Chúng Ta Của Năm Lớp 11 là câu chuyện thanh xuân xoay quanh Khải Nguyên và Khánh Vy – hai con người bắt đầu bằng một lần đổi chỗ ngồi đầy miễn cưỡng và những cuộc đối đầu không ai chịu nhường ai. Từ hiểu lầm, tranh cãi đến những lời nói vô tình làm tổn thương nhau, họ dần bị kéo lại gần qua những buổi kèm học bất đắc dĩ, những lần trực nhật muộn và một cơn mưa cuối chiều khiến cảm xúc lần đầu rung động. Khi ánh mắt không còn vô cảm, khi sự ghen tuông xuất hiện mà chẳng ai chịu thừa nhận, tình cảm tuổi 17 bắt đầu lớn lên trong im lặng. Nhưng thanh xuân không chỉ có những nhịp tim ngọt ngào: Sự xuất hiện của người cũ, những hiểu lầm chồng chất và cái tôi bướng bỉnh khiến cả hai xa cách, làm đau nhau và suýt đánh mất nhau mãi mãi. Chỉ đến khi đối diện với nỗi sợ mất đi người quan trọng, họ mới đủ can đảm nói lời xin lỗi và chính thức nắm tay nhau. Bước vào những ngày cuối cấp, tình yêu ấy phải học cách trưởng thành giữa áp lực gia đình, ước mơ đại học và nỗi lo chia xa. Nguyên không còn là chàng trai lạnh lùng của ngày đầu gặp gỡ, còn Vy cũng không phải cô gái luôn cố mạnh mẽ một mình. Giữa sân trường năm lớp 11, họ nhìn lại một năm đầy nước mắt và nụ cười, để hiểu rằng điều đẹp nhất của tuổi trẻ không chỉ là yêu một người, mà là cùng nhau lớn lên.
Thông tin nhân vật
Nam chính:
Trần Khải Nguyên – lớp 11A1
Học giỏi toàn diện, đặc biệt là Toán – Lý Trầm, lạnh, ít nói, không thích dính líu đến ai
Tiết một của buổi sáng đầu tuần trôi qua trong không khí uể oải quen thuộc. Cả lớp 11A1 lẫn 11A2 học chung phòng vì đang sửa dãy nhà B, nên lúc nào cũng đông hơn bình thường, ồn hơn bình thường.
Dương Hoàng Khánh Vy ngồi chống cằm, xoay cây bút giữa những ngón tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Nắng tháng chín không gắt, rơi xuống bàn học thành những vệt mỏng, làm cô thấy buồn ngủ một cách khó chịu.
"Trật tự nào."
Giọng thầy chủ nhiệm vang lên. Cả lớp im dần.
"Hôm nay thầy đổi chỗ ngồi. Hai lớp học chung, sắp xếp lại cho dễ quản lý."
Một tiếng xì xào nho nhỏ nổi lên.
Khánh Vy thở dài trong lòng. Đổi chỗ - đồng nghĩa với việc phải ngồi cạnh một người lạ. Mà cô thì không giỏi khoản làm quen.
"Danh sách mới thầy đọc, các em nghe cho kỹ."
Tên từng người vang lên, ghế kéo kèn kẹt, tiếng cặp sách va vào bàn nghe chói tai. Khi thầy đọc đến tên mình, Khánh Vy ngẩng đầu.
Cô biết cái tên này. Cả khối 11 không ai là không biết. Học sinh giỏi toàn diện, đặc biệt là Toán – Lý. Ít nói. Lạnh. Và.. Khó gần. Khánh Vy xách cặp đứng dậy, ánh mắt vô thức tìm về phía bàn trong. Ở đó, Trần Khải Nguyên cũng vừa đứng lên. Cậu cao, dáng người gọn gàng, đồng phục luôn chỉnh tề như vừa được ủi xong. Gương mặt không biểu cảm, đôi mắt đen nhìn thẳng về phía trước, như thể chuyện đổi chỗ chẳng liên quan gì đến mình. Hai người đi về cùng một hướng. Khi Khánh Vy đặt cặp xuống bàn, Nguyên đã ngồi sẵn. Cậu dịch ghế sang phải một chút, tạo ra một khoảng cách vừa đủ, không thừa, không thiếu. Không chào hỏi. Không liếc nhìn. Khánh Vy nhướn mày. Coi thường người khác à? Cô kéo ghế ngồi xuống, cố tình để chân ghế kêu "két" một tiếng. Trần Khải Nguyên vẫn không phản ứng. Chỉ cúi xuống mở sách, lật đúng trang, như thể trong không gian này chỉ có mình cậu. Suốt nửa tiết học, Khánh Vy nhiều lần liếc sang bên cạnh. Không phải vì tò mò, mà vì.. Khó chịu. Người gì mà lạnh lùng vừa đủ để khiến người khác thấy mình bị phớt lờ. Đến khi thầy giáo gọi:
"Trần Khải Nguyên, em lên bảng giải câu này."
Nguyên đứng dậy. Động tác gọn gàng, dứt khoát. Cậu cầm phấn, viết từng dòng rõ ràng, mạch lạc. Bài toán khó nhưng cách giải thì ngắn gọn đến mức khiến cả lớp im lặng. Khánh Vy nhìn bảng, rồi nhìn cậu. Giỏi thật. Nhưng ngay sau đó, cô tự nhủ:
Giỏi thì sao chứ?
Khi Nguyên trở về chỗ ngồi, Khánh Vy khẽ nghiêng người, giọng vừa đủ nghe:
"Cậu không biết nói 'xin chào' à?"
Bút trong tay Nguyên khựng lại một chút. Rất nhẹ. Nhưng không thoát khỏi mắt Khánh Vy. Cậu quay sang. Lần đầu tiên ánh mắt hai người chạm nhau. Đôi mắt Nguyên không lạnh như cô tưởng. Chỉ là.. Quá tĩnh. Tĩnh đến mức khiến người đối diện có cảm giác mình đang nói chuyện một mình.
Cô quay đi, không nói thêm câu nào. Nhưng trong lòng đã tự động đóng dấu: Trần Khải Nguyên - đúng kiểu người mình ghét. Ở bàn học đó, giữa hai con người xa lạ, không ai biết rằng.. Chỗ ngồi này sẽ không chỉ thay đổi vị trí của họ trong lớp học. Mà còn là điểm bắt đầu của một năm mà cả hai sẽ không bao giờ quên.
Buổi học trôi qua chậm hơn Khánh Vy nghĩ. Không phải vì bài khó, mà vì người ngồi cạnh cô.. Quá im lặng. Trần Khải Nguyên gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Lật sách không mạnh tay. Viết bài không gõ bút. Thậm chí khi dịch ghế, cậu cũng làm rất khẽ. Một kiểu tồn tại khiến người khác khó chịu vì.. Không thể làm lơ. Đến tiết Toán, thầy giáo phát bài kiểm tra mười lăm phút. Giấy vừa đặt xuống bàn, Khánh Vy đã nhíu mày.
Câu ba là gì vậy?
Cô cắn nhẹ môi, tay dừng trên giấy. Đề không quá khó, nhưng câu ba là dạng cô chưa quen. Cô liếc nhanh sang bên cạnh - chỉ một chút thôi. Bài của Nguyên gần như đã làm xong. Nét chữ gọn gàng, hàng lối thẳng tắp. Khánh Vy quay đi ngay lập tức. Trong lòng có chút bực. Nhìn làm gì. Tự làm đi. Năm phút trôi qua. Mười phút. Cô viết được nửa câu, nhưng càng làm càng rối. Khi tiếng thầy nhắc "còn năm phút", lòng bàn tay Vy bắt đầu hơi ướt. Bỗng, một mảnh giấy nhỏ trượt nhẹ sang phía cô. Khánh Vy giật mình. Cô nhìn xuống. Trên mảnh giấy chỉ có một dòng:
"Áp dụng công thức biến đổi, đừng khai triển trực tiếp." Cô sững lại. Không có chữ ký. Không có lời giải chi tiết. Chỉ một gợi ý ngắn gọn. Khánh Vy ngẩng sang. Trần Khải Nguyên vẫn cúi đầu làm bài. Ánh mắt không liếc qua cô dù chỉ một lần. Là cậu ta sao? Trong đầu Vy hiện lên một cảm giác rất lạ. Không hẳn là cảm kích. Cũng không phải vui. Mà là.. Khó hiểu. Cô cắn môi, nhanh chóng làm theo gợi ý. Mọi thứ thông ra một cách bất ngờ. Khi thầy thu bài, Khánh Vy nhìn mảnh giấy kia thêm một lần nữa, rồi gấp lại, nhét vào cặp.
Ra chơi. Khánh Vy đứng dậy, quay sang bàn trong phía sau, định hỏi bạn thân mượn vở. Khi quay lại chỗ ngồi, cô thấy Nguyên đang thu dọn sách. Cô do dự hai giây. Rồi nói, giọng bình thường:
"Này."
Nguyên ngẩng lên.
"Cái lúc nãy.." Vy dừng lại, ".. Là cậu à?"
Nguyên nhìn cô. Ánh mắt cậu dừng lại rất ngắn, rồi rời đi.
"Ừ."
Chỉ một chữ.
Khánh Vy hơi cau mày.
"Sao không nói trước?"
Nguyên đứng dậy, đeo cặp lên vai.
"Không cần."
Cô bật cười khẽ.
"Giúp người khác mà kiểu đó à? Cậu nghĩ ai cũng thích nhận bố thí chắc?"
Nguyên khựng lại. Chỉ một nhịp rất nhỏ. Nhưng đủ để không khí giữa hai người chùng xuống. Cậu quay lại, ánh mắt lần này không còn tĩnh như trước.
"Cậu nghĩ nhiều rồi."
Giọng không cao. Không lạnh. Nhưng xa.
"Tôi chỉ không muốn cậu làm sai bài."
Khánh Vy sững ra. Chỉ vậy thôi?
"Vậy à?" cô khoanh tay, "thế thì khỏi. Lần sau không cần đâu."
Nguyên nhìn cô vài giây. Không nói gì. Rồi quay đi. Khánh Vy đứng đó, cảm giác như mình vừa nói quá một câu gì đó.. Nhưng không rõ là câu nào. Cô ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài hành lang. Gió thổi làm tán phượng rung nhẹ. Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có trong lòng cô là hơi cấn. Ở đầu hành lang, Trần Khải Nguyên dừng lại một chút. Cậu cúi đầu, siết nhẹ quai cặp.
Không cần.. À.
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy một việc mình làm đúng - lại khiến người khác khó chịu đến vậy. Và cũng lần đầu tiên, cậu nhận ra:
Dương Hoàng Khánh Vy không giống những người khác.
Sau hôm đó, bầu không khí giữa Khánh Vy và Khải Nguyên trở nên kỳ lạ. Không hẳn là căng thẳng. Chỉ là.. Tránh. Nguyên vẫn ngồi đúng tư thế, vẫn làm bài đều đặn, vẫn không nói chuyện với ai. Nhưng cậu không còn đẩy ghế ra xa như ngày đầu. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, vừa đủ để Khánh Vy nhận ra - dù không muốn. Vy thì thôi liếc sang bên cạnh. Cô tập trung vào sách vở, nói chuyện với bạn phía sau nhiều hơn bình thường, cười cũng lớn tiếng hơn. Như để chứng minh rằng sự im lặng của người kia không ảnh hưởng gì đến mình. Tiết Sinh hôm đó, thầy giao bài thảo luận nhóm.
"Các em làm theo bàn."
Khánh Vy khẽ hít vào. Không tránh được rồi. Bài thảo luận yêu cầu phân tích một hiện tượng sinh học, cần đọc khá nhiều tài liệu. Vy mở sách, lật vài trang, bắt đầu ghi chép. Năm phút trôi qua, cô nhận ra mình đang đi sai hướng. Cô cắn bút, ngập ngừng.
"Cậu.. Có hiểu đoạn này không?"
Nguyên ngẩng lên. Ánh mắt cậu dừng lại trên dòng chữ Vy đang chỉ. Chỉ một giây.
"Không đúng trọng tâm."
Khánh Vy khựng lại.
"Vậy đúng là thế nào?"
Nguyên im lặng một chút. Rồi cậu lấy bút, viết nhanh vài dòng vào mép giấy nháp của mình, đẩy sang.
"Đây."
Vy cúi xuống nhìn. Cách giải thích ngắn gọn, đúng chỗ cô vướng. Cô hiểu ngay. Một cảm giác quen thuộc lại xuất hiện - giống hôm kiểm tra Toán. Cậu ta giỏi thật. Vy mím môi.
"Cảm ơn."
Nguyên gật đầu rất nhẹ. Không nói gì thêm. Nhưng đến khi thầy đi xuống kiểm tra, ánh mắt ông dừng lại ở tờ giấy của Vy.
"Em làm phần này đúng rồi," thầy nói, rồi nhìn sang Nguyên, "nhưng nhớ tự làm, đừng ỷ lại bạn giỏi."
Câu nói tưởng như vô tình. Nhưng Khánh Vy thấy rõ - Nguyên khựng lại. Thầy đi tiếp. Trong không gian nhỏ hẹp đó, sự im lặng trở nên nặng nề. Khánh Vy quay sang.
"Thầy nói vậy thôi, cậu đừng.."
"Không sao."
Nguyên cắt lời. Giọng trầm, gọn. Cậu rút lại tờ giấy nháp, xé làm đôi, nhét vào cặp. Khánh Vy sững người.
Tan học chiều, lớp được phân công trực nhật. Khánh Vy ở lại, Nguyên cũng thế.
Khi cô vấp phải chân bàn, nước bắn lên ống quần. Một bàn tay giữ lấy xô.
"Để đó."
Khánh Vy ngẩng lên. Là Nguyên. Cô đứng thẳng dậy.
"Cậu thôi đi được không?"
"Thôi cái gì?"
"Cái kiểu lúc nào cũng tỏ ra là mình đúng. Mình giỏi. Mình biết hết."
Nguyên cau mày.
"Tôi không!"
"Không gì?" Vy cười nhạt. "Giúp người khác rồi im lặng. Cậu nghĩ mình là ai.."
Không khí đông cứng. Nguyên nhìn cô.
"Tôi chưa từng nghĩ mình hơn ai."
Giọng cậu thấp xuống.
"Nếu cậu không cần, tôi sẽ không làm nữa."
Cậu quay đi. Khánh Vy đứng lại giữa phòng học trống. Câu nói đó.. Không chỉ làm đau người khác. Mà còn khiến chính cô nhói trong lòng.
Từ hôm đó, Khánh Vy và Nguyên gần như không nói chuyện. Không cãi nhau. Không đối đầu. Chỉ là coi như người kia không tồn tại. Trong giờ học, Nguyên nhìn thẳng lên bảng. Vy nhìn vở. Hai người ngồi cạnh nhau, nhưng xa hơn bất kỳ ai khác. Có lúc Vy cảm nhận được ánh mắt Nguyên dừng lại trên tay mình rất ngắn.. Rồi rời đi. Cô không quay sang. Tan học, Vy rời lớp sớm hơn thường lệ. Nguyên ở lại sau cùng. Cậu ngồi một mình trong phòng học trống, nhìn chiếc ghế bên cạnh. Có lẽ.. Mình không nên ngồi cạnh cô ấy nữa. Ý nghĩ đó thoáng qua, rồi biến mất. Nhưng cảm giác trống trải thì ở lại.
Khải Nguyên không quen để tâm đến cảm xúc người khác. Từ nhỏ đến lớn, cậu chỉ cần làm đúng, làm tốt, làm đủ. Nhưng Dương Hoàng Khánh Vy thì khác. Câu nói hôm đó không lớn tiếng. Không gay gắt. Chỉ là:
"Cậu nghĩ mình là ai.."
Nhưng nó lặp đi lặp lại trong đầu cậu. Nếu hôm đó mình không nói gì.. Thì có khác không? Nguyên siết chặt cây bút. Lần đầu tiên, cậu nhận ra:
Im lặng không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất.
Cuối buổi chiều, lớp học vắng dần. Khánh Vy lau bảng. Nguyên quét lớp. Không ai nói chuyện. Khi Vy vấp phải chân bàn, nước bắn lên quần.
"Chết tiệt.."
Nguyên giữ lấy xô.
"Để đó."
Khánh Vy đứng thẳng dậy.
"Cậu thôi đi được không?"
"Thôi cái gì?"
"Cái kiểu lúc nào cũng nghĩ mình đúng. Mình giỏi. Mình biết hết."
Nguyên cau mày.
"Tôi không!"
"Không gì?"
"Nhưng làm ảnh hưởng người khác thì.."
Cậu dừng lại.
".. Đúng là tôi không nên làm."
Khánh Vy khựng lại. Nguyên xách cặp.
"Lần sau.."
Cậu dừng một nhịp.
".. Đừng làm quá mọi chuyện."
Cửa lớp khép lại. Khánh Vy đứng một mình. Tay cô run lên. Một câu nói vang lên trong tâm trí cô:
"Cậu nghĩ mình là ai.."
Buổi sáng hôm sau, bầu trời trong vắt đến mức khiến người ta thấy hơi chói mắt. Khánh Vy bước vào lớp sớm hơn thường lệ. Cô không có thói quen đi học sớm. Bình thường Vy luôn là người đến sát giờ, vừa đủ để không bị ghi sổ đầu bài. Nhưng hôm nay, cô đứng trước cửa lớp từ lúc hành lang vẫn còn vắng. Không phải vì chăm chỉ hơn. Chỉ là.. Không muốn chạm mặt ai. Vy bước vào, đặt cặp xuống bàn, rồi ngồi im. Cô nhìn bảng đen, nơi vẫn còn vết phấn mờ của tiết học hôm qua. Mấy nét chữ nhạt dần theo ánh nắng xiên qua cửa sổ, giống như ký ức mà người ta tưởng sẽ quên, nhưng thực ra chỉ đang lùi xuống một góc sâu hơn.
"Cậu nghĩ mình là ai.." – Câu nói đó của chính cô đột nhiên vang lên trong đầu.
Vy siết nhẹ tay.
"Phiền thật."
Cô lẩm bẩm, rồi mở sách Văn ra đọc. Nhưng mắt lướt qua từng dòng chữ mà không giữ lại được ý nghĩa nào. Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Vy khựng lại. Cô không quay đầu. Nhưng cô biết. Chỉ có một người đi vào lớp sớm như vậy. Trần Khải Nguyên. Cậu bước vào, đặt cặp xuống ghế, động tác gọn gàng quen thuộc. Không nhìn sang cô. Không chào. Không một tiếng động dư thừa. Vy nhìn chằm chằm vào trang sách. Cô cố ép bản thân đọc. Không khí trong lớp tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lật giấy. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần nghiêng tay là chạm vào nhau. Nhưng lại xa đến mức như có một lớp kính vô hình chắn giữa. Tiết Toán bắt đầu bằng một bài kiểm tra nhanh. Thầy giáo bước vào, đặt xấp đề lên bàn.
"Làm trong mười lăm phút. Kiểm tra lại phần kiến thức hôm trước."
Vy nhận đề. Cô đọc lướt qua, tim khẽ trượt xuống một nhịp. Không khó. Nhưng cũng không dễ. Vy cầm bút, bắt đầu làm. Bên cạnh, Nguyên viết rất nhanh. Nhanh nhưng không vội. Từng dòng chữ vẫn thẳng hàng, gọn gàng như in sẵn. Vy cố không nhìn sang. Nhưng sự tồn tại của cậu giống như một áp lực vô hình. Cô viết sai một bước. Xóa đi. Viết lại. Sai tiếp.
Tiếng thầy nhắc: "Còn năm phút."
Vy cắn môi. Một khoảnh khắc, cô gần như muốn liếc sang bên cạnh - chỉ một chút thôi. Nhưng cô nhớ lại mảnh giấy lần trước. Nhớ lại câu nói của mình. Nhớ lại ánh mắt Nguyên khi quay lưng đi. Vy hít sâu, cúi xuống tiếp tục làm. Khi thầy thu bài, cô biết mình làm không tốt. Không tệ đến mức điểm thấp. Nhưng chắc chắn không như bình thường
Ra chơi. Vy đứng dậy, đi ra ngoài hành lang. Cô dựa lưng vào lan can, nhìn xuống sân trường nơi học sinh lớp dưới đang đá cầu. Một tiếng nói vang lên phía sau.
"Vy, bài kiểm tra Toán sao rồi?"
Là Minh Thảo - bạn thân của cô. Vy nhún vai.
"Chắc ổn."
"Nghe giọng là biết không ổn rồi."
Vy bật cười.
"Không chết được đâu."
Minh Thảo nhìn cô một lúc lâu rồi nói:
"Cậu với Khải Nguyên vẫn chưa nói chuyện lại à?"
Vy im lặng. Gió thổi qua, làm tóc cô bay lòa xòa trước mắt.
"Không cần thiết." Vy đáp.
Minh Thảo thở dài.
"Cậu cứng đầu thật."
Vy quay sang, nhướn mày.
"Thế còn cậu ta?"
Minh Thảo nhún vai.
"Người như Khải Nguyên thì cậu nghĩ cậu ta sẽ chủ động à?"
Vy không trả lời chỉ lặng im cho đến khi tiếng trống vào lớp vang lên. Tiết sau là Sinh học - môn mà Vy vốn học khá tốt. Hôm nay thầy gọi một số bạn lên trình bày phần thảo luận nhóm đã giao từ tuần trước.
"Dương Hoàng Khánh Vy, em lên trước."
Vy đứng dậy, cầm vở, bước lên bục giảng. Cô bắt đầu trình bày. Giọng rõ ràng, mạch lạc như thường lệ. Cô vốn không sợ nói trước lớp. Nhưng hôm nay, khi nói đến phần phân tích cuối cùng, cô bỗng khựng lại. Một chi tiết nhỏ. Cô nhớ mình đã từng hiểu rất rõ. Nhưng bây giờ.. Đầu óc lại trống rỗng. Vy dừng lại một nhịp. Cả lớp im lặng. Thầy Sinh nhìn cô.
"Em tiếp tục đi."
Vy siết chặt cuốn vở.
"Dạ.. Phần này.. Em nghĩ là do sự thích nghi môi trường dẫn đến thay đổi cấu trúc sinh học.."
Cô nói, nhưng chính cô cũng cảm thấy lập luận của mình thiếu chắc chắn. Ở bàn thứ ba, Nguyên khẽ nhíu mày. Vy nhìn thấy. Chỉ một thoáng. Nhưng đủ để cô cảm nhận được. Cô biết mình đang sai. Cảm giác xấu hổ nóng ran sau gáy. Vy nói nhanh hơn, cố kết thúc phần trình bày. Khi cô vừa dừng lại, thầy gật đầu nhẹ.
"Ý tưởng không sai, nhưng lập luận chưa đủ chặt."
Thầy quay xuống lớp.
"Trần Khải Nguyên, em bổ sung thử xem."
Vy sững người. Nguyên đứng dậy. Cậu không nhìn cô. Chỉ nhìn lên bảng.
"Phần thay đổi cấu trúc sinh học xảy ra do áp lực chọn lọc tự nhiên, không chỉ là thích nghi môi trường đơn thuần."
Giọng cậu trầm, rõ, chắc. Cậu nói tiếp, giải thích ngắn gọn, chính xác, đầy đủ - và cũng vừa đủ để chứng minh phần Vy nói chưa hoàn chỉnh. Mỗi câu cậu nói ra giống như một đường kẻ gạch thẳng vào sự lúng túng của cô lúc nãy. Vy đứng trên bục giảng. Tay cô siết chặt mép vở. Khi Nguyên ngồi xuống, thầy giáo gật đầu hài lòng.
"Các em thấy không, cùng một vấn đề nhưng cách lập luận sẽ quyết định độ chính xác."
Vy quay về chỗ ngồi. Cô đặt vở xuống bàn, không nhìn sang bên cạnh. Nhưng Nguyên nói, rất khẽ:
"Cậu nên đọc thêm phần tài liệu tham khảo. Phần đó trong sách ghi chưa đủ."
Giọng cậu bình thường. Không mỉa mai. Không trách móc. Chỉ là.. Quá thẳng. Vy quay sang.
"Cậu thấy cần thiết phải nói vậy không?"
Nguyên nhìn cô.
"Tôi chỉ nói sự thật."
Vy bật cười. Nụ cười mỏng.
"Sự thật hay là thói quen sửa sai người khác?"
Nguyên im lặng một giây.
"Tùy cậu nghĩ."
Vy gật đầu.
"Ừ. Vậy thì tôi nghĩ cậu nên bớt lại."
Nguyên khựng lại. Vy quay lên bảng, không nói thêm. Buổi chiều hôm đó, lớp được giao chuẩn bị bài thuyết trình nhóm cho tuần sau. Các bàn được ghép nhóm làm việc chung. Vy và Nguyên vẫn cùng nhóm. Không ai đổi chỗ. Không ai đề nghị. Mọi thứ diễn ra như thể điều đó là hiển nhiên. Vy mở laptop, bắt đầu phân chia công việc.
"Tớ làm phần nội dung. Cậu làm slide."
Cô nói, mắt vẫn nhìn màn hình. Nguyên gật đầu.
"Được."
Hai người làm việc song song. Không trao đổi. Không bàn luận. Nhưng sau khoảng mười phút, Nguyên lên tiếng:
"Phần dẫn nhập câu viết dài quá."
Vy dừng gõ phím.
"Dài thì sao?"
"Không cần thiết. Slide chỉ cần trọng tâm."
Vy quay sang.
"Đây là bài thuyết trình, không phải bảng tóm tắt công thức."
Nguyên nhìn màn hình laptop của cô.
"Nếu cậu giữ phần này, bài trình bày sẽ bị loãng."
Vy cười nhạt.
"Cậu luôn phải đúng vậy à?"
"Tôi đang góp ý."
"Không. Cậu đang phán xét."
Nguyên nhíu mày.
"Cậu đang cá nhân hóa vấn đề."
Vy gập laptop lại.
"Còn cậu đang biến mọi thứ thành bài kiểm tra."
Không khí xung quanh chùng xuống. Một vài bạn cùng nhóm nhìn sang, rồi giả vờ cúi xuống làm việc. Nguyên nhìn cô vài giây. Rồi nói, giọng thấp hơn bình thường:
"Nếu cậu không muốn làm cho tốt, thì làm theo ý cậu."
Câu nói rơi xuống rất nhẹ. Nhưng đủ sắc. Vy sững người.
"Cậu nói gì?"
Nguyên đứng dậy, cầm vở.
"Tôi không có thời gian sửa lỗi cho người khác."
Khoảnh khắc đó, cả không gian như bị rút sạch không khí. Vy nhìn cậu. Ánh mắt cô mở to, rồi chậm rãi khép lại.
"Ra là vậy."
Cô nói rất khẽ.
"Cậu luôn nghĩ người khác là lỗi của cậu phải sửa đúng không?"
Nguyên không trả lời. Vy bật cười. Lần này, nụ cười không còn mỏng nữa. Mà vỡ vụn.
"Yên tâm đi."
Cô nói.
"Tôi không cần cậu sửa."
Nguyên siết chặt cuốn vở trong tay. Cậu định nói gì đó. Nhưng rồi thôi. Cậu quay đi. Tan học. Vy thu dọn đồ chậm hơn thường lệ. Khi cô đứng dậy, lớp đã gần như trống. Cô bước ra hành lang. Ánh hoàng hôn nhuộm sân trường thành một màu cam nhạt. Vy đi xuống cầu thang, bước chân đều đều. Đến giữa cầu thang, cô dừng lại. Cô nhận ra mắt mình đang cay. Vy hít sâu.
"Phiền thật.."
Cô lẩm bẩm. Cô không khóc. Cô không phải kiểu người dễ khóc. Nhưng cảm giác trong ngực giống như có ai đó bóp chặt. Không phải vì lời nói. Mà vì cách nói. Cách cậu ta nhìn cô như thể mọi thứ đều có thể giải quyết bằng đúng – sai. Như thể cảm xúc là thứ không cần tồn tại. Vy đứng đó rất lâu. Cho đến khi sân trường gần như không còn ai. Ở phía bên kia dãy nhà, Khải Nguyên ngồi trong phòng học trống. Cậu nhìn cuốn vở mở trước mặt. Nhưng không đọc nổi một chữ. Câu nói của mình vang lên trong đầu:
"Tôi không có thời gian sửa lỗi cho người khác."
Nguyên nhắm mắt lại. Cậu biết mình nói quá. Nhưng cậu không quen xin lỗi. Từ nhỏ, mỗi lần làm sai, bố cậu chỉ nói:
"Đã sai thì sửa. Không cần giải thích."
Nguyên đã quen với việc đó. Cậu không biết rằng.. Có những sai lầm không thể sửa bằng cách im lặng. Cậu nhìn sang chiếc ghế bên cạnh. Trống. Một cảm giác lạ lẫm len vào lòng. Nhẹ thôi. Nhưng không biến mất. Nguyên siết chặt bút.
"Phiền thật.."
Cậu lẩm bẩm - giống hệt một câu nói mà cậu không biết rằng, ở đâu đó trong khuôn viên trường, có một người khác cũng vừa nói y như vậyBầu trời tối dần. Đèn hành lang bật sáng. Hai con người rời khỏi trường theo hai hướng khác nhau. Không ai quay lại. Không ai biết rằng.. Khoảng cách giữa họ vừa bị đẩy xa thêm một bước. Nhưng cũng chính bước lùi đó, sẽ là thứ khiến họ sau này phải quay đầu lại - chậm rãi, khó khăn, và không thể tránh khỏi.
Tiết Sinh hoạt lớp chiều thứ sáu luôn là tiết học ồn nhất trong tuần. Nhưng hôm nay, lớp 11A1 lại yên hơn bình thường. Không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng quạt trần quay khô khốc phía trên. Khải Nguyên ngồi ở bàn cuối, tay xoay nhẹ cây bút bi. Ánh mắt cậu hướng về bảng, nhưng thực chất lại chẳng nhìn gì cả. Từ đầu tuần đến giờ, cậu vẫn chưa nói chuyện với Khánh Vy thêm lần nào. Không phải vì không có cơ hội. Mà là.. Cậu không biết phải nói gì. Phía bên kia dãy lớp, Khánh Vy đang ngồi cùng nhóm bạn lớp 11A2 được ghép sinh hoạt chung hôm nay. Cô đang cười. Cười rất bình thường. Thậm chí còn cười to hơn mọi khi. Nhưng không hiểu sao, Khải Nguyên lại cảm thấy nụ cười đó.. Rất gượng.
"Cái này Vy làm đúng hết luôn đó!"
Một bạn nữ giơ bài kiểm tra Văn lên. Khánh Vy chống cằm, nhún vai:
"Thường thôi mà. Đề dễ."
"Thường cái đầu mày! Mày lúc nào cũng giả bộ khiêm tốn."
Vy bật cười.
"Thật mà. Chỉ là mình học thuộc tốt thôi."
Giọng cô nhẹ tênh. Tự nhiên. Không có gì lạ. Nhưng ánh mắt cô lại không sáng như mọi khi. Khải Nguyên không hiểu tại sao mình lại nhận ra điều đó. Cậu vốn chưa bao giờ để ý sắc thái biểu cảm của người khác. Chưa bao giờ quan tâm. Nhưng hôm nay.. Ánh mắt cậu cứ vô thức dừng lại ở cô. Tiếng giáo viên chủ nhiệm vang lên:
"Tuần sau lớp sẽ bắt đầu kiểm tra giữa kỳ. Các em chuẩn bị kỹ."
Một vài tiếng thở dài vang lên. Vy chống cằm quay sang bạn bên cạnh, đùa:
"Chết rồi. Mình chuẩn bị ngủ đông luôn."
Mọi người cười. Cô cũng cười theo. Nhưng khi cúi xuống bàn, nụ cười tắt rất nhanh. Nhanh đến mức gần như không ai nhận ra. Ngoại trừ Khải Nguyên. Cậu khẽ siết chặt cây bút trong tay. Trong đầu cậu bỗng hiện lên câu nói hôm trực nhật.
"Cậu yếu đuối hơn tôi nghĩ."
Câu nói đó, lúc nói ra, cậu chỉ nghĩ là một nhận xét. Một nhận xét logic. Một kết luận đơn giản. Nhưng bây giờ.. Nó lại giống như một lưỡi dao cùn. Cứ cắt đi cắt lại trong đầu cậu.
"Nguyên!"
Tiếng gọi của lớp trưởng kéo cậu ra khỏi suy nghĩ.
"Cậu phụ trách phát phiếu đăng ký thi học sinh giỏi nhé."
Nguyên gật đầu. Cậu đứng dậy, nhận xấp giấy rồi đi xuống từng dãy bàn. Công việc đơn giản. Phát giấy. Không nói chuyện. Không giao tiếp. Đó vốn là điều cậu làm tốt nhất. Cậu phát gần hết lớp. Chỉ còn một tờ cuối cùng. Dành cho Khánh Vy. Cậu dừng lại trước bàn cô. Vy đang cúi đầu ghi chép gì đó. Nguyên đặt tờ giấy xuống bàn cô.
"Phiếu đăng ký."
Vy ngẩng lên. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc rất ngắn. Vy gật đầu.
"Cảm ơn."
Giọng cô bình thản. Lịch sự. Xa lạ. Khải Nguyên không rời đi ngay. Chính cậu cũng không hiểu vì sao. Vy nhìn tờ giấy, hỏi:
"Cậu đăng ký chưa?"
"Rồi."
"Cậu thi Toán đúng không?"
"ừ."
Vy gật đầu.
"Giỏi thật."
Giọng cô nhẹ. Không mỉa mai. Không thách thức. Chỉ đơn giản là một lời nói xã giao. Không hiểu vì sao.. Điều đó lại khiến Nguyên khó chịu. Cậu chần chừ vài giây rồi nói:
"Cậu.. Không thi à?"
Vy lắc đầu.
"Mình không hợp mấy thứ cạnh tranh đó."
"Trước đây cậu từng muốn thi Văn."
Vy khựng lại một chút. Rất nhẹ. Nhưng Nguyên vẫn thấy. Cô cười.
"Mình đổi ý rồi."
"Vì sao?"
Vy nhìn cậu. Ánh mắt cô lặng đi.
"Không vì sao cả."
Câu trả lời đó.. Khiến Nguyên cảm thấy có gì đó mắc lại trong cổ họng. Cậu biết. Đó không phải câu trả lời thật. Nhưng cậu lại không biết phải hỏi tiếp thế nào. Vy cầm bút, bắt đầu ghi gì đó vào phiếu.
"Nguyên này."
Cô lên tiếng.
"Ừ."
"Cậu không cần quan tâm chuyện của mình đâu."
Nguyên sững lại. Vy vẫn nhìn xuống tờ giấy.
"Mình ổn."
Cô nói thêm.
"Thật."
Hai chữ "thật" được nói rất nhẹ. Nhẹ đến mức giống như đang thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục người khác. Khải Nguyên đứng im vài giây. Rồi gật đầu.
"Ừ."
Cậu quay người đi. Nhưng khi vừa bước được hai bước, cậu nghe thấy tiếng bút Vy dừng lại. Rồi tiếp tục viết. Tiếng bút chạm giấy.. Khô và gấp gáp. Không hiểu sao.. Âm thanh đó khiến tim cậu nặng xuống. Tan học. Trời chiều nhạt nắng. Hành lang đông học sinh ra về. Khải Nguyên đang đứng trước bảng thông báo thì nghe tiếng Vy phía sau.
"Ê! Vy! Đi ăn chè không?"
Một bạn nữ khoác vai cô. Vy cười:
"Đi chứ."
"Mà hôm nay mày vui ghê."
Vy nhún vai.
"Sống phải tích cực chứ."
Nguyên quay lưng, giả vờ xem bảng. Nhưng cậu vẫn nghe rõ từng câu nói phía sau.
"Mày với Nguyên dạo này không cãi nhau nữa ha?"
Vy cười.
"Cãi hoài mệt lắm."
"Vậy là hòa rồi?"
Vy im lặng một nhịp. Rồi nói:
"Không thân thì cũng chẳng có gì để cãi."
Câu nói đó.. Đập thẳng vào tai Khải Nguyên. Cậu đứng im. Một cảm giác rất lạ lan ra trong ngực. Không đau rõ ràng. Nhưng lại khó chịu. Tiếng bước chân Vy rời đi. Cô đi ngang qua cậu. Không nhìn. Không dừng. Chỉ lướt qua.. Như hai người hoàn toàn xa lạ. Lần đầu tiên.. Khải Nguyên nhận ra.. Khoảng cách giữa hai người không còn là khoảng cách do cãi nhau. Mà là khoảng cách do.. Không còn muốn lại gần nữa. Tối hôm đó. Khải Nguyên ngồi học bài như thường lệ. Bàn học gọn gàng. Sách vở xếp thẳng hàng. Đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn. Cậu mở vở bài tập. Nhưng sau khi làm xong hai bài Toán, cậu bỗng dừng bút. Không phải vì bài khó. Mà vì cậu.. Mất tập trung. Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ trong vở. Nhưng đầu óc lại nghĩ đến ánh mắt Khánh Vy lúc chiều. Ánh mắt rất bình thường. Nhưng lại khiến cậu thấy.. Thiếu gì đó. Khải Nguyên đặt bút xuống. Dựa lưng vào ghế. Cậu chưa từng nghĩ nhiều về cảm xúc người khác. Từ nhỏ đến giờ, cậu luôn tin rằng: Nếu một việc đúng – thì nó đúng. Nếu một lời nói là thật – thì nói ra không sai. Nhưng bây giờ.. Cậu bắt đầu tự hỏi.. Nếu một lời nói đúng.. Nhưng khiến người khác tổn thương.. Thì nó còn đúng không? Cậu nhớ lại hôm mưa. Khánh Vy đã nói:
"Cậu nghĩ ai cũng phải mạnh mẽ giống cậu sao?"
