9 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Đọc: 1,701 Tìm: 41
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Final Fantasy 7 Remake

wf6Kg9j.jpg


Tác giả: Bạch Hồng

Thể loại: Lãng mạn, Viễn tưởng, Phiêu lưu, Kì ảo

Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Dịch Của Bạch Hồng

Văn án:[/COLOR]

[COLOR=rgb(102, 0, 51) ]Đây là câu chuyện kể về cuộc phiêu lưu của Cloud Strife trên con đường từ một người lính đánh thuê trở thành một người hùng giải cứu Planet trước sự đe dọa của tập đoàn Shinra và kẻ thù nguy hiểm nhất nhân loại, Sephiroth.

Shinra là một tập đoàn sản xuất và cung cấp năng lượng Mako để duy trì và phát triển thành phố Midgar, thủ đô nằm ở phía tây lục địa Gaia. Chính vì việc khai thác năng lượng Mako một cách quá mức đã khiến cho hành tinh này dần cạn kiệt năng lượng Lifestream, dòng năng lượng sống của Planet. Từ đó, một tổ chức lấy tên gọi là AVALANCHE được thành lập với mục tiêu là giải cứu Planet trước sự bòn rút năng lượng Mako của tập đoàn Shinra. Điều này đã biến AVALANCHE trở thành một tổ chức khủng bố trong mắt người dân Midgar và tập đoàn Shinra vì Shinra chính là đầu não của thành phố Midgar, giúp thành phố này trở nên phồn vinh và phát triển.

Nhân vật chính Cloud Strife đã tham gia vào AVALANCHE với tư cách là một người lính đánh thuê. Qua cuộc hành trình chống lại Shinra, Cloud sẽ hiểu rõ về bản thân hơn và kết nối lại những mảnh ghép kí ức vụn vỡ của mình, qua đó gặp lại Sephiroth, kẻ được cho là nguyên nhân dẫn đến sự đau khổ và mất mát của Cloud Strife.[/COLOR]
 
Chỉnh sửa cuối:
9 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 1: CUỘC ĐỘT KÍCH LÒ PHẢN ỨNG MAKO SỐ 1

Mây mù dày đặc đang bao quanh vùng đất này khiến những chú chim cũng khó lòng sải cánh tự do giữa bầu trời rộng lớn nhưng đầy khói bụi công nghiệp nặng.

Một con đại bàng đen đang cố gắng vượt qua những đám mây mù màu xám nhạt. Và khi đã vượt qua lớp mây mù đó, hình ảnh hiện ra trước mắt là hàng chục, thậm chí là hàng trăm tòa cao ốc cao thấp. Có những tòa còn có đỉnh như chạm được tới mây.

Bên dưới là những ngôi nhà to nhỏ mọc như cỏ dại cùng những con đường cao tốc luồn lách qua từng tòa nhà như những con rắn xám đang trườn qua những khúc gỗ. Trong thành phố là đầy những con tàu hỏa vừa chạy vừa xả khói nghi ngút cùng những ống khói công nghiệp nặng làm cho bầu không khí nới đây cảm giác thật ô nhiễm. Trên con phố là những đứa trẻ đang đạp xe vui chơi cùng bạn bè, những người thợ thay ga, sửa xe, những con chó hoang gầy xám và dơ dáy đang moi móc trong thùng rác với hi vọng kiếm được chút thức ăn bỏ đi.

Trên vỉa hè, những cây cỏ dại cũng chỉ mọc lên được vài chụm, số còn lại đã héo khô và không còn chút sức sống. Nhìn bao quát, đây chính là một thành phố đang phát triển theo hướng công nghiệp hóa-hiện đại hóa với những cỗ máy thông minh tự điều khiển bằng trí tuệ nhân tạo đang nâng những ống bê tông to nặng hàng tấn để lắp ráp ngay trên đường phố.

Đây chính là Midgar, thành phố lớn nhất phía tây lục địa Gaia.


uAzMbuG.jpg

Midgar được cung cấp năng lượng bởi tám lò phản ứng Mako khổng lồ bao quanh rìa thành phố. Những lò phản ứng có thể dễ dàng được nhìn thấy ở khắp mọi nơi trong thành phố. Khi bầu trời trở đen cũng chính là lúc Midgar trở nên nổi bật nhất. Nó như một cái bánh Pizza khổng lồ với rìa bánh phát quang giữa vùng đất này.

* * *

Đêm đó, trong một con hẻm nhỏ tăm tối, nơi mà chỉ những ánh đèn chói sáng nhất mới có thể đem những tia sáng của mình chiếu rọi nơi đây.

Một cô gái đang quỳ gối ở góc hẻm. Cô gái với mái tóc màu nâu dài được tết bằng những sợi ribbon hồng. Cô mặc chiếc váy màu trắng, khoác lên mình chiếc áo jacket màu đỏ của hoa hồng và đi một đôi boot màu nâu.

Trước mặt cô là một ống dẫn năng lượng Mako đang phát quang. Những tia sáng phát ra bởi năng lượng Mako chiếu rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Đôi mắt màu xanh lục hiện lên thật đẹp như màu xanh của lá cây non đầy sức sống. Đôi môi nhỏ nhắn được điểm thêm một chút màu hồng nhạt khiến khuôn mặt cô trở nên thật xinh đẹp và quyến rũ.


MV7PkWg.jpg

Cô gái ấy đang nhìn vào những tia sáng trắng phát ra từ ống dẫn Mako, trên tay là một giỏ hoa với những bông hoa màu vàng nhạt nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng mà không loài hoa nào có được.

Ánh sáng của năng lượng Mako như ẩn chứa một điều gì đó thu hút cô gái. Cô nhìn dòng năng lượng với ánh mắt đầy dịu dàng. Dường như cô cảm thấy nhẹ lòng hơn khi nhìn những tia sáng đang cố chạm đến tim cô.

Bỗng chốc cô giật mình, quay đầu nhìn xung quanh.

Cảm giác có điều gì đó bất an, cô đứng dậy, chắp tay lên ngực nhìn xung quanh.

Trước mắt cô chỉ là màn đêm huyền ảo đang bao trùm con hẻm này.

Cô bỏ đi, để lại nơi đây hoang vắng không còn chút cảm giác của sự sống.

Bước ra đường lớn là những tòa nhà, những quán ăn với ánh đèn rực rỡ, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh trong con hẻm kia.

Vì một chút thiếu tập trung, cô va phải một người đàn ông và những bông hoa trong giỏ rơi ra đường. Vẻ mặt của gã đó trông rất khó chịu. Hắn quay lại lườm cô sau đó bỏ đi không nói một lời.

Cô chỉ nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt những bông hoa nằm vương vãi trên đường. Bỗng lại có thêm một người đàn ông khác, trên tay đang vác một thùng hàng lớn đến mức che cả tầm nhìn của ông ta. Ông ta đi ngang qua và vô tình giẫm phải bông hoa của cô gái.

Cô nhẹ nhàng nâng bông hoa lên bằng hai tay, nhìn nó với một ánh mắt trìu mến. Sau đó cô nhìn lên bầu trời đêm, ánh mắt cô trở nên gượm buồn. Nhưng sâu trong ánh mắt ấy là cả một sự kiên cường được toát ra.

Trông cô bỗng chốc trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phải, cô hiểu được cuộc sống ở Midgar này, hiểu được người dân nơi đây và hiểu được mình cần phải làm gì để tồn tại trong thế giới này.

Tuy vậy, cô vẫn đứng đó, nhìn lên bầu trời đen tối ấy như đang muốn tìm kiếm thứ gì đó thật xa xăm.

* * *

Một con tàu hỏa đang được di chuyển đến lò phản ứng Mako số 1.

Trên con tàu là bóng của một chàng thanh niên trạc hai mươi mốt tuổi. Mái tóc vàng bồng bềnh và đôi mắt màu xanh như màu của năng lượng Mako. Đằng sau lưng anh là một thanh kiếm to quá cỡ với một cơ thể khá nhỏ nhắn của anh.

Anh chính là Cloud Strife, một lính đánh thuê đang làm cho AVALANCHE với mục tiêu phá hủy lò phản ứng Mako số 1 này.

Con tàu đã đến đích – lò phản ứng Mako số 1. Bên ngoài tàu là hai tên lính mặc giáp bảo hộ màu trắng. Bọn chúng đội chiếc mũ bảo vệ kín che nửa đầu làm khuất đi đôi mắt của chúng. Chúng được giao nhiệm vụ kiểm tra con tàu này.

- Này, mau kiểm tra con tàu nhanh đi. Tao muốn về nhà sớm hôm nay.

- Tao biết, tao biết. Tao cũng muốn về sớm mà.

Hai tên lính gác tách nhau ra. Bổng có tiếng kêu lạ khiến tên lính kia phải quay lại kiểm tra. Hắn ngạc nhiên khi thấy đồng đội mình biến mất. Hắn hốt hoảng đi kiểm tra xung quanh.

Bất ngờ có một tên lao đến, ôm lấy đằng sau tên lính. Thoắt cái, một cô gái chạy đến nhanh như gió, tung cước vào bụng tên lính. Hắn chỉ kịp rên lên một tiếng, sau đó ngã xuống.

Một anh chàng mập mạp với chiếc khăn đỏ quấn trên đầu như những tên cướp biển nhảy xuống khỏi con tàu. Cậu ta là Wedge. Người đứng trước mặt cậu là một người đàn ông với khuôn mặt điển trai và mái tóc nâu dựng đứng tên Biggs. Còn cô gái đã tung cước vào người tên lính lúc nãy là Jessie, một cô gái nhỏ nhắn nhưng xinh đẹp và rất mạnh mẽ.

Cả ba nhìn nhau cùng gật đầu sau đó chạy tới chỗ một gã đàn ông to lớn với làn da ngăm đen. Hai tay cơ bắp cuồn cuộn với hình xăm bên tay trái và khẩu súng máy hạng nặng trông như được gắn liền hoàn toàn với cánh tay phải. Khuôn mặt ông ta toát lên sự bặm trợn, cùng cặp kính râm khiến ông ta trông thật lực lưỡng, lạnh lùng và hung hãn. Ông ta tên là Barret, người to lớn nhất trong bốn người.


MxXDqzt.jpg

Bốn người nhìn nhau như thể nói rằng kế hoạch đang đi đúng hướng và bắt đầu chạy tới cổng dẫn vào lò phản ứng Mako.

Barret quay lại, vẫy tay gọi Cloud đang đứng trên lưng tàu:

- Xuống nhanh đi, tên lính đánh thuê kia.

Giọng nói của Barret đầy hằn học. Cảm giác như Barret không coi Cloud là một người của AVALANCHE mà chỉ coi cậu như một tên lính đánh thuê sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền.

Cloud từ trên lưng tàu nhảy xuống. Trên tay anh là thanh đao nhìn quá cỡ với cơ thể anh.


h2inGjK.jpg

Cloud vung thanh đao một cách nhịp nhàng như thể đang cầm một thanh Katana. Cloud cất thanh đao ra sau lưng, tư thế sẵn sàng để làm nhiệm vụ đầu tiên: Cho nổ tung lò phản ứng Mako số 1.

Dường như tiếng động đã gây chú ý đến những tên lính khác. Hai tên lính gác đang cầm súng trên tay và di chuyển. Bọn lính gác phải giáp mặt với Cloud và Barret, trong khi Biggs, Wedge và Jessie đã kịp chạy vào trong lò phản ứng.

Hai tên lính chỉa súng vào Cloud và Barret:

- Đứng lại!

- Hai ngươi là ai?

Barret nói với Cloud:

- Đến lượt ngươi đấy.

Barret bỏ đi trong khi hai tên lính đang tập trung vào Cloud. Với kĩ năng của một tên lính đánh thuê, Cloud dễ dàng đánh bại hai tên lính và hội quân cùng những người khác.

Cloud di chuyển đến cổng vào thì gặp hai tên lính khác. Bọn chúng ngạc nhiên khi thấy một mình Cloud có thể hạ được hết đồng đội của chúng. Một tên thét lên:

- Thằng khốn! Mày là ai mà dám cả gan vào đây?

Không đợi câu trả lời, hai tên lính gác chạy thẳng về phía Cloud trong khi Barret và những người khác đang chờ sẵn. Tưởng như đây sẽ là một pha đánh úp nhưng không, Cloud đã bị bỏ lại để xử lí đám lính trong khi đồng đội anh đã bỏ đi hết. Chỉ còn mỗi Jessie, cô gái với chiếc áo màu xanh dương được bao bọc bởi lớp giáp chống đạn, quay đầu về phía Cloud khi đang chạy đi:

- Chúc vui vẻ nhé anh bạn.

Cloud dường như không quan tâm đến điều đó. Hai tên lính trước anh cũng xử lí dễ dàng. Vì vậy hai tên lính này cũng không phải ngoại lệ.

Ngay sau khi giải quyết xong đám lính, anh đi vào sâu hơn và thấy nhóm AVALANCHE đang đứng dưới chân cầu thang như muốn phục kích kẻ địch.

Lần này lại là hai tên lính khác và đối tượng mà chúng thấy lại là Cloud. Nhóm AVALANCHE đã lẻn lên khi bọn lính đi xuống còn Biggs thì giơ ngón cái về phía Cloud:

- Anh biết chú lo được mà.

- Yeah, anh ta nói đúng đấy. Wedge cười.

Và phần việc khó lại phải giao vào tay Cloud. Chả biết phải mất bao nhiêu tên lính mới khiến Cloud rớt một giọt mồ hôi. Anh giải quyết nhanh chóng và đuổi theo nhóm AVALANCHE.

Chạy lên tầng hai, rẽ bên tay trái, Cloud gặp lại những người đồng đội của mình.

* * *

- Anh thấy anh chàng SOLDIER đó thế nào? Anh ta đã là một phần của nhóm chưa? Trông cũng khá là cứng cỏi đấy.. à mà anh nói tên anh ta là gì ấy nhỉ? Jessie hỏi trong khi đang tìm cách mở cổng dẫn vào lò phản ứng.


XVJjvS8.jpg

- Cloud. Cloud Strife. Biggs trả lời.

- Ừ đúng rồi nhỉ.

- Và cậu ta cũng không còn là SOLDIER nữa đâu. Cho dù vậy thì cậu ta cũng là chuyên gia trong những việc thế này–không như chúng ta. Tôi rất mừng vì có cậu ta ở đây. Biggs vừa nói vừa cười trong khi Wedge lại luôn tỏ ra rất thân thiện với Cloud.

SODIER là lực lượng chiến đấu có năng lực siêu phàm của Shinra. Họ là những chiến binh với sức mạnh mà con người không thể có được, cả tốc độ lẫn sự nhanh nhẹn. Chính vì từng là lính của Shinra nên Barret luôn tỏ vẻ hoài nghi đối với Cloud và không coi anh là một phần của AVALANCHE vì anh chỉ đang làm việc cho nhóm với tư cách là một ex-SOLDIER và là một lính đánh thuê.

Cloud như nghe thấy những gì Jessie và Biggs nói. Anh đáp lại:

- Đây chỉ là một cuộc giao kèo thôi. Khi mọi thứ xong xuôi, chúng ta sẽ đường ai nấy đi.

Nghe câu nói của Cloud khiến cho Wedge tỏ ra khá buồn. Wedge là một người dễ gần và tôn trọng mọi người xung quanh. Với dáng người mập mạp và thân thiện, Wedge cũng rất dễ khiến người khác cảm thấy thoải mái và vui vẻ khi ở bên cạnh anh, trừ Cloud.

- Anh sẽ giúp cho chúng tôi được an toàn, đúng không Cloud? Wedge hỏi.

- Giao kèo là như vậy. Tôi giải quyết những rắc rối cho các người và nhận số tiền tương ứng. Cloud đáp lại khá lạnh lùng.

Barret đang đứng một mình trước cổng rào vào lối đi bên trong. Ông ta quay đầu lại, tiến đến chỗ Cloud và đẩy cậu ta ra như đá một hòn đá ven đường đang cản trở lối đi của mình. Barret tới chỗ của Jessie và Biggs để xem hai người họ làm việc ra sao.

Cảm nhận được sự khó chịu của Cloud, Wedge đã nhanh nhảu chạy đến.

- Thôi nào anh bạn. Chẳng có ai làm tất cả những việc điên rồ này chỉ để đổi lấy tiền thôi đâu. Có thể bọn họ nghĩ anh không đáng tin cậy. Nhưng anh biết tôi nghĩ gì..

- Tôi không hứng thú với những gì anh nghĩ. Cloud đáp lại với thái độ bất cần.

Wedge một lần nữa ngơ người trước câu trả lời của Cloud.

Trong khi đó Jessie và mọi người đã hoàn thành trong việc hack hệ thống cổng ra vào. Biggs và Jessie ngay lập tức tiến vào bên trong.

Barret trước khi tiến vào đã gọi Wedge. Wedge ngạc nhiên và nhanh nhảu chạy vào trong.

Barret quay đầu nhìn Cloud:

- Ngươi nên tỏ ra đáng giá với từng đồng gil bọn ta sẽ trả cho ngươi, tên lính đánh thuê kia.

Cloud thở dài và cùng bọn họ tiến vào bên trong. Anh nhìn lên cao. Trước mặt Cloud chính là lò phản ứng Mako số 1, thứ mà anh sắp cho nổ tung.

Trên đường đi, Cloud đụng độ rất nhiều tên lính. Nhiều tên còn dẫn theo chó canh gác nhằm cắn xé Cloud. Nhưng với tư cách là một ex-SOLDIER, những tên này chả là gì với Cloud.

Wedge ở tầng trên gọi Cloud:

- Này Cloud, có một cái thang máy ở đằng kia. Cố gắng bắt kịp bọn tôi nhé.

Cloud tìm đường lên thang máy. Cầu thang đưa anh lên tầng trên. Anh gặp cả nhóm với Jessie đang hàn ổ khóa để mở cổng dẫn vào lối đi tiếp theo.

- Xong rồi. Mọi người đi thôi. Jessie nhanh nhảu đi qua cánh cổng cùng những người khác.

- Được rồi, tôi sẽ đứng canh ở đây. Dù gì cũng chẳng giúp được mọi người ở trong đó đâu. Wedge gãi đầu ngại ngùng.

Nhóm quyết định sẽ tách ra. Wedge sẽ đứng canh lối đi trong khi Cloud và những người còn lại tiến vào sâu bên trong lò phản ứng Mako.

* * *

Biggs đang tìm cách hack hệ thống vào cổng. Trong khi đó, Barret luôn tỏ ra khó chịu với Cloud. Gã đàn ông to lớn hằn học:

- Những tên SOLDIER luôn phải làm theo mệnh lệnh. Ta cũng thấy một số tên bị bắt làm con chó canh gác ở những nơi thế này. Cá là ngươi đã thấy điều đó ở một số lò phản ứng khác. Vậy làm sao để chúng ta đi qua được cái cầu ở trên những bình chứa Mako đây?

Cloud tỏ ra thờ ơ, điều đó khiến Barret nóng mặt.

- Ngươi không giấu bọn ta điều gì chứ?

Cloud vẫn không trả lời. Barret lớn tiếng:

- "Sợ phải phản lại những kẻ đã giúp đỡ mày trước đó à? Hay mày cũng chỉ là một con chó trung thành luôn vẫy đuôi trước ông chủ à?"

Bỗng có một thứ gì đó như dòng điện chạy ngang qua tâm trí Cloud. Cloud lấy tay ôm đầu, tỏ vẻ đau đớn.


e2Bh6C3.jpg

Nhưng rồi cảm giác ấy đột ngột qua đi khiến Cloud bối rối trong giây lát.

- Cứ làm những gì mà mày muốn đi, tên khốn. Bọn tao hoàn toàn có thể làm việc này mà không cần đến mày. Barret quát.

- Những lò phản ứng riêng sẽ có những kết cấu riêng. Nó còn phụ thuộc vào việc lò phản ứng đó được xây dựng khi nào nữa. Tôi chưa bao giờ thấy một lò phản ứng nào như thế này cả, nhưng tôi sẽ lo được. Cloud đáp lại lời hằn học của Barret.

Chỉ mất thêm vài giây là đủ để Biggs có thể hack thành công vào hệ thống mở cổng tự động. Cánh cửa mở ra cũng là lúc cả nhóm được chào đón bởi một đám lính gác bên trong.

Bỗng cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại khiến cho cho Cloud bị mắc kẹt bên trong. Có lẽ lỗi kĩ thuật đã xảy ra và Biggs cũng không thể kiểm soát được.

Điều đó đồng nghĩa với việc Cloud lại một lần nữa phải một mình đối đầu với đám lính của Shinra.

- Mọi chuyện kết thúc rồi tên kia. Bỏ vũ khí xuống và bọn ta sẽ tha cho ngươi.

- Phải để ta nói câu đó mới đúng. Cloud rút thanh Buster sword ra, chuẩn bị tư thế chiến đấu.

* * *

- Bọn em tới rồi đây hihi. Cánh cổng vừa được mở trở lại thì ngay sau đó là giọng nói của Jessie.

Nhìn xung quanh, Jessie ngạc nhiên khi thấy Cloud đã giải quyết xong xuôi trong thời gian quá nhanh. Nghĩ rằng mình sẽ vô kịp để giúp Cloud nhưng cuối cùng Jessie có vẻ khá thất vọng.

- Vào được rồi thì nhanh đi thôi. Cloud vẫn trả lời với thái độ lạnh lùng.

- Anh lúc nào cũng biết phải nói gì nhỉ. Jessie cười nhẹ.

Cả nhóm chia nhau ra để tìm cách mở cánh cổng tiếp theo. Trong khi Biggs tỏ ra bất lực trước hệ thống an ninh thì Jessie lại cười một nụ cười khá tự tin.

- Thật may mắn là em biết ai đó có thể giúp cho chúng ta có được passcode. Đáng tiếc là không ai ở bộ phận chỉ huy có thể phát loa để cảnh báo chúng ta. Nhưng biết làm sao được.

Loay hoay một hồi, Jessie cũng đã mở được cánh cửa bằng một cách nào đó.

- Cẩn thận đấy. Biggs nhắc nhở Jessie khi cô đang tiến vào trong.

Cả nhóm lục soát khắp nơi để tìm kiếm những món đồ có thể giúp ích cho họ. Barret luôn nhắc nhở nhóm phải cẩn thận và không được để mắc phải bất kì sai sót nào.

Trong lúc đang tìm cách mở cánh cổng tiếp theo, bỗng nhiên Jessie tiến đến gần Cloud:

- Hình như anh biết Tifa nhỉ? Thực ra đây cũng không phải là vấn đề của em nhưng.. hai người có thân nhau lắm không?

Cloud sững lại một lúc, trong đầu anh bỗng hiện lên những hình ảnh khá mơ hồ. Hình ảnh về quá khứ của Cloud..

* * *

Cloud mở cách cửa trước bằng gỗ sồi, trước mặt anh là một không gian đầy nắng và cát trắng với những ngôi nhà gỗ, những chuồng trại xung quanh.

Anh bước ra ngoài, nhớ lại cảm giác được bước chân trên những bãi cát trắng, nhớ những cối xay gió, những giếng nước đã cung cấp nguồn nước sạch cho người dân trong làng.

Phía xa kia có hình hài của một cô bé tóc đen, mặc trên mình một chiếc váy trắng. Cô bé dường như đã thấy Cloud.

- Cloud!

Cô bé vừa gọi, vừa vẫy tay nhưng Cloud không hề có động thái gì.

- Cậu đang lơ tớ đấy à?

Cloud nhìn kĩ khuôn mặt cô bé ấy. Đó chính là Tifa, cô bé năm xưa đã lớn lên cùng Cloud tại Nibelheim, một ngôi làng nhỏ bé cách xa thành phố Midgar.

Nhớ lại một hồi, Cloud quay sang phía Jessie:

- Tifa và tôi..

Cuộc trò chuyện bỗng chốc bị ngắt quãng bởi tiếng còi báo động. Cánh cửa thang máy đã được mở ra trước mắt. Barret bước vào trong. Gương mặt của ông ta vẫn không có một chút thiện cảm nào. Cloud và Jessie cũng tiến vào thang máy.

* * *

Tại văn phòng của chủ tịch tập đoàn Shinra, một gã đàn ông to đồ sộ, râu ria và bặm trợn, khoác trên mình bộ áo quân phục màu nâu sẫm đang tiến tới vị trí của chủ tịch. Ông ta là Heidegger, một trong số những người quyền lực nhất của tập đoàn Shinra.


OL3ky92.jpg

Heidegger cúi chào vị chủ tịch:

- Thưa ngài chủ tịch, có vẻ đám chuột nhắt đó tự gọi mình là AVALANCHE.

Vị chủ tịch vẫn đang nhìn trên màn hình máy tính. Mọi hành động của nhóm AVALANCHE đều được ông ta theo dõi một cách sát sao.

- Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu xem liệu bọn chúng có thuộc cùng một tổ chức đang gây ra rắc rối cho ngài hay không. Dù sao thì ngài cũng đừng quan tâm quá, thưa chủ tịch. Việc điều tra của chúng tôi sẽ không mất nhiều thời gian nữa đâu. Heidegger cúi đầu.

Vị chủ tịch chẳng nói gì. Ông ta chỉ đáp lại bằng một nụ cười đầy nham hiểm. Chủ tịch Shinra hiện cũng đã tầm 60 tuổi. Tuy nhiên ông vẫn giữ được phong thái của một kẻ đứng đầu đầy quyền lực. Ông không hề tỏ ra lo lắng trong khi đám phản loạn đang cố tìm cách phá hoại công trình của ông ta.

- Hãy cho ta thấy các ngươi có thể làm được gì.

* * *

Barret, Cloud và Jessie đang di chuyển lên đỉnh của lò phản ứng. Trong thang máy, Barret đi qua đi lại liên hồi. Có vẻ ông ta đang bị mất bình tĩnh.

- Này Barret, ông không thể đứng yên được sao? Jessie tỏ vẻ phiền hà khi thấy Barret mất bình tĩnh đến như vậy.

- Những cái ống dẫn này đang ngày một hút cạn nguồn năng lượng của Planet. Trong khi chúng ta đang ngủ, đang ăn, thậm chí là đang ị, những ống dẫn này vẫn ở yên đây và rút cạn nguồn năng lượng Mako. Không hề ngơi nghỉ và cũng không hề quan tâm đến điều đó.

Barret quay sang Jessie và Cloud trong khi nói một cách hằn học.

- Các người có biết Mako là gì không? Mako chính là dòng máu của thế giới này. Hành tinh này chảy máu xanh cũng giống như chúng ta chảy máu đỏ tươi. Các người nghĩ cái quái gì sẽ xảy ra nếu nguồn năng lượng ấy bị rút sạch hả? Trả lời tôi thử xem!

- Các người sẽ đứng đó và giả ngơ như không thể nghe thấy hành tinh này đang khóc trong đau đớn à? Tôi biết là các người có thể nghe thấy mà! Vừa quát tháo, Barret vừa chỉ tay vào mặt Cloud trong khi Cloud vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực và làm vẻ mặt chán nản.

- Ông thật sự nghe thấy nó sao?

Barret đập tay vào ngực và khẳng định chắc nịch:

- Tất nhiên là ta nghe thấy rồi!

- Vậy hãy đi kiếm sự trợ giúp đi.

Cả Jessie và Barret đều sững lại. Barret tiến gần đến Cloud. Ông ta dường như to gấp đôi cơ thể Cloud. Đứng trước cậu thanh niên tóc vàng là một bức tường đen to lớn và hung bạo.

- Nói thử lại lần nữa xem!

Hai người nhìn nhau như thể muốn ăn tươi nuốt sống nhau.


aBTSHRa.jpg

Bỗng thang máy dừng lại. Có vẻ như họ đã đến nơi

- Nếu là tôi, thay vì lo lắng cho hành tinh này, tôi sẽ lo cho chúng ta trong 5 giây sắp tới hơn. Hãy để dành sức mà la hét vào lúc khác đi.

Barret thở to như một con sư tử đang tìm cách hả giận. Đúng như Cloud nói, nếu bọn họ còn có sức để trách mắng nhau, họ nên dùng nó để lo lắng cho tương lai sắp tới của AVALANCHE hơn.

Cả ba đã đến khu truy cập tiện ích của lò phản ứng Mako.

- Sự sống của chúng ta hiện tại như đang treo trên một sợi dây vậy. Barret tiến đến chỗ Cloud, sự dụng tay phải gắn liền với khẩu súng máy chĩa vào mặt chàng trai.

- Ngươi nghe thấy chứ, tên lính đánh thuê kia? Chỉ cần một sai sót..

Chưa hết câu, Barret chĩa súng qua bên trái và bắn liên hồi. Một con robot quan sát rơi xuống trước mặt Cloud.

- Và chuyện đó sẽ xảy ra.

- Có vẻ trao cho Cloud trọng trách đánh đấm là quá đủ rồi nhỉ. Jessie đứng trên cao nhìn xuống. Tuy vậy vẫn có một số nơi mà thanh kiếm đơn giản là không thể với tới..

Nói xong, Jessie chạy tới chỗ Cloud và ra vẻ thân thiện:

- Thôi thì anh ráng chịu đựng ông ta một chút vì em nhé?

Cloud chỉ thở dài còn Barret thì ra vẻ khoái chí với khẩu liên thanh của mình.

- Đáng lẽ ra mình nên yêu cầu nhiều tiền hơn mới đúng.

Lần này cả nhóm phải đối đầu với những con robot cố định có thể bắn từ xa. Barret mỉa mai Cloud đầy hả hê:

- Ngươi định dùng thanh đao đó để ném vào mấy con robot đó à? Việc này cứ để ta lo. Những cái thùng rỗng tuếch đó làm sao gây khó khăn cho ta được.

Vừa nói, Barret vừa xử lí đám robot thật nhanh gọn với khẩu liên thanh trên tay.

Jessie thì luôn tỏ ra nhanh nhạy trước những tình huống nguy hiểm. Cô có được sự can đảm mà ít cô gái nào có được. Tuy vậy Cloud vẫn lo lắng khi thấy một cô gái đang cố gắng làm hết sức mình mà không sợ hiểm nguy.

- Em không sao đâu. Nếu anh lo lắng thì đừng rời mắt khỏi em là được mà.

Đi tới phía trước, Jessie bỗng đứng lại. Cô ra hiệu cho cả nhóm đi chậm rãi.

- Nhìn kìa.

Phía trước cả nhóm là một cỗ máy có đầu như phần giáp che mặt của những hiệp sĩ Anh Quốc ngày xưa. Hai bên là hai khẩu đại liên quá khủng với sức công phá rất lớn. Cỗ máy đó còn có chân để di chuyển và chúng không hề cần người điều khiển.


HjAVP8U.jpg

- Bọn họ gọi chúng là máy quét không phải để cho vui đâu. Chúng có thể quét sạch cả một đội hình trong vài giây đấy.

- Không nếu như chúng ta quét nó trước.

Cỗ máy dường như đã nhận dạng được kẻ địch. Nó lao đến và khai nòng khiến cả nhóm phải tách ra.

- Cái đống rác này thì làm gì được chúng ta chứ.

- Đống rác đó chính là cỗ máy chiến đấu hạng nặng đấy. Nếu chúng ta xông vào mà không tính toán gì, chúng ta sẽ tiêu đời.

- Vậy cơ à?

- Chúng ta cần tiêu diệt nó bằng phép thuật. Sát thương vật lí không làm gì được nó đâu.

- Vậy ngươi lo nó đi, Cloud. Ngươi là kẻ duy nhất ở đây có Magical Material mà.

- Được thôi. Tôi được trả tiền để làm việc này mà.

* * *

Giải quyết xong máy quét, Cloud cùng cả nhóm tìm cách vào sâu hơn.

Barret tò mò khi thấy Cloud dù còn trẻ nhưng có những kĩ năng thật đáng nể.

- Ngươi nói ngươi hai mấy nhỉ?

- First.

- Hả?

- SOLDIER: First Class. Chẳng có thứ hạng 20 đâu.

- Ngươi nói cái quái gì vậy? Ta đang hỏi tuổi của ngươi, chứ ta quan tâm đếch gì đến thứ hạng của ngươi!

- Ờ, tôi..

Cloud ấp úng, Barret nói tiếp:

- Theo như ta biết, thứ hạng của một SOLDIER có thể giống với độ tuổi của hắn.. Không lẽ ngươi mới chỉ một tuổi, haha!

Barret luôn tìm cách trêu chọc Cloud, nhưng anh ấy không hề quan tâm đến điều đó. Thứ duy nhất trong đầu Cloud hiện tại là giải quyết công việc thật nhanh gọn và lấy được số tiền mình mong muốn.

Tiến sâu hơn vào trong. Jessie cuối cùng cũng tìm ra vị trí thỏa mãn để gắn bom.

- Đó là mục tiêu của chúng ta. Lõi của lò phản ứng. Em phải đặt quả bom ở phía dưới cùng. Chúng ta đi thôi.

Barret có vẻ đang rất háo hức. "Ta đã chờ ngày này lâu lắm rồi. Đi thôi."

Jessie quyết định sẽ ở trên. Barret và Cloud sẽ đi xuống và gắn kíp nổ.

- Được rồi. Để xem liệu con chó có dám phản lại chủ cũ của nó không nào.. Barret lấy quả bom và đưa cho Cloud. Lên đi. Nhận lấy ân huệ này. Hãy chứng tỏ với ta ngươi chính là người đàn ông mà Tifa đã kể với ta. Rằng ngươi xứng đáng là một trong chúng ta. "

- Tôi chưa bao giờ nói vậy cả. Tôi chỉ làm để nhận số tiền tương ứng thôi.

- Vậy thì làm nhanh mẹ đi! Barret điên máu và quát tháo Cloud.

Cloud thở dài, tiến tới và cầm lấy quả bom trên tay. Trước khi gắn quả bom vào lõi hạt nhân, bỗng Cloud cảm thấy như có giọng điện chạy qua não bộ của mình. Cloud tỏ ra đau đớn. Một lông chim đen bay lơ lửng trước mắt anh. Cảm nhận có gì đó chẳng lành, Barret hỏi Cloud. Anh từ chối trả lời mà chỉ hỏi:

- Đặt thời gian bao nhiêu đây?

- Tùy ngươi thôi.

Cloud chỉnh thời gian đếm ngược là 20 phút. Ngươi khá là tự phụ đấy, ngươi biết không?

Bổng có tiếng động lạ bất ngờ khiến Cloud giật mình. Anh rút thanh Buster sword ra làm cho Barret hoang mang. Ngay lập tức gã đàn ông to lớn chĩa súng vào Cloud.

- Làm gì vậy hả, đồ hai mặt?

Một cỗ máy chiến đấu với cái đuôi bọ cạp bất ngờ nhảy từ trên cao xuống.

- Cái quái gì vậy? Làm sao chúng ta chơi được nó đây?

- Tuy nó được mạ giáp, nhưng chúng ta có thể làm cho phần bên trong của nó bị quá tải. Dùng nguyên tố sấm sét để làm hư hại bên trong nó.

- Không còn cách nào khác, nhỉ.


6yaQGno.jpg

Cỗ máy này thuộc dạng cỗ máy chiến đấu tối tân nhất của tập đoàn Shinra. Với đuôi bọ cạp có thể bắn ra tử quang, nó hoàn toàn có khả năng gây trọng thương Cloud.

Phải rất khó khăn thì Cloud và Barret mới có thể đánh hạ cỗ máy này. Tuy nhiên, khi tất cả đều nghĩ rằng chiến thắng đang đến rất gần..

- Khốn nạn, nó có khả năng tự sửa chữa cơ thể. Chúng ta phải tiêu diệt nó nhanh, nếu không ta sẽ tiêu đời đấy.

* * *

Mất một khoảng thời gian để cả hai cũng đã hạ được cỗ máy.

Tuy vậy, trước khi rơi xuống đập chứa mako, nó đã kích hoạt chế độ hủy diệt và chiếu tử quang vào lõi lò phản ứng, nơi đang gắn quả bom. Đến bây giờ quả bom mới được kích hoạt. Điều đó đồng nghĩa họ còn 20 phút để thoát thân trước khi quả bom phát nổ.

- Wedge hẳn đang đợi chúng ta đấy. Nhanh lên.

Cả hai nhanh chóng di chuyển nhanh nhất có thể. Vụ nổ bất ngờ khiến một ống dẫn mako rơi xuống cùng với đó là những hòn đá tảng. Một trong số đó rơi vào chân của Jessie khiến cô tỏ ra đau đớn. Vụ nổ cũng đã khiến cây cầu sập và Cloud đã suýt rớt xuống đập mako. Thấy Jessie đang gặp nguy hiểm, Cloud nhanh chóng chạy đến.

- Cô có sao không?

- Trông em ổn lắm à? Giúp em ra đi, làm ơn?

Cloud nhấc hòn đá ra. Jessie chậm rãi đứng dậy. Cô phủi đầu gối, thở phào một cách nhẹ nhõm." Ôi, người hùng của em! "

Barret thúc giục Cloud hãy chăm sóc cho Jessie, ông sẽ tìm cách gặp lại Bigss và Wedge.

Chỉ còn 16 phút, thời gian để cả nhóm kịp thoát ra là rất thấp, nhất là khi cả nơi này như muốn sụp đổ.

Họ bị chặn lại bởi một đám lính gác. Barret yêu cầu Jessie đi trước, bỏ lại ông và Cloud ở đây.

10 phút nữa quả bom sẽ phát nổ, Cloud và Barret cố gắng đánh bại kẻ địch càng nhanh càng tốt. Sự sống của họ chỉ còn được đong đếm bằng số phút.

Trên đường rời khỏi nơi đây, Cloud nhận ra điều gì đó bất thường. Những con robot đang muốn tấn công họ đột nhiên cư xử một cách kì lạ. Chúng xả đạn tiêu diệt lẫn nhau. Thậm chí một số con còn đang muốn bắn sập nơi này.

Cloud gặp Jessie đang bị một vụ nổ gần đó làm bị thương. Anh nhanh chóng chạy đến chỗ Jessie.

- Cô không sao chứ?

- Tin em đi. Nếu em có bị gì thì anh sẽ là người đầu tiên được biết đấy.

- Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.

Cloud đỡ Jessie dậy. Khi hai người đang cố vượt qua cây cầu, một ống bê tông rơi từ trên cao xuống, khiến cây cầu bị sập một đoạn. Cloud rơi tự do trước sự chứng kiến của Jessie." Clouddd! "

Với những kĩ năng của một SOLDIER, Cloud dễ dàng nhảy lên những hòn đá khác và leo lại lên cây cầu. Jessie sau khi chứng kiến cảnh tượng đó đã tỏ ra rất vui." Được rồi, lúc nãy anh rất tuyệt đấy."

Cloud lần này đã nở một nụ cười nhẹ. Con người anh không hề bang giá đến mức vô cảm và Jessie đã là người đầu tiên khiến Cloud cười. Điều đó mang một ý nghĩa rất to lớn đối với Jessie.

- Được rồi, chúng ta đi thôi!

* * *

Ở bên ngoài thành phố, người dân đang chứng kiến cảnh tượng hỗn mang nhất họ từng thấy, khi lò phản ứng Mako số 1 bị nổ tung. Nguồn năng lượng Mako hội tụ với nhau tạo thành một chum sáng chiếu thẳng lên bầu trời và từ từ biến mất.

Tuy vậy, AVALANCHE không thể nào ngờ được những gì họ vừa làm lại vô tình khiến cho người dân gần đó rơi vào cảnh nguy hiểm. Những mảnh vụn của lò phản ứng rơi xuống thành phố Midgar như những ngôi sao chổi. Toàn bộ khu vực rơi vào tình trạng mất điện, điều mà họ chưa từng trải qua từ khi thành phố Midgar được thành lập.


1PN5HBG.jpg

Một cảnh tượng kinh hoàng..
 
Chỉnh sửa cuối:
9 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 2: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

- Có vẻ chúng ta đã thành công rồi. Không có gì nguy hiểm xảy ra ngoại trừ một vài vết trầy xước..

- Uây uây, có phải chỉ mình tôi cảm thấy vậy hay mặt đất đang rung chuyển vậy?

Toàn bộ khu vực xung quanh lò phản ứng Mako số 1 đã bị thiệt hại nặng nề sau vụ nổ. Sau khi phi vụ được hoàn thành, cả nhóm AVALANCHE gặp lại nhau tại một đường hầm bí mật bên dưới lò phản ứng. Đối với cả nhóm, đây là một phi vụ thành công mĩ mãn khi không ai bị thương nặng cả.

- Vụ nổ lớn hơn so với dự kiến nhỉ?

- Đừng nhìn tôi như vậy chứ. Tôi đã làm theo đúng sự chỉ dẫn trong bức thư rồi mà. Có thể nó đã kích thích phản ứng với năng lượng mako?

Nghĩ đến điều đó khiến một người như Barret cũng cảm thấy chột dạ.

- Hãy hi vọng là thành phố vẫn đang yên bình và không có chuyện gì lớn xảy ra.

Mục tiêu của AVALANCHE là phá hủy những lò phản ứng, gây cản trở đến quá trình rút cạn dòng Lifestream của tập đoàn Shinra. Nhưng nếu những gì họ làm gây tổn hại đến cuộc sống của người dân vô tội, sẽ chẳng có cách nào để khiến họ không bị coi là những kẻ khủng bố cả.

- Hình như chúng ta đang ở Sector 8 nhỉ?

- Đúng rồi. Chỉ cần đi theo hướng đó là tới nơi an toàn.

Wedge vẫn nhanh nhảu như mọi khi. Anh sẽ dẫn đường giúp cả nhóm thoát khỏi khu vực đổ nát này.

- Trong này bốc mùi quá. Tôi chỉ mong được ra khỏi đây để hít thở khí trời thôi.

- Trời ạ, tôi thề tôi chưa bao giờ ngửi thấy mùi gì hôi như thế cả.

Sau một hồi rên rỉ, Biggs dừng lại để kiểm tra xem thứ mùi đó từ đâu ra. Một lúc sau, anh trưng lên một vẻ mặt cực kì khó đỡ.

- Khốn thật, đó là mùi của tôi. Cần phải làm gì đó với thứ mùi này càng sớm càng tốt vậy.

- Thôi rên rỉ vô ích đi, Biggs. Chúng ta cần phải ra khỏi đây sớm nếu như cậu không muốn những hòn đá đó là thứ cuối cùng cậu nhìn thấy.

Barret thúc giục cả nhóm nhanh chóng tìm đường thoát ra khỏi nơi này. Mọi thứ xung quanh đã hoàn toàn đổ nát. Những pha rung chấn đang khiến cho nơi này ngày càng trở nên không an toàn.

- Không lẽ toàn bộ việc này xảy ra là do tôi tính toán sai sót sao?

Jessie vừa đi vừa tự trách bản thân. Thật khó để động viên cô khi chính cả nhóm cũng không rõ nguyên nhân tại sao vụ nổ lại xảy ra kinh khủng đến vậy.

- Tôi đói quá, đáng lẽ tôi nên mang theo ít đồ ăn..

Wedge rên rỉ..

Cloud là người đi sau cùng. Anh như đang bị bọn họ xa cách vậy. Tuy nhiên, Cloud không hề tỏ ra phiền lòng. Khuôn mặt của anh vẫn lạnh như tiền, không một chút cảm xúc.

"Tifa đã sai khi nói về hắn. Hắn rõ ràng chỉ nghĩ đến số tiền hắn sẽ nhận được sau vụ này." Barret nghĩ thầm với vẻ mặt đầy khó chịu. Nhưng ông cũng đang rất háo hức khi nghĩ đến việc sẽ gặp lại cô con gái sau những gì vừa xảy ra.

- Dù gì thì bố cũng đang về rồi đây, Marlene.

- Tôi cũng chỉ mong được về tắm thôi.

Biggs lầm bầm trong miệng.

* * *

Sau khi tìm đường thoát ra thành công, thứ đập vào mắt họ là những ngôi nhà đổ nát, những viên gạch văng tung tóe khắp nơi. Lửa vẫn còn đang rực cháy trên đỉnh một số tòa nhà.

Âm thanh liên hồi được phát ra từ những loa phát thanh địa phương:

- Đề nghị toàn bộ công dân chú ý. Đây là lời cảnh báo từ Trung tâm ứng phó hoạt động khẩn cấp của Shinra. Những kẻ đột nhập chưa thể xác minh danh tính đã cho kích nổ một quả bom bên trong lò phản ứng Mako số 1. Những vụ nổ liên tiếp xảy ra đã được ghi nhận, cùng với đó là những đám cháy nhỏ liên tục phát sinh. Để đối phó với sự việc trên, một thông báo thảm họa đã được gửi đến Sector 1 và 8. Cấu trúc của các khu vực này đang đối mặt với nguy cơ cao bị sụp đổ, dẫn đến toàn bộ Sector trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết..

- Không.. Không thể nào.

- Điều này không thể là do chúng ta gây ra được, đúng không?

- Nhưng nếu là do chúng ta thì sao?

Trong khi Jessie, Biggs và Wedge đang bị cảm giác cắn rứt bủa lấy tâm trí, Cloud bước tới: "Việc gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi."

- Tên đánh thuê nói đúng đấy.

Barret quay về phía những người đồng đội đã vào sinh ra tử với mình.

- Nó không hề đẹp đẽ như những gì chúng ta nghĩ, nhưng chúng ta không thể dừng lại bây giờ được. Đây mới chỉ là lò phản ứng đầu tiên thôi. Và hành tinh này sẽ không bao giờ được an toàn cho đến khi chúng ta nghỉ ngơi.

Biggs đồng tình với Barret: "Ừ.. Chúng ta đã luôn lường trước được rằng những gì chúng ta làm sẽ gây ra ít nhiều sự hỗn loạn mà."

- Và đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi. Các cậu phải nhìn một bức tranh một cách tổng thể hơn. Không việc gì đáng để chiến đấu mà không dẫn tới bất kì sự hi sinh nào cả.

- Mặc dù các cậu không hề khóc nấc lên, tôi biết các cậu đang rất đau đớn, giống như hành tinh này vậy. Nhưng mọi thứ sẽ ổn thôi, vì đã có tôi ở đây vì các cậu! Để giúp các cậu bớt đi gánh nặng trên vai!

- Những nỗi sợ hãi.. Sự lo lắng.. Nỗi băn khoăn.. Và vâng, kể cả phí dịch vụ của cậu nữa..

Cloud nghe thấy và hiểu những gì Barret đang cố gắng truyền tải, thậm chí còn cảm thấy chút mỉa mai qua lời nói ấy.

- Cho dù vấn đề của các cậu có là gì, tôi sẽ luôn ở đây vì các cậu!

Cả nhóm như được đốc thúc lại tinh thần. Wedge đã nở nụ cười như thường ngày.

- Vậy, việc tiếp theo chúng ta cần làm là gì đây, thưa sếp?

- Xách đít về nhà thôi nào các cậu!

Bọn họ quyết định sẽ quay về sector 7 để nghỉ ngơi và bàn kế hoạch cho nhiệm vụ sắp tới.

- Này, tôi muốn số tiền của mình ngay bây giờ.

- Cậu sẽ có nó ngay sau khi chúng ta quay về lại căn cứ.

Barret cam đoan với Cloud sẽ trả đủ số tiền anh yêu cầu sau khi nhiệm vụ kết thúc. Lúc này, Cloud chẳng qua tâm gì hơn ngoài số tiền mình cần phải lấy.

Trên đường đi, Jessie đã vẫy tay gọi Cloud. Cô đưa cho anh một viên ngọc pha lê màu xanh lục.

- Em không cần phải nói với anh đây là gì nhỉ.

- Đó là healing material.

- Anh hãy cầm lấy nó. Coi như là quà trả ơn vì đã cứu em nhé.

- Chỉ là công việc thôi, không có gì đáng để cô bận tâm đâu.

- Vâng, vâng..

Jessie cầm lấy tay phải của Cloud và đưa viên healing material cho anh.

- Nói thật nhé, Em cảm thấy may mắn khi có anh ở đó.

Cloud buông tay ra khỏi Jessie. Anh nhìn vào viên ngọc, sau đó hướng tầm mắt về phía cô: "Việc sống sót có thể là do may mắn hoặc kĩ năng. Cô không thể dựa dẫm vào may mắn mãi đâu."

Jessie vẫn vui cười trước lời nói của Cloud. Cô chỉ tay vào Cloud với nụ cười thân thiện và dễ mến: "Đúng là những từ đáng để nghe đấy."

- Ừ.. Dù gì thì cũng cảm ơn cô vì thứ này.

- Anh biết cách sử dụng nó mà, đúng không?

- Cô cũng biết tôi từng là ai mà, phải không?

- Được rồi, em cũng chỉ có ý muốn giúp thôi mà.

Jessie rời đi, còn Cloud vẫn đứng đấy, suy nghĩ về những lời nói của cô..

* * *

Quang cảnh chưa bao giờ trở nên hỗn loạn như vậy kể từ khi Midgar được xây dựng. Người dân đồng loạt đổ xô ra đường để tìm người thân. Những cô gái quỳ khóc ven đường. Những cậu bé cố lục lọi bên trong tòa nhà đổ nát với nỗ lực tìm kiếm gia đình mình. Cảnh tượng trước mắt Cloud thật bi thương.

Nhưng liệu một kẻ như Cloud có cảm nhận được điều đó.

Liệu những xúc cảm trong anh có tồn tại hay đơn giản là bị mắc kẹt bởi một bức tường vô hình, không tài nào bộc lộ được?

- Bố ơi con sợ..

- Tại sao những điều này lại xảy ra với chúng ta cơ chứ?

- Mẹ ơi, mẹ đâu rồi?

Xung quanh Cloud toàn những lời than, oán trách của người dân nơi đây. Họ không làm gì cả mà vẫn phải chịu những nỗi đau này. Họ căm thù những kẻ đã cho nổ lò phản ứng. Nhưng liệu AVALANCHE có cảm thấy vậy?

Cloud tìm được đường dẫn tới nhà ga. Đột nhiên, cây cầu trên cao rơi xuống ngay trước mắt anh

- Cái..

May mắn thay, không có chuyện gì xảy ra với anh cả.

Xung quanh anh là muôn vàn lời than, tiếng khóc, những tòa nhà sụp đổ, những đứa con mất mẹ, những gia đình mất người thân.

* * *

Bỗng Cloud sững lại. Trong đầu anh xuất hiện những hình ảnh lạ thường.

Một ngôi nhà gỗ đang bốc cháy.

Cối xay gió chìm trong ngọn lửa.

Đứng trước mặt Cloud xuất hiện một kẻ với mái tóc dài bạc trắng. Trên tay hắn là một thanh kiếm tựa như thanh Katana. Hắn quay mặt lại nhìn Cloud.

Những ảo ảnh dần xuất hiện nhiều hơn, khiến cho anh không thể nào nhìn rõ mặt của tên ấy.

* * *

Mọi ảo ảnh đột nhiên tan biến. Trước mặt Cloud vẫn là tòa nhà đang bốc cháy. Tên đó đã biến mất từ lúc nào không hay.

Cloud thở một tiếng dài và quay đi. Bỗng xuất hiện trước mặt anh là tên đó, kẻ mà anh đã nhìn thấy trong ảo ảnh.

Hắn nở một nụ cười đầy nham hiểm.

Cloud lùi lại một bước. Anh không thể nào tin vào mắt mình. Kẻ đứng trước mặt Cloud là kẻ mà anh từng biết.

Cloud rút thanh buster sword ra.

Tòa nhà phía trước Cloud bỗng sụp đổ. Cloud lấy tay dụi mắt. Nhìn về phía trước, người đàn ông với mái tóc bạc trắng và nụ cười nham hiểm đó đang bỏ đi giữa biển lửa.

- Làm cách nào mà.. Không, không thể là hắn ta được.. Nhưng..

Cloud chập chững đi theo hướng của kẻ đã rời đi. Lúc này, nhận thức của Cloud trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết.

Anh đã thấy kẻ đó. Hắn vẫn đang bỏ đi một cách thản nhiên, không hề nhìn lại.

- Cái quái gì..

Cloud vẫn tiếp tục đuổi theo giữa biển lửa. Những ảo giác xuất hiện với tầng xuất ngày càng nhiều, khiến tầm nhìn của anh trở nên ngày một hạn chế.

- Đợi đã..

Đuổi theo một đoạn, tên kia cuối cùng cũng đã dừng lại.

- Ngươi không phải là thật.. Ngươi.. đã chết rồi cơ mà.

Cloud vừa nói vừa thở hổn hển. Xung quanh anh là những ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội. Chúng đang hút lấy nguồn không khí của anh.

Gã đàn ông cao lớn quay lại nhìn Cloud. Vẫn vẻ mặt ấy, nụ cười ấy, Cloud làm sao có thể quên kẻ đó chứ.

- Vậy sao?

- Ta đã giết ngươi bằng chính tay mình mà..

- Ồ, cậu không cần phải gợi nhớ lại cho ta đâu. Đó đúng là một khoảnh khắc thăng hoa của hai chúng ta, nhỉ.. Nhưng dù sao chuyện đó cũng đã qua rồi, bây giờ mới là thực tại này.. Ta có một ân huệ muốn nhờ cậu.

Hắn tiếp tục nói. Từng lời nói của hắn rõ ràng và rành mạch đến mức Cloud không nghĩ đây là ảo ảnh.

- Hành tinh yêu quý của chúng ta đang chết dần từng ngày. Từ từ, chậm rãi, yên lặng và đau đớn. Liệu ngươi có thể chịu đựng khi chứng kiến hành tinh này đang đau khổ?

* * *

Bỗng khung cảnh hiện ra trước mặt Cloud là một ngôi nhà trông rất thân thuộc với anh. Ngôi nhà ấy đang chìm trong biển lửa.

- Mẹ.. mẹ ơi..

Cloud chỉ còn nghe những lời nói của hắn ta, còn hình dáng của hắn thì đã biến mất từ lúc nào.

- Nếu hành tinh này chết đi, mọi thứ sẽ biến mất. Quê nhà của cậu đã rực cháy như vậy đấy. Ta vẫn còn nhớ lời van xin của mẹ cậu, rằng hãy tha cho bà ta. Sự run rẩy của bà ta trước lưỡi kiếm sắt lạnh của ta.


E3KgE9W.jpg

Cloud thoát khỏi ảo giác của hắn. Mồ hôi anh rơi nhễ nhại. Những tiếng thở của anh dần trở nên gấp gáp.

- Thứ đã gắn kết chúng ta lại với nhau sẽ không còn nữa. Và ta sẽ rất buồn chán khi phải sống trong một thế giới như vậy.

Gã ta đưa bàn tay về phía Cloud:

- Đó chính là lí do tại sao ta cần phải xin cậu một ân huệ. Đừng lo, nó đơn giản lắm. Chạy đi, Cloud.. Chạy khỏi đây. Cậu cần phải rời khỏi đây.. Cậu cần phải sống.

- Thằng khốn!

Cloud vung lưỡi đao về phía hắn. Lực chém của thanh đao đã làm rạn nứt vị trí đứng của hắn. Nhưng hắn đâu rồi? Chỉ mới đây, hắn chỉ vừa mới ở đây thôi mà. Mọi thứ đã diễn ra ngay trước mắt Cloud bỗng lại biến mất như chưa có gì xảy ra.

Không, tất cả những gì đã diễn ra nhất định không thể là giả được.

Chuyện cả gia đình Cloud bị hắn ta giết hại là thật.

Chuyện cả ngôi làng chìm trong biển lửa cũng là thật.

Hắn vẫn còn ở quanh đây, chắc chắn là như vậy.

- Tốt lắm, Cloud. Rất tốt. Hãy cứ giữ lấy sự hận thù trong ngươi.

* * *


e4M3l6y.jpg

Cloud cố gắng lấy lại nhịp thở. Anh cất thanh đao ra sau lưng một cách nhẹ nhàng, từ tốn.

- Ngày hôm nay mình đã thấy quá nhiều thứ. Chắc chúng chỉ là khói bốc lên từ mako thôi.

Lấy lại bình tĩnh, Cloud thở dài:

- Được rồi. Mày làm được mà.

* * *

Cloud tìm thấy lối đi ra đường lớn. Ở đó mọi thứ vẫn không có gì thay đổi. Chỉ khác là đám cháy đã được khống chế.

Bây giờ việc anh cần làm là tìm đường đến ga tàu để quay trở về Sector 7.

Mọi con đường đều đã bị phong tỏa. Cloud phải tìm cách leo lên những tòa nhà cao tầng, vượt qua nhiều tòa nhà khác nhau để tìm lối đi khác.

Cloud tìm đến một khu vực an toàn, không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ. Thế nhưng nơi này đã được kiểm soát nghiêm ngặt để tránh không để những kẻ khủng bố trốn thoát.

Anh quay ngược lại, tìm đường đi khác an toàn hơn.

Bỗng xuất hiện trước mặt anh là một cô gái mặc váy trắng với chiếc áo Jacket màu đỏ. Cô ta trông như một cô gái bán hoa vậy.

Cô gái ấy cư xử một cách kì lạ như thể đang bị ai đó tấn công, trong khi xung quanh đó, Cloud chẳng nhìn thấy ai đang làm việc gì bất thường cả.

Cô đột nhiên đứng lại như thể những thứ làm phiền cô đã bỏ đi hết.

Ngay lúc này, một bàn tay đặt lên vai của cô gái.

* * *

Là hắn ta.


04n36nU.jpg

Kẻ đã xuất hiện trước mặt Cloud lúc nãy. Hắn ta tiến tới Cloud một cách chậm rãi.

Nụ cười nham hiểm đó, không thể nhầm vào đâu được. Hắn ta chính là Sephiroth.

Sephiroth, kẻ đã giết gia đình mình.

Sephiroth, kẻ đã thiêu rụi quê hương của mình.

Sephiroth, kẻ đã làm tổn thương những người mình yêu quý nhất.

Và Sephiroth, kẻ mà mình đã giết chết.

Nhận ra kẻ mà mình đã từng tự tay kết liễu lại đang đứng trước mặt mình, Cloud tỏ ra kinh hãi, cố gắng lùi ra khỏi hắn ta.

- Cậu quá yếu để có thể cứu bất kì ai, Cloud ạ. Thậm chí là bản thân cậu.

Cloud đặt tay lên trán như muốn xua đuổi những ảo ảnh ấy đi. Dòng điện kì lạ cứ liên tục chạy qua não anh. Những cơn đau xuất hiện một cách liên hồi, ngày một dồn dập hơn.

* * *

- Anh có sao không?

Cô gái bán hoa cúi thấp người để có thể nhìn rõ hơn khuôn mặt của Cloud.


kNSWTTo.jpg

- Này.. Anh không sao chứ?

Cơn đau đột nhiên chấm dứt. Cloud vẫn cho rằng đó chỉ là những ảo ảnh ám ảnh anh vì đã tự tay kết liễu Sephiroth.

- Tôi ổn.

Nói hết câu, Cloud đứng dậy và bỏ đi.

Thấy thế, cô gái đuổi theo anh. Cô nhanh tay lấy một bông hoa khỏi giỏ, đưa nó cho Cloud.

- Đây, cái này cho anh đấy.

Thấy vậy, Cloud ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào bông hoa.

- Một bông hoa à?

- Đúng rồi. Nó là món quà em tặng anh. Anh biết mà, vì anh đã đuổi thứ đó đi mất đấy.


XjkE6eE.jpg

- Thứ gì cơ?

- Không có gì đâu. Anh cứ coi như đây là quà lưu niệm đi.

Cô gái cười một cách đầy trìu mến. Trông cô xinh đẹp đến mức Cloud cũng không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt trông thật ngây thơ ấy. Anh lại tỏ ra lạnh lùng.

- Thật xui xẻo mà..

- Em nghe thấy đấy nhé.

Nhìn thật kĩ bông hoa, trông nó cũng khá đẹp đấy chứ. Nếu như từ chối nó thì thật không phải với cô ấy. Nhưng nếu cứ lấy nó như thế này thì cũng kì quá.

- Bao nhiêu vậy?

- Ừm thì, nó còn phụ thuộc vào khách hàng nữa. Trong trường hợp của anh thì..

Nói chưa hết câu, cô gái nhìn mặt Cloud và nở một nụ cười trìu mến.

- Nó miễn phí đấy.

- Hở?

Cô gái tiến đến gần Cloud, cài bông hoa vào ngực của anh.


zo6C8ND.jpg

- Những cặp đôi thường sẽ trao bông hoa này cho nhau khi họ được hội ngộ.

Thấy cô gái có vẻ rất thích thú, Cloud thở dài than phiền.

- Nghe này, tôi hay dính líu tới nhiều chuyện lắm đấy. Những chuyện cực kì nguy hiểm.

- Ô, tất nhiên anh là như vậy rồi. Nên?

- Vậy nên cô hãy giữ khoảng cách với tôi.

- Khoan đã.. Anh nghĩ ai đó đang cố gắng làm hại mình à? Có phải đó là tất cả những gì khiến anh lo lắng?

Cô gái vẫy tay như thể muốn xua tan mây mù trong suy nghĩ của Cloud. Vẫn là nụ cười ấy, cô khuyên anh hãy thư giãn.

- Sẽ không ai dám tấn công anh đâu. Em hứa đấy.

Cloud tỏ ra ngạc nhiên với lời nói của cô gái ấy.

- Này, một lò phản ứng mako vừa mới phát nổ đấy. Cô không nên cứ ở đây..

Bỗng nhiên giỏ hoa đeo trên tay cô rơi xuống đất.

* * *

Thứ gì đó lại đang cố tấn công cô. Nhưng Cloud lại không thể thấy được gì cả. Thậm chí cho dù có mở to mắt ra, anh cũng chỉ thấy cô ấy như đang muốn xua đuổi thứ gì đó.

- Cứu em với!

Cô gái với lấy bàn tay Cloud. Anh trợn tròn hai con mắt.

Cuối cùng anh cũng đã thấy thứ khiến cho cô gái hành động bất thường.

- Cái quái gì vậy?

Những sinh vật như đám mây mù đang bay xung quanh cả hai người. Chúng không giống như những thực thể sống. Trông chả khác gì những hồn ma đang đeo bám cô gái cả.

Một con bay về phía Cloud. Anh vung đao chém bay sinh vật ấy. Nó ngay lập tức tan biến như làn khói vậy.

- Chúng là gì vậy chứ?

- Cô không biết sao?

Một đám lính gác được trang bị súng đạn lao đến chỗ hai người.

- Bỏ vũ khí xuống.


j1J5z3k.jpg

Trong khi những thứ lơ lửng đó vẫn còn bay xung quanh bọn họ, những tên lính hoàn toàn không thấy gì cả.

- Các ngươi bị mù à?

Cô gái bỗng quay về phía Cloud.

- Anh biết không.. Anh nói đúng rồi đấy.

Cloud nhìn cô với vẻ mặt ngơ ngác.

Cô nhanh chóng bỏ chạy vào con hẻm mặc kệ tiếng gọi của Cloud: "Đợi đã!"

- Rất vui được gặp anh!

Cô gái quay lại chào Cloud sau đó chạy nhanh vào con hẻm gần đó, bỏ lại Cloud một mình với đám lính gác.

- Bỏ thanh đao xuống đất, nhanh!

Cloud thở một hơi dài. Anh cầm chặt thanh đao, chuẩn bị tư thế chiến đấu.

- Lại nữa à?

* * *

Sau khi vượt qua mấy chục tên lính gác, Cloud tìm cách nhảy lên một đoàn tàu đang di chuyển, bỏ lại đám lính đuổi theo anh một cách bất lực.

Trùng hợp thay, con tàu đó cũng là nơi mà nhóm AVALANCHE đang dừng chân.

Trong một toa tàu chở hàng, cả Barret, Biggs, Jessie và Wedge đều đang ở đó.

- Có vẻ như sau tất cả, Cloud sẽ không gia nhập nhóm chúng ta rồi..

Wedge ngồi thẩn thờ. Anh ta có vẻ khá thất vọng.

- Không cần phải giả định điều tồi tệ nhất đâu. Tôi chắc hẳn ở ngoài kia cậu ta vẫn ổn thôi. Cậu thấy anh ta làm việc rồi mà. Cậu ta là một SOLDIER, kẻ có thẻ một chọi một trăm đấy.

- Hm, anh nghĩ anh ấy chỉ là người giữ cửa thôi à?

Trong lúc cả nhóm đang thảo luận, một tiếng động lạ bất ngờ xuất hiện trước cổng toa chở hàng.

Biggs và Barret lập tức đứng dậy, chia làm hai bên. Barret ra hiệu: "Theo hiệu lệnh của tôi."

Barret mở cửa. Ngay lập tức, Cloud phi vào trong như một mũi tên khiến cả nhóm sững sờ.

- Ugh, cậu khiến tôi lo lắng đấy cậu biết không?

Cả nhóm quay sang nhìn Barret. Ông ta nói gì sai sao.

Barret nhận ra điểm bất thường của chính mình. Cảm thấy chột dạ, Barret ngoắt thay đổi thái độ.

- Cậu đã làm cái quái gì ngoài kia vậy hả?

- Cho bọn lính canh gác chạy vài vòng thôi. Tôi đã phải tìm cách đánh lạc hướng bọn chúng khỏi nhà ga.

Jessie để ý trên ngực Cloud có thứ gì đó. Bông hoa của cô gái lúc nãy khiến Jessie suy ngẫm. Nhưng rồi cô gạt bỏ hết suy tư trong đầu.

- Anh đã làm tốt lắm.

- Không thể cằn nhằn hơn với những gì cậu ta đã làm nhỉ.

Nghe Biggs có ý mỉa mai mình, Barret tỏ ra khó chịu. Ông đóng rầm cánh cửa và tiến vào trong.

- Khoan đã.

Cloud đột nhiên lên tiếng.

- Tôi có câu hỏi cho tất cả mọi người.

- Gì cơ?

- Các người đã bao giờ bị tấn công bởi một thực thể vô hình chưa?

Cả nhóm đơ mặt ra. Họ rõ ràng không hiểu những gì Cloud đang nói.

- Bọn chúng mặc áo choàng che đầu. Chúng đến và đi như những cơn gió vậy.

- Tôi tưởng cậu nói chúng vô hình.

- Bọn chúng vô hình.. Lúc đầu thôi. Chỉ có thể thấy chúng sau khi cô ấy nắm tay tôi..


Nqg9dyn.jpg

Vừa nói, Cloud vừa nắm chặt lòng bàn tay lại. Anh đã nghĩ lúc đó mình có thể làm nhiều hơn để cứu cô ấy. Anh là một ex-SOLDIER mà.

- Một loại vũ khí mới của Shinra?

- Hah! Nghe giống như kẻ nào đó bị ảo giác gây hoang mang thần kinh thì đúng hơn!

Cloud tỏ ra khó chịu trước những lời nói của Barret.

- Cứ quên hết những gì tôi vừa nói đi.

- Tùy cậu thôi. Mọi người tập trung. Chúng ta sẽ đến nơi sớm thôi.

Jessie có vẻ không được thoải mái cho lắm. Cô tiến đến chỗ Cloud và tỏ ra khá day dứt.

- Giúp em một chút được không Cloud, làm ơn.

- Có vấn đề gì à?

- Em không thể nào ngừng nghĩ về nó được. Quả bom em chế tạo không thể nào gây ra vụ nổ lớn như thế được. Nó không hề hợp lí tí nào..

- Vụ nổ đã kích thích phản ứng với mako. Cô đã nói vậy mà.

- Đó là suy nghĩ ban đầu của em. Nhưng đáng lẽ lò phản ứng cần phải được bảo vệ tốt hơn để tránh sự việc đó xảy ra chứ?

Điều này khiến Cloud suy ngẫm. Anh đang nhớ lại cảnh tượng những con robot tự tiêu diệt lẫn nhau. Nhưng nó chẳng mang một ý nghĩa nào cả.

- Anh đã từng đề cập đến "kẻ thù vô hình" đúng không?

- Ừm, đúng.

- Không được. Em chỉ đang cố tìm lời bào chữa cho những gì em đã gây ra thôi. Em cần phải vượt qua nó nếu như em muốn làm tiếp công việc này.

- Cô nói đúng.

- Cảm ơn anh, Cloud. Vì tất cả.

Thành phố Shinra được chia làm hai nửa: Phần bên trên và phần bên dưới. Những lãnh đạo, quan chức hay người dân giàu có sẽ sống ở tầng trên. Những người nghèo khổ hơn sẽ phải sống ở bên dưới. Theo như lời của Barret, tất cả chỉ tại vì miếng pizza treo lơ lửng trên trời ấy mà người dân dưới này phải tìm mọi cách để tồn tại.

- Shinra hút hết mako trong khi sỏi đá dần trở thành cát bụi, không khí thì tràn đầy khói, còn những bông hoa thì ngày một lụi tàn.

- Vậy hãy rời đi mà đừng nhìn lại. Đó chính là cách để tôi giải quyết vấn đề.

Barret chỉ biết thở dài khi nghe một tên lính đánh thuê nói về cách hắn đã trốn chạy khỏi khó khăn của mình.

- Mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp nếu như cậu chỉ biết nghĩ cho bản thân. Nhưng những người dân ở dưới kia, họ sẽ chẳng bao giờ có được những lựa chọn xa hoa như vậy, cậu hiểu chứ?


G0Iyf5z.jpg

Cloud suy nghĩ kĩ về những lời nói của Barret. Những điều đó khiến anh phải bận tâm. Từ trước tới giờ, anh là một kẻ luôn trốn chạy khỏi vấn đề. Không phải vì anh không quan tâm đến vận mệnh của hành tinh này.

Phải chăng đó là sự ích kỉ của chính bản thân anh?

Cloud nhìn ngoài cửa sổ toa tàu: "Giống như con tàu này vậy. Nó chỉ có một hướng để đi thôi."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back