52 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Chương 60: Long Vương Bán Con, Thánh Tử Thu Nợ

Behemoth gần như lăn lộn trên giường của Lucifer suốt cả đêm.

Những mảnh long lân (vảy rồng) sắc nhọn cào rách không ít chỗ trên đệm chăn, khiến chiếc giường tan nát không ra hình dạng. Ai không biết còn tưởng trong cung điện vừa xảy ra chuyện gì vô cùng kịch liệt.

Lucifer mang vẻ điềm tĩnh và thành kính, ngồi bên cạnh đọc Kinh Thánh suốt cả đêm, quyết tâm chiến đấu đến cùng với Behemoth. Behemoth vì muốn giữ chút cốt khí của ác ma nên sống chết cũng không chịu giao bảo vật ra, đôi mắt hung hăng dán chặt lên người Lucifer.

Thế nhưng dưới lực sát thương từ dung nhan tuyệt thế có một không hai trong tam giới, ánh mắt hắn dần trở nên nóng rực. Tầm mắt không hề che giấu quét khắp người Lucifer, dựa vào chút tưởng tượng ấy mà miễn cưỡng tự giải quyết nhu cầu của bản thân.

Thế nhưng, hiệu quả gần như bằng không.

Loại dược được ác ma vực sâu điều chế với mục đích khiến cho Messiah sa đọa, làm sao mà có thể chỉ nhờ việc kiềm chế ham muốn thôi là giải được.

Behemoth chỉ hận không thể cắn chết cái tên phối ra dược liệu kia.

Đúng là quá độc!

Lucifer dưới ánh mắt nóng bỏng của hắn bỗng nhớ ra một chuyện, như có điều suy nghĩ mà nhìn về chiếc đuôi rồng.

"Ngươi cũng là Long tộc.. Chẳng lẽ kẻ lần trước lén nhìn trộm ta trong bể tắm lại là ngươi?"

Không đợi Behemoth kịp mở miệng giải thích, hắn đã cong môi nở nụ cười còn tà ác hơn cả ác ma.

Nụ cười ấy khiến cơ thể Behemoth vốn đã ở bờ vực bùng nổ lập tức run lên.

"Món đồ là người đưa cho Ulysses có đúng không? Quan hệ giữa ngươi và Ulysses hẳn không hề bình thường."

Đầu ngón tay Lucifer lướt dọc mép sách, mờ ám như đang vuốt ve làn da người tình. Chỉ một ánh mắt, một động tác thôi cũng đã đủ để khơi lên vô số liên tưởng.

Ngay cả Behemoth lớn lên trong vực sâu cũng không khỏi nuốt nước bọt.

Hắn thầm nghĩ, cho dù không nhìn mặt, đám ma nữ luôn tự hào có thể mê hoặc cả thiên hạ cũng chẳng thể nào sánh bằng một đầu ngón tay của Messiah.

Trước khiến kẻ khác động tình. Sau lại khiến kẻ khác động tâm.

"Không phải kẻ thù, mà tình nhân thì lại càng không giống.."

Lucifer chậm rãi phân tích:

"Ta nhớ Ulysses từng làm mất một quả trứng rồng."

Chiếc đuôi rồng của Behemoth cuộn chặt lại. Nửa thân trên trần trụi khiến hắn trông như đang gợi ra mong muốn bị chà đạp.

Nhưng khi nhắc tới Ulysses, lý trí của hắn cuối cùng cũng trở lại đôi chút.

"Ta không có quan hệ gì với hắn! Ta là Ma Long dưới vực sâu!"

Lucifer nghiêng đầu.

"Muốn thử không? Với dáng vẻ này của ngươi, nếu Ulysses không muốn lên giường với ngươi, vậy chỉ có thể là cha con."

Mặt Behemoth lập tức tái xanh.

Thánh Tử rốt cuộc đang nói cái quỷ gì vậy?

Chẳng lẽ bây giờ ai nhìn thấy hắn cũng muốn ngủ với hắn sao?

"Ngươi làm vậy không sợ Thượng Đế trừng phạt sao!"

