1333
49
Lên Miền Tây Bắc
Miền Tây Bắc mùa trăng soi sáng
Bóng chiều buông thấp thoáng dáng em
Chợ Tình người đẹp êm đềm
Hồn anh lạc lối mây mềm đong đưa..
Đêm buông xuống say sưa câu hát
Bản tình ca bát ngát núi rừng
Chim quyên đang hót bỗng ngưng
Màn hoa ban trắng rạng bừng vách nương
Ruộng từng bậc xanh trường màu mạ
Nõn lá non Thắng Cố sôi sôi
Khói lam nhè nhẹ lững trôi
Đĩa xôi nếp mới, lên ngôi rượu cần..
Hương men lá tần ngần môi đượm
Chiếc khăn Piêu quấn lượn tình thân
Đàn môi thủ thỉ níu chân
Chợ Phiên nhộn nhịp ngựa tần ngần đi
Váy thổ cẩm, màu ghi pha sắc..
Điểm tiết hồng tơ mắc nét duyên
Qua miền Tây Bắc cảnh tiên
Suối, rừng, thác, núi mắc triền Mường Mơ..
Hồng Dương
Cảm nhận bài thơ Lên Miền Tây Bắc – Hồng Dương
Bài thơ mở ra như một chuyến đi đầy ánh sáng và nhịp điệu. Không chỉ là một cuộc hành trình lên vùng cao, đó còn là hành trình của cảm xúc – nơi trái tim người lữ khách rung lên trước vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa dịu dàng của núi rừng.
Không gian hiện ra đậm màu sắc và hương vị. Ở đó có ánh trăng, có chiều xuống, có tiếng hát vang lên giữa đêm, có hơi men nồng nàn và tiếng đàn môi níu bước chân người. Mọi giác quan như được đánh thức: Mắt nhìn, tai nghe, môi chạm, tim rung. Tây Bắc trong bài thơ không chỉ đẹp bằng cảnh, mà còn đẹp bằng tình – tình người, tình đất, tình gặp gỡ.
Điều đáng yêu nhất là cảm giác "lạc lối" rất tự nhiên của nhân vật trữ tình. Lạc giữa mây, giữa tiếng hát, giữa sắc màu thổ cẩm, giữa nhịp sống chợ phiên.. Nhưng đó là sự lạc lối đầy mê say. Bài thơ không có chiều sâu triết lý, không có trăn trở nặng nề, mà là một niềm vui trong trẻo khi được hòa mình vào một miền đất khác lạ mà gần gũi.
Last edited by a moderator:


