Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa..
"Người đâu, tiểu thư ngất xĩu rồi".
Mau.. mau.. mau.. "Thái y, con gái ta như thế nào".
"Thưa phu nhân, tiểu thư không sao cả, chỉ là kinh sợ quá độ".
"Kẻ khốn khiếp nào làm kinh sợ muội muội ta".
"Bình nhi, con là trưởng tử duy nhất của phủ thừa tướng ta. Nói lời phải cẩn trọng, không nên nóng nảy như vậy".
"Vâng, phụ thân."
"Từ thái y, nếu tiểu nữ không có việc gì ông hãy về đi".
"Vâng, thừa tướng đại nhân. Nếu tiểu thư tỉnh lại hãy cho tiểu thư uống than thuốc an thần này. Thần xin cáo lui".
Cái gì mà tiểu thư, thừa tướng.. do ta nằm mơ sao.. Cảm thấy rất chân thật. Nàng khẽ mở nhẹ đôi mắt long lanh như giọt xương.. nàng ngơ ngác nhìn mọi người trong phòng.
"Tiểu thư tỉnh rồi".
"Linh Nhi con không sao chứ, con làm mẫu thân lo quá".
"Muội muội, ai làm muội kinh sợ đến ngất như vậy".
Nàng dường như nhớ ra một vài chuyện, bao gồm cả việc vì sao nàng ngất đi. Nhưng những kí ức trong đầu nàng không phải là câu chuyện mà nàng đã trải qua. Thân thể này là ai, vì sao nàng lại thấy quen thuộc như vậy.
"Muội muội, muội không sao chứ".
"Xin Lỗi, ta..".
"Bình Nhi con đừng hỏi nhiều nữa, để muội muội con nghỉ ngơi. Ta sẽ cho người điều tra".
"Vâng, phụ thân".
Nàng ngước lên nhìn từng người trong căn phòng này, trong mắt họ là sự lo lắng thật tâm dành cho nàng. Ta thật sự xuyên không rồi.. có phụ thân, mẫu thân, ca ca. Nhưng ba mẹ ta thì sao, không có ta họ sẽ đau lòng như thế nào. Nàng cứ hỗn độn trong suy nghĩ của chính mình mà không biết rằng, mọi người đã lần lượt ra ngoài. Chỉ còn lại a hoàn thân cận của nàng là A Phỉ.
"Tiểu thư, tiểu thư..".
"A Phỉ, ngươi nói xem đây là triều đại nào?".
"Tiểu thư, người không phải giả vờ mất trí nhớ chứ. Năm nay là Hạo Khang triều năm thứ 10. Tân Hoàng vừa lên ngôi là Đại hoàng tử Hạo Khanh con của Hoàng hậu nương nương. Bệ hạ vừa ban hôn cho người và Tam
Vương Gia Hạo Thần. Người đừng vì vậy mà giả vờ, nô tì không lạ gì người".
Nàng thật sự muốn ngất lần nữa.. ban hôn.. sao trong đầu nàng không có kí ức gì về chuyện này.
"A Phỉ, ngươi nói ta đã có hôn ước với Tam Vương Gia sao?".
"Tiểu thư, nô tì xin người đó. Đừng làm việc gì nguy hiểm như vừa rồi nữa. Nếu người không trèo tường bỏ trốn sao phải ngã tới ngất đi. Tam vương gia tuy lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng ngài ấy không gần nữ sắc. Khi người vào phủ có khi lại là thê tử duy nhất. Người cũng đã mười tám tuổi rồi, nếu không đồng ý hôn sự này. Người thật sự ở vậy luôn đó. Người không vì người thì cũng suy nghĩ cho Thừa tướng và phu nhân chứ."
"Được rồi, ta vừa tỉnh lại.. nghe ngươi nói luyên thuyên, ta lại muốn ngất đi lần nữa. Ngươi nói cái gì mà tuy lạnh lùng, tàn nhẫn.. còn muốn ta thành hôn với người như vậy sao..".
Đợi đã, trong đầu ta hình như có một chút kí ức về người này. Nhưng tại sao lại không nhớ rõ khuôn mặt.. thôi vậy, đến đâu tính đến đó.
"Tiểu thư, nô tì chỉ lo lắng cho người". "Được rồi, sao này không cần xưng nô tì với ta, muội cứ xem ta như tỷ tỷ mà xưng hô. Nghe muội xưng nô tì ta không quen lắm." Sao cứ cảm thấy giống tiểu thư nhưng lại không giống tiểu thư.
"Muội nghĩ gì vậy?"
"Dạ không, nô tì.. à muội hiểu rồi tiểu thư"..
"Được rồi ta muốn nghỉ ngơi, muội ra ngoài đi."
"Vâng, tiểu thư". Cánh cửa phòng khép lại, nàng nhẹ nhàng bước xuống giường. Nhìn một lượt quanh phòng, nàng tiến gần đến chiếc gương. Khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày, mắt, chiếc mũi, môi.. tất cả đều hảo. May mắn vẫn là ta. Nàng trở về giường nhìn lên trần nhà. Mặc dù vẫn là nàng nhưng cảm giác này thật sự khiến nàng sợ hãi, mọi thứ như xa lạ như thân quen.. nàng nhớ đến ba mẹ, nhớ bạn bè.. nàng rơi từng giọt nước mắt nhớ thương cho đến khi mệt mỏi thiếp đi.
"Tiên tử, lúc nãy cấp bách. Mong thứ lỗi. Mọi thứ đều có cơ duyên, người đừng lo lắng. Ba mẹ của người sau này sẽ có con gái nuôi, người đó sẽ thay người chăm sóc họ. Tiên tử an tâm.."
"Khoan đã, ta có lời muốn hỏi. Vì sao đưa ta đến đây, thân xác này là ai, cô nương đó như thế nào rồi, thân xác của ta đâu?". "Tiên tử, có những chuyện ta không tiện tiếc lộ. Về phần thân xác này là của người. Vì sự nhầm lẫn của ta, ta đã trộm một phần hồn phách của tiên tử dùng hình nuộm ta tạo ra ở lại thế giới cổ đại này chờ người đến năm mười tám tuổi. Sau khi tiên tử đến, ta cũng thu hồi hình nuộm để tiêu hủy. Người vẫn là người. Tiên tử, ta xin phép cáo từ."..
"Này.. này.."
"Tiểu thư.. tiểu thư..". Nàng chợt tỉnh giấc. Thôi vậy, sống tốt cuộc đời ở đây vậy.
"Ta không sao"
"Vậy người nghỉ ngơi đi, A Phỉ canh gác ở bên ngoài giúp người". Nàng lại ngủ thiếp đi.
Bên phía tam vương gia, hộ vệ thân cận của người A Thiên đang bẩm báo lại sự việc vừa nghe ngóng ở phủ thừa tướng. "Thật sao?"
"Bẩm vương gia, thần đã nghe A Phỉ cô nương thì thầm trên đường đi như vậy. Cái gì mà giống tiểu thư lại không giống tiểu thư..".
"A Thiên, ngươi có biết cảm giác bị giam cầm chín trăm năm là như thế nào không? Mọi nỗi đau ta phải chịu cũng không bằng một phần nỗi nhớ mà ta dành cho nàng ấy. Ta đợi đủ lâu rồi. Sau này dù thiên giới hay hạ giới ta sẽ không để nàng ấy rời xa ta dù nữa bước."
"Vương gia, dù người là Tam vương gia hạ giới hay Nhị Điện Hạ Thiên Giới. Thần sẽ luôn trung thành với người."..
"Hahaha.. A Thiên, đa tạ ngươi. Ta luôn cảm kích ngươi đã không màng hiểm nguy, thà hủy tiên cốt vẫn theo ta xuống hạ giới. Cực khổ cho ngươi."
"Thần không thấy cực khổ, người là chủ nhân của thần. Chủ nhân không còn ở Thiên Giới, thanh đao như thần ở lại có ý nghĩa gì chứ. Thần thà xuống hạ giới giúp người một tay, vẫn may là Vương Mẫu thương tình đã giúp đỡ thần tìm được người."
"Đúng vậy, Vương mẫu đã giúp đỡ quá nhiều. Ta nợ người."
"A Thiên, ngươi đi bẩm báo với bệ hạ sáng mai ta không lên triều. Ta phải đến thăm nương tử nhà ta..".
"Vâng, vương gia"!