Giờ ra chơi,
Triệu Vân Lan quay xuống nhìn Lâm Phong, lúc này đã tỉnh ngủ.
"Cậu mới vào trường cho nên chưa quen với hoàn cảnh ở đây, tôi dẫn cậu tham quan một vòng được chứ?"
Lâm Phong đeo tai nghe nhìn ra ngoài cửa sổ, xung quanh tỏa ra loại khí chất "cấm ai lại gần", cho nên đám nữ sinh chỉ biết ngồi hâm mộ vẻ đẹp của hắn mà không dám tiến đến bắt chuyện, đám nam sinh cũng không ngoại lệ.
Nay nhìn Triệu Vân Lan dũng cảm nói chuyện với hắn thì thấy khâm phục không thôi!
Quả không hổ là nam thần học bá.
Nghe có người nói chuyện với mình, Lâm Phong liếc mắt qua, hắn nhìn Triệu Vân Lan một hồi lại không lên tiếng, đến khi Triệu Vân Lan nghĩ hắn sẽ không trả lời mình thì đột nhiên đối phương nói.
"Được."
Triệu Vân Lan thở phào một hơi. Thiếu niên à, cậu còn nhỏ có cần phải khủng bố như vậy không? Lúc trước
Thẩm Nguy chưa bao giờ thể hiện gương mặt đó cả, cậu có biết dùng không vậy?
Nếu lời này của Triệu sở trưởng mà để đám người trong Cục Đặc biệt nghe được nhất định sẽ khịt mũi khinh thường.
Người trong Cục Đặc biệt: Sếp à, anh chắc chứ? Vẻ mặt của thầy Thẩm còn đáng sợ hơn như vậy nữa đó! Chẳng qua khi đối mặt với anh nên hắn mới tỏ vẻ ôn hòa thế thôi!
[Đinh! Độ hảo cảm +10, hảo cảm hiện tại: 10]
Có độ hảo cảm rồi à? Dễ ăn thế?
"À, tôi là Tr.. Chương Viễn, rất vui được gặp cậu." Đi dạo với nhau một hồi, Triệu Vân Lan mới nhớ mình chưa giới thiệu tên cho hắn biết, liền nhanh chóng tự giới thiệu.
"Lâm Phong."
Triệu Vân Lan: . Không thể nói nhiều hơn được à? Nói vậy bảo ông tiếp kiểu gì?
Y thầm phỉ nhổ trong lòng, bên ngoài vẫn vui vẻ giới thiệu về các câu lạc bộ trong trường cho hắn.
"Còn đây là câu lạc bộ trống của trường! Tôi nói.. Hở? Người đâu?" Triệu Vân Lan đưa mắt nhìn chỗ bên cạnh mình, vừa nãy rõ ràng hắn mới đứng đây, giờ biến đâu mất rồi?
"Ê, nhìn tên kia kìa!"
"Cậu ta làm gì vậy? Đột nhiên giành lấy dùi, đẩy người trong đội trống ra."
"Im lặng để xem cậu ta tính làm gì."
Nghe người ở xung quanh bàn luận, Triệu Vân Lan cũng tò mò nhìn qua thì thấy Lâm Phong người đáng lẽ phải đứng cạnh y đang ngồi giữa câu lạc bộ, hai tay cầm dùi, chân nhịp nhịp, bắt đầu đánh trống.
Tiếng chiêng, trống theo tiếng dùi đập xuống nhịp nhàng vang lên, Triệu Vân Lan xưa nay là người không có nhiều hiểu biết về âm nhạc cũng dần bị mê hoặc.
Xung quanh không còn tiếng bàn luận chỉ còn tiếng tùng cắc từ chỗ Lâm Phong đánh ra. Qua một lúc hắn ngừng tay, xung quanh vẫn lặng như tờ, hắn đứng dậy trả dùi cho người trong đội trống rồi đi đến chỗ Triệu Vân Lan.
"Không tồi nha! Cậu đánh trống hay thật! Có học qua sao?" Lúc này Triệu Vân Lan đã hồi hồn, thật tâm khen ngợi.
Lâm Phong im lặng gật đầu một cái, cùng với tiếng hệ thống vang lên.
