- Xu
- 754,071,112
1210
9
Xuân Này Con Không Về gắn với tiếng hát Quang Lê từ lâu đã trở thành một phần ký ức Tết của nhiều thế hệ. Không chỉ là một giai điệu quen thuộc mỗi độ xuân về, nó còn là tiếng lòng của những người con xa nhà, đặc biệt trong bối cảnh chiến tranh – nơi mùa xuân không còn trọn vẹn nghĩa đoàn viên.
Câu chuyện được kể bằng giọng điềm tĩnh nhưng nghẹn ngào của người con nơi tiền tuyến. Ở đó, mùa xuân không bắt đầu bằng mai đào hay pháo nổ, mà bằng nỗi nhớ. Nhớ mái tranh nghèo, nhớ bếp lửa hồng, nhớ khoảnh khắc cả nhà ngồi canh bánh chưng chờ sáng. Những hình ảnh giản dị ấy không chỉ tái hiện một cái Tết xưa, mà còn làm nổi bật khoảng trống khi người con không thể trở về. Càng bình dị bao nhiêu, nỗi thiếu vắng càng sâu bấy nhiêu.
Điều day dứt nhất không nằm ở sự xa cách, mà ở lựa chọn. Anh biết mẹ chờ, biết em mong, biết căn nhà nhỏ thiếu bàn tay sửa sang. Nhưng giữa tình riêng và nghĩa lớn, anh chọn ở lại nơi chiến trường. Câu hỏi "Không lẽ riêng mình êm ấm?" như một lời tự vấn. Nó không hô hào, không lên gân, chỉ là sự dằn lòng rất thật của một người con hiểu thế nào là trách nhiệm.
Chính sự tiết chế ấy khiến cảm xúc lan tỏa mạnh mẽ. Không bi lụy, không kể lể quá nhiều, chỉ là những dòng tâm sự mộc mạc. Nỗi buồn ở đây không gào thét mà lặng lẽ, như cánh én bay qua ngõ mà tin vẫn "xa ngàn xa". Và có lẽ vì thế, mỗi khi xuân về, người nghe lại thấy mình chùng xuống một chút – nghĩ về cha mẹ già, về những bữa cơm đoàn tụ, về những lần lỡ hẹn.
Có những mùa xuân đi qua trong rực rỡ sắc màu, nhưng cũng có những mùa xuân chỉ còn lại nỗi nhớ. Và đôi khi, điều khiến người ta trưởng thành không phải là những ngày sum họp đủ đầy, mà là những lần phải nói lời vắng mặt trong chính khoảnh khắc đáng lẽ nên có mặt nhất.
Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa
Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
Trông bánh chưng ngồi chờ sáng
Đỏ hây hây những đôi má đào
Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm,
Mái tranh nghèo không người sửa sang
Khu vườn thiếu hoa đào mừng xuân
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong
Anh trai sẽ đem về cho tà áo mới
Ba ngày xuân đi khoe phố phường
Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong
Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
Không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này vắng nhà
Mẹ thương con xin đợi ngày mai..
Câu chuyện được kể bằng giọng điềm tĩnh nhưng nghẹn ngào của người con nơi tiền tuyến. Ở đó, mùa xuân không bắt đầu bằng mai đào hay pháo nổ, mà bằng nỗi nhớ. Nhớ mái tranh nghèo, nhớ bếp lửa hồng, nhớ khoảnh khắc cả nhà ngồi canh bánh chưng chờ sáng. Những hình ảnh giản dị ấy không chỉ tái hiện một cái Tết xưa, mà còn làm nổi bật khoảng trống khi người con không thể trở về. Càng bình dị bao nhiêu, nỗi thiếu vắng càng sâu bấy nhiêu.
Điều day dứt nhất không nằm ở sự xa cách, mà ở lựa chọn. Anh biết mẹ chờ, biết em mong, biết căn nhà nhỏ thiếu bàn tay sửa sang. Nhưng giữa tình riêng và nghĩa lớn, anh chọn ở lại nơi chiến trường. Câu hỏi "Không lẽ riêng mình êm ấm?" như một lời tự vấn. Nó không hô hào, không lên gân, chỉ là sự dằn lòng rất thật của một người con hiểu thế nào là trách nhiệm.
Chính sự tiết chế ấy khiến cảm xúc lan tỏa mạnh mẽ. Không bi lụy, không kể lể quá nhiều, chỉ là những dòng tâm sự mộc mạc. Nỗi buồn ở đây không gào thét mà lặng lẽ, như cánh én bay qua ngõ mà tin vẫn "xa ngàn xa". Và có lẽ vì thế, mỗi khi xuân về, người nghe lại thấy mình chùng xuống một chút – nghĩ về cha mẹ già, về những bữa cơm đoàn tụ, về những lần lỡ hẹn.
Có những mùa xuân đi qua trong rực rỡ sắc màu, nhưng cũng có những mùa xuân chỉ còn lại nỗi nhớ. Và đôi khi, điều khiến người ta trưởng thành không phải là những ngày sum họp đủ đầy, mà là những lần phải nói lời vắng mặt trong chính khoảnh khắc đáng lẽ nên có mặt nhất.
Lời bài hát
Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa
Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
Trông bánh chưng ngồi chờ sáng
Đỏ hây hây những đôi má đào
Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm,
Mái tranh nghèo không người sửa sang
Khu vườn thiếu hoa đào mừng xuân
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong
Anh trai sẽ đem về cho tà áo mới
Ba ngày xuân đi khoe phố phường
Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong
Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
Không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này vắng nhà
Mẹ thương con xin đợi ngày mai..
Chỉnh sửa cuối:

