Bạn được Vy Vei mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,530 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề
6109 1,358
Pháo Hòa Chóng Tàn của Châu Kiệt Luân là một bản nhạc mang đậm màu sắc cổ phong, vừa lãng mạn vừa bi thương, gợi lên hình ảnh những chuyện tình vương vấn trong dòng chảy lịch sử. Ngay từ tựa đề, ca khúc đã ẩn chứa sự mong manh: Pháo hoa rực rỡ nhưng chóng tàn, cũng như tình yêu đẹp mà khó giữ trọn vẹn trước thử thách của thời gian.

Lời ca là sự đan xen giữa thực và mộng, giữa cổ tích và hiện thực, khắc họa nỗi đau tình duyên dở dang, cùng sự chờ đợi triền miên qua năm tháng. Những hình ảnh giàu tính biểu tượng như tháp Phù đồ đổ nát, cổng thành hoen màu, tiếng sáo mục đồng.. Đưa người nghe về một không gian nhuốm màu thời gian, nơi ký ức và nỗi nhớ vẫn neo đậu. Giai điệu nhẹ nhàng, trầm lắng kết hợp cùng ca từ đầy chất thơ khiến bài hát trở thành một khúc hoài niệm về sự phù du của kiếp người và tình yêu.

Nghe Pháo Hòa Chóng Tàn, ta không chỉ cảm nhận được nỗi buồn man mác, mà còn thấy sự kiêu hãnh trong tình cảm chân thành – dẫu trải qua bao đổi thay, lòng người vẫn còn chờ đợi, vẫn còn tin vào duyên phận. Đây chính là nét đặc trưng của Châu Kiệt Luân: Biến âm nhạc thành dòng chảy ký ức, vừa lưu luyến vừa vĩnh hằng.


Pháo Hoa Chóng Tàn Truyện​


Những gì đã qua như Pháo hoa chóng tàn

Công nguyên năm 420, thời Nam Triều, Bắc Triều, hai bên muốn bành trướng lực lượng, chiến tranh liên miên.

Công nguyên năm 422, Tống Vũ Đế bệnh chết, Ngụy vương Minh Nguyên Đế đại công nước Tống, đoạt lấy Kim Đường (Lạc Dương), Hổ Lao, Hoạt Thái.

Công nguyên năm 430, Tống Văn Đế đánh lui Ngụy quân đồng thời chiếm lại Hoạt Thái, Lạc Dương, Hổ Lao. Cùng năm đó Ngụy quân toàn quân xuất kích, lại chiếm lại được những vùng trên.

Công nguyên năm 449, Tống Văn Đế thực hiện bỏ qua công trạng mà giết đi một số thân tướng, làm quân đội suy yếu, lại thêm nhiều năm chiến tranh liên miên, quốc lực suy giảm, tướng giỏi đã hết, không chịu chiêu mộ hiền tài, quần thần phản đối, đã phải rút về, không còn năng lực chiếm lại được Trung nguyên.

Công nguyên năm 493, Ngụy vương Lý Văn Đế dời đô về Lạc Dương, phát quân tấn công xuống phía nam, tới lúc này, Bắc Ngụy, Nam Tề đã có 23 năm chiến tranh liên miên..

Và câu chuyện Mưa Già Lam (Già Lam là tên viết tắt tiếng Phạm của Tăng Gia Lam Ma, sau còn gọi là Tăng Già Lam) diễn ra trong thời kỳ này.

Trong chùa, một tăng nhân đang ngồi gõ cá gỗ tụng kinh, trời chợp đổ mưa, tăng nhân nọ chậm rãi cầm con cá gỗ lên, dần bước ra ngoài phòng thiền, nhìn lên bầu trời đang mưa trắng xóa, tư tưởng nao nao, bay về một nơi phương xa nào đó..

Thời vua Tống Văn Đế, có một vị tướng quân nhận được lệnh đi phòng thủ ở thành Lạc Dương. Trong thời gian thực hiện mệnh lệnh, ông đã gặp một người con gái. Lần đầu gặp nhau mà duyên phận đã gắn với nhau từ kiếp trước, họ nhanh chóng thề hẹn trọn đời sẽ bên nhau. Lúc này, Bắc Ngụy dẫn quân tới chiếm đánh, vị tướng quân tuân mệnh dẫn quân xuất chính, trước khi đi, ông nắm tay người con gái mà nói rằng: "Đợi ta chiến thắng trở về, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ.."

Hai người cứ thế mà từ biệt, người con gái đứng ở cổng thành tiễn đưa, mắt dõi theo vị tướng quân cưỡi ngựa lên đường, đầu không ngoảnh lại..

Tướng quân xuất chính đã được vài tháng, trong lúc này, quân Nam Tống bại trận liên miên, Tống Văn Đế tức giận, một lúc chém hai tướng. Quân Bắc Ngụy toàn quân xuất kích, vượt qua Hoàng Hà, Tống Văn Đế không nghe quân thần can ngăn, phát động phát quân phản công. Thất bại, thành Lạc Dương thất thủ, Tống Văn Đế buộc phải rút quân, còn vị tướng quân nọ, bị trọng thương đã lạc vào Chùa Già Lam.

Qua thời gian, vị tương quân nọ đã lành vết thương, muốn trở về triều đình, nhưng với tình thế bây giờ, trở về chỉ còn đường chết. Chết, tướng quân không sợ, nhưng ông nghĩ về lời thề năm xưa, lại thêm việc Tống Văn Đến loạn sát tướng hiền, trong tâm lại thêm căm hận. Tướng quân nọ, không còn đường nào khác, đành xuống tóc làm tăng ở Chùa Già Lam, lòng nuôi hi vọng về một ngày chiến tranh chấm dứt, sẽ trở về tìm người con gái năm xưa.

Cổng thành năm nào họ chia tay, có một người con gái, ngày nào cũng ra ngồi ở phiến đá bên cổng thành, chờ người yêu trở về. Mỗi lần gặp được người ngoài thành trở về, cô đều hỏi thăm tin tức về một vị tướng quân.. Nhưng chưa lần nào có được tin tức gì.

Người con gái đó đã không hề nản lòng, ngày qua ngày đều ra nơi đó đợi chờ. Câu chuyện chung tình này một truyền mười, rồi mười truyền trăm, cuối cùng đã đến tai vị tướng quân nọ ở Chùa Già Lam..

Nhưng, nhưng vị tướng quân không thể quay lại, lúc này Bắc Ngụy đã chiếm thành Lạc Dương, ông không thể ra ngoài, mà ông thì phải sống, ông đành phải đợi chiến tranh chấm dứt..

Không biết đã qua bao nhiêu năm, chiến tranh cuối cùng đã chấm dứt.

Vị tướng quân nọ lập tức dời khỏi nơi cửa núi nghiêng nghiêng, giống như lúc nào cũng muốn đổ của Chùa Già Lam. Ông trở về nơi mà ngày đêm hằng mong nhớ..

Ông đi hỏi khắp nơi trong thành, và cuối cùng cũng tới được nơi cổng thành điêu tàn, đã biến mầu, năm nào. Ông tới cái cây năm xưa mà hai người chia tay, cái cây đó bây giờ đã trụi chỉ còn trơ gốc, ông tới gần, sờ lên phiến đá mà ngày ngày người yêu vẫn ngồi đợi ông trở về..

Ngoại vi thành, vang vẳng một tiếng sáo mục đồng.. Người qua đường nói với tướng quân, nơi này đã từng có một người con gái, ngày ngày ra chờ đợi người yêu trở về..

Ở trên mảnh đất quen thuộc ngày nào, trong lòng vị tướng quân cảm thấy một cảm giác phức tạp, phảng phất như trở lại cái ngày mà người người ngưỡng mộ năm nào..

Ông ở trong tòa thành điêu tàn, tìm kiếm bóng hình người con gái năm xưa, nhưng không thể nào tìm thấy, trên trời mưa lại rơi mênh mang..

Ông luôn tin rằng, người con gái năm đó vẫn đang chờ đợi mình..

Tòa thành đổ nát, một ông lão đã nói với vị tướng quân.. Có một người con gái, đã ở đây, đợi chờ người yêu mình trở về.. Cho tới ngày cô chết..

Tăng nhân lại trở về ngôi chùa Già Lam, lặng thinh ngồi xuống và lại gõ con cá gỗ..

Trời vẫn đổ mưa rơi, rơi trên phiến đá bên ngoài phòng thiền, năm nào..

Lời bài hát tiếng Trung​


繁华声 遁入空门 折煞了世人
梦偏冷 辗转一生 情债又几本
如你默认 生死枯等
枯等一圈 又一圈的 年轮

浮图塔 断了几层 断了谁的魂
痛直奔 一盏残灯 倾塌的山门
容我再等 历史转身
等酒香醇 等你弹 一曲古筝

雨纷纷 旧故里草木深
我听闻 你始终一个人
斑驳的城门 盘踞着老树根
石板上回荡的是 再等

雨纷纷 旧故里草木深
我听闻 你仍守着孤城
城郊牧笛声 落在那座野村
缘份落地生根是 我们

听青春 迎来笑声 羡煞许多人
那史册 温柔不肯 下笔都太狠
烟花易冷 人事易分
而你在问 我是否还 认真

千年后 累世情深 还有谁在等
而青史 岂能不真 魏书洛阳城
如你在跟 前世过门
跟着红尘 跟随我 浪迹一生

雨纷纷 雨纷纷 旧故里草木深
我听闻 我听闻 你仍守着孤城
城郊牧笛声 落在那座野村
缘份落地生根是 我们
缘份落地生根是 我们
伽蓝寺听雨声盼 永恒

Phiên âm Pinyin​


Fán húa shēng dùn rù kōng mén zhé shà le shì rén

Mèng piān lěng nían zhuǎn yì shēng qíng zhài yòu jǐ běn

Rú nǐ mò rèn shēng sǐ kū děng

Kū děng yì quān yòu yì quān de nían lún

Fú tú tǎ dùan le jǐ céng dùan le shúi de hún

Tòng zhí bēn yì zhǎn cán dēng qīng tā de shān mén

Róng wǒ zài děng lì shǐ zhuǎn shēn

Děng jiǔ xiāng chún děng nǐ dàn yì qǔ gǔ zhēng

Yǔ fēn fēn jìu gù lǐ cǎo mù shēn

Wǒ tīng wén nǐ shǐ zhōng yí gè rén

Bān bó de chéng mén pán jù zhe lǎo shù gēn

Shí bǎn shàng húi dàng de shì zài děng

Yǔ fēn fēn jìu gù lǐ cǎo mù shēn

Wǒ tīng wén nǐ réng shǒu zhe gū chéng

Chéng jiāo mù dí shēng luò zài nà zuò yě cūn

Yúan fèn luò dì shēng gēn shì wǒ men

Tīng qīng chūn yíng lái xìao shēng xìan shà xǔ duō rén

Nà shǐ cè wēn róu bù kěn xìa bǐ dōu tài hěn

Yān huā yì lěng rén shì yì fēn

Ér nǐ zài wèn wǒ shì fǒu hái rèn zhēn

Qiān nían hòu lèi shì qíng shēn hái yǒu shúi zài děng

Ér qīng shǐ qǐ néng bù zhēn wèi shū luò yáng chéng

Rú nǐ zài gēn qían shì guò mén

Gēn zhe hóng chén gēn súi wǒ làng jì yì shēng

Yǔ fēn fēn yǔ fēn fēn jìu gù lǐ cǎo mù shēn

Wǒ tīng wén wǒ tīng wén nǐ réng shǒu zhe gū chéng

Chéng jiāo mù dí shēng luò zài nà zuò yě cūn

Yúan fèn luò dì shēng gēn shì wǒ men

Yúan fèn luò dì shēng gēn shì wǒ men

Qié lán sì tīng yǔ shēng pàn yǒng héng.

Lời dịch tiếng Việt​


Tiếng phồn hoa, xâm nhập vào nhân gian

Giấc mơ lạnh, xoay chuyển cả một đời

Nợ tình duyên, đến giờ đã mấy cuộc

Như em đã mạc nhận

Khô héo đợi chờ mặc sống chết

Đợi một vòng, lại một vòng, vòng quay của thời gian

Tháp Phù đồ đã gẫy mấy tầng

Đứt gãy cả linh hồn ai đó

Nỗi đau vẫn tiếp tục kéo dài

Ngọn đèn tắt, non núi điêu tàn

Để ta sẽ lại đợi, đợi lịch sử đổi thay

Đợi rượu dậy mùi, đợi em đàn một khúc cổ tranh

Mưa mênh mang, cỏ mọc lan chuyện cũ

Anh nghe rằng, em vẫn chỉ một người

Cổng thành hoen mầu, chiếm lấy gốc cây xưa

Trên phiến đá, vẫn một mình chờ đợi

Mưa mênh mang, cỏ mọc lan chuyện cũ

Anh nghe rằng, em vẫn đợi thành xưa

Có tiếng sáo mục đồng

Vẳng nơi gốc cây xa

Và giờ đôi chúng ta

Là mầm non duyên phận

Nghe thanh xuân, đón chào những nụ cười

Thập phần ngưỡng mộ của nhiều người

Trang sử đó, viết có phần quá hận

Pháo hoa chóng tàn, chuyện người dễ phân

Mà em lại đang hỏi

Anh có đang thật lòng

Ngàn năm sau, chuyện tình cũ có còn ai chờ đợi

Sách sử khó sửa, Ngụy thư Lạc Dương thành

Nếu em vẫn còn theo tiền kiếp

Cùng hồng trần, cùng anh lưu lãng một đời

Mưa mênh mang, cỏ mọc lan chuyện cũ

Anh nghe rằng, em vẫn đợi thành xưa

Có tiếng sáo mục đồng

Vẳng nơi gốc cây xa

Và giờ đôi chúng ta

Là mầm non duyên phận

Nghe tiếng mưa nơi tăng viện, vĩnh hằng.


Dành cho bạn:


Xem thêm:

Tổng hợp nhạc Châu Kiệt Luân
 
Chỉnh sửa cuối:
1,592 ❤︎ Bài viết: 1551 Tìm chủ đề

Pháo hoa dễ tàn người dễ chia ly​


Khi ngồi nghe Pháo Hòa Chóng Tàn, mình có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh cổ xưa nhuốm màu thời gian. Âm nhạc vang lên trầm mặc, từng câu hát như khói hương bảng lảng, vừa đẹp vừa buồn, gợi lại những mảnh ký ức xa xăm mà không biết là của mình hay của ai đã sống trong lịch sử. Có lúc mình thấy trái tim chùng xuống, như đang đứng giữa cổng thành cũ, nghe tiếng mưa rơi, nhìn cỏ mọc phủ đầy chuyện cũ, và tự hỏi liệu còn ai đang đợi ai sau bao nhiêu vòng xoay của thời gian.

Điều làm mình ám ảnh nhất là cảm giác tình yêu trong bài hát vừa mong manh như pháo hoa, nhưng lại bền bỉ như tiếng sáo mục đồng vang vọng mãi không dứt. Nó khiến mình nhớ đến những điều đã từng rực rỡ trong đời, nhưng rồi cũng phai tàn theo năm tháng, để lại chỉ còn dư âm. Nghe xong, trong lòng vừa thấy tiếc nuối, vừa thấy một chút bình yên, như được nhắc rằng dù mọi thứ có trôi qua, thì ký ức và tình cảm thật lòng sẽ vẫn còn mãi ở đâu đó.

