Chương 6: Kinh Đô Ánh Sáng Và Những Bóng Ma Quyền Lực
Tiếng chuông điện thoại vệ tinh vang lên giữa không gian tĩnh lặng của nhà hàng. Kael nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói trầm thấp, có phần mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ ngạo nghễ đặc trưng của Igris Becker. Tuy nhiên, bối cảnh tiếng ồn xung quanh không phải là chiến trường, mà là tiếng xiềng xích va chạm vào nhau.
"Wilson.. Tôi đang ở trong tù," Igris mở lời, thản nhiên như thể đang thông báo về một chuyến nghỉ dưỡng.
Kael nhướn mày, ra hiệu cho Kaori giữ im lặng. "Anh mà cũng bị bắt sao, Becker? Kẻ mạnh nhất nước Pháp bị còng tay bởi cảnh sát bình thường à?"
"Không phải cảnh sát. Là quân đội," Igris hừ lạnh. "Tại Paris, một con Phantom cấp cao đã xuất hiện. Nó không tấn công bằng răng nanh, nó tấn công bằng tư tưởng. Nó đã chiếm lấy tâm trí của ngài Bộ trưởng Nội vụ, rồi thao túng cả bộ máy nhà nước. Tôi đã cố gắng 'đánh thức' lão ta.."
"Và?"
"Và tôi lỡ tay đấm chết lão," Igris bình thản đáp. "Nhưng ngay khi lão tắt thở, làn khói đen đó nhảy vọt sang gã Nghị sĩ đứng cạnh. Rồi cứ thế, nó chuyền từ người này sang người khác như một con virus. Giờ thì cả chính phủ coi tôi là kẻ ám sát điên cuồng."
Kael không kìm được mà bật cười thành tiếng, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ mỉa mai. "Becker này, cách 'đánh thức' của anh là bắt họ sám hối dưới mồ mãi mãi chứ đâu phải cứu người? Anh nên ngồi trong đó mà suy ngẫm về kỹ năng ngoại giao của mình đi."
Dù buông lời chế giễu, đôi mắt đỏ rực của Kael lại đanh lại. "Nhưng được rồi, tôi sẽ đến. Nếu bộ máy chính trị của Pháp rơi vào tay lũ Phantom, cả châu Âu sẽ thành một cái ổ quỷ. Đừng chết trước khi tôi tới."
Kael cúp máy, quay sang nhìn Kaori-người nãy giờ vẫn khoanh tay với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
"Tôi chưa bao giờ nói là tôi đồng ý đi cùng cô tới Pháp," Kaori lạnh lùng lên tiếng. "Nhiệm vụ của tôi là ở Nhật Bản, và em gái tôi vẫn đang nằm trong tay cha cô."
"Fubuki vẫn an toàn chừng nào Hedison còn cần con bé để kiềm chế nhân tính của ông ta," Kael đứng dậy, kiểm tra lại băng đạn của khẩu súng ngắn. "Nhưng nếu Becker thất bại, cái 'virus' Phantom đó sẽ lan tới Mỹ, tới Nhật. Lúc đó cô định bảo vệ em gái mình kiểu gì? Bằng mấy lá bùa giấy đó à?"
Kaori nghiến răng, ánh mắt dao động giữa trách nhiệm và sự lo âu. Cuối cùng, cô thở hắt ra một hơi dài, rút thanh kiếm khỏi bao rồi tra lại với một tiếng
cạch dứt khoát.
"Chỉ lần này thôi, Wilson. Nếu gã người Pháp đó dám làm bẩn áo của tôi, tôi sẽ chém lão trước khi chém lũ Phantom."
Trên đường ra sân bay, bầu không khí giữa hai nữ chiến binh mạnh nhất nhì thế giới vẫn không thôi căng thẳng. Kael liếc nhìn bộ trang phục của Kaori-một sự kết hợp tinh tế giữa phong cách Gothic hiện đại và những đường nét truyền thống Nhật Bản, vừa sang trọng lại vừa toát lên vẻ quyền quý.
