Chương 681 Vòng đấu không thể né tránh
Tin nhắn cuối cùng vẫn nằm trên màn hình điện thoại. Lục Trạch nhìn rất lâu: "Đừng vội nhớ. Chúng ta còn rất nhiều thời gian." Hắn tắt màn hình đi. Không trả lời gì cả. Nếu đối phương thực sự muốn gặp hay nói rõ mọi chuyện, vậy sớm muộn cũng sẽ xuất hiện trực tiếp. Còn hiện tại, điều quan trọng và cấp bách hơn vẫn là chương trình Vô Danh Chi Ca đang bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác biệt. Không còn đơn thuần là những màn trình diễn cá nhân để mọi người đánh giá giọng hát. Vòng sáng tác sắp tới sẽ buộc những chiếc mặt nạ phải chứng minh thứ khó khăn nhất: Bản thân họ có thực sự hiểu âm nhạc, có tư duy sáng tạo và khả năng tự chủ trên sân khấu hay không.
Sáng hôm sau, phòng họp Tinh Vân. Dương Khải mở màn hình lớn trình bày số liệu cập nhật: Sau đêm qua, tổng lượt nghe các ca khúc của chương trình tăng hơn ba mươi phần trăm so với trước. Một nhân viên tiếp lời: Riêng ca khúc Tinh Dạ biểu diễn đã lọt vào nhóm đầu bảng xếp hạng trong chưa đầy một ngày. Chiếc mặt nạ bạc cũng tạo hiệu ứng rất mạnh, ba ca khúc cũ của anh ấy đồng loạt quay trở lại bảng xếp hạng với lượng nghe tăng vọt. Lục Trạch lật qua từng trang báo cáo một cách bình tĩnh, không có vẻ bất ngờ hay vui mừng thái quá. Đây mới chính là hiệu ứng mà chương trình mong muốn tạo ra từ đầu: Một sân khấu trực tiếp công bằng, một bài hát thực sự hay, một người nghệ sĩ cống hiến hết mình.. Sau đó chính thị trường và khán giả sẽ đưa ra câu trả lời. Không cần chương trình cố tình đẩy hay quảng bá rầm rộ, khán giả tự quyết định ai xứng đáng được yêu thích và chú ý.
Dương Khải nhanh chóng chuyển sang phần tin tức đáng chú ý khác: Có một chuyện thú vị và đáng để ý. Phan Duy Khánh vừa đăng một bài viết ngắn trên trang cá nhân. Nội dung nói gì? Dương Khải mở nội dung ra: Chỉ có một câu ngắn gọn: "Đã đến lúc dùng tác phẩm mới để nói chuyện." Bên dưới là hàng loạt bình luận của người hâm mộ và giới chuyên môn. Có người cho rằng anh đang ám chỉ Tinh Dạ và muốn đối đầu trực tiếp. Có người lại cho rằng anh chỉ đang nói về tinh thần của vòng thi sắp tới. Nhưng những người thực sự hiểu về âm nhạc đều nhận ra: Đây là một lời tuyên chiến rõ ràng. Không phải tuyên chiến với một nghệ sĩ cụ thể nào. Mà là với tất cả những người đang đứng trên sân khấu Vô Danh Chi Ca.
Lục Trạch nhìn nội dung bài viết rồi nhận xét: Anh ta chuẩn bị cho vòng này rất nghiêm túc và kỹ lưỡng. Dương Khải gật đầu đồng ý: Đúng vậy, Phan Duy Khánh đã xin đội sản xuất một khoảng thời gian riêng để hoàn toàn tập trung chuẩn bị cho tiết mục của mình. Bao lâu? Mười ngày liên tục. Không phải khoảng thời gian ngắn đâu. Anh ta muốn tự làm toàn bộ mọi thứ: Từ sáng tác, phối khí cho đến cách trình bày và ý tưởng sân khấu mà không muốn ai tham gia hay góp ý. Lục Trạch im lặng suy nghĩ. Một nghệ sĩ dám dành mười ngày chỉ để chuẩn bị một tiết mục biểu diễn trực tiếp chứng tỏ anh ta rất coi trọng cuộc thi và không hề xem nhẹ bất kỳ đối thủ nào. Đây là một đối thủ thực sự mạnh và đáng để tôn trọng, hoàn toàn không thể xem thường hay bỏ qua.
