Bạn được hoah12 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
13 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
416 0
Tên truyện: Bình Minh Ngày Tận Thế.

Tác giả: Đặt tên thật khó.

Thể loại: Tận thế, viễn tưởng, zombie.

Ảnh minh họa:

55006419230_a8d504a832_o.jpg


Mô tả: Khi nghe các tin báo thời sự về các vụ chiến tranh ở khắp mọi nơi, tôi suy nghĩ liệu xung đột có tiếp tục leo cao, dẫn đến một trận chiến tranh thế giới. Trận đại hồng thủy lại xảy ra, nhưng không phải là nước biển, mà là những ngọn lửa phóng xạ, nó lan ra toàn thế giới. Tôi và chú Hùng may mắn còn sống trong vụ thảm họa ấy, nhưng liệu, còn có ai như chúng tôi không?
 
Last edited by a moderator:
13 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 1: Sự khởi đầu.

"Chú Hùng, chúng ta đã đi được bao lâu rồi?" Tôi hỏi, nhưng con mắt không nhìn về con người phía trước, mà lại ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời. Nó vẫn luôn như vậy, từ cái ngày hôm ấy, khói đen mù mịt, che kín ánh mặt trời, chỉ để lại một thứ ánh sáng nhợt nhạt.

Tôi siết chặt chiếc áo khoác giày, bạc màu, bước đi nhanh hơn, đi ngang chú Hùng.

Chú Hùng nhìn tôi, rồi đáp bằng một giọng trầm:

"Bây giờ, chú cũng không rõ nữa." Chú nói xong, rồi chờ đợi, chú vẫn luôn tinh ý như vậy, biết đó không phải câu tôi thực sự muốn hỏi.

Tôi ngập ngừng một lúc lâu, hai người tiếp tục bước đi trong sự im lặng trên con đường đá trải rộng vết nứt và vỡ. Tôi nhìn bên đường, nơi vốn là các bụi cỏ khô vàng, héo úa, bên trong cũng không có một con vật nào sống, tất cả đều đã chết đi bởi ảnh hưởng của bức xạ hạt nhân sau chiến tranh thế giới thứ ba, thế mà giờ đây lại mọc ra những mầm non màu tím nhạt.

Tôi nhìn mầm non ấy bất giác bước chậm lại, lấy hết can đảm nói ra:

"Chú Hùng."

"Sao." Chú Hùng cũng dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

"Từ cái ngày chú cứu cháu ra khỏi đống đổ nát, cháu nhớ, lúc ấy cháu đã khóc nức nở gọi bố mẹ mình, và lúc ấy chú đã ôm cháu, nói rằng sẽ đưa cháu đi về quê cháu tìm họ."

"Đúng rồi, chẳng nhẽ sắp đến quê cháu rồi sao?"

"Không phải, chỉ là." Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói tiếp: "Chú đã dẫn cháu rời Hà Nội, đi rất xa, rất lâu, để tìm về quê cháu, vậy, vậy sao chú, không, vậy chú có muốn đi tìm quê của mình không?" Tôi hỏi, rồi lén ngước nhìn gương mặt chú Hùng, trên mặt chú có nhiều vết sẹo, còn những hình săm khắp người, và còn cả ánh mắt chú ấy, tôi không thể hiểu được nó, tôi chỉ biết chắc rằng, chú có rất nhiều câu chuyện.

Chú có vẻ rất bất ngờ khi nghe câu hỏi của tôi, chú sững người một lúc lâu rồi bật cười:

"Ha ha, An à, nếu có, chú cũng muốn về quê của mình lắm chứ."

"Chú Hùng, chú.." Tôi chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên làm hai người chúng tôi cảnh giác, nơi đây chỉ có hai người chúng tôi, tất cả động vật cả chó, mèo, hay là côn trùng đều chết hết, cho nên nếu có âm thanh khác phát ra, chỉ có thể là..

"Lạch bạch, lạch bạch, sột soạt, chít.."

"Lần này là chuột, chú Hùng." Tôi lấy ra từ túi áo một chiếc ná cao su – là sau khi tôi kể lúc bé tôi thường dùng ná cao su bắn chim, chú Hùng đã làm cho tôi để tự vệ - tiện thể lấy thêm mấy viên sỏi cầm trong tay.

"Lại là đám quái vật đó, An, cẩn thận vào." Vừa nói, chú vừa rút thanh phóng lợn chú tự hàn, vung mạnh. "Xoẹt." Một con chuột to bằng cái ấm đun nước mới nhảy ra từ bờ tường đổ nát của khu nhà bên đường đã bị chú chém làm đôi, nhưng như thế chưa là gì, lại có rất nhiều con chuột khác còn to hơn, dị hơn nhảy ra từ góc tường, bụi cỏ khô, thậm chí cả trên nóc nhà và cột điện cũng có những con chuột nhảy xuống.

Một nửa xác con chuột rơi vào gần chỗ tôi, co giật, cái miệng đầy răng réo lên tiếng "chít" chói tai. Thân trên của nó trơ trọi, lở loét, chỉ có vài sợi lông quăn tít, có một con mắt mọc ở dưới cằm, một chân trước của nó còn phân thành hai nhánh.

Tôi cũng không kinh sợ, hay là nói đã kinh sợ quá nhiều nên quen rồi. Từ lúc tôi tỉnh lại bên dưới bức tường và lớp gạch đá, tôi chỉ gặp được một người duy nhất là chú Hùng, còn những người và những con vật khác chỉ còn lại những cái xác khắp mọi nơi. Nhưng như tôi và chú Hùng, vẫn có những sinh vật sống sót, hay gọi là đột biến và thích nghi thì chuẩn hơn. Lúc còn ở thành phố, khi tôi và chú Hùng tìm các gói lương khô ở các siêu thị, vô số con gián to đùng tấn công chúng tôi, cảnh tượng ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ.

"Bốp, bốp." Những con chuột ở trên cao cần phải dùng ná cao su để bắn, những viên sỏi tôi cầm lúc nãy giờ đây trở thành những viên đạn tiêu diệt lũ chuột đang nhăm nhe nhảy xuống.

"Thật may mắn chúng không biến dị giống như zombie, phải bắn vào đầu mới chết được."

Chúng tôi tiếp tục vật lộn với bọn chúng, những con xa thì dùng ná cao su bắn, khi chúng lại gần thì tôi rút con dao găm ra đâm những con chuột đang cố cắn xé lớp quần áo dày của tôi, nhưng số lượng bọn chúng có vẻ như không có giảm bớt, đám chuột này gần như bao vây tứ phía chúng tôi.

Khi tôi đang cố gắng dùng chân đá văng nhưng con chuột đang đến gần, chú Hùng hét to:

"An, lại đây, dùng bom xăng."

"Dạ vâng." Tôi vội vàng chạy lại gần chú Hùng, từ trong ba lô lấy ra mấy chai bom xăng do chú Hùng làm, đốt cháy tim dầu, và cùng ném về phía lũ chuột.

Những chiếc chai lửa rơi vào giữa đám quái vật, chai thủy tinh vỡ ra, xăng văng tung tóe, ngọn lửa phần đầu chai lan ra xăng, bùng lên những ngọn lửa nóng rực.

Bùm!

Một tiếng nổ nhỏ, và rồi ngọn lửa cháy bùng lên, lửa bò theo những vệt xăng văng vào lũ chuột. Tiếng "chít chít" giờ đây trở nên chói gắt hơn, thảm thiết hơn.

Những con chuột bị bắt lửa trở thành những ngọn đuốc sống, thét chói tai, giãy giụa điên cuồng, chạy lung tung. Những con chuột chạy về phía chúng tôi bị cây phóng lợn của chú Hùng quật bay.

"Đừng để con chuột nào lại gần đây." Giọng chú Hùng có vẻ hụt hơi, đây là lần đầu chúng tôi đối mặt nhiều quái vật như vậy trong chuyến đi này.

"Hộc hộc.. Vâng.. Hộc hộc." Tôi cũng đã lấy từ ba lô một cây gậy ba ton gấp ba khúc, khá rắn chắc.

Những con chuột bốc cháy cuối cùng cũng ngã xuống, hoặc chạy trốn đi xa. Mùi khét của thịt trộn lẫn với mùi xăng khiến tôi buồn nôn, tôi muốn ngừng thở nhưng vừa mới vận động nhiều khiến tôi thở hồng hộc.

"An, sao không?" Chú Hùng cũng thở hổn hển, nhưng tay vẫn siết chặt cán phóng lợn dính đầy máu đen.

"Dạ, cháu ổn." Tôi vội lau mồ hôi trên trán, tay run run cất cây gậy ba ton, chờ ngọn lửa dần tắt.

"Cháu cũng mệt rồi nhỉ, đợi lát nữa tìm chỗ nghỉ ngơi, tìm một căn nhà không bị đám cháy lan đến." Chú Hùng đến gần tôi, dùng tay trái đỡ tôi ngồi xuống, nhưng tôi lại lắc đầu.

"Không, chú Hùng, đi thêm một đoạn nữa, đi đến ngã tư rồi rẽ trái, có một tiệm tạp hóa nhỏ, chúng ta hãy nghỉ ngơi ở đó"
 
Chỉnh sửa cuối:
13 ❤︎ Bài viết: 96 Tìm chủ đề
Chương 2: Bi kịch.

Sau khi đám cháy tắt hẳn, chúng tôi vượt qua đống xác chuột cháy đen, giòn tan, phát ra những tiếng rắc rắc rợn người. Không khí nặng mùi khó tả, nhưng khứu giác tôi có vẻ đã tê liệt, không còn cảm giác gì nữa.

Tiệm tạp hóa nhỏ nằm ngay cạnh ngã tư, một phần mái tôn đã sập, cửa kính vỡ tan. Chú Hùng ra hiệu tôi đứng lại, rồi một mình cầm phóng lợn bước vào trước để thăm dò. Một lát sau, có tiếng vài con chuột tháo chạy, rồi tiếng chú vọng ra:

"Vào đi."

Nghe thấy tiếng, tôi cũng bước vào, bên trong tiệm tạp hóa bừa bộn, kệ hàng đổ sập, những gói mì tôm, bim bim đều bị phá tan tành, tràn đầy dấu vết loài gặm nhấm, những thứ còn thừa lại vương vãi, mốc meo. Chúng tôi tìm một chỗ tương đối sạch sẽ, lát vài lớp bìa cốt tông làm chỗ nghỉ ngơi.

"Cháu ngồi xuống nghỉ đi, để chú tìm xem còn gì dùng được không" Chú Hùng để ba lô xuống, bắt đầu lục lọi những góc khuất.

Tôi ngồi dựa lưng vào tường, cảm giác mệt mỏi ùa đến, tay con run nhẹ. Tôi nhìn theo bóng lưng to lớn của chú Hùng đang cúi xuống, ngẫm nghĩ lại cuộc đối thoại vừa rồi.

Phải đến tận bây giờ, tôi mới nhận ra rằng chú Hùng chưa bao giờ nói về quê và gia đình của mình. Tôi đã quá quen với việc được chú bảo vệ, trong đầu thì vẫn luôn mong ngóng tìm lại bố mẹ, nhưng càng đi tiếp, nỗi mong nhớ ấy dần chuyển thành một nỗi sợ mơ hồ.

Căn nhà lúc nãy khi bị cháy rụi, lúc đầu tôi không để ý, nhưng khi cánh cửa sổ bị ngọn lửa cháy đen rơi xuống, tôi thấy được một bộ tranh mừng thọ cực kỳ đẹp. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng, cảnh sắc nơi đây lại quen thuộc như thế.

Tôi đứng dậy, đi về phía chiếc bàn thu ngân làm bằng kính vỡ, chú Hùng đang lục lọi trong đó lấy ra mấy gói lương khô, một tay khác còn cầm mấy cái chai thủy tinh còn nguyên vẹn.

"Sao thế, không ngồi đấy nghỉ ngơi đi?"

Chú Hùng đứng dậy, vô tình để lộ ra đằng sau chú một cái xác khô. Đó có vẻ là xác của một người phụ nữ trung niên, da thịt khô quắt, lộ màu xám xanh, còn có những vết ban màu trắng. Trên thân và bộ áo hoa tràn đầy những vết cắn xé của loài gặm nhấm, lộ ra những mảnh xương trắng, mặt mày hốc hác, tóc rụng từng mảng. Cái xác ấy đang nằm co quắp trên sàn, xung quanh là vết máu nâu khô cứng và những mảnh thịt vụn.

Tôi không trả lời chú Hùng, chỉ đi vòng qua chú, đến gần cái xác, từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ màu vàng đang đeo trên cổ cái xác, đưa tay lướt qua những vệt đen gồ ghề. Tôi dùng móng tay cào nhẹ, lớp vàng bên ngoài tróc ra.

"Biết ngay mà, nó chỉ là mạ vàng thôi." Tôi nói thầm, giọng hơi run. Rồi cuối cùng, tôi không chống đỡ được nữa, đoi chân mất hết sức lực, ngồi phịch xuống mặt đất, cúi đầu, ôm chân, cả người run lên.

"An, cháu làm sao thế, lúc nãy bị thương ở đâu à?" Một bàn tay to lớn đỡ lấy vai tôi, theo sát là một giọng nói trầm ấm, quan tâm.

Câu hỏi của chú Hùng kéo tôi ra khỏi hồi ức quá khứ, nhưng tôi lại phải đối mặt cảm xúc hiện tại. Nỗi buồn chiếm lấy trái tim, tôi nghẹn ngào.

"Chú Hùng, chúng ta đến quê cháu rồi." Tôi nói, giọng khàn đặc, mặt vẫn cúi vào đầu gối.

"Đây là tiệm tạp hóa của bác Hồng mà ngày xưa cháu hay mua đồ ăn vặt, bác có một người con trai ở thành phố, nghe nói ăn lên làm ra, tặng cho mẹ mình một chiếc vòng cổ vàng. Bác ấy thích lắm, lúc nào cũng đeo. Cháu và bạn bè luôn nói đó chỉ là mạ vàng."

"Căn nhà bị cháy lúc nãy là căn nhà của ông Sáng, ông ấy là thầy giáo của bố cháu, và cũng giúp đỡ cho sự nghiệp của bố cháu rất nhiều, bố cháu rất kính trọng ông ấy, vào dịp tết trước khi cháu thi đại học, bố cháu đã đầu tư để tặng cho ông Sáng một bức tranh mừng thọ thật to, thật đẹp, ông ấy thích lắm, treo ngay phòng khách."

"Còn có nhà thằng Thành bạn thân cháu.."

Tôi cứ nói, như thể muốn trút hết cảm xúc trong lòng mình ra ngoài. Tôi thậm chí không để ý đến chú Hùng trả lời như thế nào. Tôi cứ kể, kể về những người quen, về ký ức thơ ấu, cho đến khi giọng tôi vỡ òa.

"Họ đều đã chết, tất cả mọi người. Chú Hùng ơi. Cả làng này.. Không, có lẽ cả thế giới này, chỉ còn lại những cái xác, những bộ xương và đám quái vật." Tôi sụt sùi khóc, rồi ôm lấy chú Hùng. "Cháu sợ, cháu sợ lắm, sợ khi trở về nhà, chỉ có thể thấy được xác của họ nằm đó, lạnh lẽo, tràn đầy vết thương, cháu sợ lắm, chú ơi."

Tôi cứ thế mà khóc. Những hy vọng ban đầu trên con đường tìm về quê hương bỗng sụp đổ tan tành.

Chú Hùng không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi, cho đến khi tôi khóc kiệt sức, chỉ còn vài tiếng nức nở. Tôi cứ thế mà thiếp đi trong vòng tay của chú Hùng.

Thứ ánh sáng mờ nhạt của lớp mây phóng xạ xuyên qua lỗ thủng trên trần nhà, chiếu vào khuôn mặt đầy nước mắt của tôi và khuôn mặt buồn bã của chú Hùng.

Khi tôi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã tối hơn, ánh sáng từ lớp mây phóng xạ chỉ còn vài vệt xám. Nguồn sáng trong tiệm tạp hóa là những ngọn lửa nhỏ bé từ những chiếc nến cốc, có vẻ là do chú Hùng thắp.

Tôi cố ngồi dậy, tay khẽ vuốt trán, đầu tôi bây giờ nặng trịch, cổ họng thì khô khốc. Tôi mở to đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, nhìn về phía chú Hùng.

Chú vẫn ngồi đó, không ngủ. Thanh phóng lợn đặt ngang đùi, tay phải nắm nhẹ cán phòng bị mọi nguy hiểm lao ra từ bóng tối. Thấy tôi ngồi dậy, chú lại gần, đưa cho tôi mấy gói lương khô và một chai nước khoáng:

"Ăn đi, lấy lại sức."

Theo bản năng, tôi nhận lấy, nhưng chưa ăn ngay, dù bụng tôi có đang biểu tình, chỉ cúi đầu nhìn gói lương khô chú xé mở sẵn.

"Chú Hùng, cháu vẫn muốn về nhà."

"Cháu chắc chứ."

"Vâng, cháu muốn trở về nhìn xem, cho dù mọi người đều đã chết, thì cháu cũng muốn chôn cất họ đàng hoàng."

Chú Hùng chỉ vỗ vai tôi, rồi nói:

"Ăn nhanh đi. Chú sẽ giúp cháu."

Xong rồi, chú đứng dậy, đi dập tắt lửa trên những ngọn nến. Tôi cũng vội vàng nhai nát miếng bánh lương khô cứng, rồi uống ngụm nước nuốt hết vào bụng. Tôi đứng dậy, cùng chú Hùng thu dọn đồ đạc.

Một lúc sau, tôi và chú Hùng khoác trên vai chiếc ba lô, cùng nhau bước ra tiệm tạp hóa.

Sau ngày tận thế, trên trời luôn bị bao phủ bởi một lớp mây mù mịt, bao giờ cũng tỏa ra thứ ánh sáng nhẹ, không phân rõ ngày và đêm. Nhưng cũng có lúc thứ ánh sáng ấy mãnh liệt, cũng có lúc nó lờ mờ.

Bây giờ, dưới thứ ánh sáng lờ mờ ấy, con đường làng hiện ra trước mắt. Tôi ngắm nhìn con đường vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy. Những hàng cây xanh giờ đây đã lụi tàn, méo mó, những cánh đồng lúa nước cũng khô cằn, chỉ còn mặt đất sét nứt nẻ và một vài sợi rơm khô.

Lắc đầu, tôi bước đi về phía trước, dẫn đường cho chú Hùng. Nhà tôi ở tận sâu trong làng, đi qua những ngôi nhà đổ nát, nhìn những gương mặt thân quen giờ chỉ còn là cái xác lạnh băng, những bộ xương vô hồn, tôi quyết định sẽ chôn cất mọi người, để cho họ được ngủ yên.

Trên đường, chúng tôi còn giết vài con chuột đơn lẻ, cố tấn công chúng tôi.

"Càng ngày lũ quái vật này càng nhiều." Chú Hùng than thở.

"Những giống loài mới đã thích nghi với môi trường sống mới, và có lẽ cháu cũng phải chấp nhận số phận." Tôi trả lời chú Hùng, rồi bước đi nhanh hơn, qua một khúc quanh, ngôi nhà hai tầng cũ hiện ra trong bóng tối.

Chúng tôi đứng trước cánh cổng màu đen mở toang hoang, nhìn lướt qua chiếc sân gạch đỏ đã vỡ, qua cánh cửa khép hờ. Đó là một mảnh bóng tối đen sì, như vực thẳm của sự tuyệt vọng,

"Nhà cháu đây rồi." Tôi thì thầm. "Chú Hùng, hãy để mình cháu đi vào."

Chú Hùng nhìn tôi, do dự, rồi đưa cho tôi cây phóng lợn của bản thân.

"Cầm lấy. Cẩn thận nguy hiểm."

Nhận lấy cây phóng lợn trong tay, nó nặng hơn tôi tưởng. Tôi bước qua cánh cổng gỉ sét, đi qua sân gạch đỏ, bước lên bậc thềm, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.

"Kẹt, Kẹt.."
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back