2,622 ❤︎ Bài viết: 1725 Tìm chủ đề
54 0
"Hương Chanh Đắng" qua giọng hát của Juanna là một khúc ca mang màu sắc u buồn, da diết về nỗi nhớ và sự tiếc thương dành cho một người từng vô cùng quan trọng. Lấy cảm hứng từ "Lemon" của Yonezu Kenshi, ca khúc không chỉ kể về một cuộc chia lìa, mà còn khắc họa những dư âm khó phai của tình cảm sau khi một người đã rời khỏi cuộc đời. Hình ảnh "hương chanh đắng" trở thành một ẩn dụ tinh tế cho ký ức: vừa dịu dàng, vừa chua xót, tưởng đã nhạt phai nhưng vẫn âm thầm lưu lại nơi sâu thẳm tâm hồn. Những câu hát như lời độc thoại giữa người ở lại và bóng hình đã khuất, chất chứa cô đơn, nhớ thương nhưng không bi lụy. Sau tất cả, điều còn lại không phải là níu kéo, mà là một lời cầu mong người mình thương có thể trở thành "muôn tia sáng của cuộc đời" - dù hai người đã chẳng còn chung một thế giới.


Bài hát: Hương Chanh Đắng (Lemon)

Trình bày: Juanna

Lời bài hát:

[Intro] Giờ đây phút giây này,

Giá như luôn là giấc mơ êm đềm xiết bao

Vì trong tôi, vẫn đang vuốt ve

Gương mặt thân quen, cùng nhớ mong dâng trào

Tựa ta đã quay về, chốn xưa xa vời,

Rối ren bao điều chớm quên

Bàn tay đưa phủi đi lớp bụi thời gian

Để bên nhau thêm một lần

[Ver 1] Vì đâu lúc chia lìa, nét môi ai buồn

Tiếc thay cho hạnh phúc riêng

Niềm vui tôi... Quý trân cũng bay

Theo người phiêu du, khuất sau mây ngàn

Triền miên tối tăm, hồi ức ta chôn chặt

Khó buông ra lời giải vây

Kề bên tôi, nếu không có người

Từ lâu đã hoang mang trong lụi tàn

Đừng cố gắng, ta đâu cần chiến thắng

Vì chắc chẳng cơn đau nào sánh bằng

Thời khắc nhẫn tâm giam niềm trống vắng giữa linh hồn hai ta

[Hook] Bao nỗi cô đơn ngày xưa da diết trong lòng

Bao nỗi tan thương ngày xưa ray rứt cay nồng

Tôi vẫn yêu thương nào đâu cạn vơi thiết tha

Người vững tin tôi mà đúng không?

Như thoáng mong manh mùi hương chanh đắng lưu lại

Lịu rịu trên môi chẳng ngây thơ nhạt phai

Đến khi ngoài kia ngưng đổ mưa, tôi đành chịu đựng nếm trọn chơi vơi

Dẫu cho rằng ra sao vẫn mong người là muôn tia sáng của cuộc đời

[Ver 2] Nằm trong bóng đêm dài, chính tôi ôm ghì

Tấm lưng thâm trầm ngủ say

Chạm bao nhiêu, khắc ghi bấy nhiêu

Chân thật xây nên vấn vương vô tận

Rồi đây, mỗi khi gặp gỡ trăm câu chuyện

Ngỡ không bao giờ muốn nghe

Thì đương nhiên khoé mi vỡ vụn

Là nơi sẽ tuôn hắt hiu giọt sầu

Người đã nghỉ ngơi hay còn nuối tiếc?

Người đã thấu chăng, đôi đường cách biệt?

Liệu đánh mất nhau, ai rồi cũng hoá những gương mặt dưng dưng?

[Hook] Nhưng nếu hôm nay người mang đau đớn riêng mình

Lê bước chân nơi thời không tan nát vô hình

Chua xót lau hoen lệ rơi, chìm sâu trái ngang

Thì thét lên đi, đừng lắng thinh

Xin hãy quên tôi và quên năm tháng qua rồi

Nặng nợ mang theo chỉ gieo thêm phiền lo

Ước chi một mai đây, trái tim thôi dằn vặt,

Nhẹ nhàng bỏ mặc chơi vơi

Dẫu cho rằng ra sao vẫn mong người là muôn tia sáng của cuộc đời

[Brigde] Vượt trên cả chân thành gửi trao

Là yêu dấu ví von trời cao

Từ khi đó, tôi chợt xuyến xao

Từng hơi thở chóng vơi tàn hao

Dù lao đao, hay dẫu căng tràn khát khao

Thời gian vẫn viển vông làm sao

Vậy nhưng đâu ai nỡ vùi chôn đánh tráo

Nhớ thương khôn nguôi ta mãi tin vào

[Outro] Bao nỗi cô đơn ngày xưa da diết trong lòng

Bao nỗi tan thương ngày xưa ray rứt cay nồng

Tôi vẫn yêu thương nào đâu cạn vơi thiết tha

Người vững tin tôi mà đúng không?

Như thoáng mong manh mùi hương chanh đắng lưu lại

Lịu rịu trên môi chẳng ngây thơ nhạt phai

Đến khi ngoài kia ngưng đổ mưa, tôi đành chịu đựng nếm trọn chơi vơi

Cắt ra rồi chia đôi nửa tâm can liệu tìm được an yên thảnh thơi

Dẫu cho rằng ra sao vẫn mong người là muôn tia sáng của cuộc đời
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back