Đúng lúc đó một nhân viên khác bước vào phòng họp với tài liệu trong tay: Lục tổng, danh sách những người tiến vào vòng tiếp theo đã được xác định và hoàn tất. Tài liệu được đặt trên bàn. Lục Trạch mở ra xem: Tổng cộng mười hai người còn lại. Nhưng trong số đó chỉ có sáu người sẽ được tiếp tục đi sâu hơn sau khi hoàn thành thử thách của vòng này. Luật mới của vòng thi càng khiến mọi người phải chú ý và cảm thấy áp lực: Mỗi nghệ sĩ phải tự chọn một ca khúc, sau đó tự quyết định cách phối khí, tự tham gia xây dựng ý tưởng và cách trình bày trên sân khấu. Nếu lựa chọn sai hoặc không phù hợp, không có đội ngũ chuyên gia nào có thể cứu họ hay giúp họ hoàn thiện. Đây là vòng thi kiểm chứng năng lực âm nhạc tổng thể và toàn diện: Không chỉ đánh giá giọng hát hay cảm xúc biểu diễn, mà còn kiểm tra sự hiểu biết sâu sắc về tác phẩm, tư duy sáng tạo và khả năng tự chủ trên sân khấu.
Lục Trạch nhìn danh sách: Tên Tinh Dạ nằm ở vị trí đầu tiên. Ngay bên dưới là Phan Duy Khánh, Bạch Thành Vũ, Tô Uyển Nghi, Thương Lan.. Lâm Gia Hân đã bị loại ở vòng trước nên không còn tên trong danh sách. Nhưng có một cái tên mới khiến Lục Trạch dừng mắt lại: Diệp Tử Yên. Một ca sĩ trẻ hoàn toàn chưa có danh tiếng lớn hay thành tích đáng kể nào trong ngành. Lục Trạch hỏi: Cô gái này cũng vào được vòng này à? Đúng vậy anh ạ. Thành tích tổng hợp của cô ấy không cao lắm. Vậy lý do gì cô ấy được chọn vào vòng tiếp theo trong khi có những người nổi tiếng hơn lại phải dừng bước? Điểm biểu diễn trực tiếp của cô ấy rất tốt, chạm đến cảm xúc khán giả và được đánh giá cao bởi giám khảo. Lục Trạch gật đầu hiểu rõ và tán thành quyết định này: Đó chính là tinh thần cốt lõi của chương trình từ đầu đến cuối. Không lấy thành tích cũ hay danh tiếng làm vé vào cửa. Diệp Tử Yên có thể chưa nổi tiếng và chưa có nhiều kinh nghiệm. Nhưng nếu cô hát tốt và có năng lực thực sự, cô hoàn toàn có quyền đứng ở đây cạnh những người nổi tiếng và có nhiều thành tích hơn mình.
Dương Khải nhìn Lục Trạch hỏi: Anh nghĩ trong vòng này ai sẽ tỏa sáng và nổi bật nhất? Chưa thể biết chắc chắn được. Anh không dám đoán trước sao? Không đoán. Ngay cả Tinh Dạ anh cũng không có dự đoán gì à? Lục Trạch mỉm cười: Đặc biệt là Tinh Dạ thì lại càng không nên đoán trước. Dương Khải hiểu rõ ý anh: Một người có thể viết ra rất nhiều bài hát hay trong phòng thu khi có đủ thời gian và cảm hứng. Nhưng điều đó không có nghĩa là lúc nào cũng có thể viết ra một tác phẩm tuyệt vời trong thời gian giới hạn và dưới áp lực lớn. Cảm hứng không phải là máy móc, không phải cứ muốn là có ngay. Áp lực khi biểu diễn trực tiếp cũng hoàn toàn khác với khi thu âm trong phòng kín: Sai một nốt nhạc, khán giả nghe thấy; sai một đoạn phối khí, khán giả nghe thấy; một lựa chọn sai về cấu trúc hay cách trình bày, khán giả cũng nghe thấy và cảm nhận được. Và lần này không có cơ hội thu lại hay sửa chữa gì cả, mọi thứ đều được thể hiện trực tiếp một cách hoàn hảo hoặc có sai sót đều sẽ được mọi người chứng kiến.
Buổi tối, phòng sáng tác của Tinh Vân. Lục Trạch ngồi một mình trước cây đàn piano. Không có hệ thống nhiệm vụ nào được giao. Không có phần thưởng hay món quà kỳ diệu nào từ trên trời rơi xuống. Nhưng hệ thống Danh Vọng vẫn tồn tại như một sự ghi nhận thực tế. Một giao diện quen thuộc hiện lên trong ý thức: Danh Vọng cá nhân – Tinh Dạ, mức ảnh hưởng hiện tại đang tăng đều theo từng ngày. Hắn nhìn con số vài giây rồi chủ động tắt đi. Đối với Lục Trạch hiện tại, hệ thống Danh Vọng chỉ còn là một công cụ phụ trợ, giúp hắn quan sát sự thay đổi về mức độ ảnh hưởng của mình và chương trình. Nhưng nó không thể cho hắn một ca khúc hoàn chỉnh và tuyệt vời cho vòng sáng tác này. Không thể giúp hắn vượt qua Phan Duy Khánh và những đối thủ mạnh khác. Càng không thể quyết định khán giả sẽ thích và yêu mến bài hát nào. Những thứ quan trọng nhất đó, hắn phải tự mình suy nghĩ, sáng tác và hoàn thiện.
Lục Trạch đặt tay lên phím đàn. Một giai điệu đơn giản hiện ra trong đầu và được chơi ra. Nhưng nghe lại không hài lòng nên bỏ đi. Giai điệu thứ hai cũng được chơi ra rồi lại bị dừng và bỏ. Hắn ngồi gần hai giờ đồng hồ, thử đi thử lại nhiều lần nhưng vẫn chưa có tác phẩm nào thực sự khiến mình cảm thấy hài lòng và tự tin. Lần đầu tiên sau rất lâu, Lục Trạch cảm thấy áp lực thực sự và rõ rệt. Không phải bởi đối thủ quá mạnh hay quá nhiều kinh nghiệm. Mà bởi kỳ vọng của khán giả dành cho Tinh Dạ đã được đặt lên quá cao. Chỉ cần một tiết mục không đủ tốt, không thực sự xuất sắc, mọi nhận định và đánh giá về Tinh Dạ có thể thay đổi hoàn toàn trong một khoảnh khắc. Khán giả có thể nói Tinh Dạ chỉ may mắn cho đến lúc này. Tinh Dạ được chương trình ưu ái và nâng đỡ. Tinh Dạ không giỏi như mọi người vẫn đồn đoán và ngưỡng mộ. Đó là thứ hắn hoàn toàn không thể kiểm soát hay ngăn cản. Hắn chỉ có một cách chứng minh mình xứng đáng với sự yêu mến đó: Tạo ra những tác phẩm thực sự tốt và biểu diễn hết khả năng của mình trên sân khấu.
Đúng lúc đó cửa phòng mở ra. Tần Mộc Tuyết bước vào nhẹ nhàng. Cô nhìn Lục Trạch với ánh mắt đầy sự quan tâm: Anh vẫn chưa về nghỉ à? Chưa. Có khó khăn trong việc sáng tác phải không? Lục Trạch im lặng một lát rồi trả lời: Ừ, khá khó. Tần Mộc Tuyết không hỏi thêm gì hay đưa ra những lời khuyên rối rắm. Cô đặt một cốc nước ấm xuống bàn trước mặt anh: Vậy thì đừng cố viết tiếp khi tâm trí chưa thực sự thoải mái và sáng suốt. Lục Trạch nhìn cô: Không viết thì làm gì bây giờ? Ngủ một giấc ngon lành để đầu óc minh mẫn hơn. Không được, thời gian không cho phép. Vậy thì đi bộ một lát, hít thở không khí trong lành để thư giãn đầu óc cũng được. Cũng không được, anh còn nhiều việc phải suy nghĩ và hoàn thiện. Tần Mộc Tuyết bật cười vui vẻ trước sự kiên trì và cố gắng của anh: Vậy thì anh thực sự muốn làm gì bây giờ?
Lục Trạch nhìn cây đàn piano trước mặt với ánh mắt đầy suy nghĩ: Anh muốn tìm một bài hát mà khi anh hát lên, người nghe không nghĩ đến Tinh Dạ nổi tiếng hay Tinh Dạ được mọi người yêu mến. Vậy họ nên nghĩ đến gì khi nghe anh hát? Lục Trạch im lặng, không biết trả lời như thế nào. Tần Mộc Tuyết nhìn anh một cách dịu dàng và thông minh: Có lẽ anh đang nghĩ sai hướng rồi đấy. Sai chỗ nào? Anh không cần khiến họ quên Tinh Dạ là ai hay Tinh Dạ có bao nhiêu người yêu mến. Anh cần khiến họ nhớ vì sao ban đầu họ lại thích và yêu mến Tinh Dạ đến vậy. Lục Trạch ngẩn ra trước lời nói đơn giản nhưng sâu sắc của cô. Cả căn phòng im lặng trong giây lát.
Một lúc sau anh ngồi thẳng người lại, tinh thần thoải mái và sáng suốt hơn hẳn. Tay đặt lên phím đàn một cách tự nhiên và nhẹ nhàng hơn. Một giai điệu mới vang lên. Không mạnh mẽ, không phức tạp hay rườm rà. Nhưng giai điệu ấy rất rõ ràng, chân thực và đầy cảm xúc. Tần Mộc Tuyết không nói gì thêm, chỉ đứng yên một bên lắng nghe. Lục Trạch chơi lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Lần này anh không dừng lại hay xóa bỏ giai điệu ấy đi nữa. Anh đã tìm thấy điều mình thực sự cần.
Điện thoại trên bàn đột nhiên sáng lên, có tin nhắn mới đến. Vẫn là số điện thoại bí ẩn của người đã gửi tin nhắn cho anh từ trước. Lần này nội dung rất ngắn gọn: "Cuối cùng cậu cũng tìm được hướng đi đúng rồi." Lục Trạch dừng tay trên phím đàn, nhìn màn hình điện thoại với ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác. Sau đó một dòng chữ nữa xuất hiện liên tiếp: "Nhưng nếu cậu thực sự muốn thắng vòng này và chứng minh tất cả mọi người thì hãy nhớ một điều quan trọng: Người sẽ đối đầu với cậu không chỉ có Phan Duy Khánh mà còn có những đối thủ khác mạnh không kém." Lục Trạch nhíu mày lại khi đọc những dòng chữ này. Tin nhắn cuối cùng xuất hiện khiến anh không thể bình tĩnh nữa: "Trong số mười hai người còn lại bước vào vòng này, có một người đang biết cậu là ai sau lớp mặt nạ Tinh Dạ."
HẾT CHƯƠNG 681
Sáng hôm sau, phòng họp Tinh Vân. Dương Khải mở màn hình lớn trình bày số liệu cập nhật: Sau đêm qua, tổng lượt nghe các ca khúc của chương trình tăng hơn ba mươi phần trăm so với trước. Một nhân viên tiếp lời: Riêng ca khúc Tinh Dạ biểu diễn đã lọt vào nhóm đầu bảng xếp hạng trong chưa đầy một ngày. Chiếc mặt nạ bạc cũng tạo hiệu ứng rất mạnh, ba ca khúc cũ của anh ấy đồng loạt quay trở lại bảng xếp hạng với lượng nghe tăng vọt. Lục Trạch lật qua từng trang báo cáo một cách bình tĩnh, không có vẻ bất ngờ hay vui mừng thái quá. Đây mới chính là hiệu ứng mà chương trình mong muốn tạo ra từ đầu: Một sân khấu trực tiếp công bằng, một bài hát thực sự hay, một người nghệ sĩ cống hiến hết mình.. Sau đó chính thị trường và khán giả sẽ đưa ra câu trả lời. Không cần chương trình cố tình đẩy hay quảng bá rầm rộ, khán giả tự quyết định ai xứng đáng được yêu thích và chú ý.
