Chương 701 Người đầu tiên bước ra
Ánh đèn đầu tiên bật sáng rực rỡ, cả trường quay chìm trong tiếng vỗ tay vang dội. Trên màn hình khổng lồ, ba mươi hai chiếc mặt nạ lần lượt hiện ra. Không có tên, không có lai lịch, không có những danh hiệu từng khiến cả nước phải ngước nhìn. Chỉ có những hình dáng và màu sắc khác nhau, bình đẳng với tất cả. Giọng người dẫn chương trình vang lên trang trọng giữa không gian rộng lớn: "Chào mừng tất cả mọi người đến với Ẩn Danh Chi Ca." Tiếng reo hò lập tức dâng lên như sóng. "Đây là sân khấu trực tiếp, không chỉnh sửa, không quay lại, không có cơ hội làm lại. Không ai được ưu tiên vì danh tiếng, không ai bị loại chỉ vì từng thất bại, và cũng không ai được ở lại chỉ vì từng đứng trên đỉnh cao."
Màn hình phía sau chuyển sang hình ảnh ba mươi hai chiếc mặt nạ xếp thành hàng ngăn nắp. "Ở nơi này, thân phận không có giá trị. Chỉ có âm nhạc mới có quyền quyết định ai được ở lại và ai phải rời đi." Khán giả đồng loạt vỗ tay, không khí càng lúc càng nóng bỏng. Phía sau sân khấu, ba mươi hai người đang im lặng chờ đến lượt mình. Có người hít sâu để bình tĩnh, có người nhắm mắt tập trung, có người chăm chú nhìn chiếc micro trong tay, có người cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay lại siết chặt. Tất cả đều hiểu rõ: Kể từ khoảnh khắc chương trình bắt đầu, không còn đường lùi.
Người dẫn chương trình nhìn thẳng vào ống kính: "Vòng đầu tiên, sân khấu ra mắt. Ba mươi hai chiếc mặt nạ, ba mươi hai giọng hát. Nhưng chỉ những người đủ sức chạm đến trái tim khán giả mới có thể tiếp tục. Và ngay trong vòng đầu tiên, chúng ta sẽ chứng kiến những chiếc mặt nạ đầu tiên phải tạm biệt sân khấu." Không khí lập tức căng thẳng. Lục Trạch đứng ở khu vực giám sát phía sau, ánh mắt lướt qua từng số thứ tự trên màn hình. Hắn không tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bởi ở đây không có tên, chỉ có mã số. Đó cũng chính là điều hắn mong muốn từ đầu: Một sân khấu mà ngay cả người tạo ra nó cũng phải chờ để biết ai thực sự mạnh.
"Xin mời chiếc mặt nạ đầu tiên!" Người dẫn chương trình giơ tay ra hiệu. Ánh đèn chính tắt, chỉ còn một chùm sáng vàng ấm áp chiếu xuống lối vào. Tiếng nhạc dàn dây nhẹ nhàng vang lên, một người mặc trang phục trắng bước ra, trên mặt là chiếc mặt nạ hình con chim đang dang cánh. Khán giả lập tức reo hò chào đón. "Bạn có muốn giới thiệu một chút về mình không?" Người đeo mặt nạ lắc đầu nhẹ nhàng: "Ở đây không có tên, chỉ có giọng hát." Cả trường quay bật cười thích thú. "Được vậy thì tốt quá. Vậy hãy dùng âm nhạc để nói với chúng ta nhé."
Ban nhạc bắt đầu chơi một bản ballad dịu sâu, không quá phức tạp nhưng đầy cảm xúc. Ngay khi giọng hát đầu tiên vang lên, không gian dường như lặng đi. Giọng hát ấy không quá mạnh, không có những nốt cao phô trương hay kỹ thuật rườm rà. Nhưng từng lời ca đều thấm đẫm cảm xúc thật, có chút khàn nhẹ ở cuối câu, có chút ngập ngừng trước những đoạn cao trào như đang cố gắng kìm nén cảm xúc. Khán giả chăm chú lắng nghe, nhiều người nghiêng người về phía trước, để lại tất cả sự tò mò sang một bên.
Lục Trạch quan sát màn hình phân tích: Đây không phải Thiên Vương, cũng không phải người mới hoàn toàn. Cách lấy hơi và kiểm soát nhịp điệu cho thấy người này đã hát nhiều năm. Nhưng ở từng nét biểu hiện lại có chút thiếu tự tin, có lẽ đã trải qua một giai đoạn rất dài không được đứng trên sân khấu, không được hát trước công chúng. Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên kéo dài, không quá cuồng nhiệt nhưng đủ ấm áp và chân thành.
"Bạn nghĩ mình vừa biểu diễn thế nào?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ im lặng vài giây rồi trả lời một cách thành thật: "Không tốt như tôi mong muốn, vẫn còn chỗ chưa hoàn hảo." Câu trả lời khiến khán giả thích thú nhưng cũng khiến những người trong nghề chú ý. Người này không né tránh điểm yếu, không tự cao tự đại. Giám khảo lần lượt nhận xét: "Giọng hát có cảm xúc rất chân thực, nhưng phần đầu hơi căng, chưa hoàn toàn thả lỏng." "Tôi đồng ý, nửa sau bài hát bắt đầu mất hơi, nhưng tôi rất thích cách bạn xử lý, bạn không cố chứng minh mình giỏi mà chỉ muốn kể câu chuyện của bài hát." Giám khảo thứ ba lại có ý kiến khác: "Nếu chỉ xét về kỹ thuật thuần túy, đây chưa phải tiết mục xuất sắc nhất vòng này."
Không khí trở nên căng thẳng khi kết quả bình chọn trực tiếp bắt đầu hiện ra trên màn hình lớn. Tỷ lệ an toàn và nguy hiểm liên tục thay đổi theo từng giây. Ban đầu tỷ lệ an toàn chỉ vừa đủ, sau đó dần giảm xuống, hai chữ nguy hiểm hiện lên với màu đỏ nhấp nhô. Người đeo mặt nạ con chim siết chặt hai tay, thân thể hơi run. Lục Trạch đứng im, không can thiệp, không điều chỉnh bất kỳ con số nào. Đây là lựa chọn của khán giả, và nếu chương trình muốn tồn tại một cách chân thực, hắn phải chấp nhận cả những kết quả mình có thể không mong đợi.
Cuối cùng, người dẫn chương trình công bố: "Chiếc mặt nạ đầu tiên.. An toàn!" Tiếng reo hò vang lên khắp trường quay. Người đeo mặt nạ cúi đầu, hai vai run nhẹ vì xúc động, rồi quay bước về khu vực chờ. Không ai biết anh là ai, nhưng ít nhất anh còn có cơ hội tiếp tục hát, tiếp tục nói bằng chính giọng của mình.
"Xin mời chiếc mặt nạ thứ hai!" Lần này một người đàn ông cao lớn bước ra với chiếc mặt nạ màu đen huyền bí. Ngay khi nhạc mở đầu vừa vang lên, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Giọng hát mạnh mẽ, chắc chắn đến kinh ngạc, những nốt cao kéo dài liên tục mà không hề có dấu hiệu run hay dao động. Đến đoạn cao trào, cả trường quay bùng nổ, khán giả đứng bật dậy vỗ tay và reo hò như sóng cuộn. Ba giám khảo nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc: "Người này rất mạnh, mạnh về mọi mặt." "Không chỉ mạnh, anh ta biết chính xác cách làm chủ sân khấu, cách điều khiển cảm xúc khán giả."
Lục Trạch nhìn màn hình phân tích một cách nghiêm nghị. Đây mới là đối thủ thực sự. Không chỉ có kỹ thuật hoàn hảo, giọng hát ổn định, mà còn có sự bình tĩnh và kinh nghiệm trên sân khấu mà không phải ai cũng có. Khán giả bình chọn tăng vọt ngay từ những giây đầu tiên, tỷ lệ an toàn ở mức cực cao. "Chiếc mặt nạ thứ hai, an toàn với số điểm ấn tượng nhất cho đến lúc này!" Người dẫn chương trình công bố. Nhưng người đó chỉ nhẹ nhàng cúi chào, không có bất kỳ biểu hiện đắc ý hay tự mãn nào. Lục Trạch càng chắc chắn hơn: Đây không phải người mới, chắc chắn đã đứng trên sân khấu rất nhiều năm. Và thân phận của anh ta sẽ chỉ được tiết lộ khi chính anh ta phải rời đi.
"Và bây giờ.." Người dẫn chương trình hạ giọng, ánh mắt hướng về lối vào. "Xin mời chiếc mặt nạ thứ ba!" Ánh đèn toàn trường quay tắt hẳn, chỉ còn một luồng sáng trắng chiếu thẳng xuống vị trí trung tâm. Khán giả lập tức trở nên kích động, tiếng xì xầm lan ra khắp nơi. Đây chính là chiếc mặt nạ đã khiến mạng xã hội tranh luận suốt nhiều ngày, người đã chủ động yêu cầu đổi thứ tự biểu diễn lên vị trí thứ ba.
Lục Trạch đứng im phía sau sân khấu, không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường. Hắn bất giác nín thở khi nghe tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Một bước, hai bước, ba bước. Người mặc toàn đồ đen bước ra từ trong bóng tối, trên mặt là chiếc mặt nạ màu bạc sáng bóng che kín toàn bộ khuôn mặt. Khán giả lập tức reo hò to nhất từ đầu chương trình. Chỉ riêng cách bước đi, cách đứng yên trước micro đã toát lên một sự bình tĩnh và sâu lắng khó tả.
"Bạn chính là người đã chủ động yêu cầu đổi vị trí lên thứ ba phải không?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai gật đầu: "Đúng vậy." "Tại sao lại chọn vị trí này, khi mọi người đều biết ba người đầu tiên luôn chịu nhiều bất lợi?" Một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi giọng nói vang lên, trầm ấm và có chút quen thuộc đến lạ thường: "Bởi vì có một bài hát, tôi đã chờ rất nhiều năm để được hát nó trên sân khấu này."
Cả trường quay lập tức ồ lên tò mò. "Bài hát này có ý nghĩa đặc biệt với bạn phải không?" "Rất đặc biệt." "Bạn có tự sáng tác không?" "Không." "Vậy ai là người viết ra nó?" Chiếc mặt nạ im lặng vài giây, thời gian dường như chậm lại. Rồi anh trả lời một cách chậm rãi, từng từ rõ ràng: "Người mà tôi muốn gặp lại sau rất lâu."
Cả trường quay nổ tung trong tiếng reo hò và bàn tán. Lục Trạch đứng bất động, máu dường như ngừng chảy trong tĩnh mạch khi những nốt piano đầu tiên vang lên. Đó chính là giai điệu mà chính hắn đã viết vào những ngày đầu mới bước vào ngành, một bản nhạc chưa bao giờ phát hành, chưa bao giờ đưa cho ai thu âm. Nhưng lần này, phần phối khí đã hoàn toàn thay đổi, được sắp xếp lại một cách tỉ mỉ và đầy cảm xúc hơn bao giờ hết.
Người số ba mươi hai hít sâu một hơi, tay nắm chặt micro rồi cất tiếng hát. Chỉ một câu đầu tiên thôi, Lục Trạch đã biết chắc chắn một điều: Người này không đến đây để thi đấu, không đến đây để giành giải thưởng hay danh tiếng. Anh đến đây để nói chuyện với hắn, qua từng lời ca, từng nốt nhạc. Và khi câu hát thứ hai vang lên, sắc mặt Lục Trạch hoàn toàn thay đổi, bởi đó chính là lời bài hát mà chỉ có hai người từng biết đến.
HẾT CHƯƠNG 701
Màn hình phía sau chuyển sang hình ảnh ba mươi hai chiếc mặt nạ xếp thành hàng ngăn nắp. "Ở nơi này, thân phận không có giá trị. Chỉ có âm nhạc mới có quyền quyết định ai được ở lại và ai phải rời đi." Khán giả đồng loạt vỗ tay, không khí càng lúc càng nóng bỏng. Phía sau sân khấu, ba mươi hai người đang im lặng chờ đến lượt mình. Có người hít sâu để bình tĩnh, có người nhắm mắt tập trung, có người chăm chú nhìn chiếc micro trong tay, có người cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay lại siết chặt. Tất cả đều hiểu rõ: Kể từ khoảnh khắc chương trình bắt đầu, không còn đường lùi.
Người dẫn chương trình nhìn thẳng vào ống kính: "Vòng đầu tiên, sân khấu ra mắt. Ba mươi hai chiếc mặt nạ, ba mươi hai giọng hát. Nhưng chỉ những người đủ sức chạm đến trái tim khán giả mới có thể tiếp tục. Và ngay trong vòng đầu tiên, chúng ta sẽ chứng kiến những chiếc mặt nạ đầu tiên phải tạm biệt sân khấu." Không khí lập tức căng thẳng. Lục Trạch đứng ở khu vực giám sát phía sau, ánh mắt lướt qua từng số thứ tự trên màn hình. Hắn không tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bởi ở đây không có tên, chỉ có mã số. Đó cũng chính là điều hắn mong muốn từ đầu: Một sân khấu mà ngay cả người tạo ra nó cũng phải chờ để biết ai thực sự mạnh.
"Xin mời chiếc mặt nạ đầu tiên!" Người dẫn chương trình giơ tay ra hiệu. Ánh đèn chính tắt, chỉ còn một chùm sáng vàng ấm áp chiếu xuống lối vào. Tiếng nhạc dàn dây nhẹ nhàng vang lên, một người mặc trang phục trắng bước ra, trên mặt là chiếc mặt nạ hình con chim đang dang cánh. Khán giả lập tức reo hò chào đón. "Bạn có muốn giới thiệu một chút về mình không?" Người đeo mặt nạ lắc đầu nhẹ nhàng: "Ở đây không có tên, chỉ có giọng hát." Cả trường quay bật cười thích thú. "Được vậy thì tốt quá. Vậy hãy dùng âm nhạc để nói với chúng ta nhé."
Ban nhạc bắt đầu chơi một bản ballad dịu sâu, không quá phức tạp nhưng đầy cảm xúc. Ngay khi giọng hát đầu tiên vang lên, không gian dường như lặng đi. Giọng hát ấy không quá mạnh, không có những nốt cao phô trương hay kỹ thuật rườm rà. Nhưng từng lời ca đều thấm đẫm cảm xúc thật, có chút khàn nhẹ ở cuối câu, có chút ngập ngừng trước những đoạn cao trào như đang cố gắng kìm nén cảm xúc. Khán giả chăm chú lắng nghe, nhiều người nghiêng người về phía trước, để lại tất cả sự tò mò sang một bên.
Lục Trạch quan sát màn hình phân tích: Đây không phải Thiên Vương, cũng không phải người mới hoàn toàn. Cách lấy hơi và kiểm soát nhịp điệu cho thấy người này đã hát nhiều năm. Nhưng ở từng nét biểu hiện lại có chút thiếu tự tin, có lẽ đã trải qua một giai đoạn rất dài không được đứng trên sân khấu, không được hát trước công chúng. Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên kéo dài, không quá cuồng nhiệt nhưng đủ ấm áp và chân thành.
"Bạn nghĩ mình vừa biểu diễn thế nào?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ im lặng vài giây rồi trả lời một cách thành thật: "Không tốt như tôi mong muốn, vẫn còn chỗ chưa hoàn hảo." Câu trả lời khiến khán giả thích thú nhưng cũng khiến những người trong nghề chú ý. Người này không né tránh điểm yếu, không tự cao tự đại. Giám khảo lần lượt nhận xét: "Giọng hát có cảm xúc rất chân thực, nhưng phần đầu hơi căng, chưa hoàn toàn thả lỏng." "Tôi đồng ý, nửa sau bài hát bắt đầu mất hơi, nhưng tôi rất thích cách bạn xử lý, bạn không cố chứng minh mình giỏi mà chỉ muốn kể câu chuyện của bài hát." Giám khảo thứ ba lại có ý kiến khác: "Nếu chỉ xét về kỹ thuật thuần túy, đây chưa phải tiết mục xuất sắc nhất vòng này."
Không khí trở nên căng thẳng khi kết quả bình chọn trực tiếp bắt đầu hiện ra trên màn hình lớn. Tỷ lệ an toàn và nguy hiểm liên tục thay đổi theo từng giây. Ban đầu tỷ lệ an toàn chỉ vừa đủ, sau đó dần giảm xuống, hai chữ nguy hiểm hiện lên với màu đỏ nhấp nhô. Người đeo mặt nạ con chim siết chặt hai tay, thân thể hơi run. Lục Trạch đứng im, không can thiệp, không điều chỉnh bất kỳ con số nào. Đây là lựa chọn của khán giả, và nếu chương trình muốn tồn tại một cách chân thực, hắn phải chấp nhận cả những kết quả mình có thể không mong đợi.
Cuối cùng, người dẫn chương trình công bố: "Chiếc mặt nạ đầu tiên.. An toàn!" Tiếng reo hò vang lên khắp trường quay. Người đeo mặt nạ cúi đầu, hai vai run nhẹ vì xúc động, rồi quay bước về khu vực chờ. Không ai biết anh là ai, nhưng ít nhất anh còn có cơ hội tiếp tục hát, tiếp tục nói bằng chính giọng của mình.
"Xin mời chiếc mặt nạ thứ hai!" Lần này một người đàn ông cao lớn bước ra với chiếc mặt nạ màu đen huyền bí. Ngay khi nhạc mở đầu vừa vang lên, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Giọng hát mạnh mẽ, chắc chắn đến kinh ngạc, những nốt cao kéo dài liên tục mà không hề có dấu hiệu run hay dao động. Đến đoạn cao trào, cả trường quay bùng nổ, khán giả đứng bật dậy vỗ tay và reo hò như sóng cuộn. Ba giám khảo nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc: "Người này rất mạnh, mạnh về mọi mặt." "Không chỉ mạnh, anh ta biết chính xác cách làm chủ sân khấu, cách điều khiển cảm xúc khán giả."
