BÌNH CHỌN CHO "TAM DIỆN TRÙM GIẢI TRÍ

  • 1. Theo bạn Lục Trạch dùng thân phận nào vả mặt đã nhất? - Vo Danh- Tinh Dạ- Tạ Hành

    Votes: 0 0.0%
  • 2. Bạn muốn chương tới Lục Trạch làm gì? - Mở công ty Tinh Vân - Thu mua đối thủ - Lộ thân phận

    Votes: 0 0.0%
  • Mọi người vote + cmt lý do đi để tác giả có động lực ra chương mới

    Votes: 0 0.0%

  • Số người bình chọn
    0
  • Poll closed .
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 701 Người đầu tiên bước ra

Ánh đèn đầu tiên bật sáng rực rỡ, cả trường quay chìm trong tiếng vỗ tay vang dội. Trên màn hình khổng lồ, ba mươi hai chiếc mặt nạ lần lượt hiện ra. Không có tên, không có lai lịch, không có những danh hiệu từng khiến cả nước phải ngước nhìn. Chỉ có những hình dáng và màu sắc khác nhau, bình đẳng với tất cả. Giọng người dẫn chương trình vang lên trang trọng giữa không gian rộng lớn: "Chào mừng tất cả mọi người đến với Ẩn Danh Chi Ca." Tiếng reo hò lập tức dâng lên như sóng. "Đây là sân khấu trực tiếp, không chỉnh sửa, không quay lại, không có cơ hội làm lại. Không ai được ưu tiên vì danh tiếng, không ai bị loại chỉ vì từng thất bại, và cũng không ai được ở lại chỉ vì từng đứng trên đỉnh cao."

Màn hình phía sau chuyển sang hình ảnh ba mươi hai chiếc mặt nạ xếp thành hàng ngăn nắp. "Ở nơi này, thân phận không có giá trị. Chỉ có âm nhạc mới có quyền quyết định ai được ở lại và ai phải rời đi." Khán giả đồng loạt vỗ tay, không khí càng lúc càng nóng bỏng. Phía sau sân khấu, ba mươi hai người đang im lặng chờ đến lượt mình. Có người hít sâu để bình tĩnh, có người nhắm mắt tập trung, có người chăm chú nhìn chiếc micro trong tay, có người cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay lại siết chặt. Tất cả đều hiểu rõ: Kể từ khoảnh khắc chương trình bắt đầu, không còn đường lùi.

Người dẫn chương trình nhìn thẳng vào ống kính: "Vòng đầu tiên, sân khấu ra mắt. Ba mươi hai chiếc mặt nạ, ba mươi hai giọng hát. Nhưng chỉ những người đủ sức chạm đến trái tim khán giả mới có thể tiếp tục. Và ngay trong vòng đầu tiên, chúng ta sẽ chứng kiến những chiếc mặt nạ đầu tiên phải tạm biệt sân khấu." Không khí lập tức căng thẳng. Lục Trạch đứng ở khu vực giám sát phía sau, ánh mắt lướt qua từng số thứ tự trên màn hình. Hắn không tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bởi ở đây không có tên, chỉ có mã số. Đó cũng chính là điều hắn mong muốn từ đầu: Một sân khấu mà ngay cả người tạo ra nó cũng phải chờ để biết ai thực sự mạnh.

"Xin mời chiếc mặt nạ đầu tiên!" Người dẫn chương trình giơ tay ra hiệu. Ánh đèn chính tắt, chỉ còn một chùm sáng vàng ấm áp chiếu xuống lối vào. Tiếng nhạc dàn dây nhẹ nhàng vang lên, một người mặc trang phục trắng bước ra, trên mặt là chiếc mặt nạ hình con chim đang dang cánh. Khán giả lập tức reo hò chào đón. "Bạn có muốn giới thiệu một chút về mình không?" Người đeo mặt nạ lắc đầu nhẹ nhàng: "Ở đây không có tên, chỉ có giọng hát." Cả trường quay bật cười thích thú. "Được vậy thì tốt quá. Vậy hãy dùng âm nhạc để nói với chúng ta nhé."

Ban nhạc bắt đầu chơi một bản ballad dịu sâu, không quá phức tạp nhưng đầy cảm xúc. Ngay khi giọng hát đầu tiên vang lên, không gian dường như lặng đi. Giọng hát ấy không quá mạnh, không có những nốt cao phô trương hay kỹ thuật rườm rà. Nhưng từng lời ca đều thấm đẫm cảm xúc thật, có chút khàn nhẹ ở cuối câu, có chút ngập ngừng trước những đoạn cao trào như đang cố gắng kìm nén cảm xúc. Khán giả chăm chú lắng nghe, nhiều người nghiêng người về phía trước, để lại tất cả sự tò mò sang một bên.

Lục Trạch quan sát màn hình phân tích: Đây không phải Thiên Vương, cũng không phải người mới hoàn toàn. Cách lấy hơi và kiểm soát nhịp điệu cho thấy người này đã hát nhiều năm. Nhưng ở từng nét biểu hiện lại có chút thiếu tự tin, có lẽ đã trải qua một giai đoạn rất dài không được đứng trên sân khấu, không được hát trước công chúng. Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên kéo dài, không quá cuồng nhiệt nhưng đủ ấm áp và chân thành.

"Bạn nghĩ mình vừa biểu diễn thế nào?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ im lặng vài giây rồi trả lời một cách thành thật: "Không tốt như tôi mong muốn, vẫn còn chỗ chưa hoàn hảo." Câu trả lời khiến khán giả thích thú nhưng cũng khiến những người trong nghề chú ý. Người này không né tránh điểm yếu, không tự cao tự đại. Giám khảo lần lượt nhận xét: "Giọng hát có cảm xúc rất chân thực, nhưng phần đầu hơi căng, chưa hoàn toàn thả lỏng." "Tôi đồng ý, nửa sau bài hát bắt đầu mất hơi, nhưng tôi rất thích cách bạn xử lý, bạn không cố chứng minh mình giỏi mà chỉ muốn kể câu chuyện của bài hát." Giám khảo thứ ba lại có ý kiến khác: "Nếu chỉ xét về kỹ thuật thuần túy, đây chưa phải tiết mục xuất sắc nhất vòng này."

Không khí trở nên căng thẳng khi kết quả bình chọn trực tiếp bắt đầu hiện ra trên màn hình lớn. Tỷ lệ an toàn và nguy hiểm liên tục thay đổi theo từng giây. Ban đầu tỷ lệ an toàn chỉ vừa đủ, sau đó dần giảm xuống, hai chữ nguy hiểm hiện lên với màu đỏ nhấp nhô. Người đeo mặt nạ con chim siết chặt hai tay, thân thể hơi run. Lục Trạch đứng im, không can thiệp, không điều chỉnh bất kỳ con số nào. Đây là lựa chọn của khán giả, và nếu chương trình muốn tồn tại một cách chân thực, hắn phải chấp nhận cả những kết quả mình có thể không mong đợi.

Cuối cùng, người dẫn chương trình công bố: "Chiếc mặt nạ đầu tiên.. An toàn!" Tiếng reo hò vang lên khắp trường quay. Người đeo mặt nạ cúi đầu, hai vai run nhẹ vì xúc động, rồi quay bước về khu vực chờ. Không ai biết anh là ai, nhưng ít nhất anh còn có cơ hội tiếp tục hát, tiếp tục nói bằng chính giọng của mình.

"Xin mời chiếc mặt nạ thứ hai!" Lần này một người đàn ông cao lớn bước ra với chiếc mặt nạ màu đen huyền bí. Ngay khi nhạc mở đầu vừa vang lên, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Giọng hát mạnh mẽ, chắc chắn đến kinh ngạc, những nốt cao kéo dài liên tục mà không hề có dấu hiệu run hay dao động. Đến đoạn cao trào, cả trường quay bùng nổ, khán giả đứng bật dậy vỗ tay và reo hò như sóng cuộn. Ba giám khảo nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc: "Người này rất mạnh, mạnh về mọi mặt." "Không chỉ mạnh, anh ta biết chính xác cách làm chủ sân khấu, cách điều khiển cảm xúc khán giả."

Lục Trạch nhìn màn hình phân tích một cách nghiêm nghị. Đây mới là đối thủ thực sự. Không chỉ có kỹ thuật hoàn hảo, giọng hát ổn định, mà còn có sự bình tĩnh và kinh nghiệm trên sân khấu mà không phải ai cũng có. Khán giả bình chọn tăng vọt ngay từ những giây đầu tiên, tỷ lệ an toàn ở mức cực cao. "Chiếc mặt nạ thứ hai, an toàn với số điểm ấn tượng nhất cho đến lúc này!" Người dẫn chương trình công bố. Nhưng người đó chỉ nhẹ nhàng cúi chào, không có bất kỳ biểu hiện đắc ý hay tự mãn nào. Lục Trạch càng chắc chắn hơn: Đây không phải người mới, chắc chắn đã đứng trên sân khấu rất nhiều năm. Và thân phận của anh ta sẽ chỉ được tiết lộ khi chính anh ta phải rời đi.

"Và bây giờ.." Người dẫn chương trình hạ giọng, ánh mắt hướng về lối vào. "Xin mời chiếc mặt nạ thứ ba!" Ánh đèn toàn trường quay tắt hẳn, chỉ còn một luồng sáng trắng chiếu thẳng xuống vị trí trung tâm. Khán giả lập tức trở nên kích động, tiếng xì xầm lan ra khắp nơi. Đây chính là chiếc mặt nạ đã khiến mạng xã hội tranh luận suốt nhiều ngày, người đã chủ động yêu cầu đổi thứ tự biểu diễn lên vị trí thứ ba.

Lục Trạch đứng im phía sau sân khấu, không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường. Hắn bất giác nín thở khi nghe tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Một bước, hai bước, ba bước. Người mặc toàn đồ đen bước ra từ trong bóng tối, trên mặt là chiếc mặt nạ màu bạc sáng bóng che kín toàn bộ khuôn mặt. Khán giả lập tức reo hò to nhất từ đầu chương trình. Chỉ riêng cách bước đi, cách đứng yên trước micro đã toát lên một sự bình tĩnh và sâu lắng khó tả.

"Bạn chính là người đã chủ động yêu cầu đổi vị trí lên thứ ba phải không?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai gật đầu: "Đúng vậy." "Tại sao lại chọn vị trí này, khi mọi người đều biết ba người đầu tiên luôn chịu nhiều bất lợi?" Một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi giọng nói vang lên, trầm ấm và có chút quen thuộc đến lạ thường: "Bởi vì có một bài hát, tôi đã chờ rất nhiều năm để được hát nó trên sân khấu này."

Cả trường quay lập tức ồ lên tò mò. "Bài hát này có ý nghĩa đặc biệt với bạn phải không?" "Rất đặc biệt." "Bạn có tự sáng tác không?" "Không." "Vậy ai là người viết ra nó?" Chiếc mặt nạ im lặng vài giây, thời gian dường như chậm lại. Rồi anh trả lời một cách chậm rãi, từng từ rõ ràng: "Người mà tôi muốn gặp lại sau rất lâu."

Cả trường quay nổ tung trong tiếng reo hò và bàn tán. Lục Trạch đứng bất động, máu dường như ngừng chảy trong tĩnh mạch khi những nốt piano đầu tiên vang lên. Đó chính là giai điệu mà chính hắn đã viết vào những ngày đầu mới bước vào ngành, một bản nhạc chưa bao giờ phát hành, chưa bao giờ đưa cho ai thu âm. Nhưng lần này, phần phối khí đã hoàn toàn thay đổi, được sắp xếp lại một cách tỉ mỉ và đầy cảm xúc hơn bao giờ hết.

Người số ba mươi hai hít sâu một hơi, tay nắm chặt micro rồi cất tiếng hát. Chỉ một câu đầu tiên thôi, Lục Trạch đã biết chắc chắn một điều: Người này không đến đây để thi đấu, không đến đây để giành giải thưởng hay danh tiếng. Anh đến đây để nói chuyện với hắn, qua từng lời ca, từng nốt nhạc. Và khi câu hát thứ hai vang lên, sắc mặt Lục Trạch hoàn toàn thay đổi, bởi đó chính là lời bài hát mà chỉ có hai người từng biết đến.

HẾT CHƯƠNG 701
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 702 Người mà anh muốn gặp lại



Câu hát thứ hai vang lên, cả trường quay lập tức im lặng hoàn toàn. Không phải im lặng vì quá kinh ngạc hay bị chấn động, mà là sự tập trung cao độ của hàng nghìn người cùng lúc hướng về một giọng hát duy nhất. Người số ba mươi hai không cố gắng phô diễn kỹ thuật, không kéo dài những nốt cao để gây ấn tượng hay nhận được tiếng vỗ tay. Anh hát rất nhẹ nhàng, từng lời ca được thả ra một cách tự nhiên, mỗi chữ đều có khoảng dừng vừa đủ, như thể người đứng trên sân khấu không phải đang biểu diễn cho khán giả, mà đang lặng lẽ kể lại một câu chuyện đã xảy ra rất lâu, một câu chuyện mà chỉ có anh và một người khác từng biết.

Lục Trạch đứng phía sau sân khấu, bàn tay vô thức siết chặt lại thành nắm đấm. Hắn nhận ra ngay cách xử lý giai điệu, cách đặt trọng âm và cả cảm xúc ẩn sâu trong từng câu hát. Nhưng hắn vẫn chưa thể nói ra tên người kia. Bởi giọng hát có thể thay đổi, cách phát âm có thể điều chỉnh để che giấu thân phận, nhưng cảm xúc thật thì rất khó giả tạo. Người số ba mươi hai đang hát bài hát do chính Lục Trạch viết, nhưng không hát theo cách mà Lục Trạch từng tưởng tượng hay từng soạn bản nhạc. Đối phương đã thay đổi hoàn toàn phần phối khí, thay đổi nhịp điệu, thậm chí thay đổi cách xử lý đoạn cao trào để phù hợp với cảm xúc của chính mình. Điều đó chứng minh một điều rất rõ ràng: Người này không chỉ nghe qua bài hát mà thực sự hiểu từng nốt nhạc, từng lời ca, hiểu cả những điều mà bài hát muốn nói.

Đến đoạn điệp khúc, ban nhạc đồng loạt nâng cao cường độ, ánh sáng phía sau sân khấu chuyển động theo nhịp nhạc tạo không khí đầy cảm xúc. Người số ba mươi hai ngẩng đầu lên, nốt cao bật ra một cách tự nhiên, không quá dài nhưng rất sạch, rõ ràng và đầy sức nặng. Khán giả lập tức bùng nổ, nhiều người đứng bật dậy vỗ tay và reo hò. Người dẫn chương trình nhìn màn hình theo dõi trực tiếp với vẻ ngạc nhiên: "Phản ứng của khán giả dành cho tiết mục này đang tăng rất nhanh và mạnh mẽ."

Trên màn hình lớn, tỷ lệ bình chọn an toàn nhảy liên tục theo từng giây. Một phần khán giả đã ngay lập tức chọn an toàn, một phần vẫn đang quan sát và cân nhắc, nhưng gần như không ai rời mắt khỏi chiếc mặt nạ số ba mươi hai. Ba giám khảo cũng không vội vàng nhận xét hay đưa ra ý kiến, họ lặng lẽ lắng nghe cho đến khi bài hát kết thúc hoàn toàn. Đó là sự tôn trọng lớn nhất dành cho người biểu diễn.

Đến đoạn cuối bài, người số ba mươi hai bất ngờ hạ giọng xuống rất thấp, không còn kỹ thuật phức tạp, không còn dàn nhạc to tiếng, chỉ còn lại một câu hát rất nhẹ, như một lời thì thầm tâm tình. Tiếng nhạc dừng lại hoàn toàn, không gian trường quay im lặng hai giây như đang chờ đợi điều gì. Sau đó, toàn bộ hàng nghìn người cùng lúc bùng nổ, tiếng vỗ tay kéo dài mãi không ngớt. Người số ba mươi hai chỉ cúi đầu nhẹ nhàng, không cười, không giơ tay chào, chỉ đứng yên tại vị trí như đang chờ đợi một điều gì đó.

Người dẫn chương trình bước tới gần anh: "Đây là một tiết mục rất đặc biệt, đầy cảm xúc và để lại ấn tượng sâu sắc cho tất cả chúng ta. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi lại một câu: Bạn nói bài hát này dành cho một người mà bạn muốn gặp lại, vậy người đó có đang ở đây hôm nay không?" Chiếc mặt nạ hơi nghiêng một chút: "Có lẽ." Cả trường quay lại ồ lên vì tò mò: "Có lẽ? Tại sao lại là có lẽ, bạn không chắc chắn sao?" "Không chắc chắn hoàn toàn." "Vậy nếu người đó đang xem chương trình qua màn hình thì sao?" Người số ba mươi hai nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói chậm rãi và đầy ý nghĩa: "Thì người đó chắc chắn sẽ hiểu."

Lục Trạch không nói một lời, chỉ đứng yên với cảm xúc phức tạp trong lòng. Tần Mộc Tuyết đứng không xa lắm, cô quan sát từng biểu hiện nhỏ trên mặt Lục Trạch nhưng cũng không hỏi hay nói gì. Bởi đây là sân khấu trực tiếp, mọi thứ đang diễn ra trước hàng triệu người, một câu hỏi hay một hành động sai thời điểm đều có thể gây ra những ảnh hưởng khó lường.

Ba giám khảo lần lượt đưa ra nhận xét. Giám khảo đầu tiên nói: "Giọng hát của bạn rất tốt, nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải giọng hát hay kỹ thuật, mà là cách bạn xử lý bài hát. Bạn không cố gắng làm nó giống bản gốc hay theo một khuôn mẫu nào, bạn thực sự đã biến bài hát thành câu chuyện của riêng mình." Giám khảo thứ hai gật đầu đồng thời nhưng cũng đưa ra ý kiến thẳng thắn: "Có một điều tôi muốn nói rõ: Đây là tiết mục rất mạnh và rất ấn tượng cho đến lúc này. Nhưng tôi vẫn chưa thể nói bạn là người mạnh nhất chương trình, bởi còn rất nhiều người chưa biểu diễn và chúng ta cần xem xét tất cả một cách công bằng."

Khán giả lập tức chia sẻ hai ý kiến khác nhau, một số người không đồng ý trong khi số khác lại hoàn toàn tán thành ý kiến này. Bởi chương trình mới chỉ bắt đầu, không thể chỉ dựa vào một tiết mục mà đưa ra kết luận cuối cùng. Giám khảo thứ ba cũng nói: "Đúng vậy, bạn có kỹ thuật tốt, có cảm xúc chân thực, có khả năng làm chủ sân khấu rất tốt. Nhưng vòng đầu tiên còn rất dài, những người biểu diễn sau bạn hoàn toàn có thể mạnh hơn và ấn tượng hơn."

Người số ba mươi hai lắng nghe một cách khiêm tốn rồi gật đầu: "Tôi hiểu." "Bạn không sợ bị đánh giá thấp hay bị người khác vượt qua sao?" "Có, tôi rất sợ." "Vậy tại sao bạn vẫn kiên quyết chọn biểu diễn thứ ba, vị trí vốn được coi là không thuận lợi?" Người số ba mươi hai im lặng một lát rồi trả lời một cách chân thành: "Vì tôi không muốn chờ nữa."

Câu nói rất đơn giản nhưng lại khiến Lục Trạch khẽ nhíu mày. Không muốn chờ nữa. Anh thật sự đang chờ một người, hay đang chờ một cơ hội? Hay đang có một mục tiêu khác mà không ai biết?

Bảng bình chọn trực tiếp hiện ra trên màn hình lớn, tỷ lệ an toàn tăng mạnh mẽ nhưng chưa đạt mức cao nhất tuyệt đối. Một bộ phận khán giả vẫn cho rằng người số hai có màn trình diễn hoàn hảo hơn về kỹ thuật, trong khi bộ phận khác lại thích người số ba mươi hai vì cảm xúc và sự chân thực. Các diễn đàn mạng xã hội lập tức bùng nổ: "Giọng này là ai vậy? Nghe quen quá nhưng không nhớ nổi là ai", "Cách nhả chữ và đặt trọng âm rất giống một ca sĩ từng rất nổi tiếng nhiều năm trước", "Không thể nào, người đó đã nghỉ hát rất lâu rồi", "Bài hát này có phải của Tinh Dạ không?", "Không giống phong cách hiện tại của Tinh Dạ chút nào", "Nhưng giai điệu và cách viết rõ ràng rất giống phong cách của Tinh Dạ", "Nếu không phải Tinh Dạ thì ai lại có bài hát chưa phát hành này?".

Những bình luận và suy đoán lan truyền với tốc độ chóng mặt, cái tên Tinh Dạ lần đầu tiên xuất hiện với mật độ dày đặc trên mọi diễn đàn. Lục Trạch nhìn màn hình theo dõi các bình luận, không hề bất ngờ về điều đó, chỉ là không nghĩ mọi thứ sẽ diễn ra nhanh đến vậy. Dấu vết đã bắt đầu xuất hiện, nhưng vẫn chưa đủ để khẳng định chắc chắn đó là ai. Đó chính là điều Lục Trạch mong muốn: Khán giả có quyền nghi ngờ, có quyền suy đoán, nhưng không ai được kết luận cho đến khi chiếc mặt nạ được tháo ra một cách chính thức theo luật của chương trình.

Người số ba mươi hai bước xuống sân khấu, khi đi ngang khu vực chờ phía sau, anh dừng bước lại một lát. Không nhìn về phía Lục Trạch, chỉ nói một câu rất nhỏ đủ để hai người nghe thấy: "Bài hát năm đó, cuối cùng cũng có người thực sự lắng nghe rồi." Lục Trạch nhìn anh với ánh mắt chăm chú: "Anh đang muốn nói gì vậy?" Người số ba mươi hai không trả lời, anh tiếp tục bước đi về khu vực chờ.

Đúng lúc đó, một nhân viên chạy tới với vẻ mặt hơi lo lắng: "Lục tổng ạ!" "Có chuyện gì vậy?" "Chúng tôi phát hiện có điểm bất thường trong hệ thống bình chọn." "Vấn đề gì, hệ thống có bị lỗi không?" "Không phải lỗi hệ thống ạ. Có một nhóm tài khoản đang đồng loạt bình chọn cho người số ba mươi hai, số lượng bình chọn tăng một cách bất thường và có tổ chức." "Bao nhiêu tài khoản?" "Đang liên tục tăng, chưa thể thống kê chính xác." "Có dấu hiệu gian lận hay thao túng kết quả không?" "Chưa thể xác định chắc chắn ạ."

Lục Trạch nhìn màn hình, con số bình chọn vẫn đang tăng nhanh một cách khó hiểu. Điều đáng sợ không phải là số lượng bình chọn hay tốc độ tăng, mà là dấu hiệu cho thấy có một nhóm người đã chuẩn bị sẵn, đã chờ đợi từ rất lâu để làm điều này. Lục Trạch lập tức ra lệnh: "Kiểm tra toàn bộ nguồn gốc và các tài khoản này một cách chi tiết. Tuyệt đối không được xóa hay thay đổi bất kỳ con số nào, không được can thiệp vào kết quả. Chỉ cần xác minh xem có vi phạm hay không thôi." "Vâng, tôi sẽ thực hiện ngay."

Lục Trạch quay lại nhìn về phía sân khấu. Chương trình mới chỉ chính thức bắt đầu được một thời gian ngắn, nhưng đã có người muốn can thiệp, muốn thao túng kết quả. Nếu đó là fan hâm mộ của người số ba mươi hai, thì có thể hiểu được sự nhiệt tình. Nhưng nếu có ai đó cố tình thao túng để tạo ra ảnh hưởng hay mục đích khác, thì chuyện này không còn đơn giản nữa.

Người dẫn chương trình lại bước ra giữa sân khấu: "Tiết mục tiếp theo, xin mời chiếc mặt nạ thứ tư!" Ánh đèn thay đổi, một cô gái bước ra với chiếc mặt nạ màu xanh lá cây thanh lịch. Khán giả lập tức vỗ tay chào đón. Nhưng ngay khi cô cất tiếng hát đầu tiên, Lục Trạch lập tức quay đầu lại với vẻ mặt nghiêm nghị. Bởi giọng hát này không hề thua kém người số ba mươi hai, thậm chí ở một số khía cạnh còn mạnh mẽ và ấn tượng hơn. Và điều đáng sợ nhất là: Cô gái này hoàn toàn không biết người số ba mươi hai là ai, cũng không hiểu những điều anh ta muốn nói. Cô chỉ có một mục tiêu duy nhất: Thắng.

HẾT CHƯƠNG 702
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 703 Đối thủ thật sự

Tiếng vỗ tay vẫn chưa dứt hẳn, chiếc mặt nạ màu xanh bước ra giữa sân khấu. Cô không ngước nhìn khán giả quá lâu, cũng không quan sát ban giám khảo, chỉ đứng yên trước micro với tư thế thẳng tắp nhưng vẫn toát lên sự dịu dàng. Người dẫn chương trình mỉm cười: "Chiếc mặt nạ số bốn, bạn có điều gì muốn nói trước khi bắt đầu không?" Cô gái lắc đầu nhẹ nhàng: "Không ạ." "Vậy thì mời bạn bắt đầu."

Ánh đèn dịu xuống, tiếng nhạc dàn dây vang lên mềm mại. Chỉ vài giây đầu tiên, Lục Trạch đã ngồi thẳng người. Giọng hát của cô rất sáng, trong trẻo và tự nhiên. Nhưng thứ khiến hắn chú ý nhất không phải chất giọng hay kỹ thuật, mà là cách cô kiểm soát cảm xúc. Không vội vàng thể hiện, không cố tạo cao trào ngay từ đầu, cô giữ lại mọi thứ, từng câu hát đều kéo người nghe đi sâu dần vào không khí và tâm trạng của bài hát. Đến phần điệp khúc, ban nhạc tăng cường độ, nhưng cô gái vẫn không thay đổi biểu cảm, vẫn giữ vững nhịp điệu và cảm xúc. Rồi một nốt cao bật ra, trong trẻo, ổn định, không hề có dấu hiệu ép giọng hay run tay. Khán giả lập tức phát ra tiếng kinh ngạc, một giám khảo ngồi thẳng dậy, người bên cạnh khẽ gật đầu tán thành.

Lục Trạch nhìn màn hình phân tích và hiểu rõ: Người số bốn không phải người mới. Ít nhất cô đã có nhiều năm luyện tập chuyên nghiệp. Nhưng khả năng kiểm soát sân khấu lại quá tốt so với một ca sĩ trẻ bình thường. Cô biết chính xác lúc nào phải giữ lại, lúc nào phải đẩy cảm xúc lên, lúc nào nên để ban nhạc lùi xuống để giọng hát trở thành trung tâm duy nhất. Đến câu cuối, cô hạ giọng xuống rất thấp, nhạc cũng dừng lại hoàn toàn, một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua rồi cả trường quay bùng nổ trong tiếng vỗ tay kéo dài. Khán giả đứng dậy reo hò, phản ứng này đã vượt quá mọi dự đoán của ban tổ chức.

Cô gái cúi đầu chào, bàn tay cầm micro hơi run. Chỉ có điều khán giả không nhìn thấy, nhưng Lục Trạch nhìn thấy rõ: Cô cũng đang căng thẳng, cũng đang sợ, chỉ là cô biết cách che giấu rất tốt. Người dẫn chương trình bước tới: "Chiếc mặt nạ số bốn, tôi nghĩ bây giờ câu hỏi đầu tiên không phải bạn là ai, mà là bạn luyện giọng bao nhiêu năm rồi?" Khán giả cười lớn, cô gái trả lời: "Không nhớ nữa ạ." "Không nhớ?" "Vì tôi bắt đầu học hát từ khi còn rất nhỏ." "Vậy hôm nay bạn muốn đạt được điều gì trên sân khấu này?" Cô im lặng một lát, ánh mắt sau lớp mặt nạ nhìn về phía khán giả: "Muốn được nghe."

Một câu trả lời ngắn gọn nhưng lập tức thay đổi không khí. "Bạn muốn được nghe? Nghĩa là trước đây không có ai thực sự lắng nghe bạn sao?" Cô gái không trả lời ngay, im lặng kéo dài vài giây rồi cô nói một cách nhẹ nhàng: "Có người nghe. Nhưng không đủ." Cả trường quay yên lặng, không ai biết câu chuyện đằng sau câu nói đó, nhưng mọi người đều cảm nhận được sự chân thành và nỗi niềm ẩn giấu.

Ban giám khảo lần lượt nhận xét. Giám khảo đầu tiên nói: "Nếu chỉ xét về kỹ thuật, đây là tiết mục tốt nhất từ đầu chương trình đến giờ." Một số khán giả lập tức reo lên đồng tình. Giám khảo thứ hai lại không hoàn toàn đồng ý: "Không, về kỹ thuật tôi hoàn toàn đồng ý với bạn. Nhưng nếu xét về cảm xúc, tôi vẫn thích chiếc mặt nạ số ba mươi hai hơn." Cả trường quay lập tức xôn xao. Người số bốn hơi nghiêng đầu, không có vẻ khó chịu hay tức giận, chỉ hỏi một cách bình tĩnh: "Vì sao ạ?" Giám khảo nhìn cô: "Bởi vì cậu ấy khiến tôi cảm thấy cậu ấy đang hát cho một người duy nhất. Còn bạn, bạn đang hát cho cả sân khấu, cho tất cả mọi người."

Cô gái im lặng vài giây rồi mỉm cười: "Vậy thì tôi sẽ cố gắng hát cho một người ở lần sau." Câu trả lời thông minh và duyên dáng khiến khán giả bật cười thích thú. Nhưng Lục Trạch lại chú ý đến một điểm khác: Cô gái không hề bị đánh mất bình tĩnh, không tranh luận, không phản bác khi nhận được nhận xét bất lợi. Đó là tư duy và thái độ của một người đã trải qua cạnh tranh thực sự, người hiểu rõ luật chơi và biết cách chấp nhận ý kiến khác nhau.

Bảng bình chọn trực tiếp hiện ra, tỷ lệ an toàn của người số bốn tăng rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã vượt qua cả người số ba mươi hai. Khán giả bắt đầu tranh luận: Có người thích số ba mươi hai vì cảm xúc sâu lắng, có người cho rằng số bốn mới là người có kỹ thuật hoàn hảo nhất, có người lại ủng hộ số một vì sự chân thành và đơn giản. Không có một đáp án duy nhất, đó chính là vẻ đẹp của sân khấu này.

Đúng lúc đó, một nhân viên chạy tới bên Lục Trạch: "Lục tổng ạ, kết quả kiểm tra bình chọn của số ba mươi hai đã có." "Có phát hiện vấn đề gì không?" "Không ạ, không có dấu hiệu gian lận hay thao túng hệ thống nào." Lục Trạch khẽ gật đầu nhẹ nhõm: "Vậy là người hâm mộ bình thường thôi." "Có thể là fan cũ hoặc người yêu thích bài hát ạ." Lục Trạch nhìn bảng số liệu: Một nhóm tài khoản đã bình chọn rất sớm, nhưng hành vi hoàn toàn hợp lệ, không vi phạm bất kỳ quy định nào. Ít nhất cho đến lúc này, chương trình vẫn hoàn toàn sạch và công bằng.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình công bố kết quả: "Chiếc mặt nạ số bốn, an toàn với tỷ lệ bình chọn rất cao!" Tiếng reo hò vang lên khắp nơi. Cô gái cúi đầu chào rồi quay người rời sân khấu. Nhưng trước khi bước vào hậu trường, cô quay lại nhìn chiếc mặt nạ số ba mươi hai đang đứng trong khu vực chờ. Hai người nhìn nhau một lát, không ai nói một lời, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả: Đây là đối thủ thực sự, không phải bạn bè, không phải đồng đội, hai người đều muốn đi tiếp và không ai có ý định nhường đường cho ai.

Chương trình tiếp tục. Người thứ năm, thứ sáu lần lượt bước lên sân khấu. Mỗi người có một phong cách, một giọng hát và một câu chuyện riêng. Có người hát tốt nhưng thiếu cảm xúc chân thực, có người cảm xúc rất mạnh nhưng kỹ thuật chưa đủ vững, có người khiến khán giả kinh ngạc, có người khiến ban giám khảo thất vọng, có người vừa bước xuống sân khấu đã hiểu mình đang đứng trước nguy cơ bị loại.

Đến người thứ tám, một nam ca sĩ trẻ biểu diễn một ca khúc rock đầy năng lượng. Anh hát rất mạnh mẽ, nhưng ở đoạn cao trào có một nốt bị lệch. Chỉ một nốt thôi, nhưng khán giả đều nghe thấy rõ. Anh cũng biết điều đó, gương mặt sau lớp mặt nạ trở nên căng cứng. Nhưng anh không dừng lại, không xin lỗi, không cố quay lại nốt đó, mà tiếp tục hát hết bài với tất cả năng lượng còn lại. Khi tiết mục kết thúc, giám khảo nói: "Bạn vừa hát sai một nốt rất quan trọng." "Vâng ạ." "Bạn có hối hận không?" "Có ạ." Khán giả cười, anh tiếp tục: "Nhưng nếu tôi dừng lại hay hủy bỏ thì tôi sẽ sai cả bài hát chứ không chỉ một nốt." Giám khảo gật đầu tán thành: "Câu trả lời rất tốt, thái độ rất tốt."

Nhưng kết quả bình chọn lại không tốt. Tỷ lệ nguy hiểm tăng nhanh, anh đứng dưới sân khấu nhìn bảng kết quả im lặng không nói một lời. Đó chính là thực tế của phát sóng trực tiếp: Khán giả có thể tha thứ cho một lỗi sai, nhưng không phải tất cả mọi người đều tha thứ. Một số người thích sự chân thành và cố gắng, một số người lại chỉ muốn nghe một tiết mục hoàn hảo không có lỗi. Chương trình không thể ép họ thay đổi ý kiến.

Đến giữa vòng đầu tiên, bảng xếp hạng tạm thời hiện ra: Người số bốn đứng đầu, người số hai thứ hai, số ba mươi hai thứ ba, số một thứ năm, người số tám nằm trong nhóm nguy hiểm nhất. Những con số liên tục thay đổi theo từng phút. Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng, hắn không quan tâm Tinh Dạ đứng thứ mấy vì Tinh Dạ còn chưa xuất hiện. Hắn chỉ quan tâm một điều: Chương trình đã bắt đầu có cạnh tranh thực sự, có đối thủ thực sự mạnh mẽ và xứng đáng.

Đúng lúc đó, người dẫn chương trình nhận được tín hiệu từ đạo diễn, ông nhìn thẳng vào camera: "Khán giả thân mến, chúng ta đã đi qua tám tiết mục. Nhưng từ giờ, luật chơi sẽ bắt đầu thay đổi." Màn hình lớn phía sau sân khấu sáng lên với dòng chữ: Người đầu tiên bị loại sẽ được công bố sau ba tiết mục tiếp theo. Cả trường quay lập tức ồ lên vì ngạc nhiên và háo hức. Người dẫn chương trình tiếp tục: "Ba tiết mục tiếp theo sẽ quyết định số phận của những người đang nằm trong nhóm nguy hiểm. Và trong số đó, có một người từng là cái tên rất nổi tiếng, từng được hàng triệu người yêu mến."

Khán giả lập tức bùng nổ, trên mạng các diễn đàn điên cuồng đoán danh tính: "Là ai vậy?", "Chắc là người số tám chứ?", "Không thể nào, chắc là người số một", "Chương trình mới bắt đầu mà đã có nghệ sĩ hết thời bị loại sao?". Lục Trạch nhìn danh sách nhóm nguy hiểm. Trong đó có một chiếc mặt nạ mà hắn biết rất rõ. Người đó từng đứng trên đỉnh cao, từng có hàng triệu người hâm mộ, từng là cái tên khiến cả ngành âm nhạc phải kính trọng. Nhưng hôm nay, người đó đang đứng trước nguy cơ bị loại ngay vòng đầu tiên. Và nếu bị loại, cả nước sẽ chứng kiến khoảnh khắc một thời đại cũ tháo mặt nạ.

Lục Trạch chậm rãi ngẩng đầu khi người dẫn chương trình gọi tên mã số tiếp theo: "Xin mời chiếc mặt nạ số mười!" Ánh đèn sân khấu bật sáng, một bóng người bước ra từ bóng tối. Lục Trạch nhìn người đó, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: Nếu người này thật sự bị loại, Ẩn Danh Chi Ca sẽ trở thành hiện tượng truyền hình ngay từ tối đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG 703
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 704 Người từng đứng trên đỉnh cao

Chiếc mặt nạ số mười bước ra, tiếng vỗ tay vẫn còn vang vọng khắp trường quay. Nhưng khi người đó đứng yên trước micro, không khí dần lắng xuống một cách tự nhiên. Đó là chiếc mặt nạ rất đơn giản, không có sừng, không có cánh, không hoa văn cầu kỳ, chỉ là một khuôn mặt màu xám bạc, lạnh lẽo đến mức khó đoán tâm trạng sau lớp vỏ ấy.

Người dẫn chương trình nhìn anh với ánh mắt thân thiện: "Bạn đã nghe tất cả tiết mục trước, có cảm thấy áp lực không?" Người số mười trả lời một cách thẳng thắn: "Có." "Bạn nghĩ mình có thể đi bao xa trên sân khấu này?" "Không biết." "Bạn có mục tiêu riêng cho mình không?" Người số mười im lặng vài giây, giọng nói bình dị nhưng ẩn chứa một điều gì đó sâu lắng: "Chỉ muốn hát hết những bài mình thực sự muốn hát."

Câu trả lời rất bình thường, nhưng không hiểu vì sao Lục Trạch lại cảm thấy có một nỗi niềm nặng nề ẩn giấu phía sau. Người dẫn chương trình cũng cảm nhận được điều đó, anh mỉm cười: "Vậy thì hãy để âm nhạc và sân khấu trả lời thay bạn nhé."

Ánh đèn sân khấu tắt hẳn, chỉ còn một chùm sáng chiếu xuống người nghệ sĩ. Tiếng piano đơn độc vang lên, giai điệu rất quen thuộc nhưng đã rất lâu rồi không ai hát lại. Chỉ vài nốt đầu tiên, khán giả phía dưới đã có người ngẩng đầu ngạc nhiên. Một giám khảo lập tức quay sang người bên cạnh, ánh mắt ngỡ ngàng: "Bài này.." Người kia cũng không nói nên lời, bởi họ đều nhận ra ngay đây là ca khúc từng làm mưa làm gió hơn mười năm trước, từng đứng đầu mọi bảng xếp hạng trong nhiều tuần liên tiếp, từng được nghe ở khắp mọi nơi. Nhưng người hát nó đã biến mất khỏi sân khấu từ rất lâu rồi, không ai biết lý do, không ai biết anh hiện ở đâu.

Khi giọng hát vang lên, mọi nghi ngờ gần như lập tức tan biến. Giọng hát ấy không còn trẻ trung, không còn trong sáng như trước, có một chút khàn, một chút trầm ấm và dày dặn theo năm tháng. Nhưng cách nhả chữ, cách kéo dài những âm cuối, cách đặt cảm xúc vào từng lời ca thì hoàn toàn không thể nhầm lẫn. Một số khán giả xúc động lẩm bẩm: "Không lẽ thật là anh ấy sao?", "Giọng này giống hệt, không thể ai khác được." Trên mạng xã hội, các đoạn âm thanh trực tiếp được chia sẻ nhanh chóng, những người từng yêu nhạc thời kỳ đó đều đồng thanh: "Chắc chắn là anh ấy, không thể sai được." Cái tên Trần Khải Dương bắt đầu được nhắc đến ngày càng nhiều.

Lục Trạch nhìn màn hình giám sát, hắn cũng nhận ra ngay. Trần Khải Dương, người từng đứng trên đỉnh cao của ngành âm nhạc, người từng có những bài hát khiến cả một thế hệ thuộc lòng. Sau đó anh dần biến mất, không có scandal lớn, không có tuyên bố giải nghệ, chỉ đơn giản là không còn xuất hiện, không còn phát hành nhạc, không còn đứng trên sân khấu. Thị trường thay đổi, khán giả thay đổi, những cái tên mới liên tục xuất hiện, rồi dần dần người ta cũng ít nhắc đến anh hơn. Nhưng hôm nay, giọng hát ấy lại vang lên trên sân khấu lớn này. Không giống một ngôi sao cũ muốn chứng minh mình vẫn còn nổi tiếng, mà giống một người cuối cùng cũng tìm được một nơi để hát lại, để nói lại những điều mình muốn nói.

Đến đoạn điệp khúc, Trần Khải Dương không cố gắng đẩy giọng lên cao hay phô diễn kỹ thuật. Anh ra hiệu cho ban nhạc giảm nhạc nền xuống, chỉ để giọng hát trần vang lên một cách chân thực và đơn giản nhất. Khi bài hát kết thúc, không gian trường quay im lặng trong ba giây dài như cả một kỷ niệm. Sau đó, tiếng vỗ tay bùng nổ mạnh mẽ nhất từ đầu chương trình đến giờ. Khán giả đồng loạt đứng dậy, nhiều người thậm chí lau nước mắt. Không phải vì bài hát quá bi thương, mà vì họ chợt nhận ra: Có một người từng là một phần tuổi trẻ của họ, và người đó đã biến mất rất lâu trong im lặng.

Người dẫn chương trình cũng có chút xúc động: "Chiếc mặt nạ số mười, bạn vừa hát một ca khúc rất quen thuộc với rất nhiều người. Tại sao lại chọn bài hát này hôm nay?" Trần Khải Dương trả lời một cách thành thật: "Vì đã rất lâu rồi tôi chưa được hát bài này trước công chúng." "Bạn muốn mọi người nhớ đến bạn và những thành tích xưa phải không?" "Không." Câu trả lời khiến mọi người ngạc nhiên. "Vậy bạn thực sự muốn gì?" "Tôi chỉ muốn biết." Anh dừng lại một lát rồi tiếp tục: "Sau nhiều năm không đứng trên sân khấu, liệu vẫn còn ai thực sự muốn nghe tôi hát hay không?"

Khán giả im lặng, không ai cười, không ai nói đùa. Câu hỏi đó quá thật, quá đơn giản nhưng cũng quá lớn lao. Đó là câu hỏi của mọi nghệ sĩ, của mọi người từng được yêu mến rồi bị thời gian bỏ lại: Âm nhạc có thật sự bỏ lại một người chỉ vì người đó đã vắng mặt quá lâu?

Giám khảo đầu tiên lên tiếng: "Tôi từng nghe anh hát rất nhiều lần trước đây." Trần Khải Dương hơi khựng lại. "Nhưng hôm nay tôi không muốn đánh giá anh dựa vào quá khứ, bởi nếu làm vậy thì chương trình này sẽ mất đi ý nghĩa cốt lõi. Tôi chỉ đánh giá tiết mục vừa rồi thôi." Ông nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ: "Giọng hát của anh không còn như trước, độ sáng đã giảm, khả năng lên cao cũng không còn tốt như thời kỳ đỉnh cao." Trần Khải Dương gật đầu nhẹ nhàng: "Đúng vậy." "Nhưng cảm xúc mà anh mang lại, lại sâu hơn, nặng hơn và chân thực hơn rất nhiều."

Giám khảo thứ hai tiếp lời: "Tôi không biết thị trường, khán giả hay giới âm nhạc có còn cần anh hay không, đó là điều thời gian sẽ trả lời. Nhưng nếu chỉ xét về tiết mục vừa rồi, tôi thực sự muốn nghe anh hát tiếp." Tiếng vỗ tay lại vang lên khắp trường quay. Người số mười cúi đầu, lần đầu tiên đôi vai anh hơi run nhẹ. Không ai nhìn thấy biểu cảm sau lớp mặt nạ, nhưng tất cả đều cảm nhận được anh đang vô cùng xúc động.

Lục Trạch nhìn màn hình, trong lòng cũng có cảm xúc khó tả. Đây chính là lý do hắn quyết định tạo ra chương trình này, không phải chỉ để Tinh Dạ hay những nghệ sĩ mới nổi tiếng, không phải chỉ để tạo ra hiện tượng truyền thông, mà để những người như Trần Khải Dương có một sân khấu công bằng. Một nơi mà quá khứ không được cộng điểm, nhưng cũng không bị dùng để phủ nhận hiện tại. Một nơi mà mọi người được đánh giá bằng chính năng lực và cảm xúc của mình ở hiện tại.

Bảng bình chọn trực tiếp hiện ra, tỷ lệ an toàn tăng rồi tăng tiếp nhưng không cao như người số bốn, không vượt người số hai, thậm chí còn thấp hơn người số ba mươi hai. Khán giả lập tức chia sẻ ý kiến khác nhau: "Anh ấy hát rất hay, đầy cảm xúc", "Đúng vậy nhưng giọng hát thực sự không còn như trước nữa", "Đây là cuộc thi, không thể chỉ vì hoài niệm mà cho điểm cao hơn được". Những ý kiến trái chiều xuất hiện một cách tự nhiên và trung thực. Đó chính là điều Lục Trạch mong muốn: Không phải ai cũng phải đồng tình, không phải mọi người đều phải yêu thích. Một người trở lại không có nghĩa là cả thị trường lập tức mở rộng vòng tay chấp nhận, anh phải thực sự chứng minh mình vẫn có giá trị, vẫn có chỗ đứng.

Trần Khải Dương bước xuống sân khấu, đi ngang qua Lục Trạch anh dừng lại một lát. Không ai nói gì trong giây lát, rồi anh khẽ nói: "Cảm ơn anh." Lục Trạch nhìn anh: "Đừng cảm ơn tôi, đây là sân khấu của chính anh, của những người yêu âm nhạc." Trần Khải Dương mỉm cười: "Vậy thì tôi sẽ cố gắng đi thêm một vòng nữa."

Chương trình tiếp tục diễn ra, ba tiết mục sau lần lượt xuất hiện. Có người hát rất tốt, có người gặp khó khăn, có người tạo bất ngờ nhưng bảng nguy hiểm vẫn không thay đổi quá nhiều. Cuối cùng ba chiếc mặt nạ nằm ở cuối bảng là số tám, số mười và số mười bảy. Người dẫn chương trình thông báo: "Đã đến lúc công bố kết quả cuối cùng của vòng này. Trong ba người này, chỉ có hai người được tiếp tục ở lại sân khấu."

Khán giả lập tức yên lặng, mọi người đều nín thở chờ đợi. Đèn đỏ lần lượt chiếu vào từng chiếc mặt nạ rồi tắt. Đầu tiên là số mười bảy, sau đó là số tám, và cuối cùng ánh sáng dừng lại trên người số mười. Toàn trường quay im lặng hoàn toàn. Người dẫn chương trình thông báo một cách trang trọng: "Chiếc mặt nạ số mười, bạn là người có nguy cơ bị loại và cần tháo mặt nạ ngay bây giờ."

Một tiếng xôn xao lan ra khắp nơi, có người thất vọng, có người tiếc nuối, có người cho rằng kết quả hoàn toàn công bằng. Trần Khải Dương cúi đầu, anh không phản bác, không yêu cầu thêm cơ hội, chỉ hỏi một cách bình tĩnh: "Bây giờ tôi phải tháo mặt nạ sao?" Người dẫn chương trình gật đầu: "Đúng vậy."

Anh chậm rãi đưa tay lên, cả trường quay đều nín thở chờ đợi. Nhưng ngay trước khi kéo mặt nạ xuống, Trần Khải Dương dừng lại một lát. Anh nhìn về phía khán giả, rồi nhìn thẳng vào ống kính: "Có lẽ đây chưa phải lần cuối cùng tôi hát." Nói xong, bàn tay anh chạm vào mặt nạ và chậm rãi kéo xuống.

HẾT CHƯƠNG 704
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 705 Cái tên trở lại

Chiếc mặt nạ được kéo xuống chậm rãi. Khuôn mặt thật sự hiện ra dưới ánh đèn sân khấu. Một giây. Hai giây. Cả trường quay như ngừng thở hoàn toàn. Rồi một tiếng hét vang lên từ hàng ghế khán giả: "Trần Khải Dương!" Ngay lập tức, không gian bùng nổ trong tiếng reo hò và vỗ tay kéo dài. Không còn nghi ngờ, không còn suy đoán nữa. Người từng đứng trên đỉnh cao làng nhạc hơn mười năm trước thật sự đã trở lại.

Trần Khải Dương đứng yên giữa sân khấu, không cúi đầu, không né tránh ánh mắt mọi người. Gương mặt anh đã thay đổi nhiều so với những tấm ảnh cũ, nét trẻ trung đã thay thế bằng những nếp nhăn nhẹ và sự chín chắn theo năm tháng. Nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh, có chút mệt mỏi, và sâu bên trong vẫn còn ánh sáng ấm áp mà người ta đã quá lâu chưa được nhìn thấy. Người dẫn chương trình bước tới với vẻ xúc động: "Thật không ngờ.. Thật sự là anh." Trần Khải Dương mỉm cười nhẹ nhàng: "Đã lâu không gặp mọi người."

Khán giả lập tức vỗ tay, nhiều người đứng lên gọi tên anh, nhiều người lấy điện thoại quay lại khoảnh khắc này. Trên mạng xã hội, cái tên Trần Khải Dương tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Những bài hát cũ của anh đồng loạt được tìm kiếm, chia sẻ và nghe lại. Những người từng yêu nhạc của anh lúc còn trẻ đều lên tiếng: "Không ngờ anh ấy vẫn còn hát", "Giọng vẫn có cảm giác đặc biệt đó", "Dù không còn như trước nhưng đó chính là sự thật". Nhiều ý kiến trái chiều cũng xuất hiện: "Thua vòng đầu không có nghĩa anh thất bại", "Không thể cho điểm chỉ vì quá khứ, kết quả hôm nay hoàn toàn công bằng". Đó chính là sự khắc nghiệt và cũng là vẻ đẹp của chương trình này: Không ai được đặc quyền, không ai bị định kiến, mọi người đều được đánh giá bằng năng lực hiện tại.

Người dẫn chương trình hỏi: "Anh có tiếc khi phải rời đi ngay vòng đầu không?" Trần Khải Dương nhìn bảng kết quả trên màn hình: "Có, rất tiếc." Khán giả im lặng lắng nghe. "Nhưng tôi không thấy oan chút nào." "Vì sao vậy?" "Bởi những người biểu diễn trước và sau tôi đều hát rất tốt, họ xứng đáng được đi tiếp." Anh mỉm cười tiếp: "Và hơn nữa, tôi thực sự không còn là tôi của mười năm trước nữa." Câu nói thật thà khiến nhiều người bật cười đồng cảm. Rồi anh nói một câu khiến cả trường quay yên lặng: "Dù không còn như trước.. Nhưng tôi vẫn còn là một ca sĩ."

Tiếng vỗ tay vang lên một cách tự hào và kính trọng, không phải vì hoài niệm mà vì sự chân thành và thái độ của anh. Trần Khải Dương cúi đầu chào khán giả rồi rời sân khấu. Không có màn cứu trợ, không có đặc quyền, không có ai can thiệp để giữ anh lại. Anh thật sự bị loại theo đúng luật chơi. Lục Trạch đứng phía sau nhìn bóng lưng anh biến mất sau cánh gà, không hề cảm thấy tiếc hay hối hận. Ngược lại, hắn cảm thấy nhẹ nhõm và vui mừng. Bởi nếu một nghệ sĩ từng nổi tiếng và được yêu mến như vậy vẫn có thể bị loại ngay vòng đầu theo đúng luật, thì Ẩn Danh Chi Ca mới thật sự có ý nghĩa: Đây là sân khấu công bằng cho tất cả mọi người.

Người dẫn chương trình trở lại giữa sân khấu: "Chiếc mặt nạ số mười đã rời cuộc thi, nhưng âm nhạc và sự nghiệp của anh ấy chưa bao giờ kết thúc." Màn hình lớn lập tức hiện ra những ca khúc nổi tiếng nhất của Trần Khải Dương, khán giả bắt đầu hát theo một cách tự nhiên và ấm áp. Chỉ trong vài phút, lượt tìm kiếm và nghe nhạc của anh tăng vọt trên mọi nền tảng. Một nhân viên chạy tới báo cáo với Lục Trạch: "Các bài hát cũ của Trần Khải Dương đang tăng lượt nghe rất nhanh, có thể sẽ quay lại bảng xếp hạng." "Tiếp tục theo dõi và cập nhật cho tôi." "Vâng ạ."

Lục Trạch nhìn màn hình với nụ cười nhẹ. Một người bị loại khỏi cuộc thi, nhưng một sự nghiệp lại được sống lại. Đây mới chính là điều hắn mong muốn: Không phải ai cũng cần thắng cuộc thi để chiến thắng cuộc đời. Có người chỉ cần một sân khấu công bằng, một nơi để được hát và được lắng nghe, là đủ để cả thị trường nhớ ra rằng họ vẫn tồn tại và vẫn có giá trị.

Chương trình nhanh chóng tiếp tục, sự chú ý của khán giả chuyển sang những chiếc mặt nạ tiếp theo. Người số mười một, mười hai, mười ba lần lượt bước lên sân khấu. Có người hát rất tốt nhưng thiếu cảm xúc, có người có giọng hát bình dị nhưng đầy chân thực, có người khiến mọi người ngạc nhiên, có người khiến mọi người tiếc nuối. Một cô gái chưa từng có tên tuổi, chỉ có vài nghìn người theo dõi trên mạng, bước lên sân khấu và hát một ca khúc do chính mình sáng tác. Giọng hát không hoàn hảo, có vài nốt hơi chênh, nhưng ca từ và cảm xúc quá thật đến mức khiến cả trường quay lắng nghe. Cô hát về những năm tháng gửi demo đi rồi im lặng, về những lần đứng trước cửa phòng thu rồi lại lùi bước, về giấc mơ mà người ta nói là viển vông.

Khi tiết mục kết thúc, giám khảo hỏi: "Bạn có sợ mình sẽ bị loại ngay vòng đầu không?" Cô gái gật đầu thẳng thắn: "Có, rất sợ." "Vậy tại sao bạn vẫn cố gắng đến đây?" "Vì nếu không đến, có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ biết mình thực sự có thể đi được bao xa." Lục Trạch nhìn cô rất lâu, đây chính là những người mà chương trình thực sự muốn tìm: Không có danh tiếng, không có công ty lớn bảo trợ, không có thành tích đáng kể, nhưng có một thứ quý giá nhất mà tiền cũng không thể mua: Khát vọng và niềm đam mê chân thực. Kết quả bình chọn của cô không cao nhưng cũng không thấp, đủ để được an toàn và đi tiếp. Cô gái cúi đầu, hai tay run lên vì vui mừng và xúc động, khán giả vỗ tay chúc mừng. Ngay sau đó, ca khúc của cô được đưa lên các nền tảng nghe nhạc, lượt nghe tăng đều và ổn định từng giờ.

Chương trình dần đi vào cuối buổi phát sóng đầu tiên, số người xem trực tiếp đã vượt xa dự đoán ban đầu, các diễn đàn và mạng xã hội tranh luận không ngừng. Nhưng một chủ đề vẫn luôn được mọi người nhắc đến: Chiếc mặt nạ số ba mươi hai. Người đó đã biểu diễn từ rất sớm, tạo ấn tượng sâu sắc nhưng danh tính vẫn là một bí ẩn khiến mọi người tò mò. Ca khúc anh biểu diễn đang tăng lượt nghe với tốc độ rất nhanh, mọi người liên tục đoán danh tính: "Là Tinh Dạ phải không?", "Giọng nghe quen nhưng lại có chút khác", "Có thể cố tình thay đổi giọng để che giấu", "Không phải Tinh Dạ, chắc là người khác". Lục Trạch nhìn những bình luận đó một cách bình tĩnh, hắn biết nghi vấn đã bắt đầu và sẽ không dễ dàng biến mất cho đến khi chiếc mặt nạ được tháo ra.

Tần Mộc Tuyết đi tới bên cạnh hắn: "Anh thấy chương trình thế nào?" Lục Trạch nhìn về phía sân khấu: "Chưa đủ." Tần Mộc Tuyết hơi ngạc nhiên: "Chưa đủ ư? Mọi người đang rất thích và chú ý đó." "Hiện tại mọi người chỉ đang tò mò thôi. Tò mò chưa phải là hiện tượng thực sự. Muốn chương trình thật sự đứng vững và trở thành dấu mốc của ngành, phải khiến khán giả mong chờ tuần sau đến để xem ai sẽ hát, chờ đợi tất cả những người còn lại chứ không chỉ một hay hai người nổi tiếng." Tần Mộc Tuyết hiểu ý anh, một chương trình có thể gây sốt một đêm nhờ một hiện tượng, nhưng để tồn tại lâu dài cần có giá trị thực sự và sự mong chờ liên tục.

Lục Trạch nhìn danh sách ba mươi hai người, mới chỉ có hơn nửa xuất hiện, còn rất nhiều người chưa bước lên sân khấu. Trong đó có những người hắn đã biết, có những người hắn chưa từng nghe tên, và có một người đặc biệt vẫn chưa xuất hiện: Tinh Dạ.

Đúng lúc đó, người dẫn chương trình nhận tín hiệu và nhìn thẳng vào camera: "Khán giả thân mến, đêm nay vẫn còn một tiết mục cuối cùng." Cả trường quay lập tức yên lặng, mọi người đều chờ đợi. Màn hình lớn hiện ra một chiếc mặt nạ màu đen đỏ rất đặc biệt, không có số thứ tự, chỉ có một chữ lớn: "Dạ". Khán giả lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò và vỗ tay. Lục Trạch nhìn chiếc mặt nạ ấy, Tần Mộc Tuyết quay sang nhìn anh với nụ cười ấm áp: "Đến lượt anh rồi." Lục Trạch không trả lời, nhưng từ khoảnh khắc chiếc mặt nạ ấy xuất hiện, hắn hiểu rằng chương trình cuối cùng cũng bước vào phần mà tất cả mọi người đang mong chờ.

HẾT CHƯƠNG 705
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 706 Chiếc mặt nạ mang tên Dạ

Ánh đèn trên sân khấu dần tối xuống, chỉ còn lại màn hình lớn nơi chiếc mặt nạ màu đen đỏ hiện ra rõ ràng. Một chữ Dạ duy nhất. Không có tên, không có thông tin, không có bất kỳ lời giới thiệu nào. Nhưng chỉ một chữ đó đã khiến không khí trong trường quay nóng lên đến cực điểm. Khán giả đồng thanh hô lớn: "Dạ! Dạ! Dạ!" Tiếng hô vang vọng như muốn lay chuyển cả mái nhà.

Người dẫn chương trình mỉm cười nhìn vào camera: "Có vẻ như khán giả đã đoán ra điều gì đó rồi." Tiếng cười lan ra khắp phòng. "Nhưng tại Ẩn Danh Chi Ca, đoán đúng hay sai không được quyết định bằng tên. Chỉ có giọng hát mới có thể đưa ra câu trả lời cuối cùng."

Lục Trạch đứng phía sau sân khấu, không ai thấy được biểu cảm trên mặt hắn. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu, nhưng khi thực sự nhìn thấy chiếc mặt nạ ấy xuất hiện, trong lòng vẫn có một cảm giác khó tả. Không phải hồi hộp, mà là một chút nặng nề. Tinh Dạ không còn là một cái tên nhỏ bé nữa, từ khi bước vào ngành, cái tên này đã tích lũy đủ tác phẩm, đủ thành tích và đủ cả những tranh luận. Bây giờ hàng triệu người đang chờ xem Tinh Dạ sẽ xuất hiện như thế nào trên sân khấu lớn này.

Người dẫn chương trình bước sang một bên: "Xin mời chiếc mặt nạ Dạ biểu diễn." Ánh sáng tắt hoàn toàn, một tiếng dây kéo dài vang lên rất nhẹ, thanh thanh và đơn độc. Sau đó là một tiếng hít thở rõ ràng từ micro. Khán giả lập tức im lặng hoàn toàn. Không có màn giới thiệu rườm rà, không có động tác gây chú ý, người đeo mặt nạ Dạ chỉ đứng yên tại vị trí, một tay cầm micro, tay còn lại buông tự nhiên, rồi cất tiếng hát.

Câu đầu tiên vang lên, cả trường quay yên tĩnh như ngừng thở. Lục Trạch nhắm mắt trong giây lát. Đó là giọng của hắn, nhưng không giống giọng hắn thường dùng. Cách phát âm được điều chỉnh cẩn thận, hơi thở được nén xuống thấp hơn, âm sắc trở nên sâu và nặng hơn, một số đoạn được cố tình xử lý thô hơn để tạo sự khác biệt. Người ngoài có thể cảm thấy quen thuộc nhưng không thể lập tức khẳng định chắc chắn. Đó chính là điều hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng: Không biến mình thành người khác, chỉ cần khiến mọi người không thể xác định chắc chắn danh tính.

Bài hát kể một câu chuyện rất đơn giản: Một người đi qua thành phố quen thuộc, nhìn thấy những ánh đèn từng gắn bó nhưng không còn tìm thấy người từng bước bên cạnh mình nữa. Không phải bài hát tình yêu thông thường, nó giống một cuộc đối thoại với người đã rời đi, với giấc mơ từng tưởng đã mất, và với chính bản thân mình của những năm tháng trước. Khán giả dần chìm sâu vào không khí bài hát, không ai nói chuyện, không ai cầm điện thoại quay, ngay cả những người vừa rồi còn hò hét cũng im lặng lắng nghe.

Đến đoạn chuyển, tiếng trống vang lên, phần phối khí mở rộng, giọng hát của Dạ đột nhiên nâng lên. Không phải kiểu bùng nổ ồn ào, mà là một nốt cao được đẩy lên từ sâu bên trong, giữ lại rồi buông xuống một cách đầy cảm xúc. Khán giả lập tức phát ra tiếng kinh ngạc và thán phục. Một giám khảo nhìn chằm chằm vào sân khấu: "Giọng này.." Ông không nói hết câu, người bên cạnh cũng cau mày suy nghĩ. Không phải vì không hay, mà vì quá quen thuộc. Cách xử lý đoạn cao trào này quá đặc biệt, không giống bất kỳ ca sĩ nổi tiếng nào hiện nay.

Người số bốn ngồi trong khu vực chờ cũng ngẩng đầu lên, người số hai nghiêng người về phía trước, ngay cả người số ba mươi hai cũng im lặng nhìn sân khấu, ánh mắt sau lớp mặt nạ thay đổi như thể cuối cùng cũng chờ được người mình muốn gặp.

Lục Trạch nhìn màn hình giám sát, trong lòng bình tĩnh hơn. Bởi hắn biết từ khoảnh khắc này, Tinh Dạ không còn là cái tên đứng ngoài chương trình nữa, mà đã chính thức trở thành một trong những người chơi, và từ đây mọi thứ đều phải được đánh giá công bằng. Không có ưu tiên, không có đặc quyền, cũng không có đường lui.

Bài hát tiếp tục đến đoạn cuối, Dạ bất ngờ hạ giọng xuống rất thấp: "Có những người chỉ đến khi đi rất xa, mới biết mình từng muốn quay lại nơi nào." Tiếng nhạc dần tan biến, một nốt đàn cuối cùng vang lên rồi cũng im lặng. Ba giây trôi qua trong yên tĩnh, sau đó cả trường quay bùng nổ. Tiếng vỗ tay dâng lên như sóng, nhiều người đứng bật dậy reo hò, tiếng khen ngợi vang khắp mọi nơi. Người dẫn chương trình phải chờ khá lâu mới có thể lên tiếng: "Chiếc mặt nạ Dạ, đây là một màn trình diễn.. Có lẽ tôi không cần nói thêm gì nữa."

Ba giám khảo thì không cười, họ đang nhìn nhau với vẻ nghiêm túc, bởi cả ba đều hiểu tiết mục này rất mạnh nhưng cũng để lại một câu hỏi lớn: Người số Dạ thực sự là ai? Giám khảo đầu tiên cầm micro: "Tôi muốn hỏi một câu trước, bạn có biết khán giả đang nghi ngờ bạn là ai không?" "Biết." "Bạn có muốn phủ nhận không?" Dạ trả lời một cách bình tĩnh: "Không." Cả trường quay lập tức ồ lên ngạc nhiên. "Không phủ nhận?" "Cũng không thừa nhận." "Vậy bạn muốn chúng tôi làm gì?" Dạ nhìn về phía khán giả: "Nghe nhạc."

Câu trả lời ngắn gọn khiến tiếng vỗ tay lại vang lên. Giám khảo thứ hai gật đầu: "Được, vậy tôi chỉ đánh giá âm nhạc thôi." Ông nhìn bảng phân tích: "Kỹ thuật rất cao, kiểm soát rất tốt, cảm xúc rất mạnh. Nhưng tôi có một vấn đề." "Vấn đề gì ạ?" "Bạn hát quá giống một người mà chúng ta đều biết." Khán giả lập tức xôn xao, cái tên Tinh Dạ được nhắc đến ở khắp mọi nơi. "Tôi không khẳng định bạn là người đó, nhưng cách xử lý của bạn khiến tôi liên tưởng đến anh ấy." Dạ cười rất nhẹ: "Có thể."

Giám khảo thứ ba lập tức hỏi: "Vậy bạn đang cố tình để mọi người đoán danh tính sao?" "Đúng." "Vì sao?" Dạ nhìn thẳng vào camera: "Bởi tôi muốn biết, các anh có thể nhận ra âm nhạc trước khi nhận ra con người hay không?" Không khí lập tức thay đổi, Lục Trạch khẽ nhíu mày. Câu trả lời này không nằm trong kịch bản, đó là lời nói thật từ chính trái tim hắn. Bởi hắn cũng muốn biết: Nếu bỏ đi cái tên Lục Trạch, bỏ đi thân phận ông chủ Tinh Vân, bỏ đi bút danh Vô Danh, chỉ còn lại âm nhạc thuần túy, liệu mọi người có còn nhận ra hắn không?

Giám khảo im lặng vài giây rồi gật đầu: "Được, vậy tôi sẽ không đoán danh tính, tôi chỉ chấm bài hát." Bảng điểm hiện ra, con số rất cao nhưng chưa phải tuyệt đối. Giám khảo thứ hai cho điểm thấp hơn một chút: "Bạn rất mạnh, nhưng tôi vẫn cho rằng người số bốn có phần trình diễn cân bằng và hoàn hảo hơn." Khán giả lập tức chia sẻ ý kiến khác nhau, Dạ không phản ứng hay phản bác, chỉ bình tĩnh gật đầu: "Cảm ơn anh." Giám khảo thứ ba cũng đưa ra nhận xét: "Bạn chắc chắn là ứng viên có thể đi rất sâu trong cuộc thi, nhưng tôi chưa thể nói bạn là người mạnh nhất."

Chính những ý kiến khác nhau này mới khiến chương trình trở nên thú vị. Không ai được mặc định là người chiến thắng, ngay cả Tinh Dạ cũng phải cạnh tranh công bằng như mọi người. Bảng bình chọn trực tiếp bắt đầu chạy, con số tăng nhanh từ mức an toàn lên mức cao rồi vượt qua cả người số bốn. Khán giả reo hò vui mừng, nhưng sau vài giây con số dừng lại. Người số Dạ đứng đầu bảng tạm thời với khoảng cách không quá lớn, đủ để chứng minh sức hút nhưng không áp đảo ai.

Người dẫn chương trình công bố: "Chiếc mặt nạ Dạ, an toàn!" Tiếng vỗ tay vang lên một lần nữa. Dạ cúi đầu chào rồi quay người rời sân khấu. Nhưng khi đi ngang khu vực chờ, anh dừng lại trước người số ba mươi hai. Hai chiếc mặt nạ đối diện nhau trong im lặng. Người số ba mươi hai là người lên tiếng trước: "Cuối cùng cậu cũng đến." Dạ trả lời bình tĩnh: "Anh đã chờ lâu rồi sao?" "Rất lâu."

Chỉ hai câu ngắn gọn, nhưng Lục Trạch nghe thấy và lập tức hiểu ra. Người số ba mươi hai không phải tình cờ xuất hiện, anh thật sự biết Tinh Dạ và có thể còn biết nhiều hơn thế. Trước khi Lục Trạch kịp bước tới, người số ba mươi hai đã quay người rời đi. Dạ cũng không đuổi theo, chỉ đứng yên nhìn bóng lưng anh ta biến mất.

Không ai trong khu vực chờ biết hai người vừa nói gì, nhưng khán giả trên mạng đã phát hiện ra một chi tiết quan trọng. Một camera hậu trường vừa ghi lại khoảnh khắc này, đoạn video nhanh chóng được chia sẻ lan tỏa. Một chủ đề mới lập tức xuất hiện: "Chiếc mặt nạ số ba mươi hai quen Tinh Dạ." Lần này mọi người không chỉ đoán danh tính Tinh Dạ nữa, họ bắt đầu đặt câu hỏi lớn hơn: Nếu số ba mươi hai thật sự biết Tinh Dạ, vậy anh ta biết với tư cách gì? Bạn bè? Đối thủ? Người cùng thời đại? Hay một người đã từng biến mất khỏi cuộc đời Lục Trạch từ rất lâu?

Lục Trạch nhìn màn hình, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc. Hắn hiểu rằng từ đêm nay, Ẩn Danh Chi Ca không còn đơn thuần là một chương trình âm nhạc nữa. Một bí mật cũ đã bước lên sân khấu, và chiếc mặt nạ số ba mươi hai dường như đang cố tình kéo bí mật đó ra ánh sáng.

Hết chương 706
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 707 Người biết quá nhiều

Đoạn video chỉ kéo dài chưa đến mười giây nhưng đủ để mạng xã hội hoàn toàn mất kiểm soát. Ngay sau khi chiếc mặt nạ Dạ xuất hiện, số ba mươi hai đã nói một câu đơn giản: Cuối cùng cậu cũng đến. Không ai biết hai người là ai, không ai hiểu quan hệ giữa họ. Nhưng chính sự mơ hồ ấy càng khơi gợi sự tò mò vô hạn. Các diễn đàn âm nhạc liên tục đăng bài phân tích. Người thì cho rằng số ba mươi hai là nhạc sĩ từng hợp tác, người đoán là ca sĩ đã nghỉ hát, thậm chí có giả thuyết táo bạo rằng anh ta biết rõ thân phận thật của Tinh Dạ. Chưa có bằng chứng nào chắc chắn, chỉ một câu nói và một ánh mắt. Với khán giả bình thường thì còn ít, nhưng với những ai thực sự quan tâm, đó đã đủ để họ suy nghĩ suốt đêm.

Lục Trạch đứng trong phòng điều khiển theo dõi mọi thay đổi. Màn hình trước mặt liên tục cập nhật số liệu: Lượt xem trực tiếp vẫn tăng vọt, từ khóa Tinh Dạ leo lên đầu danh sách tìm kiếm, bài hát anh vừa biểu diễn cũng được hàng triệu người nghe và chia sẻ. Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất vẫn là số ba mươi hai. Hắn xem lại đoạn video nhiều lần. Cách nói, cách xưng hô đều quá thân mật. Không phải "anh" mà "cậu", hoàn toàn không phải người xa lạ hay người hâm mộ bình thường.

Tần Mộc Tuyết bước tới bên cạnh hắn. Anh biết người đó đúng không? Lục Trạch im lặng một lúc rồi đáp: Chưa chắc chắn nhưng tôi thực sự nghi ngờ. Cô hỏi tiếp: Vậy anh có đoán ra là ai chưa? Chưa biết chắc chắn. Cô nhìn hắn với ánh mắt thông cảm: Anh nói câu chưa chắc chắn nhiều lần rồi đó. Lục Trạch mỉm cười khô khốc: Vì tôi thực sự không biết chắc. Hắn đã gặp và làm việc với quá nhiều người qua nhiều lĩnh vực khác nhau. Ai đó có thể biết Tinh Dạ, ai đó biết Vô Danh, nhưng chưa chắc đã biết cả hai đều là chính hắn. Chỉ cần đối phương biết hai trong số những thân phận đó đã đủ để hắn phải cực kỳ cảnh giác.

Ở khu vực chờ, số ba mươi hai ngồi một mình yên tĩnh. Nhân viên đưa ly nước, anh chỉ nhận rồi đặt sang bên cạnh mà không uống. Người số bốn bước tới: Anh biết Dạ đúng không? Anh gật đầu thừa nhận. Câu nói vừa rồi mọi người đều nghe thấy rồi, anh cố tình nói vậy à? Ừ. Vì sao? Anh chậm rãi đáp: Chỉ muốn xem cậu ấy còn nhớ những chuyện cũ hay không. Nhớ cái gì? Anh không trả lời thêm, người số bốn cũng hiểu ý nên không hỏi tiếp.

Trong phòng chờ khác, Dạ ngồi yên một góc, mặt nạ vẫn đeo kín nhưng tay đặt trên đầu gối đang siết chặt đến mức các khớp trắng ra. Hắn không ngờ người kia sẽ nói ra điều đó ngay trong đêm đầu tiên, trước hàng triệu người xem trực tiếp. Người đó cố tình khiến hắn phản ứng, cố gợi nhớ, cố khiến hắn không thể tiếp tục coi quá khứ như chuyện đã kết thúc. Nhân viên đến hỏi: Đạo diễn muốn biết anh có cần điều chỉnh gì cho tiết mục tiếp theo không? Không cần. Nhưng lượt bình chọn của anh hiện đang đứng đầu đó. Đó chỉ là vòng đầu thôi, chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Anh không vui sao? Dạ im lặng một lát rồi nói: Đứng đầu vòng đầu chẳng có ý nghĩa gì, chương trình còn rất dài và những người tham gia sau sẽ càng mạnh hơn. Hắn nói rất bình tĩnh nhưng trong lòng đang suy nghĩ: Nếu số ba mươi hai thực sự đến đây vì mình, những vòng sau sẽ không còn đơn giản nữa.

Chương trình tiếp tục nhanh nhịp. Số mười một hát nhẹ nhàng, kỹ thuật chưa bằng Dạ nhưng cảm xúc rất chân thực nên bình chọn khá cao. Số mười hai chọn nhạc điện tử, trình diễn đầy năng lượng nhưng giám khảo nhận xét anh quá phụ thuộc vào hiệu ứng sân khấu. Số mười ba tạo bất ngờ lớn: Giọng hát không đặc biệt nhưng khả năng kể chuyện qua âm nhạc tuyệt vời đến mức khiến cả trường quay lắng nghe trong yên tĩnh. Mỗi tiết mục đều khác nhau, ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu, bảng xếp hạng thay đổi liên tục khiến không ai dám chắc vị trí của mình.

Đến lượt số mười bốn, một chuyện bất ngờ xảy ra. Anh hát sai cả một đoạn dài, ban nhạc phải điều chỉnh gấp, khán giả xôn xao. Nhưng anh không hoảng sợ hay bỏ cuộc, tháo tai nghe xuống, ra hiệu cho ban nhạc rồi tiếp tục hát với giọng thật hoàn toàn, không có bất kỳ hỗ trợ kỹ thuật nào. Giọng hát không hoàn hảo nhưng ổn định và đầy bản lĩnh. Khi tiết mục kết thúc, giám khảo nhận xét: Bạn sai rất nghiêm trọng, nhưng cách bạn xử lý sau đó thật tuyệt vời, đó mới là dấu hiệu của một nghệ sĩ thực thụ. Khán giả bắt đầu vỗ tay, nhiều người đứng lên tán thành. Lục Trạch nhìn thấy rõ: Đây chính là sân khấu trực tiếp, không ai hoàn hảo, người mạnh không phải người không bao giờ sai mà người sai rồi vẫn biết cách đứng vững và cứu vãn tình huống.

Hệ thống Danh Vọng vẫn cập nhật liên tục: Danh tiếng chương trình tăng đều, Tinh Dạ cũng đi lên theo phản hồi thực tế của khán giả. Không có nhiệm vụ, không có phần thưởng hay kỹ năng đặc biệt, mọi thứ đều là con số phản ánh ảnh hưởng thực tế. Lục Trạch hiểu rõ: Hệ thống chỉ giúp quan sát, còn việc hát hay, khiến khán giả yêu thích, tất cả đều do con người tự tạo ra.

Đến cuối buổi phát sóng, bảng xếp hạng tạm thời được công bố: Dạ thứ nhất, số bốn thứ hai, số hai thứ ba, số ba mươi hai thứ tư. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ, chỉ vài phần trăm, nghĩa là một tiết mục hoàn toàn có thể đảo ngược mọi thứ. Khán giả tranh luận sôi nổi khắp mọi nơi: Ai thực sự mạnh nhất, Dạ có phải Tinh Dạ không, số ba mươi hai là ai, và nếu Dạ thật là Tinh Dạ thì tại sao lại giấu tên?

Trong phòng điều khiển, nhân viên chạy tới với vẻ mặt khác thường: Lục tổng, anh xem cái này ạ. Trên màn hình là dữ liệu lượt nghe bài hát của Dạ. Không phải vì số lượng tăng nhanh mà có một tài khoản đặc biệt đã nghe bài hát đó hàng trăm lần trong thời gian rất ngắn. Tên tài khoản: Vô Danh. Lục Trạch nhìn kỹ, nhân viên xác nhận: Chúng tôi đã kiểm tra rồi, tài khoản này thật và không phải của anh đúng không? Lục Trạch im lặng. Hắn biết đây không phải tài khoản của mình, người này đang cố tình gửi tín hiệu cho hắn. Ngay sau đó có một tin nhắn đến: Cậu đã trở về. Lục Trạch nhìn dòng chữ, gương mặt dần trở nên lạnh lùng. Người này không chỉ biết Tinh Dạ mà còn biết Vô Danh. Bí mật đang dần bị vén ra từng mảnh.

HẾT CHƯƠNG 707
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 708 Cái tên Vô Danh

Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình. Cậu đã trở về. Chỉ bốn chữ. Không lời chào, không ký tên, không giải thích gì thêm. Chính sự ngắn gọn ấy lại càng nặng nề hơn mọi lời nói dài dòng. Nếu đối phương chỉ biết Tinh Dạ thì chuyện chưa đến mức nghiêm trọng. Nhưng người này còn biết Vô Danh một thân phận mà Lục Trạch đã cố tình giữ kín và giữ khoảng cách từ rất lâu. Trong giới văn học, Vô Danh là cái tên có sức nặng lớn, nhưng số người biết danh tính thật lại vô cùng ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lục Trạch cầm máy tính bảng lên. Kiểm tra tài khoản này thật kỹ. Nhân viên gật đầu. Đã kiểm tra rồi ạ. Kết quả sao? Không có thông tin xác thực nào để truy ra chủ tài khoản. Không có chút nào à? Có vẻ là tài khoản cũ, tồn tại nhiều năm nhưng hoạt động cực kỳ ít, hầu như im lặng suốt thời gian dài. Lục Trạch nhíu mày sâu hơn. Một tài khoản tồn tại nhiều năm, hầu như không dùng, đột nhiên xuất hiện, nghe bài hát của Tinh Dạ hàng trăm lần trong thời gian ngắn ngủi rồi gửi một câu như đang nói với người quen cũ. Đây hoàn toàn không phải hành vi của người hâm mộ hay ai đó tình cờ nghe được nhạc.

Có thể truy ra thiết bị hay địa chỉ đăng nhập không? Đang làm ạ. Nhưng nhớ làm đúng quy định và pháp luật, đừng can thiệp quá sâu hay dùng cách không hợp pháp. Chỉ xem những gì được phép thôi. Vâng ạ. Nhân viên rời đi.

Tần Mộc Tuyết bước tới bên cạnh hắn. Có chuyện gì vậy? Lục Trạch không giấu giếm. Có người biết Vô Danh, còn nhắn tin ám chỉ tôi. Cô hơi ngạc nhiên. Vô Danh ư? Ừ. Trong chương trình à? Không trực tiếp, nhưng bằng cách khác. Lục Trạch đưa máy tính bảng cho cô đọc. Tần Mộc Tuyết xem xong sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng hẳn. Người này biết anh thật sự là ai? Có khả năng rất cao. Anh có biết là ai không? Chưa chắc chắn. Cô nhìn hắn với ánh mắt tin hiểu. Anh nói câu chưa chắc chắn nhiều lần rồi đó. Lục Trạch mỉm cười khô khốc. Vì tôi thực sự không biết chắc.

Đây không phải lời nói dối. Hắn đã làm việc với quá nhiều người qua các lĩnh vực khác nhau. Điện ảnh, âm nhạc, văn học, xây dựng Tinh Vân từ bàn tay trắng.. Có người hợp tác với hắn từ những ngày đầu gian khó, có người chỉ gặp một lần trong một cuộc họp ngắn. Ai đó có thể biết Tinh Dạ, ai đó biết Vô Danh, thậm chí có người biết Tạ Hành nhưng chưa chắc đã biết tất cả những thân phận ấy đều thuộc về cùng một người: Lục Trạch. Chỉ cần đối phương biết hai trong số đó đã đủ để hắn phải cực kỳ cảnh giác.

Trên sân khấu, chương trình vẫn tiếp tục diễn ra sôi nổi. Khán giả không hề hay biết những căng thẳng đang diễn ra phía sau hậu trường. Họ chỉ thấy Ẩn Danh Chi Ca ngày càng hấp dẫn và đầy bất ngờ. Tiết mục mới liên tục xuất hiện, người này tỏa sáng rực rỡ, người kia phải rời đi với tiếc nuối, có người suýt bị loại nhưng được cứu nhờ sự ủng hộ của khán giả. Mỗi chiếc mặt nạ đều mang một câu chuyện riêng, một phong cách riêng. Nhưng sau khi Dạ biểu diễn, tiêu chuẩn của khán giả rõ ràng đã cao hơn nhiều. Giờ đây họ không chỉ cần hát tốt, không chỉ có cảm xúc họ đòi hỏi sự hoàn hảo về kỹ thuật, bản sắc riêng, khả năng xử lý tình huống và sự chân thực trong từng lời ca.

Một giám khảo nói rất thẳng trong phần bình luận. Sau khi nghe Dạ hát, tôi bắt đầu không muốn chấm những tiết mục an toàn nữa. Ở sân khấu này, chúng ta cần người dám đưa ra lựa chọn, dám thể hiện chính mình chứ không phải chạy theo một khuôn mẫu nào đó. Câu nói này nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Ngay cả những nghệ sĩ đang ngồi theo dõi chương trình tại nhà cũng bắt đầu chú ý. Bởi đây không còn là một chương trình giải trí đơn thuần nữa, nó đang thay đổi cách người ta nhìn nhận và đánh giá sân khấu âm nhạc chuyên nghiệp.

Ở một phòng khách khác, một nam ca sĩ trẻ đang xem chương trình trên tivi. Hình ảnh chiếc mặt nạ Dạ hiện rõ trên màn hình. Anh ta mỉm cười một cách đầy thách thức. Cuối cùng cũng có một người đáng để tôi cạnh tranh. Người quản lý ngồi bên cạnh giật mình. Cậu muốn tham gia mùa sau à? Nam ca sĩ lắc đầu. Không. Vậy thì sao? Tham gia ngay mùa này. Người quản lý hoảng sợ. Không được đâu! Lịch trình của cậu đã kín cả năm rồi, còn hợp đồng quảng cáo, album sắp phát hành, các sự kiện đã ký hợp đồng.. Đây là chương trình trực tiếp, cực kỳ vất vả và đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Nam ca sĩ vẫn nhìn màn hình với ánh mắt kiên định. Chính vì vậy mới đáng giá.

Một câu nói đơn giản nhưng cho thấy sức ảnh hưởng của chương trình đã bắt đầu lan tỏa ra ngoài cuộc thi. Những người không tham gia cũng đang bị thu hút và kích thích. Những nghệ sĩ vốn đã có vị trí trong giới cũng bắt đầu suy nghĩ: Nếu không bước vào sân khấu này, không cạnh tranh một cách công bằng và công khai, liệu họ có thể bị bỏ lại phía sau không?

Trong khi đó, Lục Trạch vẫn theo dõi bảng số liệu cập nhật liên tục. Danh Vọng của chương trình tiếp tục tăng nhanh hơn dự kiến ban đầu. Hệ thống ghi nhận mọi thay đổi nhưng không có nhiệm vụ hay phần thưởng nào đặc biệt. Lục Trạch hiểu rõ: Danh Vọng có thể tăng vọt chỉ trong một đêm nhưng cũng có thể sụp đổ hoàn toàn cũng chỉ trong một đêm. Chỉ cần có scandal, chỉ cần bị phát hiện có sự thiên vị, chỉ cần chất lượng tiết mục giảm sút hoặc khán giả cảm thấy chương trình đang cố tình thao túng kết quả bằng cách này hay cách khác tất cả những thành tích tốt đẹp sẽ tan biến ngay lập tức. Đó là lý do hắn không bao giờ để hệ thống quyết định thay mình. Hệ thống chỉ cho hắn biết thị trường và khán giả đang phản ứng như thế nào. Còn chương trình có thể tồn tại và phát triển được bao lâu, phải do chính những người đứng trên sân khấu quyết định bằng năng lực và sự chân thực của mình.

Đột nhiên nhân viên chạy vào phòng điều khiển với vẻ mặt hơi khác thường. Lục tổng ạ. Lục Trạch quay lại. Có kết quả về tài khoản Vô Danh rồi ạ. Truy ra được ai đó à? Chưa tìm ra chủ tài khoản cụ thể, nhưng phát hiện một điều rất kỳ lạ. Điều gì? Tài khoản này được tạo từ rất nhiều năm trước lúc Vô Danh còn chưa nổi tiếng, Tinh Dạ cũng chưa bao giờ xuất hiện trên thị trường. Lục Trạch nhíu mày sâu hơn, điều này càng trở nên khó hiểu và nghiêm trọng hơn. Còn gì nữa? Trong lịch sử xem và tìm kiếm cũ của tài khoản này, có một cái tên mà anh nhất định sẽ chú ý. Nhân viên đưa dữ liệu chi tiết cho Lục Trạch xem.

Lục Trạch nhìn xuống và ánh mắt hắn lập tức thay đổi hẳn. Không phải Tinh Dạ, không phải Vô Danh – mà là một cái tên hắn đã cố tình chôn sâu vào quá khứ, tưởng rằng mình sẽ không bao giờ phải nghe hay nhìn thấy nữa. Có chắc chắn không? Lục Trạch hỏi với giọng thấp và nghiêm nghị. Hoàn toàn chắc ạ. Đừng để bất kỳ ai biết chuyện này, tuyệt đối giữ bí mật ở mức cao nhất. Vâng ạ. Nhân viên rời đi một cách nhanh chóng và cẩn trọng.

Lục Trạch vẫn đứng yên tại chỗ, lòng người nặng như chì. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn đang nhớ lại một chuyện rất cũ, một chuyện mà hắn đã cố tình lãng quên và chôn vùi từ nhiều năm trước rồi. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng. Cái tên đó là ai? Lục Trạch không trả lời ngay lập tức, trong đầu hắn đang hiện về những hình ảnh và ký ức cũ mà hắn tưởng đã mất đi từ rất lâu.

Đúng lúc đó, tiếng nói của người dẫn chương trình vang lên to và rõ ràng từ phía sân khấu, kéo hắn trở lại với thực tại. Khán giả thân mến! Đêm nay vẫn chưa kết thúc đâu! Chúng ta còn một tiết mục đặc biệt chưa từng có trong lịch sử chương trình! Khán giả lập tức reo hò vui mừng, cả trường quay trở nên náo nhiệt. Màn hình lớn trên sân khấu sáng lên rực rỡ, một chiếc mặt nạ mới xuất hiện không có trong danh sách ban đầu, không có số thứ tự nào cả, chỉ có một dòng chữ lớn: Khách mời đặc biệt.

Lục Trạch nhìn chiếc mặt nạ ấy và sắc mặt hắn lập tức trở nên lạnh hẳn đi. Hắn nhận ra thiết kế này, nhận ra từng chi tiết nhỏ trên chiếc mặt nạ đó. Và người đứng sau nó.. Có lẽ chính là người đã gửi tin nhắn cho hắn, chính là người đã tìm hắn từ rất lâu rồi, chính là người mà hắn tưởng đã mất hút trong dòng chảy thời gian.

Hết chương 708
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 709 Khách mời không có trong danh sách

Cả trường quay lập tức náo động. Khách mời đặc biệt. Không có số thứ tự. Không nằm trong danh sách những chiếc mặt nạ đã công bố. Điều đó có nghĩa là gì? Một người không thuộc nhóm thi đấu. Một người có thể bước lên sân khấu mà không chịu sự phân loại như những người khác. Nhưng điều khiến Lục Trạch thực sự chú ý lại là chiếc mặt nạ. Hắn từng nhìn thấy nó. Không phải trên sân khấu. Mà trong một bức ảnh đã rất cũ. Một bức ảnh mà hắn từng nghĩ mình đã quên.

Lục Trạch không nói gì. Tần Mộc Tuyết đứng bên cạnh nhìn hắn. Cô nhận ra sự thay đổi trên gương mặt hắn. Anh biết người này? Lục Trạch vẫn nhìn màn hình. Có thể. Lại có thể? Lần này tôi thật sự chưa chắc. Tần Mộc Tuyết không hỏi nữa. Bởi lúc này ánh mắt Lục Trạch đã hoàn toàn tập trung vào sân khấu.

Người dẫn chương trình bước ra. Khán giả thân mến. Chúng tôi đã nhận được một lời đề nghị rất đặc biệt. Có một nghệ sĩ muốn bước lên sân khấu. Nhưng người này không muốn tiết lộ tên. Khán giả lập tức cười. Vậy nên ban tổ chức quyết định. Cho người đó một cơ hội. Không tính điểm. Không ảnh hưởng kết quả. Chỉ hát một bài.

Tiếng vỗ tay vang lên. Không ít khán giả bắt đầu đoán. Là ai? Ca sĩ cũ sao? Hay khách mời nổi tiếng? Có khi là một Thiên Vương. Không thể đâu.

Người dẫn chương trình đưa micro về phía chiếc mặt nạ. Bạn muốn hát bài gì? Người kia cầm micro. Bài cũ. Của ai? Người kia im lặng. Sau đó nói. Của một người đã lâu không xuất hiện.

Lục Trạch khẽ nhíu mày. Câu trả lời này quá mơ hồ. Nhưng hắn biết. Đối phương đang cố tình nói như vậy. Không phải vì không biết. Mà vì muốn hắn nghe thấy.

Ánh đèn sân khấu dần hạ xuống. Tiếng đàn vang lên. Một giai điệu rất cũ. Lục Trạch lập tức nhận ra. Bàn tay hắn siết chặt. Đây là một ca khúc chưa từng phát hành chính thức. Một bản demo hắn từng viết rất lâu trước đây. Bản nhạc ấy đã biến mất. Không nằm trong kho của Tinh Vân. Không được đưa lên bất kỳ nền tảng nào. Chỉ có một vài người từng nghe. Và người trước mặt đang hát nó. Không sai một chữ. Không thiếu một câu. Ngay cả đoạn chuyển mà Lục Trạch từng sửa lại vào phút cuối cũng được giữ nguyên.

Khán giả không biết. Nhưng Lục Trạch biết. Người này không thể tình cờ biết bài hát. Đối phương từng ở rất gần hắn.

Tiếng hát tiếp tục. Giọng người kia không quá nổi bật. Nhưng cách xử lý lại rất quen. Không phải bắt chước. Mà là hiểu bài hát. Từng khoảng dừng. Từng nhịp lấy hơi. Từng câu chuyển. Giống như người hát đã từng ngồi bên cạnh tác giả và nghe chính tác giả giải thích bài hát.

Lục Trạch đứng bất động. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn. Lần đầu tiên cô thấy hắn phản ứng như vậy. Không phải tức giận. Không phải sợ hãi. Mà là một loại cảnh giác rất sâu.

Bài hát kết thúc. Không có cao trào lớn. Không có tiếng hét. Chỉ có một khoảng lặng kéo dài. Sau đó khán giả vỗ tay.

Người dẫn chương trình bước tới. Bài hát này rất đặc biệt. Bạn có thể nói cho chúng tôi biết tác giả là ai không? Chiếc mặt nạ lắc đầu. Không. Vì sao? Bởi người đó không muốn người khác biết.

Khán giả cười. Nhưng Lục Trạch không cười.

Người dẫn chương trình tiếp tục. Vậy bạn quen tác giả? Quen. Rất thân? Người kia im lặng. Có thể nói như vậy. Vậy tại sao hôm nay lại chọn bài này? Chiếc mặt nạ quay về phía camera. Bởi tôi muốn hỏi người đó một câu.

Khán giả lập tức yên lặng. Câu gì? Người kia nhìn thẳng vào ống kính. Cậu còn nhớ không?

Cả trường quay không hiểu. Nhưng Lục Trạch hiểu. Đó là câu hỏi dành cho hắn. Một câu hỏi từ quá khứ. Một thứ hắn đã tưởng đã kết thúc.

Nhưng ngay lúc ấy. Hệ thống Danh Vọng trong đầu hắn đột nhiên hiện lên. Không phải nhiệm vụ. Không có phần thưởng. Chỉ là một dòng cảnh báo dữ liệu. Danh Vọng của một thân phận cũ đang biến động.

Lục Trạch nhìn con số. Ánh mắt lập tức thay đổi. Không phải Tinh Dạ. Không phải Tạ Hành. Không phải Lục Trạch. Mà là Vô Danh. Danh Vọng của Vô Danh đang tăng. Rất chậm. Nhưng liên tục. Điều đó chỉ có thể xảy ra khi bên ngoài xuất hiện một lượng lớn người đang nhắc đến cái tên ấy.

Lục Trạch lập tức hiểu. Người kia không chỉ muốn hắn nhìn thấy. Hắn ta muốn kéo cái tên Vô Danh trở lại. Một cái tên vốn đang đứng ngoài sân khấu. Một cái tên đáng lẽ không liên quan đến chương trình. Nhưng nếu khán giả bắt đầu liên kết Vô Danh với Tinh Dạ. Mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm. Không phải vì thân phận bị phát hiện ngay lập tức. Mà vì quá nhiều mảnh ghép sẽ xuất hiện cùng lúc. Một ca sĩ. Một tác giả. Một đạo diễn. Một ông chủ công ty. Chỉ cần một người bắt đầu ghép đúng. Những người khác sẽ tiếp tục ghép.

Lục Trạch nhìn sân khấu. Người đeo mặt nạ đã hát xong. Nhưng chưa rời đi. Anh ta đứng đó. Như đang chờ một câu trả lời.

Lục Trạch bước lên một bước. Tần Mộc Tuyết lập tức nhìn hắn. Anh định làm gì? Không làm gì cả. Nhưng anh.. Đây là sân khấu. Lục Trạch dừng lại. Để người trên sân khấu nói hết.

Hắn không thể phản ứng. Không thể để cảm xúc dẫn đường. Chỉ cần hắn xuất hiện quá sớm. Đối phương sẽ đạt được mục đích.

Người dẫn chương trình lại hỏi. Bạn đã nói xong câu hỏi. Vậy bạn có muốn nhận được câu trả lời không? Chiếc mặt nạ cười. Có. Nhưng tôi biết người đó sẽ không trả lời. Vì sao? Bởi cậu ấy luôn như vậy. Thích đứng sau sân khấu. Thích để người khác nhìn thấy tác phẩm. Nhưng không muốn người khác nhìn thấy mình.

Lục Trạch im lặng. Câu nói này khiến hàng loạt khán giả bắt đầu suy đoán. Người này đang nói về ai? Có phải Vô Danh không? Khoan. Bài hát này có phải của Vô Danh? Không thể nào. Nhưng cách nói rất giống.

Trên mạng xã hội. Cái tên Vô Danh bắt đầu xuất hiện. Rất nhanh. Một bài đăng cũ bị đào lại. Một cuộc phỏng vấn từ nhiều năm trước. Một người từng hỏi Vô Danh tại sao không bao giờ xuất hiện trước công chúng. Câu trả lời năm đó chỉ có một câu. Tôi muốn người ta nhớ tác phẩm trước khi nhớ khuôn mặt.

Bài đăng lập tức được chia sẻ. Các mảnh ghép bắt đầu xuất hiện. Tinh Dạ. Vô Danh. Chiếc mặt nạ Dạ. Người số ba mươi hai. Khách mời bí ẩn. Tất cả chưa đủ để tạo thành đáp án. Nhưng đã đủ để tạo thành một câu hỏi khủng khiếp. Liệu những cái tên này có liên quan với nhau hay không?

Trong phòng điều khiển. Một nhân viên nhìn màn hình. Lục tổng. Ừ? Chúng ta có cần cắt phần thảo luận về Vô Danh không? Lục Trạch nhìn anh ta. Không. Nhân viên sửng sốt. Không can thiệp? Không. Nhưng nếu tiếp tục.. Càng can thiệp càng khiến người ta nghi ngờ.

Nhân viên hiểu ra. Lục Trạch nhìn sân khấu. Chúng ta đã nói từ đầu. Không sửa sự thật. Vậy thì đừng sửa.

Chiếc mặt nạ khách mời cuối cùng cúi đầu. Cảm ơn chương trình. Anh ta xoay người. Nhưng trước khi rời sân khấu. Anh ta bất ngờ quay đầu nhìn về phía hậu trường. Không ai biết anh ta đang nhìn ai. Nhưng Lục Trạch biết.

Hai ánh mắt xuyên qua khoảng cách. Một người đứng dưới ánh đèn. Một người đứng trong bóng tối. Không ai nói thêm. Nhưng chỉ một khoảnh khắc đó. Lục Trạch đã hiểu. Người này không đến đây để biểu diễn. Cũng không phải để quảng bá. Hắn ta đến để xác nhận một chuyện. Lục Trạch vẫn còn ở đây. Và người kia đã tìm thấy hắn.

Đèn sân khấu tắt. Khách mời rời khỏi sân khấu. Chương trình tiếp tục. Nhưng phía sau hậu trường. Lục Trạch nhìn lại hệ thống Danh Vọng. Dòng dữ liệu của Vô Danh vẫn đang tăng. Lần đầu tiên sau rất lâu. Hắn không thấy đó là một tín hiệu tốt. Bởi một cái tên càng được nhiều người nhớ đến. Càng khó tiếp tục giấu đi.

Và ngay lúc ấy. Điện thoại của Lục Trạch rung lên. Một tin nhắn không có số gửi hiện trên màn hình. Chỉ có một câu. Lần này cậu không thể trốn sau cái tên Vô Danh nữa.

Lục Trạch nhìn tin nhắn. Ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.

HẾT CHƯƠNG 709
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 710 Đêm đầu tiên chưa kết thúc



Lục Trạch nhìn màn hình điện thoại rất lâu. Tin nhắn chỉ có một câu. Lần này cậu không thể trốn sau cái tên Vô Danh nữa. Không có số điện thoại. Không có tên người gửi. Cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đối phương muốn tiếp tục trò chuyện. Lục Trạch tắt màn hình. Sắc mặt bình tĩnh trở lại. Hắn không lập tức truy tìm người gửi. Cũng không hỏi nhân viên kiểm tra. Bởi chuyện đó lúc này không quan trọng bằng sân khấu trước mặt. Ẩn Danh Chi Ca vẫn đang phát sóng trực tiếp. Và hàng triệu người đang theo dõi. Nếu hắn để một tin nhắn riêng tư kéo mình ra khỏi chương trình, hắn sẽ mắc đúng sai lầm mà đối phương đang chờ đợi.

Tần Mộc Tuyết nhìn hắn. Không xử lý sao? Sau chương trình. Anh không lo? Có. Lục Trạch trả lời rất thẳng. Nhưng lo không có nghĩa là phải mất bình tĩnh. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn vài giây rồi gật đầu. Được. Cô quay sang màn hình. Vậy chúng ta còn phải lo chuyện lớn hơn. Chuyện gì? Khán giả đang bắt đầu nghi ngờ.

Lục Trạch nhìn lên. Trên màn hình lớn là bảng thảo luận trực tiếp. Những cái tên liên quan đến chương trình đang tăng với tốc độ đáng kinh ngạc. Tinh Dạ. Vô Danh. Mặt Nạ Dạ. Mặt Nạ số ba mươi hai. Khách mời bí ẩn. Những từ khóa này liên tục xuất hiện cạnh nhau. Các chuyên gia âm nhạc bắt đầu phân tích giọng hát của Dạ. Có người khẳng định người này chính là Tinh Dạ. Có người phản bác rằng kỹ thuật xử lý đã được cố tình thay đổi. Có người thậm chí đưa ra một giả thuyết khác. Dạ không phải Tinh Dạ. Mà là một ca sĩ từng chịu ảnh hưởng từ Tinh Dạ. Không ai có bằng chứng tuyệt đối. Chính vì vậy cuộc tranh luận càng kéo dài.

Lục Trạch nhìn những bình luận đó. Không can thiệp. Không phủ nhận. Không xác nhận. Đúng với quy tắc của chương trình.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu. Khán giả thân mến. Đêm đầu tiên của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Tiếng reo hò vang lên. Sau những gì vừa xảy ra. Có lẽ mọi người đã phát hiện. Trong Ẩn Danh Chi Ca. Không ai có thể đoán trước điều gì. Màn hình lớn lần lượt hiện lên những chiếc mặt nạ đã xuất hiện. Người mới. Người nổi tiếng. Nghệ sĩ từng đứng trên đỉnh cao. Người vừa mắc lỗi trên sân khấu. Người khiến cả trường quay kinh ngạc. Và chiếc mặt nạ Dạ. Không ai giống ai.

Người dẫn chương trình tiếp tục. Nhưng đó mới chỉ là đêm đầu tiên. Vòng đầu tiên vẫn còn những người chưa xuất hiện. Và từ những tiết mục tiếp theo. Chúng ta sẽ bắt đầu nhìn thấy một điều quan trọng hơn. Không phải ai nổi tiếng sẽ thắng. Không phải ai vô danh sẽ bị loại. Ở đây. Chỉ có âm nhạc. Tiếng vỗ tay lập tức vang lên.

Lục Trạch nhìn sân khấu. Đây chính là điều hắn muốn. Không cần tuyên bố quá nhiều. Chỉ cần để kết quả tự chứng minh.

Một chiếc mặt nạ mới bước ra. Là một nam ca sĩ trẻ. Không ai biết anh là ai. Ngay cả ban giám khảo cũng không có bất kỳ thông tin nào ngoài phần giới thiệu được chương trình cung cấp. Anh chọn một ca khúc có tiết tấu nhanh. Giọng hát khá tốt. Nhưng ở đoạn đầu, anh quá căng thẳng. Một nốt bị hụt. Khán giả lập tức nhận ra. Anh không dừng lại. Tiếp tục. Đến phần điệp khúc, anh lấy lại được bình tĩnh. Tiết mục càng về sau càng tốt. Nhưng kết quả bình chọn không cao. Anh đứng trong nhóm nguy hiểm. Không có tiếng phản đối. Không có bất công. Chỉ có những người khác được khán giả yêu thích hơn.

Đến khi công bố kết quả. Anh vẫn được tiếp tục. Chỉ vừa đủ. Anh cúi đầu thật sâu. Khi bước xuống sân khấu, một phóng viên được phép phỏng vấn nhanh hỏi. Bạn có thất vọng vì điểm số không? Anh lắc đầu. Không. Vì sao? Vì tôi biết mình vừa hát chưa tốt. Vậy vòng sau? Tôi sẽ không để mình run nữa. Một câu trả lời rất đơn giản. Nhưng được rất nhiều khán giả yêu thích. Bình luận trực tiếp nhanh chóng xuất hiện. Người này khá thật. Không đổ lỗi cho chương trình. Hy vọng vòng sau anh ấy tiến bộ. Đây mới là tinh thần thi đấu.

Lục Trạch nhìn qua. Một lần nữa hắn nhận ra. Khán giả không chỉ bình chọn cho giọng hát. Họ còn bình chọn cho thái độ. Cho câu chuyện. Cho nỗ lực. Cho cảm giác chân thật mà người biểu diễn mang lại. Đó cũng là thứ khiến chương trình khó kiểm soát. Một nghệ sĩ có thể chuẩn bị bài hát hoàn hảo. Nhưng không thể chuẩn bị trước trái tim của hàng triệu khán giả.

Đêm càng kéo dài. Không khí càng nóng. Những chiếc mặt nạ còn lại lần lượt xuất hiện. Có người khiến khán giả cười. Có người khiến ban giám khảo tranh luận. Có người khiến cả trường quay im lặng. Có người vừa hát xong đã biết mình không đủ sức. Không có tiết mục nào hoàn toàn giống nhau.

Đến cuối cùng. Bảng tổng hợp vòng đầu tiên hiện lên. Chiếc mặt nạ Dạ vẫn nằm trong nhóm dẫn đầu. Người số bốn bám rất sát. Người số hai cũng không kém quá xa. Người số ba mươi hai đứng trong nhóm có khả năng đi sâu. Nhưng nhóm cuối bảng cũng bắt đầu hiện rõ. Một số người có nguy cơ bị loại. Không ai biết người nào sẽ rời đi.

Người dẫn chương trình cầm kết quả. Đây là bảng tạm thời. Nhưng tôi muốn nhắc mọi người. Đây chưa phải kết quả cuối cùng. Khán giả lập tức xôn xao. Một màn hình khác xuất hiện. Bình chọn trực tiếp kết thúc. Không khí lập tức căng thẳng. Từng con số dừng lại. Những người đứng đầu không thay đổi nhiều. Nhưng ở nhóm cuối. Một người bất ngờ vượt lên. Chỉ vài nghìn phiếu. Một người khác rơi xuống. Khán giả ồ lên.

Người dẫn chương trình nhìn bảng. Sau đó chậm rãi nói. Người đầu tiên phải rời khỏi cuộc thi.. Cả trường quay im lặng. Lục Trạch nhìn màn hình. Không có cảm giác nhẹ nhõm. Bởi hắn biết. Từ khoảnh khắc này. Mỗi lần gọi tên một người bị loại. Chương trình sẽ càng thật hơn. Và càng thật. Càng có khả năng khiến khán giả gắn bó.

Chiếc mặt nạ.. Ông dừng lại. Xin lỗi. Nhưng hành trình của bạn tại đây sẽ kết thúc. Tên mã số được công bố. Một chiếc mặt nạ cúi đầu. Khán giả vỗ tay. Không ai la ó. Không ai phản đối. Người đó tháo mặt nạ. Lộ ra một ca sĩ trẻ chưa từng có tên tuổi lớn. Khán giả ngạc nhiên. Một số người thậm chí tiếc nuối. Nhưng chính khoảnh khắc đó lại tạo ra một hiệu ứng khác. Hàng loạt người bắt đầu tìm kiếm ca khúc mà người này vừa hát. Lượt nghe tăng. Tên nghệ sĩ tăng. Dù bị loại. Anh vẫn có cơ hội.

Lục Trạch nhìn số liệu. Khẽ gật đầu. Đây chính là thứ hắn muốn. Bị loại không có nghĩa biến mất. Một sân khấu tốt có thể mở ra một con đường khác.

Đêm đầu tiên cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu. Cảm ơn tất cả những nghệ sĩ đã bước lên sân khấu tối nay. Cảm ơn những người đã chiến thắng. Cảm ơn cả những người phải rời đi. Và quan trọng nhất. Cảm ơn khán giả. Bởi không có sự lựa chọn của các bạn. Chương trình này sẽ không có ý nghĩa. Ánh đèn dần tắt. Khán giả vẫn còn hò reo.

Nhưng phía sau sân khấu. Đội ngũ chương trình không ai được nghỉ. Bởi ngay khi phát sóng kết thúc. Số liệu lập tức đổ về. Lượt xem. Tỷ lệ giữ chân. Lượt nghe. Tìm kiếm. Bình luận. Chia sẻ. Tất cả tăng mạnh. Một nhân viên nhìn màn hình rồi bật thốt lên. Lục tổng. Chuyện gì? Chương trình thành công rồi.

Lục Trạch không trả lời ngay. Hắn nhìn những con số. Sau đó nhìn bảng xếp hạng âm nhạc. Ca khúc của Dạ đã bắt đầu leo lên. Ca khúc của Trần Khải Dương cũng đang quay trở lại. Ca khúc của một cô gái vô danh cũng xuất hiện trong danh sách được tìm kiếm nhiều nhất. Ba người. Ba con đường. Một người đang ở đỉnh. Một người từng đứng ở đỉnh. Một người chưa từng có đỉnh cao để mất. Và cả ba đều đã được khán giả nhìn thấy.

Lục Trạch khẽ thở ra. Vòng đầu tiên đã đạt được mục tiêu. Nhưng hắn không thể vui quá sớm. Bởi vòng hai đã được chuẩn bị. Đối đầu trực diện. Không còn sân khấu đơn độc. Không còn cơ hội chỉ dựa vào cảm xúc. Hai người sẽ đứng đối diện. Cùng điều kiện. Cùng áp lực. Một người thắng. Một người phải rời đi.

Và khi danh sách ghép cặp xuất hiện. Lục Trạch nhìn một cặp đấu. Ánh mắt lập tức dừng lại. Chiếc mặt nạ Dạ. Đối đầu với. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai. Tần Mộc Tuyết đứng bên cạnh cũng nhìn thấy. Cô khẽ hỏi. Anh sắp xếp? Lục Trạch lắc đầu. Không. Thật sự là bốc thăm? Đúng.

Hắn nhìn hai cái tên trên màn hình. Một người đang bị cả nước nghi ngờ là Tinh Dạ. Một người biết quá nhiều về hắn. Và giờ đây. Hai người sẽ phải đứng đối diện trên cùng một sân khấu. Không còn cách tránh. Không còn cách giấu hoàn toàn. Lục Trạch nhìn danh sách. Khóe mắt hơi trầm xuống. Bởi hắn biết. Vòng hai sẽ không chỉ quyết định ai đi tiếp. Nó có thể là lần đầu tiên một bí mật thật sự bị kéo ra ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG 710
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 711 Cuộc đối đầu không thể tránh



Danh sách ghép cặp vẫn còn trên màn hình. Chiếc mặt nạ Dạ. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai. Hai cái tên nằm cạnh nhau rõ ràng. Cả trường quay lập tức bùng nổ. Khán giả chưa biết ai đứng sau hai chiếc mặt nạ. Nhưng họ đều cảm nhận đây chắc chắn là cặp đấu đáng chú ý nhất từ đầu chương trình.

Trên mạng xã hội, các bài phân tích, bình luận xuất hiện liên tục. Dạ gặp số ba mươi hai. Trận đấu này quá đáng xem. Không phải số ba mươi hai từng nói với Dạ sao? Câu nói ấy là gì nhỉ? Cuối cùng cậu cũng đến. Rốt cuộc họ có quan hệ gì với nhau? Nhiều người bắt đầu gọi đây là trận đấu định mệnh.

Nhưng phía sau sân khấu, không ai dùng từ đó. Đối với Lục Trạch, đây là một rủi ro lớn mà hắn hoàn toàn không thể loại bỏ. Luật chương trình đã công bố rõ từ đầu. Ghép cặp được quyết định công khai, không có quyền lựa chọn, không có ngoại lệ nào. Nếu hắn can thiệp, chương trình sẽ lập tức mất uy tín. Nếu không can thiệp, Tinh Dạ phải đối mặt trực tiếp với người biết quá nhiều về thân phận, về quá khứ của hắn.

Lục Trạch nhìn màn hình, giọng đều đều. Giữ nguyên như vậy. Đạo diễn Dương Khải quay sang hơi ngạc nhiên. Lục tổng? Không thay đổi cặp đấu nào cả. Nhưng nếu xảy ra chuyện.. Luật là luật. Dương Khải hiểu ý, gật đầu. Được rồi.

Ở phòng chờ, chiếc mặt nạ Dạ cũng đã nhìn thấy kết quả. Hắn không phản ứng quá mạnh, chỉ ngồi yên một góc, ngón tay gõ nhẹ đều đặn lên đầu gối. Người phụ trách chương trình bước tới hỏi thăm. Bạn ổn chứ? Ổn. Đối thủ của bạn là số ba mươi hai đấy. Biết rồi. Bạn không có gì muốn chuẩn bị hay nói trước sao? Dạ ngước nhìn. Không. Không lo sao? Có. Vậy sao trông bạn bình tĩnh đến vậy? Dạ mỉm cười nhẹ. Lo lắng không làm bài hát hay hơn đâu.

Người phụ trách hơi ngạc nhiên rồi cũng bật cười. Cũng đúng. Nhưng khi người kia rời đi, nụ cười trên mặt Dạ lập tức biến mất. Hắn nhìn chiếc mặt nạ đặt trên bàn. Số ba mươi hai. Hắn không chỉ biết người đó, mà hai người từng rất thân với nhau. Có những chuyện xảy ra từ rất lâu rồi, lâu đến mức hắn tưởng mình đã hoàn toàn quên. Nhưng chỉ cần nghe lại một câu nói đơn giản Cuối cùng cậu cũng đến, tất cả những ký ức ấy đều quay trở lại rõ ràng như mới xảy ra hôm qua. Dạ nhắm mắt lại. Hắn thực sự không muốn gặp người kia ở đây, nhưng hắn càng không muốn trốn tránh. Nếu đã bước vào chương trình này, hắn phải chấp nhận mọi đối thủ. Cho dù người đó biết hắn là ai, cho dù người đó đến đây chính vì hắn.

Ở khu vực phòng chờ khác, chiếc mặt nạ số ba mươi hai cũng đang chuẩn bị. Một nhân viên hỏi. Bạn có muốn đổi bài hát không? Không. Chắc chắn chứ? Chắc chắn. Đối thủ của bạn là Dạ, đây sẽ là trận đấu rất khó đấy. Số ba mươi hai mỉm cười. Chính vì khó mới đáng để hát chứ. Nhân viên rời đi. Anh chậm rãi tháo chiếc nhẫn bạc trên tay, đặt nhẹ nhàng lên bàn. Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại lạnh và kiên định. Anh không đến chương trình này chỉ để nổi tiếng, không hoàn toàn. Anh đến đây để gặp một người. Và người đó thực sự đã xuất hiện.

Trên sân khấu, hai người vẫn chưa nói chuyện trực tiếp với nhau, cách nhau chưa đến hai mươi mét. Nhưng cả hai đều hiểu rất rõ, trận đối đầu này hoàn toàn không thể tránh được nữa.

Chương trình chính thức bước vào vòng hai. Khán giả được yêu cầu bình chọn cho từng cặp đấu. Mỗi cặp sẽ có một chủ đề riêng để thể hiện. Cặp đầu tiên biểu diễn, hai chiếc mặt nạ có phong cách hoàn toàn trái ngược, một người chọn nhạc nhẹ sâu lắng, một người chọn nhạc rock mạnh mẽ. Khán giả tranh luận rất sôi nổi, cuối cùng người có kỹ thuật vững chắc hơn đã thắng, không có bất kỳ bất ngờ nào. Cặp thứ hai lại khác hẳn, một ca sĩ giàu kinh nghiệm đối đầu với một người trẻ đầy nhiệt huyết, và cuối cùng người trẻ đã thắng nhờ năng lượng sân khấu và sự tươi mới. Ca sĩ lớn tuổi bị loại, ông cúi đầu bình tĩnh, không hề phàn nàn, chỉ nói một câu. Thế hệ mới thật sự đã đến rồi. Khán giả vỗ tay dài tán thành.

Từng trận đấu trôi qua, áp lực càng ngày càng tăng. Ai cũng hiểu từ vòng này cơ hội sửa sai không còn nhiều, chỉ cần một lỗi nhỏ có thể khiến cả hành trình phải dừng lại ngay lập tức. Cuối cùng người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu, giọng nói tăng cao. Tiếp theo đây là trận đấu mà rất nhiều khán giả đã chờ đợi suốt thời gian qua! Màn hình lớn sáng lên, hai chiếc mặt nạ xuất hiện rõ ràng: Dạ và số ba mươi hai. Tiếng hét, tiếng reo hò lập tức vang khắp trường quay.

Dạ bước ra trước, số ba mươi hai bước ra sau. Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ vài mét. Dạ nhìn thẳng vào đối phương, không nói một lời. Số ba mươi hai cũng im lặng, nhưng ánh mắt sau lớp mặt nạ lại đầy ẩn ý. Khán giả đều cảm nhận được điều gì đó khác thường giữa hai người, không giống hai người xa lạ, cũng không giống hai đối thủ bình thường. Giám khảo đầu tiên lập tức hỏi. Có vẻ hai người biết nhau đúng không?

Dạ trả lời ngay. Không. Cùng lúc đó số ba mươi hai cũng nói. Có. Cả trường quay như nổ tung. Người dẫn chương trình cũng ngạc nhiên đến ngừng lại một lát. Ba giám khảo nhìn nhau kinh ngạc. Khán giả bắt đầu hét to hơn. Biết nhau thật! Thật sự có quan hệ! Rốt cuộc hai người là ai vậy? Dạ quay sang nhìn số ba mươi hai. Số ba mươi hai mỉm cười. Cậu nói dối không giỏi chút nào. Dạ vẫn bình tĩnh trả lời. Anh cũng vậy. Khán giả lại reo hò to hơn.

Người dẫn chương trình lập tức chen vào để giữ trật tự. Được rồi! Có vẻ chúng ta vừa phát hiện một điều rất thú vị. Nhưng luật là luật, không được tiết lộ danh tính hay nói ra thông tin đặc biệt nào nhé. Hai người đều gật đầu. Giám khảo lại hỏi. Ít nhất có thể nói hai người từng hợp tác với nhau không? Số ba mươi hai trả lời. Có. Dạ cũng không phủ nhận. Có. Trong lĩnh vực âm nhạc? Có. Trong công việc chung? Cũng có. Đã rất lâu rồi sao? Số ba mươi hai nhìn Dạ một lát rồi trả lời. Rất lâu rồi.

Không khí trên sân khấu trở nên kỳ lạ, khán giả càng tò mò hơn bao giờ hết. Lục Trạch đứng sau hậu trường, hắn hiểu nếu tiếp tục hỏi sâu hơn, nguy cơ lộ thân phận sẽ ngày càng cao. Nhưng chương trình không thể ngăn cản, chính những câu hỏi, những sự tò mò này lại là thứ khiến khán giả gắn bó và yêu thích chương trình. Người dẫn chương trình cuối cùng cũng kết thúc phần hỏi đáp. Được rồi, chúng ta không hỏi thêm nữa! Hãy để âm nhạc nói lên tất cả nhé!

Hai người chọn bài, chủ đề cho vòng đấu này hiện lên rõ ràng: Đối thoại. Lục Trạch nhìn dòng chữ, ánh mắt hơi thay đổi. Đối thoại không phải chủ đề dễ chút nào. Hai người phải biểu diễn cùng một chủ đề nhưng không được giống nhau. Ai chỉ cố chứng minh mình hát tốt hơn, người đó rất có thể sẽ thua. Bởi khán giả cần cảm nhận hai người thực sự đang nói chuyện, trao đổi với nhau qua từng lời ca.

Số ba mươi hai bước lên trước. Tiếng guitar đơn điệu vang lên. Anh chọn một bài hát về những năm tháng tuổi trẻ, về những ước mơ và những lời hứa. Giọng hát trầm, có chút khàn, không quá mạnh hay cao vút nhưng từng chữ đều rất rõ ràng, đầy cảm xúc. Dạ đứng bên cạnh lắng nghe một cách tập trung. Đến đoạn cuối bài, số ba mươi hai quay hẳn người lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Dạ như đang gửi một câu hỏi mà chỉ hai người hiểu. Rồi nhạc dừng hoàn toàn.

Đến lượt Dạ. Hắn cầm micro, không hát bài cùng chủ đề như đối thủ mà chọn một ca khúc nói về sự lựa chọn, về việc rời bỏ quá khứ để bước tiếp, về một người đã quyết định đi trên con đường riêng của mình. Câu hát đầu tiên vang lên, cả trường quay lập tức yên tĩnh hoàn toàn. Số ba mươi hai cúi đầu, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười khó hiểu, như thể đã hiểu hết ý nghĩa. Dạ đang trả lời, không cần nói ra lời nào khác, chỉ cần qua bài hát. Một người hỏi, một người đáp. Khán giả không biết câu chuyện thật giữa hai người, nhưng ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng, sự gần gũi và cả khoảng cách giữa họ.

Đến phần cuối bài hát, Dạ hát một câu rất rõ ràng. Có những con đường chỉ có thể đi tiếp một mình. Số ba mươi hai vẫn nhìn hắn chăm chú. Bài hát kết thúc. Khán giả đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay vang khắp không gian trường quay. Ba giám khảo không nói ngay, họ hiểu đây không còn là một màn trình diễn bình thường nữa, đây là cuộc đối thoại thực sự giữa hai người bằng âm nhạc. Và chỉ có một điều đáng tiếc: Khán giả vẫn chưa biết họ đang nói về điều gì, về câu chuyện nào.

Giám khảo đầu tiên cầm micro sau một hồi im lặng. Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi một câu. Ông nhìn hai chiếc mặt nạ. Rốt cuộc hai người từng có chuyện gì với nhau? Số ba mươi hai không trả lời ngay, Dạ cũng im lặng. Nhưng lần này số ba mươi hai chậm rãi quay hẳn người về phía Dạ. Cậu muốn nói ra không? Dạ im lặng một lát rồi trả lời. Không. Vậy thì để tôi nói. Dạ lập tức ngước nhìn, sắc mặt phía sau chiếc mặt nạ thay đổi rõ rệt. Khán giả đồng loạt nín thở chờ đợi. Số ba mươi hai cầm micro, giọng nói bình tĩnh nhưng đủ để mọi người nghe rõ. Người đứng trước mặt các bạn.. Anh dừng lại một lát rồi nói tiếp. Không chỉ là Tinh Dạ.

HẾT CHƯƠNG 711
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 712 Một câu nói đủ làm cả trường quay nổ tung

Không khí đột ngột chết lặng. Người số ba mươi hai vẫn cầm micro trên tay. Câu nói vừa rồi tựa như một tảng đá lớn ném thẳng xuống mặt hồ vốn đang phẳng lặng, tạo ra những làn sóng lan tỏa mãi không dừng. Người đứng trước mặt các bạn không chỉ là Tinh Dạ.

Khán giả chưa kịp phản ứng. Ba giám khảo cũng ngơ ngác chưa hiểu ý nghĩa thực sự. Ngay cả người dẫn chương trình vốn rất nhanh nhạy cũng mất vài giây mới lấy lại được bình tĩnh. Và sau đó cả trường quay hoàn toàn bùng nổ. Không chỉ là Tinh Dạ? Ý gì vậy? Chẳng lẽ Dạ thật sự chính là Tinh Dạ mà mọi người đang tìm kiếm? Nhưng anh ta nói không chỉ là Tinh Dạ chứ không phải đúng là Tinh Dạ! Rốt cuộc ai là ai vậy?

Trên mạng xã hội, những đoạn phát trực tiếp lập tức bị cắt thành vô số video ngắn, lan truyền với tốc độ chóng mặt. Câu nói không chỉ là Tinh Dạ được phóng to, lặp lại liên tục. Chỉ trong thời gian ngắn, lượt tìm kiếm cái tên Tinh Dạ tăng vọt lên mức kỷ lục.

Người dẫn chương trình cuối cùng cũng kịp phản ứng, bước tới giữa hai người. Khoan đã chiếc mặt nạ số ba mươi hai, bạn vừa nói một câu rất dễ khiến mọi người hiểu lầm đấy. Số ba mươi hai vẫn bình tĩnh như không có gì xảy ra. Tôi chỉ nói sự thật thôi. Vậy bạn có thể giải thích rõ hơn không? Không.

Khán giả lập tức cười ầm lên. Người dẫn chương trình cũng bật cười bất lực. Bạn nói một câu khiến cả trường quay náo loạn rồi lại không chịu giải thích gì thêm? Đúng vậy. Vậy tôi hỏi lại một cách đơn giản: Người đứng trước mặt chúng ta thực sự là ai? Số ba mươi hai nhìn Dạ một lát rồi trả lời. Là một người mà tôi từng biết rất rõ. Chỉ vậy thôi? Chỉ vậy thôi.

Khán giả lập tức la ó, có người cười lớn, có người huýt sáo, thậm chí có người hét lên yêu cầu hai người tháo mặt nạ ra ngay. Nhưng luật chương trình rất rõ ràng: Nếu chưa đến vòng phải tháo mặt nạ theo quy định, không ai có thể buộc bất kỳ người chơi nào tiết lộ danh tính.

Dạ vẫn đứng yên đó, bề ngoài hoàn toàn bình tĩnh như không có gì xảy ra. Nhưng bên trong chiếc mặt nạ, tay Lục Trạch đã siết chặt micro đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Người kia đang cố tình thử giới hạn của hắn. Không công khai nói ra tên thật, không nói thẳng thân phận, nhưng từng câu chữ đều vừa đủ để đẩy nghi vấn lên mức cao nhất. Nếu hắn phản bác, khán giả sẽ càng nghi ngờ hơn. Nếu hắn im lặng, đối phương sẽ tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa. Đây hoàn toàn là một cuộc đấu tâm lý căng thẳng, và sân khấu chính là nơi nguy hiểm nhất để chơi trò này.

Người dẫn chương trình quay sang Dạ. Còn bạn, bạn có muốn phản bác gì không? Dạ trả lời rất bình tĩnh. Không. Không phản bác gì cả? Anh ấy nói thế nào là chuyện của anh ấy. Còn tôi hát thế nào là chuyện của tôi thôi.

Khán giả lập tức vỗ tay tán thành câu trả lời thông minh này. Một giám khảo bật cười. Câu trả lời rất khéo léo. Nhưng giám khảo thứ hai lại lắc đầu. Không phải khéo đâu, mà là quá khéo léo đấy. Cả trường quay cùng cười, không khí căng thẳng được giảm xuống một chút, nhưng chỉ một chút thôi. Bởi ai cũng hiểu rõ: Chuyện này hoàn toàn chưa kết thúc.

Giám khảo đầu tiên nhìn số ba mươi hai. Được rồi, nếu bạn không muốn nói rõ hơn thì chúng ta chỉ chấm âm nhạc thôi. Ông cúi xuống xem bảng điểm rồi nói tiếp. Nhưng tôi phải nói thật: Đây là lần đầu tiên tôi thấy một trận đấu mà hai người gần như không cần nói chuyện với nhau nhưng vẫn khiến khán giả cảm nhận được cả một quá khứ dài giữa hai người.

Giám khảo thứ hai gật đầu đồng ý. Đúng vậy. Nhưng tôi muốn nói thêm một chuyện. Ông nhìn thẳng Dạ. Tiết mục của bạn rất tốt, thực sự tốt. Nhưng hôm nay bạn đang bị ảnh hưởng bởi cảm xúc. Dạ im lặng lắng nghe. Ở phần đầu bạn kiểm soát rất tốt, giọng hát ổn định và chính xác. Nhưng đến đoạn cuối bạn hơi vội, không nhiều nhưng đủ để người nghe kỹ thuật nhận ra sự thay đổi.

Khán giả bắt đầu bàn tán. Đó là một nhận xét rất công bằng và trung thực. Không phải cứ là người nổi tiếng hay giỏi hát thì không bao giờ mắc lỗi. Dạ gật đầu thừa nhận ngay lập tức. Đúng vậy. Bạn thừa nhận? Có. Lý do là vì đối thủ đứng trước mặt bạn sao? Dạ nhìn sang số ba mươi hai rồi trả lời. Có thể là vậy.

Số ba mươi hai bật cười. Cậu vẫn không thay đổi chút nào. Dạ lập tức quay sang nhìn anh. Đừng nói nữa. Hai câu nói rất nhỏ, nhưng micro vẫn thu được rõ ràng. Khán giả lại nổ tung. Hai người chắc chắn có quan hệ đặc biệt, không còn là suy đoán mơ hồ nữa, chỉ là không ai biết chính xác đó là quan hệ gì.

Người dẫn chương trình cũng nhận ra điều đó. Có vẻ hai người thật sự quen nhau đã rất lâu rồi đúng không? Số ba mươi hai trả lời chắc chắn. Đúng. Bạn có thể nói đã quen bao lâu không? Đủ lâu rồi. Lâu đến mức nào? Lâu hơn cả thời gian cái tên Tinh Dạ xuất hiện trước công chúng.

Cả trường quay lập tức im phăng phắc. Lục Trạch cũng lập tức ngẩng người nhìn lên. Câu này nguy hiểm hơn tất cả những câu trước đó cộng lại. Bởi nếu người này từng biết hắn trước khi Tinh Dạ xuất hiện, vậy hắn ta có thể biết toàn bộ quá trình hình thành và phát triển của cái tên Tinh Dạ. Thậm chí hắn ta còn có thể biết Lục Trạch chính là người đứng sau tất cả. Nhưng khán giả vẫn chưa có đủ dữ kiện để khẳng định chắc chắn, họ chỉ có thể suy đoán và đặt ra những câu hỏi ngày càng lớn hơn.

Người dẫn chương trình cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, ông lập tức chuyển hướng cuộc trò chuyện. Được rồi, có lẽ hôm nay chúng ta đã hỏi quá nhiều rồi. Cuộc thi vẫn là quan trọng nhất. Ông quay về phía ba giám khảo. Xin mời các vị chấm điểm cho hai người.

Ba bảng điểm lần lượt hiện lên. Số ba mươi hai nhận điểm rất cao, Dạ cũng vậy, khoảng cách giữa hai người cực kỳ nhỏ đến mức khó tin. Khán giả bắt đầu hồi hộp chờ đợi, bởi cuối cùng mọi câu chuyện bên lề đều phải quay về kết quả bình chọn của khán giả.

Người dẫn chương trình nhìn màn hình. Bình chọn trực tiếp bắt đầu! Màn hình lớn hiện lên hai chiếc mặt nạ: Dạ và số ba mươi hai. Con số phiếu bắt đầu thay đổi liên tục. Dạ dẫn trước, số ba mươi hai đuổi theo sát nút, Dạ lại vượt lên, khoảng cách chỉ vài nghìn phiếu, không ai dám thở mạnh. Trong phòng điều khiển, các nhân viên liên tục kiểm tra hệ thống, đảm bảo mọi thứ diễn ra công bằng và minh bạch. Không ai được phép can thiệp vào kết quả.

Lục Trạch chỉ nhìn màn hình một cách tập trung. Lúc này hắn không quan tâm ai thắng ai thua. Hắn chỉ muốn biết khán giả sẽ lựa chọn điều gì: Một người có sức ảnh hưởng lớn với giọng hát xuất sắc, hay một người đang dùng câu chuyện bí ẩn và sự gắn bó quá khứ để thu hút sự chú ý?

Kết quả cuối cùng dừng lại. Dạ thắng. Chỉ với một khoảng cách rất nhỏ, cực kỳ sát sao. Cả trường quay bùng nổ. Số ba mươi hai đứng yên vài giây rồi gật đầu một cách chân thành. Chúc mừng cậu. Dạ cũng gật đầu. Cảm ơn.

Người dẫn chương trình tiến lên phía số ba mươi hai. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai, bạn phải bước vào vòng nguy hiểm. Số ba mươi hai không có vẻ bất ngờ hay thất vọng, anh tháo micro khỏi cổ áo một cách bình tĩnh. Được thôi. Bạn có muốn sử dụng quyền cứu trợ không?

Khán giả lập tức im lặng hoàn toàn. Luật chương trình đã công bố rõ: Ở vòng nguy hiểm, người chơi có một cơ hội được cứu nếu có người đồng ý thay thế hoặc theo quy định đặc biệt, nhưng không phải lúc nào cũng có người cứu. Người dẫn chương trình nhìn số ba mươi hai. Bạn có muốn thử không?

Số ba mươi hai không trả lời ngay. Anh nhìn Dạ một lát rồi nhìn về phía khán giả. Cuối cùng anh lắc đầu. Không.

Khán giả lập tức ồ lên ngạc nhiên. Không cứu? Anh ta có định tự tháo mặt nạ luôn không? Chẳng lẽ anh ta biết mình không thể thắng nên quyết định dừng lại? Người dẫn chương trình hỏi lại một lần nữa để chắc chắn. Bạn chắc chắn chứ? Chắc chắn. Vậy bạn muốn nói gì trước khi tháo mặt nạ?

Số ba mươi hai cầm micro, nhưng lần này anh không nhìn khán giả hay giám khảo. Anh nhìn thẳng về phía Dạ. Cậu thắng rồi. Dạ không trả lời. Nhưng tôi vẫn sẽ ở đây.

Một giám khảo cau mày. Ở đây? Số ba mươi hai mỉm cười. Chương trình có thể loại tôi ra khỏi cuộc thi. Nhưng chuyện giữa chúng tôi chưa hề kết thúc đâu.

Khán giả lập tức náo động hoàn toàn. Người dẫn chương trình cũng hơi ngạc nhiên, phía sau sân khấu các nhân viên cũng sững sờ. Bởi câu nói này đã vượt ra ngoài phạm vi một cuộc thi âm nhạc thông thường. Nhưng số ba mươi hai không dừng lại, anh chậm rãi đưa tay lên chiếc mặt nạ chuẩn bị tháo ra.

Đúng lúc đó Dạ bất ngờ bước về phía trước một bước. Khoan đã. Cả trường quay chết lặng. Số ba mươi hai dừng tay lại, ngước nhìn Dạ. Dạ đứng cách anh chưa đến hai mét. Anh muốn làm gì vậy? Số ba mươi hai cười nhẹ. Tháo mặt nạ ra thôi. Không. Dạ nhìn anh một cách kiên định. Đừng tháo.

Một câu nói rất nhỏ, bình tĩnh, nhưng khiến tất cả mọi người có mặt tại đây đều sửng sốt. Người dẫn chương trình cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dạ? Dạ không giải thích gì thêm, chỉ tiếp tục nhìn số ba mươi hai. Hai người giữ tư thế đó, nhìn nhau trong im lặng rất lâu. Cuối cùng số ba mươi hai hạ tay xuống, anh không tháo mặt nạ nữa.

Khán giả lập tức bùng nổ với những tiếng reo hò lớn chưa từng có. Người dẫn chương trình vội hỏi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Số ba mươi hai không trả lời, Dạ cũng im lặng. Nhưng phía sau sân khấu, Lục Trạch hiểu rõ mọi thứ. Người kia vừa thay đổi quyết định không phải vì sợ hay vì lý do nào khác. Mà đơn giản là vì Dạ vừa ngăn anh ta. Một người muốn tháo mặt nạ, một người không cho. Điều đó có nghĩa là dưới hai chiếc mặt nạ này có một câu chuyện mà ngay cả chương trình cũng chưa biết. Và lần đầu tiên Lục Trạch bắt đầu cảm thấy có lẽ người số ba mươi hai không phải người đang săn tìm hay muốn làm khó hắn. Có lẽ người này đang cố gắng bảo vệ một bí mật còn lớn hơn cả chính thân phận của Lục Trạch.

HẾT CHƯƠNG 712
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 713 Người biết quá nhiều



Khán phòng vẫn chưa hoàn toàn yên tĩnh lại sau những gì vừa diễn ra. Mặt Nạ Số 32 đã rời sân khấu, không có nhạc chiến thắng, chẳng có màn ăn mừng rộn ràng, chỉ còn những cuộc tranh luận chưa nguôi trên khắp các hàng ghế. Có người tiếc cho Số 32, nhiều người khẳng định Tinh Dạ thắng hoàn toàn xứng đáng, cũng có những người bắt đầu đặt nghi vấn về mối quan hệ giữa hai người. Nhưng chương trình không để ai có quá nhiều thời gian suy nghĩ hay bàn tán. Đèn sân khấu một lần nữa sáng rực, MC bước ra giữa ánh sáng.

Trận đấu tiếp theo của Vòng Đối Đầu sắp bắt đầu. Tiếng bàn luận lập tức nhỏ lại, mọi ánh mắt đều hướng về màn hình lớn. Hai chiếc mặt nạ mới hiện ra: Một chiếc màu bạc lấp lánh, một chiếc màu đỏ sẫm trầm lắng. Tên thật của hai người vẫn được giữ kín, mọi người chỉ biết số thứ tự: Mặt Nạ Số 17 và Mặt Nạ Số 24. Khán giả bắt đầu xôn xao tò mò. Hai người bước ra từ phía sau cánh gà. Số 17 cao ráo, mặc bộ vest màu xám bạc trang trọng. Số 24 thì hoàn toàn ngược lại: Trang phục đơn giản, gần như không có trang sức hay điểm nhấn nào. Nhưng ngay khi hai người đứng cạnh nhau, các giám khảo đều nhận ra đây chắc chắn không phải một cặp đấu dễ đoán.

Vị giám khảo chính nhìn danh sách trong tay rồi nói: Đây là một cặp đấu rất thú vị. Bởi hai người lại có thế mạnh hoàn toàn khác nhau. Người thứ nhất sở hữu kỹ thuật cực kỳ chắc chắn. Người thứ hai lại có khả năng xử lý cảm xúc và kể chuyện bằng giọng hát rất đặc biệt. MC mỉm cười: Vậy ai sẽ là người chiến thắng? Chỉ có một cách để biết chắc chắn. Bắt đầu thôi.

Tiếng nhạc vang lên, Số 17 hát trước. Ngay từ những câu đầu tiên, khán phòng đã có phản ứng rõ rệt. Giọng hát sáng, cao, trong veo đến hoàn hảo. Từng nốt đều được xử lý một cách chính xác như máy móc, không có sự phô trương thái quá. Nhưng càng lắng nghe, những người hiểu chuyên môn càng nhận ra điều đáng sợ nhất: Người này gần như không để lộ bất kỳ điểm yếu nào, không có chỗ nào để đối thủ hay giám khảo có thể chê trách. Đến đoạn cao trào, Số 17 đẩy giọng lên hết cỡ, không gian lập tức như bùng nổ. Nhiều khán giả đứng bật dậy vỗ tay reo hò. Trên mạng bình luận chạy nhanh đến mức gần như không thể đọc hết: Kỹ thuật quá chuẩn, giọng này chắc là ca sĩ lâu năm rồi, không biết là ai nhưng hát hoàn hảo, có thể là một Thiên Vương đấy chứ.

Tuy nhiên ban giám khảo không tỏ ra hài lòng hoàn toàn. Bởi họ hiểu một điều: Tiết mục hoàn hảo về kỹ thuật chưa chắc đã là tiết mục khiến người nghe thực sự xúc động và chiến thắng.

Tiếp theo là Số 24 bước lên. Không có nhạc đệm ngay lập tức. Người này đứng im vài giây, như để bình tĩnh và chuẩn bị tinh thần. Sau đó tiếng piano đơn độc vang lên, một hợp âm, rồi lại một hợp âm nữa. Số 24 bắt đầu hát. Giọng không cao bằng Số 17, không mạnh và bùng nổ bằng. Nhưng chỉ sau vài câu đầu, bầu không khí trong khán phòng đã thay đổi hoàn toàn. Mọi người ngừng bàn luận, im lặng lắng nghe. Giọng hát ấy có một thứ rất khó diễn tả bằng lời: Không hoàn hảo, thậm chí có vài chỗ còn hơi thô và tự nhiên. Nhưng từng lời ca lại như đang nói với một người rất cụ thể, kể một câu chuyện thật riêng, một nỗi nhớ, một nỗi tiếc nuối mà ai cũng từng có qua. Đến đoạn cuối, Số 24 không cố nâng giọng hay kéo dài nốt cao để tạo ấn tượng. Chỉ nhẹ nhàng hát hết câu cuối cùng rồi dừng lại. Tiếng nhạc cũng im lặng theo.

Không ai vỗ tay ngay. Một giây, hai giây trôi qua, rồi cả khán phòng đồng loạt bùng nổ trong tiếng vỗ tay và reo hò. Số 17 đứng phía sau lắng nghe, không hề tỏ ra khó chịu hay thất vọng. Anh chỉ khẽ gật đầu, bởi chính anh cũng hiểu: Đối thủ đã chọn đúng chiến trường và chiến thắng một cách thuyết phục. Hai tiết mục hoàn toàn khác nhau: Một bên là kỹ thuật hoàn hảo khiến người ta phải thán phục, một bên là cảm xúc chân thực khiến người ta muốn nghe mãi không thôi.

MC bước ra mời ban giám khảo nhận xét. Vị giám khảo đầu tiên cầm micro nói thẳng thắn: Tôi sẽ nói thật lòng. Số 17 hát tốt hơn tôi dự đoán rất nhiều, kỹ thuật gần như không có điểm chê. Nhưng Số 24 lại khiến tôi nhớ đến lý do tại sao tôi lại yêu âm nhạc đến vậy. Khán giả lập tức vỗ tay đồng tình.

Giám khảo thứ hai lại có nhận xét khác: Nếu đây là một buổi biểu diễn thương mại hay chương trình yêu cầu sự hoàn hảo, tôi có thể sẽ chọn Số 17. Nhưng đây là một cuộc thi, và tôi muốn nhìn thấy người có khả năng tạo ra sự khác biệt, khiến tôi bất ngờ. Ông nhìn về phía Số 24: Phiếu của tôi dành cho Số 24. Một tiếng ồ ngạc nhiên vang lên khắp khán phòng.

Đến giám khảo thứ ba, ông im lặng khá lâu rồi mới nói: Tôi chọn Số 17. Kết quả chia đều một phiếu mỗi bên, khán phòng lập tức trở nên căng thẳng, mọi người đều chờ đợi quyết định cuối cùng. MC nhìn về vị giám khảo cuối cùng: Vậy kết quả nằm hoàn toàn trong tay ông ạ.

Vị giám khảo này không vội đưa ra lựa chọn, ông nhìn thẳng vào hai người: Số 17, cậu có kỹ thuật tuyệt vời, rất ít người sánh bằng. Nhưng tôi muốn hỏi một câu: Nếu hôm nay cậu không thể dùng kỹ thuật để thắng, cậu còn thứ gì khác để dựa vào không? Một câu hỏi rất nặng nề. Số 17 im lặng suy nghĩ vài giây rồi trả lời: Có ạ. Nhưng hôm nay tôi chưa kịp cho mọi người thấy. Vị giám khảo hơi nhướng mày: Thì ra là vậy, đáng tiếc thật.

Ông quay sang Số 24: Còn cậu, cậu vừa có một tiết mục rất tuyệt vời, chạm đến trái tim mọi người. Nhưng tôi cũng muốn nhắc nhở: Đừng bao giờ nghĩ cảm xúc có thể che hết mọi khuyết điểm, luôn có chỗ để hoàn thiện hơn. Số 24 cúi đầu kính trọng: Tôi hiểu ạ.

Cuối cùng vị giám khảo giơ bảng: Phiếu cuối cùng dành cho Số 24. Kết quả đã rõ: Hai phiếu cho Số 24, một phiếu cho Số 17. Số 24 chiến thắng. Số 17 đứng yên vài giây rồi bật cười một cách rộng lượng, anh đưa tay về phía đối thủ: Chúc mừng cậu. Số 24 nắm tay anh: Cảm ơn anh. Số 17 nói thêm: Đừng dừng lại ở vòng sau nhé, hãy cố gắng hơn nữa. Số 24 khẽ gật đầu: Tôi sẽ cố gắng hết sức.

MC bước ra thông báo: Xin cảm ơn Mặt Nạ Số 17, và xin chúc mừng Mặt Nạ Số 24 đã chính thức đi tiếp! Số 17 tháo mặt nạ ra, khán phòng lập tức nổ tung trong sự ngạc nhiên. Tên thật của anh hiện lên trên màn hình: Trần Duy Khánh. Không phải Thiên Vương, không phải Thiên Hậu, cũng không phải những ngôi sao lớn mà mọi người đang dự đoán. Anh là một ca sĩ từng rất thành công, từng đứng trong nhóm đầu thị trường với những ca khúc vang bóng một thời. Nhưng sau đó vì thay đổi phong cách và liên tiếp gặp thất bại trong các dự án, tên tuổi anh dần bị lãng quên và biến mất khỏi làng giải trí.

Khán giả vô cùng sửng sốt, nhiều người lớn tuổi nhận ra anh: Là anh ấy đấy, Trần Duy Khánh, ngày trước anh ấy rất nổi tiếng, có bài hát đứng đầu bảng xếp hạng suốt nhiều tuần liền. Không ngờ anh ấy lại tham gia chương trình này. Trần Duy Khánh bình tĩnh nhìn khán phòng, không có nỗi buồn, cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ. Anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: Có lẽ tôi vẫn chưa hát đủ tốt như mọi người mong đợi. Câu nói đơn giản ấy khiến cả khán phòng im lặng đầy thương mến.

Một giám khảo nói: Không đâu anh, hôm nay anh hát rất tốt. Chỉ là đối thủ của anh hôm nay tốt hơn một chút thôi. Trần Duy Khánh gật đầu: Vậy là đủ rồi ạ. Anh cúi chào mọi người rồi rời sân khấu. Một người từng đứng trên đỉnh cao danh vọng, cuối cùng cũng phải rời đi chỉ vì trong một đêm có người hát tốt hơn mình. Không có đặc quyền, không có ngoại lệ, không có cơ hội quay lại. Chính điều đó khiến chương trình Dưới Lớp Mặt Nạ bắt đầu thật sự trở nên đáng sợ và công bằng nhất.

Ở khu vực hậu trường, Tinh Dạ đang theo dõi toàn bộ trận đấu trên màn hình, anh không nói gì nhưng ánh mắt càng lúc càng trở nên nghiêm túc. Lục Trạch cũng đang nhìn, Dương Khải đứng bên cạnh hỏi: Anh nghĩ sao về trận đấu vừa rồi? Lục Trạch im lặng một lúc rồi trả lời: Đây mới thực sự là một cuộc thi đấy. Dương Khải gật đầu đồng ý: Đúng vậy, ngay cả người mạnh và có kinh nghiệm như anh ấy cũng có thể bị loại. Lục Trạch nhìn danh sách những mặt nạ còn lại: Và càng đi sâu vào các vòng sau, những người còn đứng trên sân khấu sẽ càng mạnh, càng khó đối phó hơn nhiều.

Tinh Dạ tháo tai nghe ra, anh vừa lắng nghe toàn bộ trận đấu một cách tập trung. Trong lòng không có cảm giác nhẹ nhõm chút nào, ngược lại áp lực càng đè nặng lên vai. Bởi nếu ngay cả Trần Duy Khánh người có kinh nghiệm, danh tiếng và thực lực đã được chứng minh cũng có thể bị loại ở Vòng Đối Đầu, thì những người còn lại chắc chắn không phải đối thủ có thể xem thường.

Đúng lúc đó màn hình lớn chuyển sang trận đấu tiếp theo. Hai chiếc mặt nạ mới xuất hiện. Một trong số đó khiến Tinh Dạ lập tức đứng yên như bị đóng băng. Anh nhìn chằm chằm vào số thứ tự được hiển thị rõ ràng: Số 08. Không ai khác có phản ứng đặc biệt, nhưng Tinh Dạ biết chính xác giọng nói đó. Anh từng nghe rất rõ, rất lâu trước đây. Và điều đáng sợ nhất là người ấy dường như cũng biết ai đang ở phía sau sân khấu, anh ta đang nhìn thẳng về phía camera như thể đã biết Tinh Dạ đang theo dõi mình.

Một giây sau, Số 08 cất tiếng nói với giọng bình tĩnh nhưng đầy ẩn ý: Hy vọng lần này cậu sẽ không trốn nữa. Tinh Dạ siết chặt micro trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng đi. Vòng Đối Đầu dường như vẫn chưa kết thúc, nhưng một đối thủ dường như biết quá nhiều về anh đã xuất hiện. Và Tinh Dạ hiểu rõ: Cuộc đối đầu thực sự khó khăn nhất của mình có lẽ mới chỉ bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG 713
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 714 Người cũ gọi tên

Câu nói của Mặt Nạ Số 08 khiến khu vực hậu trường chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ. Không ai hiểu hết ý nghĩa. Nhưng Tinh Dạ hiểu rõ. "Hy vọng lần này cậu sẽ không trốn nữa." Câu nói đó không giống lời khiêu khích thông thường. Nó giống một lời nhắc nhở. Một người biết hắn. Hoặc ít nhất một người từng biết một phiên bản khác của hắn.

Tinh Dạ đứng sau màn hình, ánh mắt không rời Số 08 dù chỉ một khoảnh khắc. Chiếc mặt nạ màu đen che kín toàn bộ khuôn mặt. Giọng nói cũng đã được chương trình xử lý qua thiết bị biến âm. Không thể xác định danh tính bằng cách nghe thông thường. Nhưng câu nói vừa rồi vẫn khiến hắn cảm thấy bất an lan tỏa trong lòng.

Dương Khải quay sang nhận ra biểu cảm của cậu. "Cậu biết người đó à?"

Tinh Dạ im lặng vài giây mới trả lời. "Không chắc chắn hoàn toàn."

"Không chắc?"

"Giọng đã bị thay đổi rất nhiều." Tinh Dạ đáp rất chậm và cẩn trọng. "Nhưng cách nói, ngữ điệu ấy thì tôi từng nghe rồi."

Dương Khải không hỏi tiếp, hiểu thêm chỉ làm tăng nguy cơ bị người khác nghe thấy.

Ở phía bên kia, Lục Trạch cũng đã nghe thấy mọi thứ rõ ràng. Hắn không nhìn Tinh Dạ, chỉ chăm chú theo dõi màn hình. Đây là chương trình phát trực tiếp. Mọi lời nói đều có thể được hàng triệu khán giả nghe thấy cùng một lúc. Nếu Số 08 thật sự biết thân phận và bí mật của Tinh Dạ, vấn đề sẽ vượt xa một trận đấu đơn thuần. Nó có thể biến thành nguy cơ làm lộ tất cả trước thời điểm mọi thứ thực sự sẵn sàng.

Lục Trạch nói rất nhỏ, đủ cho hai người nghe thôi. "Đừng phản ứng ra bên ngoài."

Tinh Dạ quay sang nhìn anh.

Lục Trạch vẫn bình tĩnh. "Càng tỏ ra để ý, người khác càng nghi ngờ và tìm hiểu sâu hơn."

Tinh Dạ hiểu đúng ý. Hắn gật đầu, cố gắng điều chỉnh hơi thở và biểu cảm trở lại bình thường.

Trên sân khấu MC vẫn đang tiếp tục chương trình như không có gì bất thường xảy ra. "Và bây giờ chúng ta sẽ bước vào trận đấu tiếp theo. Số 08 mời anh bước ra."

Số 08 bước ra giữa ánh đèn. Khán giả lập tức reo hò chào đón. Người này có khí chất hoàn toàn khác hai mặt nạ trước. Không phô trương, không tạo dáng thu hút ánh nhìn. Chỉ đứng yên một cách tự tin giữa sân khấu. Nhưng cách hắn nhìn xuống khán phòng khiến ai cũng cảm thấy đây không phải lần đầu hắn đứng trước hàng vạn người.

Một giám khảo cúi xuống xem thông tin hồ sơ rồi khẽ nhíu mày. "Người này rất khó đoán."

MC tò mò hỏi. "Khó đoán ở đâu vậy ạ?"

"Không có đủ dữ liệu để đối chiếu." Vị giám khảo giải thích. "Giọng hát của anh ta rất đặc biệt. Không theo một trường phái rõ ràng nào mà chúng ta thường gặp."

Khán giả càng tò mò hơn. Mặt Nạ Số 08 cầm micro và đề nghị. "Cho tôi chọn bài hát được không?"

MC hơi bất ngờ nhưng vẫn đồng ý. "Đương nhiên rồi."

"Tôi muốn hát một bài cũ." Số 08 nói một cách bình tĩnh. "Bài hát chưa bao giờ đứng đầu bảng xếp hạng, không quá nổi tiếng. Nhưng với tôi nó có ý nghĩa rất lớn."

Nhạc nổi lên. Chỉ một đoạn piano đơn giản, ngắn ngủi. Số 08 bắt đầu hát. Ngay câu đầu tiên Tinh Dạ lập tức thay đổi sắc mặt. Không phải vì giọng hát quá mạnh hay kỹ thuật xuất sắc. Mà vì cách xử lý từng câu chữ. Câu đầu hát rất nhẹ nhàng, gần như thì thầm. Câu thứ hai kéo dài hơn một chút nhịp điệu. Đến câu thứ ba Số 08 cố tình bỏ một nhịp hoàn toàn.

Tinh Dạ siết chặt bàn tay đến mức các khớp trắng lại. Đây chính là cách người kia từng hát. Không phải phong cách phổ biến hay được dạy ở trường lớp. Mà là một thói quen riêng. Một cách thể hiện mà rất ít người biết. Hắn đã gặp cách hát này ở đâu đó rất lâu trước đây. Tinh Dạ chưa nhớ rõ chính xác khi nào, nhưng cơ thể và cảm xúc đã nhận ra trước cả lý trí.

Lục Trạch đứng phía sau cũng im lặng theo dõi chặt chẽ. Hắn nhìn màn hình, trong lòng bắt đầu xuất hiện một suy đoán khiến chính hắn cũng phải ngạc nhiên. Nếu người này thật sự là người hắn đang nghĩ đến, vậy cuộc gặp hôm nay hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.

Trên sân khấu Số 08 tiếp tục trình diễn. Giọng hát không quá cao, không bùng nổ. Nhưng mỗi câu chữ đều có độ nặng riêng, đủ để lắng sâu vào tâm trí người nghe. Khán giả dần yên lặng lắng nghe. Nhiều người bắt đầu lấy điện thoại ghi lại khoảnh khắc này. Bình luận trực tuyến thay đổi liên tục và nhanh chóng. "Giọng này quá lạ nhưng nghe rất quen." "Có cảm giác từng nghe ở đâu rồi." "Không giống ca sĩ mới chút nào." "Cách xử lý này rất giống một người." "Ai vậy?" "Không dám nói đâu."

Một bình luận nổi lên khiến không khí thay đổi. "Có phải Tạ Hành không?" Ngay lập tức có rất nhiều bình luận phản bác. "Tạ Hành là đạo diễn mà." "Ông ấy đâu phải ca sĩ." "Đừng đoán linh tinh đi." "Nhưng cách xử lý cảm xúc và nhịp điệu thật sự giống đến kỳ lạ." Bình luận đó nhanh chóng bị những chủ đề khác đẩy xuống. Nhưng Lục Trạch đã nhìn thấy rõ. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị hơn. Không phải vì sợ hãi. Mà vì hắn hiểu một điều: Khi khán giả bắt đầu nối những điểm tưởng như không liên quan, bí mật sẽ càng khó giữ được.

Tiết mục kết thúc một cách lặng lẽ nhưng đầy ấn tượng. Số 08 cúi đầu cảm ơn. Tiếng vỗ tay vang lên, không quá dữ dội nhưng đủ dài và đủ nhiệt tình để khiến ban giám khảo gật đầu công nhận.

Giám khảo thứ nhất lên tiếng. "Cách hát của anh rất đặc biệt, để lại ấn tượng sâu sắc. Tôi muốn biết anh cố tình chọn bài hát này phải không?"

Số 08 trả lời thẳng thắn. "Đúng vậy."

"Tại sao?"

"Vì có người từng nói với tôi." Giọng anh vang lên rõ ràng. "Bài hát này không nổi tiếng không có nghĩa nó không đáng được mọi người lắng nghe."

Khán phòng lập tức yên lặng hẳn. Một câu trả lời đơn giản nhưng ai cũng cảm thấy phía sau nó tồn tại một câu chuyện riêng.

Giám khảo thứ hai tò mò hỏi. "Người đó là ai vậy?"

Số 08 mỉm cười nhẹ nhàng. "Có lẽ người đó đang xem chương trình ngay tại đây."

Khán phòng lập tức ồ lên tò mò. Camera lập tức quét nhanh khắp khán đài và khu vực nghệ sĩ. Những gương mặt nổi tiếng đều được quay qua. Cuối cùng màn hình dừng lại vài giây ở khu vực nghệ sĩ mời. Tinh Dạ cúi đầu tránh ánh sáng ống kính. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ để mạng xã hội bùng nổ. "Anh ta đang nói ai vậy?" "Có người quen trong chương trình à?" "Số 08 có liên quan đến một nghệ sĩ nào đó?" "Không lẽ là Tinh Dạ?" Những suy đoán bắt đầu lan rộng nhanh chóng.

Lục Trạch nhìn tình hình diễn ra. Hắn biết không thể tiếp tục để câu chuyện đi theo hướng này. Nhưng hắn cũng không thể can thiệp trực tiếp. Chương trình đang phát trực tiếp trên toàn quốc. Bất kỳ hành động bất thường nào của Tinh Vân hay Tinh Dạ đều có thể khiến mọi người nghi ngờ nhiều hơn.

Trở lại sân khấu, đối thủ của Số 08 bước ra. Mặt Nạ Số 19. Một ca sĩ trẻ đang được đánh giá rất cao về năng lực và tương lai. Số 19 không hề bị ảnh hưởng bởi màn trình diễn ấn tượng vừa rồi. Ngược lại anh ta vẫn giữ nụ cười tự tin. "Bài hát rất hay và đầy cảm xúc."

Số 08 nhìn anh. "Cảm ơn cậu."

"Nhưng tôi sẽ không để anh thắng dễ dàng đâu."

"Đó mới là điều tôi muốn nghe nhất hôm nay."

Nhạc bắt đầu vang lên. Số 19 lựa chọn một bài hoàn toàn khác. Tiết tấu nhanh, yêu cầu kỹ thuật cao, có nhiều đoạn chuyển giọng và nhịp điệu phức tạp. Ngay từ câu đầu tiên khán phòng đã bùng nổ. Nếu Số 08 chiến đấu bằng chiều sâu và cảm xúc, Số 19 chiến đấu bằng sức trẻ, năng lượng và kỹ thuật hoàn hảo. Âm thanh liên tục được đẩy lên cao, động tác trên sân khấu mạnh mẽ và tự tin. Khả năng kiểm soát hơi và giọng hát cực kỳ ổn định. Đến đoạn cao trào Số 19 gần như khiến cả khán phòng phải đứng dậy reo hò. Một giám khảo gật đầu liên tục thể hiện sự hài lòng.

Số 08 đứng phía sau vẫn bình tĩnh theo dõi. Nhưng khi bài hát kết thúc anh hiểu rõ đối thủ này rất mạnh và khó đánh bại.

Số 19 bước xuống sân khấu, hai người đứng cạnh nhau. "Anh hát rất hay." Số 08 nói một cách chân thành.

"Cậu cũng vậy." Số 19 mỉm cười. "Nhưng tôi cảm thấy anh có chuyện muốn nói hơn là chỉ đơn thuần chiến thắng."

Số 08 nhìn anh chờ đợi câu tiếp theo.

"Anh không chỉ muốn thắng." Số 19 nói rất nhỏ đủ cho hai người nghe. "Anh đang tìm một người."

Số 08 không trả lời ngay lập tức.

Số 19 vỗ nhẹ vai anh. "Chúc anh may mắn tìm được người đó."

Ban giám khảo bắt đầu bỏ phiếu. Một phiếu, hai phiếu. Cuối cùng kết quả được công bố: Số 19 thắng. Số 08 đứng yên tại chỗ, không có biểu cảm thất vọng hay ngạc nhiên. Khán giả đồng loạt thở tiếc nuối. Nhưng MC không cho anh rời đi ngay. "Xin hãy ở lại đây. Đã đến lúc anh tháo mặt nạ ra cho mọi người biết danh tính thật."

Số 08 nhìn về phía khán phòng một lần cuối. Sau đó chậm rãi đưa tay lên chạm vào chiếc mặt nạ. Tinh Dạ nhìn màn hình chăm chú, tim đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài ngực. Nếu người này thật sự là người hắn đang nghĩ đến, vậy câu chuyện phía sau sẽ phức tạp và nặng nề hơn rất nhiều.

Chiếc mặt nạ được tháo xuống. Cả khán phòng chết lặng trong giây lát. Tinh Dạ cũng đứng bất động như bị đóng băng. Người xuất hiện trên màn hình là một gương mặt mà hắn đã nhiều năm không gặp. Một người từng cùng hắn bước vào ngành âm nhạc, từng chia sẻ những ước mơ đầu đời. Một người từng biết rất nhiều bí mật sâu kín. Và cũng là người duy nhất từng gọi hắn bằng cái tên mà công chúng chưa bao giờ biết.

MC sửng sốt đến mức ngọng lời. "Không thể nào.."

Người đàn ông nhìn thẳng vào camera, ánh mắt xuyên qua màn hình như muốn gặp đúng người anh đang tìm kiếm. Cuối cùng anh nói một câu khiến mọi thứ thay đổi hoàn toàn. "Lục Trạch."

Tinh Dạ siết chặt bàn tay đến mức đau nhức. Hắn hiểu rõ vấn đề không đơn giản nằm ở cái tên anh ta vừa gọi. Mà là cách anh ta cố tình gọi đúng cái tên đó, ngay giữa sân khấu rực rỡ ánh đèn, trước hàng triệu khán giả đang theo dõi trực tiếp.

HẾT CHƯƠNG 714
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 715 Cái tên không nên xuất hiện



Cả khán phòng im phăng phắc. Không phải kiểu im lặng chờ đợi một tiết mục mới. Mà là sự im lặng của hàng nghìn người vừa nghe thấy một cái tên hoàn toàn không nên xuất hiện ở đây. Lục Trạch. Ba chữ ấy vang lên từ miệng Mặt Nạ Số 08. Không có tiếng nhạc. Không có hiệu ứng. Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Chỉ một câu nói đơn giản. Nhưng đủ khiến bầu không khí của cả chương trình thay đổi ngay lập tức.

Tinh Dạ đứng sau sân khấu. Bàn tay đang cầm micro siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng đi. Hắn không nhìn Lục Trạch. Bởi hắn biết Lục Trạch đang ở đâu. Cũng hiểu rõ người kia đang cố tình làm gì.

Trên sân khấu người vừa tháo mặt nạ không phải một người xa lạ. Đó là Phó Minh Viễn. Một ca sĩ từng hoạt động cùng thời với Lục Trạch ở những năm đầu. Không phải Thiên Vương. Không phải nhân vật đứng đầu thị trường. Nhưng là một người trong ngành đủ lâu để biết những chuyện mà người ngoài không bao giờ biết. Đặc biệt anh từng gặp Lục Trạch trước khi Tinh Vân có được vị trí như hiện tại.

MC nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Anh Phó Minh Viễn. Xin hỏi vì sao anh vừa gọi tên Lục Trạch?"

Phó Minh Viễn không trả lời ngay. Anh nhìn về phía camera. "Bởi vì tôi biết người đó."

Một tiếng xôn xao lập tức lan ra khắp khán phòng. MC lập tức hỏi tiếp. "Anh quen Lục Trạch?"

"Có thể nói như vậy."

"Quan hệ của hai người là gì?"

Phó Minh Viễn cười nhẹ. "Bạn cũ."

Chỉ hai chữ đơn giản. Nhưng mạng xã hội lập tức bùng nổ. Những bình luận xuất hiện với tốc độ chóng mặt. "Lục Trạch quen Phó Minh Viễn từ trước?" "Nhưng Lục Trạch đâu phải ca sĩ?" "Có chuyện gì đang xảy ra vậy?" "Chương trình này càng ngày càng kỳ lạ." "Không lẽ Tinh Dạ cũng có liên quan?"

Một số khán giả lập tức quay sang nhìn hướng khu vực nghệ sĩ. Camera không hề đưa hình ảnh của Tinh Dạ lên màn hình. Nhưng điều đó không có nghĩa mọi người không chú ý. Ở khu vực khách mời vài nghệ sĩ bắt đầu trao đổi với nhau bằng ánh mắt. Một người nói nhỏ đủ cho người bên cạnh nghe. "Phó Minh Viễn trước đây từng làm việc với Lục Trạch." "Đúng." "Nhưng anh ta vừa gọi tên Lục Trạch ngay trên sóng trực tiếp." "Vậy thì chắc chắn không phải vô tình đâu."

Bên trong phòng điều khiển đạo diễn chương trình nhìn màn hình, sắc mặt ngày càng nghiêm trọng. "Cắt phần phỏng vấn đi?" Trợ lý lập tức hỏi. Đạo diễn im lặng suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu. "Không." "Đang trực tiếp mà." "Không thể cắt được." "Nhưng nếu tiếp tục thì rủi ro rất lớn." "Tiếp tục." Đạo diễn nhìn sân khấu với ánh mắt kiên định. "Chương trình của chúng ta ngay từ đầu đã nói rõ. Khi danh tính biến mất giọng hát sẽ nói lên tất cả. Nếu người tham gia muốn nói chuyện khác thì cũng phải chịu trách nhiệm với lời mình nói." Ông không biết Phó Minh Viễn đang muốn làm gì. Nhưng ông hiểu một điều nếu cắt lúc này chương trình sẽ mất uy tín ngay lập tức.

Ở hậu trường Lục Trạch vẫn đứng yên không thay đổi tư thế. Dương Khải nhìn anh chờ đợi. "Anh biết anh ta?"

"Biết."

"Anh ta đang cố kéo anh vào chuyện này."

"Ừ."

"Có cần ra lệnh xử lý không?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không."

Dương Khải ngẩn ra không hiểu. "Nhưng anh ta vừa gọi tên anh trên truyền hình trực tiếp trước hàng triệu người xem."

"Anh ta gọi tên Lục Trạch." Lục Trạch nhìn màn hình giải thích. "Không gọi Tạ Hành. Không gọi Vô Danh. Càng không gọi Tinh Dạ."

Dương Khải im lặng suy ngẫm. Đúng vậy. Phó Minh Viễn chỉ nói một cái tên duy nhất. Lục Trạch. Mà trong ngành giải trí cái tên này chưa bao giờ là bí mật. Nó chỉ khiến người khác tò mò thôi chứ chưa đủ để kết luận điều gì quan trọng.

Lục Trạch nói tiếp. "Điều đáng quan tâm không phải anh ta gọi tên tôi. Mà là tại sao anh ta lại chọn đúng thời điểm này để làm chuyện đó."

Dương Khải nhìn màn hình. "Anh nghĩ anh ta biết điều gì đó?"

"Không chắc chắn."

"Có khả năng anh ta chỉ muốn tạo hiệu ứng cho mình?"

"Có."

"Cũng có khả năng.." Lục Trạch không nói tiếp nhưng ai cũng hiểu ý còn lại.

Trên sân khấu MC tiếp tục phần hỏi đáp. "Anh vừa nói Lục Trạch là bạn cũ. Vậy anh có thể tiết lộ một chút về người này không?"

Phó Minh Viễn cười tự tin. "Có gì để tiết lộ đâu. Lục Trạch rất giỏi. Nhưng cũng rất kín tiếng. Anh ấy không thích đứng trước ánh đèn sân khấu."

Khán giả cười tỏ ra thích thú. Một giám khảo lập tức đặt câu hỏi quan trọng. "Nhưng anh vừa tham gia một chương trình âm nhạc. Vì sao lại gọi tên một người hoàn toàn không tham gia chương trình này?"

Phó Minh Viễn nhìn thẳng vào vị giám khảo. "Bởi vì tôi muốn hỏi anh ấy một câu."

"Câu gì vậy?"

"Anh ấy có còn nhớ bài hát năm đó không?"

Khán phòng lại im lặng hoàn toàn. Câu hỏi này rõ ràng không dành cho khán giả hay ban giám khảo. Nó dành cho một người rất cụ thể. Phó Minh Viễn đang gửi một thông điệp. Và người nhận thông điệp đang đứng ngay trong cùng tòa nhà này. Tinh Dạ hiểu điều đó. Lục Trạch cũng hiểu. Nhưng không ai biết bài hát năm đó là bài nào. Đây mới là điều đáng sợ nhất. Nếu Phó Minh Viễn thật sự muốn làm lộ thân phận của Tinh Dạ anh hoàn toàn có thể nói thẳng ra. Nhưng anh không làm vậy. Anh đang kéo một sợi dây từ từ. Từng chút một. Muốn xem người bên kia sẽ phản ứng như thế nào.

MC chuyển sang phần cuối chương trình cho anh. "Cảm ơn anh Phó Minh Viễn. Chương trình rất tiếc khi phải chia tay anh ở vòng này."

Phó Minh Viễn cúi đầu cảm ơn mọi người. Sau đó trước khi rời sân khấu anh quay lại nhìn camera một lần nữa. "Lục Trạch. Bài hát đó. Tôi vẫn giữ."

Tinh Dạ biến sắc ngay lập tức. Lần này ngay cả Lục Trạch cũng không thể giữ vẻ bình tĩnh hoàn toàn. Bởi hắn biết chính xác Phó Minh Viễn đang nói về cái gì. Một bản thu chưa từng phát hành. Một ca khúc từ rất lâu trước đây. Một ca khúc chỉ có vài người từng nghe qua. Nếu bản thu ấy xuất hiện trước công chúng không ai có thể đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra.

Phó Minh Viễn rời sân khấu. Đèn sân khấu tắt dần. Nhưng dư chấn từ những lời anh nói không hề biến mất. Trên mạng xã hội cái tên Lục Trạch bắt đầu leo lên bảng tìm kiếm nhanh chóng. Không phải vì một tác phẩm mới. Không phải vì một bộ phim ăn khách. Mà vì một câu nói đơn giản "Phó Minh Viễn gọi tên Lục Trạch". Các bài phân tích lập tức xuất hiện khắp mọi nơi. Có người cho rằng đó chỉ là bạn cũ gặp nhau. Có người nghi ngờ Phó Minh Viễn đang quảng bá cho một dự án sắp tới. Có người bắt đầu đào lại những hoạt động âm nhạc cũ của Lục Trạch. Cũng có người đưa ra một giả thuyết táo bạo "Có khả năng Tinh Dạ biết Lục Trạch". Giả thuyết này nhanh chóng bị nhiều người phản bác. Nhưng một khi đã xuất hiện nó sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn.

Lục Trạch đứng trong hậu trường. Điện thoại trong túi rung liên tục. Hắn không cần mở cũng biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Dương Khải hỏi với vẻ lo lắng. "Bây giờ làm sao đây?"

Lục Trạch nhìn sân khấu trống phía trước. "Không làm gì cả."

"Để mặc cho mọi thứ diễn ra?"

"Ừ."

"Nhưng nếu anh ta thực sự phát hành bản thu đó thì sao?"

Lục Trạch im lặng. Đây chính là câu hỏi khó nhất. Nếu bản thu được phát hành hắn không chắc bí mật sẽ được giữ được bao lâu nữa. Nhưng nếu chủ động ra tay xử lý hắn lại vô tình xác nhận rằng bản thu ấy thực sự tồn tại và có ý nghĩa đặc biệt. Lục Trạch cuối cùng nói một cách kiên định. "Cứ để anh ta đi."

Dương Khải sững người. "Anh chắc chứ?"

"Chưa chắc chắn hoàn toàn." Lục Trạch nhìn về phía sân khấu. "Nhưng đây là lần đầu tiên có người chủ động kéo tôi vào trò chơi này. Vậy thì tôi cũng muốn biết anh ta thực sự muốn gì."

Ở một nơi khác trong tòa nhà Phó Minh Viễn vừa bước vào hành lang. Một nhân viên chạy đến đưa điện thoại cho anh. "Anh nhìn đi mạng xã hội đang bàn tán về anh đấy."

Phó Minh Viễn nhận lấy điện thoại. Màn hình tràn ngập cái tên Lục Trạch. Anh nhìn vài giây rồi mỉm cười hài lòng. Nhưng nụ cười đó nhanh chóng biến mất. Bởi phía cuối hành lang có một người đang đứng chờ. Tinh Dạ.

Hai người nhìn nhau trong khoảng im lặng kéo dài. Không có camera. Không có khán giả. Không còn lớp trang điểm và ánh đèn sân khấu. Phó Minh Viễn chậm rãi tiến về phía trước. "Cuối cùng cũng gặp lại."

Tinh Dạ không trả lời ngay.

"Cậu vẫn còn nhớ tôi chứ?"

"Nhớ."

"Vậy cậu có nhớ bài hát đó không?"

Tinh Dạ nhìn anh thẳng vào mắt. "Anh muốn gì?"

Phó Minh Viễn im lặng vài giây rồi đưa điện thoại cho hắn xem. Trên màn hình là một tập tin âm thanh. Tên file chỉ có bốn chữ đơn giản Bản thu năm đó.

Tinh Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình. Sắc mặt dần thay đổi trở nên nghiêm trọng. Phó Minh Viễn nói rất khẽ đủ cho hai người nghe. "Ngày mai tôi sẽ phát hành."

Tinh Dạ ngẩng đầu lên. "Anh điên rồi sao?"

Phó Minh Viễn cười lạnh lùng. "Không. Tôi chỉ muốn biết nếu cả thế giới nghe được giọng hát năm đó thì bọn họ sẽ mất bao lâu để nhận ra người đứng sau chiếc mặt nạ hiện tại?"

Tinh Dạ không nói được gì. Bởi lần đầu tiên kể từ khi bước vào chương trình Dưới Lớp Mặt Nạ hắn nhận ra một sự thật đáng sợ. Đối thủ đáng sợ nhất không phải người đang đứng trên sân khấu hát hay và nhận được nhiều lời khen. Mà là người có thể kéo quá khứ của hắn trở lại ánh sáng và phơi bày mọi bí mật trước công chúng.

HẾT CHƯƠNG 715
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 716 Bản thu không thể xuất hiện



Hành lang phía sau sân khấu im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy. Tinh Dạ nhìn tập tin âm thanh trên màn hình điện thoại. Chỉ vài chữ Bản thu năm đó. Nhưng với hắn đó không phải một tệp âm thanh bình thường. Đó là một phần quá khứ đã bị chôn rất sâu. Một phần quá khứ mà hắn không muốn bất kỳ ai đào lên.

Phó Minh Viễn nhìn phản ứng của hắn nhưng không thúc giục. "Cậu thay đổi nhiều rồi."

Tinh Dạ ngẩng đầu. "Anh cũng vậy."

"Không." Phó Minh Viễn lắc đầu. "Tôi chỉ già đi. Còn cậu thì thành công hơn."

Tinh Dạ không đáp. Phó Minh Viễn dựa lưng vào tường. "Ngày trước chúng ta cùng đứng trong một phòng thu. Không ai biết chúng ta là ai. Không ai quan tâm bài hát của chúng ta. Bây giờ một người đã có vị trí riêng. Người còn lại thì phải đeo mặt nạ mới có thể đứng trên sân khấu."

Tinh Dạ nhìn anh thẳng vào mắt. "Anh muốn nói gì vậy?"

"Tôi muốn nói rằng tôi không định phá hỏng sự nghiệp của cậu."

"Vậy tại sao anh lại đem bản thu ra làm điều kiện?"

"Vì tôi muốn một câu trả lời."

"Câu trả lời gì?"

Phó Minh Viễn nhìn hắn chăm chú. "Cậu còn muốn hát không?"

Tinh Dạ khựng lại. "Câu hỏi này có ý nghĩa gì?"

"Ngày đó cậu từng nói với tôi rằng chỉ cần có một sân khấu cậu sẽ hát đến cùng." Phó Minh Viễn cười nhạt. "Nhưng sau đó cậu biến mất."

"Không phải." Tinh Dạ lắc đầu. "Tôi chưa từng biến mất."

"Đúng vậy." Phó Minh Viễn nhìn chiếc mặt nạ Tinh Dạ đang cầm. "Cậu chỉ đổi tên thôi."

Một khoảng lặng kéo dài. Tinh Dạ không phản bác. Bởi câu đó quá gần với sự thật. Phó Minh Viễn cất điện thoại vào túi. "Bản thu này tôi sẽ không đăng hôm nay."

Tinh Dạ ngạc nhiên. "Anh vừa nói ngày mai sẽ phát hành mà."

"Đúng."

"Vậy tại sao lại nói với tôi những điều này?"

"Vì tôi muốn cho cậu một đêm."

"Để làm gì?"

"Để cậu có thời gian quyết định xem mình muốn tiếp tục trốn hay muốn đối diện với mọi thứ."

Nói xong Phó Minh Viễn xoay người định đi. Tinh Dạ gọi lại. "Khoan đã."

Phó Minh Viễn dừng bước quay lại nhìn. "Cậu có chuyện nữa?"

"Anh thật sự sẽ đăng bản thu đó chứ?"

"Ừ."

"Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

"Đó là bản thu của tôi."

Tinh Dạ im lặng. Phó Minh Viễn quay đầu lại thêm một lần. "Nhưng tôi cũng không ngu đâu."

"Anh biết nếu công khai bản thu vào lúc này nó sẽ kéo theo rất nhiều thứ phức tạp chứ."

"Đúng."

"Vậy anh vẫn nhất định làm?"

"Bởi vì tôi không còn gì để mất nữa."

Câu nói được nói một cách rất bình tĩnh. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Tinh Dạ cảm thấy nặng nề lồng ngực. Phó Minh Viễn rời đi để lại Tinh Dạ đứng một mình trong hành lang dài.

Một lát sau Lục Trạch xuất hiện ở cuối hành lang. Hắn không hỏi ngay chuyện gì đã xảy ra. Bởi hắn đã nghe gần hết cuộc đối thoại. "Anh ta biết bao nhiêu về chuyện này?"

Tinh Dạ nhìn anh. "Có lẽ nhiều hơn chúng ta nghĩ."

"Có bằng chứng rõ ràng không?"

"Bản thu đó."

"Bản thu chỉ chứng minh một chuyện." Lục Trạch nói một cách bình tĩnh. "Chúng ta từng hát cùng nhau."

Tinh Dạ cau mày. "Nhưng nếu người ta đối chiếu giọng hát thì sao?"

"Thì vẫn chưa đủ để kết luận." Lục Trạch giải thích. "Giọng hát có thể được phân tích so sánh. Nhưng không thể chỉ dựa vào một bản ghi âm cũ để chứng minh bốn thân phận khác nhau thực ra là cùng một người."

Tinh Dạ im lặng suy ngẫm. Hắn hiểu lý. Nhưng điều khiến hắn lo lắng không phải nội dung bản thu. Mà là thời điểm. Phó Minh Viễn chọn đúng lúc chương trình đang diễn ra Vòng Đối Đầu. Một giai đoạn mà hàng triệu người đang soi xét từng chiếc mặt nạ, từng chi tiết nhỏ. Nếu bản thu xuất hiện vào lúc này mọi nghi vấn sẽ lập tức tập trung và bùng nổ.

Lục Trạch nhìn hắn. "Cậu vẫn muốn tiếp tục tham gia chương trình chứ?"

Tinh Dạ không trả lời ngay. Câu hỏi này không đơn giản chút nào. Nếu rời chương trình hắn có thể tránh được một phần nguy hiểm sắp tới. Nhưng như vậy đồng nghĩa với việc thừa nhận mình đang sợ hãi và phải bỏ chạy. Nếu tiếp tục hắn phải chấp nhận mọi thứ có thể bị phơi bày trước công chúng.

Tinh Dạ nhìn về phía sân khấu phía xa. Ánh đèn vẫn đang sáng rực rỡ. Một trận đấu khác đang chuẩn bị bắt đầu. Khán giả vẫn đang reo hò vui vẻ. Chương trình vẫn tiếp tục theo đúng lịch trình. Không ai biết phía sau hậu trường vừa xảy ra chuyện gì có thể thay đổi tất cả. Cuối cùng hắn nói một cách kiên định. "Tiếp tục."

Lục Trạch nhìn hắn. "Chắc chứ?"

"Chắc."

"Có thể ngày mai mọi thứ sẽ khó khăn hơn nhiều đấy."

"Em biết." Tinh Dạ siết chặt micro trong tay. "Nhưng em không muốn thắng bằng cách bỏ chạy."

Lục Trạch không nói gì thêm. Một lúc sau anh gật đầu. "Vậy thì hát cho tốt. Đừng để những chuyện bên ngoài ảnh hưởng đến màn trình diễn trên sân khấu."

Tinh Dạ nhìn anh. "Còn anh thì sao?"

"Anh sẽ xử lý phần còn lại."

"Anh định làm gì vậy?"

Lục Trạch xoay người chuẩn bị đi. "Chưa biết chính xác. Nhưng trước khi đưa ra quyết định anh muốn xem Phó Minh Viễn thật sự có trong tay bản thu gì."

Hai người trở lại khu vực hậu trường. Trên màn hình lớn trận đấu tiếp theo đang diễn ra. Khán giả hoàn toàn không biết những chuyện phức tạp đang diễn ra sau cánh gà. Họ chỉ nhìn thấy những chiếc mặt nạ tiếp tục bước lên sân khấu thi đấu. Một người thắng một người thua. Một chiếc mặt nạ được giữ lại một chiếc mặt nạ bị tháo xuống. Chương trình Dưới Lớp Mặt Nạ bắt đầu trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Không phải vì chương trình thay đổi luật lệ. Mà vì những người bước vào sân khấu đều nhận ra một sự thật rõ ràng. Ở Vòng Đối Đầu không ai có thể dựa vào danh tiếng. Không ai được đảm bảo an toàn. Một đêm hát không tốt có thể kết thúc cả một sự nghiệp.

Trận đấu tiếp theo kết thúc. Mặt Nạ Số 31 chiến thắng. Mặt Nạ Số 12 bị loại. Chiếc mặt nạ được tháo xuống. Là một ca sĩ trẻ từng được truyền thông đánh giá rất cao trước khi tham gia chương trình. Khán giả tiếc nuối cho anh. Nhưng kết quả không thay đổi được gì. MC nói một câu rất đơn giản "Đây là cuộc thi. Và cuộc thi không có ai được miễn loại."

Câu nói này nhanh chóng trở thành một trong những đoạn được chia sẻ nhiều nhất trên mạng xã hội. Không ít khán giả bắt đầu thay đổi cách nhìn về chương trình. Ban đầu họ nghĩ đây chỉ là một chương trình giải trí đơn thuần. Nhưng đến Vòng Đối Đầu họ nhận ra những người đeo mặt nạ thật sự đang đánh cược với sự nghiệp của mình. Một trận thua có thể khiến người từng nổi tiếng phải rời sân khấu. Một trận thắng có thể khiến một người vô danh được cả nước biết đến. Và chính điều đó làm tăng giá trị của từng tiết mục lên rất cao.

Tinh Dạ ngồi trong khu vực chờ. Hắn nhìn bảng danh sách những người còn lại. Những đối thủ còn lại ngày càng mạnh. Tên của hắn vẫn nằm trong nhóm được khán giả chú ý và kỳ vọng nhất. Nhưng phía dưới cũng xuất hiện những cái tên đang tăng tốc rất nhanh. Mặt Nạ Số 24 Mặt Nạ Số 19. Mặt Nạ Số 08 đã bị loại nhưng để lại quá nhiều nghi vấn cho mọi người. Mỗi người đều có câu chuyện riêng. Mỗi người đều có lý do để chiến đấu hết mình. Không ai đứng đó chỉ để làm nền cho hắn. Tinh Dạ hiểu điều đó rất rõ. Và lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ áp lực của việc trở thành một trong những người được kỳ vọng sẽ đi đến cuối cùng. Nếu hắn thắng người ta sẽ nói hắn xứng đáng. Nếu hắn thua người ta cũng sẽ nói hắn chỉ đến mức đó thôi. Không có vùng an toàn cho bất kỳ ai.

Đúng lúc đó trợ lý của Lục Trạch chạy tới với vẻ mặt lo lắng. "Lục tổng."

Lục Trạch quay lại. "Có chuyện gì vậy?"

"Phó Minh Viễn vừa gửi một thông báo chính thức."

"Nội dung gì?"

"Anh ta nói bản thu sẽ được phát hành đúng lúc mười hai giờ đêm nay."

Lục Trạch nhìn đồng hồ. Không còn nhiều thời gian để chuẩn bị. Nhưng trợ lý vẫn chưa nói hết phần quan trọng nhất. "Còn một chuyện nữa."

"Chuyện gì?"

"Anh ta không định đăng bản thu chỉ trên tài khoản cá nhân."

"Vậy thì sao?"

"Anh ta đã gửi tệp âm thanh cho ba nền tảng âm nhạc lớn nhất. Đồng thời cũng gửi cho một số nhà báo và trang tin giải trí."

Lục Trạch im lặng. Lần này hắn thật sự cảm thấy vấn đề trở nên khó giải quyết. Bởi nếu chỉ đăng lên mạng xã hội cá nhân ảnh hưởng vẫn có thể kiểm soát được. Nhưng nếu các nền tảng lớn cùng tham gia phát hành bản thu sẽ không còn là một lời khiêu khích cá nhân. Nó sẽ trở thành một sự kiện truyền thông lớn và lan tỏa nhanh chóng khắp mọi nơi.

Dương Khải nhìn Lục Trạch. "Có cần liên hệ luật sư ngay không?"

Lục Trạch chưa trả lời ngay. Hắn nhìn về phía sân khấu nơi Tinh Dạ đang chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo. Ánh mắt cậu ấy dần trở nên bình tĩnh và tập trung. "Liên hệ luật sư."

"Để ngăn việc phát hành bản thu ạ?"

"Không phải." Lục Trạch nói. "Để kiểm tra quyền sở hữu bản thu. Kiểm tra ai là người sở hữu bản quyền. Kiểm tra chính xác thời gian ghi âm. Và quan trọng nhất." Hắn dừng lại một chút. "Kiểm tra xem trong bản thu đó có thứ gì mà Phó Minh Viễn không muốn chúng ta biết hay không."

Đúng lúc đó điện thoại của Lục Trạch rung lên. Một tin nhắn không có tên người gửi. Chỉ có một tệp âm thanh đính kèm. Lục Trạch mở ra nghe. Một giọng hát cũ vang lên trong tai nghe. Chỉ một câu hát thôi. Nhưng sắc mặt anh lập tức thay đổi hoàn toàn. Bởi giọng hát trong bản thu không chỉ có một người. Ở phần nền còn có một giọng thứ hai. Một giọng mà anh hoàn toàn không ngờ lại xuất hiện trong bản thu năm đó. Lục Trạch tắt màn hình điện thoại. Lần đầu tiên trong đêm anh không nói được gì. Bởi nếu giọng hát thứ hai được xác nhận thì chuyện này sẽ không còn chỉ liên quan đến Phó Minh Viễn. Nó sẽ kéo theo một bí mật khác lớn hơn nhiều. Và bí mật đó có thể khiến toàn bộ kế hoạch giữ kín thân phận của họ thay đổi hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG 716
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 717 Giọng hát thứ hai

Lục Trạch nghe lại đoạn âm thanh thêm một lần. Rồi lần thứ hai. Lần thứ ba. Không ai nói gì. Trong phòng chờ phía sau sân khấu tiếng nhạc từ chương trình trực tiếp vẫn vọng vào, nhưng đối với Lục Trạch tất cả dường như đã lùi ra rất xa. Hắn chỉ tập trung vào giọng hát thứ hai. Rất nhẹ. Chỉ xuất hiện ở phần hòa âm phía sau. Nếu không nghe kỹ gần như không thể nhận ra. Nhưng Lục Trạch nhận ra. Hắn biết giọng đó.

Dương Khải nhìn sắc mặt anh. "Là ai?"

Lục Trạch không trả lời ngay. Hắn tua lại đến đúng đoạn đó. Một lần nữa. Giọng hát chính cất lên. Giọng thứ hai hòa vào. Chỉ vài câu. Sau đó biến mất. Lục Trạch tắt âm thanh. "Chưa xác định chắc chắn."

Dương Khải cau mày. "Nhưng anh nhận ra phải không?"

"Có cảm giác rất quen."

"Vậy tại sao không nói ra?"

Lục Trạch nhìn anh. "Bởi vì nếu nói sai hậu quả còn lớn hơn nhiều."

Dương Khải im lặng. Đây chính là điều khiến Lục Trạch khác với những người thường xuyên xử lý khủng hoảng truyền thông. Anh không vội phản ứng chỉ vì phát hiện một manh mối. Một giọng hát cũ có thể dẫn đến rất nhiều khả năng. Có thể là người hát bè. Có thể là ca sĩ phòng thu. Có thể là bản thu thử. Cũng có thể là một người hoàn toàn không liên quan. Nếu chưa xác nhận chắc chắn mọi phán đoán đều chỉ là phỏng đoán. Nhưng có một chuyện chắc chắn. Phó Minh Viễn không vô tình gửi bản thu này. Anh ta đang giữ thứ gì đó. Và muốn Lục Trạch tự tìm ra.

"Lục tổng." Trợ lý bước tới. "Luật sư đã liên hệ rồi."

"Thế nào?"

"Bản thu có dấu hiệu được ghi âm từ nhiều năm trước."

"Quyền sở hữu thì sao?"

"Chưa rõ hoàn toàn. Nhưng Phó Minh Viễn có tên trong tài liệu lưu trữ."

Lục Trạch gật đầu. "Có giấy tờ gốc không?"

"Đang kiểm tra ạ."

"Tiếp tục đào sâu."

Trợ lý rời đi. Lục Trạch quay sang màn hình. Chương trình vẫn đang tiếp tục. Đây mới là điều anh cần quan tâm nhất. Dưới Lớp Mặt Nạ không thể dừng lại chỉ vì chuyện cá nhân. Vòng Đối Đầu vẫn còn những trận chưa diễn ra. Nếu anh để khủng hoảng bên ngoài ảnh hưởng đến chương trình tất cả công sức trước đó sẽ bị kéo xuống.

Đúng lúc đó tiếng MC vang lên. "Tiếp theo xin mời Mặt Nạ Số 27 và Mặt Nạ Số 06."

Tinh Dạ ngẩng đầu. Hắn đứng dậy. Lục Trạch nhìn anh. "Đến lượt cậu rồi."

Tinh Dạ không hỏi về bản thu. Hắn chỉ nhìn Lục Trạch. "Có vấn đề sao ạ?"

"Có."

"Lớn không?"

"Chưa biết chắc."

Tinh Dạ im lặng vài giây. Sau đó cười nhẹ. "Vậy để sau đã."

Lục Trạch nhìn anh. Tinh Dạ chỉnh lại chiếc mặt nạ cẩn thận. "Bây giờ em phải hát."

"Đúng vậy."

"Chuyện của em thì để sau sân khấu giải quyết."

Lục Trạch gật đầu. "Đi đi."

Tinh Dạ bước ra. Ánh đèn sân khấu lập tức chiếu xuống. Tiếng reo hò vang lên rộn rã. Không ai trong khán phòng biết phía sau vừa xảy ra chuyện gì. Trong mắt họ Tinh Dạ chỉ là một chiếc mặt nạ bước vào trận đấu tiếp theo. Nhưng hôm nay áp lực trên vai anh đã khác. Bởi anh biết một khi thất bại không chỉ có cuộc thi chờ anh. Còn có một quá khứ đang đợi phía sau.

MC giới thiệu đối thủ. "Mặt Nạ Số 06."

Một người đàn ông mặc trang phục đen bước ra. Dáng người không quá nổi bật. Chiếc mặt nạ chỉ che nửa khuôn mặt. Nhưng tiếng reo hò phía dưới lập tức lớn hơn. Một số khán giả dường như đã nhận ra phong cách của người này. "Có phải anh ấy không?" "Không thể nào." "Giọng này rất quen." "Nhưng nếu đúng người đó thì tại sao lại tham gia?"

Tinh Dạ nhìn đối thủ. Số 06 cũng nhìn anh. Không ai nói gì. MC hỏi. "Hai người đã sẵn sàng chưa?"

Số 06 cầm micro. "Sẵn sàng."

Tinh Dạ gật đầu. "Bắt đầu thôi ạ."

Tiếng đàn vang lên. Số 06 chọn một ca khúc nổi tiếng. Nhưng không hát theo bản gốc. Anh thay đổi hoàn toàn cách xử lý. Nhịp chậm hơn. Cách lấy hơi khác. Những đoạn cao trào được tiết chế. Không cố khoe kỹ thuật. Nhưng mỗi lần chuyển giọng đều rất chính xác và tự nhiên. Tinh Dạ nhìn chăm chú. Chỉ vài câu anh đã hiểu đây là đối thủ thật sự. Không phải kiểu người có một tiết mục tốt rồi dựa vào may mắn để đi tiếp. Số 06 biết mình đang làm gì. Và quan trọng hơn anh biết phải làm thế nào để khiến khán giả nhớ đến mình.

Tiết mục kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên dài lâu. Giám khảo đầu tiên nói "Rất thông minh. Không cố thắng bằng kỹ thuật. Anh đang kiểm soát cả bài hát theo cách của mình."

Giám khảo thứ hai gật đầu. "Nhưng tôi muốn xem đối thủ trả lời thế nào."

Tinh Dạ bước lên. Anh không chọn một bài dễ. Cũng không chọn bài có thể khoe quãng giọng. Anh chọn một ca khúc ít người nghĩ sẽ phù hợp với mình. Khán giả lập tức xôn xao. "Bài này khó đấy." "Không biết Tinh Dạ định làm gì."

Nhạc vang lên. Câu đầu tiên rất nhẹ. Không gian lập tức yên xuống. Tinh Dạ không cố áp đảo. Anh kéo khán giả vào từng câu hát. Đến giữa bài một đoạn chuyển bất ngờ xuất hiện. Anh đổi cách xử lý. Không còn mềm mại nữa mà trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng vẫn giữ trọn vẹn cảm xúc. Số 06 ở phía sau sân khấu khẽ nheo mắt. Đến lúc này anh mới nhận ra Tinh Dạ không chỉ có một giọng hát đẹp. Khả năng kiểm soát sân khấu của người này còn đáng sợ hơn nhiều.

Tiết mục kết thúc. Khán phòng bùng nổ. Nhưng ban giám khảo không lập tức công bố kết quả. Bởi cả hai đều đã đưa ra tiết mục ở mức rất cao. Giám khảo thứ nhất chọn Số 06. Giám khảo thứ hai chọn Tinh Dạ. Giám khảo thứ ba nhìn cả hai rất lâu. "Tôi có một câu hỏi." Ông nhìn Số 06. "Nếu hôm nay cậu thua cậu có tiếc không?"

Số 06 trả lời thẳng thắn. "Có."

"Vậy cậu nghĩ mình có thể thắng Tinh Dạ không?"

Số 06 im lặng một lát. Sau đó nói "Có."

Khán giả lập tức ồ lên. Không phải vì câu trả lời quá tự tin. Mà vì nó quá bình tĩnh và chắc chắn. Giám khảo gật đầu. Sau đó quay sang Tinh Dạ. "Còn cậu?"

Tinh Dạ nhìn Số 06. "Anh ấy nói đúng." Cả khán phòng ngẩn ra. "Anh ấy hoàn toàn có khả năng thắng em. Nhưng hôm nay em muốn đi tiếp hơn anh ấy."

Câu trả lời khiến khán giả bật cười thích thú. Giám khảo cuối cùng giơ bảng. "Tinh Dạ." Ba phiếu. Hai phiếu. Tinh Dạ thắng.

Số 06 đứng yên vài giây. Sau đó chủ động bước tới bắt tay. "Chúc mừng."

Tinh Dạ bắt tay anh. "Cảm ơn."

Số 06 cúi sát một chút chỉ đủ cho Tinh Dạ nghe thấy. "Đừng để chuyện ngoài sân khấu làm cậu mất tập trung."

Tinh Dạ lập tức khựng lại. Người kia buông tay. Sau đó quay lưng. MC bước tới. "Mặt Nạ Số 06 đã đến lúc tháo mặt nạ."

Chiếc mặt nạ được tháo xuống. Khán phòng lập tức bùng nổ. Là một ca sĩ nổi tiếng từng biến mất khỏi sân khấu gần hai năm. Tên anh là Tống Minh Quân. Những người trong ngành lập tức nhận ra. Một giám khảo đứng bật dậy. "Thật sự là anh!"

Tống Minh Quân cười. "Lâu rồi không gặp mọi người."

Khán giả vỗ tay dài. Có người tiếc nuối. Có người bất ngờ. Có người lập tức tìm lại những ca khúc cũ của anh. Chỉ trong vài phút tên Tống Minh Quân đã leo lên bảng tìm kiếm. Nhưng điều đáng chú ý nhất không phải việc anh bị loại. Mà là câu nói cuối cùng anh dành cho Tinh Dạ. Đừng để chuyện ngoài sân khấu làm cậu mất tập trung. Một câu nói bình thường. Nhưng Tinh Dạ biết anh ta đã nghe thấy chuyện gì đó. Có thể chỉ là lời khuyên. Cũng có thể không đơn giản như vậy.

Ở hậu trường Lục Trạch nhìn màn hình. Ánh mắt anh hơi thay đổi. Không phải chỉ Phó Minh Viễn. Bây giờ đến cả Tống Minh Quân cũng biết có chuyện. Điều đó có nghĩa là tin tức đang lan nhanh hơn anh dự đoán.

Trợ lý chạy tới thở hổn hển. "Lục tổng."

"Có chuyện gì?"

"Bản thu đã được đăng rồi."

Lục Trạch quay lại. "Bao lâu rồi?"

"Mới ba phút thôi ạ."

"Lượt nghe thế nào?"

"Đang tăng rất nhanh."

"Có bài viết phân tích chưa?"

"Có rồi."

Trợ lý đưa điện thoại. Một bài đăng vừa xuất hiện. Tiêu đề khiến Lục Trạch dừng lại. Bản thu bí ẩn mười năm trước xuất hiện trở lại giọng hát thứ hai là ai? Bên dưới một đoạn âm thanh đã được cắt riêng. Giọng hát thứ hai được phóng to rõ hơn. Và chỉ sau vài phút một cái tên bắt đầu xuất hiện trong phần bình luận. Tinh Dạ.

Lục Trạch nhìn màn hình. Lần này anh không còn im lặng được nữa. Bởi một bình luận mới vừa xuất hiện. "Không chỉ giống Tinh Dạ. Giọng này còn giống một người khác." "Vô Danh."

HẾT CHƯƠNG 717
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 718 Hai cái tên trong một bản thu

Căn phòng hậu trường lập tức trở nên yên tĩnh. Không ai nói gì. Trên màn hình điện thoại của trợ lý bình luận kia vẫn nằm đó "Không chỉ giống Tinh Dạ. Giọng này còn giống một người khác. Vô Danh."

Lục Trạch nhìn chằm chằm vài giây rồi đưa điện thoại trở lại. "Đừng xóa."

Trợ lý ngẩn người. "Không xóa sao?"

"Không."

"Nhưng nếu để tiếp tục thì nghi vấn sẽ càng lớn ạ."

"Càng xóa càng khiến người ta chú ý." Lục Trạch nhìn về phía sân khấu. "Để họ tranh luận."

Dương Khải hiểu ý. Nếu một bình luận bị xóa ngay sau khi xuất hiện người ta sẽ không chỉ tò mò về nội dung. Họ sẽ tò mò ai đang cố che giấu nó. Còn nếu để mặc nó sẽ chìm giữa hàng triệu bình luận khác theo thời gian. Nhưng lần này tình hình không đơn giản như vậy.

Chỉ trong vài phút những người nghe bản thu bắt đầu đưa ra các đoạn so sánh. Một bên là bản thu cũ. Một bên là những tiết mục của Tinh Dạ. Một bên khác lại là các tác phẩm có liên quan đến Vô Danh. Người nghe phổ thông chỉ thấy giống. Người trong ngành bắt đầu phân tích kỹ thuật. Cách lấy hơi. Cách nhả chữ. Cách kéo âm cuối. Thói quen xử lý những đoạn chuyển. Càng phân tích tranh luận càng trở nên phức tạp. Một nhóm khẳng định đó là Tinh Dạ. Một nhóm khác phản bác "Giọng tương tự không có nghĩa cùng một người." "Ca sĩ có thể bắt chước cách xử lý." "Bản thu đã hơn mười năm chất lượng âm thanh cũng không đủ tốt." "Đừng biến suy đoán thành sự thật."

Nhưng rồi một bài phân tích khác xuất hiện. Người viết là một nhạc sĩ phòng thu có hơn mười năm kinh nghiệm. Anh ta không khẳng định danh tính. Chỉ viết một câu "Điểm đáng chú ý không phải màu giọng. Mà là thói quen xử lý hơi." Bài viết lập tức được chia sẻ rộng rãi. Lượt tương tác tăng vọt.

