Chương 661 Tài khoản đã chết
Khóa toàn bộ máy chủ. Giọng Lục Trạch không lớn nhưng người bên kia lập tức hiểu mức độ nghiêm trọng cực kỳ. Đã khóa rồi anh. Ngắt mọi quyền truy cập từ bên ngoài ngay. Đang thực hiện. Tuyệt đối không được xóa hay thay đổi bất kỳ dữ liệu nào. Rõ anh.
Lục Trạch cầm điện thoại bước nhanh về phía phòng bảo mật. Tinh Vân đã chuẩn bị cho tình huống này từ rất lâu rồi. Sau những lần gặp vấn đề trước, hệ thống bảo mật được nâng cấp liên tục nhiều lần. Dữ liệu quan trọng không bao giờ nằm chung một máy chủ dễ bị tấn công. Danh sách nghệ sĩ của chương trình được mã hóa riêng ở một hệ thống tách biệt hoàn toàn. Thông tin thân phận thật của người tham gia được chia thành nhiều tầng quyền hạn khác nhau. Ngay cả nhân viên trực tiếp sản xuất chương trình cũng không thể nhìn thấy toàn bộ thông tin. Vậy mà vẫn có người tìm cách truy cập vào tầng dữ liệu cao nhất. Điều đáng sợ nhất không phải là đối phương đã lấy được gì. Mà là họ biết chính xác phải tìm ở đâu và cách đi đến đó.
Lục Trạch bước vào phòng bảo mật. Chu Diệc đã ở đó từ trước. Trên màn hình là hàng loạt dòng dữ liệu liên tục chạy. Thế nào rồi. Chưa mất dữ liệu nào ạ. Xác định được nguồn truy cập chưa. Đang kiểm tra anh. Lục Trạch nhìn màn hình. Một tài khoản quản trị cũ đang liên tục gửi yêu cầu truy cập vào các thư mục quan trọng. Tên tài khoản này đã bị khóa từ lâu. Quyền hạn cũng đã bị thu hồi hoàn toàn. Nhưng hệ thống vẫn ghi nhận rõ ràng mọi hoạt động.
Chu Diệc phân tích: Có khả năng người này đã lấy được khóa xác thực cũ còn lưu lại đâu đó. Không phải vậy. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn. Nếu chỉ có khóa cũ, họ không thể đi đến tầng dữ liệu cao nhất này được. Vậy là sao. Có người bên trong đang hỗ trợ họ. Cả phòng im lặng. Một nhân viên bảo mật lập tức nói: Chúng tôi đã kiểm tra danh sách tài khoản rồi. Đừng kiểm tra theo danh sách. Lục Trạch nhìn anh ta một cách nghiêm túc: Hãy kiểm tra hành vi. Ý anh là. Ai từng truy cập dữ liệu ngoài phạm vi công việc được giao, ai có hành vi bất thường. Đã hiểu.
Chu Diệc lập tức phân công người kiểm tra lại toàn bộ lịch sử hoạt động. Không ai nói thêm một lời nào. Mười phút sau, báo cáo hiện ra trên màn hình. Có bốn tài khoản từng truy cập dữ liệu bất thường trong thời gian gần đây. Ba tài khoản là nhân viên bình thường chỉ tình cờ xem nhầm. Một tài khoản thuộc bộ phận quản lý lịch trình thử giọng. Lục Trạch nhìn tên người cuối cùng. Không phải người xa lạ gì. Chính là người đã bị đối phương tiếp cận vài ngày trước đó.
Gọi người này lên đây ngay. Ngay bây giờ hả anh. Ngay bây giờ. Người nhân viên được đưa vào phòng. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, gương mặt căng thẳng và lo lắng đến mức tái nhợt. Lục tổng. Ngồi xuống đi. Anh ta ngồi xuống theo. Lục Trạch không hỏi vòng vo một chút nào: Anh từng gặp ai bên ngoài và nói về công việc. Người kia im lặng rồi trả lời: Không có anh. Chắc chắn chứ. Vâng.
Chu Diệc đặt một tập ảnh lên bàn. Một trong số đó là người đàn ông mặc áo khoác xám xuất hiện trong camera an ninh. Người này. Người nhân viên chỉ nhìn qua một cái, ánh mắt thay đổi rất nhanh. Chỉ một thoáng nhưng Lục Trạch đã nhìn thấy rõ ràng. Anh biết hắn. Không. Anh vừa nhận ra hắn ngay lập tức. Người nhân viên cúi đầu xuống tránh ánh mắt: Lục tổng tôi.. Không cần nói dối đâu. Giọng Lục Trạch vẫn bình tĩnh không hề nổi giận: Anh chỉ cần nói những gì mình biết thôi.
Người nhân viên siết chặt hai tay vào nhau. Một lúc sau mới nói: Hắn chủ động tìm tôi. Tìm anh làm gì. Hắn hỏi về danh sách nghệ sĩ và lịch trình thử giọng. Anh đã đưa gì cho hắn. Không có gì cả anh ạ. Anh có nhận tiền của hắn không. Không hề. Có bị hắn đe dọa phải hợp tác không. Người nhân viên im lặng không trả lời. Lục Trạch nhìn anh ta một cách thấu hiểu: Có phải hắn nói về gia đình anh phải không. Người kia ngẩng đầu lên, sắc mặt lập tức trắng bệch hoàn toàn.
Chu Diệc quay sang Lục Trạch với vẻ lo lắng. Lục tổng.. Lục Trạch giơ tay ra hiệu không cần nói thêm. Hắn đã hiểu tất cả rồi. Đối phương không mua chuộc nhân viên. Họ đang dùng cách gây áp lực tinh thần tàn nhẫn hơn nhiều. Anh ta nói gì với anh. Anh ta nói.. Người nhân viên nuốt nước bọt với khó khăn: Nếu tôi không hợp tác, con trai tôi sẽ gặp chuyện không may trên đường đi học về. Căn phòng im phăng phắc, không ai dám thở to.
Lục Trạch nhìn người trước mặt với sự thông cảm sâu sắc: Anh đã làm gì cho hắn rồi. Tôi chỉ cho hắn xem một phần lịch trình thử giọng thôi anh. Phần nào. Những người tham gia thử giọng và thời gian biểu diễn thôi. Có Tinh Dạ trong đó không. Không anh ạ. Có dữ liệu thân phận nghệ sĩ nào không. Hoàn toàn không. Lục Trạch gật đầu nhẹ nhàng. Ít nhất chưa xảy ra hậu quả nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn.
Anh về nhà đi nghỉ ngơi. Người kia ngẩng lên ngạc nhiên: Lục tổng. Bộ phận pháp lý sẽ xử lý phần còn lại. Không ai được phép dùng gia đình anh để uy hiếp anh làm bất cứ điều gì. Người nhân viên đỏ mắt vì xúc động: Cảm ơn anh rất nhiều. Anh ta rời khỏi phòng.
Chu Diệc nhìn Lục Trạch: Chúng ta báo cảnh sát chứ anh. Có. Còn tài khoản quản trị đó thì sao. Giữ nguyên trạng thái. Chu Diệc ngẩn ra: Không khóa hẳn đi à. Không. Anh muốn.. Cho họ nghĩ rằng chúng ta hoàn toàn chưa phát hiện ra gì cả. Chu Diệc lập tức hiểu ý đồ của anh. Một cái bẫy đang được chuẩn bị. Lục Trạch nhìn màn hình: Nếu họ còn muốn tìm Tinh Dạ, họ chắc chắn sẽ quay lại. Vậy chúng ta chỉ chờ thôi à. Không. Lục Trạch nhìn đồng hồ trên tường: Chúng ta sẽ khiến họ nghĩ rằng họ đã tìm được thứ mình muốn.
Đêm đó, đội bảo mật bắt đầu dựng một hệ thống dữ liệu giả cực kỳ tỉ mỉ. Không phải dữ liệu thật nhưng đủ giống thật đến mức khó phân biệt. Một hồ sơ được tạo ra cẩn thận: Mã nghệ sĩ, lịch sử sáng tác, danh sách các tác phẩm đã phát hành, thông tin hợp tác với các công ty. Tất cả đều dẫn tới một cái tên. Nhưng cái tên đó không phải Lục Trạch, cũng không phải Tinh Dạ. Mà là một nhạc sĩ hoàn toàn không tồn tại trong thực tế. Nếu đối phương lấy được dữ liệu giả, họ sẽ tưởng mình đã tìm ra bí mật lớn nhất. Lục Trạch không muốn chỉ đuổi theo một kẻ trong bóng tối. Hắn muốn kẻ đó tự bước ra ánh sáng.