"Ta là tự vệ chính đáng. Ngươi có ý đồ quấy rối. Ta đang vạch trần âm mưu của ác ma. Ngươi lại muốn che giấu thân phận."

Lucifer nói vô cùng nhịp nhàng, đầu ngón tay thon dài gõ nhẹ lên sách.

"Biện minh tức là che giấu. Hay là.. Chúng ta cùng đến Long tộc xem thử?"

Đêm đó, Long Vương của Long tộc bị dọa đến mức ngã nhào khỏi giường.

Behemoth mặt đỏ tới mang tai, quấn chăn kín mít, hoàn toàn không còn mặt mũi nào để gặp Ulysses.

Ulysses trừng mắt nhìn Messiah đột nhiên xuất hiện, theo bản năng chắn trước người Behemoth.

"Ngươi có ý gì?"

Động tác ấy chẳng khác nào trực tiếp bán đứng quan hệ của hai người.

Lucifer rũ mắt, mỉm cười tao nhã.

"Câu này phải là ta hỏi ngươi mới đúng, Ulysses. Vì sao ngươi lại tính kế ta?"

"Ta.."

Ulysses nghĩ tới chuyện xấu con trai mình có thể đã làm, lập tức xấu hổ đến nghẹn lời.

Lucifer tiếp tục dồn ép:

"Hắn nửa đêm xông vào cung điện của ta, còn nói hôm nay Thượng Đế sẽ không nhìn thấy. Sau đó mang vẻ mặt háo sắc nhào tới. Nếu không phải ta phản ứng đủ nhanh.. Ngươi bảo ta còn mặt mũi nào để trở về Thiên Đường nữa?"

"Con còn chưa làm gì hắn cả!"

Behemoth từ trong chăn vội vã hét lên.

"Tên khốn Thánh Tử này ngược lại còn hạ dược con!"

Bốp!

Ulysses vung tay tát thẳng lên đầu Behemoth.

Lực đạo mạnh đến mức khiến cả chiếc giường rắn chắc ngay lập tức sập xuống.

Dạy dỗ xong đứa con bất hiếu, Ulysses liền khom người xin lỗi Lucifer.

"Ta thật sự không biết nó sẽ làm vậy. Ta vẫn luôn tưởng nó muốn theo đuổi ngươi, nên mới giúp nó vài lần."

"Giúp ác ma theo đuổi ta?"

Lucifer cười cười đầy ẩn ý.

Ulysses ho khan.

"Khụ.. Long tộc có long quật rèn luyện. Behemoth có thể bất cứ lúc nào gột rửa hắc ám, trở lại thành Hoàng Kim Thánh Quang Long. Thân phận và sức mạnh của con trai ta đều không thấp. Nếu ngươi nguyện ý, ta có thể cầu xin Thượng Đế tác thành cho hai người."

"Long Vương tính toán thật hay."

Lucifer bật cười.

"Đáng tiếc, ta mang trên người giới luật của bảy mỹ đức, chỉ có thể từ chối ý tốt này."

Hắn thật lòng khâm phục kế hoạch của Ulysses.

Nếu đổi thành người khác, sau khi đã chiếm được tiện nghi chỉ sợ cũng phải cắn răng chấp nhận.

Cao minh nhất chính là Ulysses còn muốn con trai mình một chân đạp hai thuyền.

Nếu ở địa ngục lăn lộn không nổi, Behemoth hoàn toàn có thể đổi phe mà quay lại trận doanh quang minh.

Long Vương Ulysses nhìn ngoài thì thẳng thắn hơn Tinh Linh Vương Atletis, nhưng thật ra tâm cơ cũng chẳng kém cạnh chút nào.

Ulysses cười ngốc.

Lucifer cười nhàn nhạt.

Dưới đất là một đống mảnh giường vỡ nát trông vô cùng hỗn độn.

Behemoth bò ra từ đống đổ nát ấy, giận dữ gào lên:

"Cha! Con đã bao giờ nói là muốn biến trở lại thành Hoàng Kim Thánh Quang Long đâu!"

Bốp!

Lại thêm một cái tát.

Hắn bị đập trở về hố một lần nữa.

Ulysses quay sang hỏi:

"Thánh Tử điện hạ, chuyện con ta thất lễ, mong điện hạ xem xét mà tha cho nó."

Lucifer nói:

"Ta khá là tò mò cái thứ có thể khiến cho Thượng Đế 'không thể nhìn thấy' mà hắn đã nhắc tới. Không biết ngươi có thể lấy ra cho ta xem thử không?"

Ánh mắt Ulysses lập tức trở nên sắc bén.

Hắn hiểu đây là yêu cầu ngầm giải quyết hậu quả.

Không một chút do dự, Long Vương liền ngồi xổm xuống, trực tiếp nhổ một mảnh vảy trên eo bụng Behemoth.

Tiếng kêu thảm vang vọng khắp nơi.

"Đây là thiên phú của con ta. Vảy của nó có thể che giấu khí tức của hắc ám, đồng thời tránh được ánh nhìn chăm chú của Thượng Đế."

"Tránh được.. Ánh nhìn của Thượng Đế?"

"Có thể hiểu như đánh lừa cảm giác. Trong phạm vi ảnh hưởng của mảnh vảy sẽ sinh ra ảo giác rằng 'không có gì xảy ra'. Chỉ cần Thượng Đế không cảm thấy có vấn đề, Ngài sẽ không chủ động chú ý tới."

Lucifer nghe xong liền không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Xem ra hắn vẫn đánh giá thấp hiệu quả của mảnh vảy ấy.

Không hề vòng vo, Lucifer không hề khách sáo mà trực tiếp nói:

"Ta muốn năm mảnh."

Ulysses trầm mặc nhìn phần eo bụng đang chảy máu của con trai, đau lòng đến méo cả mặt.

"Không được! Lấy cẩ năm mảnh sẽ làm cho Behemoth tổn thương nguyên khí, thậm chí là mất luôn cả thiên phú này. Ta chỉ có thể cho ngươi ba mảnh. Nhiều nhất là ba mảnh thôi!"

Lucifer nhìn hắn không chớp mắt.

"Một mảnh cũng không được thiếu. Năm mảnh."

Behemoth bỗng chốc trở nên tuyệt vọng.

Liên quan gì đến hắn chứ?

Dưới sự bóc lột tàn nhẫn của vị chúa tể Địa Ngục, Behemoth cuối cùng cũng phải thỏa hiệp mà giao ra bốn mảnh vảy.

Mảnh cuối cùng coi như là thiếu nợ, hẹn trăm năm sau lại thanh toán.

Ulysses ném bốn mảnh vảy đẫm máu cho Lucifer rồi bắt đầu không khách khí mà hạ lệnh đuổi khách.

"Ta tin điện hạ giữ lời. Ta cần chữa thương cho Behemoth, mong điện hạ trở về Quang Minh giáo đình trước. Ngày mai ta sẽ chuẩn bị hạ lễ để tiễn ngài."

Lucifer phất tay áo rời khỏi Phù Không Đảo, trước khi đi còn tốt bụng nhắc nhở:

"Muốn dược lực trong người hắn được giải trừ hết.. Thì phải cần ít nhất bốn con mẫu long."

Behemoth hoàn toàn sụp đổ.

Nữ nhân Long tộc trên giường vốn được mang tiếng là hung mãnh, chị sợ là hắn sẽ bị đùa đến chết mất!

"Trước tiên phải khôi phục vết thương trước đã."

Ulysses mặc kệ mọi sự phản kháng từ con trai, vác hắn đi tìm tộc nhân đáng tin cậy có thể giữ bí mật.

Khi Lucifer trở về Quang Minh giáo đình, trời cũng đã gần sáng.

A Lai đứng trước tẩm điện của hắn, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.

"Messiah, tối qua ngài chơi dữ thật đấy."

"..."

Lucifer lặng lẽ nhìn vào trong.

Khăn trải giường rách nát.

Vết bẩn màu trắng.

Mấy sợi tóc bị giật đứt trên giường.

Nhờ phúc của Behemoth, thanh danh anh minh của hắn đã nhanh chóng tiêu tan chỉ sau một đêm.

A Lai thở dài.

"Người kia đâu rồi?"

Lucifer chỉ mỉm cười.

A Lai tự hiểu.

Messiah tìm bạn giường quá dễ dàng, ăn xong rồi lau miệng chùi mép cũng chẳng có gì lạ.

Trong khi A Lai đang lặng lẽ dọn dẹp chiến trường, Lucifer bên cạnh lại không khỏi rơi vào trầm tư-

Quả nhiên trợ thủ tốt phải là kiểu người như vậy.

Người tiền nhiệm Michael thì lòng hiếu kỳ quá nặng, chuyện gì cũng muốn hỏi đến cùng.

Buổi sáng, Yalman vừa thấy Lucifer đã cười gian.

"Tối qua ngủ ngon chứ?"

Lucifer ném cho hắn ánh mắt vô tội như thể chẳng hiểu hắn đang nói cái gì.

Yalman nghẹn họng.

Gặp phải tên vô sỉ rồi, chưa từng thấy ai ăn xong còn chối bay chối biến như thế này.

Enoch chạy từ tẩm điện của mình tới, giơ tay đòi ôm.

"Enoch, lần sau ta mới bế con được."

Lucifer cúi người vuốt lại mái tóc vàng rối tung của cậu.

"Lần sau gặp, Enoch chắc sẽ cao đến ngực ta rồi nhỉ?"

Enoch ra sức gật đầu.

"Con sẽ cố gắng lớn thật nhanh!"

Ba ngày nghỉ của hắn đã hết.

Lucifer đành phải tạm biệt Enoch và các tín đồ ở Quang Minh giáo đình, nhanh chóng thu xếp rồi trở về Thiên Đường.

Tâm trạng lúc này của hắn cực tốt, vừa đến Hằng Tinh Thiên, hắn liền ghé thăm cung điện của Sí Thiên Sứ Trưởng để kiếm chút hảo cảm theo thói quen.

Nhưng Lucifer lại bất ngờ nhận được thông báo-

Lucifinil hôm nay xin nghỉ, hắn đã tới Tiểu Thánh Đường.

Michael chậm rãi khuyên nhủ:

"Điện hạ hôm nay tâm trạng không tốt. Ta nghĩ ngươi đừng nên tới làm phiền ngài ấy thì hơn."

Lucifer nhướng mày.

Đang yên đang lành, sao lại vô duyên vô cớ mà tâm trạng không tốt?

Nhớ lại cái đêm đầy náo nhiệt ngày hôm qua, hắn bỗng chốc hiểu ra, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Trên người hắn không có vấn đề gì vì sức chống chịu đủ mạnh.

Nhưng với Lucifinil-kẻ mới chỉ trải qua một lần dục vọng-

Ảnh hưởng chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn hắn rất nhiều.

Không biết tối qua Lucifinil giải quyết thế nào, mà sáng sớm đã chạy đến Tiểu Thánh Đường để tĩnh tâm.

Lucifer bỗng cảm thấy tò mò.

Nếu Thượng Đế nghe được nội dung lời cầu nguyện của Lucifinil..

Không biết liệu ngài có sụp đổ hay không nhỉ?

Hắn không chút do dự mà đổi hướng, không sợ thiên hạ đại loạn mà quyết định đi xem náo nhiệt.

Dù sao thì cũng đâu có điều luật nào cấm thiên sứ mang bảy mỹ đức quyền tự giải quyết nhu cầu của mình đâu cơ chứ.
 
Chỉnh sửa cuối:
52 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Chương 61: Lời Khiêu Chiến Từ Địa Ngục

Tại Tiểu Thánh Đường, Thượng Đế gặp phải nan đề lớn nhất từ trước tới nay.

Làm sao để khuyên giải Lucifinil - người đang mang vẻ mặt tro tàn như mất hết hy vọng - đồng thời nói cho hắn biết rằng chuyện hắn gặp phải thật ra không cần quá để tâm..

Ngay cả thần cũng không biết nên mở lời như thế nào.

