Năm Vĩnh Lạc thứ mười lăm, kinh thành Trường An hào hoa rực rỡ bỗng chốc bao phủ bởi bóng đen của quỷ mị. Ba vị đại thần đương triều liên tiếp tử vong trong tư thế kỳ quái: Người bị treo ngược giữa rừng trúc, kẻ bị dìm trong vại rượu, kẻ lại tự thiêu giữa thanh thiên bạch nhật. Trên thi thể mỗi người đều để lại một mảnh giấy vẽ hình Ngôi sao Tử Vi rơi lệ.
Thẩm Dịch, một cựu ngự sử bị lưu đày vì dám can gián, nay được bí mật triệu hồi về kinh để phối hợp cùng Lục Tuyết Anh, nữ pháp y duy nhất của Đại Lý Tự. Một kẻ có nhãn quan thấu thị nhân tâm, một người có đôi tay phá giải mật mã của người chết. Khi lớp màn sương mù dần hé lộ, họ nhận ra những cái chết này không đơn thuần là báo thù, mà là một ván cờ chính trị kinh thiên động địa, liên quan đến một bí mật bị chôn vùi trong cung cấm từ mười năm trước.
"Dưới ánh mặt trời không có gì là mới mẻ, nhưng trong bóng tối, sự thật luôn có mùi của máu và nước mắt."
Tiết trời tháng Chạp, tuyết rơi phủ trắng xóa lên những mái ngói cong vút của Tử Cấm Thành và những con phố ngang dọc như bàn cờ. Đêm đã về khuya, tiếng chuông từ tháp chuông vang lên trầm mặc, len lỏi qua từng kẽ lá trúc xào xạc trong gió lạnh. Tại ngự uyển phía Đông thành, rừng trúc xanh mướt thường ngày nay bị bao trùm bởi một bầu không khí u uất, quỷ dị. Ánh đuốc của lính canh Đại Lý Tự chập chờn, rọi lên một bóng người đang lơ lửng giữa không trung.
Đó là Lễ bộ Thị lang Vương Hoài Thân. Ông ta không chết trên giường ấm nệm êm, mà bị treo ngược lên một cành trúc già bằng một dải lụa trắng. Đầu chúc xuống đất, đôi mắt trợn ngược trắng dã, miệng há hốc như muốn kêu cứu nhưng hơi thở đã tắt lịm từ lâu. Dưới chân ông ta, tuyết trắng bị nhuộm đỏ bởi một vệt máu dài chảy ra từ hốc mắt. Ai nhìn vào cũng phải nổi da gà vì sự tàn bạo của hung thủ.
"Lùi lại! Tất cả lùi lại!"
Một giọng nữ thanh lãnh, dứt khoát vang lên. Đám lính canh dạt sang hai bên, nhường đường cho một nữ tử vận nam phục màu xanh thẫm. Nàng búi tóc cao, thắt lưng giắt một túi da nhỏ chứa dao mổ và kim châm. Đó chính là Lục Tuyết Anh, nữ pháp y duy nhất của Đại Lý Tự, người mà cả kinh thành vừa nể sợ vừa kiêng dè vì đôi tay chuyên "nói chuyện với người chết".
Lục Tuyết Anh tiến lại gần cái xác, hơi thở nàng hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh buốt. Nàng không chút sợ hãi, bình thản quan sát tư thế chết kỳ dị của Vương đại nhân.
"Treo ngược, máu tụ ở đỉnh đầu, nhãn cầu xuất huyết."
Tuyết Anh lẩm bẩm, bàn tay đeo găng lụa mỏng khẽ chạm vào cổ nạn nhân. "Xác chưa cứng hẳn, thời gian tử vong khoảng hai canh giờ trước."
Ngay lúc đó, từ trong túi áo của Vương Hoài Thân, một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, nằm lặng lẽ trên nền tuyết. Tuyết Anh nhặt lên. Trên mặt giấy, một hình vẽ bằng mực đỏ sẫm hiện ra: "Ngôi sao Tử vi với giọt lệ máu chảy dài."
Nàng khựng lại. Đây đã là người thứ ba. Cùng lúc đó, tại cổng thành phía Tây, một cỗ xe ngựa cũ kỹ, bạc màu hành trình đang chậm rãi tiến vào thành. Phu xe là một gã cao lớn, trầm mặc, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng.
Bên trong xe, một nam tử vận thanh y đơn bạc đang ngồi tựa lưng vào thành xe, trên tay cầm một cuốn sách cũ. Gương mặt hắn thanh tú nhưng xanh xao, đôi mắt u sầu chứa đựng sự thâm trầm của kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của nhân gian. Hắn chính là Thẩm Dịch. Ba năm trước, hắn là ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình, vì một tờ sớ can gián việc xây dựng cung điện tốn kém mà bị gán tội khi quân, lưu đày tới vùng biên viễn khắc nghiệt. Ai cũng nghĩ Thẩm Dịch sẽ bỏ xác nơi quan ải, nhưng hôm nay, hắn đã trở lại.
"Chủ tử, chúng ta vào đến Trường An rồi."
Phu xe A Thất lên tiếng.
Thẩm Dịch khẽ vén rèm xe, nhìn ra ngoài. Tuyết vẫn rơi. Trường An vẫn phồn hoa như thế, nhưng trong gió lại thoang thoảng mùi vị của sự mục nát.
"Trường An.." Thẩm Dịch khẽ ho khan, giọng nói trầm thấp nhưng lại mang vài phần giễu cợt.
"Nơi này chưa bao giờ chào đón ta.."
Xe ngựa dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ hẻm. Một bóng người áo đen đã đợi sẵn ở đó. Đó là thuộc hạ thân tín của Thủ phụ đại thần, người đã bí mật dùng lệnh bài của Hoàng thượng để triệu hồi Thẩm Dịch trở về.
"Thẩm đại nhân, ngài cuối cùng đã tới."
Người áo đen cung kính cúi đầu.
"Vụ án Ngôi sao Tử Vi đã khiến kinh thành đại loạn. Ba vị đại thần đã chết, người tiếp theo có thể là bất cứ ai. Thủ phụ đại nhân nói, chỉ có nhãn quan của ngài mới nhìn thấu được ván cờ này."
Thẩm Dịch bước xuống xe, bước chân hắn hơi khập khiễng do vết thương cũ từ thời lưu đày. Hắn nhìn lên bầu trời tối đen, nơi ngôi sao Tử Vi vốn dĩ phải tỏa sáng rực rỡ nhất nay lại bị mây mù che khuất.
"Pháp y của Đại Lý Tự có tin tức gì không?"
Thẩm Dịch hỏi.
"Lục cô nương đang ở hiện trường vụ thứ ba tại rừng trúc phía Đông. Cô ấy.. Đang gặp rắc rối với đám quan lại địa phương."
Thẩm Dịch nhếch môi cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Đi thôi. Đã đến lúc gặp lại người quen cũ."
Tại rừng trúc, không khí đang trở nên căng thẳng. Đại Lý Tự Khanh Triệu Hoàn, một kẻ hám danh lợi, đang quát tháo Lục Tuyết Anh.
"Lục Tuyết Anh! Ngươi chỉ là một nữ tử, bảo ngươi khám nghiệm tử thi chứ không bảo ngươi can thiệp vào việc điều tra! Ngươi nói đây là án mạng, nhưng rõ ràng Vương đại nhân là tự sát vì u uất! Ngươi muốn làm loạn triều đình sao?"
Lục Tuyết Anh đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định:
"Tự sát? Triệu đại nhân, có kẻ tự sát nào lại tự trói tay chân mình bằng nút thắt chuyên dụng của thợ săn, rồi tự treo ngược mình lên cành trúc cao ba trượng không? Nếu ngài không thấy được sự vô lý đó, có lẽ chức vị của ngài nên nhường cho kẻ khác."
"Ngươi.. Ngươi láo xược!"
Triệu Hoàn giơ tay định tát nàng.
"Cánh tay đó nếu hạ xuống, e rằng ngày mai Triệu đại nhân sẽ không còn tay để cầm hốt bản lên triều đâu."
Một giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy uy lực vang lên từ bóng tối. Thẩm Dịch bước ra, áo choàng thanh y bay trong gió tuyết, tư thái ung dung như đang dạo chơi giữa ngự uyển chứ không phải hiện trường vụ án mạng. Triệu Hoàn sững sờ, lắp bắp:
"Thẩm.. Thẩm Dịch? Ngươi chẳng phải đang ở nơi thâm sơn cùng cốc sao? Sao ngươi dám.."
Thẩm Dịch không thèm liếc nhìn lão, hắn tiến thẳng tới chỗ Lục Tuyết Anh. Nàng nhìn hắn, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng đã nghe danh Thẩm Dịch, vị ngự sử có nhãn quan thấu thị nhân tâm, nhưng không ngờ lại gặp hắn trong hoàn cảnh này. Thẩm Dịch nhìn vào xác chết treo ngược, rồi nhìn mảnh giấy Ngôi sao Tử Vi trong tay Tuyết Anh.
"Tử Vi rơi lệ, thiên hạ đại loạn."
Thẩm Dịch trầm ngâm.
"Vương đại nhân là người coi trọng lễ tiết, cả đời chỉnh tề. Kẻ giết ông ta không chỉ muốn lấy mạng, mà còn muốn sỉ nhục ông ta. Treo ngược là tư thế của kẻ phản bội trong cổ thư."
Hắn quay sang Tuyết Anh:
"Lục cô nương, cô có tìm thấy gì trong miệng nạn nhân không?"
Tuyết Anh hơi ngạc nhiên vì sự nhạy bén của hắn. Nàng dùng kẹp mở miệng Vương Hoài Thân ra. Bên trong, một hạt ngọc trai đen lấp lánh hiện ra, bị kẹt sâu trong cổ họng.
"Ngọc trai đen của vùng Nam Hải."
Tuyết Anh thốt lên.
"Thứ này chỉ có tiến cống cho cung đình."
Thẩm Dịch gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
"Đây không phải là một vụ án báo thù thông thường. Đây là một lời tuyên chiến. Và kẻ đứng sau ván cờ này đang ngồi trong bức tường thành cao nhất kia, quan sát chúng ta."
Tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt, che mờ đi những dấu chân trên mặt đất. Thẩm Dịch và Lục Tuyết Anh đứng đối diện nhau giữa rừng trúc xào xạc. Một người nhìn vào trái tim kẻ sống, một người mổ xẻ sự thật từ kẻ chết. Hai con người, hai số phận, từ khoảnh khắc này chính thức bị cuốn vào vòng xoáy của Trường An Quyết.
"Thẩm đại nhân,"
Tuyết Anh lên tiếng, giọng nàng dịu lại nhưng vẫn sắc sảo.
Gió tuyết rít gào qua những kẽ lá trúc, âm thanh như tiếng khóc than oán hận của những linh hồn không siêu thoát. Thẩm Dịch cúi người, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên mặt tuyết gần gốc cây trúc nơi Vương Hoài Thân bị treo lên.
"Triệu đại nhân, nếu ngài còn muốn giữ cái mũ ô sa này, tốt nhất hãy ra lệnh cho thuộc hạ phong tỏa bán kính mười dặm quanh đây. Bất cứ ai ra vào rừng trúc trong hai canh giờ qua đều phải bị thẩm vấn."
Thẩm Dịch không ngẩng đầu, giọng nói đều đều nhưng khiến Triệu Hoàn lạnh sống lưng. Triệu Hoàn dù căm ghét sự kiêu ngạo của Thẩm Dịch, nhưng lão thừa hiểu tính nghiêm trọng của hạt ngọc trai đen vừa phát hiện. Đó là cống phẩm từ Giao Chỉ, năm nay chỉ có mười hai hạt được đưa vào nội cung. Lão hậm hực phất tay, thúc giục đám lính canh tản ra. Hiện trường chỉ còn lại Thẩm Dịch và Lục Tuyết Anh bên cạnh thi thể lạnh ngắt.
"Ngài nghĩ hạt ngọc này là cố ý để lại?"
Tuyết Anh vừa khéo léo dùng kẹp gắp hạt ngọc ra, bỏ vào một chiếc lọ sứ nhỏ, vừa hỏi.
Thẩm Dịch đứng dậy, phủi đi lớp tuyết bám trên vạt áo thanh y:
"Hắn muốn chúng ta biết tung tích của hắn, nhưng lại thách thức chúng ta không dám chạm vào. Ngọc trai đen đại diện cho mắt quỷ trong truyền thuyết dân gian, kẻ bị nhét ngọc vào miệng là kẻ đã nhìn thấy điều không nên thấy."
Tuyết Anh trầm ngâm. Nàng lật bàn tay của nạn nhân lên, soi dưới ánh đuốc.
"Dưới móng tay của Vương đại nhân có vụn gỗ. Loại gỗ này có mùi thơm rất lạ, không giống gỗ trúc xung quanh đây."
Nàng đưa tay định lấy một mảnh vụn nhỏ, nhưng Thẩm Dịch đã nhanh hơn. Hắn ghé sát lại, mùi hương trầm nhẹ nhàng trên người hắn thoáng chốc bao quanh nàng, át đi mùi máu tanh nồng.
"Đây là trầm hương lộ thủy, chỉ có ở Ngự Thư Phòng."
Thẩm Dịch nheo mắt, đôi đồng tử thâm thúy như muốn xuyên thấu bóng đêm.
"Vương Hoài Thân trước khi chết đã bấu víu vào một thứ gì đó làm từ loại gỗ này. Có lẽ.. Ông ta không bị giết ở đây."
Tuyết Anh kinh ngạc:
"Ngài nói đây chỉ là hiện trường giả?"
"Nhìn vết máu đi."
Thẩm Dịch chỉ tay xuống vũng máu dưới gốc trúc.
"Tuyết rơi từ hai canh giờ trước, nhưng máu trên mặt tuyết lại nằm phía trên lớp tuyết mỏng nhất. Điều đó có nghĩa là khi cái xác được treo lên, máu mới bắt đầu chảy. Nhưng vết thương ở hốc mắt lại có dấu hiệu đông đặc từ trước đó. Hung thủ đã giữ cái xác ở một nơi ấm áp để máu không đông lại, sau đó mới mang đến đây dàn dựng."
Sự nhạy bén của Thẩm Dịch khiến Tuyết Anh phải nhìn hắn bằng con mắt khác. Nàng vốn tin vào những gì dao mổ và cơ thể người chết lên tiếng, còn hắn lại đọc được những điều mà mắt thường bỏ qua.
"Nếu vậy, hung thủ phải có quyền lực cực lớn mới có thể di chuyển một thi thể ra khỏi hoàng cung hoặc các phủ đệ lớn mà không ai hay biết."
Tuyết Anh thu dọn dụng cụ, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định.
"Tôi cần về Đại Lý Tự để giải phẫu kỹ hơn. Có lẽ trong dạ dày của ông ta còn thứ gì đó."
"Tôi sẽ đi cùng cô."
Thẩm Dịch ho khẽ một tiếng, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt dưới ánh đuốc.
Ánh nến leo lét phản chiếu lên những bức tường đá lạnh lẽo. Lục Tuyết Anh đã thay một bộ đồ gọn gàng hơn, đeo tạp dề da, đôi tay cầm dao mổ của nàng vững vàng như một danh họa đang múa bút. Thẩm Dịch ngồi trên một chiếc ghế gỗ ở góc phòng, lật xem hồ sơ của hai vị đại thần đã chết trước đó: Công bộ Thượng thư và Thái thường tự Thiếu khanh.
"Cả ba người đều liên quan đến dự án tu sửa Minh Đường mười năm trước." Thẩm Dịch lẩm bẩm.
"Mười năm.. Đó là năm mà Thái tử cũ qua đời trong vụ hỏa hoạn."
"Xoẹt!"
Tiếng dao cắt qua da thịt vang lên khô khốc. Tuyết Anh khựng lại, nàng lấy ra từ dạ dày của Vương Hoài Thân một vật nhỏ, bọc trong lớp da thuộc không thấm nước.
"Thẩm đại nhân, nhìn này."
Nàng rửa sạch vật đó dưới làn nước lạnh. Đó là một chiếc nhẫn đồng cũ kỹ, mặt nhẫn khắc hình một con chim phượng hoàng gãy cánh. Thẩm Dịch đứng bật dậy, vết thương ở chân khiến hắn lảo đảo, nhưng hắn không quan tâm. Hắn tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập.
"Đây là tín vật của Đông cung mười năm trước."
Thẩm Dịch thầm thì, giọng nói run rẩy một cách hiếm thấy.
"Kẻ đứng sau vụ này không phải muốn lật đổ triều đình.. Hắn muốn đòi nợ máu."
Đúng lúc đó, từ phía cửa hầm nghiệm thi, một tiếng động lạ vang lên. Một mũi tên tẩm độc xé gió lao thẳng về phía Lục Tuyết Anh.
"Cẩn thận!"
Thẩm Dịch lao tới, dùng cuốn hồ sơ dày cộm trên tay gạt phăng mũi tên. Mũi tên cắm phập vào cột gỗ, đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật. Từ trong bóng tối của hành lang, những bóng đen che mặt xuất hiện, tay lăm lăm đoản kiếm. Chúng không nói một lời, lao vào như những bóng ma. Thẩm Dịch đẩy Tuyết Anh ra sau lưng, đôi mắt u sầu thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự sắc lạnh đến đáng sợ. Hắn rút từ trong tay áo ra một sợi dây thép mỏng nhưng cứng cáp.
"Lục cô nương, giữ chặt chiếc nhẫn. Đừng để chúng lấy mất sự thật duy nhất của chúng ta."
Ánh đèn trong hầm nghiệm thi chao đảo dữ dội. Bóng người giao nhau, thép lạnh va chạm vào gỗ đá phát ra những âm thanh khô khốc như xương gãy trong đêm. Thẩm Dịch xoay cổ tay, sợi dây thép mỏng trong tay hắn lóe lên ánh bạc, quấn lấy cổ tay một thích khách đang lao tới. Chỉ một kéo nhẹ, tiếng xương trật khớp vang lên rõ ràng. Tên kia chưa kịp kêu đã bị Thẩm Dịch đạp ngã, đầu đập mạnh xuống nền đá lạnh.
"Bên trái!"
Lục Tuyết Anh quát khẽ. Nàng không hề hoảng loạn, trái lại ánh mắt tỉnh táo đến đáng sợ. Một thích khách khác đã lẻn vòng qua bàn nghiệm thi, đoản kiếm vung lên nhằm thẳng vào lưng Thẩm Dịch. Hắn nghiêng người tránh, nhưng vết thương cũ nơi chân trái khiến động tác chậm nửa nhịp. Lưỡi kiếm rạch một đường dài trên vai áo, máu thấm ra đỏ sẫm.
"Thẩm đại nhân!"
"Không sao."
Giọng hắn thấp và lạnh. Thẩm Dịch xoay người, dùng sợi dây thép siết chặt cổ đối phương từ phía sau. Tên thích khách giãy giụa vài cái rồi mềm nhũn, ngã xuống như một cái bao rách. Chỉ trong khoảnh khắc, bốn bóng đen đã nằm bất động trên nền hầm. Không gian trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt và hơi thở gấp gáp. Lục Tuyết Anh lập tức tiến tới, xé một mảnh vải sạch băng lại vết thương cho hắn. Khoảng cách rất gần, nàng có thể cảm nhận được hơi thở mang mùi thuốc đắng quen thuộc từ người hắn.
"Ngài không nên miễn cưỡng,"
Nàng nói khẽ.
"Vết thương này nếu nhiễm lạnh sẽ rất nguy hiểm."
Thẩm Dịch cúi nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỏng như sương.
"Nếu đêm nay ta chết, ít nhất cũng chết vì sự thật."
Tuyết Anh im lặng. Nàng biết hắn không nói đùa. Nàng quay sang khám nghiệm một trong những thi thể thích khách. Dưới ánh đèn, nàng kéo tay áo hắn lên, lộ ra một hình xăm mờ nơi cổ tay trong: Một vòng tròn khuyết, ở giữa là dấu chấm đen.
"Ảnh vệ,"
Nàng nói chậm rãi.
"Cấm quân ngầm của Đông cung năm xưa."
Thẩm Dịch nhắm mắt lại trong thoáng chốc.
"Quả nhiên.. Bọn họ vẫn còn sống."
Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên sâu không đáy.
"Mười năm trước, sau vụ hỏa hoạn Đông cung, tất cả Ảnh vệ đều bị tuyên bố là chết cháy. Nhưng trên thực tế, có người đã âm thầm giữ lại một nhóm."
"Giữ để làm gì?" Tuyết Anh hỏi.
"Để chờ ngày này."
Thẩm Dịch bước tới bàn nghiệm thi, nhìn chiếc nhẫn phượng hoàng gãy cánh đang được đặt trong hộp gỗ.
"Phượng hoàng không phải chết," hắn nói, "nó chỉ bị bẻ gãy đôi cánh."
Bên ngoài, chuông canh ba vang lên.
Ngay lúc đó, một tiểu lại của Đại Lý Tự hớt hải chạy vào.
"Lục đại nhân! Thẩm đại nhân! Triệu Hoàn.. Triệu đại nhân đã chết!"
Cả hai đồng thời quay đầu.
"Chết thế nào?"
Tuyết Anh hỏi dồn.
"Bị.. Bị dìm trong vại rượu ở phủ riêng. Trên mặt nước nổi lên một mảnh giấy, vẫn là Ngôi sao Tử Vi rơi lệ!"
Không khí như đông cứng lại. Thẩm Dịch cười khẽ, nụ cười lạnh đến rợn người.
"Xem ra, hung thủ không hề muốn trốn."
Hắn khoác áo choàng, giấu sợi dây thép lại vào tay áo.
"Hắn muốn chúng ta đuổi theo."
Tuyết Anh cất chiếc nhẫn vào túi da, ánh mắt kiên định.
"Vậy chúng ta sẽ theo."
Hai người bước ra khỏi hầm nghiệm thi, tuyết đêm Trường An lại bắt đầu rơi. Trong bóng tối phía xa, một bóng người đứng trên mái ngói cao, nhìn theo họ rời đi. Ánh lửa phản chiếu lên chiếc mặt nạ đen, nơi giọt lệ đỏ của Ngôi sao Tử Vi như đang chảy xuống.
Ván cờ đã mở. Máu chỉ mới bắt đầu đổ. Phủ Triệu Hoàn nằm ở phía Tây Trường An, vốn là nơi đèn đuốc suốt đêm, nay lại tối om như một con thú chết. Cổng phủ mở toang, hai chiếc đèn lồng đỏ treo trước cửa bị gió tuyết thổi va vào nhau, phát ra tiếng lạch cạch khô khốc, nghe như tiếng răng va vì lạnh. Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi ngay khi Thẩm Dịch bước qua ngưỡng cửa.
"Rượu Trường Xuân,"
Hắn nói khẽ.
"Rượu tiến cung dùng trong tế lễ."
Lục Tuyết Anh gật đầu. Nàng cúi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào nền đá trước sân. Nước loang ra thành vệt dài, đông lại thành một lớp băng mỏng, ánh lên sắc vàng nhạt dưới ánh đuốc.
"Không chỉ là rượu,"
Nàng nói,
"Có cả nước giếng. Hung thủ không muốn hắn chết nhanh."