Trong khi cuộc điều tra âm thầm diễn ra, chương trình vẫn phải tiếp tục tiến độ. Không thể vì một sự cố mà dừng lại toàn bộ kế hoạch. Buổi thử sân khấu tiếp tục diễn ra. Thẩm Nhược Lan đứng dưới ánh đèn rực rỡ. Lần này cô không hát ngay. Cô nhìn chiếc mặt nạ được đặt trước mặt rất lâu. Người phụ trách hỏi: Chị đã quyết định tên cho chiếc mặt nạ của mình chưa. Rồi. Là gì ạ. Người Lữ Hành. Người phụ trách gật đầu: Vì sao chọn tên này. Thẩm Nhược Lan nhìn về phía cuối sân khấu: Bởi vì tôi đã đi quá lâu trên con đường này rồi. Cô cầm chiếc mặt nạ lên: Bây giờ chỉ muốn trở về với âm nhạc một cách đơn giản nhất.
Ở phòng tập khác, Hàn Dịch cũng hoàn tất bản phối mới cho bài hát của mình. Anh nghe lại lần cuối từ đầu đến cuối. Sau đó xóa toàn bộ bản cũ đi. Không giữ lại bản sao nào. Không lưu trữ ở đâu khác. Anh muốn bắt đầu hoàn toàn từ con số không, như thể chưa bao giờ có tên tuổi trong ngành.
Còn Bạch Tử Yên lần đầu tiên được đứng trên sân khấu chính quy mô lớn. Đèn bật lên chiếu sáng toàn bộ không gian. Cô lập tức quên mất lời bài hát trong đầu. Hai tay lạnh ngắt, tim đập rất nhanh đến mức có thể nghe thấy rõ. Nhưng khi nhạc đệm bắt đầu vang lên, cô vẫn cất tiếng hát. Câu đầu tiên hơi run vì hồi hộp. Câu thứ hai ổn định hơn nhiều. Đến đoạn điệp khúc, cô đã hoàn toàn bước vào thế giới cảm xúc của bài hát. Khi nhạc kết thúc, cả phòng im lặng một lúc.
Bạch Tử Yên cúi đầu chờ đợi nhận xét: Em hát có tệ lắm không anh. Người phụ trách nhìn cô một cách chân thành: Không hề. Thật ư. Nhưng em đang mắc một lỗi lớn. Lỗi gì ạ. Em vẫn đang hát như một người chỉ muốn được mọi người công nhận và khen ngợi. Bạch Tử Yên ngẩn ra không hiểu. Vậy em phải làm sao. Đừng nghĩ khán giả sẽ thích em hay không. Cứ hát như thể em có một điều rất quan trọng muốn nói với mọi người qua bài hát. Bạch Tử Yên im lặng suy ngẫm. Một lúc sau cô gật đầu: Em hiểu rồi. Không ai biết rằng lời khuyên giản dị ấy sẽ thay đổi hoàn toàn cách cô bước lên sân khấu sau này.
Cùng lúc đó, Lục Thành vẫn đang chờ đợi tin tức. Trần Minh Khôi đã gửi bản thu thử của cậu cho một người theo lời hứa. Nhưng ba ngày trôi qua hoàn toàn không có bất kỳ phản hồi nào. Lục Thành bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu gọi cho Trần Minh Khôi: Anh Khôi. Ừ. Có tin tức gì chưa anh. Chưa. Anh có thật sự gửi bản thu của em cho người đó không. Đầu dây bên kia im lặng một lát: Cậu không tin tôi à. Không phải vậy đâu. Vậy đừng gọi nữa cho đến khi có kết quả. Nhưng chương trình sắp bắt đầu rồi. Càng gần ngày phát sóng, người đó càng bận nhiều việc.
Lục Thành siết chặt điện thoại trong tay: Anh có thể giúp em nói thêm một câu không. Nói gì. Chỉ cần cho em một cơ hội thôi. Trần Minh Khôi thở dài một tiếng nặng nề: Lục Thành. Em thật sự muốn một bài hát của Tinh Dạ để hát à. Đúng vậy. Hay em chỉ muốn dùng cái tên Tinh Dạ để chứng minh với người khác rằng em cũng có thể thành công như anh trai em. Lục Thành không trả lời được. Câu hỏi đó chạm đúng vào nơi sâu kín nhất mà cậu không bao giờ muốn đối diện với chính mình.
Trần Minh Khôi nói một cách nghiêm túc: Nếu là vế sau, cho dù có được bài hát hay nhất thế giới cũng không cứu được em đâu. Cuộc gọi kết thúc. Lục Thành ngồi rất lâu một mình. Lần đầu tiên cậu tự hỏi mình một cách chân thực: Mình thật sự yêu âm nhạc và muốn hát? Hay chỉ muốn chứng minh rằng mình không kém anh trai mình?
Ở Tinh Vân, Lục Trạch vẫn không biết cuộc nói chuyện đó. Hắn đang đứng trước sân khấu chính đang được hoàn thiện. Các công nhân vẫn đang lắp đặt hệ thống ánh sáng phức tạp. Màn hình khổng lồ ở hậu trường đã hoàn thiện. Hệ thống truyền tín hiệu trực tiếp đang được kiểm tra lần cuối để đảm bảo không có lỗi. Chương trình còn chưa chính thức bắt đầu nhưng sức nóng của nó đã vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Một số đối thủ bắt đầu công khai gọi Dưới Lớp Mặt Nạ là chương trình được thổi phồng quá mức và không xứng đáng với sự quan tâm. Một nhà phê bình nổi tiếng viết bài phân tích rằng Tinh Vân đang đánh cược quá lớn vào chương trình này. Nếu vòng đầu không đủ hấp dẫn, toàn bộ chương trình có thể sụp đổ ngay từ tuần đầu tiên.
Lục Trạch đọc bài viết đó. Không tức giận cũng không phản bác. Hắn thậm chí còn lưu lại bài viết. Bởi người kia nói đúng một nửa sự thật. Một chương trình trực tiếp kéo dài nhiều vòng sẽ không thể dựa vào danh tiếng của nghệ sĩ để giữ chân khán giả. Nếu sân khấu không đủ mạnh, khán giả sẽ rời đi dần dần. Nếu luật chơi không công bằng, khán giả sẽ phản ứng mạnh mẽ. Nếu kết quả quá dễ đoán, chương trình sẽ mất đi toàn bộ sức hút. Đó chính là lý do tại sao hắn không được phép có chút chủ quan nào.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lục Trạch rung lên. Chu Diệc gửi một tin nhắn ngắn gọn: Có người vừa truy cập vào hồ sơ giả chúng ta đã tạo. Lục Trạch dừng bước lại ngay. Bao lâu rồi. Khoảng ba phút trước. Họ đã lấy được gì chưa. Không biết rõ. Có theo được đường truy cập không. Có ạ. Lục Trạch nhìn màn hình điện thoại. Một vị trí đang hiện ra rõ ràng. Không phải ở nước ngoài. Không phải ở một công ty đối thủ lớn. Mà là một tòa nhà văn phòng cách Tinh Vân chưa đầy năm cây số.
Chu Diệc gửi thêm tin nhắn: Chúng ta có nên hành động ngay không. Lục Trạch nhìn vị trí đó một lúc. Sau vài giây, hắn trả lời: Không. Để họ đi tiếp. Nhưng.. Bám theo họ chặt chẽ. Rõ anh. Lục Trạch tắt điện thoại. Hắn nhìn về phía sân khấu đang được chiếu sáng rực rỡ. Chỉ còn một khoảng thời gian ngắn nữa thôi. Dưới Lớp Mặt Nạ sẽ chính thức bắt đầu lên sóng. Nhưng trước khi chiếc mặt nạ đầu tiên xuất hiện trên truyền hình.. Một cuộc săn tìm Tinh Dạ đã thực sự bắt đầu. Và lần này, kẻ đứng phía sau dường như đã đến rất gần rồi.
HẾT CHƯƠNG 661
Lục Trạch cầm điện thoại bước nhanh về phía phòng bảo mật. Tinh Vân đã chuẩn bị cho tình huống này từ rất lâu rồi. Sau những lần gặp vấn đề trước, hệ thống bảo mật được nâng cấp liên tục nhiều lần. Dữ liệu quan trọng không bao giờ nằm chung một máy chủ dễ bị tấn công. Danh sách nghệ sĩ của chương trình được mã hóa riêng ở một hệ thống tách biệt hoàn toàn. Thông tin thân phận thật của người tham gia được chia thành nhiều tầng quyền hạn khác nhau. Ngay cả nhân viên trực tiếp sản xuất chương trình cũng không thể nhìn thấy toàn bộ thông tin. Vậy mà vẫn có người tìm cách truy cập vào tầng dữ liệu cao nhất. Điều đáng sợ nhất không phải là đối phương đã lấy được gì. Mà là họ biết chính xác phải tìm ở đâu và cách đi đến đó.
Lục Trạch bước vào phòng bảo mật. Chu Diệc đã ở đó từ trước. Trên màn hình là hàng loạt dòng dữ liệu liên tục chạy. Thế nào rồi. Chưa mất dữ liệu nào ạ. Xác định được nguồn truy cập chưa. Đang kiểm tra anh. Lục Trạch nhìn màn hình. Một tài khoản quản trị cũ đang liên tục gửi yêu cầu truy cập vào các thư mục quan trọng. Tên tài khoản này đã bị khóa từ lâu. Quyền hạn cũng đã bị thu hồi hoàn toàn. Nhưng hệ thống vẫn ghi nhận rõ ràng mọi hoạt động.
Chu Diệc phân tích: Có khả năng người này đã lấy được khóa xác thực cũ còn lưu lại đâu đó. Không phải vậy. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn. Nếu chỉ có khóa cũ, họ không thể đi đến tầng dữ liệu cao nhất này được. Vậy là sao. Có người bên trong đang hỗ trợ họ. Cả phòng im lặng. Một nhân viên bảo mật lập tức nói: Chúng tôi đã kiểm tra danh sách tài khoản rồi. Đừng kiểm tra theo danh sách. Lục Trạch nhìn anh ta một cách nghiêm túc: Hãy kiểm tra hành vi. Ý anh là. Ai từng truy cập dữ liệu ngoài phạm vi công việc được giao, ai có hành vi bất thường. Đã hiểu.
Chu Diệc lập tức phân công người kiểm tra lại toàn bộ lịch sử hoạt động. Không ai nói thêm một lời nào. Mười phút sau, báo cáo hiện ra trên màn hình. Có bốn tài khoản từng truy cập dữ liệu bất thường trong thời gian gần đây. Ba tài khoản là nhân viên bình thường chỉ tình cờ xem nhầm. Một tài khoản thuộc bộ phận quản lý lịch trình thử giọng. Lục Trạch nhìn tên người cuối cùng. Không phải người xa lạ gì. Chính là người đã bị đối phương tiếp cận vài ngày trước đó.
Gọi người này lên đây ngay. Ngay bây giờ hả anh. Ngay bây giờ. Người nhân viên được đưa vào phòng. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, gương mặt căng thẳng và lo lắng đến mức tái nhợt. Lục tổng. Ngồi xuống đi. Anh ta ngồi xuống theo. Lục Trạch không hỏi vòng vo một chút nào: Anh từng gặp ai bên ngoài và nói về công việc. Người kia im lặng rồi trả lời: Không có anh. Chắc chắn chứ. Vâng.
Chu Diệc đặt một tập ảnh lên bàn. Một trong số đó là người đàn ông mặc áo khoác xám xuất hiện trong camera an ninh. Người này. Người nhân viên chỉ nhìn qua một cái, ánh mắt thay đổi rất nhanh. Chỉ một thoáng nhưng Lục Trạch đã nhìn thấy rõ ràng. Anh biết hắn. Không. Anh vừa nhận ra hắn ngay lập tức. Người nhân viên cúi đầu xuống tránh ánh mắt: Lục tổng tôi.. Không cần nói dối đâu. Giọng Lục Trạch vẫn bình tĩnh không hề nổi giận: Anh chỉ cần nói những gì mình biết thôi.
Người nhân viên siết chặt hai tay vào nhau. Một lúc sau mới nói: Hắn chủ động tìm tôi. Tìm anh làm gì. Hắn hỏi về danh sách nghệ sĩ và lịch trình thử giọng. Anh đã đưa gì cho hắn. Không có gì cả anh ạ. Anh có nhận tiền của hắn không. Không hề. Có bị hắn đe dọa phải hợp tác không. Người nhân viên im lặng không trả lời. Lục Trạch nhìn anh ta một cách thấu hiểu: Có phải hắn nói về gia đình anh phải không. Người kia ngẩng đầu lên, sắc mặt lập tức trắng bệch hoàn toàn.
Chu Diệc quay sang Lục Trạch với vẻ lo lắng. Lục tổng.. Lục Trạch giơ tay ra hiệu không cần nói thêm. Hắn đã hiểu tất cả rồi. Đối phương không mua chuộc nhân viên. Họ đang dùng cách gây áp lực tinh thần tàn nhẫn hơn nhiều. Anh ta nói gì với anh. Anh ta nói.. Người nhân viên nuốt nước bọt với khó khăn: Nếu tôi không hợp tác, con trai tôi sẽ gặp chuyện không may trên đường đi học về. Căn phòng im phăng phắc, không ai dám thở to.
Lục Trạch nhìn người trước mặt với sự thông cảm sâu sắc: Anh đã làm gì cho hắn rồi. Tôi chỉ cho hắn xem một phần lịch trình thử giọng thôi anh. Phần nào. Những người tham gia thử giọng và thời gian biểu diễn thôi. Có Tinh Dạ trong đó không. Không anh ạ. Có dữ liệu thân phận nghệ sĩ nào không. Hoàn toàn không. Lục Trạch gật đầu nhẹ nhàng. Ít nhất chưa xảy ra hậu quả nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn.
Anh về nhà đi nghỉ ngơi. Người kia ngẩng lên ngạc nhiên: Lục tổng. Bộ phận pháp lý sẽ xử lý phần còn lại. Không ai được phép dùng gia đình anh để uy hiếp anh làm bất cứ điều gì. Người nhân viên đỏ mắt vì xúc động: Cảm ơn anh rất nhiều. Anh ta rời khỏi phòng.
Chu Diệc nhìn Lục Trạch: Chúng ta báo cảnh sát chứ anh. Có. Còn tài khoản quản trị đó thì sao. Giữ nguyên trạng thái. Chu Diệc ngẩn ra: Không khóa hẳn đi à. Không. Anh muốn.. Cho họ nghĩ rằng chúng ta hoàn toàn chưa phát hiện ra gì cả. Chu Diệc lập tức hiểu ý đồ của anh. Một cái bẫy đang được chuẩn bị. Lục Trạch nhìn màn hình: Nếu họ còn muốn tìm Tinh Dạ, họ chắc chắn sẽ quay lại. Vậy chúng ta chỉ chờ thôi à. Không. Lục Trạch nhìn đồng hồ trên tường: Chúng ta sẽ khiến họ nghĩ rằng họ đã tìm được thứ mình muốn.
Đêm đó, đội bảo mật bắt đầu dựng một hệ thống dữ liệu giả cực kỳ tỉ mỉ. Không phải dữ liệu thật nhưng đủ giống thật đến mức khó phân biệt. Một hồ sơ được tạo ra cẩn thận: Mã nghệ sĩ, lịch sử sáng tác, danh sách các tác phẩm đã phát hành, thông tin hợp tác với các công ty. Tất cả đều dẫn tới một cái tên. Nhưng cái tên đó không phải Lục Trạch, cũng không phải Tinh Dạ. Mà là một nhạc sĩ hoàn toàn không tồn tại trong thực tế. Nếu đối phương lấy được dữ liệu giả, họ sẽ tưởng mình đã tìm ra bí mật lớn nhất. Lục Trạch không muốn chỉ đuổi theo một kẻ trong bóng tối. Hắn muốn kẻ đó tự bước ra ánh sáng.
Trong khi cuộc điều tra âm thầm diễn ra, chương trình vẫn phải tiếp tục tiến độ. Không thể vì một sự cố mà dừng lại toàn bộ kế hoạch. Buổi thử sân khấu tiếp tục diễn ra. Thẩm Nhược Lan đứng dưới ánh đèn rực rỡ. Lần này cô không hát ngay. Cô nhìn chiếc mặt nạ được đặt trước mặt rất lâu. Người phụ trách hỏi: Chị đã quyết định tên cho chiếc mặt nạ của mình chưa. Rồi. Là gì ạ. Người Lữ Hành. Người phụ trách gật đầu: Vì sao chọn tên này. Thẩm Nhược Lan nhìn về phía cuối sân khấu: Bởi vì tôi đã đi quá lâu trên con đường này rồi. Cô cầm chiếc mặt nạ lên: Bây giờ chỉ muốn trở về với âm nhạc một cách đơn giản nhất.
Ở phòng tập khác, Hàn Dịch cũng hoàn tất bản phối mới cho bài hát của mình. Anh nghe lại lần cuối từ đầu đến cuối. Sau đó xóa toàn bộ bản cũ đi. Không giữ lại bản sao nào. Không lưu trữ ở đâu khác. Anh muốn bắt đầu hoàn toàn từ con số không, như thể chưa bao giờ có tên tuổi trong ngành.
Còn Bạch Tử Yên lần đầu tiên được đứng trên sân khấu chính quy mô lớn. Đèn bật lên chiếu sáng toàn bộ không gian. Cô lập tức quên mất lời bài hát trong đầu. Hai tay lạnh ngắt, tim đập rất nhanh đến mức có thể nghe thấy rõ. Nhưng khi nhạc đệm bắt đầu vang lên, cô vẫn cất tiếng hát. Câu đầu tiên hơi run vì hồi hộp. Câu thứ hai ổn định hơn nhiều. Đến đoạn điệp khúc, cô đã hoàn toàn bước vào thế giới cảm xúc của bài hát. Khi nhạc kết thúc, cả phòng im lặng một lúc.
Bạch Tử Yên cúi đầu chờ đợi nhận xét: Em hát có tệ lắm không anh. Người phụ trách nhìn cô một cách chân thành: Không hề. Thật ư. Nhưng em đang mắc một lỗi lớn. Lỗi gì ạ. Em vẫn đang hát như một người chỉ muốn được mọi người công nhận và khen ngợi. Bạch Tử Yên ngẩn ra không hiểu. Vậy em phải làm sao. Đừng nghĩ khán giả sẽ thích em hay không. Cứ hát như thể em có một điều rất quan trọng muốn nói với mọi người qua bài hát. Bạch Tử Yên im lặng suy ngẫm. Một lúc sau cô gật đầu: Em hiểu rồi. Không ai biết rằng lời khuyên giản dị ấy sẽ thay đổi hoàn toàn cách cô bước lên sân khấu sau này.
Cùng lúc đó, Lục Thành vẫn đang chờ đợi tin tức. Trần Minh Khôi đã gửi bản thu thử của cậu cho một người theo lời hứa. Nhưng ba ngày trôi qua hoàn toàn không có bất kỳ phản hồi nào. Lục Thành bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu gọi cho Trần Minh Khôi: Anh Khôi. Ừ. Có tin tức gì chưa anh. Chưa. Anh có thật sự gửi bản thu của em cho người đó không. Đầu dây bên kia im lặng một lát: Cậu không tin tôi à. Không phải vậy đâu. Vậy đừng gọi nữa cho đến khi có kết quả. Nhưng chương trình sắp bắt đầu rồi. Càng gần ngày phát sóng, người đó càng bận nhiều việc.
