827 ❤︎ Bài viết: 216 Tìm chủ đề
Bạo lực học đường bây giờ là vấn nạn chứ không còn là chuyện của trẻ con.

Đến trường bây giờ còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với ra ngoài xã hội. Các con còn quá nhỏ không có sức mạnh cũng như kiến thức để chống lại những thế lực ngầm. Trẻ con bây giờ cho tiếp xúc quá nhiều, quá sớm với thông tin với mạng xã hội. Cái gì cũng là trào lưu cũng là hot hít các con biết làm sao khi tất cả các bạn ai cũng biết trừ mình.

Cha mẹ chỉ mãi mê làm việc, lo kiếm tiền, lo trang trải cuộc sống vì thế họ lại vô tình bỏ quên những đứa trẻ thơ đang tuổi ăn tuổi học tuổi lớn chúng nó cũng cần có sự quan tâm chăm sóc và chia sẽ từ người lớn từ ba mẹ. Từ đó, vô hình chung vô tình lại tạo nên những đứa bé ngỗ nghịch không nghe lời chúng bất đầu cuộc sống chèn ép kẻ yếu chơi xấu bạn bè thành thói quen, thêm nữa không ai phân tích cái tốt và cái xấu giúp chúng phân biệt cái nào đúng cái nào sai cả.

Bị đánh, bị móc túi hay bị bắt làm việc, chúng không dám kể lại cho ba mẹ hay người lớn vì sợ nói ra lại càng bị đánh thêm.. Càng tạo nên môi trường độc hại. Không ai phát hiện sớm con bạn có thể bị hoảng sợ dẫn đến tự kĩ đến khi phát hiện thì coi như nữa đời sau bị hủy hoại.. Haizz

Thế giới này quá phức tạp cũng không biết nên làm sao?
 
8,216 ❤︎ Bài viết: 5133 Tìm chủ đề
Bạo lực học đường bây giờ là vấn nạn chứ không còn là chuyện của trẻ con.

Đến trường bây giờ còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với ra ngoài xã hội. Các con còn quá nhỏ không có sức mạnh cũng như kiến thức để chống lại những thế lực ngầm. Trẻ con bây giờ cho tiếp xúc quá nhiều, quá sớm với thông tin với mạng xã hội. Cái gì cũng là trào lưu cũng là hot hít các con biết làm sao khi tất cả các bạn ai cũng biết trừ mình.

Cha mẹ chỉ mãi mê làm việc, lo kiếm tiền, lo trang trải cuộc sống vì thế họ lại vô tình bỏ quên những đứa trẻ thơ đang tuổi ăn tuổi học tuổi lớn chúng nó cũng cần có sự quan tâm chăm sóc và chia sẽ từ người lớn từ ba mẹ. Từ đó, vô hình chung vô tình lại tạo nên những đứa bé ngỗ nghịch không nghe lời chúng bất đầu cuộc sống chèn ép kẻ yếu chơi xấu bạn bè thành thói quen, thêm nữa không ai phân tích cái tốt và cái xấu giúp chúng phân biệt cái nào đúng cái nào sai cả.

Bị đánh, bị móc túi hay bị bắt làm việc, chúng không dám kể lại cho ba mẹ hay người lớn vì sợ nói ra lại càng bị đánh thêm.. Càng tạo nên môi trường độc hại. Không ai phát hiện sớm con bạn có thể bị hoảng sợ dẫn đến tự kĩ đến khi phát hiện thì coi như nữa đời sau bị hủy hoại.. Haizz

Thế giới này quá phức tạp cũng không biết nên làm sao?

Biết làm sao nữa bạn? Xu hướng chung là vậy, mình chỉ còn cách để làm sao con dù không biết cách tự cũng biết cách cần phải sẻ chia với ba mẹ..

Mình thuộc nhóm phụ huynh đi làm xa, mình không có cách ở bên con hàng ngày nhưng mình chỉ có thể nói với con một điều: Ba mẹ dù phải xa các con vì công việc nhưng bất kỳ vấn đề gì của con đều có thể nói cho ba mẹ biết. Dù là bị điểm kém, không hiểu bài, thầy cô hay bất kỳ ai nói với các con điều gì khó hiểu, hay các con cảm thấy điều gì không hợp lý thì đều cần nói với ba mẹ..

Đại loại là như vậy. Mà thật là nhờ lời nhắc ấy mà mình biết được không ít chuyện "kỳ bí". Ví như hồi con mình học lớp 3 tuổi. Có lẽ do bé ăn chậm, chưa kịp ăn xong đã bị cô thu dọn mất, hôm ấy con đã về kể là hôm nay con bị đói. Thế là sau hôm ấy mình phải về để đến tận nơi "nhờ" cô giáo quan tâm với các con hơn chút. Sau đó mình hỏi thì đã không xảy ra vấn đề tương tự.

Có lẽ vì con thấy mách sẽ có người giúp đỡ thật nên từ đó có gì con đều nói. Khi con lớn nhà mình lên lớp 2, cháu của cô giáo làm ngã con mình khiến tay con bị xước, đồng phục của con cũng bị bẩn. Cô giáo có xoa thuốc mỡ và dán băng cho con, thấy con còn khóc lên cô đưa cho con 1 cây kẹo mút, bảo là về có ai hỏi nói là vì mải chơi nên ngã. Tối về mình gọi điện hỏi thì bà kể là con hôm nay bị ngã nên xước tay và bẩn đồ, mình hỏi rõ ràng từ đầu đến đuôi và con kể rành mạch liền. Mình liền bảo bà mai mua trả cô cái kẹo mút rồi nói chuyện với cô, nói chung rất nhẹ nhàng thôi dù sao là trẻ con cả. Cô giáo có lẽ cũng ngại nên từ ấy quan tâm con hẳn.

Nói chung, trẻ con có bị đe dọa nhưng cũng không thể tự bịa ra 1 câu chuyện không có thật một cách trôi chảy, phụ huynh chỉ thấy con kể có chi tiết nào không hợp lý, hỏi xoay vài vòng sẽ ra cả. Khi con đã kể thì mình nên giúp đỡ con triệt để để con hiểu khi kể ra sẽ được giúp đỡ. Nếu từ nhỏ chúng ta không để ý đến con, khi con nói mà chúng ta vì nhiều lý do mà không giúp đỡ cho con thì tất cả sau đó, con sẽ nghĩ, nói ra cũng vô ích.

Đây là suy nghĩ và cách làm của riêng mình thôi, có rất nhiều phụ huynh có cách giải quyết tốt hơn thì có thể chia sẻ, chúng ta cùng học hỏi để giúp đỡ các con <3
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back