Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,537 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề
19824 3,327
Trong kho tàng văn học Việt Nam, thiên nhiên quê hương luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn. Nếu miền Bắc có tre xanh, miền Trung có cây phi lao gió thổi, thì miền Nam lại gắn bó với những hàng dừa xanh bát ngát. Cây dừa không chỉ là bóng mát, là nguồn sống của người dân mà còn trở thành biểu tượng cho sức sống bền bỉ, hiên ngang của mảnh đất và con người Nam Bộ. Nhà thơ Lê Anh Xuân – một gương mặt tiêu biểu của thơ ca kháng chiến chống Mỹ – đã mượn hình ảnh quen thuộc ấy để sáng tác nên bài thơ "Dừa ơi" vào năm 1966.

Tác phẩm mở ra bằng những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm gắn bó với hàng dừa trước ngõ, rồi dần đưa người đọc đi qua những trang sử đau thương nhưng hào hùng của quê hương trong chiến tranh. Ở đó, cây dừa vừa là nhân chứng của thời gian, vừa hóa thân thành người chiến sĩ kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hi sinh vì đất nước. Giọng thơ tha thiết, hình ảnh nhân hóa độc đáo đã làm cho cây dừa trở nên sống động, gần gũi, để rồi vươn lên thành biểu tượng thiêng liêng của quê hương Nam Bộ nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Có thể nói, "Dừa ơi" không chỉ là một bài thơ tả cảnh, mà còn là một bản tình ca về đất nước, về truyền thống đấu tranh và niềm tin son sắt vào ngày mai tươi sáng.

54977709238_aeaec2d7f6_o.jpg


Dừa Ơi​


Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ

Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ

Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió

Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?"


Nội nói: "Lúc nội còn con gái

Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân

Đất này xưa đầm lầy chua mặn

Đời đói nghèo cay đắng quanh năm"


Hôm nay tôi trở về quê cũ

Hai mươi năm biết mấy nắng mưa

Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ

Trên thân dừa vết đạn xác xơ.


Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi

Mà lá tươi xanh mãi đến giờ

Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi

Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.


Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu

Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này

Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc

Vừa qua đây còn lầy lội đường dây.


Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút

Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu

Những công sự còn thơm mùi đất

Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao.


Vẫn như xưa vườn dừa quê nội

Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn

Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy

Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn.


Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút

Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng

Rễ dừa bám sâu vào lòng đất

Như dân làng bám chặt quê hương.


Dừa bị thương dừa không cúi xuống

Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời

Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng

Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.


Lá dừa xanh long lanh ánh nắng

Theo đoàn quân thành lá ngụy trang

Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng

Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường.


Đất quê hương nát bầm vết đạn

Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi

Ôi có phải dừa hút bao cay đắng

Để trổ ra những trái ngọt cho đời.


Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc

Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao

Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt

Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu.


Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi

Bốn mặt quê hương giải phóng rồi

Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại

Như thời con gái tuổi đôi mươi

Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.


1 - 1966

Lê Anh Xuân

Nguồn: Sách tập đọc Tiếng Việt Lớp 5

gieRM3L.png


Thông điệp của bài thơ Dừa ơi​


Bài thơ "Dừa ơi" của Lê Anh Xuân đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc và giàu ý nghĩa. Qua hình tượng cây dừa hiên ngang, bền bỉ, tác giả ca ngợi sức sống mãnh liệt, tinh thần kiên cường, bất khuất của nhân dân Nam Bộ nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Dừa hút bao cay đắng để kết trái ngọt cho đời cũng như nhân dân ta đã trải qua biết bao hi sinh, mất mát để mang lại hòa bình, hạnh phúc cho thế hệ hôm nay. Đồng thời, bài thơ còn khơi gợi trong lòng người đọc tình yêu tha thiết với quê hương, niềm tự hào về truyền thống bất khuất của dân tộc và ý thức trách nhiệm phải sống thủy chung, gắn bó, góp sức xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp, vững bền.