Trong đại sảnh, một chiếc vại rượu lớn đặt giữa phòng. Nắp vại bị vứt sang một bên, rượu tràn ra ngoài, hòa lẫn với nước và máu. Thi thể Triệu Hoàn bị úp đầu xuống dưới, hai tay bị trói sau lưng bằng dây thừng thô, thân thể cứng đờ. Gương mặt hắn tím tái, miệng há rộng, rượu trào ra khỏi khóe môi.
"Chết vì ngạt,"
Tuyết Anh kết luận sau khi kiểm tra nhanh.
"Nhưng trước đó đã bị đánh ngất. Xương cổ không gãy."
Thẩm Dịch không nhìn thi thể ngay. Ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc bàn gỗ bên cạnh vại rượu. Trên mặt bàn, ngoài mảnh giấy vẽ Ngôi sao Tử Vi rơi lệ, còn có một thứ khác: Một con dấu quan bằng đồng, bị đập vỡ làm đôi.
"Ấn tín của Đại Lý Tự Khanh,"
Hắn nói chậm rãi.
"Hung thủ cố ý đập vỡ trước khi giết."
"Ý nghĩa là gì?"
Tuyết Anh hỏi.
"Không giết quan,"
Thẩm Dịch đáp.
"Mà là xử tội."
Hắn nhặt mảnh giấy lên. Lần này, dưới hình Tử Vi rơi lệ còn có thêm một dòng chữ nhỏ, viết bằng mực nhạt, gần như hòa vào nền giấy: Lệ thứ tư, dành cho kẻ che trời.
Tuyết Anh khẽ siết chặt tay.
"Đây không phải là ba vụ án rời rạc,"
Nàng nói.
"Hắn đang đếm."
"Và Triệu Hoàn chỉ là người thứ tư trên danh sách,"
Thẩm Dịch đáp.
Hắn đứng thẳng dậy, ánh mắt quét khắp đại sảnh. Không có dấu hiệu giằng co dữ dội, không có đồ đạc đổ vỡ. Hung thủ rất bình tĩnh. Quen thuộc nơi này. Có thể đã chờ sẵn.
"Triệu Hoàn chết vì biết quá nhiều,"
Thẩm Dịch nói tiếp,
"Hoặc vì sợ bị lộ."
"Liên quan đến Minh Đường?"
Tuyết Anh hỏi.
"Không chỉ Minh Đường,"
Hắn lắc đầu.
"Là Đông cung."
Hắn bước lại gần thi thể, cúi xuống kéo nhẹ cổ áo Triệu Hoàn. Ở hõm cổ, một vết bầm mờ hiện ra, hình dạng giống hệt chuôi kiếm gỗ dùng trong nghi lễ cung đình.
"Ảnh vệ không giết bừa," Hắn nói.
"Họ xử tội theo nghi thức cũ của Đông cung. Treo ngược là tội phản chủ. Dìm rượu là tội che giấu thánh mệnh."
Tuyết Anh chợt hiểu ra điều gì đó.
"Vậy người thứ năm.."
Thẩm Dịch ngắt lời nàng.
"Là kẻ thật sự che trời."
Hắn quay người, nhìn thẳng về hướng hoàng thành, nơi Tử Cấm Thành ẩn hiện sau màn tuyết dày.
"Người có quyền sửa sử sách mười năm trước."
Không gian lặng đi. Bên ngoài, một tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên. Một nội giám áo xám vội vã chạy vào, quỳ sụp xuống.
"Thẩm đại nhân, Lục đại nhân.. Thánh thượng truyền khẩu dụ."
Hắn nuốt khan.
"Ngày mai.. Triều đình sẽ mở đại triều nghị, xét lại vụ án Minh Đường năm xưa."
Tuyết Anh sững sờ.
"Xét lại?"
Nàng lặp lại.
Nội giám cúi đầu thấp hơn nữa.
"Và Thẩm đại nhân.. Được phục chức tạm thời, với danh nghĩa đặc tra ngự sử."
Gió lạnh tràn vào đại sảnh. Tuyết rơi dày hơn. Thẩm Dịch im lặng rất lâu, rồi khẽ cười.
"Mười năm rồi," Hắn nói,
"Cuối cùng cũng đến lượt ta bước lại vào triều."
Hắn quay sang Lục Tuyết Anh.
"Nhưng từ giây phút này, cô không còn chỉ là pháp y nữa."
Tuyết Anh nhìn hắn, ánh mắt không hề dao động.
"Ta biết."
"Bước vào đại triều,"
Thẩm Dịch nói tiếp,
"Là bước vào tử cục. Hung thủ sẽ không ngừng tay."
Tuyết Anh đáp gọn:
"Người chết đã nói với ta rồi. Kẻ sợ nhất không phải là máu đổ, mà là sự thật được nhìn thấy."
