1665
110
Lưng Chừng
Mùa thu lưng chừng đến
Lá vàng lưng chừng rơi
Lưng chừng em với tôi
Tình yêu hay tình bạn
Mà những lúc gặp em
Mắt nhìn nhau bối rối
Đôi môi im phăng phắc
Chẳng nói được lời nào
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau bao ngày
Mà chẳng nói lời say
Chỉ lưng chừng giáp mặt
Giữa đôi bờ là biển
Bao la và mênh mông
Giữa đôi mình không sóng
Sao nghìn trùng cách ngăn
Có một điều khó nói
Mà em không chịu thưa
Nên tôi không thèm biết
Cứ để hoài trong tim.
Khi xưa không yêu em
Tôi lại được đi cùng
Bây giờ tình đã thốt
Sao đường về không chung
Em ơi xin hãy nói
Nói một lời đi em
Cho dù là vô nghĩa
Hay tiếng từ trái tim
Danh Hoàng.
Lưng Chừng là một bài thơ buồn theo cách rất khẽ, rất tinh tế. Nỗi buồn ấy không bùng lên thành bi kịch, mà treo lơ lửng giữa những điều chưa gọi được tên. Tình cảm trong bài thơ không rõ ràng, không dứt khoát, cứ đứng giữa ranh giới mong manh của yêu và không yêu, gần mà xa, quen mà lạ. Chính trạng thái "lưng chừng" ấy tạo nên dư âm day dứt kéo dài.
Người trong thơ không đau vì bị từ chối, mà đau vì sự im lặng. Ánh mắt bối rối, đôi môi không nói được lời nào, tất cả cho thấy một tình cảm đã lớn lên trong lòng nhưng chưa tìm được lối thoát. Sự im lặng ấy giống như một khoảng cách vô hình, khiến hai người dù đứng rất gần vẫn cảm thấy nghìn trùng cách trở.
Điều khiến bài thơ chạm đến người đọc là cảm giác tiếc nuối. Khi chưa yêu thì còn có thể đi cùng nhau, còn khi tình đã gọi tên, con đường chung lại trở nên xa vời. Đó là nghịch lý quen thuộc của tình cảm con người: Càng rõ lòng mình, lại càng dễ mất nhau. Bài thơ khép lại bằng một lời khẩn cầu rất thật, rất người: Chỉ cần một lời nói ra, dù vô nghĩa, cũng đủ để trái tim bớt nặng. Lưng Chừng vì thế là bài thơ của những mối quan hệ chưa kịp thành hình đã chênh vênh đứng bên bờ tan vỡ.
Mùa thu lưng chừng đến
Lá vàng lưng chừng rơi
Lưng chừng em với tôi
Tình yêu hay tình bạn
Mà những lúc gặp em
Mắt nhìn nhau bối rối
Đôi môi im phăng phắc
Chẳng nói được lời nào
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau bao ngày
Mà chẳng nói lời say
Chỉ lưng chừng giáp mặt
Giữa đôi bờ là biển
Bao la và mênh mông
Giữa đôi mình không sóng
Sao nghìn trùng cách ngăn
Có một điều khó nói
Mà em không chịu thưa
Nên tôi không thèm biết
Cứ để hoài trong tim.
Khi xưa không yêu em
Tôi lại được đi cùng
Bây giờ tình đã thốt
Sao đường về không chung
Em ơi xin hãy nói
Nói một lời đi em
Cho dù là vô nghĩa
Hay tiếng từ trái tim
Danh Hoàng.
Cảm nhận bài thơ Lưng Chừng
Lưng Chừng là một bài thơ buồn theo cách rất khẽ, rất tinh tế. Nỗi buồn ấy không bùng lên thành bi kịch, mà treo lơ lửng giữa những điều chưa gọi được tên. Tình cảm trong bài thơ không rõ ràng, không dứt khoát, cứ đứng giữa ranh giới mong manh của yêu và không yêu, gần mà xa, quen mà lạ. Chính trạng thái "lưng chừng" ấy tạo nên dư âm day dứt kéo dài.
Người trong thơ không đau vì bị từ chối, mà đau vì sự im lặng. Ánh mắt bối rối, đôi môi không nói được lời nào, tất cả cho thấy một tình cảm đã lớn lên trong lòng nhưng chưa tìm được lối thoát. Sự im lặng ấy giống như một khoảng cách vô hình, khiến hai người dù đứng rất gần vẫn cảm thấy nghìn trùng cách trở.
Điều khiến bài thơ chạm đến người đọc là cảm giác tiếc nuối. Khi chưa yêu thì còn có thể đi cùng nhau, còn khi tình đã gọi tên, con đường chung lại trở nên xa vời. Đó là nghịch lý quen thuộc của tình cảm con người: Càng rõ lòng mình, lại càng dễ mất nhau. Bài thơ khép lại bằng một lời khẩn cầu rất thật, rất người: Chỉ cần một lời nói ra, dù vô nghĩa, cũng đủ để trái tim bớt nặng. Lưng Chừng vì thế là bài thơ của những mối quan hệ chưa kịp thành hình đã chênh vênh đứng bên bờ tan vỡ.
Last edited by a moderator:


