229 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
2113 0
Tên nick/Bút danh: Độc Thanh Cô Tịnh

Tuổi, cung hoàng đạo: 12

Sở thích: Ngồi chơi xơi nước.

Sở đoản: Không có

Đôi lời: Dân mới, còn non, xin cứ thẳng thắn góp ý

Link truyện sáng tác: Tiểu Thuyết - Lệnh Thiên - Độc Thanh Cô Tịnh

Hiện Đại - Bà Xã, Đứng Lại Nào! - Độc Thanh Cô Tịnh

Cổ Đại - Vô Truy - Độc Cô Thanh Tịnh

Kinh Dị - Linh Lan Dao Mộng - Độc Thanh Cô Tịnh

Ngôn Tình - Ngốc Ngốc Vô Tình - Độc Thanh Cô Tịnh
 
Last edited by a moderator:
201 ❤︎ Bài viết: 43 Tìm chủ đề
Mình xin góp ý bộ truyện Hiện Đại - Bà Xã, Đứng Lại Nào! - Độc Thanh Cô Tịnh

Mình xin góp ý chính tả cùng câu từ bạn nhé (à chữ chắc vậy trong hoặc bạn cũng nên sửa lại chữ đi nha)

= ca dãn => co dãn.

=chị nhà mỹ nữ => "chị là mỹ nhân" hay "chị như một mỹ nhân" nó hợp hơn

=đi đến gian thứ hai => thành đi đến gian phòng

=chồng giầy cao thấp=> chồng giấy cao chất như núi

=thu trưởng=> thủ trưởng

=nhưng phải là thế nào=> đổi thành dấu? Cho đúng tính chất câu

=cô bong tỉnh ngộ=> cô bỗng tĩnh ngộ

=cong đít rời đi nghe hơi kì => "xoay người chạy vụt đi nghe" ổn hơn

=liên hệ với quân đôi=> liên hệ với quân đội

=điều động ca mớ => điểu động rất nhiều người

=em thấy sao nên thêm dấu?

=đi xa đây một chút chẳng tú lại => đi ra khỏi đây không lại gặp chuyện không hay.

=thôi bà đi đây chẳng tí lại bị liên lụi=> thôi bà đi không lại làm phiền các con.

=ghét cái là còn phải độ thê=> "ghét nhất là phải đội cái mũ bảo hộ: Và thêm dấu. Phía trước để ngắt câu ra nhé.

=lên theo đám người=> Lén đi theo đám người

=tôi là Nghiêm Kỉ cua quân đoàn=>" tôi là Nghiêm Kỉ thuộc quân đoàn đội số 223"rồi thêm. Vào

=thuốc dạng khói chuẩn bị săn ra=>thuốc dạng khỏi chuẩn bị sẵn

=tôi vẫn mà bộ mặt=> cô vẫn làm bộ mặt

=cô đã phát hiện ra một cáu két=> cái két

=cái két sắt này dấu cũng kĩ thuật=> cái két này được giấu rất tài tình

=đá mặt trăng cơ lớn=> mặt tẳng cỡ lớn

=tình nghi có thể suốt hiện=> xuất hiện gương mặt xinh đẹp

=một thanh niên bước a=> một thanh niên bước vào

=đôi môi hông nhuận= hồng nhuận

=làn da hơi ám nắng= rám nắng

Còn về trình bày thì câu nói và thành động nên phân ra riêng biệt, để để dấu gạch rồi viết liền. Trông nó kì lắm. Ngoài ra cần thêm các dấu! Để như nhấn mạnh hay bộc lộ các xúc.

Vềcốt truyện thì mình cho 8/10, nhưng lại không thiếu lí do vì sao nữ chính lại bị lão thủ tướng chửi cô trong khi cô có đứa em khá là quyền lực (ở nhà như thủ tương cơ mà, còn có nhiều văn kiện trên bàn cùng máy móc các kiểu nữa chứ)

Nói chung mình chỉ góp ý vậy thôi. Mong bạn vẫn tiếp tục sáng tác nữa nhé~
 
839 ❤︎ Bài viết: 168 Tìm chủ đề
Chương 4: Nổi loạn hay khủng bố?

Cô nghe cậu nói thì không phản ứng gì vì cô biết rất rõ tính cách của cậu. Không làm phiền em trai làm việc, cô xuống bếp ăn vài ba miếng rồi lại lên phong, ngủ..

Sáng hôm sau vì phải đi làm nên cô dã dậy từ sớm. Lướt qua căn phòng làm việc của cậu, cô khé than thở vài tiếng. Vậy mà vẫn còn sáng đèn, xem ra lại làm việc thâu đêm. Cầm lấy một cái meemmf, cô bước khẽ vào căn phòng. Càng đến gần tiếng lạch cạch bàn phím càng roc, Cô lại chắc chắn hơn với suy đoán của mình.

- Cạch, cạch. - Không còn là cách mở cửa thô bạo như mọi lần, Cô mở cửa một cách rất nhẹ nhàng nhưng vẫn không thoát khỏi lôc tai của cậu. Cậu quay đầu, mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

- Chào chị.

- Uk, - cô không trả lời mà đi đến gần cậu, đắm cái mền lên người cậu rồi ngó vào màn hình máy tính nheo mắt nói.

- Rốt cuộc là chuyện gì mà phải làm cậu em thiên tài của tôi phải vất vả thức trắng một ngày một đếm thế này. Bộ công nghệ quân đội của em khổ thế à.

- Ha, không có gì chỉ là lần này điều tra có chút khó khăn thôi. - Cậu cười nhạt, dựa lưng vào ghế nói.

- Khó khăn. - Lạ à nha, em cô mà còn biết khó khăn là gì.

- Lần này là điều tra từ một thông tin không xác thức. - Chả trách em cô phải mất nhiều thời gian thế. Điều tra thông tin không xác thực đúng là có một chút phiền phức không nhỏ. Đầu tiên là phải xác thực thông tin, gửi báo cáo rồi mới được tiến hành theo trình tự điều tra thông tin. Hây, đủ mệt.

- Vậy, em trai tôi đã trả được gì rồi. - Cô cười híp mắt nhìn bản đồ với một dấu chấm đỏ nhấp nháy di chuyển không ngừng.

- Ồ, Vị trí của bọn chúng a~. - cậu cười nói. Cô nhìn bản đồ, ghi nhớ vị trí rồi quay người đi ra khỏi phòng. Trước khi ra khỏi phòng còn ngoảnh đầu nói.

- Chị đi làm đây.

Tại văn phòng Đội đặc nhiệm đặc biệt. Cô đang tám truyện cùng mấy người khác trong đội thì cửa phòng mở ra. Mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa. Từ ngoài của cậu bước vào căn phòng, bốn mắt nhìn nhau.

- Sao anh lại ở đây. - Câu hỏi này của cô làm mọi người khựng lại, nhìn cô với ánh mắt kì quái.

- Khụ khụ, đây là Nguyên Phàm, mã số 2001. Thành viên mới sáng hôm qua chuyển đến. - Vũ Như ngại ngùng giới thiệu.

- Sao tôi không biết. - Cô khó hiểu nhìn mọi người trong phòng.

- Tĩnh. - thật tĩnh lặng.

- Hôm qua cậu là người hướng dẫn cậu ấy đấy.. 01. - Diệp Khâu khó tin nhìn cô.

- Vậy sao. - sao cô không nhớ gì hết. Cô quay sang nhìn vị trước mặt. Không có ấn tượng, một chút cũng không. Nếu anh mà biết cô đang nghĩ vậy chắc chỉ có nước hộc máu, đến nhà anh, vét sạch nhà anh rồi lại nói chẳng biết anh là ai.

- Ừm. - mọi người đồng loạt gật đầu.

- Cạch. Cánh cửa một lần nữa mở ra. Lão đội trưởng đi vào, nghiêm túc nhìn mọi người trong phòng. Ddi đến chỗ làm việc, kéo ghế ngồi xuống, nắm hai tay vào nhau chống cằm nói:

- Có nhiệm vụ mới.

- Nhiệm vụ gì? – Diệp Khâu hỏi.

- Thành phố A có một cuộc nổi dậy, họ bắt người pở trạm kiểm soát vùng núi phía tây thành phố. Cảnh sát nơi đó nhờ chúng ta điều người đến giúp. – Lão nói.

- Vậy đã biết phải phái ai đi chưa. - Vũ Như hóng hớt nói. Cioo đang tưởng tượng cảnh mình và Nguyên Phàm sát cánh cùng nhau chiến đấu.

- Việc này còn phải xem.. - Lão nói rồi liếc mắt nhìn cô. Thấy vậy, mọi người liền hiểu ra, xem ra nhiệm vuh lần này không đơn giản. Đang trầm tư với những gì lão đội trưởng nói. Thấy mọi người bắn ánh mắt về mình, cô mới ngước đầu lên.

- 001 à, cô biết đấy, nếu như chúng ta không nhận thì sẽ chuyển trực tiếp lên đội của anh cô, mà cô biết đấy cậu ấy rất nhiều việc. - Hay lắm, lão dám lấy anh cô ra yuy hiếp cô, nếu cô không có một thằng anh cuồng công việc thì đâu đến nỗi khổ thế này chứ.

- Được thôi, 003 và 2001, đi theo tôi. - Cô nói rồi quay người đi. Mọi người bắt ddaauaf khó hiểu, mang theo 2001 còn có lý, tại sao lại mang theo cả 003. Cô gọi Diệp Khâu ra một góc, nói cái gì đó rồi hai người quay người đi đến phái tây thành phố A.

Thành phố A.

Chỉ mới đến nơi mà đã có người đến tiếp đón bọn họ rồi, cái thành phố này làm việc hiểu quả thật. Nhờ cảnh sát thành phố A, bọn họ nhanh chóng đến nơi bọn nổi loạn.

Trong trụ sở, một tên trung sĩ được phái đến từ trước đang nhanh chóng kể lại hoàn cảnh hiện tại cho bọn cô. Lần nổi loạn này là do việc chính phủ công khai việc cải tạo cấp S. Thật kì lạ khi có cuộc nổi laonj vì vẫn đề này. Hơn nữa bọn chúng còn băt người ở một trong bôn s đài quan sát. Nơi đay địa hình núi hiểm trở nên cực kì khó quan sát. Chọn chỗ cũng có duyên thật. Cầm tấm bản đồ địa hình, cô bắt đầu suy tư.

- A. - tiếng động vang lên – Xin lỗi. - thì ra là một tên sĩ quan không cẩn thận đụng phải Diệp Phàm, người ta cho là tình cờ nhưng cô thì không.

- 003 nè, chỗ cách núi kề nhau này cũng hay thiệt, vậy mà lại có hai ngọn núi trẻ sát nhu đến thế, thế này thì làm gì đi qua hay làm việc quan sát được mà cũng chẳng thể có khả năng bọn họ cất dấu cái gì ở đây. - Cô mỉm cười, liếc mắt nhìn Diệp Khâu.

- Ừm, tôi tán thành, vậy chúng ta trực tiếp bỏ qua chỗ đó đi. – diệp Khâu tiếp lời.

- Đã xác định được vị trí của bọn họ. – Đám người theo dõi nhanh chóng báo cáo.

- Trạm quan sát phía Nam, có hơn mười người ở đó, và hình như có mọt cô gái, cô ta nắm việc báo cáo tình hình. – Tên đó tiếp tục nói.

Được vậy nửa tiếng nữa chúng ta suốt phát, tôi đi gọi điện thoại một tí, hình như cái bánh kem tôi ăn hồ sáng còn quên chưa cất.

Đúng nửa tiếng sau, bọn họ hành động. Khi ra ngoài trụ sở được một chút, cô nói,

- 003, cậu nhanh chóng báo cáo tình hình cho trụ sở.

- Sao không báo cáo ở trong luôn. - Diệp Khâu thắ mắc nói.

- Hầy, chẳng biết cái trụ sở này câu tạo kiểu gì, đến cả một chút tín hiệu cũng chẳng thấy là bao, ra ngoài này may ra còn được. -Cô thở dài nói.

- Ừm, vậy để tôi đi.

Còn cô với anh thì nhanh chóng đi đến trụ sở. Cách chỗ đài quan sát tầm, mấy chục mét, hai người dã giải quyết hơn một nửa tên. Cô bỗng nhiên như nghe gì đó, nụ cười trên môi bỗng suốt hiện. Anh nhìn mà không khỏi khó hiểu.

- Bắt đầu. - Cô nói bằng giọng khá nhỏ nhưng anh vẫn nghe được, bắt dầu, bắt đầu gì cơ.

Anh không biết rằng cô đang cảm thấy hào hứng. Rốt cuộc cô đã biets được, bọn chúng là Nổi loạn hay khủng bố.

Có mấy từ bị ghi sai nè Tịnh, sửa lại đi nha.
 
310 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Hi Tịnh mình đến từ bang From to zero.

Sau khi đọc xong Tiểu Thuyết - Lệnh Thiên - Độc Thanh Cô Tịnh của bạn mình rất thích nhe. Đam mỹ đúng gu mình, rất chờ mong những diễn biến sau này (cầu có nhiều cảnh :)) , mạnh dạn đoán Vô Niệm thụ ^•^)

Truyện của bạn rất hấp dẫn, diễn biến hay. Nhất là cách miêu tả tâm lí nhân vật Vô Niệm. Và cách tả cảnh ở địa ngục rất huyền bí, ảo mộng rất thu hút.

Truyện rất hay nhưng Tịnh cần tránh một số lỗi chính tả nhé, chẳng hạn như:

Hồn loạn->hỗn loạn

Nam giải-> nan giải

Lan da->làn da

Tuyệt dep->tuyệt đẹp

Ngối-> ngồi

Trong long->trong lòng

Ytroong->trông

Súc động->xúc động

À-> là

Min cười -> mỉm cười

Ngục ruyền->tuyền

Nhot ->nhỏ

Có ve->có vẻ

Hinf..

Đấy là một số lỗi chính tả, chắc do đánh máy nhanh nên nhảy sai, Tịnh sửa và cẩn thận hơn. Đúng chính tả giúp thu hút đọc giả hơn.

Ngoài ra, Tịnh để ý dấu câu nhé, một dối chỗ mang ý hỏi nhưng lại sử dụng dấu chấm. Vd như được không. ->được không?

Phần câu điều tra, Tiêu nghĩ chỗ thứ hai nên dùng tra ra để tránh lập từ thì ổn hơn.

Đây là những góp ý nhỏ của Tiêu. Truyện Tịnh rất hay Tiêu sẽ theo dõi, mong Tịnh có được một tác phẩm hay! ^•^
 
229 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
Hi Tịnh mình đến từ bang From to zero.

Sau khi đọc xong Tiểu Thuyết - Lệnh Thiên - Độc Thanh Cô Tịnh của bạn mình rất thích nhe. Đam mỹ đúng gu mình, rất chờ mong những diễn biến sau này (cầu có nhiều cảnh :)) , mạnh dạn đoán Vô Niệm thụ ^•^)

Truyện của bạn rất hấp dẫn, diễn biến hay. Nhất là cách miêu tả tâm lí nhân vật Vô Niệm. Và cách tả cảnh ở địa ngục rất huyền bí, ảo mộng rất thu hút.

Truyện rất hay nhưng Tịnh cần tránh một số lỗi chính tả nhé, chẳng hạn như:

Hồn loạn->hỗn loạn

Nam giải-> nan giải

Lan da->làn da

Tuyệt dep->tuyệt đẹp

Ngối-> ngồi

Trong long->trong lòng

Ytroong->trông

Súc động->xúc động

À-> là

Min cười -> mỉm cười

Ngục ruyền->tuyền

Nhot ->nhỏ

Có ve->có vẻ

Hinf..

Đấy là một số lỗi chính tả, chắc do đánh máy nhanh nên nhảy sai, Tịnh sửa và cẩn thận hơn. Đúng chính tả giúp thu hút đọc giả hơn.