"Này Takamiya," Kael nhếch mép mỉa mai, "Chúng ta đi đàm phán với cái bộ máy chính trị đang bị quỷ ám, chứ không phải đi diễn Tuần lễ thời trang Paris. Cô tính dùng nhan sắc để làm lũ Phantom đó chết ngất à?"
Kaori không hề lúng túng, cô thản nhiên chỉnh lại nếp áo, khinh khỉnh nhìn từ đầu đến chân Kael: "Còn cô? Nhìn lại mình xem Wilson. Đi diện kiến quan chức cấp cao của Pháp mà mặc áo phông sát nách, quần võ thuật rộng thùng thình, tay thì quấn băng như sắp lao vào sàn đấu chọi gà ở chợ búa thế kia? Cô định đàm phán bằng nắm đấm hay bằng sự thiếu thẩm mỹ của mình vậy?"
Cả hai cãi nhau chí chóe từ sảnh chờ cho đến tận cửa máy bay. Chỉ khi tiếp viên hàng không nhắc nhở về quy định giữ trật tự trên chuyến bay hạng thương gia, hai người mới hậm hực ngồi xuống, quay mặt đi hai hướng khác nhau và giữ im lặng suốt hành trình vượt đại dương.
Cuộc Gặp Gỡ Tại Paris
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Charles de Gaulle, một người đàn ông với vẻ ngoài lịch lãm nhưng có phần phong trần đã đợi sẵn họ. Anh ta mặc một chiếc măng tô dài, đội mũ phớt che nửa khuôn mặt đầy vẻ suy tư.
"Chào mừng đến với Paris đang hấp hối," người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm và đầy sự điềm tĩnh của một người đã trải đời. "Tôi là
Jacob. Thám tử, nhà báo, và thi thoảng là kẻ giải quyết những đống rác giấy tờ cho gã khờ Igris."
Jacob lột mũ, cúi chào theo đúng phong cách quý tộc Pháp. Anh là bạn thân nhất của Becker, một người nắm giữ mạng lưới thông tin khổng lồ và cũng là một quý tộc hiếm hoi không quan tâm đến quyền lực chính trị.
"Igris đã kể về hai cô," Jacob vừa dẫn đường ra xe vừa nói. "Một 'Phượng hoàng' nóng nảy và một 'Bóng ma' kiêu kỳ. Anh ta nhờ tôi dẫn đường vì Paris hiện tại đã thành một mê cung của sự phản bội. Những con phố các cô đi qua, những người các cô gặp.. Bất cứ ai cũng có thể là vật chủ của thứ 'virus' Phantom đó."
Jacob đưa hai người lên một chiếc xe cổ sang trọng nhưng đã được gia cố lớp kính chống đạn dày đặc.
"Igris đang bị giam tại
Nhà ngục La Santé. Nhưng tin xấu là, 'thứ' đang ngồi trong ghế Bộ trưởng đã ra lệnh hành quyết anh ta vào sáng mai dưới danh nghĩa tội phản quốc. Chúng ta không có nhiều thời gian để đàm phán đâu."
Kael bẻ khớp tay, ánh mắt đỏ rực lộ ra vẻ phấn khích đầy nguy hiểm: "Vậy thì dẹp đàm phán đi. Jacob, đưa chúng tôi tới nhà ngục. Đã đến lúc xem sức mạnh tái tạo của tôi đối đầu với súng đạn của quân đội Pháp xem ai cứng hơn."
Kaori cũng lạnh lùng rút một lá bùa tím ra, khẽ vuốt dọc lưỡi kiếm ẩn dưới lớp áo: "Dù sao thì bộ đồ này của tôi cũng thích hợp để đi dự một 'đám tang' hơn là ngồi họp."
Chiếc xe Citroën cổ điển của Jacob vừa rẽ vào đại lộ hướng về nhà ngục La Santé thì tiếng còi hú vang dội bao vây mọi ngả đường. Những chiếc xe bọc thép của quân đội Pháp lao ra từ các con hẻm, tạo thành một gọng kìm thép khóa chặt lối đi.
"Xem ra 'vị' Bộ trưởng kia không muốn chúng ta kịp uống trà chiều rồi," Jacob bình thản xoay vô lăng, đạp lính ga khiến chiếc xe gầm lên, lao vút đi trong làn đạn.
Tằng tằng tằng!
Đạn tiểu liên găm chi chít vào lớp kính chống đạn. Kaori hạ kính xe, không thèm dùng súng, cô tung ra những lá bùa tím bay lượn trong gió. Một luồng sóng năng lượng Phantom bùng phát, chém đứt đôi nòng súng của hai chiếc xe mô tô đang áp sát.
"Cô làm gì thế Takamiya? Chơi bài à?" Kael cười lớn, cô mở tung cửa xe ngay khi chiếc xe đang lao với tốc độ 120km/h.
"Giữ tay lái cho chắc vào, thám tử!"
Nói rồi, Kael dùng lực chân đạp mạnh vào cửa xe, mượn đà phóng vọt lên một cột đèn đường, từ đó đu mình lao thẳng lên ban công của một tòa nhà cao tầng gần đó. Đôi chân được cường hóa bởi Phoenix 200 giúp cô leo dọc theo các gờ tường đá như một con nhện khổng lồ.
Dưới phố, Jacob thực hiện một cú drift điêu luyện, lách qua khe hở giữa hai xe tăng hạng nhẹ. Kaori đứng hẳn dậy từ cửa sổ trời, thanh kiếm của cô tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo, một nhát chém từ xa bằng khí lực đã hất văng một chiếc xe bọc thép chặn đường.
"Wilson! Đừng có làm hỏng hết việc đấy!" Kaori hét lên giữa tiếng nổ.
Trên đỉnh tòa nhà cao nhất khu vực, Kael đứng đó, gió Paris thổi tung mái tóc đen. Phía dưới cô là nhà ngục La Santé – một pháo đài đá kiên cố với hàng rào điện cao thế và lính canh dày đặc.
"Lối vào ấn tượng à? Để xem bọn mày chịu nổi cú này không!"
Kael bật nhảy. Thân hình cô xé toạc không khí, lao xuống từ độ cao hàng trăm mét như một đầu đạn hạt nhân mini. Sức mạnh của Phoenix 200 cộng với trọng lực tạo ra một vệt lửa bao quanh cơ thể cô.
Oàng!
Một tiếng nổ như trời giáng. Toàn bộ sân chính của nhà ngục La Santé sụp đổ thành một cái hố sâu hoắm. Sóng xung kích hất văng những chiếc xe quân sự quanh đó như những món đồ chơi bằng nhựa. Bụi đá mịt mù bao trùm cả khu vực.
Giữa tâm chấn, Kael chậm rãi đứng dậy, lớp áo phông đã rách tơi tả lộ ra những khối cơ bắp đang bốc hơi trắng do nhiệt lượng. Cô nhìn lũ lính canh đang run rẩy, rồi ngước lên tháp canh – nơi
Igris Becker đang đứng sau song sắt với nụ cười ngạo nghễ thường thấy.
"Chào buổi sáng, Becker," Kael phủi bụi trên vai, ánh mắt đỏ rực nhìn thẳng vào đám lính. "Đi ra thôi chứ? Tôi phá cửa cho anh rồi đấy."
Igris từ trên cao cười lớn, giọng anh vang vọng khắp nhà ngục: "Màn trình diễn không tệ, Wilson! Nhưng hình như cô làm hỏng mất cái sân tennis yêu thích của tôi rồi đấy!"
Igris Becker không cần chìa khóa. Anh nắm lấy những thanh song sắt bằng thép tôi luyện, gân tay nổi lên, và với một tiếng rầm vang dội, anh giật phăng cả mảng tường đá cùng song sắt ném xuống sân. Bước ra khỏi bóng tối của buồng giam, Igris tiến đến chiếc hộp tang vật bị vứt ở góc hành lang, cầm lấy thanh đại kiếm đặc trưng của mình. Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm như gặp lại người tình lâu ngày không gặp.
"Để xem nào.. Lâu rồi không được hâm nóng bầu không khí," Igris lẩm bẩm.
