- Xu
- 754,682,732
1336
13
Có những bài hát nghe lên không cần cao trào, chỉ cần đúng tâm trạng là đủ khiến người ta lặng đi. Đơn Côi của Trương Quỳnh Anh là một ca khúc như thế. Nó không cố kể một câu chuyện phức tạp, mà chỉ đặt người nghe vào một khoảnh khắc rất quen: đêm xuống, không gian yên tĩnh đến mức nỗi buồn trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Điều dễ nhận ra ở Đơn Côi là cảm giác trống trải kéo dài xuyên suốt bài hát. Không phải nỗi đau bùng nổ, mà là sự lạnh dần của cảm xúc khi một người đã rời đi, để lại phía sau những đêm dài đầy sao, những cơn mưa cũ và sự chờ đợi không biết đến bao giờ mới có hồi đáp. Ca khúc mang đúng tinh thần những bản ballad buồn đầu thập niên 2010: chậm rãi, dễ nghe, tập trung hoàn toàn vào cảm xúc cô đơn của người ở lại.
Với Trương Quỳnh Anh, bài hát này gắn với hình ảnh một nữ ca sĩ có chất giọng mềm, hơi khàn nhẹ, phù hợp với những ca khúc mang màu sắc nội tâm. Cách thể hiện không quá kịch tính, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự mệt mỏi, cam chịu và nỗi buồn âm ỉ của một tình yêu đơn phương đã quá lâu không được hồi đáp.
Đơn Côi không tìm cách an ủi hay hứa hẹn điều gì tốt đẹp ở phía trước. Bài hát chấp nhận nỗi buồn như một phần của cảm xúc, để người nghe tự soi thấy mình trong đó: những đêm từng ngồi một mình, từng nhớ một người đã xa, từng ước rằng giá như người kia biết được mình đang cô đơn đến thế nào.
Có lẽ vì vậy mà Đơn Côi không cần phải là một "bản hit ồn ào". Nó tồn tại lặng lẽ, giống như chính nỗi cô đơn mà bài hát nói đến – không phô bày, không khoa trương, nhưng đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người nghe.
Lời Bài Hát:
Ngồi nhìn trên cao ngắm sao đêm nay
Chợt thấy tôi lòng buồn như lúc nào
Vì ngày hôm qua đã trôi qua mau
Để nỗi đau vẫn còn trong trái tim
Một ngày anh đi rất xa nơi đâu
Để mãi tôi tìm anh trong bóng hình
Đợi chờ mình anh dưới cơn mưa qua
Làm giá băng nên lòng tôi xiết lại
Tôi đâu muốn trái tim tôi băng giá
Dưới cơn mưa ấy khiến cho lòng buồn
Vì ngày hôm qua anh rời xa tôi
Để lại trong tôi niềm đớn đau
Đêm khuya thanh vắng chỉ mình tôi ở đó
Để cho sương gió vây quanh tâm hồn
Giờ anh nơi đâu có hay cho lòng tôi
Một tình yêu đơn phương thầm kín
Hỡi người dấu yêu..
Tôi đâu muốn trái tim tôi băng giá
Dưới cơn mưa ấy khiến cho lòng buồn
Vì ngày hôm qua anh rời xa tôi
Để lại trong tôi niềm đớn đau
Hoa kia vẫn nở dẫu cho sương buốt giá
Nhưng sao anh nỡ xa tôi mất rồi
Để tôi đêm đêm tìm anh trong cô đơn
Giữa bầu trời bao la đầy sao
Hỡi người dấu yêu..
Điều dễ nhận ra ở Đơn Côi là cảm giác trống trải kéo dài xuyên suốt bài hát. Không phải nỗi đau bùng nổ, mà là sự lạnh dần của cảm xúc khi một người đã rời đi, để lại phía sau những đêm dài đầy sao, những cơn mưa cũ và sự chờ đợi không biết đến bao giờ mới có hồi đáp. Ca khúc mang đúng tinh thần những bản ballad buồn đầu thập niên 2010: chậm rãi, dễ nghe, tập trung hoàn toàn vào cảm xúc cô đơn của người ở lại.
Với Trương Quỳnh Anh, bài hát này gắn với hình ảnh một nữ ca sĩ có chất giọng mềm, hơi khàn nhẹ, phù hợp với những ca khúc mang màu sắc nội tâm. Cách thể hiện không quá kịch tính, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự mệt mỏi, cam chịu và nỗi buồn âm ỉ của một tình yêu đơn phương đã quá lâu không được hồi đáp.
Đơn Côi không tìm cách an ủi hay hứa hẹn điều gì tốt đẹp ở phía trước. Bài hát chấp nhận nỗi buồn như một phần của cảm xúc, để người nghe tự soi thấy mình trong đó: những đêm từng ngồi một mình, từng nhớ một người đã xa, từng ước rằng giá như người kia biết được mình đang cô đơn đến thế nào.
Có lẽ vì vậy mà Đơn Côi không cần phải là một "bản hit ồn ào". Nó tồn tại lặng lẽ, giống như chính nỗi cô đơn mà bài hát nói đến – không phô bày, không khoa trương, nhưng đủ sâu để ở lại rất lâu trong lòng người nghe.
Lời Bài Hát:
Ngồi nhìn trên cao ngắm sao đêm nay
Chợt thấy tôi lòng buồn như lúc nào
Vì ngày hôm qua đã trôi qua mau
Để nỗi đau vẫn còn trong trái tim
Một ngày anh đi rất xa nơi đâu
Để mãi tôi tìm anh trong bóng hình
Đợi chờ mình anh dưới cơn mưa qua
Làm giá băng nên lòng tôi xiết lại
Tôi đâu muốn trái tim tôi băng giá
Dưới cơn mưa ấy khiến cho lòng buồn
Vì ngày hôm qua anh rời xa tôi
Để lại trong tôi niềm đớn đau
Đêm khuya thanh vắng chỉ mình tôi ở đó
Để cho sương gió vây quanh tâm hồn
Giờ anh nơi đâu có hay cho lòng tôi
Một tình yêu đơn phương thầm kín
Hỡi người dấu yêu..
Tôi đâu muốn trái tim tôi băng giá
Dưới cơn mưa ấy khiến cho lòng buồn
Vì ngày hôm qua anh rời xa tôi
Để lại trong tôi niềm đớn đau
Hoa kia vẫn nở dẫu cho sương buốt giá
Nhưng sao anh nỡ xa tôi mất rồi
Để tôi đêm đêm tìm anh trong cô đơn
Giữa bầu trời bao la đầy sao
Hỡi người dấu yêu..
Last edited by a moderator:

