- Xu
- 40
Chương 20: Thiên Đạo kỳ hạ
- Người xưa có câu Nhà có lão như có nhân sâm ngàn năm, quả thực không sai chút nào.
- Tạ Duy kẻ này ứng biến vô cùng không tồi, gã quản sự Phùng Toàn kia cũng cực kỳ lanh lợi, biết phối hợp tung hứng đúng lúc để xoay chuyển cục diện.
- Trong khi đó, đám người Dạ Khanh, Tư Mã Chung và Lô Bách lại vô tình rơi vào khốn cảnh bị tính kế gieo mầm nghi ngờ mà bản thân hoàn toàn không hay biết.
Dạ Khải vừa trầm ngâm cất lời nhận xét, nhưng Dạ Táng đứng bên cạnh lại chỉ im lặng không đáp. Hắn lúc này đang tập trung toàn bộ thần trí để xem gã Ngụy Thần giấu mặt kia ra cờ như thế nào bởi vì ngay trong khoảng khắc này, hắn đã mơ hồ cảm nhận được luồng xao động quy tắc vô cùng khác lạ đang âm thầm lan tỏa trong không gian.
Bất ngờ, Dạ Táng cất giọng trầm u, phả ra vỏn vẹn một từ:
- Tới!
Gần như cùng một nhịp, Dạ Khải đứng bên cạnh cũng lập tức cảm nhận được một tia dao động quy tắc ngoại lai lướt qua hư không. Đôi mắt Ma Chủ và Tiên Đế Trọng Sinh đồng loạt siết chặt, đăm đắm nhìn về phía toàn lầu gác trước mặt.
Ngay trong khoảnh khắc đó, sâu trong thần trí của Dạ Khanh, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo đột ngột vang lên:
【 Tinh! Hệ thống phát động nhiệm vụ: "Thu Phục Người Đẹp". 】
【 Nội dung: Túc chủ bắt buộc phải lấy được hôn ước chính thức với Đại công chúa Khương Ngọc Dao! 】
【 Phần thưởng hoàn thành: 100 năm tu vi tinh thuần. 】
【 Hình phạt thất bại: "Hùng phong nam nhân" mất hiệu lực trong vòng 3 ngày! 】
Thông báo nhiệm vụ Oái oăm cùng hình phạt cực kỳ hiểm hóc từ cái gọi là Ngụy Thần khiến Dạ Khanh không khỏi sững người. Toàn bộ tính toán chiến lược, sự e ngại về thế lực Thạch gia hay mầm mống nghi ngờ vừa nhen nhóm giữa ba đại gia tộc bỗng chốc bị luồng quy tắc ngoại lai này làm cho chao đảo hoàn toàn!
Thở dài một hơi, Dạ Khanh lắc đầu ngán ngẩm trước bản tính dâm tà và hình phạt hiểm hóc của gã Ngụy Thần trong đầu. Hắn không còn tâm trí đâu mà dài dòng hay suy tính thiệt hơn nữa, lập tức quay xe đổi giọng, thẳng thừng tuyên bố:
- Lời nói nhảm vô ích! Ta có một phương sách có thể khiến cho hai nhà lập tức tin tưởng lẫn nhau, đó chính là.. Thông hôn chính trị!
Ánh mắt hắn dời sang Khương Ngọc Dao, đưa ra điều kiện dứt khoát không chút dạo đầu:
- Ta và ngươi lập tức giao ước, đính hôn ngay tại đây! Chuyện này.. Đại công chúa thấy thế nào?
Quyết định quay xe bất ngờ của Dạ Khanh làm toàn bộ lầu gác chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Khương Ngọc Dao trợn tròn mắt sững sờ, Thạch Kỳ đứng bên cạnh giận đến mức gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán, còn Lô Bách cùng Tư Mã Chung thì hoàn toàn ngơ ngác trước nước đi không ai ngờ tới này!
Tại lầu gác u tối đối diện, Dạ Khải nhíu mày đầy khó hiểu trước quyết định quay xe khó tin của tam đệ, trong khi Dạ Táng lại giữ ánh mắt hờ hững lạnh lẽo, im lặng quan sát xem màn kịch do gã Ngụy Thần giật dây sẽ diễn biến tới đâu.
Thế nhưng, điều khiến toàn bộ người trong lầu gác kinh ngạc hơn cả chính là phản ứng của Khương Ngọc Dao. Sau phút sững sờ ban đầu, ánh mắt nàng lóe lên một vệt tính toán sắc lẹm. Nàng dứt khoát gật đầu, cất giọng vô cùng bất ngờ:
- Thành giao!
Chưa để Dạ Khanh kịp mỉm cười vì sắp hoàn thành nhiệm vụ của Hệ Thống, Khương Ngọc Dao đã thông thà đưa ra điều kiện trao đổi trực tiếp:
- Nhưng ta có một điều kiện, Ta muốn tiến vào cấm địa của Dạ gia các ngươi để tu luyện! Ngươi cũng biết đấy, Khương thị chúng ta muốn tiến thêm một bước thành công xưng bá, việc đầu tiên cần làm chính là củng cố chiến lực đỉnh phong. Chuyện này.. Hi vọng Dạ gia các ngươi có thể tạo điều kiện giúp đỡ ta.
Màn ngã giá chớp nhoáng của Đại công chúa làm Thạch Kỳ bên cạnh đứng chết trân vì biến chất, trong khi Tạ Duy và Phùng Toàn lại âm thầm thở phào vì nàng ta vừa tìm được một lối thoát hiểm ngoại giao cực kỳ khôn khéo dùng hôn ước để xoa dịu liên minh ba nhà, đồng thời tranh thủ mượn tài nguyên cấm địa Dạ Gia để gia tăng sức mạnh cho bản thân!
- Ta không có vấn đề gì. Vậy hôn ước chính thức thành lập!
Dạ Khanh thẳng thừng gật đầu chốt hạ. Vừa dứt lời, trong sâu thẳm thần trí hắn, âm thanh cơ khí quen thuộc của Hệ Thống lập tức vang lên dồn dập:
【 Tinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ: "Thu Phục Người Đẹp", thu được hôn ước chính thức với Đại công chúa Khương Ngọc Dao! 】
【 Ban thưởng: 100 năm tu vi tinh thuần đang được truyền thừa và dung hợp! 】
Ngay lập tức, một luồng nguồn năng lượng cuồn cuộn mãnh liệt từ hư không trút thẳng vào đan điền Dạ Khanh. Toàn thân hắn bộc phát ma quang cuồng bạo, tu vi vọt tăng vù vù với tốc độ xé rách không gian, trực tiếp đập tan xiềng xích cảnh giới cũ để chạm thẳng tới Đạo Hồn Trung Kỳ!
Luồng khí tức uy áp đột ngột bùng nổ vượt cấp khiến toàn bộ lầu gác Bách Hoa Lâu chao đảo dữ dội. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường từ Lô Bách, Tư Mã Chung cho đến Tạ Duy và Khương Ngọc Dao đều giật mình thán phục, trợn tròn mắt nhìn Dạ Khanh trong sự bàng hoàng không thốt nên lời!
Cảm nhận được biểu cảm của tất cả mọi người đột ngột biến đổi khi ngoái nhìn mình, trong lòng Dạ Khanh bất giác dâng lên một luồng vui sướng cùng sự cao ngạo trần trụi. Tính cách vốn có phần trầm ổn, cẩn trọng, mưu tính từng nước đi khi nãy của hắn bỗng nhiên tan biến, thay vào đó là nét ngông cuồng, phóng đãng và tự mãn lộ rõ trên gương mặt.
Cũng từ khoảnh khắc này, không khí cuộc nói chuyện giữa hai bên trở nên vô cùng vi diệu và ngột ngạt ngoại trừ Thạch Kỳ với sắc mặt xám xịt, tối sầm như gầm trời sắp bão, chỉ chực chờ một mồi lửa nhỏ để bộc phát toàn bộ sự phẫn uất.
Ở lầu gác đối diện, Dạ Khải nhíu chặt lông mày, ánh mắt tràn đầy sự nghi ngại trước biến chuyển tâm lý bất thường của tam đệ. Dạ Táng đứng bên cạnh chìm vào trầm tư một lúc, rồi cất giọng lạnh lẽo đến thấu xương:
- Hạ trí tuệ.. Tăng cường mặt tối tính cách.
Lời nhận định sắc lẹm của Ma Chủ đã vạch trần bản chất tàn khốc của gã Ngụy Thần: Cái gọi là ban thưởng 100 năm tu vi cấp tốc từ Hệ Thống thực chất là một đòn gậy ông đập lưng ông, âm thầm bòn rút trí tuệ, mài mòn sự tỉnh táo và phóng đại những dục vọng, sự cao ngạo cùng mầm mống tha hóa trong tâm trí của túc chủ!
Dạ Khải khẽ nhíu mày, ánh mắt ngưng trọng nhìn xuống Bách Hoa Lâu, trầm giọng nói:
- Đại ca, cứ thế này thì không ổn chút nào. Thạch Kỳ tên kia chắc chắn sẽ bộc phát. Dạ Khanh với tâm trí bị thao túng ngông cuồng lúc này nhất định sẽ nảy sinh sát cơ mà ra tay diệt sát hắn, dẫn đến việc Thạch gia và Dạ gia kết thành đại thù bất đội trời chung.
Hắn ngừng một chút, ánh mắt lóe lên vệt sáng sắc lẹm của một Tiên Đế Trọng Sinh khi nhìn thấu toàn bộ mạch ngầm vận hành của thiên hạ:
- Một khi ân oán giữa hai đại thế lực bị đẩy lên đến điểm cao trào, Đại Tần Hoàng Triều chắc chắn sẽ bị Thạch gia kéo vào vũng lầy chiến tranh. Dạ tộc ta vì không muốn tổn thất hay hi sinh con em ruột thịt, tất nhiên sẽ phải đi tìm một kẻ làm pháo hôi gánh đạn.. Và Khương thị chính là lựa chọn hoàn hảo nhất!
- Từ đây, một thế cân bằng mới sẽ được xác lập Đại Tần diệt vong, Khương thị đứng lên thế chỗ. Tài nguyên phân phối của Dị Huyền Đại Vực về cơ bản vẫn không hề thay đổi, quy tắc phát triển và sự cân bằng của thế giới lại tiếp tục được duy trì theo sau..
Dạ Khải thở dài một hơi, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lẽo:
- Nước cờ này của Thiên Đạo.. Rốt cuộc đã hạ xuống rồi!
Nghe Dạ Khải phân tích xong, Dạ Táng lại nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, thong thả hỏi lại:
- Vậy đệ định làm sao?
Dạ Khải khẽ rũ mắt, trong ánh mắt thoáng qua một vệt sát khí đẫm máu của vị Tiên Đế từng chém đứt vạn cổ:
- Ta sao? Rất đơn giản. Giết Khương Ngọc Dao, diệt sạch Khương thị, triệt hạ hoàn toàn con bài chủ lực này của Thiên Đạo!
- Haha!
Dạ Táng bật cười cợt nhả trước suy nghĩ của đệ đệ, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai dành cho sự vận hành vô tình của quy tắc thế giới:
- Nếu đệ làm vậy, ván cờ về cơ bản vẫn sẽ giữ nguyên như cũ! Nguồn tài nguyên duy trì cho giới vực này tuyệt đối sẽ không bao giờ thay đổi. Khương thị có bị diệt thì cũng sẽ không có Tân Hoàng Triều nào xuất hiện từ tro tàn của họ, mà ngược lại.. Họ Lô hay Tư Mã sẽ nhân cơ hội này đứng lên lập quốc, tạo ra một Vương Triều mới thế chỗ! Tài nguyên về bản chất vẫn không đổi, chỉ là đổi kẻ đứng ra nhận lấy mà thôi.
Dạ Táng ngừng một chút, ma quang trong mắt trút xuống lầu gác, cất giọng thâm trầm như nhìn thấu toàn bộ bí mật tối cao của thế giới:
- Thiên Đạo nhân.. Chi mệnh Thiên Tử!
- Ha ha, ra là vậy, ta đã hoàn toàn hiểu rõ rồi!
- Thì ra.. Thiên Đạo sợ nhất chính là xuất hiện những kẻ Phạt Thiên, do sự phân phối tài nguyên không đều. Kẻ nghèo cùng thì luôn khát khao vươn lên giàu sang, sóng sau thì lúc nào cũng muốn đè bẹp sóng trước.
Dạ Táng khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần sâu thẳm và ma mị:
- Để thúc đẩy sự phát triển của cả một giới vực trong khi tổng lượng tài nguyên vốn là hữu hạn và không hề thay đổi, cách tốt nhất mà Thiên Đạo lựa chọn chính là.. Liên tục đổi người và gieo rắc hy vọng!
- Hắn tạo ra những Kẻ Thiên Mệnh
Gieo vào lòng chúng sinh truyền kỳ về một thiên kiêu vô song của thời đại. Mỗi bước đi của kẻ thiên mệnh đó thực chất chính là quá trình thay đổi thế cục, tái phân phối lại toàn bộ tài nguyên thiên hạ.
- Chuyện này vừa đáp ứng hoàn hảo tham vọng vươn lên của phàm nhân, khích lệ muôn vàn sinh linh của giới này không ngừng nỗ lực tiến về phía trước, lại vừa duy trì ổn định nguồn tài nguyên, đảm bảo cho giới vực không bước vào con đường sụp đổ do cạn kiệt tài nguyên.
Nghe Dạ Táng phân tích trúng phóc bản chất của quy tắc vận hành, Dạ Khải lập tức ngộ ra toàn bộ đại cục. Nhưng rồi, như nhớ ra một điều cực kỳ vô lý và khó hiểu, hắn lại nhíu mày cất giọng:
- Nếu đã như vậy.. Tại sao gã"
Ngụy Thần kia lại ban cho Dạ Khanh căn cơ cùng tu vi cực cấp, nhưng đồng thời lại hạ thấp trí tuệ và kích hoạt sự ngạo mạn cùng mặt tối trong tâm trí hắn?