Dương Khải nhanh chóng chuyển sang phần tin tức đáng chú ý khác: Có một chuyện thú vị và đáng để ý. Phan Duy Khánh vừa đăng một bài viết ngắn trên trang cá nhân. Nội dung nói gì? Dương Khải mở nội dung ra: Chỉ có một câu ngắn gọn: "Đã đến lúc dùng tác phẩm mới để nói chuyện." Bên dưới là hàng loạt bình luận của người hâm mộ và giới chuyên môn. Có người cho rằng anh đang ám chỉ Tinh Dạ và muốn đối đầu trực tiếp. Có người lại cho rằng anh chỉ đang nói về tinh thần của vòng thi sắp tới. Nhưng những người thực sự hiểu về âm nhạc đều nhận ra: Đây là một lời tuyên chiến rõ ràng. Không phải tuyên chiến với một nghệ sĩ cụ thể nào. Mà là với tất cả những người đang đứng trên sân khấu Vô Danh Chi Ca.
Lục Trạch nhìn nội dung bài viết rồi nhận xét: Anh ta chuẩn bị cho vòng này rất nghiêm túc và kỹ lưỡng. Dương Khải gật đầu đồng ý: Đúng vậy, Phan Duy Khánh đã xin đội sản xuất một khoảng thời gian riêng để hoàn toàn tập trung chuẩn bị cho tiết mục của mình. Bao lâu? Mười ngày liên tục. Không phải khoảng thời gian ngắn đâu. Anh ta muốn tự làm toàn bộ mọi thứ: Từ sáng tác, phối khí cho đến cách trình bày và ý tưởng sân khấu mà không muốn ai tham gia hay góp ý. Lục Trạch im lặng suy nghĩ. Một nghệ sĩ dám dành mười ngày chỉ để chuẩn bị một tiết mục biểu diễn trực tiếp chứng tỏ anh ta rất coi trọng cuộc thi và không hề xem nhẹ bất kỳ đối thủ nào. Đây là một đối thủ thực sự mạnh và đáng để tôn trọng, hoàn toàn không thể xem thường hay bỏ qua.
Đúng lúc đó một nhân viên khác bước vào phòng họp với tài liệu trong tay: Lục tổng, danh sách những người tiến vào vòng tiếp theo đã được xác định và hoàn tất. Tài liệu được đặt trên bàn. Lục Trạch mở ra xem: Tổng cộng mười hai người còn lại. Nhưng trong số đó chỉ có sáu người sẽ được tiếp tục đi sâu hơn sau khi hoàn thành thử thách của vòng này. Luật mới của vòng thi càng khiến mọi người phải chú ý và cảm thấy áp lực: Mỗi nghệ sĩ phải tự chọn một ca khúc, sau đó tự quyết định cách phối khí, tự tham gia xây dựng ý tưởng và cách trình bày trên sân khấu. Nếu lựa chọn sai hoặc không phù hợp, không có đội ngũ chuyên gia nào có thể cứu họ hay giúp họ hoàn thiện. Đây là vòng thi kiểm chứng năng lực âm nhạc tổng thể và toàn diện: Không chỉ đánh giá giọng hát hay cảm xúc biểu diễn, mà còn kiểm tra sự hiểu biết sâu sắc về tác phẩm, tư duy sáng tạo và khả năng tự chủ trên sân khấu.
Lục Trạch nhìn danh sách: Tên Tinh Dạ nằm ở vị trí đầu tiên. Ngay bên dưới là Phan Duy Khánh, Bạch Thành Vũ, Tô Uyển Nghi, Thương Lan.. Lâm Gia Hân đã bị loại ở vòng trước nên không còn tên trong danh sách. Nhưng có một cái tên mới khiến Lục Trạch dừng mắt lại: Diệp Tử Yên. Một ca sĩ trẻ hoàn toàn chưa có danh tiếng lớn hay thành tích đáng kể nào trong ngành. Lục Trạch hỏi: Cô gái này cũng vào được vòng này à? Đúng vậy anh ạ. Thành tích tổng hợp của cô ấy không cao lắm. Vậy lý do gì cô ấy được chọn vào vòng tiếp theo trong khi có những người nổi tiếng hơn lại phải dừng bước? Điểm biểu diễn trực tiếp của cô ấy rất tốt, chạm đến cảm xúc khán giả và được đánh giá cao bởi giám khảo. Lục Trạch gật đầu hiểu rõ và tán thành quyết định này: Đó chính là tinh thần cốt lõi của chương trình từ đầu đến cuối. Không lấy thành tích cũ hay danh tiếng làm vé vào cửa. Diệp Tử Yên có thể chưa nổi tiếng và chưa có nhiều kinh nghiệm. Nhưng nếu cô hát tốt và có năng lực thực sự, cô hoàn toàn có quyền đứng ở đây cạnh những người nổi tiếng và có nhiều thành tích hơn mình.
Dương Khải nhìn Lục Trạch hỏi: Anh nghĩ trong vòng này ai sẽ tỏa sáng và nổi bật nhất? Chưa thể biết chắc chắn được. Anh không dám đoán trước sao? Không đoán. Ngay cả Tinh Dạ anh cũng không có dự đoán gì à? Lục Trạch mỉm cười: Đặc biệt là Tinh Dạ thì lại càng không nên đoán trước. Dương Khải hiểu rõ ý anh: Một người có thể viết ra rất nhiều bài hát hay trong phòng thu khi có đủ thời gian và cảm hứng. Nhưng điều đó không có nghĩa là lúc nào cũng có thể viết ra một tác phẩm tuyệt vời trong thời gian giới hạn và dưới áp lực lớn. Cảm hứng không phải là máy móc, không phải cứ muốn là có ngay. Áp lực khi biểu diễn trực tiếp cũng hoàn toàn khác với khi thu âm trong phòng kín: Sai một nốt nhạc, khán giả nghe thấy; sai một đoạn phối khí, khán giả nghe thấy; một lựa chọn sai về cấu trúc hay cách trình bày, khán giả cũng nghe thấy và cảm nhận được. Và lần này không có cơ hội thu lại hay sửa chữa gì cả, mọi thứ đều được thể hiện trực tiếp một cách hoàn hảo hoặc có sai sót đều sẽ được mọi người chứng kiến.
Buổi tối, phòng sáng tác của Tinh Vân. Lục Trạch ngồi một mình trước cây đàn piano. Không có hệ thống nhiệm vụ nào được giao. Không có phần thưởng hay món quà kỳ diệu nào từ trên trời rơi xuống. Nhưng hệ thống Danh Vọng vẫn tồn tại như một sự ghi nhận thực tế. Một giao diện quen thuộc hiện lên trong ý thức: Danh Vọng cá nhân – Tinh Dạ, mức ảnh hưởng hiện tại đang tăng đều theo từng ngày. Hắn nhìn con số vài giây rồi chủ động tắt đi. Đối với Lục Trạch hiện tại, hệ thống Danh Vọng chỉ còn là một công cụ phụ trợ, giúp hắn quan sát sự thay đổi về mức độ ảnh hưởng của mình và chương trình. Nhưng nó không thể cho hắn một ca khúc hoàn chỉnh và tuyệt vời cho vòng sáng tác này. Không thể giúp hắn vượt qua Phan Duy Khánh và những đối thủ mạnh khác. Càng không thể quyết định khán giả sẽ thích và yêu mến bài hát nào. Những thứ quan trọng nhất đó, hắn phải tự mình suy nghĩ, sáng tác và hoàn thiện.
Lục Trạch đặt tay lên phím đàn. Một giai điệu đơn giản hiện ra trong đầu và được chơi ra. Nhưng nghe lại không hài lòng nên bỏ đi. Giai điệu thứ hai cũng được chơi ra rồi lại bị dừng và bỏ. Hắn ngồi gần hai giờ đồng hồ, thử đi thử lại nhiều lần nhưng vẫn chưa có tác phẩm nào thực sự khiến mình cảm thấy hài lòng và tự tin. Lần đầu tiên sau rất lâu, Lục Trạch cảm thấy áp lực thực sự và rõ rệt. Không phải bởi đối thủ quá mạnh hay quá nhiều kinh nghiệm. Mà bởi kỳ vọng của khán giả dành cho Tinh Dạ đã được đặt lên quá cao. Chỉ cần một tiết mục không đủ tốt, không thực sự xuất sắc, mọi nhận định và đánh giá về Tinh Dạ có thể thay đổi hoàn toàn trong một khoảnh khắc. Khán giả có thể nói Tinh Dạ chỉ may mắn cho đến lúc này. Tinh Dạ được chương trình ưu ái và nâng đỡ. Tinh Dạ không giỏi như mọi người vẫn đồn đoán và ngưỡng mộ. Đó là thứ hắn hoàn toàn không thể kiểm soát hay ngăn cản. Hắn chỉ có một cách chứng minh mình xứng đáng với sự yêu mến đó: Tạo ra những tác phẩm thực sự tốt và biểu diễn hết khả năng của mình trên sân khấu.
