Chương 300: Người Được Giới Thiệu
Hai ngày sau, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Lương Phong.
"Lục tổng."
"Lương lão sư."
"Người tôi đã nói, chiều nay có thể đến Tinh Vân."
"Được ạ."
"Nhưng tôi nói trước." Lương Phong ngừng một lát, giọng trở nên nghiêm túc. "Cậu ta không dễ quản lý."
Lục Trạch bật cười. "Người có tài thường không dễ quản lý."
"Không hoàn toàn như vậy." Lương Phong tiếp tục. "Ý tôi là.. Cậu ta rất có cá tính, rất có chính kiến. Không dễ đi theo khuôn mẫu nào."
"Vậy thì càng đáng để gặp."
Ba giờ chiều. Một thanh niên khoảng hai mươi tám tuổi bước vào Tinh Vân. Áo khoác đen đơn giản, tóc hơi dài che một nửa trán, trên tay chỉ cầm một chiếc laptop cũ. Anh chậm rãi nhìn quanh phòng thu, không có vẻ ngạc nhiên, cũng không có vẻ hào hứng.
Lâm Nhiên bước tới. "Xin hỏi anh là?"
"Vương Mặc."
"Là nhạc sĩ ạ?"
Anh gật đầu nhẹ. "Có thể gọi như vậy."
Lâm Nhiên hơi ngẩn người. Cách trả lời này thực sự khác thường.
Trong phòng họp. Lục Trạch nhìn người trẻ trước mặt.
"Lương lão sư đã giới thiệu anh."
"Vâng."
"Ông ấy đánh giá anh thế nào?"
Vương Mặc suy nghĩ một lát. "Ông ấy nói tôi viết được."
"Chỉ vậy?"
"Còn nói tôi rất khó làm việc cùng."
Lục Trạch cười. "Ông ấy nói đúng."
Vương Mặc ngước nhìn hắn. "Anh không ngại sao?"
"Chưa làm việc cùng thì chưa biết."
Lục Trạch không hỏi nhiều về lý lịch, về thành tích. Hắn chỉ nói thẳng: "Đem tác phẩm ra nghe."
Vương Mặc mở máy tính. Ba bản demo lần lượt vang lên. Bài thứ nhất, giai điệu Pop nhưng cấu trúc khác thường. Bài thứ hai, bản trữ tình, lời ca giản dị nhưng đọng lại trong lòng. Đến bài thứ ba.. Cả phòng đều im lặng. Không phải nó hoàn hảo không tì vết. Mà bởi nó có một phong cách riêng, không trộn lẫn vào đâu được.
Khi nhạc kết thúc, Lục Trạch hỏi: "Bài này anh viết bao lâu?"
"Bốn tháng."
"Vì sao lâu vậy?"
"Vì tôi không ngừng viết lại. Không nhớ đã sửa bao nhiêu phiên bản."
Lục Trạch gật đầu. Hắn hiểu: Người không ngại viết lại đến khi thực sự hài lòng, mới là người thực sự nghiêm túc với nghề.
Bên ngoài phòng họp, Phan Minh Đức vừa đi ngang qua. Anh tình cờ nghe được vài đoạn giai điệu cuối cùng. Anh dừng bước, không bước vào, chỉ đứng lặng lẽ nghe. Vài giây sau, anh im lặng bước đi. Nhưng trong lòng đã rõ: Người bên trong phòng này, không phải người bình thường.
Cuộc gặp kết thúc. Lục Trạch đưa ra đề nghị: "Chúng ta thử hợp tác sáu tháng."
Vương Mặc hỏi: "Hợp đồng độc quyền?"
"Không."
"Tôi có giữ quyền sáng tác của mình không?"
"Toàn quyền."
"Quyết định ai thể hiện tác phẩm thì sao?"
"Chúng ta cùng thảo luận."
Vương Mặc hơi ngạc nhiên. "Điều kiện tốt hơn tôi tưởng."
"Bởi Tinh Vân cần người viết bài hát tốt." Lục Trạch nói một cách thẳng thắn. "Chứ không cần người chỉ biết nghe theo mọi lệnh."
Vương Mặc mỉm cười. "Được. Tôi đồng ý."
Tinh Vân chính thức có thêm một nhạc sĩ. Và ngay từ ngày đầu tiên, không khí trong bộ phận sáng tác đã thay đổi. Phan Minh Đức nhìn tên Vương Mặc trên danh sách nhân sự mới.
"Anh ta giỏi sao?"
Lâm Nhiên gật đầu. "Rất có phong cách riêng."
Đức im lặng. Lục Trạch nhìn anh.
"Có áp lực không?"
"Có."
"Vậy thì tốt."
Đức ngước nhìn anh. "Anh không sợ chúng tôi cạnh tranh nhau, thậm chí xung đột?"
Lục Trạch lắc đầu. "Không. Bởi nếu hai người cùng cố gắng viết ra những tác phẩm ngày càng tốt hơn.. Thì người được lợi cuối cùng, chính là Tinh Vân."
Đức hiểu ý. Anh gật đầu. Nhưng trong lòng cũng rõ: Từ hôm nay, anh không còn là người được chú ý duy nhất trong bộ phận sáng tác.
Một tuần sau. Vương Mặc hoàn thành tác phẩm đầu tiên dành cho Tinh Vân. Tên bài: Một Lần Nữa. Hứa Thanh Hà nghe thử, rất thích giai điệu. Nhưng Lục Trạch không lập tức quyết định. Hắn đưa bản nhạc cho cả hai người.
"Hai người cùng nghe. Nói cho tôi biết nhận xét."
Phan Minh Đức nghe xong, nói: "Giai điệu rất tốt. Cảm xúc chân thực."
Vương Mặc hỏi: "Chỉ có vậy?"
"Điệp khúc hơi an toàn." Đức chỉ vào đoạn nhạc. "Có thể mạnh hơn, hoặc đơn giản hơn. Hiện tại nó nằm ở giữa, chưa thực sự bùng nổ."
Vương Mặc nghe lại một lần. Im lặng vài giây, sau đó gật đầu. "Có lý. Tôi sẽ xem xét lại."
Không có tranh cãi. Không có sự dè bỉu. Hai người khác nhau về phong cách, nhưng cùng tôn trọng sự chân thành và chất lượng. Từ ngày đó, một cuộc cạnh tranh lành mạnh thực sự bắt đầu.
Trong khi đó, tại phòng thu. Hứa Thanh Hà hoàn thành buổi thu cuối cùng cho ca khúc Ánh Sáng Sau Cùng. Lương Phong đứng sau tấm kính, lắng nghe từ đầu đến cuối. Khi giai điệu kết thúc, ông gật đầu.
"Được rồi."
Hứa Thanh Hà tháo tai nghe, ngạc nhiên. "Thật sao ạ? Không cần thu lại nữa?"
"Không cần." Lương Phong mỉm cười. "Lần này em đã hát bằng chính trái tim mình, chứ không phải bằng kỹ thuật. Đó chính là điều tôi muốn."
Đây là lần đầu tiên trong suốt ba tháng luyện tập, Lương Phong nói cô đã đạt yêu cầu.
Lục Trạch bước vào hỏi: "Vậy bao giờ phát hành?"
Lương Phong lắc đầu. "Chưa phát hành ngay."
"Vẫn chưa?"
"Đợi đúng thời điểm. Khoảng hai tháng nữa."
Lục Trạch không hỏi lý do. "Được. Chúng tôi sẽ đợi."
Dự án điện ảnh Biên Giới Cuối Cùng cũng hoàn tất giai đoạn chuẩn bị. Đạo diễn Hàn Dương. Nam chính Chu Thần. Dàn diễn viên phụ đã xác định. Tổng kinh phí được khóa ở mức hai trăm hai mươi tám triệu. Tinh Vân vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Giải ngân theo từng giai đoạn, không bỏ ra toàn bộ số tiền cùng lúc.
Triệu Thành xem bảng ngân sách, có chút lo lắng. "Lục tổng, cậu thực sự không sợ rủi ro sao?"
"Có chứ."
"Vậy sao vẫn tiếp tục?"
"Bởi chúng ta đã chuẩn bị đủ tốt." Lục Trạch nhìn danh sách kế hoạch. "Nhưng nếu trong quá trình phát hiện dự án không còn khả thi.. Chúng ta sẽ dừng lại ngay."
Triệu Thành ngạc nhiên. "Đã đầu tư rồi mà vẫn dừng?"
"Số tiền đã bỏ ra không bao giờ là lý do để tiếp tục đốt tiền thêm." Lục Trạch nói một cách bình thản.
Triệu Thành nhìn hắn vài giây, sau đó bật cười. "Cậu đúng là người biết tính toán thật kỹ."
Cuối tháng. Lục Trạch triệu tập cuộc họp nội bộ. Hắn nhìn tất cả mọi người trong phòng.
"Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đã kết thúc. Thành tích đã thuộc về quá khứ. Từ hôm nay, không ai được tự mãn vì những gì đã đạt được."
"Dự án Biên Giới Cuối Cùng sắp chính thức khởi quay. Công việc âm nhạc cũng đang tiến triển. Nhưng tôi muốn mọi người nhớ rõ một điều."
Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng người.
"Tinh Vân chưa thành công. Chúng ta mới chỉ bước qua cánh cửa đầu tiên. Con đường phía trước còn rất dài."
Cả phòng im lặng. Mọi người đều hiểu.
Bên ngoài, cái tên Tinh Vân xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Nhưng vị trí vẫn chưa cao. Chưa phải thế lực lớn. Chưa có ai xem Tinh Vân là đối thủ thực sự.
Cho đến khi một thông báo đột ngột xuất hiện. Thiên Thành Entertainment công bố dự án điện ảnh lớn nhất trong năm. Đạo diễn: Lương Chính. Nam chính: Một Thiên Vương điện ảnh. Kinh phí dự kiến: Ba trăm hai mươi triệu. Ngày dự kiến khởi quay.. Chỉ sớm hơn Biên Giới Cuối Cùng hơn một tháng.
Lâm Nhiên nhìn thông báo trên màn hình, giọng có chút nặng nề. "Lần này họ lại đi trước chúng ta một bước."
Lục Trạch nhìn hồ sơ trên bàn, lắc đầu một cách bình tĩnh.
"Đây không phải cuộc chiến của chúng ta."
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bản kế hoạch dự án của Tinh Vân.
"Ít nhất.. Chưa phải bây giờ."
Hết chương 300.
Hai ngày sau, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Lương Phong.
"Lục tổng."
"Lương lão sư."
"Người tôi đã nói, chiều nay có thể đến Tinh Vân."
"Được ạ."
"Nhưng tôi nói trước." Lương Phong ngừng một lát, giọng trở nên nghiêm túc. "Cậu ta không dễ quản lý."
Lục Trạch bật cười. "Người có tài thường không dễ quản lý."
"Không hoàn toàn như vậy." Lương Phong tiếp tục. "Ý tôi là.. Cậu ta rất có cá tính, rất có chính kiến. Không dễ đi theo khuôn mẫu nào."
"Vậy thì càng đáng để gặp."
Ba giờ chiều. Một thanh niên khoảng hai mươi tám tuổi bước vào Tinh Vân. Áo khoác đen đơn giản, tóc hơi dài che một nửa trán, trên tay chỉ cầm một chiếc laptop cũ. Anh chậm rãi nhìn quanh phòng thu, không có vẻ ngạc nhiên, cũng không có vẻ hào hứng.
Lâm Nhiên bước tới. "Xin hỏi anh là?"
"Vương Mặc."
"Là nhạc sĩ ạ?"
Anh gật đầu nhẹ. "Có thể gọi như vậy."
Lâm Nhiên hơi ngẩn người. Cách trả lời này thực sự khác thường.
Trong phòng họp. Lục Trạch nhìn người trẻ trước mặt.
"Lương lão sư đã giới thiệu anh."
"Vâng."
"Ông ấy đánh giá anh thế nào?"
Vương Mặc suy nghĩ một lát. "Ông ấy nói tôi viết được."
"Chỉ vậy?"
"Còn nói tôi rất khó làm việc cùng."
Lục Trạch cười. "Ông ấy nói đúng."
Vương Mặc ngước nhìn hắn. "Anh không ngại sao?"
"Chưa làm việc cùng thì chưa biết."
Lục Trạch không hỏi nhiều về lý lịch, về thành tích. Hắn chỉ nói thẳng: "Đem tác phẩm ra nghe."
Vương Mặc mở máy tính. Ba bản demo lần lượt vang lên. Bài thứ nhất, giai điệu Pop nhưng cấu trúc khác thường. Bài thứ hai, bản trữ tình, lời ca giản dị nhưng đọng lại trong lòng. Đến bài thứ ba.. Cả phòng đều im lặng. Không phải nó hoàn hảo không tì vết. Mà bởi nó có một phong cách riêng, không trộn lẫn vào đâu được.
Khi nhạc kết thúc, Lục Trạch hỏi: "Bài này anh viết bao lâu?"
"Bốn tháng."
"Vì sao lâu vậy?"
"Vì tôi không ngừng viết lại. Không nhớ đã sửa bao nhiêu phiên bản."
Lục Trạch gật đầu. Hắn hiểu: Người không ngại viết lại đến khi thực sự hài lòng, mới là người thực sự nghiêm túc với nghề.
Bên ngoài phòng họp, Phan Minh Đức vừa đi ngang qua. Anh tình cờ nghe được vài đoạn giai điệu cuối cùng. Anh dừng bước, không bước vào, chỉ đứng lặng lẽ nghe. Vài giây sau, anh im lặng bước đi. Nhưng trong lòng đã rõ: Người bên trong phòng này, không phải người bình thường.
Cuộc gặp kết thúc. Lục Trạch đưa ra đề nghị: "Chúng ta thử hợp tác sáu tháng."
Vương Mặc hỏi: "Hợp đồng độc quyền?"
"Không."
"Tôi có giữ quyền sáng tác của mình không?"
"Toàn quyền."
"Quyết định ai thể hiện tác phẩm thì sao?"
"Chúng ta cùng thảo luận."
Vương Mặc hơi ngạc nhiên. "Điều kiện tốt hơn tôi tưởng."
"Bởi Tinh Vân cần người viết bài hát tốt." Lục Trạch nói một cách thẳng thắn. "Chứ không cần người chỉ biết nghe theo mọi lệnh."
Vương Mặc mỉm cười. "Được. Tôi đồng ý."
Tinh Vân chính thức có thêm một nhạc sĩ. Và ngay từ ngày đầu tiên, không khí trong bộ phận sáng tác đã thay đổi. Phan Minh Đức nhìn tên Vương Mặc trên danh sách nhân sự mới.
"Anh ta giỏi sao?"
Lâm Nhiên gật đầu. "Rất có phong cách riêng."
Đức im lặng. Lục Trạch nhìn anh.
"Có áp lực không?"
"Có."
"Vậy thì tốt."
Đức ngước nhìn anh. "Anh không sợ chúng tôi cạnh tranh nhau, thậm chí xung đột?"
Lục Trạch lắc đầu. "Không. Bởi nếu hai người cùng cố gắng viết ra những tác phẩm ngày càng tốt hơn.. Thì người được lợi cuối cùng, chính là Tinh Vân."
Đức hiểu ý. Anh gật đầu. Nhưng trong lòng cũng rõ: Từ hôm nay, anh không còn là người được chú ý duy nhất trong bộ phận sáng tác.
Một tuần sau. Vương Mặc hoàn thành tác phẩm đầu tiên dành cho Tinh Vân. Tên bài: Một Lần Nữa. Hứa Thanh Hà nghe thử, rất thích giai điệu. Nhưng Lục Trạch không lập tức quyết định. Hắn đưa bản nhạc cho cả hai người.
"Hai người cùng nghe. Nói cho tôi biết nhận xét."
Phan Minh Đức nghe xong, nói: "Giai điệu rất tốt. Cảm xúc chân thực."
Vương Mặc hỏi: "Chỉ có vậy?"
"Điệp khúc hơi an toàn." Đức chỉ vào đoạn nhạc. "Có thể mạnh hơn, hoặc đơn giản hơn. Hiện tại nó nằm ở giữa, chưa thực sự bùng nổ."
Vương Mặc nghe lại một lần. Im lặng vài giây, sau đó gật đầu. "Có lý. Tôi sẽ xem xét lại."
Không có tranh cãi. Không có sự dè bỉu. Hai người khác nhau về phong cách, nhưng cùng tôn trọng sự chân thành và chất lượng. Từ ngày đó, một cuộc cạnh tranh lành mạnh thực sự bắt đầu.
Trong khi đó, tại phòng thu. Hứa Thanh Hà hoàn thành buổi thu cuối cùng cho ca khúc Ánh Sáng Sau Cùng. Lương Phong đứng sau tấm kính, lắng nghe từ đầu đến cuối. Khi giai điệu kết thúc, ông gật đầu.
"Được rồi."
Hứa Thanh Hà tháo tai nghe, ngạc nhiên. "Thật sao ạ? Không cần thu lại nữa?"
"Không cần." Lương Phong mỉm cười. "Lần này em đã hát bằng chính trái tim mình, chứ không phải bằng kỹ thuật. Đó chính là điều tôi muốn."
Đây là lần đầu tiên trong suốt ba tháng luyện tập, Lương Phong nói cô đã đạt yêu cầu.
Lục Trạch bước vào hỏi: "Vậy bao giờ phát hành?"
Lương Phong lắc đầu. "Chưa phát hành ngay."
"Vẫn chưa?"
"Đợi đúng thời điểm. Khoảng hai tháng nữa."
Lục Trạch không hỏi lý do. "Được. Chúng tôi sẽ đợi."
Dự án điện ảnh Biên Giới Cuối Cùng cũng hoàn tất giai đoạn chuẩn bị. Đạo diễn Hàn Dương. Nam chính Chu Thần. Dàn diễn viên phụ đã xác định. Tổng kinh phí được khóa ở mức hai trăm hai mươi tám triệu. Tinh Vân vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Giải ngân theo từng giai đoạn, không bỏ ra toàn bộ số tiền cùng lúc.
Triệu Thành xem bảng ngân sách, có chút lo lắng. "Lục tổng, cậu thực sự không sợ rủi ro sao?"
"Có chứ."
"Vậy sao vẫn tiếp tục?"
"Bởi chúng ta đã chuẩn bị đủ tốt." Lục Trạch nhìn danh sách kế hoạch. "Nhưng nếu trong quá trình phát hiện dự án không còn khả thi.. Chúng ta sẽ dừng lại ngay."
Triệu Thành ngạc nhiên. "Đã đầu tư rồi mà vẫn dừng?"
"Số tiền đã bỏ ra không bao giờ là lý do để tiếp tục đốt tiền thêm." Lục Trạch nói một cách bình thản.
Triệu Thành nhìn hắn vài giây, sau đó bật cười. "Cậu đúng là người biết tính toán thật kỹ."
Cuối tháng. Lục Trạch triệu tập cuộc họp nội bộ. Hắn nhìn tất cả mọi người trong phòng.
"Bộ phim Ngày Chúng Ta Còn Trẻ đã kết thúc. Thành tích đã thuộc về quá khứ. Từ hôm nay, không ai được tự mãn vì những gì đã đạt được."
"Dự án Biên Giới Cuối Cùng sắp chính thức khởi quay. Công việc âm nhạc cũng đang tiến triển. Nhưng tôi muốn mọi người nhớ rõ một điều."
Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng người.
"Tinh Vân chưa thành công. Chúng ta mới chỉ bước qua cánh cửa đầu tiên. Con đường phía trước còn rất dài."
Cả phòng im lặng. Mọi người đều hiểu.
Bên ngoài, cái tên Tinh Vân xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Nhưng vị trí vẫn chưa cao. Chưa phải thế lực lớn. Chưa có ai xem Tinh Vân là đối thủ thực sự.
Cho đến khi một thông báo đột ngột xuất hiện. Thiên Thành Entertainment công bố dự án điện ảnh lớn nhất trong năm. Đạo diễn: Lương Chính. Nam chính: Một Thiên Vương điện ảnh. Kinh phí dự kiến: Ba trăm hai mươi triệu. Ngày dự kiến khởi quay.. Chỉ sớm hơn Biên Giới Cuối Cùng hơn một tháng.
Lâm Nhiên nhìn thông báo trên màn hình, giọng có chút nặng nề. "Lần này họ lại đi trước chúng ta một bước."
Lục Trạch nhìn hồ sơ trên bàn, lắc đầu một cách bình tĩnh.
"Đây không phải cuộc chiến của chúng ta."
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bản kế hoạch dự án của Tinh Vân.
"Ít nhất.. Chưa phải bây giờ."
Hết chương 300.
