Chương 219
- Khi Ma Vương đặt Ma Ấn lên người tao, lão có cho tao cơ hội được lựa chọn không? Tao chỉ giết một con bướm mà thôi, chẳng lẽ mày chưa từng giết một thứ gì đó hay sao? Mày cũng đã giết cả đống binh sĩ Liên bang rồi còn gì?
- Nhưng đó là chiến tranh, họ định tước đoạt mạng sống của tôi. Con bướm mới sinh kia thì có tội tình gì, sao anh lại bắt mẹ ăn thịt con?
- Tao chỉ muốn thử nghiệm sức mạnh của mình xem tao có thể thao túng một linh hồn đến đâu. Một con bướm bé nhỏ là điểm khởi đầu cho một hành trình vĩ đại mà mày sẽ không thể tưởng tượng đích đến của nó đâu.
- Tôi là một robot, tôi không tưởng tượng, nhưng tôi không thích con người của anh hiện nay.
Bị Bông nhìn về phía ngọn núi nơi Ma Vương đang tọa trấn, lẩm bẩm:
- Anh có đoán ra được tại sao Ma Vương cứ ở mãi trên núi mà không đuổi theo chúng ta không?
Câu hỏi ấy thật khác thường, nhưng Lucifer vốn là người thông minh sáng suốt, vừa nghe xong đã hiểu ý.
- Mày ám chỉ lão đang làm điều gì mờ ám?
- Hoặc lão đang bị thương.
Ánh mắt của Lucifer sáng lên:
- Mày nói đúng, hôm đó lão bị Alice tấn công, chỉ thiếu chút nữa đã thiệt mạng. Cô ta chặt đứt cánh tay của lão, đâm kiếm vào tim lão, Tiên Lực Cuồng Phong xâm nhập trí não suýt nữa khiến lão phát điên, chắc trong thời gian ngắn chưa thể khôi phục lại được. Lão đánh nhau với chúng ta, vết thương càng nặng, có lẽ giờ này đang vật vã trị thương. Chúng ta cần phải quay lại ngay mới được.
- Tôi không nghĩ vậy. Nếu vết thương của lão có thể tự lành qua thời gian thì nó phải lành rồi mới phải. Khả năng rất lớn là nó chẳng những không thể tự lành mà càng để lâu càng nặng hơn.
Tuy Bị Bông không nhìn ra đúng vấn đề mà Ma Vương đang gặp phải, nhưng câu kết luận lại hoàn toàn chính xác. Cái này người ta gọi là sai phương pháp nhưng lại đúng kết quả.
Ma Vương không hề bị thương, cơ thể của lão hết sức khỏe mạnh. Vấn đề nằm ở chỗ Alice thông qua Ma Ấn đã xâm nhập được vào trí não của Ma Vương, để lại dấu ấn Tiên Lực Cuồng Phong trong người lão, dấu ấn này ngày càng mạnh lên theo thời gian làm Ma Vương phải hết sức vất vả mới khống chế được. Lão ở lại trên ngọn núi này cốt là để tìm cách phong ấn Tiên Lực Cuồng Phong. Nếu thả nó ra, Alice sẽ nhìn thấy vị trí của lão và lúc ấy mới thật là tai họa.
Bị Bông nhìn về ngọn núi, nói với vẻ kiên quyết:
- Chúng ta chờ ở đây, thi gan với lão xem bên nào gục ngã trước.
Lucifer nhìn vết thương ngày càng nặng trên người Bị Bông, thốt lên:
- Mày trụ được à?
- Tôi không chắc lắm, vì thế nên tôi mới bảo cần phải xem ai sẽ gục ngã trước.
Bị Bông tự biết tình hình mình đang rất tồi tệ, nhanh thì một ngày, chậm thì ba ngày sẽ không hoạt động được nữa. Điều kiện thời tiết ở Ganymede cực kỳ khắc nghiệt, rất có hại cho máy móc, nó phải liên tục vận dụng năng lượng hạt nhân để phá lớp băng cứng đóng trên cơ thể, tuy nhiên đây cũng không phải là cách lâu dài.
Ngày đầu tiên trôi qua yên an. Sang ngày thứ hai, một cơn bão tuyết kinh khủng ập đến, cuốn theo các tảng băng to bằng cái bàn, nếu bị đập trúng thì đến voi cũng phải chết. Cả bầu trời đều chìm trong giông bão không còn nơi nào trốn tránh được hết. Lucifer trừng mắt, chia thanh Tam Đầu Thú ra làm ba phần cắm ở ba góc quây lấy gã và Bị Bông, tạo thành hàng rào bảo hộ. Bản thân gã đứng trong giông bão, khói đen nổi lên cuồn cuộn, trên đầu có người khổng lồ cầm kiếm trấn thủ, lúc nào gió to quá lại chiếm xuống một kiếm để đánh tan cơn gió. Giữ trận được nửa ngày, thật không ngờ cơn bão nổi lên càng lúc càng mạnh. Bị Bông nhìn về ngọn núi lúc ấy đã hoàn toàn bị băng tuyết che lấp, lẩm bẩm:
- Nếu ở đây đã tồi tệ như vậy, thì trên đó còn kinh khủng đến mức nào?
Sang ngày hôm sau, cơn bão mạnh gấp đôi lúc đầu, uy lực kinh khủng không sao tưởng tượng được. Bị Bông hét lên, nói với Lucifer:
- Cẩn thận.
Lucifer gào lên hỏi lại:
- Chuyện gì?
- Ma Vương.. Lão có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào.
- Trong cơn bão này à?
- Chính vì có bão nên lão phải xuất hiện. Thời tiết này quá tồi tệ, không thể ở lại lâu hơn được. Lão ta sẽ phải rời khỏi Ganymede, nhưng trước khi rời khỏi đây sẽ tranh thủ giết chết chúng ta để diệt trừ hậu họa.
Còn chưa nói xong, một thanh kiếm khủng khiếp đã bổ xuống. Lucifer hốt hoảng gọi Tam Đầu Thú ra đỡ nhưng bị đánh bay, thanh kiếm kia tiện đà bổ xuống đầu Bị Bông. Bị Bông vẫn ngồi yên một chỗ. Gương mặt của nó tràn ngập vẻ bình tĩnh. Nó đã biết trước chuyện này sẽ đến và có kế hoạch đối phó. Nó không bỏ chạy. Trên tay nó từ lúc nào đã cầm sẵn chân phải của Chúa Tể Vũ Trụ. Nó dùng cả hai tay đưa cái chân của Chúa Tể Vũ Trụ lên, lúc hai vật chạm nhau, thanh kiếm khổng lồ kia tan vỡ, trong gió tuyết Ma Vương kêu lên một tiếng đau đớn, người bị hất văng ra xa và bị gió thổi đi vài chục mét.
Vốn Ma Vương ở giữa tâm bão, cảm thấy không trụ được lâu hơn đành phải rời khỏi đỉnh núi, tiện đường bèn âm mưu giết chết hai kẻ theo bám đáng ghét, ai ngờ trên người Bị Bông lại mang theo bốn phần cơ thể của Chúa Tể Vũ Trụ là thứ vũ khí lợi hại nhất hiện nay, ngay cả người khổng lồ do Ma Ấn tạo ra cũng không chống đỡ được.
Trong sát na ấy, hàng rào phong ấn Tiên Lực Cuồng Phong trong người Ma Vương bị thủng mất một điểm, Alice đang ở cách xa đó hai trăm năm ánh sáng lập tức cảm nhận được, cô hơi rùng mình, định nhân cơ hội ấy khống chế Ma Vương nhưng hắn đã kịp bịt lại lỗ hổng, sợi dây liên hệ mong manh bị chặt đứt. Ma Vương cảm nhận được nguy hiểm, sắc mặt xanh lét như tàu lá. Trên đời này ngoại trừ Alice, không ai khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi đến thế.
Còn đang run rẩy, đã thấy từ giữa cơn bão điên cuồng một thanh kiếm lớn chém xuống, hóa ra Lucifer nhân cơ hội Ma Vương phân tâm liền phản đòn. Tốc độ ra đòn rất nhanh, Ma Vương liền đưa Vương Kiếm lên đỡ, đúng lúc ấy từ sau lưng một vật gì đó quật tới. Vật này thật kỳ lạ, di chuyển không tiếng động, tựa như không tồn tại. Ma Vương bị vật ấy đập trúng, cơ thể như muốn đứt làm đôi, máu phun ra đỏ thẫm.