Ngoài ra, Tịnh để ý dấu câu nhé, một dối chỗ mang ý hỏi nhưng lại sử dụng dấu chấm. Vd như được không. ->được không?

Phần câu điều tra, Tiêu nghĩ chỗ thứ hai nên dùng tra ra để tránh lập từ thì ổn hơn.

Đây là những góp ý nhỏ của Tiêu. Truyện Tịnh rất hay Tiêu sẽ theo dõi, mong Tịnh có được một tác phẩm hay! ^•^

H nhìn lại đúng là đánh máy hơi nha h nên hay sai lỗi chính tả. Ngu văn nên không để ý dấu câu cảm ơn nha. Còn cái chô lặp từ.. hây, lười mà. Ta từ từ sửa vậy.

Tóm lại là, cảm ơn nha ^-^ mai sau có gì mại mại góp ý thêm nữa nhá.
 
310 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
H nhìn lại đúng là đánh máy hơi nha h nên hay sai lỗi chính tả. Ngu văn nên không để ý dấu câu cảm ơn nha. Còn cái chô lặp từ.. hây, lười mà. Ta từ từ sửa vậy.

Tóm lại là, cảm ơn nha ^-^ mai sau có gì mại mại góp ý thêm nữa nhá.

OK luôn nhưng mại thích gọi bằng Tiêu Tiêu hơn^•^
 
839 ❤︎ Bài viết: 168 Tìm chủ đề
Truyện mới hay đó Tịnh. Nhưng mà còn lỗi sai chính tả lắm nha. Em xem rồi sửa lại nha.

Bố cục phân chia rõ ràng rồi, đọc dễ hiểu, rành mạch mà không bị rối.

Nhưng mà chị có góp ý vầy nè, nhỏ thôi. Em nên ngắt câu chấm phẩy ở một số đoạn nha, có nhiều đoạn chị đọc hơi bị dài chút. Em đọc lại một số đoạn rồi thêm vào cho hợp lý nha.

Chị chỉ có ý góp ý vậy thôi. Em thấy hợp lý thì sửa, không thì giữ nguyên cũng không ảnh hưởng gì đâu.

Chúc em có nhiều chuyện thành công hơn nữa nha! Cố lên, cố lên!
 
229 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
Truyện mới hay đó Tịnh. Nhưng mà còn lỗi sai chính tả lắm nha. Em xem rồi sửa lại nha.

Bố cục phân chia rõ ràng rồi, đọc dễ hiểu, rành mạch mà không bị rối.

Nhưng mà chị có góp ý vầy nè, nhỏ thôi. Em nên ngắt câu chấm phẩy ở một số đoạn nha, có nhiều đoạn chị đọc hơi bị dài chút. Em đọc lại một số đoạn rồi thêm vào cho hợp lý nha.

Chị chỉ có ý góp ý vậy thôi. Em thấy hợp lý thì sửa, không thì giữ nguyên cũng không ảnh hưởng gì đâu.

Chúc em có nhiều chuyện thành công hơn nữa nha! Cố lên, cố lên!

* * * Hức, vẫn còn lỗi chính tả, chẳng biết bao giờ em mới có thể khắc phục được nữa. À mà chị Thoại, em nhờ chị một tý nhá, một tý thôi. Mấy cái chỗ dấu câu ý, chị trích dẫn ra hộ em được không chị. Năn nỉ chị uôn á
 
839 ❤︎ Bài viết: 168 Tìm chủ đề
* * * Hức, vẫn còn lỗi chính tả, chẳng biết bao giờ em mới có thể khắc phục được nữa. À mà chị Thoại, em nhờ chị một tý nhá, một tý thôi. Mấy cái chỗ dấu câu ý, chị trích dẫn ra hộ em được không chị. Năn nỉ chị uôn á

Để chị tìm vài đoạn cho em xem thử nha
 
839 ❤︎ Bài viết: 168 Tìm chủ đề
Chương 1: Có phải.. chúng ta đã gặp nhau?

Gió xuân thổi nhẹ qua cánh rừng, hoa đào đang rơi, rơi đầy cả mảnh rừng. Nắng ấm chiếu rọi, muôn hoa đua nở, căng trào sức sống. Khung cảnh mới ấm áp làm sao nhưng bản thân Dữ Đằng lại không cảm thấy thế, tất cả chỉ là chán ghét mà thôi.

Một thân áo len trắng, chiếc quần jean xanh đậm, đôi dành thể thao trắng xóa, tuy nhìn năng động nhưng hơn cả là cái cảm giác cô độc lạnh lẽo xung quanh cô.

Bước, cô bước đi trên con đường rải hoa, đi thật lâu, thật lâu. Khúc Lam Giang này đã hiện ra, màu xanh lấp lánh trên dải nắng lấp lánh, nó thật đẹp nhưng hơn cả là chàng thiếu niên bên bờ sông đối diện. Mái tóc đen bồng bềnh, quần jean đen đúng kiểu mốt giới trẻ, cái áo khoác mũ màu xanh lá không thể giảm bớt sợ nổi bật của chiếc áo phông trắng tin dòng chữ ' Black Boy'. Cô nhìn chàng thiếu niên như có sức hút lôi cuốn ánh mắt của mình.

Vù vù.. đợt gió đi qua, mang theo mùi cỏ non, chiếc máy bay vừa bay qua trên tầng mây, dòng sông như bừng sáng dưới ánh chiều tà nhưng tất cả cũng chẳng thể tách ánh mắt của cô khỏi người con trai đó.

