1 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
68 0
Bản thân tui viết nhật ký từ lớp 3, 4 hay sao đó. Mà siêng lắm, viết tới gần hết cấp 2. Lên cấp 3 viết ít lại tại học quá, đại học trở lên là có hứng ghi sự kiện quan trọng hoặc cảm xúc lắm luôn mới viết đó.

Nhưng tui thật sự không dám đọc lại luôn, cứ lâu lâu lật vài trang ra đọc là thấy mắc cỡ cực kỳ luôn trời ạ.

Nên tui thắc mắc mọi người có thật sự đọc lại những trang nhật ký của mình không :))
 
7,261 ❤︎ Bài viết: 1959 Tìm chủ đề
Bản thân tui viết nhật ký từ lớp 3, 4 hay sao đó. Mà siêng lắm, viết tới gần hết cấp 2. Lên cấp 3 viết ít lại tại học quá, đại học trở lên là có hứng ghi sự kiện quan trọng hoặc cảm xúc lắm luôn mới viết đó.

Nhưng tui thật sự không dám đọc lại luôn, cứ lâu lâu lật vài trang ra đọc là thấy mắc cỡ cực kỳ luôn trời ạ.

Nên tui thắc mắc mọi người có thật sự đọc lại những trang nhật ký của mình không :))

Đọc lại tui thấy mắc cỡ chớ sao. Hổng ngờ hồi đó, mình 3 chấm thực sự..

Còn dựng hẳn cả ngôn tình trong nhật kí kết hôn cùng oppa nữa kìa
 
7,992 ❤︎ Bài viết: 1735 Tìm chủ đề
Bản thân tui viết nhật ký từ lớp 3, 4 hay sao đó. Mà siêng lắm, viết tới gần hết cấp 2. Lên cấp 3 viết ít lại tại học quá, đại học trở lên là có hứng ghi sự kiện quan trọng hoặc cảm xúc lắm luôn mới viết đó.

Nhưng tui thật sự không dám đọc lại luôn, cứ lâu lâu lật vài trang ra đọc là thấy mắc cỡ cực kỳ luôn trời ạ.

Nên tui thắc mắc mọi người có thật sự đọc lại những trang nhật ký của mình không :))

Lúc viết thì nghĩ nó cảm xúc dữ lắm, đọc lại thấy mắc cười nhiều hơn mắc cỡ, tại mấy lúc buồn bả viết thì viết nó sến rện nó dạt dào mà nó bi thương thôi rồi luôn. Nhưng đến khi đọc lại, lúc đó đã hết mớ cảm xúc đó rồi mới thấy: Má sao mà mình yếu đuối với viết cái gì vậy trời. Riết dần là cứ viết thôi k dám đọc nữa, tại hong viết thì cứ bị bức bối k nói k kể được với ai, nên phải viết để xả cảm xúc. Nhưng từ đó viết xong thì 1 là xé hai là vứt thùng rác, tại nghĩ đến cảnh mốt có chuyện gì để ngta đọc được chắc quê xỉu kkkkkkkkk
 
7,261 ❤︎ Bài viết: 1959 Tìm chủ đề
Lúc viết thì nghĩ nó cảm xúc dữ lắm, đọc lại thấy mắc cười nhiều hơn mắc cỡ, tại mấy lúc buồn bả viết thì viết nó sến rện nó dạt dào mà nó bi thương thôi rồi luôn. Nhưng đến khi đọc lại, lúc đó đã hết mớ cảm xúc đó rồi mới thấy: Má sao mà mình yếu đuối với viết cái gì vậy trời. Riết dần là cứ viết thôi k dám đọc nữa, tại hong viết thì cứ bị bức bối k nói k kể được với ai, nên phải viết để xả cảm xúc. Nhưng từ đó viết xong thì 1 là xé hai là vứt thùng rác, tại nghĩ đến cảnh mốt có chuyện gì để ngta đọc được chắc quê xỉu kkkkkkkkk

Tui thủ tiêu liền

Chứ ko đội 9 cái quần còn thấy nhục
 
1,060 ❤︎ Bài viết: 1743 Tìm chủ đề
Lúc viết thì nghĩ nó cảm xúc dữ lắm, đọc lại thấy mắc cười nhiều hơn mắc cỡ, tại mấy lúc buồn bả viết thì viết nó sến rện nó dạt dào mà nó bi thương thôi rồi luôn. Nhưng đến khi đọc lại, lúc đó đã hết mớ cảm xúc đó rồi mới thấy: Má sao mà mình yếu đuối với viết cái gì vậy trời. Riết dần là cứ viết thôi k dám đọc nữa, tại hong viết thì cứ bị bức bối k nói k kể được với ai, nên phải viết để xả cảm xúc. Nhưng từ đó viết xong thì 1 là xé hai là vứt thùng rác, tại nghĩ đến cảnh mốt có chuyện gì để ngta đọc được chắc quê xỉu kkkkkkkkk

Giống tui, cười k thấy mặt trời nữa luôn!
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back