Lúc đó, cậu không hiểu. Bây giờ.. Cậu cũng chưa hiểu hoàn toàn. Nhưng cậu bắt đầu cảm thấy.. Có thể cậu đã sai ở đâu đó. Cậu mở điện thoại. Khung chat với Khánh Vy vẫn nằm đó. Tin nhắn cuối cùng là bài tập cô gửi mấy tuần trước.
Ngón tay cậu dừng lại. Cậu không biết phải viết tiếp thế nào.
Xin lỗi?
Giải thích?
Hay giả vờ như không có gì xảy ra?
Khải Nguyên nhìn màn hình điện thoại. Lần đầu tiên trong đời.. Cậu cảm thấy mình không tìm được câu trả lời. Cậu khóa màn hình. Đặt điện thoại xuống. Nhưng ngay sau đó.. Lại cầm lên. Mở lại khung chat. Nguyên gõ:
"Cậu ổn không?"
Cậu nhìn dòng chữ. Ngắn. Đơn giản. Nhưng lại là câu hỏi mà cậu chưa từng hỏi ai. Ngón tay cậu lơ lửng trên nút gửi.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi cậu xóa hết. Khải Nguyên thở ra. Cậu đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, trời tối dần. Trong đầu cậu bỗng xuất hiện một suy nghĩ rất rõ ràng. Có những thứ.. Không thể giải bằng công thức. Và cảm xúc con người.. Có lẽ là một trong số đó. Ở một nơi khác trong thành phố. Khánh Vy đang ngồi trước bàn học. Trên bàn là quyển vở Văn mở dở. Nhưng cô không đọc. Điện thoại cô nằm bên cạnh. Màn hình sáng lên vài lần vì tin nhắn nhóm lớp. Vy nhìn thoáng qua. Rồi tắt đi. Cô chống cằm. Nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường vàng nhạt hắt vào phòng. Cô tự nhủ:
"Mình ổn."
Cô nói nhỏ.
"Mình thật sự ổn."
Nhưng khi cúi xuống viết bài, nét chữ cô hơi run. Cô dừng lại. Siết chặt cây bút. Trong đầu cô, giọng Khải Nguyên hôm mưa lại vang lên:
"Cậu yếu đuối hơn tôi nghĩ."
Vy cắn nhẹ môi. Cô thì thầm:
"Ừ.. Mình yếu đuối đấy."
"Nhưng đâu có nghĩa là.. Mình muốn bị nhìn thấy như vậy."
Cô hít sâu. Đóng vở lại. Rồi bật nhạc. Âm nhạc lấp đầy căn phòng. Cô tựa đầu vào ghế. Nhắm mắt. Ngoài kia, trời vẫn yên tĩnh. Nhưng trong lòng hai người.. Một thứ gì đó đang thay đổi.
Rất chậm.
Rất nhỏ.
Nhưng chắc chắn.
Khải Nguyên lần đầu nhận ra.. Cậu không chỉ giỏi giải bài toán. Cậu bắt đầu muốn hiểu.. Một con người. Và Khánh Vy.. Lần đầu tiên học cách.. Giấu đi những vết thương mà cô không muốn ai nhìn thấy. Họ vẫn đứng ở hai đầu khoảng cách. Nhưng lần đầu tiên.. Có người bắt đầu nhận ra.. Khoảng cách đó.. Tồn tại thật.
Buổi chiều hôm đó bắt đầu bằng bầu trời xám nhạt. Tiết cuối là Sinh học. Không khí trong lớp lặng hơn bình thường vì ai cũng mệt. Quạt trần quay đều, phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Mùi giấy vở trộn lẫn với mùi nắng còn sót lại sau một ngày dài. Khánh Vy chống cằm, nhìn ra cửa sổ. Những đám mây đang kéo thấp xuống, chậm rãi và nặng nề. Một cảm giác mưa sắp đến lan trong không khí. Phía sau, giọng Trang vang lên:
"Ê Vy."
Vy quay lại.
"Gì?"
"Mày mang áo mưa không?"
"Không. Tao tưởng hôm nay nắng."
Trang nhăn mặt.
"Tao coi dự báo nói chiều mưa đó."
Vy nhún vai.
"Kệ, lát chạy về chắc không sao."
"Ừ, rồi ngập lội thì ráng."
Hai đứa cười khẽ. Ở bên cạnh, Khải Nguyên vẫn cúi xuống ghi chép. Bút cậu di chuyển đều, không nhanh không chậm, như thể mọi thứ xung quanh không liên quan đến mình. Nhưng khi nghe câu "không mang áo mưa", đầu bút của cậu dừng lại một nhịp. Rất ngắn. Không ai nhận ra. Chuông tan học vang lên. Cả lớp ồn ào hẳn lên như vừa được giải phóng. Tiếng ghế kéo, tiếng cặp sách, tiếng gọi nhau í ới. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi. Không phải mưa lớn. Chỉ là những hạt mưa nhỏ, rơi lác đác xuống sân trường, tạo thành những vòng nước loang ra trên nền gạch. Trang đứng dậy, nhìn ra ngoài rồi quay sang Vy.
"Chết rồi, mưa thiệt."
Vy nhìn theo. Mưa đang dày lên từng chút. Trang khoác cặp lên vai.
"Tao đi trước nha, mẹ tao đón rồi."
"ừ."
Trang đi được vài bước thì quay lại.
"Mày tính sao?"
Vy nhún vai.
"Đợi tạnh."
"Ờ.. Thôi ráng nha."
Trang chạy đi. Trong lớp chỉ còn lại vài người thu dọn sách vở. Tiếng mưa rơi rõ dần, gõ lộp bộp lên mái tôn ngoài hành lang. Vy ngồi xuống ghế, mở điện thoại xem giờ. Gần năm giờ chiều. Cô thở nhẹ. Chắc mưa một lát là tạnh. Khoảng mười phút trôi qua. Mưa không tạnh. Ngược lại, càng lúc càng nặng hạt. Nước bắt đầu bắn vào tận cửa lớp. Hành lang trở nên ẩm ướt, lạnh hơn. Khánh Vy kéo khóa áo khoác lên cao hơn một chút. Cô nhìn quanh lớp. Chỉ còn hai người.
Cô.
Và Khải Nguyên.
Cậu vẫn ngồi ở bàn, làm nốt mấy bài tập Toán. Ánh đèn vàng nhạt rơi xuống trang vở, làm bóng lông mi cậu đổ dài trên má. Vy quay đi. Không hiểu sao, sự im lặng này khiến cô thấy.. Hơi khó chịu. Cô đứng dậy, đi ra cửa lớp, tựa lưng vào khung cửa nhìn xuống sân trường. Mưa tạo thành một màn nước mỏng, làm mọi thứ phía xa trở nên nhòe đi. Tiếng bước chân vang lên phía sau. Vy không quay lại. Cô biết là ai. Nguyên đứng cách cô vài bước. Cậu cũng nhìn ra sân. Không ai nói gì. Một lúc sau, Vy lên tiếng trước.
"Cậu.. Chưa về à?"
Nguyên khẽ lắc đầu.
"Đợi mưa nhỏ."
Vy gật nhẹ. Im lặng lại trùm xuống. Tiếng mưa rơi đều đều, như kéo dài mọi suy nghĩ trong đầu. Vy nhìn xuống đôi giày trắng của mình. Mép giày đã dính chút nước mưa lúc nãy cô bước ra hành lang. Cô thở ra một hơi nhỏ.
"Chắc mưa lâu tạnh."
Nguyên không đáp. Nhưng vài giây sau, cậu nói:
"Cậu đi xe đạp?"
Vy hơi ngạc nhiên vì cậu chủ động hỏi.
"Ừ."
"Xa không?"
"Cũng.. Tầm mười lăm phút." Nguyên gật đầu. Không hỏi thêm. Cuộc trò chuyện lại dừng. Mưa bất chợt nặng hạt hơn. Gió thổi xiên, mang theo hơi nước lạnh tạt vào hành lang. Vy vô thức co vai lại. Nguyên liếc sang. Cậu nhìn thấy tay cô đang nắm nhẹ mép áo khoác, như cố giữ ấm. Một cảm giác lạ lẫm thoáng qua trong lòng cậu. Không rõ là gì. Chỉ là.. Không quen. Cậu rời mắt đi. Khoảng năm phút sau, Vy thở dài.
"Thôi.. Chắc mình chạy về."
Cô quay vào lớp, đeo cặp lên vai. Nguyên khựng lại.
"Giờ mưa lớn."
Vy nhún vai.
"Đợi nữa chắc tối mất."
Cô bước ra hành lang. Mưa tạt mạnh hơn Vy nghĩ. Chỉ đứng vài giây, tóc cô đã bắt đầu ướt. Nguyên đứng trong lớp nhìn ra.
Một giây.
Hai giây.
Cậu siết nhẹ quai cặp. Rồi bước nhanh ra.
"Khánh Vy."
Vy quay lại. Nguyên chìa ra một chiếc áo mưa gấp gọn.
"Mặc đi."
Vy sững người.
"Còn cậu?"
"Tôi còn một cái."
Vy nhìn chiếc áo mưa trong tay cậu. Màu xanh đậm. Gọn gàng, sạch sẽ, được gấp rất cẩn thận. Cô cắn môi.
"Không cần đâu."
Nguyên im lặng. Vy nói tiếp, giọng nhẹ nhưng rõ:
"Tôi tự về được."
Nguyên không rút tay lại.
"Đường ngập."
Vy nhìn cậu vài giây. Trong ánh sáng chiều xám nhạt, gương mặt cậu vẫn bình tĩnh như thường. Không ép buộc. Không khó chịu. Chỉ là.. Đứng đó. Cô quay đi.
"Cảm ơn. Nhưng.. Không cần thật."
Cô bước xuống cầu thang. Nguyên đứng yên. Tiếng bước chân Vy xa dần, hòa vào tiếng mưa. Một cảm giác hụt nhẹ lướt qua trong lòng cậu. Cậu cúi xuống nhìn chiếc áo mưa trong tay. Không hiểu sao.. Cậu vẫn đứng đó. Khánh Vy chạy ra cổng trường. Mưa nặng hạt hơn hẳn. Gió tạt nước vào mặt, lạnh buốt. Chỉ vài phút, tóc cô đã ướt sũng. Đồng phục dính sát vào người. Vy dắt xe ra khỏi mái hiên. Bánh xe vừa lăn xuống sân, nước bắn lên ống quần. Cô cắn môi. Đáng lẽ nên đợi thêm. Nhưng.. Quay lại thì kỳ quá. Vy leo lên xe, đạp nhanh ra khỏi cổng trường. Mưa làm đường mờ đi. Xe cộ thưa dần. Những hàng cây ven đường rung lên vì gió. Nước mưa chảy dọc theo tóc Vy, rơi xuống cổ áo. Lạnh đến mức cô phải nghiến răng. Đạp xe được gần nửa đường, Vy bắt đầu run. Không rõ vì lạnh.. Hay vì cảm giác trong lòng. Hình ảnh chiếc áo mưa trong tay Nguyên bất giác hiện lên. Cô lắc đầu. Đừng nghĩ nữa. Phía sau, một tiếng thắng xe vang lên khẽ. Vy không để ý. Cho đến khi một giọng quen thuộc vang lên, hơi gấp:
"Dương Hoàng Khánh Vy."
Cô giật mình quay lại. Khải Nguyên đứng cách cô vài mét, chiếc xe đạp của cậu dừng dưới màn mưa. Vy sững người.
"Cậu?"
Nguyên không nói nhiều. Cậu dựng xe, bước tới, mở áo mưa ra.
"Đứng yên."
Vy chưa kịp phản ứng. Cậu khoác áo mưa lên vai cô, động tác nhanh nhưng cẩn thận. Tay cậu chạm nhẹ vào tóc cô khi kéo mũ áo xuống. Vy khựng lại. Khoảng cách giữa hai người quá gần. Gần đến mức cô nghe rõ tiếng mưa rơi trên vai cậu.. Và nhịp thở hơi gấp của chính mình.
"Cậu.. Còn áo không?"
Nguyên lắc đầu. Vy mở to mắt.
"Cậu đưa tôi rồi cậu đi kiểu gì?"
"Không sao."
Giọng cậu rất bình thản.
"Nhà tôi gần hơn."
Vy siết nhẹ mép áo mưa.
"Cậu.. Bị ướt hết rồi."
Nguyên không trả lời. Mưa rơi xuống tóc cậu, trượt theo sống mũi, rơi xuống cổ áo. Đồng phục trắng dính nước, sẫm màu đi. Vy nhìn cậu. Một cảm giác nhói lên trong lòng. Không rõ vì lạnh.. Hay vì thứ gì khác.
"Cậu.. Không cần làm vậy đâu."
Nguyên nhìn cô. Ánh mắt cậu lần này không còn xa cách như trước.
"Cần."
Chỉ một chữ. Nhưng khiến Vy đứng yên. Hai người không nói thêm gì. Chỉ đứng giữa cơn mưa chiều đang rơi dày. Một chiếc áo mưa.. Che cho một người. Một người còn lại.. Đứng ướt hoàn toàn. Vy cúi đầu, chỉnh lại dây áo mưa. Giọng cô nhỏ hơn bình thường:
".. Cảm ơn."
Nguyên khẽ gật. Vy dắt xe quay đi. Đạp được vài mét, cô quay lại. Nguyên vẫn đứng đó. Trong màn mưa mờ, bóng cậu đứng yên, mảnh và thẳng. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng không hiểu sao.. Lại khắc sâu vào trí nhớ cô. Khi Vy đi khuất, Nguyên mới quay lại lấy xe. Gió lạnh thổi qua, làm áo cậu dính sát vào người. Nước mưa chảy xuống cổ, lạnh buốt. Nhưng cậu không thấy lạnh. Trong đầu cậu chỉ vang lên một suy nghĩ rất mơ hồ. Hình như.. Cậu bắt đầu để ý đến cảm xúc của người khác.. Nhiều hơn trước. Còn Khánh Vy.. Cô đạp xe dưới cơn mưa đang dần nhỏ lại. Chiếc áo mưa rộng hơn người, mang theo mùi rất nhẹ - mùi xà phòng quen thuộc.. Và hơi nước mưa còn sót lại. Vy siết nhẹ mép áo. Lần đầu tiên, cô cảm thấy.. Sự lạnh lùng của Khải Nguyên.. Không hoàn toàn là lạnh lùng. Cơn mưa chiều hôm đó kéo dài không lâu. Nhưng nó để lại trong lòng hai người.. Một khoảng lặng mới. Một khoảng lặng.. Bắt đầu mềm đi.
Sáng hôm sau, bầu trời trong vắt như thể chưa từng có cơn mưa nào kéo dài đến tận tối. Nắng chiếu qua dãy cửa sổ, rơi xuống bàn học thành những vệt sáng mỏng. Không khí trong lớp hơi ẩm sau mưa, mát hơn bình thường. Khánh Vy bước vào lớp, đặt cặp xuống bàn rồi ngồi xuống ghế. Cô vô thức liếc sang bên cạnh. Ghế vẫn trống. Không hiểu sao, cô lại thở ra nhẹ một cái. Cô mở vở ra, nhưng đầu óc lại nghĩ tới chiếc áo mưa tối qua đang treo ở nhà mình.
"Lát nữa trả lại"
Ý nghĩ đó đơn giản thôi, nhưng lại khiến cô hơi lúng túng. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa lớp. Trần Khải Nguyên bước vào. Vẫn như mọi ngày - áo đồng phục ngay ngắn, tóc hơi ẩm vì vừa rửa mặt, cặp sách đeo một bên vai. Cậu ngồi xuống, mở sách ra.
Không chào.
Không nói gì.
Nhưng cũng không còn cái cảm giác xa cách rõ rệt như trước. Vy xoay cây bút trong tay vài vòng rồi lên tiếng:
"Ê.. Cái áo mưa hôm qua."
Nguyên quay sang.
"Tớ quên trả."
"Không sao."
"Chiều tớ đem."
"ừ."
Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh gọn. Nhưng kỳ lạ là.. Không gượng. Ở bàn sau, Trang huých nhẹ vai Minh Thảo.
"Ê."
"Gì?"
"Mày thấy chưa?"
"Thấy gì?"
Trang liếc lên trước.
"Vy với ông Nguyên nói chuyện lại rồi kìa."
Minh Thảo nheo mắt nhìn.
"Ờ ha.. Bữa giờ im như chiến tranh lạnh."
Trang cười nhỏ.
"Tao thấy có biến rồi."
Hai đứa cười khúc khích. Tiết Toán bắt đầu. Thầy viết công thức lên bảng, giọng đều đều quen thuộc. Vy nhìn đề bài, hơi nhăn mặt. Dạng này cô chưa quen lắm. Cô thử làm, sai một bước. Xóa. Làm lại. Sai tiếp. Cô thở dài khẽ. Bên cạnh, Nguyên viết bài rất nhanh. Vy định hỏi.. Rồi lại thôi. Cô cắn môi, tiếp tục tự làm. Một tờ giấy nhỏ bất ngờ được đẩy sang. Không lời. Không nhìn. Trên giấy viết:
"Đổi biến trước rồi mới rút gọn."
Vy khựng lại. Cô quay sang. Nguyên vẫn nhìn lên bảng, tay cầm bút, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Vy nhìn dòng chữ vài giây rồi làm theo. Lần này đúng. Cô gấp tờ giấy lại, nhét vào trong vở. Không nói cảm ơn. Nhưng khi cô hơi nghiêng người, Nguyên khẽ gật đầu rất nhẹ. Chỉ vậy thôi. Ra chơi. Vy đi xuống căn-tin với Trang. Trang vừa đi vừa nhìn cô chằm chằm.
"Ê."
"Sao nữa?"
"Mày với Nguyên hòa rồi hả?"
Vy nhíu mày.
"Hòa gì?"
"Thì bữa trước căng thấy mồ."
Vy nhún vai.
"Bình thường thôi."
Trang cười.
"Bình thường mà sáng giờ nói chuyện mấy lần luôn đó."
Vy khựng lại.
"Có hả?"
"Có chứ! Tao nhìn thấy hết nha."
Vy lườm nhẹ.
"Lo uống nước đi."
Nhưng tai cô hơi nóng lên. Trong lớp, Nguyên ngồi một mình. Cậu nhìn ra cửa sổ, tay xoay cây bút. Không hiểu sao.. Hôm nay cậu thấy nhẹ hơn mấy ngày trước. Không còn cảm giác phải né tránh. Không còn căng thẳng mỗi khi cô mở lời. Chỉ là.. Bình thường. Nhưng chính cái bình thường đó lại khiến cậu để ý nhiều hơn. Tiết cuối buổi sáng là thuyết trình nhóm. Vy mở laptop, kéo ghế lại gần bàn một chút.
"Tớ làm phần mở đầu nha."
Nguyên nhìn qua màn hình.
"Ừ."
Cậu dừng một chút rồi nói thêm:
"Phần này.. Cậu viết ổn đó."
Vy ngẩng lên.
"Thiệt hả?"
"ừ."
Chỉ một chữ. Nhưng đủ khiến cô hơi bất ngờ. Cô quay lại màn hình, khóe môi cong nhẹ mà chính cô cũng không nhận ra. Ở bàn sau, Minh Thảo thì thầm:
"Ê, Nguyên khen người ta luôn kìa."
Trang tròn mắt.
"Ghê dữ."
"Tao nói rồi, có mùi."
Hai đứa cười nín thở. Buổi chiều, mây kéo đến nhưng không mưa. Khi tan học, Vy nhớ ra chiếc áo mưa. Cô lấy trong cặp ra, đưa sang.
"Nè."
Nguyên nhận lấy.
"Cảm ơn."
Vy nhướn mày.
"Cậu biết nói cảm ơn luôn à?"
Nguyên hơi khựng.
"Không được sao?"
Vy bật cười.
"Được chứ."
Một khoảng im lặng ngắn trôi qua. Không khó xử. Chỉ hơi ngại. Vy đeo cặp lên vai.
"À.. Hôm qua.."
Cô dừng lại. Nguyên chờ. Vy nhìn sang chỗ khác.
"Cảm ơn nha."
Giọng cô nhỏ hơn bình thường. Nguyên gật đầu.
"Không có gì."
Vy bước ra khỏi lớp. Hành lang chiều muộn yên hơn thường lệ. Nắng cuối ngày hắt dài qua ô cửa, kéo bóng hai người thành hai vệt song song trên nền gạch. Nguyên đi phía sau cô vài bước.
Không gần.
Nhưng cũng không còn xa như trước.
Ra đến cầu thang, Vy chợt dừng lại để chỉnh dây cặp. Nguyên cũng khựng theo, như thể đã quen với nhịp bước của cô từ lúc nào không rõ. Một cơn gió nhẹ thổi qua. Vy quay đầu nhìn cậu, ngập ngừng một chút.
"À.. Cái áo mưa hôm qua.."
Nguyên nhìn cô.
"Ừ."
Vy mím môi rồi nói nhỏ:
"Cảm ơn nha."
Câu nói rất nhẹ, gần như tan vào gió chiều. Nguyên gật đầu.
"Không có gì."
Không ai nói thêm. Nhưng lần này, sự im lặng không còn nặng nề. Xuống đến sân trường, học sinh đã về gần hết. Không gian rộng hơn, chỉ còn tiếng xe đạp lạch cạch và tiếng lá cây xào xạc. Vy dắt xe ra cổng. Nguyên cũng dắt xe phía bên kia. Hai người cùng lúc dừng lại dưới mái hiên. Một khoảnh khắc rất ngắn. Vy khẽ gật đầu chào. Nguyên cũng đáp lại - nhẹ đến mức nếu không để ý sẽ chẳng nhận ra. Cô đạp xe đi trước. Đi được một đoạn, Vy vô thức quay đầu lại. Nguyên vẫn đứng ở cổng trường, đang chỉnh lại quai cặp. Ánh nắng cuối ngày rơi lên vai cậu, làm bóng dáng ấy trông dịu hơn mọi khi. Vy nhanh chóng quay đi, tim hơi hụt một nhịp mà cô không hiểu vì sao. Phía sau, Nguyên nhìn theo chiếc xe đạp nhỏ dần. Cậu không gọi. Chỉ đứng đó thêm một lúc. Rồi mới đạp xe đi về hướng ngược lại. Không có lời hứa nào. Không có điều gì được nói ra. Chỉ là.. Từ ngày hôm đó khi ngồi cạnh nhau trong lớp học, cả hai đã thôi xem người kia như một người xa lạ. Và đôi khi, sự thay đổi bắt đầu từ những điều nhỏ nhất -một tờ giấy đẩy nhẹ sang bên, một câu nói ngắn, hay một khoảng im lặng.. Không còn lạnh nữa.