- Lẽ nào.. Thiên Đạo muốn dùng cách này để dễ bề thao túng và biến Dạ Khanh thành một con cờ hoàn toàn nằm trong tay hắn sao?
- Thao túng? Không, hắn tuyệt đối không coi chúng ta là con cờ dùng liên tục, mà là loại.. Con cờ một lần!
Dạ Táng nhếch môi, ánh mắt qua lớp mặt nạ Tử Kim phát ra ma quang lạnh lẽo đến ghê người:
- Đệ nghĩ xem, đệ có dám nuôi một kẻ tử sĩ không hề có điểm yếu ở ngay bên cạnh mình hay không? Nếu một ngày nào đó, tham vọng của hắn phình to hơn cả những gì đệ có thể ban phát, liệu hắn có quay lại cắn xé, phản bội lại đệ?
Dạ Táng chắp tay sau lưng, từng câu chữ thốt ra như lưỡi đao xé rách toàn bộ chân nghĩa tối cao của Thiên Đạo:
- Thiên Đạo chính là đã tính đến điểm này! Thế nên, thông qua việc truyền ban tu vi cho Dạ Khanh, hắn đồng thời gia tăng luôn mặt tối cùng tham niệm của hắn. Sau này, khi Dạ Khanh trở thành kẻ đứng đầu giới vực, chính tham niệm vô đáy đó sẽ xúi giục hắn tìm mọi cách vượt giới.
- Đúng lúc này, Thiên Đạo chỉ cần xả ra một chút nhân duyên, tạo ra một Thiên Mệnh Nhân mới tinh ra tay.
- Khi ấy, việc mất đi khí vận, bị chúng sinh quay lưng và đạo tâm bị tha hóa sẽ khiến sức mạnh của Dạ Khanh sụt giảm thê thảm. Từ đó, kẻ Thiên Mệnh đi trước vĩnh viễn không bao giờ thắng nổi kẻ theo sau!
Đoạn, Dạ Táng quay sang nhìn thẳng vào Dạ Khải, giọng nói như tiếng ma âm xoáy sâu vào tận cùng ký ức ẩn giấu:
- Nhị đệ.. Lúc ngươi chết trên tay kẻ thù, ngươi không cảm nhận được sự tuyệt vọng và bất lực đó sao?
- Một kẻ chém giết mà lên, mang danh Huyết Đế kiêu hùng, cuối cùng lại bị kẻ thù đánh cho bản thân tự mình cảm thấy sợ hãi.. Chẳng lẽ không thấy vô cùng buồn cười hay sao?
- Oành!
Lời nói của Dạ Táng như một tiếng sét đánh ngang tai. Dạ Khải sững sờ tại chỗ, sắc mặt hắn trong khoảnh khắc trở nên tái nhợt như tro tàn.
Toàn bộ quá khứ kiếp trước cuồn cuộn dội về trong tâm trí hắn Một đời Huyết Đế lấy sát chứng đạo, uy danh chấn động Tiên Vực, nhưng cuối cùng lại chết gục trong sự hãi hùng tột cùng của tâm ma và tiếng cười nhạo mỉa mai của kẻ thù. Chính vết thương đạo tâm tàn khốc đó đã khiến hắn sau khi trọng sinh lại.. Không bao giờ dám tu lại Sát Đạo nữa!
Vỗ nhẹ lên vai đệ đệ, Dạ Táng thu lại vẻ giễu cợt, ánh mắt trở nên thăm thẳm như xoáy sâu vào tận cùng của hư không bao la:
- Phàm nhân chỉ biết Tiên gia bất tử, lại đâu ngờ vũ trụ bao gồm vô số Tiên Vực mênh mông, Tiên Đế ở cảnh giới cực hạn lại luôn khát khao xung kích để thành Thần.
- Có điều.. Tại nơi tinh không vô tận, nơi bóng tối vĩnh hằng bao phủ, từ cổ chí kim vẫn luôn lưu truyền một câu nói:
- Không phải kẻ sáng tạo, thì mãi mãi vĩnh viễn không bao giờ tự khống chế được vận mệnh của chính mình!
- Haha!
Dạ Táng bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái mà chấn động cả linh hồn, rồi cất giọng đầy uy áp:
- Ván cờ này chơi như thế nào, Dạ Khải, ngươi tự mình đánh đi! Đối thủ của ngươi.. Đang nằm trong chính tâm ma và tiếng cười nhạo vào huyết tính của ngươi đấy!
Lời nói của Dạ Táng như đòn sấm sét nện thẳng vào tâm trí, đập tan hoàn toàn xiềng xích sợ hãi bấy lâu nay trong lòng Dạ Khải. Ánh mắt tái nhợt của gã Tiên Đế Trọng Sinh đột ngột bộc phát ma quang đỏ quạch đẫm máu. Tâm ma kiếp trước sụp đổ, bản tính Huyết Đế lấy sát chứng đạo kiêu hùng thức tỉnh hoàn toàn!
- Tạ Duy kẻ này ứng biến vô cùng không tồi, gã quản sự Phùng Toàn kia cũng cực kỳ lanh lợi, biết phối hợp tung hứng đúng lúc để xoay chuyển cục diện.
- Trong khi đó, đám người Dạ Khanh, Tư Mã Chung và Lô Bách lại vô tình rơi vào khốn cảnh bị tính kế gieo mầm nghi ngờ mà bản thân hoàn toàn không hay biết.
Dạ Khải vừa trầm ngâm cất lời nhận xét, nhưng Dạ Táng đứng bên cạnh lại chỉ im lặng không đáp. Hắn lúc này đang tập trung toàn bộ thần trí để xem gã Ngụy Thần giấu mặt kia ra cờ như thế nào bởi vì ngay trong khoảng khắc này, hắn đã mơ hồ cảm nhận được luồng xao động quy tắc vô cùng khác lạ đang âm thầm lan tỏa trong không gian.
Bất ngờ, Dạ Táng cất giọng trầm u, phả ra vỏn vẹn một từ:
- Tới!
Gần như cùng một nhịp, Dạ Khải đứng bên cạnh cũng lập tức cảm nhận được một tia dao động quy tắc ngoại lai lướt qua hư không. Đôi mắt Ma Chủ và Tiên Đế Trọng Sinh đồng loạt siết chặt, đăm đắm nhìn về phía toàn lầu gác trước mặt.
Ngay trong khoảnh khắc đó, sâu trong thần trí của Dạ Khanh, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo đột ngột vang lên:
【 Tinh! Hệ thống phát động nhiệm vụ: "Thu Phục Người Đẹp". 】
【 Nội dung: Túc chủ bắt buộc phải lấy được hôn ước chính thức với Đại công chúa Khương Ngọc Dao! 】
【 Phần thưởng hoàn thành: 100 năm tu vi tinh thuần. 】
【 Hình phạt thất bại: "Hùng phong nam nhân" mất hiệu lực trong vòng 3 ngày! 】
Thông báo nhiệm vụ Oái oăm cùng hình phạt cực kỳ hiểm hóc từ cái gọi là Ngụy Thần khiến Dạ Khanh không khỏi sững người. Toàn bộ tính toán chiến lược, sự e ngại về thế lực Thạch gia hay mầm mống nghi ngờ vừa nhen nhóm giữa ba đại gia tộc bỗng chốc bị luồng quy tắc ngoại lai này làm cho chao đảo hoàn toàn!
Thở dài một hơi, Dạ Khanh lắc đầu ngán ngẩm trước bản tính dâm tà và hình phạt hiểm hóc của gã Ngụy Thần trong đầu. Hắn không còn tâm trí đâu mà dài dòng hay suy tính thiệt hơn nữa, lập tức quay xe đổi giọng, thẳng thừng tuyên bố:
- Lời nói nhảm vô ích! Ta có một phương sách có thể khiến cho hai nhà lập tức tin tưởng lẫn nhau, đó chính là.. Thông hôn chính trị!
Ánh mắt hắn dời sang Khương Ngọc Dao, đưa ra điều kiện dứt khoát không chút dạo đầu:
- Ta và ngươi lập tức giao ước, đính hôn ngay tại đây! Chuyện này.. Đại công chúa thấy thế nào?
Quyết định quay xe bất ngờ của Dạ Khanh làm toàn bộ lầu gác chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Khương Ngọc Dao trợn tròn mắt sững sờ, Thạch Kỳ đứng bên cạnh giận đến mức gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán, còn Lô Bách cùng Tư Mã Chung thì hoàn toàn ngơ ngác trước nước đi không ai ngờ tới này!
Tại lầu gác u tối đối diện, Dạ Khải nhíu mày đầy khó hiểu trước quyết định quay xe khó tin của tam đệ, trong khi Dạ Táng lại giữ ánh mắt hờ hững lạnh lẽo, im lặng quan sát xem màn kịch do gã Ngụy Thần giật dây sẽ diễn biến tới đâu.
Thế nhưng, điều khiến toàn bộ người trong lầu gác kinh ngạc hơn cả chính là phản ứng của Khương Ngọc Dao. Sau phút sững sờ ban đầu, ánh mắt nàng lóe lên một vệt tính toán sắc lẹm. Nàng dứt khoát gật đầu, cất giọng vô cùng bất ngờ:
- Thành giao!
Chưa để Dạ Khanh kịp mỉm cười vì sắp hoàn thành nhiệm vụ của Hệ Thống, Khương Ngọc Dao đã thông thà đưa ra điều kiện trao đổi trực tiếp:
- Nhưng ta có một điều kiện, Ta muốn tiến vào cấm địa của Dạ gia các ngươi để tu luyện! Ngươi cũng biết đấy, Khương thị chúng ta muốn tiến thêm một bước thành công xưng bá, việc đầu tiên cần làm chính là củng cố chiến lực đỉnh phong. Chuyện này.. Hi vọng Dạ gia các ngươi có thể tạo điều kiện giúp đỡ ta.
Màn ngã giá chớp nhoáng của Đại công chúa làm Thạch Kỳ bên cạnh đứng chết trân vì biến chất, trong khi Tạ Duy và Phùng Toàn lại âm thầm thở phào vì nàng ta vừa tìm được một lối thoát hiểm ngoại giao cực kỳ khôn khéo dùng hôn ước để xoa dịu liên minh ba nhà, đồng thời tranh thủ mượn tài nguyên cấm địa Dạ Gia để gia tăng sức mạnh cho bản thân!
- Ta không có vấn đề gì. Vậy hôn ước chính thức thành lập!
Dạ Khanh thẳng thừng gật đầu chốt hạ. Vừa dứt lời, trong sâu thẳm thần trí hắn, âm thanh cơ khí quen thuộc của Hệ Thống lập tức vang lên dồn dập:
【 Tinh! Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ: "Thu Phục Người Đẹp", thu được hôn ước chính thức với Đại công chúa Khương Ngọc Dao! 】
【 Ban thưởng: 100 năm tu vi tinh thuần đang được truyền thừa và dung hợp! 】
Ngay lập tức, một luồng nguồn năng lượng cuồn cuộn mãnh liệt từ hư không trút thẳng vào đan điền Dạ Khanh. Toàn thân hắn bộc phát ma quang cuồng bạo, tu vi vọt tăng vù vù với tốc độ xé rách không gian, trực tiếp đập tan xiềng xích cảnh giới cũ để chạm thẳng tới Đạo Hồn Trung Kỳ!
Luồng khí tức uy áp đột ngột bùng nổ vượt cấp khiến toàn bộ lầu gác Bách Hoa Lâu chao đảo dữ dội. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường từ Lô Bách, Tư Mã Chung cho đến Tạ Duy và Khương Ngọc Dao đều giật mình thán phục, trợn tròn mắt nhìn Dạ Khanh trong sự bàng hoàng không thốt nên lời!
Cảm nhận được biểu cảm của tất cả mọi người đột ngột biến đổi khi ngoái nhìn mình, trong lòng Dạ Khanh bất giác dâng lên một luồng vui sướng cùng sự cao ngạo trần trụi. Tính cách vốn có phần trầm ổn, cẩn trọng, mưu tính từng nước đi khi nãy của hắn bỗng nhiên tan biến, thay vào đó là nét ngông cuồng, phóng đãng và tự mãn lộ rõ trên gương mặt.
Cũng từ khoảnh khắc này, không khí cuộc nói chuyện giữa hai bên trở nên vô cùng vi diệu và ngột ngạt ngoại trừ Thạch Kỳ với sắc mặt xám xịt, tối sầm như gầm trời sắp bão, chỉ chực chờ một mồi lửa nhỏ để bộc phát toàn bộ sự phẫn uất.
Ở lầu gác đối diện, Dạ Khải nhíu chặt lông mày, ánh mắt tràn đầy sự nghi ngại trước biến chuyển tâm lý bất thường của tam đệ. Dạ Táng đứng bên cạnh chìm vào trầm tư một lúc, rồi cất giọng lạnh lẽo đến thấu xương:
- Hạ trí tuệ.. Tăng cường mặt tối tính cách.
Lời nhận định sắc lẹm của Ma Chủ đã vạch trần bản chất tàn khốc của gã Ngụy Thần: Cái gọi là ban thưởng 100 năm tu vi cấp tốc từ Hệ Thống thực chất là một đòn gậy ông đập lưng ông, âm thầm bòn rút trí tuệ, mài mòn sự tỉnh táo và phóng đại những dục vọng, sự cao ngạo cùng mầm mống tha hóa trong tâm trí của túc chủ!
Dạ Khải khẽ nhíu mày, ánh mắt ngưng trọng nhìn xuống Bách Hoa Lâu, trầm giọng nói:
- Đại ca, cứ thế này thì không ổn chút nào. Thạch Kỳ tên kia chắc chắn sẽ bộc phát. Dạ Khanh với tâm trí bị thao túng ngông cuồng lúc này nhất định sẽ nảy sinh sát cơ mà ra tay diệt sát hắn, dẫn đến việc Thạch gia và Dạ gia kết thành đại thù bất đội trời chung.
Hắn ngừng một chút, ánh mắt lóe lên vệt sáng sắc lẹm của một Tiên Đế Trọng Sinh khi nhìn thấu toàn bộ mạch ngầm vận hành của thiên hạ:
- Một khi ân oán giữa hai đại thế lực bị đẩy lên đến điểm cao trào, Đại Tần Hoàng Triều chắc chắn sẽ bị Thạch gia kéo vào vũng lầy chiến tranh. Dạ tộc ta vì không muốn tổn thất hay hi sinh con em ruột thịt, tất nhiên sẽ phải đi tìm một kẻ làm pháo hôi gánh đạn.. Và Khương thị chính là lựa chọn hoàn hảo nhất!
- Từ đây, một thế cân bằng mới sẽ được xác lập Đại Tần diệt vong, Khương thị đứng lên thế chỗ. Tài nguyên phân phối của Dị Huyền Đại Vực về cơ bản vẫn không hề thay đổi, quy tắc phát triển và sự cân bằng của thế giới lại tiếp tục được duy trì theo sau..
Dạ Khải thở dài một hơi, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lẽo:
- Nước cờ này của Thiên Đạo.. Rốt cuộc đã hạ xuống rồi!
Nghe Dạ Khải phân tích xong, Dạ Táng lại nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, thong thả hỏi lại:
- Vậy đệ định làm sao?
Dạ Khải khẽ rũ mắt, trong ánh mắt thoáng qua một vệt sát khí đẫm máu của vị Tiên Đế từng chém đứt vạn cổ:
- Ta sao? Rất đơn giản. Giết Khương Ngọc Dao, diệt sạch Khương thị, triệt hạ hoàn toàn con bài chủ lực này của Thiên Đạo!
- Haha!
Dạ Táng bật cười cợt nhả trước suy nghĩ của đệ đệ, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai dành cho sự vận hành vô tình của quy tắc thế giới:
- Nếu đệ làm vậy, ván cờ về cơ bản vẫn sẽ giữ nguyên như cũ! Nguồn tài nguyên duy trì cho giới vực này tuyệt đối sẽ không bao giờ thay đổi. Khương thị có bị diệt thì cũng sẽ không có Tân Hoàng Triều nào xuất hiện từ tro tàn của họ, mà ngược lại.. Họ Lô hay Tư Mã sẽ nhân cơ hội này đứng lên lập quốc, tạo ra một Vương Triều mới thế chỗ! Tài nguyên về bản chất vẫn không đổi, chỉ là đổi kẻ đứng ra nhận lấy mà thôi.
Dạ Táng ngừng một chút, ma quang trong mắt trút xuống lầu gác, cất giọng thâm trầm như nhìn thấu toàn bộ bí mật tối cao của thế giới:
- Thiên Đạo nhân.. Chi mệnh Thiên Tử!
- Ha ha, ra là vậy, ta đã hoàn toàn hiểu rõ rồi!
- Thì ra.. Thiên Đạo sợ nhất chính là xuất hiện những kẻ Phạt Thiên, do sự phân phối tài nguyên không đều. Kẻ nghèo cùng thì luôn khát khao vươn lên giàu sang, sóng sau thì lúc nào cũng muốn đè bẹp sóng trước.
Dạ Táng khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần sâu thẳm và ma mị:
- Để thúc đẩy sự phát triển của cả một giới vực trong khi tổng lượng tài nguyên vốn là hữu hạn và không hề thay đổi, cách tốt nhất mà Thiên Đạo lựa chọn chính là.. Liên tục đổi người và gieo rắc hy vọng!
- Hắn tạo ra những Kẻ Thiên Mệnh
Gieo vào lòng chúng sinh truyền kỳ về một thiên kiêu vô song của thời đại. Mỗi bước đi của kẻ thiên mệnh đó thực chất chính là quá trình thay đổi thế cục, tái phân phối lại toàn bộ tài nguyên thiên hạ.
- Chuyện này vừa đáp ứng hoàn hảo tham vọng vươn lên của phàm nhân, khích lệ muôn vàn sinh linh của giới này không ngừng nỗ lực tiến về phía trước, lại vừa duy trì ổn định nguồn tài nguyên, đảm bảo cho giới vực không bước vào con đường sụp đổ do cạn kiệt tài nguyên.
Nghe Dạ Táng phân tích trúng phóc bản chất của quy tắc vận hành, Dạ Khải lập tức ngộ ra toàn bộ đại cục. Nhưng rồi, như nhớ ra một điều cực kỳ vô lý và khó hiểu, hắn lại nhíu mày cất giọng:
- Nếu đã như vậy.. Tại sao gã"
Ngụy Thần kia lại ban cho Dạ Khanh căn cơ cùng tu vi cực cấp, nhưng đồng thời lại hạ thấp trí tuệ và kích hoạt sự ngạo mạn cùng mặt tối trong tâm trí hắn?
- Lẽ nào.. Thiên Đạo muốn dùng cách này để dễ bề thao túng và biến Dạ Khanh thành một con cờ hoàn toàn nằm trong tay hắn sao?
- Thao túng? Không, hắn tuyệt đối không coi chúng ta là con cờ dùng liên tục, mà là loại.. Con cờ một lần!
Dạ Táng nhếch môi, ánh mắt qua lớp mặt nạ Tử Kim phát ra ma quang lạnh lẽo đến ghê người:
- Đệ nghĩ xem, đệ có dám nuôi một kẻ tử sĩ không hề có điểm yếu ở ngay bên cạnh mình hay không? Nếu một ngày nào đó, tham vọng của hắn phình to hơn cả những gì đệ có thể ban phát, liệu hắn có quay lại cắn xé, phản bội lại đệ?
Dạ Táng chắp tay sau lưng, từng câu chữ thốt ra như lưỡi đao xé rách toàn bộ chân nghĩa tối cao của Thiên Đạo:
- Thiên Đạo chính là đã tính đến điểm này! Thế nên, thông qua việc truyền ban tu vi cho Dạ Khanh, hắn đồng thời gia tăng luôn mặt tối cùng tham niệm của hắn. Sau này, khi Dạ Khanh trở thành kẻ đứng đầu giới vực, chính tham niệm vô đáy đó sẽ xúi giục hắn tìm mọi cách vượt giới.
- Đúng lúc này, Thiên Đạo chỉ cần xả ra một chút nhân duyên, tạo ra một Thiên Mệnh Nhân mới tinh ra tay.
- Khi ấy, việc mất đi khí vận, bị chúng sinh quay lưng và đạo tâm bị tha hóa sẽ khiến sức mạnh của Dạ Khanh sụt giảm thê thảm. Từ đó, kẻ Thiên Mệnh đi trước vĩnh viễn không bao giờ thắng nổi kẻ theo sau!
Đoạn, Dạ Táng quay sang nhìn thẳng vào Dạ Khải, giọng nói như tiếng ma âm xoáy sâu vào tận cùng ký ức ẩn giấu:
- Nhị đệ.. Lúc ngươi chết trên tay kẻ thù, ngươi không cảm nhận được sự tuyệt vọng và bất lực đó sao?
- Một kẻ chém giết mà lên, mang danh Huyết Đế kiêu hùng, cuối cùng lại bị kẻ thù đánh cho bản thân tự mình cảm thấy sợ hãi.. Chẳng lẽ không thấy vô cùng buồn cười hay sao?
- Oành!
Lời nói của Dạ Táng như một tiếng sét đánh ngang tai. Dạ Khải sững sờ tại chỗ, sắc mặt hắn trong khoảnh khắc trở nên tái nhợt như tro tàn.
Toàn bộ quá khứ kiếp trước cuồn cuộn dội về trong tâm trí hắn Một đời Huyết Đế lấy sát chứng đạo, uy danh chấn động Tiên Vực, nhưng cuối cùng lại chết gục trong sự hãi hùng tột cùng của tâm ma và tiếng cười nhạo mỉa mai của kẻ thù. Chính vết thương đạo tâm tàn khốc đó đã khiến hắn sau khi trọng sinh lại.. Không bao giờ dám tu lại Sát Đạo nữa!
Vỗ nhẹ lên vai đệ đệ, Dạ Táng thu lại vẻ giễu cợt, ánh mắt trở nên thăm thẳm như xoáy sâu vào tận cùng của hư không bao la:
- Phàm nhân chỉ biết Tiên gia bất tử, lại đâu ngờ vũ trụ bao gồm vô số Tiên Vực mênh mông, Tiên Đế ở cảnh giới cực hạn lại luôn khát khao xung kích để thành Thần.
- Có điều.. Tại nơi tinh không vô tận, nơi bóng tối vĩnh hằng bao phủ, từ cổ chí kim vẫn luôn lưu truyền một câu nói:
- Không phải kẻ sáng tạo, thì mãi mãi vĩnh viễn không bao giờ tự khống chế được vận mệnh của chính mình!
- Haha!
Dạ Táng bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái mà chấn động cả linh hồn, rồi cất giọng đầy uy áp:
- Ván cờ này chơi như thế nào, Dạ Khải, ngươi tự mình đánh đi! Đối thủ của ngươi.. Đang nằm trong chính tâm ma và tiếng cười nhạo vào huyết tính của ngươi đấy!
Lời nói của Dạ Táng như đòn sấm sét nện thẳng vào tâm trí, đập tan hoàn toàn xiềng xích sợ hãi bấy lâu nay trong lòng Dạ Khải. Ánh mắt tái nhợt của gã Tiên Đế Trọng Sinh đột ngột bộc phát ma quang đỏ quạch đẫm máu. Tâm ma kiếp trước sụp đổ, bản tính Huyết Đế lấy sát chứng đạo kiêu hùng thức tỉnh hoàn toàn!