Anh đưa bàn tay không thuận lên, nắm chặt lại rồi đột ngột mở xòe ra. Một luồng hỏa trụ đỏ rực, nóng đến mức làm biến dạng không gian xung quanh, phun trào từ lòng bàn tay anh, thiêu rụi toán lính canh đang định áp sát tháp canh. Đây không phải lửa bình thường; nó mang theo hơi thở của một thực thể Phantom thực thụ. Pháp đã thành công trong việc cấy ghép các chi tiết sinh học của Phantom vào tế bào con người, cho phép vật chủ mượn năng lượng mà vẫn giữ được lý trí-một công nghệ tinh vi hơn nhiều so với cách tiếp cận thô bạo của Mỹ.
Kael đứng dưới sân, nhìn màn trình diễn hỏa lực đầy mãn nhãn ấy mà huýt sáo thích thú: "Yooooo! Không ngờ anh lại 'thuần hóa' được một con Phantom dùng lửa mạnh thế này đấy Becker! Nhìn anh bây giờ chẳng khác gì một hiệp sĩ lửa bước ra từ thời trung cổ cả. Ấn tượng đấy!"
Igris nhảy từ tháp canh xuống, đáp đất nhẹ nhàng bên cạnh Kael, thanh đại kiếm vác trên vai tỏa ra hơi nóng hừng hực. Anh cười lớn, giọng vang dội: "Chính tay tôi đã săn con quỷ này đấy. Nó dám thiêu cháy cả một trang trại rượu vang lâu đời của nhà tôi. Chính phủ Pháp phải quỳ xuống năn nỉ tôi mới đồng ý cho họ nghiên cứu mẫu vật này trên chính cơ thể mình. Ai mà ngờ, vừa cấy ghép xong hôm trước thì hôm sau tôi đã bị tống vào cái chuồng chó này vì đấm chết lão Bộ trưởng."
Trong khi hai "quái vật" này đang đứng tán gẫu giữa chiến trường, tiếng hét thất thanh của
Jacob vang lên từ phía cổng nhà ngục. Chiếc Citroën tội nghiệp đang bị quân đội Pháp vây hãm, đạn bắn vào lớp vỏ thép kêu lên những tiếng
chan chát chói tai.
"Này! Mấy gã siêu nhân ngoài kia!" Jacob thò đầu ra khỏi cửa kính xe, mặt cắt không còn giọt máu. "Làm ơn thôi cái màn khen ngợi nhau đi! Nếu không tới bảo vệ tôi ngay bây giờ thì cái xe này-và cả bộ não thiên tài của tôi-sẽ nổ tung trước khi các người kịp ăn tối đấy! Lũ lính này đã bị Phantom ký sinh hoàn toàn rồi, chúng không biết đau đâu!"
Kael và Igris nhìn nhau, rồi cùng quay đầu về phía đội quân đang tràn vào như kiến cỏ.
"Cô lo bên trái, tôi lo bên phải?" Igris hỏi, ngọn lửa trên tay bắt đầu bùng lên dữ dội hơn.
"Chia chác làm gì cho mệt," Kael bẻ khớp cổ, đôi mắt đỏ rực. "Đứa nào nhanh hơn thì đứa đó thắng!"
Giữa lúc Kael và Igris đang chuẩn bị lao vào một cuộc thảm sát đẫm máu, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Toàn bộ toán lính đang vây hãm chiếc xe của Jacob bỗng nhiên khựng lại, vũ khí rơi khỏi tay, và họ đổ rạp xuống mặt đất như những con rối bị cắt đứt dây. Họ không chết, nhưng hơi thở dồn dập và gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng dài.
Takamiya Kaori thong thả bước ra từ phía sau một xe bọc thép, dáng vẻ vẫn thanh tao như đang đi dạo trong vườn thượng uyển. Trên tay cô, bị ghim chặt bởi một lá bùa tím rực sáng, là một khối cầu đen ngòm, nhớp nháp đang co giật liên hồi – một phần tách ra của con Phantom ký sinh.
"Đây chính là 'vật trung gian' kiểm soát khu vực nhà ngục này," Kaori lạnh lùng nói, rồi bóp nát khối cầu đen. Một tiếng rít chói tai vang lên trước khi nó tan biến thành hư không. "Lũ lính này đã được giải thoát. Chứng tỏ con Phantom chính không thể một mình điều khiển quá nhiều vật chủ ở khoảng cách xa, nó buộc phải phân tách bản thân để làm trạm thu phát sóng tâm linh."
Cô liếc nhìn Kael và Igris bằng ánh mắt đầy sự khinh miệt, rồi quay sang Jacob đang lóp ngóp bò ra khỏi xe.
"Hai tên não cơ bắp này chỉ biết đấm và đốt," Kaori mỉa mai, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. "Nếu tôi không kịp thời cắt đứt sự liên kết này, có lẽ các người đã giết sạch hàng trăm người lính vô tội đang bị thao túng rồi. Jacob, tôi hy vọng anh vẫn còn đủ tỉnh táo để lái xe, vì chúng ta vừa cứu mạng anh và cả cái danh dự hão huyền của hai 'siêu nhân' kia đấy."
Jacob thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán: "Cảm ơn tiểu thư Takamiya. Nếu để Wilson và Becker ra tay, tôi e là ngày mai tiêu đề báo sẽ là 'Thảm sát tại La Santé' chứ không phải 'Giải cứu' đâu."
Kael thu lại nắm đấm, tặc lưỡi đầy vẻ tiếc nuối nhưng cũng không nhịn được mà cười lạnh: "Được rồi, cô thắng lần này, đồ đồng bóng. Nhưng ít nhất gã hiệp sĩ lửa kia cũng đã được tự do."
Igris Becker tra kiếm vào bao, nhìn đống lính nằm la liệt rồi nhún vai: "Dùng não đôi khi cũng có ích đấy chứ. Nhưng Kaori, con quái vật chính vẫn đang ở Cung điện Élysée. Nó đã mất đi một phần cơ thể tại đây, chắc chắn nó đang nổi điên và sẽ không để chúng ta tiếp cận dễ dàng đâu."
Jacob vừa đặt tay lên vô lăng thì chiếc điện thoại vệ tinh của anh liên tục rung lên. Những tin nhắn mã hóa từ Hội Thám Tử Paris đổ về dồn dập. Sắc mặt Jacob chuyển từ nhợt nhạt sang tái mét.
"Tin xấu đây! Con Phantom đó không còn chơi trò ẩn mình nữa." Jacob vừa đạp ga cho chiếc Citroën lao đi, vừa hét lên giữa tiếng gió rít. "Một tên lính của đội quân bị chiếm hữu đã công khai thực hiện một vụ thảm sát ngay giữa quảng trường. Truyền thông đang phát tán hình ảnh đó đi khắp nơi. Cả Paris đang hoảng loạn!"
Nỗi sợ hãi-thứ thức ăn ngon lành nhất của Phantom-đang bùng phát như một cơn đại dịch. Khi người dân Pháp bắt đầu run rẩy trước sự tàn bạo không thể giải thích của quân đội chính mình, con Phantom Ký Sinh đang "phình" to ra về mặt năng lượng. Vùng kiểm soát của nó không còn bó hẹp trong các tòa nhà chính phủ mà đang lan rộng ra khắp các quận, biến Paris thành một "vùng xám" của sự tuyệt vọng.
"Nó đang lợi dụng sự hỗn loạn để tiến hóa," Kaori siết chặt thanh kiếm, đôi mắt ánh lên vẻ lo ngại. "Nếu nỗi sợ đạt đến mức cực đại, nó sẽ không cần vật trung gian nữa mà có thể nuốt chửng cả thành phố này vào bụng."
"Vậy thì không còn thời gian để đi dạo phố đâu," Kael đứng dậy ngay trên băng ghế sau của chiếc xe mui trần, mái tóc đen bay loạn trong gió. Cô nhìn thấy từ phía xa, cung điện Élysée đang bị bao phủ bởi một làn sương đen đặc quánh, tăm tối hơn bất kỳ bóng đêm nào. "Jacob, đâm thẳng vào đó!"
Cuộc Đột Kích Vào Tâm Bão
Chiếc xe lao qua những con phố vắng lặng, nơi người dân đang đóng chặt cửa trong sợ hãi. Càng tiến gần về phía cung điện, áp lực tâm linh càng lớn khiến động cơ xe bắt đầu lịm dần. Quân đội bị chiếm hữu đang lập hàng rào danh dự.. Nhưng là để đón tiếp họ bằng súng máy và pháo hạng nặng.
