0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Đọc: 61 Tìm: 0
20260828-201518-4aa69d4ede.png
Chương 1: Tiếng Cười Lúc Nửa Đêm

Căn nhà của bà Tư nằm lọt thỏm giữa một khu vườn cây ăn trái rậm rạp, tách biệt hẳn với xóm giềng. Ngôi nhà ba gian kiểu cổ, ám mùi gỗ mục và bồ hóng, đã tồn tại qua ba thế hệ. Đối với ba đứa trẻ nhà bà Tư – Bin (10 tuổi), Bo (8 tuổi) và bé An (5 tuổi) – đây chẳng khác nào một mê cung đầy bí ẩn. Chúng háo hức khám phá mọi ngóc ngách, từ chái bếp đầy bồ hóng đến gác xép bụi bặm.

Nhưng có một nơi ngay lập tức thu hút sự chú ý của chúng, và cũng là nơi khiến bà nội chúng, người về cùng chuyến xe, phải biến sắc. Đó là ao nước sau nhà.

Nó không phải là ao nước bình thường. Nó được bao phủ bởi những tán cây bàng, cây sung già cỗi, rủ xuống mặt nước đen kịt, không một gợn sóng. Không khí xung quanh ao lúc nào cũng âm u, lạnh buẽ, mùi bùn thối lẫn mùi xác động vật chết nồng nặc. Những rễ cây già cỗi, ngoằn ngoèo như những con rắn đen, trồi lên khỏi mặt đất, bám chặt lấy bờ ao. Ngay cả ban ngày, không khí xung quanh ao luôn lạnh hơn vài độ so với phần còn lại của khu vườn.

"Trời đất ơi," Bà Tư lầm bầm, tay run run vịn vào thành xe. "Sao lại để ao nước ngay sau nhà thế này? Phong thủy tối kỵ, tối kỵ!"

Ông Năm, chồng bà Tư, một người đàn ông thực tế và không tin vào chuyện dị đoan, cười xòa: "Nội này, ao nước thì có sao? Để đó mai mốt lấy nước tưới cây, nuôi cá. Vườn tược thì phải rậm rạp mới mát chứ."

Bà Tư không nói gì thêm, nhưng ánh mắt bà lo âu nhìn chằm chằm vào ao nước, môi lẩm nhẩm đọc kinh. Đêm đó, khi cả nhà đang mệt nhoài ngủ say, bà Tư thức trắng. Bà lấy ra một xâu tiền cổ, lén ra cửa sau và chôn ngay dưới gốc cây già nhất, miệng thì thầm: "Cúng người khuất mặt khuất mày, xin đừng quấy nhiễu đám trẻ con."

20260828-201545-6462707770.png
Chương 2: Đám Trẻ Con Và Trò Chơi Ban Ngày

Mấy ngày đầu, mọi việc trôi qua bình yên. Ba anh em Bin, Bo và bé An nhanh chóng kết bạn với đám trẻ trong xóm, gồm Tí, Sửu và cái Mén. Sân nhà ông Năm rộng rãi, lại rậm rạp cây cối, trở thành tụ điểm chơi đùa lý tưởng.

Ao nước sau nhà nhanh chóng được đám trẻ tận dụng. Ban ngày, dưới ánh nắng gay gắt của miền Tây, bóng râm của ao nước là nơi trốn nắng tuyệt vời. Chúng bày trò chơi đồ đồ bằng đất sét, lấy tàu lá chuối làm thảm nằm, lấy cọng chuối làm súng giả.

Thằng Bin, anh cả, vốn nghịch ngợm. Một hôm, nó cầm con dao rựa nhỏ, ra oai với đám em bằng cách chém phăng một tàu lá chuối già đang rủ xuống lối đi.

"Xoạch!" Tàu lá rơi xuống. Nhưng điều kỳ lạ là, thay vì nhựa chuối màu trắng trong hay hơi ngà thông thường, từ vết chém, một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc sệt như máu, ứa ra, chảy dài xuống thân chuối.

Đám trẻ lặng đi. Cái Mén sợ hãi co rúm lại. "Máu kìa.. Chuối chảy máu!"

Thằng Bo cũng tái mặt, lùi lại một bước.

Bin cố trấn tĩnh, mặc dù tim nó đang đập loạn xạ. Nó quệt thử thứ nhựa đó lên đầu ngón tay. Mùi nhựa chuối nồng nặc, nhưng sắc đỏ thì không thể lầm lẫn. "Có gì đâu, chuối hột nhựa nó màu này đó. Đừng có nhát gan!" Nó lớn tiếng nói để che giấu sự sợ hãi của chính mình.

Nó cầm tàu lá chuối vừa chém, định mang đi chỗ khác. Nhưng tàu lá nặng trịch, nặng hơn rất nhiều so với vẻ ngoài của nó. Như thể có ai đó đang ghì nó xuống đất. Phải vất vả lắm Bin mới kéo được tàu lá đi.

Chiều hôm đó, khi đang chơi trốn tìm, đến lượt thằng Bo đi tìm. Đám trẻ tản ra. Bo đếm đến 50 rồi bắt đầu đi quanh vườn. Nó tìm khắp nơi mà không thấy ai. Cuối cùng, nó đi về phía ao nước.

"Hay là tụi nó trốn sau này?" Bo nghĩ. Nó rón rén đi vòng ra sau cụm chuối già nhất.

Vừa bước vào bóng râm của cụm chuối, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Bo. Nó nhìn thấy, qua khe hở giữa hai thân chuối to lớn, bé An đang ngồi quay lưng lại, im lặng.

"Ha! Bắt được em rồi nha!" Bo reo lên, chạy tới, định vỗ vào vai em.

Bé An quay lại. Nhưng gương mặt trước mắt Bo không phải là cô em gái 5 tuổi dễ thương. Đó là khuôn mặt của bé An, nhưng trắng bệch, không có huyết sắc. Đôi mắt đen láy bình thường giờ chỉ còn là hai hốc tối om, sâu hoắm. Cái miệng há hốc, ứa ra thứ nhựa chuối đỏ thẫm mà Bin đã chém lúc sáng. Nó cười, một nụ cười không phát ra âm thanh, chỉ có tiếng gió rít qua những tàu lá chuối rách tơi tả.

Bo há miệng, nhưng không thốt nên lời. Đầu óc nó tê liệt. Cảnh vật xung quanh như quay cuồng.

"Bo! Bo! Sao đứng đó vậy?" Tiếng của Bin vang lên từ phía sân trước.

Bo giật mình. Cái bóng trước mặt nó biến mất. Bé An thật đang chạy từ phía bếp ra, cười hớn hở. "Em trốn ở bếp mừ, anh Bo sao lại đứng sau bụi chuối vậy?"

Bo nhìn vào khoảng trống giữa hai thân chuối. Không có ai cả. Chỉ có hơi lạnh ẩm ướt và mùi nhựa chuối nồng nặc. Bo lạnh sống lưng, nó thề là nó vừa thấy cái gì đó. Từ hôm đó, nó không bao giờ bén mảng đến ao nước nữa.

20260828-201605-62b4afad37.png
Chương 3: Đêm Giông Và Bóng Ma Áo Trắng

Càng về sau, những sự việc lạ lùng xảy ra càng nhiều, đặc biệt là khi màn đêm buông xuống.

Nhà bà Tư vốn dùng cửa gỗ cổ điển, có nhiều khe hở. Đêm đêm, tiếng gió lùa qua những tàu lá chuối bên ngoài tạo nên những âm thanh ghê rợn: Lúc thì như tiếng người than khóc âm ỉ, lúc lại như tiếng ai đó đang cào cấu vào cánh cửa gỗ.

Vợ chồng ông Năm ngủ ở gian giữa, ba đứa trẻ ngủ ở gian bên cạnh, sát với phía ao nước. Bà Tư ngủ ở chái bếp.

Một đêm trời đổ giông lớn. Sét đánh oanh tạc, ánh chớp rạch nát bầu trời đen thẫm. Gió rú lên, quật vào bụi chuối hột trước cửa rầm rầm.

Bin đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng "xoạch" lớn, như tiếng một tàu lá chuối bị xé toạc. Nó nhìn sang Bo và An, hai em vẫn ngủ say. Ánh chớp liên tục soi sáng gian phòng.

Bin nhìn ra phía cửa sổ gỗ. Qua những khe hở, nó nhìn thấy ao nước sau nhà đang bị gió quật điên cuồng. Những tàu lá chuối như những cánh tay đen ngòm, khẳng khiu, đang cào cấu vào vách nhà.

Đột nhiên, một tia chớp sáng lòa, soi rõ mọi vật. Bin sững sờ, tim như ngừng đập.

Giữa bụi chuối già đen kịt, lù lù một bóng người. Đó là một người phụ nữ, mặc một bộ đồ bà ba màu trắng, rách rưới và lấm lem bùn đất. Mái tóc dài đen nhánh, ướt sũng, xõa xượi che khuất khuôn mặt. Cô ta đứng yên, không bị gió giật, đối lập hoàn toàn với ao nước đang bị gió quật điên cuồng xung quanh.

Một tia chớp khác lại sáng lên. Bóng người phụ nữ đã tiến đến sát cửa sổ. Bin nhìn rõ hơn. Mớ tóc đen xõa xượi dần dạt sang hai bên. Cô ta không có khuôn mặt. Nơi lẽ ra là mắt, mũi, miệng chỉ là một bề mặt phẳng lì, trắng bệch, với hai dòng nhựa chuối đỏ thẫm chảy dài từ nơi lẽ ra là mắt xuống cằm.

Cô ta đưa một cánh tay gầy guộc, trắng toát, móng tay dài đen ngòm, rờ rẫm vào những khe hở của cửa sổ sổ, miệng rú lên một tiếng cười âm u, hòa lẫn trong tiếng gió và tiếng sét ban trời.

Bin sợ đến mức tiểu cả ra quần. Nó muốn kêu lên, nhưng cổ họng cứng đờ. Nó lôi chăn trùm kín đầu, run cầm cập, miệng thầm cầu nguyện những câu kinh bà nội hay đọc.

Tiếng cười âm u đó kéo dài mãi cho đến khi cơn giông tạnh dần. Sáng hôm sau, Bin không dám kể cho ai nghe, nó sợ mọi người nói nó bị điên hoặc nằm mơ. Nhưng nó không còn dám đi tiểu đêm một mình nữa.

Chương 4: Cái Bắp Chuối Và Nỗi Áo Ảnh Của Bé An

Bé An, cô em gái út, vốn là đứa trẻ ngây thơ và gan lì. Ban ngày, nó vẫn hay ra sân chơi, nhưng nó có một nỗi ám ảnh kỳ lạ với ao nước. Nó thường đứng hàng giờ, nhìn chằm chằm vào cái bắp chuối tím thẫm dị thường đang chĩa xuống đất.

"Cái bông hoa đó đẹp quá!" Bé An hay nói với mẹ. "Nhưng mà, có một cô chú trong đó."

Vợ chồng ông Năm ban đầu nghĩ con bé tưởng tượng. Nhưng bé An cứ lặp đi lặp lại điều đó. "Cô chú trong hoa chuối kêu em lại chơi. Nói trong đó mát lắm."

Bà Tư bắt đầu lo lắng thực sự. Bà biết những điển tích dân gian về việc ma quỷ hay ẩn náu trong bụi chuối, đặc biệt là những bụi chuối hột già. Bà lấy dao ra, định chặt quách cái bắp chuối đi cho xong.

Nhưng khi bà Tư vừa đưa dao lên, bụi chuối đột nhiên rùng mình, mặc dù không có gió. Cái bắp chuối tím thẫm như một mũi giáo đung đưa qua lại, nhựa đỏ ứa ra từ đỉnh, nhỏ xuống đất từng giọt rùng rợn.

Bà Tư kinh hãi lùi lại. Đêm đó, bà Tư nằm mơ thấy người phụ nữ áo trắng đứng bên giường mình, đôi mắt sâu hoắm đen ngòm nhìn bà, giọng nói âm u vang lên đầu óc bà: "Dám chạm vào hoa của ta, ta sẽ lấy mạng lũ trẻ."

Bà Tư tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Bà không dám chặt cái bắp chuối nữa, chỉ biết thắp hương cầu khấn mỗi ngày.

Về phần bé An, nó ngày càng trở nên lì lợm và ít nói hơn. Nó hay ngồi một mình dưới gốc chuối già, thì thầm với cái bắp chuối. Nó nói cái gì "cô chú cho kẹo", "cô chú dắt đi chơi nhà đẹp lắm".

Một buổi trưa, khi cả nhà đang ngủ say, thằng Bo giật mình tỉnh giấc vì không thấy bé An đâu. Nó chạy ra sân, và tim nó gần như ngừng đập khi thấy bé An đang đứng trên một cái ghế gỗ nhỏ, tay cầm con dao cắt bánh sinh nhật của nó, đang cố gắng cắt cái bắp chuối tím thẫm kia.

"An! Em làm gì vậy?" Bo rú lên, chạy tới, chộp lấy con dao từ tay em.

