Mộc Huyền vào bếp lo cơm nước, chẳng mấy chốc trời đã trưa, nghe tiếng của Trương Đại Phong và ông nội về, bà chạy ra đón.
"
Nhóc con đâu rồi, sao cha không thấy nó?" Ông nội hỏi vừa đảo mắt nhìn xung quanh.
"Dạ, khi nãy bị con đánh nên ngủ rồi."
"Nàng lại đánh con nữa à?" Trương Đại Phong hỏi vẻ mặt lo lắng.
"Thiếp chỉ răn đe tí thôi, hai người cất đồ, rửa ráy đi rồi vào ăn cơm."
Nghe tiếng ông nội Trương Thành Vũ giật mình tỉnh dậy, chạy ra chỗ lu nước mà cha hắn đang rửa mặt để hỏi thăm: "Cha về rồi, ông nội đâu ạ?"
"Ông con vào bếp chuẩn bị ăn cơm rồi, con sao không vào mà đứng đó?"
"Con muốn chờ cha vào cùng."
Trương Đại Phong cười dịu: "Cái thằng nhóc này." Ông vắt khăn mặt lên vai rồi bước tới bồng hắn, nhấc bổng lên cao: "Được rồi, chúng ta đi ăn cơm nào."
Hắn vui đến mức phát ra tiếng cười khúc khích, đôi mắt hắn nhíu lại, hắn ôm lấy cổ cha mình, có chút nũng nịu.
Ngồi vào bàn ăn, hắn tự mình ăn cơm rất ngoan ngoãn, không quậy phá, hắn giống như một người đàn ông trưởng thành. Ăn được vài muỗng hắn nhìn về hướng ông nội: "Ông ơi, hôm nay ông đi làm về có mệt không ạ?"
Ông nội cười hiền: "Nhìn thấy cháu là ông hết mệt rồi."
"Cháu lại có sức mạnh lớn thế à ông?"
Ánh mắt ngây thơ của hắn làm cả nhà cười lớn, hắn ngơ ngác không hiểu gì chỉ biết cười theo, khuôn mặt ngây ngô và dễ thương.
Ăn xong, sau khi nghỉ ngơi đến xế chiều ông nội và cha hắn lại ra đồng làm. Mẹ hắn chuẩn bị mớ vải và kim chỉ ngồi chỗ bàn nhỏ ở hiên nhà để may đồ. Hắn rất vui vì hôm nay mẹ không ra đồng, hắn chạy lại ngồi gần say sưa ngắm nghía công việc của mẹ.
Tò mò hắn hỏi: "Mẹ ơi, mẹ đang làm gì thế?"
"Mẹ đang may y phục mới cho con."
"Mẹ ơi, vải này làm sao mình làm ra nó được ạ?"
"Vải này mình không làm mà mua về từ chợ."
"Vậy mẹ có biết nó làm ra như thế nào không?"
Mộc Huyền ngập ngừng suy nghĩ giây lát rồi trả lời: "Theo mẹ biết thì, số vải này được nhập từ Âu Thành, nơi đó là nơi tập trung nhiều vải lụa, gấm vóc. Họ nuôi tằm cho tơ dệt vải và một số loại cây có thể cho sợi dệt vải. Khi nào con lớn thì sẽ học và hiểu được nhiều hơn."
"Mẹ kể thêm cho con nghe những nơi khác được không, họ có sống giống như chúng ta không?"
Mộc Huyền đưa tay vỗ nhẹ vào đầu hắn: "Mỗi nơi đều có những thứ khác nhau, sau này con lớn lên mẹ sẽ để con đi nhiều nơi để biết nhiều điều. Giờ thì con chăm chỉ đọc sách là được." Mộc Huyền cười dịu dàng.
Hắn không hỏi nữa, đứng dậy vào nhà rót một cốc nước đưa cho Mộc Huyền, cái dáng nhỏ nhỏ xinh xinh của hắn mới dễ thương làm sao, hắn cầm hai tay đưa lên trước mặt mẹ mình: "Mẹ uống nước đi ạ."
Mộc Huyền đưa tay cầm ly nước, ánh mắt vài phần xúc động: "Không ngờ con mẹ lại ngoan thế này."
Mẹ hắn uống xong nước, vừa đặt ly xuống thì hắn lại tiếp tục hỏi: "Mẹ ơi, hôm kia bố của Mai Chi chết, con nghe các cô hàng xóm nói thế, con còn thấy bạn ấy khóc, chết là như thế nào vậy mẹ? Liệu có ai không chết không mẹ?"
Mộc Huyền ngập ngừng, bà đang cố suy nghĩ để giải thích những lời tốt đẹp nhất: "Chết có nghĩa là họ đi thật xa đến một thế giới khác để sinh sống. Ai sống trên đời rồi cũng sẽ chết, đó là quy luật của tự nhiên, không ai chống lại được cả."
Nghe tới đây, ánh mắt hắn buồn, có gì đó nghẹn ngào: "Vậy là Mai Chi sẽ không được gặp bố mình nữa, con thương bạn ấy quá."
"Con hãy nhớ rằng mọi chuyện xảy đến đều có lý do của nó nên đừng bao giờ sợ hãi. Dù con có gặp phải chuyện buồn như thế nào cũng phải mạnh mẽ vượt qua. Bởi vì u sầu đau khổ chỉ làm con càng buồn hơn, còn mọi chuyện đã xảy ra thì chẳng bao giờ có thể quay ngược thời gian để thay đổi."
Gật nhẹ đầu hắn nói: "Dạ, con biết rồi."
Không nói chuyện với mẹ mình nữa, chạy lại chỗ chiếc bàn tròn nhỏ mà cha hắn làm cho để đọc sách. Chăm chỉ nhìn vào cuốn sách, hắn đọc hết trang này lại lật sang trang khác, không quan tâm đến mọi vật xung quanh. Hắn là một đứa trẻ thông minh kỳ lạ, tuy chỉ mới mười tuổi nhưng hắn đã thành thạo đọc chữ và đã đọc được nhiều cuốn sách dày.
* * *
Phía ngoài đồng nắng nóng, Trương Đại Phong và ông nội đang làm cỏ, cảm thấy ánh mặt trời quá gay gắt Trương Đại Phong gọi ông nội vào bóng cây ngồi: "Cha ơi, chúng ta vào gốc cây ngồi nghỉ uống nước tí."
Hai cha con ngồi dưới bóng cây, Trương Đại Phong đưa nước cho cha mình, ông uống một hơi giải cơn khát. Trương Đại Phong cũng nốc một hơi.
"Sao thời tiết hôm nay nắng thế nhỉ, hình như con thấy càng ngày càng nắng nóng hơn. Cứ như đà này không biết chục năm nữa sẽ như thế nào, có khi lại hạn hán cũng nên."
"Con đừng có nói gở, hạn hán thì tiêu cả thôn mất."
"Chúng ta cũng sẽ được cấp lương thực từ thành chủ mà cha, cha cũng biết khả năng của thành chủ mà, lo gì."
"Con nghĩ đi, thành chủ và con gái ngài ấy liệu có đủ sức để chống chọi, trong khi còn phải cung cấp lương thực cho các thành khác nữa."
Trương Đại Phong gật gù: "Cha nói cũng đúng, nhưng thôi, chúng ta đừng nghĩ chuyện tương lai, cứ sống với hiện tại vui vẻ, không nên lo lắng vì một tương lai chưa xảy ra."
"Cái thằng này, tự con khơi mào ra giờ còn dở trò đạo lý, cẩn thận cha cho ăn cuốc."
Trương Đại Phong cười lớn: "Ha ha ha, cha nỡ sao?"
"Cái thằng cà chớn này, đừng để thằng Vũ học theo cái kiểu cà chớn của con nghe. Cha cấm."
"Con là con của cha mà." Trương Đại Phong nói rồi phóng nhanh ra đồng không kịp để cha mình nói thêm.
* * *
Hôm nay ngày cuối tuần, một ngày đẹp trời, không quá nắng, gió man mát đẩy đưa cỏ cây. Buổi trưa Trương Thành Vũ lại chỗ cha mình đang ngồi, gương mặt đầy hào hứng: "Cha ơi, chiều cho con ra đồng với cha nhé!"
"Được rồi, hôm nay thời tiết khá đẹp cha sẽ cho con theo."
Hắn ôm chầm lấy cổ cha mình hét lên vì vui sướng: "Cảm ơn cha." Thả cha hắn ra, hắn vòng ra phía sau nhà cầm cây cuốc nhỏ mà mẹ hắn hay dùng để nhổ cỏ trong vườn nhà. Cầm lên trên nhà hắn nói giọng đầy hào hùng: "Con đã sẵn sàng cho buổi chiều ra đồng."
Trương Đại Phong cười thành tiếng, ông ngạc nhiên vì biểu hiện hăng hái của đứa con.
Mộc Huyền ngồi gần đó ánh mắt nghiêm nghị: "Con cất ngay cây cuốc cho mẹ, nếu không muốn ăn đòn."
Hắn mếu máo bờ môi, đang muốn rơi một giọt lệ thì cha hắn nói giúp: "Nàng đừng la con, chiều nay ta sẽ dẫn con ra đồng, cứ để con luyện tập, giữ khư khư trong nhà không tốt đâu."
"Nhưng nó phải ở nhà đọc sách."
"Có những thứ trong sách vở không có đâu, ta muốn dạy cho con cuộc sống thực tế."
"Vậy được rồi, hai cha con hãy cẩn thận!" Mộc Huyền biểu cảm bình thản nhưng ẩn sâu trong mắt là muôn vàn lo lắng.
Không để ý đến lời mẹ nói nữa, hắn vẫn ôm khư khư cây cuốc trong mình và đợi qua buổi trưa để ra đồng cùng cha. Hắn ngồi chỗ mái hiên, tựa đầu vào cột nhìn lên bầu trời, là đứa trẻ mười tuổi nhưng cái dáng vẻ hiện tại của hắn giống như một người đã từng trải qua bao sóng gió và khổ đau. Mộc Huyền liếc mắt chạm mắt Trương Đại Phong, hai người mỉm cười và rồi để mặc cho Trương Thành Vũ ngồi đó chìm vào trong suy nghĩ riêng của mình.