Xem thêm:

 
Last edited by a moderator:
1,595 ❤︎ Bài viết: 1558 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Dừa ơi - Lê Anh Xuân


Trong dòng chảy của văn học kháng chiến chống Mỹ, cây dừa không chỉ là một loài cây đặc trưng của miền Nam mà đã trở thành một biểu tượng bất tử cho tâm hồn và khí phách con người Việt Nam. Bài thơ "Dừa ơi" của Lê Anh Xuân chính là một bản giao hưởng ngọt ngào và bi tráng, nơi hình ảnh cây dừa được tạc dựng như một tượng đài về sức sống mãnh liệt, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần bất khuất của một dân tộc anh hùng.

Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc về với những ký ức tuổi thơ êm đềm, nơi cây dừa hiện lên như một người bạn tâm giao, một người thân trong gia đình. Tiếng dừa "reo trước gió" chính là tiếng lòng của quê hương, ru vỗ giấc ngủ tuổi thơ. Câu hỏi ngây ngô "Dừa có tự bao giờ?" dẫn dắt ta đến với lời kể của nội về những ngày đầu khai hoang mở cõi. Qua lời nội, ta hiểu rằng dừa không tự nhiên mà xanh tốt; dừa đã cùng người dân bám trụ trên mảnh đất "đầm lầy chua mặn", cùng sẻ chia cái "đói nghèo cay đắng" của những ngày xưa cũ. Cây dừa vì thế không chỉ là thực vật, mà là nhân chứng sống cho quá trình hình thành và phát triển của vùng đất này.

Khi chiến tranh ập đến, cây dừa cùng con người bước vào một cuộc chiến sinh tử. Hình ảnh "thân dừa vết đạn xác xơ" và "hai lần máu chảy" là những chi tiết thực đến xót xa, gợi lên sự tàn khốc của bom đạn kẻ thù. Nhưng chính trong đau thương, vẻ đẹp của dừa mới thực sự tỏa sáng lẫm liệt. Lê Anh Xuân đã sử dụng biện pháp nhân hóa đầy tài tình khi miêu tả: "Dừa bị thương dừa không cúi xuống / Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời". Đây không chỉ là sức sống của một loài cây mà chính là khí phách của người chiến sĩ cách mạng, của những người dân Nam Bộ "thành đồng tổ quốc" thà hy sinh chứ không bao giờ khuất phục.

Sức mạnh của dừa còn nằm ở sự gắn kết máu thịt với đất đai và con người. Tác giả đã có một sự liên tưởng tuyệt đẹp: "Rễ dừa bám sâu vào lòng đất / Như dân làng bám chặt quê hương". Sự so sánh này đã nâng tầm hình ảnh cây dừa lên thành biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí bám trụ chiến đấu. Dừa không chỉ đứng đó để chịu đựng, dừa còn tích cực tham gia vào kháng chiến. Lá dừa làm lá ngụy trang theo đoàn quân ra trận, thân dừa ngã xuống dựng thành pháo đài, và khi cần thiết, dừa lại cháy lên thành ánh đuốc soi đường. Mọi bộ phận của dừa đều dâng hiến trọn vẹn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, một sự dâng hiến tự nguyện và thanh thản: "Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng".

Xúc động hơn cả là cái nhìn đầy tính triết lý của nhà thơ về sự chuyển hóa giữa đau thương và vị ngọt. Cây dừa hút bao nhiêu cay đắng từ mảnh đất "nát bầm vết đạn" để trổ ra những trái ngọt cho đời. Đó chính là sự chắt lọc tinh túy từ máu và nước mắt để tạo nên thành quả hạnh phúc. Hình ảnh ấy cũng giống như bao bà mẹ, người chị miền Nam, nén nỗi đau mất mát vào lòng để tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tục hy sinh cho ngày toàn thắng. Sự bao dung và lòng nhân hậu ấy chính là cội nguồn sức mạnh giúp dân tộc ta vượt qua mọi bão giông lịch sử.

Kết thúc bài thơ, trong ánh nắng mùa xuân giải phóng, hình ảnh cây dừa và hình ảnh người nội hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu. Nội như "trẻ lại tuổi đôi mươi", tươi tắn như hàng dừa trước ngõ. Sự hồi sinh của thiên nhiên và con người sau chiến tranh mang đến một cảm giác nhẹ nhõm, hạnh phúc và đầy hy vọng. "Dừa ơi" không chỉ là bài thơ ca ngợi một loài cây, mà là bài ca ca ngợi tâm hồn Việt Nam: Dịu dàng, đằm thắm nhưng cũng cực kỳ kiên cường, bất khuất. Bài thơ sẽ còn mãi trong lòng độc giả như một minh chứng cho sức sống bất diệt của quê hương.
 
1,595 ❤︎ Bài viết: 1558 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Dừa ơi​


Bài thơ mở đầu bằng ký ức tuổi thơ gắn với hình ảnh cây dừa, tạo nên không gian quen thuộc và gần gũi:

Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ

Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ

Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió

Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?"


Dừa xuất hiện như một phần tự nhiên của đời sống, gắn với giấc ngủ, với âm thanh ru êm đềm, mở ra mạch hồi tưởng xuyên suốt bài thơ.

Qua lời kể của người nội, không gian quê hương được mở rộng về chiều sâu lịch sử và đời sống gian khó:

Nội nói: "Lúc nội còn con gái

Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân

Đất này xưa đầm lầy chua mặn

Đời đói nghèo cay đắng quanh năm"


Dừa không chỉ là cây cối, mà là chứng nhân của một vùng đất nghèo, chua mặn, nơi con người đã phải chịu đựng nhiều cơ cực để bám trụ và sinh tồn.

Khi trở về quê cũ sau hai mươi năm, hình ảnh dừa gắn liền với chiến tranh và mất mát:

Hôm nay tôi trở về quê cũ

Hai mươi năm biết mấy nắng mưa

Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ

Trên thân dừa vết đạn xác xơ.


Sự ra đi của người nội và những vết đạn trên thân dừa đặt cạnh nhau, cho thấy nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung của quê hương trong chiến tranh.

Dừa tiếp tục được nâng lên thành biểu tượng lịch sử và văn hóa dân tộc:

Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu

Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này

Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc

Vừa qua đây còn lầy lội đường dây.


Hình ảnh cây dừa gắn với Nguyễn Đình Chiểu và nghĩa quân chống giặc làm cho không gian thơ thấm đẫm truyền thống yêu nước và tinh thần đấu tranh bất khuất.

Ở những khổ thơ tiếp theo, dừa hiện lên như biểu tượng của con người quê hương trong chiến tranh:

Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút

Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng

Rễ dừa bám sâu vào lòng đất

Như dân làng bám chặt quê hương.


So sánh trực tiếp giữa rễ dừa và con người cho thấy mối quan hệ gắn bó máu thịt giữa cây và đất, giữa người và quê hương.

Đặc biệt, hình ảnh dừa được khắc họa với tư thế chiến đấu và hi sinh:

Dừa bị thương dừa không cúi xuống

Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời

Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng

Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.


Dừa trở thành biểu tượng anh hùng, mang phẩm chất kiên cường, bất khuất, sẵn sàng hi sinh vì đất nước.

Ở phần cuối, bài thơ quay về với dòng hồi ức gia đình và niềm vui ngày giải phóng:

Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc

Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao

Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt

Tôi biết đâu thuở chua xót ban đầu.


Nỗi nhớ nội hòa quyện với niềm vui quê hương hồi sinh, tạo nên âm hưởng vừa tha thiết, vừa tươi sáng.

Khép lại bài thơ là hình ảnh mùa xuân và sự trẻ lại của người nội, như một sự hồi sinh mang tính biểu tượng:

Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại

Như thời con gái tuổi đôi mươi

Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.


Qua hình tượng cây dừa, Lê Anh Xuân đã dựng nên một bức tranh giàu chất trữ tình và sử thi, nơi ký ức cá nhân, lịch sử dân tộc và vẻ đẹp bền bỉ của quê hương hòa quyện làm một.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back