52,211 ❤︎ Bài viết: 7815 Tìm chủ đề
02.jpg


Cô Gái Áo Vàng (bản tứ tuyệt)

Áo vàng vàng nắng em ơi!
Mùa thu bỗng đến cho đời có đôi.
Nẻo buồn em rẽ xa tôi
Giọt mưa vỡ ướt tan trôi nụ cười!

1999
(Tập thơ Cỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)


Thanh Trắc Nguyễn Văn


AVvXsEg08PQhzmTWN-jdhQIakeNlAZ1nV-ChUOsaubdH0F8cAmax27YtMaAByk8x1MeCKbXu6imuJm6G0-U4KvfaULdu6t7Zk9kTEpMvkLNqqLDpEIsjOIFYTy46k7FrXG6DAfCmw8Bfv-3TgUidRqgI1zrUKeI3foLnrsXRsw81fIVxGbQp3f_4yZ6Zsd9E=s16000


Lời tác giả: Áo dài vàng đẹp như những cánh hoa hồng vàng, làm bàng hoàng nỗi nhớ.

Bài thơ viết tặng cô giáo Xuân Trinh ở Đà Nẳng

Áo dài màu vàng thường gợi lên hình ảnh rực rỡ mà dịu dàng của mùa thu – mùa của sự chuyển mình nhẹ nhàng, sâu lắng.

Màu vàng trong văn hóa Á Đông là biểu tượng của sự ấm áp, thịnh vượng và cao quý. Khi kết hợp với tà áo dài truyền thống, sắc vàng ấy lại mang thêm một tầng ý nghĩa tinh tế: vừa hoài niệm, vừa tươi sáng, vừa gần gũi mà vẫn thanh tao.
 
Chỉnh sửa cuối:
52,211 ❤︎ Bài viết: 7815 Tìm chủ đề
N10.jpg


Gặp Gỡ

Rơi chi một cánh mai mềm
Nắng xuân lan đến bên thềm đợi ai?
Thả chi một sợi tóc dài
Người đi ngoảnh lại cháy hai cái nhìn!

2001
(Tập thơ Cỏ hoa thì thầm - NXB Thanh niên 2002)


Thanh Trắc Nguyễn Văn


AVvXsEgFcraTWL6C4kZkRqUx9JYWny1dtSR3cc4VGHy-XGghjCGSUzLydooMO0Qf-JuC2wK_MNILVtUf3GitmyDeTdMJRlSZnOryFE77ndgXr6n4Rz3yXCn33JcjQfxOGZ3m3li902w4gYdnb-ahPjLbNC8moysidccFUlhLjO1bpCLhSJrVf25AHQp3_0we=s16000


Lời tác giả: Gặp gỡ rồi chia xa – là quy luật buồn bã mà cuộc đời khẽ khàng dệt nên. Có những ánh mắt tưởng chừng sẽ song hành mãi mãi, nhưng rồi vẫn phải lặng lẽ quay lưng trong hoàng hôn tiễn biệt. Kỷ niệm ở lại, người thì đi xa, chỉ còn trái tim hoài vọng về một thời từng rất gần.

Gặp nhau là duyên, chia xa là số – nhưng nỗi nhớ thì chẳng bao giờ hẹn trước ngày mà nó sẽ rời xa ta vĩnh viễn.

Bài thơ viết tặng cho một cô gái tên Xuân Lan.
 
52,211 ❤︎ Bài viết: 7815 Tìm chủ đề
AVvXsEhiWHiptFdIyJN67W2iohZEbTIWrX9zSem3sEDBjUD_a_A7XzGRHHtGPf1256V9iQXR5kTDUDI2hs70IoTAQi9HQ7FqdoQM0umdKsDUbHWZf4fxoBp8-dPvnzvZmOY9dW2BMUw9BoU1e_fOi3rpw3xonMmMPJ7U3RS7QwgkK6Cb3favj_x8sC5tBs3u=s16000


Van Em Đừng Qua Cổng

Van em đừng qua cổng
Tóc mềm đừng thả hương
Ta va vào vấp ngã
Ngàn năm sẽ nhớ thương!

Van em đừng qua cổng
Đung đưa một tiếng cười
Ta sợ chòng chành đắm
Bởi cánh môi hồng tươi!

Van em đừng qua cổng
Hát vu vơ nhạc buồn
Ta dại khờ đâu biết
Nước mắt tròn hay vuông?

Van em đừng qua cổng
Thả bay màu áo dài
Kẻo chiều thu vướng lại
Vạt nắng vàng không phai!

Van em đừng qua cổng
Sao giờ em chưa qua?
Ta vo buồn đứng níu
Hoàng hôn trước hiên nhà...

Van em đừng qua cổng
Kìa ai hóa đá chờ
Mảnh sao đêm mọc muộn
Rủ một người làm thơ.

Van em đừng qua cổng
Em ơi đừng qua cổng...

2006
(Tập thơ Giọt lệ trăng - NXB Văn nghệ 2010)


Thanh Trắc Nguyễn Văn


AVvXsEiModPm3ej8Av49jv_Uc8WTr9rHJEKiiE2JO6SbJbXwPySIXsY3Izg7--uf2e1A1B6U9cinaq0bH6I-c5k2ZW0VC-h8PucNUgobT7BEaEWxxyT9KNEozf83R5h6O5tvZrbtTDrOVwrZ04omsC45ocpni72AYJnj3QthTCzm_lK5ppyg27TGH0Sw6_3E=s16000


Lời tác giả: Cảm xúc trong tình yêu của những người mới biết yêu thường là nỗi rung động, sợ hãi, rồi mong chờ, và cuối cùng là hoài niệm đầy cô đơn.

Tình yêu đôi khi không chỉ là cảm xúc, mà lại là một trạng thái vừa mong đợi vừa sợ hãi, một sự giằng co của trái tim yếu mềm trước một người mà mình thương nhớ.

Bài thơ viết tặng cô Yến Phương, giáo viên toán trường THPT Võ Thị Sáu.
 
Chỉnh sửa cuối:
52,211 ❤︎ Bài viết: 7815 Tìm chủ đề
AVvXsEi96-NkW-THPb5GyMpBqLc1gZkxGi2DS0wbteu_dDMD-iwWTJRsKB1RB7nl3wN3Xb5EahEAeQ0Tm-4X1Aum_l5FCd0Jw8QTwmOX0hc39v1K9zu-Llow3GfeV906SFtBfACtVYPQ0hrMCxf_3q6fSAdxeEPjqRW7ALczCwPI-kAa9epDZsthYUgphtob=s16000


Tạm Biệt Khôi Nguyên

Thôi anh đi nhé bé Khôi Nguyên
Nha Trang sóng sánh mắt nhung huyền
Mùa xuân đã đến tươi màu nắng
Sao biển lại buồn sóng ngả nghiêng?

Đời anh như cánh nhạn mùa đông
Mây trắng trời xa nhuốm bụi hồng
Bé là san hô thềm bể biếc
Màu trăng mười bảy trong mắt trong.

Anh về phương ấy xa thật xa
Giọt nắng nhìn theo bỗng nhạt nhòa
Nắng rơi một nửa hồn anh đó
Nửa hồn trên cỏ, nửa trong hoa...

Biển chiều chiều nắng trắng Nha Trang
Lang thang bàng bạc bóng chim ngàn
Dù mai năm tháng mình xa cách
Anh sẽ nhớ hoài cô bé ngoan.

Anh sẽ lặng thầm trong nhớ mong
Tiếng đàn buông buông những nụ hồng
Bài thơ muốn viết rồi không viết
Nhìn đâu cũng thấy biển mênh mông?

Biển trắng hay là áo trắng em?
Áo em hay sương trắng bên thềm?
Bên thềm chỉ thấy màu mây trắng
Mây trắng hay là biển mông mênh?

Anh sẽ gọi tìm trong bóng mây
Thấy bóng bé xinh dáng nhỏ gầy
Nha Trang nhớ mãi ngày ly biệt
Nửa dường biển động, nửa áo bay...

Thôi anh đi nhé bé Khôi Nguyên
Bọt sóng nào tan chút nỗi niềm?
Biển kia im lìm rồi tắt nắng
Buồn anh gởi lại với sao đêm...

Nha Trang 1997
(Tập thơ Cỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)


Thanh Trắc Nguyễn Văn


006.jpg


Lời tác giả: Tên "Khôi Nguyên" vốn thường gợi đến sự mạnh mẽ, trí tuệ và khí chất hiên ngang, nhưng khi mang tên một cô gái, cái tên "Khôi Nguyên" ấy lại mang một vẻ đẹp rất riêng – vừa cứng cỏi, vừa dịu dàng.

Nghe tên "Khôi Nguyên", người ta hình dung đến một cô gái có ánh mắt sâu lắng, nụ cười ấm áp nhưng đâu đó vẫn ánh lên một sự kiên định, một nội tâm mạnh mẽ.

Bài thơ viết tặng cô gái tên Khôi Nguyên ở Nha Trang.


133
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back