Thiên sứ tóc vàng từ sáng sớm đã ngồi bên cạnh Thánh Trì, cúi đầu trầm mặc. Trong đôi mắt xanh xám chỉ còn một mảng ảm đạm, khiến Thượng Đế nhìn mà cũng không khỏi mềm lòng.

Nhưng sau khi tra xét nội dung lời cầu nguyện của Lucifinil, ngay cả Thượng Đế cũng cảm thấy kinh ngạc.

Ngài không hiểu, một linh hồn thuần khiết như Lucifinil sao lại gặp phải chuyện như vậy.

Theo lý mà nói, dục vọng xuất hiện nghĩa là sinh linh bắt đầu truy cầu khoái cảm cùng tiếp xúc thân thể. Thế nhưng Lucifinil nhiều năm qua luôn tự kiềm chế, giữ mình theo lễ, tuyệt đối không đến mức sinh ra ý niệm mãnh liệt như thế.

Khi biết Lucifinil đã giải quyết vấn đề ngày hôm qua ra sao, lần đầu tiên Thượng Đế có cảm giác.. Không nỡ nhìn thẳng.

Ngay cả người phàm bình thường cũng chưa chắc ngây thơ đến mức ấy.

"Lucy, ngươi không hiểu là vì ngươi chưa từng được tiếp xúc với phương diện này."

Thượng Đế dùng giọng điệu hiếm hoi dịu dàng để trấn an hắn.

Nhưng cơ thể Lucifinil lại khẽ run lên, đầu cúi xuống càng thấp.

"Thượng Đế.. Là ta đã xúc phạm điều cấm kỵ của một thiên sứ. Ta không nên bị thứ dục vọng đáng khinh này mê hoặc, càng không nên.."

Môi hắn mím chặt.

Sắc mặt tái nhợt dần nhuốm đỏ vì xấu hổ, đến mức không dám nhìn về phía Thượng Đế.

Thượng Đế cố tìm lời an ủi.

"Ta đã thấy sự nhẫn nại và tự chế của ngươi. Ngươi vẫn là thiên sứ mà ta yêu quý nhất. Ngươi không cần vì lỗi lầm vốn không thuộc về mình mà phiền não. Hãy xem nó như tâm ma để rèn luyện, ta nghĩ ngươi nhất định có thể khống chế được."

Lucifinil ngẩn ra.

"Khống chế nó?"

Chẳng lẽ ý của Thượng Đế là.. Trải nghiệm thêm vài lần, rồi học cách kiểm soát?

Nghe được nhịp tim hỗn loạn của hắn, Thượng Đế lập tức đổi đề tài.

"Ái dục là một trong bảy tội. Nó sinh ra từ một phần linh hồn, giống như lười biếng hay phẫn nộ. Thiên sứ học được cách khắc chế nó sẽ có được tâm hồn thuần khiết, không bị mặt tối quấy nhiễu."

Ngài khẽ vuốt mái tóc dài của Lucifinil trong hư không, dùng giọng điệu như nhìn thấu chân lý của thế gian.

"Lucy, không có sinh linh nào sánh được với ngươi. Ái dục ban đầu vốn bắt nguồn từ ái mộ. Nếu trong lòng ngươi không có tình yêu, tự nhiên cũng sẽ không có dục vọng."

Lucifinil cố gắng tiêu hóa những lời ấy.

"Ý ngài là.. Chỉ cần ta không yêu mến bất cứ sinh linh nào, thì ta sẽ không cần phải lo lắng đến việc phải kiềm chế dục vọng nữa?"

Thượng Đế ngây người trầm mặc.

Sao càng khuyên càng cảm thấy sai sai vậy?

Lucifinil lại hỏi:

"Thượng Đế, ngài từng nếm trải cảm giác ấy chưa? Ta nên làm gì để có thể vượt qua được nó?"

Thượng Đế rất muốn làm gì đó để khiến cho Lucifinil tỉnh táo lại.

Ngài chưa từng phát sinh quan hệ với Eve, cũng chưa từng để Eve sinh ra Messiah. Lấy đâu ra lịch sử tình cảm hay trải nghiệm dục vọng?

Nhưng để giữ gìn thể diện đang lung lay, Thượng Đế liền nghiêm nghị đáp:

"Thế gian có thất tình lục dục. Dù ta không thể trực tiếp cảm nhận, nhưng ta lại nghe thấy được hết thảy, cũng có thể lý giải được toàn bộ. Chỉ là quan niệm của ta chưa chắc đã thích hợp với ngươi."

Lucifinil hoàn toàn suy sụp, quay về trạng thái u ám ban đầu.

Hắn quyết định phải tự mình lĩnh ngộ chân lý của ái dục rồi mới bước chân ra ngoài.

* * *

Thu lại thần thức nghe lén, Lucifer đang ở trong một phòng cầu nguyện nhỏ khác ở Tiểu Thánh Đường, suýt chút nữa thì bị Thượng Đế làm cho cười chết.

Thượng Đế - người chưa từng trải qua bất cứ thứ gì lên quan đến ái dục - lại đi dạy dỗ Lucifinil, một tờ giấy trắng.

Đây chẳng phải là sai lầm chết người sao?

Không ai hiểu Lucifinil của quá khứ bằng hắn.

Ở trong Suối Sinh Mệnh, mỗi lần triền miên đều là do hắn chủ động. Nếu không, với sự ngây thơ của Lucifinil, cho dù có bị dục hỏa đốt chết thì cũng chẳng biết nên giải quyết vấn đề như thế nào.

Qua những lời vừa rồi, Lucifer gần như có thể tưởng tượng được hôm qua Lucifinil đã thảm đến mức nào. Phải ham muốn ra sao mới phải dùng đủ loại biện pháp mất mặt nào đó để giải tỏa dục vọng.

Hắn bắt đầu thấy rục rịch.

Có lẽ sau này, hắn có thể tìm thời cơ thích hợp để dẫn lối cho đối phương mới được.

Ngươi không phải muốn khống chế dục vọng sao?

Trải nghiệm thêm vài lần là hiểu ngay.

Nghĩ là làm - đó luôn là phong cách của Lucifer.

Cuộc sống ở Thiên Đường quá mức quy củ và cứng nhắc. Cho dù muốn tìm tình nhân, hắn cũng chẳng để mắt tới ai ngoài Lucifinil.

Vì tìm kiếm thú vui, thỉnh thoảng hắn vẫn tự giải tỏa trong cung điện.

Mỗi lần nghĩ đến Lucifinil cũng đang cảm nhận giống mình, Lucifer đều sinh ra một cảm giác kích thích khó tả.

Tựa như soi gương, nhìn thấy một bản thân khác đang đỏ mặt.

Thật sự quá mỹ vị.

Khóe mắt Lucifer tràn đầy ý cười.

Oán khí bị Lucifinil và Thượng Đế áp chế bấy lâu cũng tiêu tán không ít.

Vì thế, số lần Lucifinil đến Tiểu Thánh Đường ngày càng nhiều.

* * *

Mọi lời cầu nguyện trong tam giới gửi đến Thượng Đế đều rơi vào trạng thái không hồi đáp.

Toàn bộ tâm trí của Thượng Đế đều dồn vào việc trấn an Lucifinil.

Ngài nhiều lần kiểm tra linh hồn hắn, phát hiện dục vọng kia không phải là do ngoại vật gây nên.

Mà là vào những đêm khuya tĩnh lặng.

Lucifinil đang ở trong cung điện thì cơ thể bỗng xuất hiện phản ứng.

Đáy mắt nhiễm sắc thái động tình.

Thân thể trở nên nhạy cảm đến cực điểm.

Hơn nữa tình trạng ngày càng nghiêm trọng.

Thậm chí không cần hắn tự giải tỏa, dục vọng cũng có thể tự phát tiết.

Mỗi khi như vậy, Sí Thiên Sứ Trưởng chỉ biết co mình trong chăn trên giường.

Dù Thượng Đế gọi, hắn cũng không đáp.

Sau nhiều lần chứng kiến cấp trên luôn đúng giờ nay lại liên tục đến trễ, Michael dù chậm hiểu đến đâu cũng nhận ra có chuyện gì đó không ổn.

Huống hồ hắn vốn cũng chẳng hề chậm hiểu.

Michael âm thầm quan sát Lucifinil.

Sắc mặt hắn ngày càng lạnh nhạt.

Michael bất giác rùng mình.

Trước kia, ít nhất khi tâm trạng tốt, khí thế của cấp trên còn dịu đi đôi chút.

Còn bây giờ..

Áp suất thấp liên tục bao phủ. Làm việc bên cạnh hắn chẳng khác nào đứng trên chiến trường chờ lệnh.

Sau khi kết thúc công việc, Michael liền ngay lập tức chặn hắn lại.

"Điện hạ, nếu ngài có thời gian, ta nghĩ ngài nên đi giải sầu một chuyến. Cứ vùi đầu vào công việc như thế này cũng không thể khiến cho tâm trạng của ngài khá hơn đâu."

Lucifinil nhìn hắn một lúc rồi thản nhiên nói:

"Hiện tại ta chỉ đi muốn tìm lũ ác ma rồi tẩn cho chúng một trận."

Đầu của Michael lại trở nên đau nhức.

"Chẳng phải ngài có pho tượng thủy tinh sao? Ngài hoàn toàn có thể tới Địa Ngục một chuyến."

Sát khí của điện hạ nặng như vậy..

Rốt cuộc là cái tên ác ma nào đã chọc giận cấp trên của hắn tới mức ấy?

Lucifinil chấp nhận đề nghị của Michael, tiếp tục hoàn thiện công việc còn dang dở với pho tượng thủy tinh.

Không lâu sau, một thân thể thủy tinh hoàn mỹ đã được tạo thành.

Sức mạnh tín ngưỡng màu vàng kim quấn quanh khối thân thể thủy tinh.

Khi Lucifinil làm phép nhập vào, sức mạnh lập tức dung hợp một cách hoàn mỹ.

Sau một khoảng thời gian thích nghi ngắn ngủi, thực lực của hắn chỉ còn bị áp chế xuống bảy phần.

Vốn dĩ Lucifinil không có ý định vội vã như vậy.

Ít nhất hắn muốn điều chỉnh cơ thể đến trạng thái tốt hơn rồi mới xuất phát.

Hắn không phải kẻ hữu dũng vô mưu.

Ác ma dưới Địa Ngục quá đông. Thực lực không đủ rất dễ bị biến thành con mồi bị vây chết.

Nhưng đúng lúc đó, Lucifer lại xuất hiện trong mộng của hắn.

Chiến ý cùng lửa giận trong Lucifinil lập tức bùng lên đến đỉnh điểm.

Một cuộc truy sát lại lần nữa bắt đầu.

Lucifer dựa vào hiểu biết về địa hình dưới Địa Ngục, chạy thẳng một mạch từ Thiên Đường trong mộng xuống Địa Ngục.

Hắn vòng qua vô số ngã rẽ, cố tình dẫn cho Lucifinil lạc lối.

Đúng lúc Lucifinil đang tìm kiếm tên ác ma tóc bạc kia, tầm mắt hắn bỗng tối sầm.

Một bàn tay lạnh lẽo che kín đôi mắt hắn.

Cơ thể đối phương áp sát từ phía sau, không để lại chút khe hở nào.

Sự tiếp xúc thân mật ấy khiến cơ thể vốn đã nhạy cảm của Lucifinil ngay lập tức nóng lên.

Cái khí chất dị thường kia..

Dù không cần nhìn, hắn cũng đã đoán ra được.

Chính là tên ác ma tóc bạc đáng ghét đó.

Nếu xét về sức mê hoặc, Lucifinil chưa từng thấy ác ma nào giống như hắn.

Tựa như lúc nào cũng đang phát tình vậy.

Giọng nói trầm thấp của ác ma vang lên tựa như lời nguyền.

"Lucifinil thân ái, ngươi đến địa ngục để tìm ta sao?"

Lucifinil cười lạnh.

"Ngươi dám đảm bảo sẽ không chạy?"

Ác ma chưa từng bị hắn bắt được bật cười trong sự sung sướng.

"Nếu bị ngươi bắt được trong mộng thì còn gì thú vị nữa? Ngươi phải bắt được ta ở ngoài hiện thực thì mới tính là lợi hại chứ."

Trước khi cảnh trong mộng tan vỡ hoàn toàn, hắn chậm rãi cắn nhẹ lên chiếc gáy trắng nõn của Lucifinil.

Bàn tay rời khỏi tầm mắt hắn, chậm rãi dừng nơi bụng dưới săn chắc của hắn một lúc.

Hành động này của Lucifer vô cùng càn rỡ, tựa như một lời khiêu khích.

"Ước định trước nhé, đừng tìm Thượng Đế giúp đỡ. Ngươi nên tự dùng bản lĩnh của chính mình để đến bắt ta."

Trước khi Lucifinil nổi giận, đôi tay hắn đã tan thành bọt nước.

"Vậy thì.. Ta sẽ chờ ngươi ở nơi sâu nhất dưới Địa Ngục."

"Đừng làm ta thất vọng."

Lucifinil đột ngột quay đầu.

Cảnh sắc dưới Địa Ngục cùng cung điện xa hoa lập tức vỡ vụn thành hư ảo.

* * *

Tỉnh mộng.

Lucifinil trầm mặc suy nghĩ một lúc, sau đó liền quyết định dùng sạch kỳ nghỉ mấy trăm năm tích lũy của mình.

Thượng Đế không hỏi lý do hắn xin nghỉ.

Ngài chỉ nói:

"Ta thấy trên người ngươi có sự Phẫn Nộ. Lucy, ngươi có thể tới địa ngục một chuyến để giải sầu, nhưng cũng đừng để cảm xúc lấn át mất lý trí của chính mình. Ta hy vọng sau khi ngươi trở về, ngươi vẫn là một vị Sí Thiên Sứ Trưởng hoàn mỹ."

Tảng đá lớn trong lòng Lucifinil rối cuộc cũng rơi xuống.

Ngay cả Michael còn nhìn ra được cảm xúc bất thường của hắn.

Thượng Đế sao có thể không biết?

Việc Thượng Đế cho phép hắn đi giải sầu đã là một sự thiên vị rất lớn rồi.

Lucifinil cuối cùng cũng lộ ra nụ cười hiếm hoi trong nhiều ngày.

"Thượng Đế, ta sẽ không để sự Phẫn Nộ chi phối chính mình. Ta cũng sẽ học cách khắc chế, học cách thích nghi, để trở thành một Sí Thiên Sứ Trưởng danh xứng với thực, người đứng đầu hoàn mỹ tuân thủ bảy mỹ đức trên Thiên Đường."

Thượng Đế thỏa mãn gật đầu.

"Đi đi."

Địa Ngục là nơi ngay cả Thượng Đế cũng không muốn chủ động chú ý tới quá nhiều.

Lucifinil đi một chuyến cũng tốt.

Ít nhất trên Thiên Đường sẽ có một lượng tin tức chân thực truyền về, thay vì bị đám ác ma kia dùng những lời ngon tiếng ngọt dối trá nào đó để lừa gạt.

* * *

Ở phía bên kia của Thiên Đường.

Kẻ vừa hạ chiến thư - Lucifer - lại đang vùi đầu vào công cuộc viết lách.

Công việc ở thư viện bận đến mức hắn không ngẩng đầu nổi.

Viện trưởng học viện cũng đã nói rất rõ ràng.

Hắn tạm thời không còn thuộc quyền quản lý của Trí Thiên Sứ Trưởng nữa.

Thế nên muốn xin nghỉ sao? Trước tiên cứ phải làm xong hết việc đi cái đã.

Lucifer bất lực thở dài. Trong lòng âm thầm suy nghĩ:

Lucifinil..

Ngươi cứ đi trước đi.

Sớm thôi, ta sẽ tới Địa Ngục để tìm ngươi sau.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back