- Nhưng đó là chiến tranh, họ định tước đoạt mạng sống của tôi. Con bướm mới sinh kia thì có tội tình gì, sao anh lại bắt mẹ ăn thịt con?
- Tao chỉ muốn thử nghiệm sức mạnh của mình xem tao có thể thao túng một linh hồn đến đâu. Một con bướm bé nhỏ là điểm khởi đầu cho một hành trình vĩ đại mà mày sẽ không thể tưởng tượng đích đến của nó đâu.
- Tôi là một robot, tôi không tưởng tượng, nhưng tôi không thích con người của anh hiện nay.
Bị Bông nhìn về phía ngọn núi nơi Ma Vương đang tọa trấn, lẩm bẩm:
- Anh có đoán ra được tại sao Ma Vương cứ ở mãi trên núi mà không đuổi theo chúng ta không?
Câu hỏi ấy thật khác thường, nhưng Lucifer vốn là người thông minh sáng suốt, vừa nghe xong đã hiểu ý.
- Mày ám chỉ lão đang làm điều gì mờ ám?
- Hoặc lão đang bị thương.
Ánh mắt của Lucifer sáng lên:
- Mày nói đúng, hôm đó lão bị Alice tấn công, chỉ thiếu chút nữa đã thiệt mạng. Cô ta chặt đứt cánh tay của lão, đâm kiếm vào tim lão, Tiên Lực Cuồng Phong xâm nhập trí não suýt nữa khiến lão phát điên, chắc trong thời gian ngắn chưa thể khôi phục lại được. Lão đánh nhau với chúng ta, vết thương càng nặng, có lẽ giờ này đang vật vã trị thương. Chúng ta cần phải quay lại ngay mới được.
- Tôi không nghĩ vậy. Nếu vết thương của lão có thể tự lành qua thời gian thì nó phải lành rồi mới phải. Khả năng rất lớn là nó chẳng những không thể tự lành mà càng để lâu càng nặng hơn.
Tuy Bị Bông không nhìn ra đúng vấn đề mà Ma Vương đang gặp phải, nhưng câu kết luận lại hoàn toàn chính xác. Cái này người ta gọi là sai phương pháp nhưng lại đúng kết quả.
Ma Vương không hề bị thương, cơ thể của lão hết sức khỏe mạnh. Vấn đề nằm ở chỗ Alice thông qua Ma Ấn đã xâm nhập được vào trí não của Ma Vương, để lại dấu ấn Tiên Lực Cuồng Phong trong người lão, dấu ấn này ngày càng mạnh lên theo thời gian làm Ma Vương phải hết sức vất vả mới khống chế được. Lão ở lại trên ngọn núi này cốt là để tìm cách phong ấn Tiên Lực Cuồng Phong. Nếu thả nó ra, Alice sẽ nhìn thấy vị trí của lão và lúc ấy mới thật là tai họa.
Bị Bông nhìn về ngọn núi, nói với vẻ kiên quyết:
- Chúng ta chờ ở đây, thi gan với lão xem bên nào gục ngã trước.
Lucifer nhìn vết thương ngày càng nặng trên người Bị Bông, thốt lên:
- Mày trụ được à?
- Tôi không chắc lắm, vì thế nên tôi mới bảo cần phải xem ai sẽ gục ngã trước.
Bị Bông tự biết tình hình mình đang rất tồi tệ, nhanh thì một ngày, chậm thì ba ngày sẽ không hoạt động được nữa. Điều kiện thời tiết ở Ganymede cực kỳ khắc nghiệt, rất có hại cho máy móc, nó phải liên tục vận dụng năng lượng hạt nhân để phá lớp băng cứng đóng trên cơ thể, tuy nhiên đây cũng không phải là cách lâu dài.
Ngày đầu tiên trôi qua yên an. Sang ngày thứ hai, một cơn bão tuyết kinh khủng ập đến, cuốn theo các tảng băng to bằng cái bàn, nếu bị đập trúng thì đến voi cũng phải chết. Cả bầu trời đều chìm trong giông bão không còn nơi nào trốn tránh được hết. Lucifer trừng mắt, chia thanh Tam Đầu Thú ra làm ba phần cắm ở ba góc quây lấy gã và Bị Bông, tạo thành hàng rào bảo hộ. Bản thân gã đứng trong giông bão, khói đen nổi lên cuồn cuộn, trên đầu có người khổng lồ cầm kiếm trấn thủ, lúc nào gió to quá lại chiếm xuống một kiếm để đánh tan cơn gió. Giữ trận được nửa ngày, thật không ngờ cơn bão nổi lên càng lúc càng mạnh. Bị Bông nhìn về ngọn núi lúc ấy đã hoàn toàn bị băng tuyết che lấp, lẩm bẩm:
- Nếu ở đây đã tồi tệ như vậy, thì trên đó còn kinh khủng đến mức nào?
Sang ngày hôm sau, cơn bão mạnh gấp đôi lúc đầu, uy lực kinh khủng không sao tưởng tượng được. Bị Bông hét lên, nói với Lucifer:
- Cẩn thận.
Lucifer gào lên hỏi lại:
- Chuyện gì?
- Ma Vương.. Lão có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào.
- Trong cơn bão này à?
- Chính vì có bão nên lão phải xuất hiện. Thời tiết này quá tồi tệ, không thể ở lại lâu hơn được. Lão ta sẽ phải rời khỏi Ganymede, nhưng trước khi rời khỏi đây sẽ tranh thủ giết chết chúng ta để diệt trừ hậu họa.
Còn chưa nói xong, một thanh kiếm khủng khiếp đã bổ xuống. Lucifer hốt hoảng gọi Tam Đầu Thú ra đỡ nhưng bị đánh bay, thanh kiếm kia tiện đà bổ xuống đầu Bị Bông. Bị Bông vẫn ngồi yên một chỗ. Gương mặt của nó tràn ngập vẻ bình tĩnh. Nó đã biết trước chuyện này sẽ đến và có kế hoạch đối phó. Nó không bỏ chạy. Trên tay nó từ lúc nào đã cầm sẵn chân phải của Chúa Tể Vũ Trụ. Nó dùng cả hai tay đưa cái chân của Chúa Tể Vũ Trụ lên, lúc hai vật chạm nhau, thanh kiếm khổng lồ kia tan vỡ, trong gió tuyết Ma Vương kêu lên một tiếng đau đớn, người bị hất văng ra xa và bị gió thổi đi vài chục mét.
Vốn Ma Vương ở giữa tâm bão, cảm thấy không trụ được lâu hơn đành phải rời khỏi đỉnh núi, tiện đường bèn âm mưu giết chết hai kẻ theo bám đáng ghét, ai ngờ trên người Bị Bông lại mang theo bốn phần cơ thể của Chúa Tể Vũ Trụ là thứ vũ khí lợi hại nhất hiện nay, ngay cả người khổng lồ do Ma Ấn tạo ra cũng không chống đỡ được.
Trong sát na ấy, hàng rào phong ấn Tiên Lực Cuồng Phong trong người Ma Vương bị thủng mất một điểm, Alice đang ở cách xa đó hai trăm năm ánh sáng lập tức cảm nhận được, cô hơi rùng mình, định nhân cơ hội ấy khống chế Ma Vương nhưng hắn đã kịp bịt lại lỗ hổng, sợi dây liên hệ mong manh bị chặt đứt. Ma Vương cảm nhận được nguy hiểm, sắc mặt xanh lét như tàu lá. Trên đời này ngoại trừ Alice, không ai khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi đến thế.
Còn đang run rẩy, đã thấy từ giữa cơn bão điên cuồng một thanh kiếm lớn chém xuống, hóa ra Lucifer nhân cơ hội Ma Vương phân tâm liền phản đòn. Tốc độ ra đòn rất nhanh, Ma Vương liền đưa Vương Kiếm lên đỡ, đúng lúc ấy từ sau lưng một vật gì đó quật tới. Vật này thật kỳ lạ, di chuyển không tiếng động, tựa như không tồn tại. Ma Vương bị vật ấy đập trúng, cơ thể như muốn đứt làm đôi, máu phun ra đỏ thẫm.