Lục Trạch nhìn màn hình phân tích một cách nghiêm nghị. Đây mới là đối thủ thực sự. Không chỉ có kỹ thuật hoàn hảo, giọng hát ổn định, mà còn có sự bình tĩnh và kinh nghiệm trên sân khấu mà không phải ai cũng có. Khán giả bình chọn tăng vọt ngay từ những giây đầu tiên, tỷ lệ an toàn ở mức cực cao. "Chiếc mặt nạ thứ hai, an toàn với số điểm ấn tượng nhất cho đến lúc này!" Người dẫn chương trình công bố. Nhưng người đó chỉ nhẹ nhàng cúi chào, không có bất kỳ biểu hiện đắc ý hay tự mãn nào. Lục Trạch càng chắc chắn hơn: Đây không phải người mới, chắc chắn đã đứng trên sân khấu rất nhiều năm. Và thân phận của anh ta sẽ chỉ được tiết lộ khi chính anh ta phải rời đi.
"Và bây giờ.." Người dẫn chương trình hạ giọng, ánh mắt hướng về lối vào. "Xin mời chiếc mặt nạ thứ ba!" Ánh đèn toàn trường quay tắt hẳn, chỉ còn một luồng sáng trắng chiếu thẳng xuống vị trí trung tâm. Khán giả lập tức trở nên kích động, tiếng xì xầm lan ra khắp nơi. Đây chính là chiếc mặt nạ đã khiến mạng xã hội tranh luận suốt nhiều ngày, người đã chủ động yêu cầu đổi thứ tự biểu diễn lên vị trí thứ ba.
Lục Trạch đứng im phía sau sân khấu, không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường. Hắn bất giác nín thở khi nghe tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Một bước, hai bước, ba bước. Người mặc toàn đồ đen bước ra từ trong bóng tối, trên mặt là chiếc mặt nạ màu bạc sáng bóng che kín toàn bộ khuôn mặt. Khán giả lập tức reo hò to nhất từ đầu chương trình. Chỉ riêng cách bước đi, cách đứng yên trước micro đã toát lên một sự bình tĩnh và sâu lắng khó tả.
"Bạn chính là người đã chủ động yêu cầu đổi vị trí lên thứ ba phải không?" Người dẫn chương trình hỏi. Chiếc mặt nạ số ba mươi hai gật đầu: "Đúng vậy." "Tại sao lại chọn vị trí này, khi mọi người đều biết ba người đầu tiên luôn chịu nhiều bất lợi?" Một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi giọng nói vang lên, trầm ấm và có chút quen thuộc đến lạ thường: "Bởi vì có một bài hát, tôi đã chờ rất nhiều năm để được hát nó trên sân khấu này."
Cả trường quay lập tức ồ lên tò mò. "Bài hát này có ý nghĩa đặc biệt với bạn phải không?" "Rất đặc biệt." "Bạn có tự sáng tác không?" "Không." "Vậy ai là người viết ra nó?" Chiếc mặt nạ im lặng vài giây, thời gian dường như chậm lại. Rồi anh trả lời một cách chậm rãi, từng từ rõ ràng: "Người mà tôi muốn gặp lại sau rất lâu."
Cả trường quay nổ tung trong tiếng reo hò và bàn tán. Lục Trạch đứng bất động, máu dường như ngừng chảy trong tĩnh mạch khi những nốt piano đầu tiên vang lên. Đó chính là giai điệu mà chính hắn đã viết vào những ngày đầu mới bước vào ngành, một bản nhạc chưa bao giờ phát hành, chưa bao giờ đưa cho ai thu âm. Nhưng lần này, phần phối khí đã hoàn toàn thay đổi, được sắp xếp lại một cách tỉ mỉ và đầy cảm xúc hơn bao giờ hết.
Người số ba mươi hai hít sâu một hơi, tay nắm chặt micro rồi cất tiếng hát. Chỉ một câu đầu tiên thôi, Lục Trạch đã biết chắc chắn một điều: Người này không đến đây để thi đấu, không đến đây để giành giải thưởng hay danh tiếng. Anh đến đây để nói chuyện với hắn, qua từng lời ca, từng nốt nhạc. Và khi câu hát thứ hai vang lên, sắc mặt Lục Trạch hoàn toàn thay đổi, bởi đó chính là lời bài hát mà chỉ có hai người từng biết đến.
HẾT CHƯƠNG 701