Lục Trạch đọc hết bài phân tích. Sau đó đặt điện thoại xuống. Dương Khải hỏi "Có cần phản hồi không?"

"Không."

"Không giải thích gì thêm sao?"

"Không."

"Nhưng nếu cứ để như vậy nghi vấn sẽ càng lớn đấy."

Lục Trạch nhìn anh. "Cậu nghĩ giải thích lúc này sẽ làm nghi vấn nhỏ đi sao?"

Dương Khải im lặng. Không. Ngược lại. Nếu Tinh Vân lập tức đưa ra thông báo phủ nhận người ta sẽ hỏi tại sao một chuyện vốn chỉ là suy đoán lại cần công ty đứng ra giải thích. Lục Trạch hiểu rõ quy luật truyền thông. Càng vội vàng chứng minh mình không liên quan càng dễ khiến người khác tin rằng mình có liên quan.

Anh quay sang trợ lý. "Liên hệ bộ phận pháp lý."

"Vâng ạ."

"Không yêu cầu gỡ bản thu."

Trợ lý hơi bất ngờ. "Không yêu cầu ạ?"

"Chỉ kiểm tra quyền phát hành và sở hữu."

"Nếu bản thu không vi phạm thì sao?"

"Không làm gì cả."

"Còn nếu có vấn đề pháp lý?"

"Xử lý theo đúng quy định của pháp luật."

Trợ lý gật đầu. Đây là cách an toàn nhất. Không phủ nhận. Không thừa nhận. Không tạo thêm điểm đáng ngờ.

Nhưng ở một nơi khác Phó Minh Viễn đang nhìn những con số tăng lên trên màn hình. Lượt nghe tăng rất nhanh. Nhanh hơn dự đoán của anh. Nhưng anh không vui. Bởi anh biết thứ mình muốn nhìn thấy vẫn chưa xuất hiện. Anh muốn một người lên tiếng. Không phải truyền thông. Không phải khán giả. Mà là người năm đó.

Phó Minh Viễn mở danh bạ. Ngón tay dừng trên một cái tên. Anh không gọi. Sau vài giây điện thoại rung lên. Một tin nhắn "Anh đang làm gì vậy?"

Phó Minh Viễn nhìn người gửi. Không trả lời. Tin nhắn thứ hai lập tức đến "Anh biết chuyện này sẽ kéo theo rất nhiều người."

Lần này Phó Minh Viễn trả lời "Vậy thì càng tốt."

Đầu bên kia im lặng rất lâu. Sau đó gửi lại một câu "Anh thật sự muốn kéo cậu ấy trở lại sao?"

Phó Minh Viễn nhìn dòng chữ. Ánh mắt dần trầm xuống "Không. Tôi chỉ muốn cậu ấy tự quyết định."

Điện thoại được đặt xuống. Phía ngoài cửa kính thành phố vẫn sáng rực rỡ. Nhưng trong lòng Phó Minh Viễn lại không có chút nhẹ nhõm nào. Bởi anh biết một khi bản thu đã được đưa lên mạng không ai có thể kiểm soát nó nữa. Một đoạn quá khứ đã thoát khỏi tay người sở hữu. Và internet sẽ làm phần còn lại.

Trong chương trình Tinh Dạ trở lại khu vực chờ. Trận đấu vừa rồi tiêu hao rất nhiều sức lực. Nhưng anh chưa kịp ngồi xuống một nhân viên đã bước tới "Có người muốn gặp anh."

"Ai vậy?"

"Không nói tên ạ."

Tinh Dạ nhìn người đó. "Ở đâu?"

"Phòng nghỉ số ba."

Tinh Dạ im lặng. Sau vài giây anh đứng dậy đi theo.

Cánh cửa phòng nghỉ mở ra. Người bên trong không phải Phó Minh Viễn. Mà là Tống Minh Quân. Tinh Dạ hơi bất ngờ "Anh chưa đi sao?"

"Chưa." Tống Minh Quân đóng cửa lại. "Chúc mừng trận thắng."

"Cảm ơn anh."

"Tiết mục của cậu rất tốt."

"Anh cũng vậy ạ."

Tống Minh Quân cười "Tiếc là tôi thua."

"Nhưng khán giả sẽ nhớ anh."

"Hy vọng vậy."

Hai người im lặng một lát. Tống Minh Quân nhìn chiếc mặt nạ Tinh Dạ đang cầm "Cậu biết bản thu đã được phát hành rồi phải không?"

"Biết."

"Cậu biết người hát thứ hai là ai chứ?"

Tinh Dạ không trả lời.

Tống Minh Quân hiểu "Vậy là cậu biết."

"Anh muốn nói gì vậy?"

"Không có gì." Tống Minh Quân dựa vào bàn "Chỉ muốn nhắc cậu một điều."

"Điều gì?"

"Đừng để Phó Minh Viễn quyết định thay cậu."

Tinh Dạ nhìn anh "Anh biết anh ta?"

"Biết."

"Biết chuyện năm đó?"

"Biết một phần."

"Một phần nào?"

Tống Minh Quân không trả lời trực tiếp.

Tinh Dạ bước tới "Anh đã nói tôi đừng để chuyện ngoài sân khấu ảnh hưởng."

"Đúng."

"Nhưng anh lại biết chuyện đó."

"Đúng."

"Vậy tại sao anh không nói rõ ra?"

Tống Minh Quân nhìn anh "Bởi vì có những chuyện người trong cuộc phải tự mình nói ra."

Tinh Dạ im lặng. Tống Minh Quân đứng dậy. Trước khi rời đi anh quay lại "Cậu nên hỏi Lục Trạch."

Tinh Dạ lập tức ngẩng đầu.

Tống Minh Quân cười "Đừng hỏi tôi. Anh ấy biết nhiều hơn tôi."

Cánh cửa đóng lại. Tinh Dạ đứng một mình trong phòng. Một lúc lâu sau anh mới lấy điện thoại ra. Tin nhắn gửi cho Lục Trạch chỉ có bốn chữ "Anh biết chuyện này?"

Lục Trạch nhìn tin nhắn. Anh không trả lời ngay. Bởi đúng lúc đó luật sư của Tinh Vân bước vào "Lục tổng."

"Có kết quả rồi sao?"

"Bản thu được đăng ký quyền sở hữu từ nhiều năm trước."

"Thế nào?"

"Nhưng người đứng tên không phải Phó Minh Viễn."

Lục Trạch khựng lại "Ai?"

Luật sư đặt tài liệu lên bàn "Có ba người. Phó Minh Viễn. Một phòng thu cũ. Và người thứ ba."

Lục Trạch nhìn xuống. Tên trên giấy khiến đồng tử anh co lại. Không phải Tinh Dạ. Không phải Vô Danh. Cũng không phải Tạ Hành. Mà là một cái tên hoàn toàn khác. Một người mà Lục Trạch tưởng rằng đã rời khỏi ngành từ rất lâu rồi.

Luật sư nói tiếp "Điều kỳ lạ là người này đã chuyển quyền sở hữu phần của mình ngay sau ngày bản thu hoàn thành. Sau đó không còn xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ âm nhạc nào nữa."

Lục Trạch cầm tài liệu "Có địa chỉ liên lạc không?"

"Không còn ạ."

"Gia đình hay người thân?"

"Đang tra cứu."

Lục Trạch nhìn cái tên thêm một lần. Trong đầu anh lập tức hiện lên một ký ức đã bị chôn rất sâu. Một phòng thu cũ. Một buổi ghi âm khuya. Ba người. Một ca khúc chưa từng phát hành. Và một lời hứa. Anh từng nghĩ lời hứa đó đã chết từ nhiều năm trước. Nhưng bây giờ nó lại xuất hiện giữa chương trình Dưới Lớp Mặt Nạ.

Điện thoại lại rung. Tin nhắn của Tinh Dạ vẫn nằm trên màn hình "Anh biết chuyện này?"

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Anh có thể trả lời đơn giản Biết. Hoặc Không biết. Nhưng cả hai đều không hoàn toàn đúng. Cuối cùng anh gõ một câu "Anh biết một phần."

Tin nhắn được gửi đi. Chưa đầy mười giây sau Tinh Dạ trả lời "Vậy nói cho em phần anh biết."

Lục Trạch nhìn màn hình. Lần đầu tiên trong nhiều năm anh nhận ra quá khứ không còn là thứ mình có thể kiểm soát bằng im lặng. Bởi một người đã quay lại. Một bản thu đã xuất hiện. Hai cái tên đang bị đặt cạnh nhau Tinh Dạ và Vô Danh. Nhưng phía sau bản thu đó còn có một cái tên thứ ba. Và người đó có thể chính là chìa khóa để mở ra bí mật mà Lục Trạch đã cố tình giấu suốt nhiều năm.

HẾT CHƯƠNG 718
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 719 Người thứ ba

Lục Trạch nhìn dòng tin nhắn của Tinh Dạ rất lâu. Vậy nói cho em phần anh biết. Anh không lập tức trả lời. Không phải vì không muốn nói. Mà vì anh biết một khi câu chuyện này được mở ra rất nhiều thứ sẽ không thể quay trở lại như cũ.

Dương Khải đứng cách đó không xa. "Là chuyện cũ phải không?"

"Ừ."

"Có liên quan đến bản thu?"

"Có."

"Có liên quan đến người thứ ba?"

Lục Trạch nhìn anh. "Có."

Dương Khải không hỏi tiếp. Anh biết Lục Trạch chỉ nói đến đây. Một người như Lục Trạch sẽ không đem toàn bộ quá khứ kể ra chỉ vì bị truyền thông ép đến chân tường. Anh luôn giữ lại một phần. Không phải vì nghi ngờ người bên cạnh. Mà vì trong ngành này biết quá nhiều đôi khi cũng là một gánh nặng.

Lục Trạch cuối cùng trả lời Tinh Dạ. Sau chương trình anh sẽ nói. Tin nhắn bên kia lập tức hiện chữ đã xem. Không có câu trả lời. Lục Trạch cất điện thoại. Anh biết Tinh Dạ không hài lòng. Nhưng lúc này anh không thể nói nhiều hơn. Bởi trận đấu vẫn chưa kết thúc. Và Dưới Lớp Mặt Nạ không thể biến thành sân khấu giải quyết chuyện riêng của bất kỳ ai.

Ở bên ngoài khán giả vẫn đang tranh luận về Tinh Dạ. Bản thu cũ đã tạo ra một làn sóng mới. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là sự chú ý của công chúng không hoàn toàn đổ về một phía. Một nhóm khán giả bắt đầu nghi ngờ. Một nhóm khác lại phản bác "Giống giọng thì có gì lạ?" "Có rất nhiều ca sĩ có cách xử lý tương tự nhau." "Đừng biến chương trình thành trò đoán danh tính." "Nhưng giọng hát thứ hai thật sự rất giống." "Giống Vô Danh ở điểm nào?" "Cách lấy hơi." "Không đủ bằng chứng." "Vậy thì chờ thêm bằng chứng rõ ràng hơn."

Tranh luận không ngừng tăng. Nhưng trong số đó một số người bắt đầu chuyển hướng. Họ không còn quan tâm người hát trong bản thu là ai. Họ quan tâm tại sao bản thu lại được phát hành đúng thời điểm này. Đây mới là câu hỏi nguy hiểm nhất. Một chương trình đang ở Vòng Đối Đầu. Một nghệ sĩ vừa bị loại. Một bản thu cũ bất ngờ xuất hiện. Một cái tên từng được xem là bí ẩn bị kéo vào. Mọi thứ dường như nối với nhau. Nhưng không ai có đủ bằng chứng để kết luận. Và chính khoảng trống đó khiến câu chuyện càng hấp dẫn hơn bao giờ hết.

Trong phòng họp của Tinh Vân bộ phận truyền thông đã tập hợp đầy đủ. Một nhân viên đưa báo cáo. "Hiện tại có ba hướng dư luận chính." "Thứ nhất cho rằng bản thu chỉ là chiêu trò của Phó Minh Viễn." "Thứ hai nghi ngờ Tinh Dạ và Vô Danh có quan hệ về âm nhạc." "Thứ ba cho rằng đây là chiến dịch truyền thông có chủ đích của chương trình."

Dương Khải hỏi. "Hướng nào đang chiếm ưu thế?"

"Chưa có hướng nào rõ ràng ạ."

"Vì sao?"

"Các bên đang tự kéo nhau xuống." Một nhân viên khác giải thích. "Người ủng hộ Tinh Dạ cho rằng giọng hát giống nhau không đủ chứng minh." "Người nghi ngờ lại cho rằng sự trùng hợp này quá nhiều để bỏ qua." "Còn nhóm trung lập chỉ muốn xem tiết mục tiếp theo rồi mới nhận định."

Lục Trạch gật đầu. "Vậy cứ để họ tranh luận."

Một người trong phòng hơi bất ngờ. "Không cần định hướng dư luận ạ?"

"Không."

"Nhưng nếu tin đồn tiếp tục lan rộng thì sao?"

"Thì cứ để nó tăng." Lục Trạch nhìn mọi người. "Chúng ta không cần thắng mọi cuộc tranh luận trên mạng." "Điều cần bảo vệ là chương trình." "Chỉ cần chương trình vẫn công bằng khán giả vẫn còn lý do để xem những chuyện khác có thể chờ sau."

Đó là lựa chọn không dễ chút nào. Nếu muốn Tinh Vân hoàn toàn có thể tạo ra hàng loạt bài viết dẫn hướng dư luận theo ý mình. Nhưng làm vậy đồng nghĩa với việc chính công ty bước vào cuộc chiến. Một khi đã tham gia bất kỳ động thái nào cũng có thể bị giải mã theo hướng xấu. Lục Trạch không muốn điều đó. Anh muốn Dưới Lớp Mặt Nạ tiếp tục được nhìn nhận như một cuộc thi thực thụ. Không phải công cụ để che giấu thân phận. Cũng không phải sân khấu phục vụ riêng cho Tinh Dạ.

Ở phía bên kia thành phố Phó Minh Viễn nhìn những tranh luận đang tăng lên. Anh không can thiệp. Không giải thích. Không phủ nhận. Cũng không tiếp tục đăng thêm bất cứ thứ gì. Điều đó khiến người khác càng khó đoán anh đang nghĩ gì. Một phóng viên gọi đến. "Anh Phó bản thu có phải của Tinh Dạ không?"

"Không biết."

"Anh từng làm việc với Tinh Dạ phải không?"

"Không."

"Nhưng anh từng nói Lục Trạch là bạn cũ."

"Đúng."

"Vậy bản thu có liên quan đến Lục Trạch chứ?"

Phó Minh Viễn im lặng vài giây. "Các anh muốn biết sự thật hay muốn một câu trả lời đủ gây chú ý?"

Đầu dây bên kia im lặng. Phó Minh Viễn cúp máy. Anh biết truyền thông muốn gì. Nhưng anh không định đưa cho họ. Nếu mọi thứ bị công khai quá sớm chuyện này sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu. Anh lấy từ trong ngăn kéo một chiếc hộp cũ. Bên trong là một chiếc USB. Không phải bản thu vừa phát hành. Mà là bản gốc hoàn chỉnh. Phó Minh Viễn cầm nó trong tay. Trên mặt USB có một dòng chữ viết tay ghi ba cái tên. Nhưng anh chỉ nhìn một cái rồi cất lại. Bởi bản thu vừa phát hành mới chỉ là phần đầu. Còn phần còn lại anh chưa quyết định có nên đưa ra hay không.

Quay lại chương trình Tinh Dạ chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo. Sau chiến thắng trước Tống Minh Quân anh không có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Lịch trình của chương trình được vận hành rất chặt chẽ. Mỗi người đều phải chuẩn bị. Mỗi trận đấu đều có áp lực riêng. Không ai được phép nghĩ rằng chỉ cần thắng một lần là có thể an toàn đến cuối.

Một nhân viên đưa bảng lựa chọn ca khúc. "Anh Tinh Dạ đây là danh sách các bài anh có thể chọn."

Tinh Dạ nhìn qua. Mười hai bài. Anh lật đến trang cuối. Có một bài khiến anh dừng lại ngay lập tức. Nếu Ngày Mai Không Còn. Một ca khúc cũ. Không phải hit lớn. Nhưng có cách viết giai điệu và lời bài hát rất đặc biệt.

Tinh Dạ hỏi. "Ai đề xuất bài này?"

"Ban âm nhạc ạ."

"Có ghi lý do không?"

"Không anh."

Tinh Dạ nhìn nhân viên. "Được." "Chọn bài này."

Nhân viên hơi bất ngờ. "Anh chắc chứ?"

"Chắc."

Sau khi người kia rời đi Tinh Dạ ngồi một mình. Anh biết bài hát này. Không chỉ biết. Anh từng nghe bản demo đầu tiên. Cũng trong căn phòng thu năm đó. Nơi có Phó Minh Viễn. Nơi có người thứ ba. Và nơi một ca khúc chưa từng được phát hành đã được thu lại. Tinh Dạ nhắm mắt. Những ký ức cũ dần trở về rõ nét. Một chiếc micro. Một cây đàn. Một người ngồi sau bàn điều khiển. Một giọng hát vang lên. Sau đó là tiếng cười. Rồi một câu nói vang vọng "Sau này nếu chúng ta nổi tiếng nhất định phải hát bài này trên sân khấu lớn nhất."

Tinh Dạ mở mắt. Anh nhìn tên bài hát. Không thể nào là trùng hợp. Ai đó đã đưa nó vào danh sách. Nhưng người đó là ai? Anh đứng dậy. Ngay lúc đó cửa phòng mở ra. Lục Trạch bước vào. Hai người nhìn nhau. Tinh Dạ không vòng vo. "Bài này."

Lục Trạch nhìn danh sách trong tay anh. Sau đó sắc mặt hơi thay đổi rõ rệt. "Em chọn rồi?"

"Ừ."

"Đổi bài."

Tinh Dạ ngẩn ra. "Vì sao?"

"Không phù hợp với em."

"Anh nói dối."

Lục Trạch im lặng.

Tinh Dạ đặt danh sách xuống bàn. "Bản thu vừa phát hành." "Người thứ ba." "Bài hát này." "Ba thứ đó không thể đều là trùng hợp."

Lục Trạch nhìn anh. "Em muốn biết sự thật?"

"Đúng vậy."

"Vậy nghe anh." "Đừng hát bài này."

Tinh Dạ không hiểu. "Vì sao?"

Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt anh. "Bởi vì nếu em hát nó trên sân khấu người thứ ba sẽ biết chúng ta đã nhận ra hắn."

Tinh Dạ sững người. Căn phòng lập tức rơi vào im lặng hoàn toàn. Lục Trạch nói tiếp. "Và nếu anh đoán đúng người đó đang theo dõi từng bước của chúng ta."

Tinh Dạ nhìn anh. "Vậy anh biết người đó là ai?"

Lục Trạch không trả lời. Nhưng lần này anh không thể né tránh nữa. Bởi ngay bên ngoài phòng nghỉ một chiếc điện thoại đang đặt trên bàn của nhân viên. Màn hình vừa sáng lên. Một tin nhắn mới xuất hiện. Chỉ có một câu. Đừng để Lục Trạch nói cho cậu ấy biết. Người gửi không có tên. Và ngay phía dưới là một bức ảnh cũ. Ba người đứng trước một phòng thu cũ. Trong đó có Lục Trạch. Có Phó Minh Viễn. Và người thứ ba.

HẾT CHƯƠNG 719
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 720 Bức ảnh ba người

Bức ảnh nằm trên màn hình điện thoại. Không rõ ai đã chụp. Chất lượng ảnh đã xuống màu theo thời gian. Nhưng ba người trong ảnh vẫn đủ rõ. Lục Trạch. Phó Minh Viễn. Và người thứ ba.

Tinh Dạ nhìn bức ảnh rất lâu. Không phải vì anh không nhận ra người trong ảnh. Mà vì anh nhận ra quá rõ. Người đứng bên trái là Phó Minh Viễn. Người đứng bên phải là anh của nhiều năm trước. Còn người ở giữa. Là một người mà anh đã từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại. Tống Minh Quân.

Tinh Dạ lập tức ngẩng đầu. "Là anh ấy."

Lục Trạch không trả lời.

Tinh Dạ nhìn anh. "Anh biết từ đầu phải không?"

"Anh nghi ngờ."

"Nhưng anh không nói ra."

"Bởi vì chưa có bằng chứng chắc chắn."

Tinh Dạ siết điện thoại trong tay. "Bức ảnh này từ đâu ra?"

"Không biết."

"Người gửi là ai?"

"Không biết."

"Vậy tại sao người đó lại muốn chúng ta nhìn thấy?"

Lục Trạch nhìn bức ảnh. "Đó mới là vấn đề quan trọng nhất."

Không ai trong hai người nói thêm. Một bức ảnh cũ xuất hiện đúng lúc bản thu được phát hành. Tống Minh Quân vừa tham gia chương trình. Sau đó bị loại. Trước khi rời đi anh ta lại nói với Tinh Dạ một câu đầy ẩn ý. Bây giờ bức ảnh xuất hiện. Mọi thứ nối lại với nhau quá nhanh. Nhanh đến mức Lục Trạch không tin đây là một chuỗi trùng hợp ngẫu nhiên.

"Em sẽ hỏi anh ta." Tinh Dạ nói.

"Không." Lục Trạch lập tức ngăn lại.

"Vì sao?"

"Bởi vì nếu người gửi muốn chúng ta hỏi Tống Minh Quân thì đó chính là điều hắn mong muốn."

Tinh Dạ im lặng.

Lục Trạch cầm điện thoại. "Đừng phản ứng vội." "Chúng ta cần biết người đứng sau đang muốn làm gì."

"Còn nếu chúng ta không làm gì cả?"

"Thì chúng ta chờ xem diễn biến."

Tinh Dạ nhìn anh. "Anh luôn như vậy sao?"

"Như thế nào?"

"Luôn muốn kiểm soát mọi thứ."

Lục Trạch hơi khựng lại.

Tinh Dạ nói tiếp. "Em không còn là người mới nữa." "Em có thể tự quyết định cho mình."

Lục Trạch nhìn anh. "Anh biết." "Nhưng chuyện này không chỉ liên quan đến em."

"Em biết."

"Vậy.."

Tinh Dạ cắt lời. "Cho em một cơ hội." "Để em tự đối diện với anh ta."

Lục Trạch không nói. Một lát sau anh gật đầu. "Được." "Nhưng không được gặp riêng." "Phải có người của Tinh Vân đi cùng."

Tinh Dạ gật đầu. "Được."

Hai người rời khỏi phòng. Không ai chú ý đến camera an ninh ở cuối hành lang. Đèn đỏ trên camera vẫn đang sáng đều.

Ở một góc khác của trường quay. Tống Minh Quân đang thu dọn đồ đạc. Anh đã tháo mặt nạ. Không còn lý do để ở lại lâu hơn. Một nhân viên đưa anh giấy xác nhận rời chương trình. Tống Minh Quân ký tên. "Cảm ơn mọi người."

Nhân viên mỉm cười. "Anh không định ở lại xem chương trình tiếp sao?"

"Không."

"Tiếc thật đấy anh."

Tống Minh Quân nhìn về phía sân khấu. "Đối với tôi được đứng trên đó một lần nữa đã đủ rồi."

Anh quay đi. Nhưng chưa bước được vài bước. Điện thoại trong túi rung lên. Một tin nhắn. Anh mở ra xem. "Anh đã nói với cậu ấy chưa?"

Tống Minh Quân dừng lại. Anh nhìn màn hình. Không trả lời. Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó. "Anh biết nếu cậu ấy biết sự thật cậu ấy sẽ không hát nữa."

Tống Minh Quân siết điện thoại. Anh lập tức gọi lại. Đầu dây không bắt máy. Tống Minh Quân gọi lần thứ hai. Vẫn không ai nghe. Anh nghiến răng. "Khốn kiếp."

Một nhân viên quay lại. "Anh Tống có chuyện gì sao ạ?"

"Không có gì." Anh cất điện thoại. Nhưng sắc mặt đã thay đổi hoàn toàn. Bởi câu nói kia chạm đúng nỗi sợ lớn nhất của anh. Nếu Tinh Dạ biết toàn bộ sự thật. Nếu biết chuyện xảy ra năm đó. Có lẽ anh sẽ không còn muốn đứng trên sân khấu nữa. Tống Minh Quân không muốn điều đó. Bởi anh hiểu hơn bất kỳ ai Tinh Dạ đã mất bao lâu mới tìm lại được lý do để hát.

Ở một phòng khác. Phó Minh Viễn cũng nhận được tin nhắn. Anh nhìn nội dung. "Anh đang làm gì vậy?"

Phó Minh Viễn không trả lời.

Một tin nhắn mới đến. "Anh đã đưa bức ảnh ra phải không?"

Lần này anh trả lời. "Không."

"Vậy ai làm?"

"Không biết."

Đầu bên kia im lặng. Một lúc sau tin nhắn cuối cùng xuất hiện. "Có người khác đang chơi với chúng ta."

Phó Minh Viễn nhìn câu đó. Sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Anh mở chiếc USB trong ngăn kéo. Nhưng không mở file nào. Chỉ nhìn nó im lặng. Nếu thật sự có người thứ tư thì mọi chuyện đã vượt khỏi dự tính. Bởi năm đó chỉ có ba người biết bản thu tồn tại. Phó Minh Viễn. Lục Trạch. Tống Minh Quân. Không có người thứ tư. Trừ khi một trong ba người đã nói dối từ đầu.

Phó Minh Viễn nhắm mắt. Ký ức cũ lại hiện lên rõ mồn một. Căn phòng thu nhỏ. Chiếc micro đứng giữa phòng. Bản nhạc đặt trên bàn. Lục Trạch ngồi trước đàn. Tống Minh Quân đứng phía sau. Ba người đã từng nghĩ chỉ cần cố gắng họ sẽ có ngày được đứng trên sân khấu lớn nhất. Nhưng rồi một chuyện xảy ra. Một chuyện khiến họ chia tay nhau. Một người rời khỏi ngành. Một người tiếp tục. Một người đổi tên. Và ca khúc đó biến mất hoàn toàn.

Phó Minh Viễn mở mắt. "Không thể nào." Anh cầm điện thoại. Gọi cho Tống Minh Quân. Lần này Tống Minh Quân bắt máy.

"Anh gọi tôi có chuyện gì?"

"Bức ảnh."

Đầu bên kia im lặng.

"Anh đã nhìn thấy nó rồi phải không?"

"Không phải anh gửi sao?"

"Không."

"Vậy Lục Trạch?"

"Không phải anh ấy."

Hai người cùng im lặng. Sau vài giây Tống Minh Quân hỏi. "Vậy là ai?"

Phó Minh Viễn không trả lời. Bởi lúc này cả hai đều hiểu. Có một người thứ tư đang đứng ngoài cuộc. Và người đó biết quá nhiều về chuyện năm đó.

Trong phòng chờ. Tinh Dạ đang xem lại bức ảnh. Anh phóng lớn từng góc. Rồi mắt anh dừng lại. Phía sau ba người. Trên bức tường của phòng thu. Có một tấm bảng ghi chữ. Một dòng chữ rất nhỏ. Tên dự án. Tinh Dạ đọc ra thành tiếng. "Dự án Mặt Trời Đen."

Anh khựng lại. Cái tên này anh chưa từng nghe. Nhưng Lục Trạch vừa nhìn thấy nó đã lập tức im lặng. Tinh Dạ quay sang anh. "Anh biết cái này phải không?"

Lục Trạch nhìn dòng chữ trên ảnh. Một lúc lâu anh mới nói. "Biết."

"Đó là gì?"

"Một dự án cũ."

"Của ai?"

"Ba người bọn anh."

Tinh Dạ nhìn anh. "Vậy tại sao em chưa từng nghe đến bao giờ?"

Lục Trạch không trả lời. Bởi câu hỏi đó quá khó trả lời. Dự án Mặt Trời Đen không chỉ là một dự án âm nhạc thất bại. Nó là nguyên nhân khiến ba người họ tách ra. Và nếu người đứng sau bức ảnh thật sự muốn đào lại chuyện đó thì mục tiêu của hắn có thể không phải là Tinh Dạ. Mà là toàn bộ Tinh Vân.

Điện thoại của Lục Trạch lại rung lên. Một tin nhắn mới. Không có số. Không có tên. Chỉ có một câu. "Anh vẫn nhớ đêm đó chứ?"

Lục Trạch nhìn màn hình. Lần đầu tiên sắc mặt anh thực sự thay đổi. Bởi chỉ có một người từng nói câu này. Và người đó đáng lẽ đã không còn cơ hội để nhắn tin cho anh nữa.

HẾT CHƯƠNG 720
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back