Hai người đứng giữa phủ Triệu Hoàn, phía sau là thi thể còn chưa lạnh, phía trước là hoàng thành cao vút. Ngôi sao Tử Vi trên bầu trời mờ mịt sau mây tuyết.
Giọt lệ thứ tư đã rơi. Và giọt thứ năm, đang chờ trong cung cấm.
Trường An bước vào buổi sớm với một màu xám chì nặng nề. Tuyết đã ngừng rơi từ canh tư, nhưng hơi lạnh vẫn quẩn quanh từng mái ngói, từng cột đá, từng lớp áo quan phủ dày trên những thân người vội vã tiến về hoàng thành. Tử Cấm Thành hiện ra trong màn sương mỏng như một con thú cổ xưa đang khép hờ mí mắt, chờ đợi khoảnh khắc cắn nuốt kẻ bước nhầm vào miệng nó.
Đại triều nghị.
Hai chữ ấy, đối với triều thần Trường An, từ lâu đã không còn mang nghĩa nghị sự, mà là một hình thức phán quyết tập thể. Ở nơi này, kẻ đúng chưa chắc sống, kẻ sai chưa chắc chết. Chỉ có người đứng nhầm phe là không có đường lui. Thẩm Dịch đứng trước cổng Ngọ Môn, thanh y phủ tuyết, dáng người gầy nhưng thẳng. Vết thương nơi vai đêm qua đã được xử lý sơ sài, lớp băng vải giấu dưới áo trong thấm thuốc đắng, mỗi nhịp hô hấp đều mang theo cảm giác nhức buốt âm ỉ. Nhưng hắn không hề để lộ.
Ba năm lưu đày khiến thân thể hắn suy nhược, nhưng ánh mắt thì ngược lại. Đó là ánh nhìn của kẻ đã từng bị đẩy ra ngoài cuộc cờ, nay quay trở lại, không còn ảo tưởng, không còn kính sợ.
Chỉ còn ghi nhớ.
Ghi nhớ ai đã ký vào tờ sớ năm ấy.
Ghi nhớ ai đã cúi đầu im lặng.
Ghi nhớ ai đã sửa một dòng sử, để chôn sống một Đông cung.
Phía sau hắn, Lục Tuyết Anh khoác áo quan Đại Lý Tự, sắc xanh thẫm gần như hòa vào sương sớm. Nàng không mang theo hòm nghiệm thi, cũng không có dao mổ hay kim châm. Hôm nay, thứ nàng mang theo là trí nhớ của người chết.
Mỗi thi thể nàng từng chạm qua đều để lại dấu vết trong đầu nàng. Không phải hình ảnh, mà là cảm giác, cảm giác của oan khuất, của giãy giụa, của nỗi sợ bị che lấp. Những cảm giác ấy chồng lên nhau, nặng đến mức khiến bước chân nàng trên bậc đá Ngọ Môn chậm lại nửa nhịp. Thẩm Dịch không quay đầu, nhưng hắn biết. Hắn luôn biết, như cách hắn biết triều đình hôm nay sẽ không có chỗ cho sự thật nguyên vẹn.
Chuông triều vang lên.
Âm thanh trầm đục, lan dài theo từng nhịp, như gõ vào xương sống của cả hoàng thành. Cánh cửa đại điện mở ra, hàng trăm quan viên xếp hàng tiến vào, áo mũ chỉnh tề, gương mặt bình thản đến lạnh lẽo. Trong điện Kim Loan, long án đặt cao, nhưng ánh sáng lại không đủ để xua tan bóng tối đọng lại dưới các xà gỗ chạm rồng. Hoàng đế ngồi sau rèm châu, thân ảnh mờ nhạt. Người ta không thấy rõ gương mặt thiên tử, chỉ thấy một cái bóng và đôi khi, cái bóng ấy lại đáng sợ hơn bất kỳ khuôn mặt nào.
Thẩm Dịch quỳ xuống, theo đúng lễ.
Ba năm trước, hắn cũng từng quỳ ở nơi này, nhưng khi ấy, lưng hắn còn thẳng vì tin rằng lời nói có trọng lượng. Hôm nay, hắn cúi đầu vì biết rõ: Chỉ cần ngẩng lên sai thời điểm, thứ rơi xuống sẽ không phải là mũ ô sa. Lục Tuyết Anh đứng ở hàng sau, vị trí dành cho Đại Lý Tự. Triệu Hoàn đã chết, chức vị tạm thời bỏ trống. Không ai nhắc đến tên hắn. Ở triều đình này, người chết chưa bao giờ có tiếng nói lâu. Thánh chỉ được truyền xuống, giọng nội giám the thé vang vọng trong đại điện, đọc lại vụ án Minh Đường mười năm trước bằng những câu chữ đã được mài nhẵn.
Hỏa hoạn ngoài ý muốn.
Kết cấu gỗ cũ kỹ.
Sơ suất của thợ xây.
Không liên quan đến Đông cung.
Mỗi chữ rơi xuống, như một viên đá ném vào mặt hồ đã đóng băng. Không gợn sóng. Không phản ứng. Thẩm Dịch lắng nghe, sắc mặt không đổi. Chỉ có bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức móng tay cắm vào da thịt. Hắn nhớ rất rõ đêm Minh Đường cháy.
Nhớ mùi khói quyện máu.
Nhớ tiếng kim loại nóng chảy nhỏ giọt.
Nhớ một thiếu niên mặc áo Đông cung, bị lửa nuốt đến nửa người vẫn không kêu một tiếng.
Khi đó, hắn còn là ngự sử trẻ, đứng ngoài điện dâng sớ xin điều tra lại. Và cũng chính ở nơi này, từng ánh mắt quay đi, từng tiếng ho khan giả lả, từng cái cúi đầu im lặng đã đẩy hắn ra khỏi Trường An.
Hôm nay, lịch sử được đọc lại, nhưng không phải để sửa, mà để hợp thức hóa. Khi nội giám đọc đến đoạn kết luận, trong điện có người thở phào nhẹ nhõm. Có người lặng lẽ liếc nhìn Thẩm Dịch. Có người thì cúi đầu thấp hơn, như sợ bị ánh mắt nào đó bắt gặp.
Đúng lúc ấy, Thẩm Dịch lên tiếng. Không lớn. Không dõng dạc. Nhưng đủ rõ để xuyên qua không gian tĩnh mịch. Hắn không tranh luận, không phản bác từng chi tiết. Hắn chỉ đọc.
Đọc danh sách.
Danh sách những người từng ký tên phê duyệt bản kết luận mười năm trước. Tên người chết, tên người còn sống, tên kẻ đã về hưu, tên kẻ đang đứng trong điện.
Mỗi cái tên được thốt ra, bầu không khí trong điện lại nặng thêm một phần. Không ai phản đối. Bởi vì danh sách đó là thật. Bởi vì những người không có tên trong đó, đều đang đứng rất xa. Lục Tuyết Anh đứng phía sau, lặng lẽ quan sát. Nàng không nhìn long án, không nhìn triều thần. Ánh mắt nàng dừng lại ở những bàn tay, bàn tay run nhẹ, bàn tay nắm chặt, bàn tay giấu trong tay áo.
Có người sợ.
Có người tức.
Có người.. Đang chờ.
Nàng chợt nhận ra, hung thủ không cần giết hết. Hắn chỉ cần kéo sự thật ra ánh sáng đủ lâu, đủ rõ, để những kẻ ngồi trong điện này tự cắn xé lẫn nhau. Đó mới là tử cục.
Thánh thượng im lặng rất lâu sau khi Thẩm Dịch dứt lời. Rèm châu khẽ lay, như có một hơi thở nặng nề phía sau. Rồi một mệnh lệnh được ban ra, không phải kết tội, cũng không phải minh oan. Chỉ là "tiếp tục điều tra", giao quyền đặc tra cho Thẩm Dịch, phối hợp cùng Đại Lý Tự. Một quyết định trung dung. Một cái bẫy mềm. Bởi từ khoảnh khắc này, mọi con mắt đều sẽ dõi theo từng bước đi của hắn.
Triều nghị kết thúc. Quan viên tản ra, tiếng giày vang trên nền đá, dồn dập như một đàn côn trùng vừa thoát khỏi ánh lửa. Không ai dừng lại nói chuyện. Không ai chào hỏi Thẩm Dịch. Hắn đứng một mình giữa sân điện rộng lớn, bóng kéo dài dưới ánh nắng yếu ớt. Lục Tuyết Anh bước đến bên hắn. Hai người không nói gì.
Gió thổi qua, mang theo tiếng chuông gió từ một góc điện xa xôi. Trên cao, mây tan dần, để lộ một khoảng trời nhợt nhạt. Ngôi sao Tử Vi không còn thấy nữa, nhưng cảm giác bị quan sát vẫn còn nguyên.
Ở một nơi nào đó trong cung cấm, có kẻ đang đếm. Không phải đếm người chết. Mà là đếm thời gian. Thẩm Dịch khẽ quay đầu nhìn về hướng Nội đình. Nơi ấy, mười năm trước, có một cánh cửa đã khép lại cùng một bí mật chưa từng được ghi vào sử sách.
Hắn biết, giọt lệ thứ năm sẽ không rơi ở ngoài cung. Nó sẽ rơi ngay tại trung tâm của quyền lực. Và khi đó, hoặc sự thật được nhìn thấy, hoặc tất cả sẽ cùng chìm trong bóng tối.