Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,469 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
4694 23
Phải biết làm gì khi hướng nào cũng là đêm

Gọi lên một cái tên để chỉ nghe bốn bức tường dội tiếng mình khô khốc

Em đã giữ qua bao ngày khó nhọc

Giờ cũng tắt nốt rồi

Ngọn nến cháy trong tim.


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm

Dẫu cũng quá trẻ để quên đi mình đã yêu cái người này đến vậy

Đã từng mong mỗi sớm mai thức dậy

Thấy nhau trong tia mắt đầu ngày


Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm

Anh còn con đường xa phải đi

Em còn đống áo quần đã khô cong cần xếp

Về với em khi nào anh thấy mệt

Dù có khi em chẳng còn chờ đợi nữa rồi

Thì đời em vẫn sẽ có riêng một chỗ để anh ngồi.


Làm sao quên được anh đây

Khi mỗi sớm em mở cửa

Vẫn thấy bóng anh trong cánh gió chập chờn

Và vườn trăng lá cỏ vẫn đơm hương

Thơ anh viết đọc hoài

Vẫn chẳng thể ngăn mình yêu thêm trăm lần nữa.

Dù chính người này đã làm cho mình khổ.


Làm sao em quên được anh đây

Chắc lúc ấy em chẳng còn thở nữa

Dẫu vẫn biết mình còn quá trẻ để buồn thêm.



Nguyễn Thiên Ngân

55027410100_0dd80a2bd9_o.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
1,580 ❤︎ Bài viết: 1462 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ


Trước hết, Chúng Mình Còn Quá Trẻ Để Buồn Thêm của Nguyễn Thiên Ngân là một bài thơ buồn theo cách rất trẻ, rất thật, không bi lụy mà day dứt, không gào lên mà âm thầm cứa vào lòng người đọc. Nỗi buồn trong bài thơ không đến từ mất mát hoàn toàn, mà đến từ một tình yêu còn dang dở, còn thương nhưng không còn đủ can đảm để ở lại. Đọc bài thơ, người ta thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình trong những mối quan hệ đã qua, khi yêu thương vẫn còn nguyên, nhưng lý trí buộc phải bước tiếp.

Điều khiến bài thơ chạm sâu là cảm giác mâu thuẫn xuyên suốt: Vừa tự nhủ bản thân còn quá trẻ để buồn thêm, lại vừa không thể ngừng buồn, không thể ngừng yêu. Nỗi đau ở đây không ồn ào, mà lặng lẽ như ngọn nến cháy âm ỉ trong tim, đủ sáng để nhớ, đủ nóng để đau, nhưng không đủ mạnh để thiêu rụi ký ức. Bài thơ vì thế mang màu sắc rất đời, rất gần, như một đoạn độc thoại nội tâm của những người trẻ đi qua yêu thương đầu đời.

55027336859_5c2c871c1d_o.png


Sau lớp cảm xúc lặng sâu ấy, bài thơ mở ra nhiều tầng ý nghĩa đáng suy ngẫm.

Ngay từ những câu thơ đầu, không gian bế tắc của tâm trạng đã hiện rõ:

Phải biết làm gì khi hướng nào cũng là đêm

Câu thơ ngắn nhưng gợi cảm giác lạc lối, mất phương hướng, khi cả thế giới xung quanh đều tối lại. Sự cô đơn được đẩy cao hơn trong hình ảnh:

Gọi lên một cái tên

Để chỉ nghe bốn bức tường dội tiếng mình khô khốc


Tên người yêu cũ vang lên nhưng không có hồi đáp, chỉ còn lại sự trống rỗng, lạnh lẽo. Những câu thơ tiếp theo:

Em đã giữ qua bao ngày khó nhọc

Giờ cũng tắt nốt rồi

Ngọn nến cháy trong tim.


Ngọn nến là ẩn dụ cho hy vọng và tình yêu, đã cháy rất lâu nhưng cuối cùng cũng buộc phải tắt. Không phải vì hết yêu, mà vì không còn sức để giữ.

Điệp khúc của bài thơ vang lên như một lời tự trấn an:

Chúng mình còn quá trẻ để buồn thêm

Dẫu cũng quá trẻ để quên đi mình đã yêu cái người này đến vậy


Hai vế câu đặt cạnh nhau tạo nên nghịch lý cảm xúc. Trẻ để buồn thêm, nhưng cũng trẻ để quên, và rốt cuộc là không làm được điều nào trọn vẹn. Chính sự giằng xé ấy làm nên linh hồn của bài thơ.

Những ký ức đẹp của tình yêu cũ vẫn hiện về rất dịu dàng:

Đã từng mong mỗi sớm mai thức dậy

Thấy nhau trong tia mắt đầu ngày


Hạnh phúc từng đơn sơ, chỉ là được nhìn thấy nhau mỗi sáng. Nhưng hiện tại, cả hai đã có những con đường riêng:

Anh còn con đường xa phải đi

Em còn đống áo quần đã khô cong cần xếp


Hình ảnh đời thường ấy khiến nỗi chia xa trở nên rất thật. Tình yêu không biến mất, mà lùi lại, nhường chỗ cho cuộc sống tiếp diễn. Đỉnh điểm của sự bao dung nằm ở những câu thơ sau:

Thì đời em vẫn sẽ có riêng một chỗ để anh ngồi.

Đó không còn là tình yêu chiếm hữu, mà là một góc lặng trong tim, nơi người cũ vẫn được phép tồn tại.

Ở đoạn cuối, nỗi nhớ trở thành điều không thể xóa nhòa:

Làm sao quên được anh đây

Khi mỗi sớm em mở cửa

Vẫn thấy bóng anh trong cánh gió chập chờn


Người đã đi nhưng bóng dáng vẫn còn trong từng chuyển động của đời sống. Ngay cả khi ý thức được nỗi đau:

Dù chính người này đã làm cho mình khổ.

Trái tim vẫn không ngừng yêu thêm "trăm lần nữa". Câu kết bài thơ:

Dẫu vẫn biết mình còn quá trẻ để buồn thêm.

Không còn là lời khuyên, mà là một sự chấp nhận. Chấp nhận rằng tuổi trẻ đôi khi không tránh khỏi buồn đau, và chính những nỗi buồn ấy làm nên chiều sâu cho cảm xúc con người.

Chúng Mình Còn Quá Trẻ Để Buồn Thêm là một bài thơ đẹp trong sự mong manh. Nó không dạy người ta cách quên, cũng không ép phải mạnh mẽ, mà chỉ thủ thỉ rằng buồn cũng được, nhớ cũng được, miễn là sau tất cả, ta vẫn tiếp tục sống, tiếp tục yêu, theo cách của riêng mình.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back