55091554288_a212d94ded_o.png


Pháo hoa chóng tàn truyện​


Mưa Già Lam​


Những gì đã qua rực rỡ như pháo hoa, sáng bừng trong khoảnh khắc rồi lụi tàn giữa bầu trời đêm lạnh.

Công nguyên năm 420, thiên hạ chia đôi, Nam Triều – Bắc Triều đối đầu như hai vầng mây đen dồn về một phía. Chiến tranh cuồn cuộn kéo dài, đất đai đổi chủ, thành quách tan hoang, lòng người ly tán. Năm 422, Tống Vũ Đế băng hà, Ngụy vương Minh Nguyên Đế thừa cơ nam tiến, chiếm Kim Đường, Hổ Lao, Hoạt Thái. Máu thấm xuống đất Lạc Dương chưa kịp khô thì năm 430, Tống Văn Đế lại phản công, đoạt về những vùng đất đã mất. Nhưng chiến hỏa chưa bao giờ chịu tắt; cùng năm đó, Bắc Ngụy lại toàn quân xuất kích, cờ đen phủ kín bờ sông Hoàng Hà, thành trì đổi chủ lần nữa.

Đến năm 449, Tống Văn Đế vì nghi kỵ mà giết tướng, bỏ qua công lao, khiến lòng quân rã rời. Quốc lực suy yếu, hiền tài không được trọng dụng, Trung nguyên xa dần như giấc mộng. Năm 493, Ngụy Hiếu Văn Đế dời đô về Lạc Dương, phát binh xuống phương nam. Hai mươi ba năm binh đao, khói lửa nối khói lửa, như thể trời đất cũng đã quen với tiếng gươm va.

Câu chuyện bắt đầu trong những năm tháng ấy.

Trong chùa Già Lam trên sườn núi nghiêng, một tăng nhân ngồi trước án gỗ, tay chậm rãi gõ cá tụng kinh. Tiếng mõ đều đều vang lên giữa màn mưa trắng xóa, như nhịp tim đã học cách bình thản trước vô thường. Khi mưa nặng hạt, ông cầm con cá gỗ bước ra hiên. Gió thốc qua tay áo nâu sòng. Ông ngẩng nhìn bầu trời xám bạc, ánh mắt sâu thẳm như đang dõi về một nơi rất xa, rất xa, nơi ký ức chưa từng khép lại.

Nhiều năm trước, dưới triều Tống Văn Đế, ông là một vị tướng trẻ được lệnh trấn thủ Lạc Dương. Khi ấy, thành còn đông vui, chợ chiều còn rộn rã tiếng cười. Và cũng tại nơi ấy, ông gặp nàng.

Chỉ một lần chạm mắt, cả hai đã hiểu rằng duyên phận không phải bắt đầu từ hôm ấy. Nàng có đôi mắt trong như nước sông sau mưa, nụ cười nhẹ mà khiến người ta quên mất chiến tranh ngoài kia. Ông vốn quen cầm gươm, vậy mà trước nàng lại lúng túng như thiếu niên lần đầu biết yêu. Họ gặp nhau dưới tán cây cạnh cổng thành, nơi chiều xuống thường nhuộm vàng cả lối đi.

Rồi Bắc Ngụy kéo quân tới.

Trước ngày xuất chinh, ông nắm tay nàng, bàn tay nhỏ bé run khẽ trong tay giáp sắt lạnh lùng. Ông nói: "Đợi ta chiến thắng trở về, ta nhất định sẽ cưới nàng." Nàng không khóc. Chỉ gật đầu. Ánh mắt ấy theo ông suốt quãng đường ra trận.

Ngày chia tay, nàng đứng nơi cổng thành, dõi theo bóng ngựa khuất dần giữa bụi mù. Ông không ngoảnh lại. Nếu quay đầu, có lẽ ông sẽ không đủ can đảm rời đi.

Chiến sự khốc liệt hơn tất cả những gì ông từng nghĩ. Nam Tống liên tiếp thất bại. Tống Văn Đế trong cơn thịnh nộ đã chém hai tướng giữa doanh trại. Lòng quân hoang mang. Bắc Ngụy vượt Hoàng Hà, cờ xí đen đặc chân trời. Phản công thất bại, Lạc Dương thất thủ.

Ông bị trọng thương giữa loạn quân, máu thấm đỏ áo giáp. Trong cơn mê man, ông được người đưa về chùa Già Lam ẩn trên núi. Khi tỉnh lại, ngoài kia thành đã đổi chủ.

Vết thương dần lành, nhưng đường về triều đình đã khép. Trở lại chỉ còn cái chết – mà cái chết không đáng sợ bằng việc lời thề chưa trọn. Ông nghe tin vua nghi kỵ tướng hiền, lòng thêm uất hận. Giữa khói hương và tiếng mõ, ông buông kiếm, xuống tóc quy y.

Ông tự nhủ: Đợi chiến tranh chấm dứt, sẽ trở về.

Dưới cổng thành năm xưa, nàng vẫn ngày ngày ra ngồi trên phiến đá cũ. Xuân qua hạ đến, lá vàng rơi rồi tuyết phủ. Hễ có ai từ ngoài thành trở về, nàng đều hỏi: "Có gặp một vị tướng trẻ trấn thủ Lạc Dương không?" Người ta lắc đầu. Nàng lại mỉm cười, cảm ơn, rồi tiếp tục đợi.

Tin về người con gái chung tình lan xa, theo chân thương nhân, theo tiếng gió, cuối cùng đến cả chùa Già Lam.

Một đêm, vị tăng nhân ngồi rất lâu trước ngọn đèn dầu. Tim ông như bị ai bóp nghẹt. Nhưng Lạc Dương khi ấy đã thuộc về Bắc Ngụy. Ông không thể rời đi. Ông cần sống – để một ngày trở về.

Thời gian trôi, dài như một kiếp người.

Chiến tranh rồi cũng có lúc lắng xuống. Khi nghe tin thiên hạ tạm yên, ông lập tức rời chùa. Núi sau lưng mờ dần trong sương sớm. Ông trở lại Lạc Dương – nơi từng là tất cả.

Thành xưa tiêu điều. Cổng thành loang lổ vết đạn tên. Tán cây năm ấy chỉ còn trơ gốc mục. Ông quỳ xuống bên phiến đá, bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh ngắt. Bao nhiêu năm qua, nơi này đã thấm bao nhiêu giọt nước mắt?

Ngoài thành, tiếng sáo mục đồng vẳng lại giữa chiều xám. Ông hỏi thăm khắp nơi. Cuối cùng, một ông lão nhìn ông thật lâu rồi nói:

"Có một cô gái.. Ngày nào cũng ra đây đợi người yêu trở về. Đợi đến khi tóc bạc, thân gầy.. Rồi ngã xuống ngay bên phiến đá này."

Mưa bắt đầu rơi.

Ông đứng lặng giữa thành hoang. Bao nhiêu năm giữ mạng sống, cuối cùng chỉ để nghe một câu như vậy. Ông đã từng tin nàng vẫn chờ. Hóa ra nàng thực sự đã chờ – đến tận cuối đời.

Trở lại chùa Già Lam, ông không còn mang theo hy vọng nào nữa. Chỉ còn tiếng mõ vang lên giữa mưa.

Từng tiếng, từng tiếng.

Mưa rơi trên mái ngói cũ, rơi trên phiến đá ngoài hiên, như năm nào nàng ngồi đợi.

Và trong âm thanh đều đặn ấy, có một mối tình rực rỡ như pháo hoa – đã cháy hết mình giữa thời loạn lạc, rồi lặng lẽ tàn trong mưa.
 
Last edited by a moderator:
1,592 ❤︎ Bài viết: 1551 Tìm chủ đề
Pháo hoa chóng tàn bản R&B do AI trình bày


Lyric + pinyin:

Fánhúa shēng dùn rù kōngmén zhé shāle shìrén

Mèng piān lěng zhǎnzhuǎn yīshēng qíng zhài yòu jǐ běn

Rú nǐ mòrèn shēngsǐ kū děng

Kū děng yī quān yòu yī quān de nían lún

Fútú tǎ dùanle jǐ céng dùanle shéi de hún

Tòng zhí bēn yī zhǎn cán dēng qīngtā de shānmén

Róng wǒ zài děng lìshǐ zhuǎnshēn

Děng jiǔ xiāngchún děng nǐ dàn yì qū gǔzhēng

Yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ shǐzhōng yīgè rén

Bānbó de chéng mén pánjùzhe lǎo shù gēn

Shíbǎn shàng húidàng de shì zài děng

Yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ réng shǒuzhe gūchéng

Chéngjiāo mùdí shēng luò zài nà zuò yěcūn

Yúan fèn luòdì shēnggēn shì wǒmen

Tīng qīngchūn yíng lái xìao shēng xìan shā xǔduō rén

Nà shǐcè wēnróu bù kěn xìabǐ dōu tài hěn

Yānhuā yì lěng rénshì yì fēn

Ér nǐ zài wèn wǒ shìfǒu hái rènzhēn

Qiānnían hòu lěishì qíng shēn hái yǒu shéi zài děng

Ér qīngshǐ qǐ néng bù zhēn wèi shū luòyáng chéng

Rú nǐ zài gēn qíanshì guòmén

Gēnzhe hóngchén gēnsúi wǒ làngjì yīshēng

Yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ shǐzhōng yīgè rén

Bānbó de chéng mén pánjùzhe lǎo shù gēn

Shíbǎn shàng húidàng de shì zài děng

Yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ réng shǒuzhe gūchéng

Chéngjiāo mùdí shēng luò zài nà zuò yěcūn

Yúan fèn luòdì shēnggēn shì wǒmen

Yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ shǐzhōng yīgè rén

Bānbó de chéng mén pán jùzhe lǎo shù gēn

Shíbǎn shàng húidàng de shì zài děng

Yǔ fēnfēn yǔ fēnfēn jìu gùlǐ cǎomù shēn

Wǒ tīngwén nǐ réng shǒuzhe gūchéng

Chéngjiāo mùdí shēng luò zài nà zuò yěcūn

Yúan fèn luòdì shēnggēn shì wǒmen

Qiélán sì tīng yǔ shēng pàn yǒnghéng

繁华声遁入空门折煞了世人

梦偏冷辗转一生情债又几本

如你默认生死枯等

枯等一圈又一圈的年轮

浮屠塔断了几层断了谁的魂

痛直奔一盏残灯倾塌的山门

容我再等历史转身

等酒香醇等你弹一曲古筝

雨纷纷旧故里草木深

我听闻你始终一个人

斑驳的城门盘踞着老树根

石板上回荡的是再等

雨纷纷旧故里草木深

我听闻你仍守着孤城

城郊牧笛声落在那座野村

缘份落地生根是我们

听青春迎来笑声羡煞许多人

那史册温柔不肯下笔都太狠

烟花易冷人事易分

而你在问我是否还认真

千年后累世情深还有谁在等

而青史岂能不真魏书洛阳城

如你在跟前世过门

跟着红尘跟随我浪迹一生

雨纷纷旧故里草木深

我听闻你始终一个人

斑驳的城门盘踞着老树根

石板上回荡的是再等

雨纷纷旧故里草木深

我听闻你仍守着孤城

城郊牧笛声落在那座野村

缘份落地生根是我们

雨纷纷旧故里草木深

我听闻你始终一个人

斑驳的城门盘踞着老树根

石板上回荡的是再等

雨纷纷雨纷纷旧故里草木深

我听闻你仍守着孤城

城郊牧笛声落在那座野村

缘份落地生根是我们

伽蓝寺听雨声盼永恒
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back