"Becker! Dọn đường!" Kael hét lớn.
Igris Becker đứng thẳng người, thanh đại kiếm của anh bắt đầu rực cháy một màu cam đậm. "Với sự hân hoan nhất, Wilson!"
Igris vung kiếm tạo ra một vòng tròn lửa khổng lồ, thiêu rụi toàn bộ đạn dược đang bay tới. Ngọn lửa của anh không chỉ đốt cháy vật chất mà còn thiêu cháy cả những sợi tơ tâm linh đang thao túng binh lính. Cùng lúc đó, Kaori tung ra hàng loạt bùa chú để trấn an tinh thần của những người lính bị điều khiển, ngăn họ tự sát theo lệnh của con Phantom.
Kael không đợi xe dừng hẳn. Cô sử dụng bộ phản lực và sức mạnh Phoenix 200, phóng mình như một tia chớp đỏ xuyên qua hàng rào phòng thủ cuối cùng.
"Mày thích ăn nỗi sợ của người dân Pháp đúng không?" Kael gầm lên khi cô đấm nát cánh cổng chính của cung điện. "Để xem mày có tiêu hóa nổi sự phẫn nộ của tao không!"
Tiếng đổ vỡ của cánh cổng chính Cung điện Élysée còn chưa dứt, Kael đã đối mặt với một khung cảnh kinh hoàng chưa từng có. Giữa đại sảnh lộng lẫy, vị chính trị gia cao cấp Pháp đã hoàn toàn biến dạng. Cơ thể ông ta phồng rộp, nổ tung, nhưng không phải là máu thịt rơi vãi, mà là sự ra đời của một quái vật gớm ghiếc.
Con Phantom Ký Sinh lộ diện dưới hình dạng một con nhện khổng lồ, cao chạm trần nhà, lấp đầy không gian sang trọng bằng sự tàn bạo của nó. Tám cái chân dài nhọn hoắt như những cây giáo đen ngòm, cắm phập xuống sàn đá cẩm thạch. Nhưng điều rùng rợn nhất không nằm ở kích thước, mà là lớp vỏ của nó.
Trên lưng, trên bụng, và dọc theo tám cái chân nhện, là hàng nghìn khuôn mặt người Pháp-già, trẻ, lớn, bé-đang méo mó, la hét trong tuyệt vọng. Đó là linh hồn của những nạn nhân đã bị nó nuốt chửng nỗi sợ hãi, giờ đây bị giam cầm vĩnh viễn trong cơ thể quái vật, tạo nên một bản đồng ca của sự than khóc làm lung lay cả nền móng cung điện.
"Chúa ơi.." Jacob, người vừa chạy vào sau Kael, khuỵu xuống, run rẩy không kìm được. "Nó.. Nó đã ăn bao nhiêu người rồi?"
Kael không chần chừ, cô sử dụng sức mạnh Phoenix 200, lao thẳng vào con quái vật, nắm đấm bọc thép rít lên trong không khí.
Bùm!
Cú đấm của Kael đập nát một cái chân nhện bê tông, nhưng ngay lập tức, hàng nghìn khuôn mặt trên đó la hét dữ dội, và làn khói đen đặc quánh bò lại, tái tạo lại cái chân trong tích tắc. Con Phantom cười sằng sặc, giọng vang vọng như tiếng hàng nghìn người cùng nói:
"Sức mạnh của ngươi vô ích, vật chủ Phoenix yếu ớt! Mỗi khi ngươi tấn công, ngươi chỉ làm đau những linh hồn này thôi! Bọn chúng là lớp giáp của ta!"
Kaori, người vừa dùng bùa chú để trấn an tinh thần những người lính bên ngoài, bước vào đại sảnh. Cô nhìn con quái vật, gương mặt tái đi vì kinh hoàng nhưng đôi mắt nhanh chóng trở nên sắc lạnh. Cô nhận ra một điều cốt lõi.
"Kael! Dừng lại! Đừng tấn công vật lý nữa!" Kaori hét lên. "Nó không mạnh về thể xác, nó mạnh về tinh thần! Toàn bộ Paris đang cung cấp năng lượng cho nó thông qua nỗi sợ! Nếu cô phá hủy cơ thể nó, hàng nghìn linh hồn kia sẽ nổ tung và san phẳng cả Paris!"
"Vậy thì phải làm gì?" Kael gầm lên, né tránh một cú quật của cái chân nhện khổng lồ.
Kaori siết chặt thanh kiếm, rút ra lá bùa tím cuối cùng, lá bùa mạnh nhất mà cô từng mang theo từ Nhật Bản. Cô nhìn sang Igris Becker, người đang đứng vác thanh đại kiếm, ngọn lửa hỏa long vẫn rực cháy xung quanh.
"Igris! Nghe tôi!" Kaori nói dứt khoát. "Có một cách duy nhất để diệt nó mà không làm nổ tung cung điện. Chúng ta phải tạo ra một
'Lò thiêu tâm linh'."
Igris nhướn mày thích thú: "Một 'lò thiêu'? Nói rõ hơn xem nào, quý cô đồng bóng."
"Năng lượng của Phantom này được nuôi dưỡng bằng nỗi sợ hãi tinh khiết," Kaori giải thích, "nhưng nó sợ nhất là thứ ánh sáng thiêu rụi sự tăm tối. Lửa của anh không phải lửa thường, nó là ngọn lửa hỏa long thiêu cháy cả linh hồn. Tôi sẽ dùng bùa chú để khóa chặt không gian xung quanh nó, ngăn năng lượng nỗi sợ từ bên ngoài tràn vào. Anh phải dùng toàn bộ ngọn lửa mạnh nhất của mình, nén lại và phóng vào tâm của con quái vật!"
"Chúng ta sẽ thiêu rụi nó từ bên trong!" Kaori kết luận, đôi mắt rực cháy quyết tâm. "Sức nóng từ ngọn lửa của anh, kết hợp với áp lực từ bùa chú của tôi, sẽ tạo ra một phản ứng dây chuyền, đốt cháy toàn bộ mạng lưới ký sinh của nó mà không làm ảnh hưởng đến thế giới vật lý xung quanh. Nhưng nó sẽ đau đớn khủng khiếp cho những linh hồn bị giam cầm.. Trước khi họ được giải thoát."
Igris cười lớn, một nụ cười ngạo nghễ: "Một 'lò thiêu tâm linh' để giải thoát cho những linh hồn khốn khổ.. Được thôi! Nghe có vẻ giống một màn trình diễn pháo hoa hoành tráng nhất Paris từng thấy!"
Kael nhìn hai người, rồi nhìn con quái vật khổng lồ đang la hét. Cô biết cô không thể giúp gì trong màn "thanh trừng" tinh thần này.
"Được rồi, hai người lo 'lò thiêu'," Kael bẻ khớp cổ, đôi mắt đỏ rực. "Còn tôi, tôi sẽ lo cái việc mà tôi giỏi nhất: Làm lá chắn sống và đánh lạc hướng cái con nhện khốn kiếp này!"
Nói rồi, Kael lao vào con Phantom, thu hút toàn bộ sự chú ý của nó, bắt đầu màn khiêu vũ của Phượng Hoàng giữa bão lửa Paris.
Trận chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Kaori cắm thanh kiếm xuống sàn, hai tay kết ấn liên tục, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán khi hàng nghìn lá bùa tím tạo thành một lồng kính tâm linh bao trùm lấy con nhện khổng lồ. Bên cạnh cô, Igris gầm lên, dồn toàn bộ hỏa lực vào lòng bàn tay, phóng ra những luồng hỏa long xoáy sâu vào tâm cơ thể quái vật.
"Giữ lấy nó, Kael!" Kaori hét lên trong tuyệt vọng.
Con Phantom điên cuồng quẫy đạp, tám cái chân nhện quật loạn xạ để phá vỡ phong ấn. Kael lao vào như một con thiêu thân, cô dùng chính cơ thể mình để chắn những cú đâm hiểm hóc từ cái chân nhện sắt thép.
Rắc! Một cái chân nhện đâm xuyên qua bả vai Kael, hất văng cô vào bức tường cẩm thạch. Nhờ Phoenix 200, vết thương khép lại trong tích tắc, nhưng cơn đau và sự mất máu khiến tầm nhìn của cô mờ đi. Kael gồng mình đứng dậy, máu từ miệng trào ra, cô lại lao lên, ôm chặt lấy thân thể nhớp nháp của con quái vật để kìm chân nó trong vòng tròn lửa.
"Dừng lại! Tất cả dừng lại ngay!"
Con Phantom gào thét bằng hàng nghìn giọng nói trộn lẫn, thanh âm méo mó kinh tởm. "Các ngươi có sức mạnh phi thường.. Tại sao lại phục vụ cho những kẻ yếu đuối này? Hãy để ta sống! Ta sẽ giúp ba người thống trị thế giới này! Ta có thể thao túng tâm trí bất cứ ai, ta sẽ đưa các ngươi lên đỉnh cao quyền lực mà không một vị vua nào có được!"
Igris chỉ cười khẩy, ngọn lửa trên tay càng bùng lên dữ dội hơn, thiêu rụi lớp vỏ ngoài của nó. Kaori nghiến răng, không thèm đáp lời, cô tập trung toàn bộ tinh thần lực để siết chặt lồng kính.
"Bớt nói nhảm đi đồ quái vật!" Jacob đứng từ xa, tay cầm khẩu súng lục run rẩy nhưng giọng nói đanh thép phản bác. "Thế giới này dù có nát bấy cũng không cần một con ký sinh như mày làm chủ. Bọn ta thà sống trong đống đổ nát còn hơn làm nô lệ cho ảo mộng của mày!"
Cả ba người chiến binh không một ai dao động. Lời mời gọi của con Phantom chỉ như gió thoảng qua tai những kẻ vốn đã chẳng còn coi trọng danh vọng hay quyền lực.
Oàng!
Một tiếng nổ câm lặng vang lên bên trong lồng kính. Ngọn lửa của Igris đã chạm đến lõi năng lượng. Toàn bộ con nhện khổng lồ cùng hàng nghìn khuôn mặt nạn nhân bùng cháy trong một thứ ánh sáng trắng tinh khiết. Tiếng gào thét lịm dần, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến gai người.
Khi bụi và hơi nóng tan đi, giữa đại sảnh Cung điện Élysée chỉ còn lại một đống tro tàn đen ngòm. Con Phantom Ký Sinh đã hoàn toàn bị xóa sổ.
Hậu Quả Cay Đắng
Kael quỵ xuống, cơ thể cô chằng chịt những vết sẹo mới chồng lên cũ, Phoenix 200 đang hoạt động hết công suất để phục hồi các nội tạng bị dập nát. Cô nhìn quanh đại sảnh lộng lẫy giờ chỉ còn là đống hoang tàn.
Jacob bước tới, nhìn qua cửa sổ cung điện. Paris đã thoát khỏi sự thao túng, sương mù đen đã tan, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
"Kết thúc rồi.." Jacob thầm thì, giọng đượm vẻ buồn bã. "Nhưng bộ máy nhà nước Pháp.. Đã sụp đổ hoàn toàn. Các chính trị gia hàng đầu hoặc đã chết, hoặc tâm trí đã bị tàn phá không thể cứu vãn. Paris đêm nay không còn ai dẫn dắt nữa."
Pháp chính thức rơi vào tình trạng vô chính phủ. Quân đội mất phương hướng, người dân hoang mang. Một cường quốc đã sụp đổ từ bên trong chỉ sau một đêm.
Kaori thu kiếm, nhìn Kael rồi nhìn Igris: "Chúng ta đã diệt được con quái vật, nhưng lại tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Đây chính là thứ mà Hedison và chính phủ Mỹ lo sợ nhất.. Hay có lẽ, đây chính là thứ họ mong muốn?"
Igris vác đại kiếm lên vai, nhìn về phía chân trời đang hửng sáng của Paris: "Chuyện đó để sau đi. Giờ tôi cần một chai rượu vang và một nơi để ngủ."