Bé An quay lại, đôi mắt nó lại là hai hốc tối om, nụ cười rộng đến tận mang tai. Nhựa chuối đỏ thẫm chảy ra từ miệng nó. "Cô chú trong hoa chuối muốn kẹo mà, em cắt hoa cho cô chú.." Giọng nói của An không phải là giọng trẻ con thường ngày, mà là một giọng nói trầm, khàn, đa âm sắc, như thể nhiều người đang cùng nói một lúc.

Nó dùng sức mạnh kỳ lạ của một đứa trẻ 6 tuổi, xô Bo ngã nhào, rồi lại chộp lấy con dao.

Ông Năm và Bin chạy ra, nghe tiếng Bo rú lên. Ông Năm vội vàng ôm lấy bé An, giật con dao khỏi tay nó. Bé An vùng vẫy, cắn vào tay ông Năm, nhựa chuối đỏ thẫm ứa ra từ vết cắn. Phải vất vả lắm ông Năm mới khống chế được bé An và đưa nó vào nhà.

Từ hôm đó, bé An bị ốm nặng. Nó sốt cao không ngớt, liên tục mê sảng, gọi tên "cô chú trong hoa chuối". Ông Năm đi mời bác sĩ, nhưng bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân bệnh.

Chương 5: Sự Thật Ghê Rợn Và Trận Chiến Cuối Cùng

Bà Tư biết rằng không thể chần chừ được nữa. Bà biết căn bệnh của bé An không phải là bệnh thường, mà là do tà ma quấy nhiễu. Bà quyết định đi tìm ông thầy Pháp ở làng bên cạnh.

Ông thầy Pháp là một người đàn ông già, gầy gò, có đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ lo âu. Ông nghe bà Tư kể chuyện, sắc mặt ông ngày càng trở nên nghiêm trọng.

"Ao nước đó không phải là ao nước thường," Ông thầy Pháp nói, giọng trầm buồn. "Đó là nơi phong ấn một oan hồn."

Ông thầy Pháp kể rằng, cách đây 30 năm, nơi ngôi nhà này được xây dựng, đã xảy ra một thảm kịch ghê rợn. Một người phụ nữ trẻ tên là Lan, bị người nhân tình giàu có ruồng bỏ khi cô đang mang thai, đã tuyệt vọng và treo cổ tự tử ngay tại chỗ đó. Nhưng thay vì một cái cây lớn, cô đã chọn ao nước sau nhà để kết liễu đời mình. Vì chết trong oan ức, oán khí của Lan rất mạnh, và nó đã nhập vào ao nước. Người ta đồn rằng Lan chết khi bộ đồ bà ba màu trắng vẫn còn dính máu, và từ đó bóng ma người phụ nữ áo trắng thường hiện về trong ao nước để tìm kiếm những đứa trẻ để xoa dịu nỗi đau mất con của mình.

Oán khí của Lan đã quá mạnh, những đồng tiền cổ của bà Tư không thể phong ấn cô ta mãi. Giờ đây, cô ta đang cố gắng chiếm lấy linh hồn của bé An để tái sinh.

Sắp đến ngày rằm tháng 7, ngày mà âm khí mạnh nhất. Nếu không hành động kịp thời, bé An sẽ bị cô ta mang đi vĩnh viễn.

Sáng ngày rằm, ông thầy Pháp cùng bà Tư chuẩn bị mọi thứ cho trận chiến cuối cùng. Ông Năm, mặc dù vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng trước tình trạng của bé An, ông không còn cách nào khác là làm theo lời ông thầy Pháp. Ông cùng Bin và Bo được giao nhiệm vụ chuẩn bị những tàu lá chuối hột non, sạch sẽ, để làm vật liệu cho trận chiến.

Khi màn đêm buông xuống, âm khí tràn ngập không khí. Ao nước sau nhà dường như đang run rẩy, những tàu lá chuối rách tơi tả bị gió gió giật rầm rầm như đang gào thét. Bé An nằm trên giường, mê sảng dữ dội, cơ thể nó nóng như lửa đốt.

Ông thầy Pháp bắt đầu lập đàn tế ngay trước ao nước. Ông thắp ba nén hương, niệm chú, và dùng máu gà cúng để vẽ lên một tàu lá chuối non những ký tự Pháp huyền bí.

"Oan hồn Lan! Hôm nay là ngày rằm, ta đến để giải thoát cho ngươi. Hãy bỏ oán khí, buông tha đứa trẻ ngây thơ này!" Ông thầy Pháp lớn tiếng nói.

Một tiếng cười âm u vang lên từ ao nước, hòa lẫn trong tiếng gió và tiếng sét ban trời. Bóng người phụ nữ áo trắng hiện lên giữa ao nước, đôi mắt sâu hoắm đen ngòm nhìn ông thầy Pháp, gương mặt phẳng lì trắng bệch ứa ra nhựa đỏ đỏ.

"Ta không cần giải thoát! Ta cần con của ta! Đứa trẻ đó là của ta!" Giọng nói âm u, khàn khàn vang lên, khiến ông Năm và đám trẻ con co rúm người lại.

Trận chiến bắt đầu. Bóng ma người phụ nữ áo trắng bay về phía bé An, những cánh tay gầy guộc, trắng toát, móng tay dài đen ngòm vồ lấy đứa trẻ. Ông thầy Pháp vội vàng dùng tàu lá chuối đã vẽ ký tự Pháp để chặn cô ta lại.

Nhựa chuối đỏ thẫm ứa ra từ vết chém, chảy dài xuống thân chuối. Một tia sét ban trời đánh trúng ao nước sau nhà, lửa cháy bùng lên. Bóng ma người phụ nữ áo trắng rú lên đau đớn, nhưng cô ta vẫn không buông tha bé An.

"Lan! Ngươi hãy nhìn xem!" Ông thầy Pháp đưa một bức ảnh cũ của Lan ra. "Con của ngươi, nó đang ở cõi âm âm, nó đang chờ ngươi! Đừng để oán khí chiếm lấy linh hồn ngươi, hãy bỏ oán khí và đi tìm con của mình!"

Bức ảnh cũ của Lan như một tia sáng nhỏ soi sáng bóng tối đặc quánh. Gương mặt phẳng lì trắng bệch của bóng ma đột nhiên rùng mình, hai dòng nhựa chuối đỏ thẫm chảy dài từ nơi lẽ ra là mắt.

"Con của ta.. Con của ta.." Tiếng cười âm u, khàn khàn dần dần biến thành tiếng khóc than thảm thiết.

Oán khí của Lan dần dần tan biến. Bóng người phụ nữ áo trắng tan biến vào không gian, chỉ còn lại ao nước sau nhà đang cháy bùng lên trong lửa đỏ.

Cơn sốt của bé An hạ dần. Nó tỉnh dậy, đôi mắt đen láy bình thường nhìn ông Năm và bà Tư.

"Bố ơi, bà ơi, cô áo trắng đi tìm em rồi, cô áo trắng nói em ngoan ngoãn ngoãn ngoãn ngủ ngủ ngon.." Bé An nói, giọng nói của An lại là giọng trẻ con thường ngày.

Ao nước sau nhà nhà ông Năm bị lửa cháy rụi, chỉ còn lại những gốc chuối than đen. Nhưng không khí xung quanh nhà dường như nhẹ nhàng hơn, không còn lạnh lạnh hay u ám như trước.

Từ hôm đó, bé An khỏi bệnh hoàn toàn. Ba anh em Bin, Bo và bé An lại chơi đùa trong sân nhà rộng rãi, rậm rạp cây cối, nhưng chúng không bao giờ dám đến gần chỗ ao nước đã cháy nữa. Chúng biết rằng dưới gốc ao nước sau nhà đó đã từng là nơi phong ấn một oan hồn, một câu chuyện tình yêu và cái chết đầy bi kịch.

Ông Năm cũng không còn bán tín bán nghi nữa. Ông đã chặt quách những gốc chuối than đen và trồng một vườn cây ăn trái mới mới với những loại cây mang lại may mắn, bình yên.

Nhưng câu chuyện về bóng ma người phụ nữ áo trắng dưới gốc ao nước sau nhà vẫn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng không bao giờ phai nhạt trong tâm trí của Bin và Bo. Chúng biết rằng, thế giới này không chỉ có những điều mà chúng có thể nhìn thấy, mà còn có những thế giới tâm linh đầy bí ẩn, huyền bí, đầy những oan hồn, những oán khí và những câu chuyện bi kịch không bao giờ có hồi kết.

Câu chuyện này là một bài học đắt giá về tình yêu, sự phản bội, cái chết và sự trưởng thành của trẻ trẻ con. Nó cũng là một bài học về việc cần cần phải cần phải biết cách đối diện với nỗi sợ hãi, biết cách bảo vệ những người mà mình yêu thương và biết cách trân trọng những gì mình đang có.

Hãy luôn biết cách yêu thương và trân trọng những người mà mình yêu thương, vì thế giới này rất đầy những biến cố không thể lường trước được.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back