Chàng thiếu niên nhìn cô, một giây, hai giây, ba giây, xoay người, chàng thiếu niên xoay người bước đi về hướng chân trời mặt trời lặn, đang dần rời khỏi tầm nhìn của cô. Đuổi theo, Dữ Đằng vội đuổi theo nhưng có vẻ đã quá muộn màng.

Có vẻ tất cả nhưng gì hôm đó cô nhìn thấy chỉ là ảo ảnh, mờ ảo, nó cũng quá mờ ảo đi.

Dữ Đằng thức dậy trong mộng mị, tất cả những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ thật quá sức chân thực, đến mức in sâu vào đầu cô. Cái bóng dáng ấy, một chàng trai mà cô cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt.

Pinh.. Pong.. Chuông cửa vang lên, ngay sau đó là tiếng mở cửa. Giang Vân bước vào, nhìn cô bạn đang đơ người trên chiếc ghế Sofa.

- Cậu sao vậy? – Bộ dạng hiện tại của Dữ Đằng thật muốn khiến người khác lo lắng.

- Không có gì.

Trả lời, Dữ Đằng đứng dậy, thay một bộ đồ nghiêm chỉnh rồi lại bước ra. Giang Vân cô phải nói kiểu đồ năng động trong sáng quả thật hợp với Dữ Đằng, chiếc áo bông trắng, mái tóc xõa ngang vang, cái quần jean đen với viền kẻ sọc caro quả thật quá hợp. À, nhìn thấy Dữ Đằng vậy, Giang Vân bất giác nhìn ra bên ngoài.

- Trời ngả thu rồi.

- Ừm.

Dữ Đằng cũng nhìn ra cửa sổ, đường phố giờ đã ngập lá phong đỏ bay bay theo gió. Có thể năm nay đây vẫn là mùa của một tình yêu sưởi ấm. Bóng dáng ấy lại hiện ra, bóng dáng của một con người bí ẩn, đến cả đã từng gặp hay chưa cô cũng chẳng thể biết nổi.

Hai người cứ vậy, kẻ đứng người ngồi cùng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Nhìn ra ngoài cửa sổ thêm một lát, Giang Vân quay Nhìn Dữ Đằng

- Sắp đến giờ rồi, lấy đồ đi đi thôi.

* * * - Dữ Đằng không nói gì, quay người lấy đồ rồi cùng Giang Vân ra ngoài.

Hôm nay bọn họ có một buổi tụ họp. Nói sao nhỉ, gặp mặt bạn học cũ chăng. Mà nói vậy chắc được vì ngoài Giang Vân ra cô cũng chẳng còn ai là bạn.

Hàng người trên đường có vẻ đông đúc, hiện tượng ùn tắc giao thông lại tăng rồi, đi bộ như họ còn không chịu được nói chi là đi xe. Hai người đi một lát cuối cùng cũng đến nơi.'Family Café' không ngờ bọn họ lại chọn cái nơi này làm nơi để tự họp.

Reng.. reng.. Bước vào quán, hai người đã một tiếp viên đứng chờ ở cửa.

- Cho hỏi hai vị đã đặt trước chưa ạ? - Cô tiếp viên có vẻ lễ phép, quán này tiếp đãi khách không tệ.

- Chúng tôi đi với bạn. - Giang Vân nói rồi chưa tấm thẻ phiếu ra. Cô tiếp viên nhìn một lát rồi mỉm cười dẫn bọn họ đến chỗ mấy người khác.

Buổi gặp mặt đúng như cô nghĩ, thật buồn chán. Bọn họ chỉ lo khoe và than thở với nhưng gì mình đang có. Ngồi một lát, Dữ Đằng đứng dậy rời bàn với lý do đi vệ sinh. Như thế may ra có thể thoát khỏi buổi gặp mặt chán nản này.

Khu vệ sinh chung, Dữ Đằng đến gần một vòi nước, rửa tay rồi lôi từ trong túi ra chiếc điện thoại.

- Anh nói gì? - Giọng nói vang, một bóng dáng bước vào. Dữ Đằng nhìn cái người mới bước vào mà dâng lên một cảm giác khó tả.

- Được, lát tôi sẽ xử lý. - Người con trai cúp máy, ánh mắt Dữ Đằng từ lúc người này bước vào vẫn trên người con trai với mái tóc đen mượt, quần jean đen, áo phông trắng khoác ngoài chiếc áo khoác da màu đen này.

- À, này.. - Dữ Đằng kéo kéo gấu áo người con trai. Vị nọ quay đầu, nhìn về phía Dữ Đằng.

- Cô có việc gì không? –Người con trai nhìn cô khiến cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Mắt đen nâu, sống mũi cao thẳng, mày kiếm mỏng, đôi môi màu hồng nhạt, nước da anh khá trắng nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, sâu xa của người từng trải.

- Có phải.. Chúng ta đã gặp nhau không? - Có thể hỏi như vậy thật không thỏa đáng nhưng cảm giác mà người này mang lại cho cô quá đỗi quen thuộc, tựa như.. chàng thiếu niên bên bờ sông Lam vậy.

Chị có một số chỉnh sửa vậy, góp ý nhé. Nếu em thấy hợp lý thì sửa nha.

Khung cảnh mới ấm áp làm sao nhưng bản thân Dữ Đằng lại không cảm thấy thế, tất cả chỉ là chán ghét mà thôi.

Khúc này em xem thử coi chị làm vậy được không nhé:

=>Khung cảnh mới ấm áp làm sao, nhưng bản thân Dữ Đằng lại không cảm thấy thế. Tất cả chỉ là chán ghét mà thôi.

Đoạn này nữa:

Một thân áo len trắng, chiếc quần jean xanh đậm, đôi dành thể thao trắng xóa, tuy nhìn năng động nhưng hơn cả là cái cảm giác cô độc lạnh lẽo xung quanh cô.

=> Một thân áo len trắng, chiếc quần jean xanh đậm, đôi dành thể thao trắng xóa. Tuy nhìn năng động, nhưng hơn cả là cái cảm giác cô độc, lạnh lẽo xung quanh cô.

"Khúc Lam Giang này đã hiện ra, màu xanh lấp lánh trên dải nắng lấp lánh, nó thật đẹp nhưng hơn cả là chàng thiếu niên bên bờ sông đối diện ."

Lập từ "hơn cả" ở khúc này với khúc trên, nó làm văn không được hay lắm. Chị nói mong em đừng buồn nhé.

Chỗ này thêm dấu nữa nè:

Mái tóc đen bồng bềnh, quần jean đen đúng kiểu mốt giới trẻ, cái áo khoác mũ màu xanh lá không thể giảm bớt sợ nổi bật của chiếc áo phông trắng tin dòng chữ ' Black Boy'. Cô nhìn chàng thiếu niên như có sức hút lôi cuốn ánh mắt của mình.

=>Mái tóc đen bồng bềnh, quần jean đen đúng kiểu mốt giới trẻ. Cái áo khoác mũ màu xanh lá không thể giảm bớt "sự" nổi bật của chiếc áo phông trắng, "in" dòng chữ ' Black Boy'. Cô nhìn chàng thiếu niên như có sức hút lôi cuốn ánh mắt của mình.


Cái trong ngoặc kép là lỗi sai chính tả nha. ^. ^

Rồi ở đoạn này:

Vù vù.. đợt gió đi qua, mang theo mùi cỏ non, chiếc máy bay vừa bay qua trên tầng mây, dòng sông như bừng sáng dưới ánh chiều tà nhưng tất cả cũng chẳng thể tách ánh mắt của cô khỏi người con trai đó.

=>Vù vù.. đợt gió đi qua, mang theo mùi cỏ non. Chiếc máy bay vừa bay qua trên tầng mây. Dòng sông như bừng sáng dưới ánh chiều tà. Nhưng tất cả, cũng chẳng thể tách ánh mắt của cô khỏi người con trai đó.


Cái này nữa:

Chàng thiếu niên nhìn cô, một giây, hai giây, ba giây, xoay người, chàng thiếu niên xoay người bước đi về hướng chân trời mặt trời lặn, đang dần rời khỏi tầm nhìn của cô. Đuổi theo, Dữ Đằng vội đuổi theo nhưng có vẻ đã quá muộn màng.

Bị lặp từ "chàng thiếu niên" và từ "xoay người", làm văn có vẻ lủng củng ý. Em có thể thay như vầy:

=>Chàng thiếu niên quay lại nhìn cô. Một giây, hai giây, ba giây.. xoay người. Bóng dáng ấy bước đi, hướng về phía chân trời, mặt trời đang lặn dần, rời khỏi tầm nhìn của cô. Đuổi theo, Dữ Đằng vội đuổi theo nhưng có vẻ đã quá muộn màng.

Đoạn này nữa:

Dữ Đằng thức dậy trong mộng mị, tất cả những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ thật quá sức chân thực, đến mức in sâu vào đầu cô. Cái bóng dáng ấy, một chàng trai mà cô cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt.

=>Dữ Đằng thức dậy trong mộng mị. Tất cả những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ, thật quá sức chân thực. Đến mức in sâu vào đầu cô. Cái bóng dáng ấy, một chàng trai mà cô chẳng thể nhớ rõ khuôn mặt.


Đoạn này:

Hàng người trên đường có vẻ đông đúc, hiện tượng ùn tắc giao thông lại tăng rồi, đi bộ như họ còn không chịu được nói chi là đi xe. Hai người đi một lát cuối cùng cũng đến nơi.'Family Café' không ngờ bọn họ lại chọn cái nơi này làm nơi để tự họp.

=>Hàng người trên đường có vẻ đông đúc. Hiện tượng ùn tắc giao thông lại tăng lên rồi. Đi bộ như họ còn không chịu được, nói chi là đi xe. Hai người đi một lát, cuối cùng cũng đến nơi.'Family Café'? Không ngờ, bọn họ lại chọn cái nơi này làm nơi để tự họp.

- Chúng tôi đi với bạn. - Giang Vân nói rồi chưa tấm thẻ phiếu ra. Cô tiếp viên nhìn một lát rồi mỉm cười dẫn bọn họ đến chỗ mấy người khác.

=>- Chúng tôi đi với bạn. - Giang Vân nói rồi "đưa" tấm thẻ thành viên ra. Cô tiếp viên nhìn một lát rồi mỉm cười, dẫn bọn họ đến chỗ mấy người khác.


Đoạn này nữa, chị đọc hơi khó hiểu chút

- Được, lát tôi sẽ xử lý. - Người con trai cúp máy, ánh mắt Dữ Đằng từ lúc người này bước vào vẫn trên người con trai với mái tóc đen mượt, quần jean đen, áo phông trắng khoác ngoài chiếc áo khoác da màu đen này.

=>- Được, lát tôi sẽ xử lý. - Người con trai cúp máy.

Ánh mắt Dữ Đằng, từ lúc người này bước vào, vẫn giữ nguyên mảy may không thay đổi. Thiếu niên với mái tóc đen mượt, quần jean đen, áo phông trắng, khoác ngoài áo khoác da màu đen
.

Đây nữa nè:

- Cô có việc gì không? –Người con trai nhìn cô khiến cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Mắt đen nâu, sống mũi cao thẳng, mày kiếm mỏng, đôi môi màu hồng nhạt, nước da anh khá trắng nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, sâu xa của người từng trải.

=>- Cô có việc gì không?

Người con trai nhìn cô. Lúc này, cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Mắt đen nâu kết hợp với sống mũi cao thẳng, mày kiếm mỏng cùng đôi môi màu hồng nhạt. Làm cho tổng thể gương mặt anh hài hòa như tranh vẽ. Nước da anh khá trắng nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, sâu xa của người từng trải.

Chị đã ngồi và sửa lại theo quan điểm riêng của chị nha. Hy vọng không làm gì quá phận.

Tại chiều nay bị mất mạng nên bây giờ chị mới gửi cho em được.

Chúc em buổi tối vui vẻ nhé!
 
229 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
Chị có một số chỉnh sửa vậy, góp ý nhé. Nếu em thấy hợp lý thì sửa nha.

Khung cảnh mới ấm áp làm sao nhưng bản thân Dữ Đằng lại không cảm thấy thế, tất cả chỉ là chán ghét mà thôi.

Khúc này em xem thử coi chị làm vậy được không nhé:

=>Khung cảnh mới ấm áp làm sao, nhưng bản thân Dữ Đằng lại không cảm thấy thế. Tất cả chỉ là chán ghét mà thôi.

Đoạn này nữa:

Một thân áo len trắng, chiếc quần jean xanh đậm, đôi dành thể thao trắng xóa, tuy nhìn năng động nhưng hơn cả là cái cảm giác cô độc lạnh lẽo xung quanh cô.

=> Một thân áo len trắng, chiếc quần jean xanh đậm, đôi dành thể thao trắng xóa. Tuy nhìn năng động, nhưng hơn cả là cái cảm giác cô độc, lạnh lẽo xung quanh cô.

"Khúc Lam Giang này đã hiện ra, màu xanh lấp lánh trên dải nắng lấp lánh, nó thật đẹp nhưng hơn cả là chàng thiếu niên bên bờ sông đối diện ."

Lập từ "hơn cả" ở khúc này với khúc trên, nó làm văn không được hay lắm. Chị nói mong em đừng buồn nhé.

Chỗ này thêm dấu nữa nè:

Mái tóc đen bồng bềnh, quần jean đen đúng kiểu mốt giới trẻ, cái áo khoác mũ màu xanh lá không thể giảm bớt sợ nổi bật của chiếc áo phông trắng tin dòng chữ ' Black Boy'. Cô nhìn chàng thiếu niên như có sức hút lôi cuốn ánh mắt của mình.

=>Mái tóc đen bồng bềnh, quần jean đen đúng kiểu mốt giới trẻ. Cái áo khoác mũ màu xanh lá không thể giảm bớt "sự" nổi bật của chiếc áo phông trắng, "in" dòng chữ ' Black Boy'. Cô nhìn chàng thiếu niên như có sức hút lôi cuốn ánh mắt của mình.


Cái trong ngoặc kép là lỗi sai chính tả nha. ^. ^

Rồi ở đoạn này:

Vù vù.. đợt gió đi qua, mang theo mùi cỏ non, chiếc máy bay vừa bay qua trên tầng mây, dòng sông như bừng sáng dưới ánh chiều tà nhưng tất cả cũng chẳng thể tách ánh mắt của cô khỏi người con trai đó.

=>Vù vù.. đợt gió đi qua, mang theo mùi cỏ non. Chiếc máy bay vừa bay qua trên tầng mây. Dòng sông như bừng sáng dưới ánh chiều tà. Nhưng tất cả, cũng chẳng thể tách ánh mắt của cô khỏi người con trai đó.


Cái này nữa:

Chàng thiếu niên nhìn cô, một giây, hai giây, ba giây, xoay người, chàng thiếu niên xoay người bước đi về hướng chân trời mặt trời lặn, đang dần rời khỏi tầm nhìn của cô. Đuổi theo, Dữ Đằng vội đuổi theo nhưng có vẻ đã quá muộn màng.

Bị lặp từ "chàng thiếu niên" và từ "xoay người", làm văn có vẻ lủng củng ý. Em có thể thay như vầy:

=>Chàng thiếu niên quay lại nhìn cô. Một giây, hai giây, ba giây.. xoay người. Bóng dáng ấy bước đi, hướng về phía chân trời, mặt trời đang lặn dần, rời khỏi tầm nhìn của cô. Đuổi theo, Dữ Đằng vội đuổi theo nhưng có vẻ đã quá muộn màng.

Đoạn này nữa:

Dữ Đằng thức dậy trong mộng mị, tất cả những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ thật quá sức chân thực, đến mức in sâu vào đầu cô. Cái bóng dáng ấy, một chàng trai mà cô cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt.

=>Dữ Đằng thức dậy trong mộng mị. Tất cả những gì cô nhìn thấy trong giấc mơ, thật quá sức chân thực. Đến mức in sâu vào đầu cô. Cái bóng dáng ấy, một chàng trai mà cô chẳng thể nhớ rõ khuôn mặt.


Đoạn này:

Hàng người trên đường có vẻ đông đúc, hiện tượng ùn tắc giao thông lại tăng rồi, đi bộ như họ còn không chịu được nói chi là đi xe. Hai người đi một lát cuối cùng cũng đến nơi.'Family Café' không ngờ bọn họ lại chọn cái nơi này làm nơi để tự họp.

=>Hàng người trên đường có vẻ đông đúc. Hiện tượng ùn tắc giao thông lại tăng lên rồi. Đi bộ như họ còn không chịu được, nói chi là đi xe. Hai người đi một lát, cuối cùng cũng đến nơi.'Family Café'? Không ngờ, bọn họ lại chọn cái nơi này làm nơi để tự họp.

- Chúng tôi đi với bạn. - Giang Vân nói rồi chưa tấm thẻ phiếu ra. Cô tiếp viên nhìn một lát rồi mỉm cười dẫn bọn họ đến chỗ mấy người khác.

=>- Chúng tôi đi với bạn. - Giang Vân nói rồi "đưa" tấm thẻ thành viên ra. Cô tiếp viên nhìn một lát rồi mỉm cười, dẫn bọn họ đến chỗ mấy người khác.


Đoạn này nữa, chị đọc hơi khó hiểu chút

- Được, lát tôi sẽ xử lý. - Người con trai cúp máy, ánh mắt Dữ Đằng từ lúc người này bước vào vẫn trên người con trai với mái tóc đen mượt, quần jean đen, áo phông trắng khoác ngoài chiếc áo khoác da màu đen này.

=>- Được, lát tôi sẽ xử lý. - Người con trai cúp máy.

Ánh mắt Dữ Đằng, từ lúc người này bước vào, vẫn giữ nguyên mảy may không thay đổi. Thiếu niên với mái tóc đen mượt, quần jean đen, áo phông trắng, khoác ngoài áo khoác da màu đen
.

Đây nữa nè:

- Cô có việc gì không? –Người con trai nhìn cô khiến cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Mắt đen nâu, sống mũi cao thẳng, mày kiếm mỏng, đôi môi màu hồng nhạt, nước da anh khá trắng nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, sâu xa của người từng trải.

=>- Cô có việc gì không?

Người con trai nhìn cô. Lúc này, cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh. Mắt đen nâu kết hợp với sống mũi cao thẳng, mày kiếm mỏng cùng đôi môi màu hồng nhạt. Làm cho tổng thể gương mặt anh hài hòa như tranh vẽ. Nước da anh khá trắng nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, sâu xa của người từng trải.

Chị đã ngồi và sửa lại theo quan điểm riêng của chị nha. Hy vọng không làm gì quá phận.

Tại chiều nay bị mất mạng nên bây giờ chị mới gửi cho em được.

Chúc em buổi tối vui vẻ nhé!

Em đã sửa theo ý kiến của chị. Nhưng vẫn có một vài chỗ em sửa theo cách hành văn của em nữa. Ngoài lỗi chính tả khi đánh mày thì em gặp phải khá nhiều vấn đề trong việc dấu câu vậy nên nếu mai sau em có sai thì chị cứ vui lòng nhận xét mạnh tay vào nha
 
839 ❤︎ Bài viết: 168 Tìm chủ đề
Em đã sửa theo ý kiến của chị. Nhưng vẫn có một vài chỗ em sửa theo cách hành văn của em nữa. Ngoài lỗi chính tả khi đánh mày thì em gặp phải khá nhiều vấn đề trong việc dấu câu vậy nên nếu mai sau em có sai thì chị cứ vui lòng nhận xét mạnh tay vào nha

Em không cần phải sửa hết theo chị, em thấy như thế nào là hay thì cứ sửa như thế ấy. Văn là của em mà.

Nhưng mà chị vẫn rất vui vì em đón nhận ý kiến của chị.

Về vấn đề chính tả thì ai cũng mắc phải hết, không ít thì nhiều à. Mình cứ từ từ sửa là cũng hết thôi. Dấu câu thì em chỉ cần đọc và ngắt nghỉ đúng nhịp nữa là hoàn hảo.

Chị cũng viết chẳng hay gì đâu, mà đi nhận xét như vầy có hơi ngại á. *yoci 134*
 
72,281 ❤︎ Bài viết: 3509 Tìm chủ đề
Em ơi, cái hình bìa Ngốc Ngốc Vô Tình nó đang lỗi font chữ rồi, em sửa lại nha, hoặc gửi ảnh gốc qua đây chị làm cho nha! Với lại, em biên tập lại thì chú ý sửa cách trình bày lời thoại và lời dẫn nhé, bên gameshow đang hơi lung tung một xíu, cả lỗi chính tả nữa ^^. Chị thấy bản Ngốc Ngốc Vô Tình của em vẫn bị mấy lỗi đó. Đặc biệt là lời thoại kèm lời dẫn: Nếu viết gạch đầu dòng thì lời dẫn không nên cùng dòng đó, nhìn rất rối và kiểu gây khó hiểu cho người đọc, lúc đọc phải hơi luận để phân biệt giữa thoại và dẫn ;)
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back