Đúng lúc đó cửa phòng mở ra. Tần Mộc Tuyết bước vào nhẹ nhàng. Cô nhìn Lục Trạch với ánh mắt đầy sự quan tâm: Anh vẫn chưa về nghỉ à? Chưa. Có khó khăn trong việc sáng tác phải không? Lục Trạch im lặng một lát rồi trả lời: Ừ, khá khó. Tần Mộc Tuyết không hỏi thêm gì hay đưa ra những lời khuyên rối rắm. Cô đặt một cốc nước ấm xuống bàn trước mặt anh: Vậy thì đừng cố viết tiếp khi tâm trí chưa thực sự thoải mái và sáng suốt. Lục Trạch nhìn cô: Không viết thì làm gì bây giờ? Ngủ một giấc ngon lành để đầu óc minh mẫn hơn. Không được, thời gian không cho phép. Vậy thì đi bộ một lát, hít thở không khí trong lành để thư giãn đầu óc cũng được. Cũng không được, anh còn nhiều việc phải suy nghĩ và hoàn thiện. Tần Mộc Tuyết bật cười vui vẻ trước sự kiên trì và cố gắng của anh: Vậy thì anh thực sự muốn làm gì bây giờ?
Lục Trạch nhìn cây đàn piano trước mặt với ánh mắt đầy suy nghĩ: Anh muốn tìm một bài hát mà khi anh hát lên, người nghe không nghĩ đến Tinh Dạ nổi tiếng hay Tinh Dạ được mọi người yêu mến. Vậy họ nên nghĩ đến gì khi nghe anh hát? Lục Trạch im lặng, không biết trả lời như thế nào. Tần Mộc Tuyết nhìn anh một cách dịu dàng và thông minh: Có lẽ anh đang nghĩ sai hướng rồi đấy. Sai chỗ nào? Anh không cần khiến họ quên Tinh Dạ là ai hay Tinh Dạ có bao nhiêu người yêu mến. Anh cần khiến họ nhớ vì sao ban đầu họ lại thích và yêu mến Tinh Dạ đến vậy. Lục Trạch ngẩn ra trước lời nói đơn giản nhưng sâu sắc của cô. Cả căn phòng im lặng trong giây lát.
Một lúc sau anh ngồi thẳng người lại, tinh thần thoải mái và sáng suốt hơn hẳn. Tay đặt lên phím đàn một cách tự nhiên và nhẹ nhàng hơn. Một giai điệu mới vang lên. Không mạnh mẽ, không phức tạp hay rườm rà. Nhưng giai điệu ấy rất rõ ràng, chân thực và đầy cảm xúc. Tần Mộc Tuyết không nói gì thêm, chỉ đứng yên một bên lắng nghe. Lục Trạch chơi lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Lần này anh không dừng lại hay xóa bỏ giai điệu ấy đi nữa. Anh đã tìm thấy điều mình thực sự cần.
Điện thoại trên bàn đột nhiên sáng lên, có tin nhắn mới đến. Vẫn là số điện thoại bí ẩn của người đã gửi tin nhắn cho anh từ trước. Lần này nội dung rất ngắn gọn: "Cuối cùng cậu cũng tìm được hướng đi đúng rồi." Lục Trạch dừng tay trên phím đàn, nhìn màn hình điện thoại với ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác. Sau đó một dòng chữ nữa xuất hiện liên tiếp: "Nhưng nếu cậu thực sự muốn thắng vòng này và chứng minh tất cả mọi người thì hãy nhớ một điều quan trọng: Người sẽ đối đầu với cậu không chỉ có Phan Duy Khánh mà còn có những đối thủ khác mạnh không kém." Lục Trạch nhíu mày lại khi đọc những dòng chữ này. Tin nhắn cuối cùng xuất hiện khiến anh không thể bình tĩnh nữa: "Trong số mười hai người còn lại bước vào vòng này, có một người đang biết cậu là ai sau lớp mặt nạ Tinh Dạ."
HẾT CHƯƠNG 681