Lục Thành siết chặt điện thoại trong tay: Anh có thể giúp em nói thêm một câu không. Nói gì. Chỉ cần cho em một cơ hội thôi. Trần Minh Khôi thở dài một tiếng nặng nề: Lục Thành. Em thật sự muốn một bài hát của Tinh Dạ để hát à. Đúng vậy. Hay em chỉ muốn dùng cái tên Tinh Dạ để chứng minh với người khác rằng em cũng có thể thành công như anh trai em. Lục Thành không trả lời được. Câu hỏi đó chạm đúng vào nơi sâu kín nhất mà cậu không bao giờ muốn đối diện với chính mình.
Trần Minh Khôi nói một cách nghiêm túc: Nếu là vế sau, cho dù có được bài hát hay nhất thế giới cũng không cứu được em đâu. Cuộc gọi kết thúc. Lục Thành ngồi rất lâu một mình. Lần đầu tiên cậu tự hỏi mình một cách chân thực: Mình thật sự yêu âm nhạc và muốn hát? Hay chỉ muốn chứng minh rằng mình không kém anh trai mình?
Ở Tinh Vân, Lục Trạch vẫn không biết cuộc nói chuyện đó. Hắn đang đứng trước sân khấu chính đang được hoàn thiện. Các công nhân vẫn đang lắp đặt hệ thống ánh sáng phức tạp. Màn hình khổng lồ ở hậu trường đã hoàn thiện. Hệ thống truyền tín hiệu trực tiếp đang được kiểm tra lần cuối để đảm bảo không có lỗi. Chương trình còn chưa chính thức bắt đầu nhưng sức nóng của nó đã vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Một số đối thủ bắt đầu công khai gọi Dưới Lớp Mặt Nạ là chương trình được thổi phồng quá mức và không xứng đáng với sự quan tâm. Một nhà phê bình nổi tiếng viết bài phân tích rằng Tinh Vân đang đánh cược quá lớn vào chương trình này. Nếu vòng đầu không đủ hấp dẫn, toàn bộ chương trình có thể sụp đổ ngay từ tuần đầu tiên.
Lục Trạch đọc bài viết đó. Không tức giận cũng không phản bác. Hắn thậm chí còn lưu lại bài viết. Bởi người kia nói đúng một nửa sự thật. Một chương trình trực tiếp kéo dài nhiều vòng sẽ không thể dựa vào danh tiếng của nghệ sĩ để giữ chân khán giả. Nếu sân khấu không đủ mạnh, khán giả sẽ rời đi dần dần. Nếu luật chơi không công bằng, khán giả sẽ phản ứng mạnh mẽ. Nếu kết quả quá dễ đoán, chương trình sẽ mất đi toàn bộ sức hút. Đó chính là lý do tại sao hắn không được phép có chút chủ quan nào.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lục Trạch rung lên. Chu Diệc gửi một tin nhắn ngắn gọn: Có người vừa truy cập vào hồ sơ giả chúng ta đã tạo. Lục Trạch dừng bước lại ngay. Bao lâu rồi. Khoảng ba phút trước. Họ đã lấy được gì chưa. Không biết rõ. Có theo được đường truy cập không. Có ạ. Lục Trạch nhìn màn hình điện thoại. Một vị trí đang hiện ra rõ ràng. Không phải ở nước ngoài. Không phải ở một công ty đối thủ lớn. Mà là một tòa nhà văn phòng cách Tinh Vân chưa đầy năm cây số.
Chu Diệc gửi thêm tin nhắn: Chúng ta có nên hành động ngay không. Lục Trạch nhìn vị trí đó một lúc. Sau vài giây, hắn trả lời: Không. Để họ đi tiếp. Nhưng.. Bám theo họ chặt chẽ. Rõ anh. Lục Trạch tắt điện thoại. Hắn nhìn về phía sân khấu đang được chiếu sáng rực rỡ. Chỉ còn một khoảng thời gian ngắn nữa thôi. Dưới Lớp Mặt Nạ sẽ chính thức bắt đầu lên sóng. Nhưng trước khi chiếc mặt nạ đầu tiên xuất hiện trên truyền hình.. Một cuộc săn tìm Tinh Dạ đã thực sự bắt đầu. Và lần này, kẻ đứng phía sau dường như đã đến rất gần rồi.
HẾT CHƯƠNG 661