[Đinh! Độ hảo cảm +10, hảo cảm hiện tại: 20]
Người xung quanh cũng dần có phản ứng, người trong đội trống cũng lần lượt chạy đến, quấn quýt mời Lâm Phong tham gia đội.
Lâm Phong nhìn nhiều người chạy đến mình, bước chân có hơi lùi lại, đứng phía sau Triệu Vân Lan.
Thấy vậy, Triệu Vân Lan có chút nghi ngờ, tâm lý vị này không lẽ có vấn đề?
Cuối cùng, Triệu Vân Lan thay Lâm Phong giải quyết đám người, cũng giúp hắn đăng ký vào câu lạc bộ trống.
Nhờ đó, hảo cảm của Lâm Phong lại tăng thêm 20 điểm nữa, khiến Triệu Vân Lan vui mừng không thôi!
Quả nhiên thiếu niên rất dễ công lược!
Nhưng qua một thời gian, Triệu Vân Lan liền biết mình đã sai rồi.
Sau khi thành bạn thân của Lâm Phong, Triệu Vân Lan mới phát hiện, người này không phải tâm lý có vấn đề mà là EQ có vấn đề, không biết cách giao tiếp, yêu thích đánh trống.
Hơn nữa tên này là một học tra chính hiệu! Cả ngày chỉ lo đánh trống không màng học tập.
Haizz, thật không hiểu nổi trong đầu học sinh hiện nay nghĩ cái quái gì bên trong nữa.
Càng đau khổ hơn là, gần ba tháng làm bạn, Triệu Vân Lan ngày ngày chân chó nịnh nọt, à không là ngày ngày bên cạnh giúp đỡ Lâm Phong, cố gắng xoát hảo cảm của hắn, nhưng xoát đến 60 hảo cảm thì không nhích lên được chút nào nữa khiến y ảo não không thôi.
Lúc này Triệu Vân Lan đang chơi bóng rổ cùng bạn, chợt thấy Lâm Phong đang đứng nhìn y trong đám người, y ngừng chơi, chạy đến choàng vai hắn.
"Sao thế, bình thường giờ này cậu toàn nhốt mình trong phòng tập trống, sao giờ nổi hứng đến đây vậy?"
"Tôi có chuyện muốn nhờ." Lâm Phong nhìn cánh tay đang choàng vai mình, vừa trả lời vừa nghĩ có nên hất ra hay không.
Triệu Vân Lan nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, chỉ mới quen biết nhau hơn một tháng, y thấy Lâm Phong không phải loại người thích nhờ vả, có chuyện gì cũng tự mình giải quyết không nói cho ai, cái tính này thật sự không khác Thẩm Nguy chút nào.
"Có chuyện gì? Cậu cứ nói, tôi nhất định sẽ giúp hết mình!" Triệu Vân Lan vỗ vỗ vai hắn, khẳng định nói.
"Tôi muốn cậu giúp tôi bổ túc." Lâm Phong dời mắt khỏi tay y, nghiêm túc nhìn vào mắt y nói.
Triệu Vân Lan: !
Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Cái tên suốt ngày chỉ biết đánh trống đột nhiên muốn học? Không phải bị bệnh rồi chứ?
Nghĩ vậy, y đưa tay sờ vào trán hắn.
"Cậu làm gì vậy?" Lâm Phong khó hiểu nhìn y.
"Kiểm tra thử cậu có bị bệnh không." Sờ sờ, xác định đầu không nóng, Triệu Vân Lan bỏ tay xuống, nghi ngờ nhìn Lâm Phong.
"Chủ nhiệm lớp tìm tôi, nói nếu như học kỳ này điểm thi các môn không trên trung bình thì sẽ tước quyền thi đấu đánh trống của tôi."
Với loại ánh mắt kỳ quái của Triệu Vân Lan, người có chỉ số EQ bằng âm như Lâm Phong cũng dễ dàng hiểu y đang nghĩ gì.
"À, thì ra là vậy! Không thành vấn đề! Chuyện gì chứ học đối với tôi là đơn giản! Như vậy đi, chiều nay tan học, cậu đến nhà tôi, tôi bổ túc cho cậu!" Triệu Vân Lan tự tin vỗ ngực đảm bảo.
"Được."