỗi lần Tam ca y tức giận là họ cứ như ngọn tre trong gió chao đảo lắc lư chỉ hận không thể nằm bẹp xuống đất để tránh thoát hoặc cách hắn càng xa càng tốt. Bạch Diệc Quân này vậy mà dám giáp mặt đuổi người, cho dù không biết thân phận hắn là Thần vương thì nhìn một thân khí thế của hắn người thường cũng sẽ lựa chọn không dám chọc. Lãnh Văn không khỏi càng thêm thưởng thức Bạch Diệc Quân cũng nhìn lại y bằng con mắt khác.
"Đa tạ công tử nhắc nhở, Diệc Quân vô cùng cảm tạ." Thấy người đáng ghét đã không còn ở đây sắc mặt Bạch Diệc Quân cũng dịu trở lại. Những người trước mắt là cùng bọn với Lãnh Thần vậy mà không hề mù quáng đứng về phía hắn ngược lại còn nhắc nhở y. Đối với bọn họ y không khỏi có một chút thiện cảm.
"Không cần khách sáo, nếu công tử đã hiểu, bọn ta cũng nên cáo từ sẽ không làm phiền công tử nữa. Hôm nay Tam ca của ta có làm gì đắc tội huynh, Lãnh Văn ta ở đây thay mặt hắn tạ lỗi với huynh kính mong Diệc Quân công tử đừng nên để trong lòng." Không cần nghĩ cũng biết người tạo nên cục diện này chắc chắn là Tam ca của y, dù sao đi nữa y cũng nên thay hắn tạ lỗi. Không thể vì mình thân phận cao quý mà coi thường lễ nghĩa.
Thấy Lãnh Văn khách khí như vậy, Bạch Diệc Quân cũng không tiện làm khó. Huống hồ: "Lãnh Văn công tử không cần tạ lỗi cùng ta. Việc này không liên quan đến công tử, muốn tạ lỗi cũng không nên là huynh. Bạch Diệc Quân ta trước giờ công tư phân minh, huống chi người không liên quan Diệc Quân cũng không để trong lòng. Công tử chớ tự trách."
"Haizzz, nếu Diệc Quân công tử đã nói vậy ta cũng không còn gì để nói. Chúng ta cáo từ."
"Các vị đi thông thả."
Thấy mọi người đã rời đi hết, một bụng lời muốn nói của Lưu Phong Hoa lúc này mới có thể xả ra: "Quân Quân việc này không tốt rồi. Đệ có biết những người đó là ai không?"
"Ai cũng không liên quan đến đệ." Mặc kệ là ai y cũng không ngại.
"Đệ đừng như vậy chứ, là vương gia đó. Người đệ vừa đuổi đi còn là Thần vương, khắp chốn kinh thành này không người nào dám đắc tội hắn đâu." Lúc này Lưu Phong Hoa đau khổ giải thích, đắc tội ai không đắc sao lại đụng trúng Thần vương chớ. Lần này là động đến đầu thái tuế rồi.
"Bịch." Tiểu Minh nghe xong chân nhũn ra té lăn xuống sàn. "Xong rồi xong rồi, có khi nào Thần vương tức giận chém hết chúng ta không? Công tử là phạm tội bất kính đó." Tiểu Minh thì thào khóc lóc.
"Huhu, ta chưa muốn chết đâu ta chỉ mới có 15 tuổi thôi mà. Hu, hôm trước công tử còn hứa khi nào rãnh sẽ làm món ngon cho ta nữa, món ăn công tử làm là ngon nhất. Hức, số ta khổ không có phúc hưởng mà.." Nghĩ đến mỹ vị trên đời chưa được nếm đến tiểu Minh lại không khỏi bùi ngùi cho số phận bi ai của cậu.
"Là Thần vương sao? Thảo nào vừa nãy nghe tên thấy có chút quen tai." So với tiểu Minh ngu ngốc Bạch Diệc Quân bình tĩnh hơn nhiều. "Được rồi tiểu Minh, đừng khóc nữa ồn chết được. Chuyện chưa có gì nữa ngươi ở đây bi quan cái gì?" Xoa xoa cái đầu bị ồn đến nhứt mỏi, Bạch Diệc Quân trừng trừng tiểu Minh.
"Phong Hoa tỷ tỷ yên tâm đi, mấy người cùng tỷ vào lúc nãy cũng là Vương gia sao?" Y lại quay sang hỏi Lưu Phong Hoa.
"Chứ còn gì nữa, là Văn vương, Thụy vương cùng đại công tử phủ tướng quân. Đều là người chúng ta không thể đắc tội." Không còn sức lực gì nữa trả lời, Lưu Phong Hoa đang đứng bên bờ tuyệt vọng sắp phải đóng cửa.
"Tỷ lo lắng không đâu. Nhìn Văn vương lúc nãy cũng không có ý trách phạt gì. Thần vương cũng đâu nói sẽ làm gì ta đâu. Là hắn sai hắn không thể không nói lý lẽ." Bạch Diệc Quân chắc như đinh đóng cột.
"Không nói lý thì sao chứ họ quyền cao như vậy. Chỉ một ngón tay cũng có thể đè chết đệ ai dám nói tiếng nào?" Lưu Phong Hoa không cho là đúng cãi lại.
"Được rồi được rồi, hắn không phải người như vậy." Tuy không hiểu vì sao lúc nãy Lãnh Thần lại nói như vậy với y. Nhưng giờ bình tĩnh lại y mới thấy hắn không phải là người có thể nói ra những lời quá phận như vậy. Tuy mới lần đầu gặp mặt, nhưng không hiểu sao y lại cảm thấy hắn cũng không phải người xấu, ít nhất là đối với y. Trước giờ Bạch Diệc Quân vẫn rất tin tưởng vào trực giác của mình, y nói vậy thì chính là vậy.
"Chuyện đã xảy ra có nói gì cũng vô ích. Bây giờ nghỉ ngơi thôi hôm nay mệt mỏi quá rồi, có ra pháp trường cũng phải cho ta ngủ đủ trước chứ." Lưu Phong Hoa mệt mỏi thất lạc về phòng sẵn tiện lôi tiểu Minh vẫn chưa thoát khỏi đau khổ không thể ăn ngon ra khỏi phòng luôn.
Bạch Diệc Quân thấy vậy cũng không ngăn cản, hôm nay y cũng mệt rồi.
Một đêm sóng gió trôi qua một cách yên bình.
* * *
Sau đêm phong ba ngày hội hoa đăng, thấy không có việc gì xảy ra Lưu Phong Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm tin lời Bạch Diệc Quân đã nói. Sau ngày hôm đó Truy Hương Các nổi tiếng trong một đêm người người đều nghe danh. Thiên hạ đồn rằng: Trong các như chốn thần tiên, mỹ nhân như mây, ý thơ như họa. Vũ khúc chỉ có ở trên trời.
Đặc biệt là bản độc tấu của Bạch Diệc Quân một khúc "Tay trái chỉ trăng" đã làm chấn động kinh thành, tạo nên một cơn bão lớn trong giới âm luật. Ngôn từ mới lạ, nhịp điệu phá cách làm thay đổi nhận thức của người đương thời về âm nhạc. Đã có nhiều người thử hát nhưng không một ai có thể hoàn thành một cách hoàn hảo, kinh diễm như Bạch Diệc Quân. Nhiều nhạc sư nổi tiếng tìm đến muốn cùng y luận bàn nhưng đều bị Lưu Phong Hoa nhất mực từ chối. Nực cười, con bài tẩy của Truy Hương Các muốn gặp là có thể gặp sao? "Bạch Diệc Quân" trở thành cái tên bí ẩn ở kinh thành là đề tài bàn luận của trà dư tửu lâu.
Người ta bàn tán đủ thứ điều, từ Bạch Diệc Quân đến trang phục mới của Truy Hương Các. Đối với loại y phục này các nam nhân không tiếc lời khen ngợi, tán thưởng nó. Khi các cô nương trong các mặc y phục này dạo phố đâu đâu cũng được mọi người ghé mắt trở thành tâm điểm giữa đám đông. Các phu nhân tiểu thư quan gia ngoài mặt thì nói đồi phong bại tục, không biết liêm sỉ bán rẻ da thịt, bên trong thì không nhịn được ghé mắt âm thầm tán thưởng. Phải nói loại y phục này thật sự rất hợp thẩm mỹ của họ, cho dù không muốn cũng không thể không khen nhưng vì lễ tiết họ chỉ có thể nhìn chứ không thể mặc. Tuy y phục lần này Bạch Diệc Quân thiết kế cho Truy Hương Các còn kín đáo hơn của lúc trước rất nhiều nhưng lần này lại khác vì nó đẹp hơn. Bởi vậy nhìn các cô nương của Truy Hương Các bọn họ chỉ có thể âm thầm ngứa răng ghen ghét. Một ít lão giả cổ hủ khi nhìn thấy thì lắc đầu ngán ngẩm nhưng cũng không thể làm được gì, bản chất chốn thanh lâu vốn là như vậy.
Nước lên thì thuyền lên, người mộ danh đến Truy Hương Các ngày càng nhiều. Phút chốc đè ép cả Vạn Hoa Lâu trước giờ thanh thế vẫn luôn cao. Trái với Truy Hương Các khách nhân nườm nượp Vạn Hoa Lâu có thể giăng lưới bắt chim. Lưu Phong Hoa mấy ngày nay tinh thần phơi phới cười không thấy mắt, mặt mài càng ngày càng dồi dào sắc xuân. Ra đường gặp người của Vạn Hoa Lâu còn có thể ngẩng cao đầu vui cười nói chuyện làm người của Vạn Hoa Lâu tức muốn ngất xỉu. Hả hê cả người, Lưu Phong Hoa chướng mắt Vạn Hoa Lâu ỷ đông khách hơn mà phách lối đã lâu lắm rồi.
Mà tất cả cũng đều nhờ có Bạch Diệc Quân, do đó hiện giờ y chính là bảo bối của Truy Hương Các được mọi người nâng như nâng trứng. Hôm nay, y còn nhận được từ tay Lưu Phong Hoa tiền hoa hồng của mấy hôm nay. Không ngờ có đến 2 ngàn lượng, phải biết y chỉ nhận 2 phần lợi nhuận thôi đó phần còn lại đều vào túi của Lưu Phong Hoa. Khó trách mấy ngày nay nàng ta hớn hở đến vậy nghe nói còn thưởng cho toàn bộ người của Truyện Hương Các. Bây giờ y cũng được xem như người có tiền rồi, y hào phóng thưởng cho tiểu Minh 2 lượng bạc, nhận được tiền cậu vui vẻ chạy đi mua thức ăn ngon. Tiểu Minh này là một tiểu tham ăn suốt ngày trong đầu chỉ có mỹ thực. Khổ nỗi cậu là người của y tiền lương hàng tháng cũng do y trả Bạch Diệc Quân chỉ còn biết cố gắng kiếm tiền để nuôi tiểu người hầu này thôi. Số tiền còn lại của mình y để vào trong
không gian, đồ vật để bên người mình mới có thể yên tâm, không phải sợ mất. Không gian này đã theo y từ thời không kia đến đây, y nghĩ nó là liên kết cùng linh hồn. Y biết không gian sẽ không làm hại đến y vì vậy đồ vật quan trọng để trong này vô cùng an toàn y còn có thể lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào.
– – – – – – – –
"Kim nhật hoa tiền ẩm,
Cam tâm túy sổ bôi
Đãn sầu hoa hữu ngữ:
Bất vị lão nhân khai." *
– – – –
Dịch vần:
Ngày nay uống rượu xem hoa.
Cố say mấy chén cũng là khó coi.
Chỉ e hoa biết mỉm cười:
"Nở ra đâu có vì người tuổi cao?"
Đây là bài thơ: Ẩm tửu khán mẫu đơn (uống rượu xem hoa mẫu đơn) của nhà thơ Lưu Vũ Tích.
Do mình không biết làm thơ cho nên sau này sẽ thường xuyên "mượn" thơ nha mong mọi người thông cảm cho nổi khổ của một đứa không biết làm thơ :)
– – – – – –
"Ba, ba, ba"
"Diệc Quân công tử thật là có nhã hứng. Không ngờ huynh còn biết cách hưởng thụ thế này. Uống rượu, ngắm hoa, ngâm thơ, đánh đàn thế gian này còn gì bằng nửa. Chẳng hay công tử có thể cho ta biết câu thơ vừa rồi có tên là gì không? Là của công tử làm ra sao?"
Thấy người đến là ai Bạch Diệc Quân nhẹ nhàng đứng dậy chấp tay hành lễ mời người ngồi xuống. "Văn vương nói đùa, chút tài mọn này có là gì đâu, chắc hẳn ngài cũng chẳng hề hiếm lạ. Văn vương không cần khách sáo với ta làm gì. Câu thơ này là do tại hạ nhất thời nghĩ ra nên học theo nhã sĩ đánh đàn ngâm thơ vậy thôi. Đã để vương gia chê cười rồi."
Thấy người trước mắt khiêm tốn hữu lễ Lãnh Văn rất có hảo cảm. Nghĩ tới câu thơ vừa rồi ý cảnh rất hay mình cũng vô cùng yêu thích nên mỉm cười lại hỏi: "Diệc Quân công tử không cần khiêm nhường, bản vương khách sáo với ngươi làm gì chứ. Ta là thật lòng yêu thích không biết công tử có thể cho ta biết tên của câu thơ vừa rồi được không?"
"Nếu vương gia đã có lòng Diệc Quân cũng không muốn giấu dím.'Ẩm tửu khán mẫu đơn' là tên của câu thơ này."
"Ẩm tửu khán mẫu đơn" Lãnh Văn đọc nhẩm lại. "Là một cái tên hay, Diệc Quân công tử quả thật có tài."
Đối với người mới đến Bạch Diệc Quân không rõ mục đích. Đây là tiểu viện của y, từ lần gặp Lãnh Thần lần trước y đã yêu cầu Lưu Phong Hoa thay đổi cho mình một nơi yên tĩnh. Thật ra chuyện đó y đã sớm ném ra sau đầu chỉ là y không thích việc người khác tùy tiện vào nơi ở của mình. Lưu Phong Hoa đổi cho y một tiểu viện độc lập trong hậu viện của Truy Hương Các. Hậu viện là nơi trú ngụ của những người có địa vị trong các, Bạch Diệc Quân đến ở nơi này cũng là hợp lý. Y cũng rất vừa ý đối với hoàn cảnh nơi này, sân viện vô cùng yên tĩnh tuy không lớn nhưng cũng đủ cho y cùng tiểu Minh ở rồi. Trước sân trồng các loại hoa hoa thảo thảo tuy không cùng giống nhưng nhìn vào lại rất sinh động căng đầy nhựa sống. Văn vương này có thể tìm đến đây chắc chắn không phải trùng hợp hẳn là do Lưu Phong Hoa đưa đến, chỉ không biết mục đích lần này y đến đây là gì.
Nghĩ vậy y bèn khách khí hỏi: "Vương gia quá khen, chẳng hay hôm nay đến hàn xá không biết vương gia có điều chi sai bảo?"
"Diệc Quân công tử đừng nên nghĩ nhiều. Chẳng qua hôm nay tình cờ đi qua Truy Hương Các bỗng nhớ đến một khúc" Tay trái chỉ trăng "nhất thời kích động mới đến quấy rầy. Cũng mong công tử chớ thấy phiền." Lãnh Văn nghe vậy ôn nhu mỉm cười tìm một cái cớ để nói. Thật ra Lãnh Văn hôm nay là cố tình tìm đến Bạch Diệc Quân, muốn tìm hiểu xem người này có bao nhiêu bản lĩnh mà có thể câu được cá Tam ca của y. Kể từ ngày đó Thần vương ngày nào cũng sa sầm sắc mặt, ai cũng không rõ nguyên do. Nhưng Lãnh Văn biết hẳn là do người trước mặt gây nên. Bất ngờ là người này lại không bị ảnh hưởng gì mà còn rảnh rỗi ở đây đánh đàn.
Bạch Diệc Quân âm thầm bĩu môi "Xì, có quỷ mới tin ngươi là tình cờ." Văn vương người này nhìn vào vô cùng ôn nhu rất dễ nói chuyện. Nhưng Bạch Diệc Quân biết hắn thực chất là cáo tinh bên ngoài đang cười không biết trong đầu đang nghĩ gì đâu.
Hai người khách sáo qua lại một phen. Trong lúc lơ đễnh Lãnh Văn nhìn thấy bàn cờ đặt bên cạnh Bạch Diệc Quân, nổi lên hứng thú bèn đưa ra đề nghị cùng y đánh cờ.
Muốn thăm dò tính cách một người một trong những cách đơn giản nhất đó là cùng người đó đánh cờ. Vì vậy, Lãnh Văn muốn biết Bạch Diệc Quân này rốt cuộc sâu cạn ra sao.
Chỉ là không ngờ rằng. Ban đầu là muốn thăm dò nhưng Bạch Diệc Quân kỳ nghệ cao siêu Lãnh Văn bất giác tập trung tinh thần so tài cùng y quên mất cả ý định ban đầu. Tiểu Minh nhiều lần vào châm trà thấy hai người nọ chuyên chú vô cùng không dám quấy rầy đành nhẹ nhàng lui ra. Đợi đến khi mặt trời xuống núi vẫn chưa thấy họ có ý định ngừng lại cậu chỉ có thể rối rắm đi vào nhắc nhở:
"Vương gia, công tử đã qua giờ dùng thiện rồi hai người có muốn dùng chút điểm tâm không?"
Bị đánh gãy mạch suy nghĩ hai người vẫn luôn chuyên chú không vui nhíu mày. Đợi nghe kĩ lại mới ngước mắt lên nhìn trời âm thầm giật mình. Không ngờ họ đã chơi lâu thế này, hôm nay đúng là gặp được kỳ phùng địch thủ, cả hai vẫn chưa hết thòm thèm nhưng nếu tiếp tục nữa thì quả thật không ổn. Bạch Diệc Quân lịch sự mời người lại dùng cơm còn Lãnh Văn thì không mặt dày đến mức thật sự cọ cơm nhà người ta đành từ chối rồi cáo từ. Có cảm giác như gặp được tri kỉ, cả hai bất giác nhìn mặt nhau càng thêm thuận mắt hơn. Cả chủ lẫn khách đều vui vẻ cáo biệt.