Bạn được Cửu Hồ Tiểu Di mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
7,151 ❤︎ Bài viết: 3475 Tìm chủ đề
2469 11
KHÚC BI CA

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Thơ tự do


54991385718_d99c4e8344_o.jpg

Đây là phần diễn đọc của Hoa Nguyệt Phụng:




Một khúc bi ca dành riêng cho mỹ nhân khuynh thành tuyệt diễm...

"Bi" ở đây không bởi vì tranh đoạt sủng ái, cũng chẳng bởi tình sâu khó đoạn.

Nỗi bi của nàng chỉ vì một nỗi thất vọng tột cùng... Nàng hận chính bản thân ngu muội, đã chọn yêu sai người suốt mười năm thanh xuân đằng đẵng. Công chúa một nước lại đem lòng si mê, ngưỡng mộ thái tử địch quốc, chẳng phải ngang trái lắm sao?

Mười năm hòa thân, mười năm nàng trả giá không đủ để đổi lấy thái bình cho cố quốc, cũng không đủ để giữ yên bờ cõi giúp dân chúng có cuộc sống an yên tại cố hương... Thứ nàng nhận lại được chỉ là thủ cấp của ca ca ruột thịt bị chính tay người kia mang về đặt trước mặt nàng, như một chiến lợi phẩm cũng như một lời thách thức tôn nghiêm đã chạm đến giới hạn...

Khúc bi ca vang lên!

Nàng tự buộc mình phải thoát khỏi thứ tình cảm vô nghĩa ấy... Nàng quay lưng, lên yên ngựa, trở lại với chiến trường đầy gió cát...

Đông cung lạnh lẽo
Bóng hồng nhan diễm lệ
Khúc bi ca
Dành riêng cho mỹ nhan thịnh thế...
Trên chiến trường
Người là anh hùng tái thế!
Trước mặt mỹ nhân
Người lại như băng thạch ngàn năm...
Mỹ nhân yêu người
Yêu cái lạnh thấu tim
Tình yêu ấy cũng thấm dần băng giá...
Tình yêu thật nghiệt ngã!
Khi chọn sai người sẽ héo úa chân tâm...
Một chiếc hộp son
Mở ra... toàn máu lạnh!
Dòng máu cùng huyết mạch
Chảy ngược tim nàng...
Nàng đớn đau...
Gọi khẽ...
- Ca ca!
Thủ cấp giữa điện vàng
Như hồi đáp
Cho mười năm ngưỡng mộ.
Mỹ nhân chết lặng...
Nhớ cố hương.
Tự khinh bỉ thứ tình yêu rẻ mạt!
Tiếng rạn nứt của trái tim
Vỡ tan trong im lặng.
Nàng buộc mình dứt khoát quay lưng...
Trên yên ngựa
Chiến kỳ dựng thẳng.
Phía trước nàng
Ánh mắt ấy
Lạnh băng!
Không chút hối ý cũng chẳng hề xao động...

Đó vốn là
Người nàng từng ngưỡng mộ bao năm!
Nhưng...
Một mũi tên xé gió
Thứ cuối cùng
Nàng dành tặng cho tình yêu đã cạn...
Dưới chiến kỳ
Đã không còn địch quốc
Cũng chẳng còn cố hương
Chỉ còn lại...
Một mỹ nhân với mi dài ướt lệ...
Tình là chi?
Là đớn đau âm ỉ
Là tâm hồn tan vỡ tựa hư không...
Hai chữ tôn nghiêm nghe nhẹ tựa tơ hồng
Nhưng cũng nặng tựa non sông vạn dặm...


Chiến trường chỉ có giáo mác, cung gươm, không có đàn ngọc, sáo trúc, cũng không có lầu son gác tía. Nhưng nơi đây có đủ binh đao, máu lửa... Những thứ ấy có thể giúp nàng lấy lại hai chữ tôn nghiêm cho cố quốc, cho thân nhân và cho chính bản thân nàng...

Mỹ nhân đổ máu, rơi lệ giữa chiến trường... Một hình ảnh muốn thế nhân ghi lại...

Hoa Nguyệt Phụng​
 
Chỉnh sửa cuối:
3,697 ❤︎ Bài viết: 1480 Tìm chủ đề

KHÚC BI CA

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Thơ tự do


54991385718_d99c4e8344_o.jpg


Một khúc bi ca dành riêng cho mỹ nhân khuynh thành tuyệt diễm...

"Bi" ở đây không bởi vì tranh đoạt sủng ái, cũng chẳng bởi tình sâu khó đoạn.

Nỗi bi của nàng chỉ vì một nỗi thất vọng tột cùng... Nàng hận chính bản thân ngu muội, đã chọn yêu sai người suốt mười năm thanh xuân đằng đẵng. Công chúa một nước lại đem lòng si mê, ngưỡng mộ thái tử địch quốc, chẳng phải ngang trái lắm sao?

Mười năm hòa thân, mười năm nàng trả giá không đủ để đổi lấy thái bình cho cố quốc, cũng không đủ để giữ yên bờ cõi giúp dân chúng có cuộc sống an yên tại cố hương... Thứ nàng nhận lại được chỉ là thủ cấp của ca ca ruột thịt bị chính tay người kia mang về trước mặt nàng, như một chiến lợi phẩm cũng như một lời thách thức tôn nghiêm đã chạm đến giới hạn...

Khúc bi ca vang lên! Nàng buộc mình phải thoát khỏi thứ tình cảm vô nghĩa ấy, tự mình lên yên ngựa, quay trở lại với chiến trường gió cát...

Đông cung lạnh lẽo
Bóng hồng nhan diễm lệ
Khúc bi ca
Dành riêng cho mỹ nhan thịnh thế...
Trên chiến trường
Người là anh hùng tái thế!
Trước mặt mỹ nhân
Người lại như băng thạch ngàn năm...
Mỹ nhân yêu người
Yêu cái lạnh thấu tim
Tình yêu ấy cũng thấm dần băng giá...
Tình yêu thật nghiệt ngã!
Khi chọn sai người sẽ héo úa chân tâm...
Một chiếc hộp son
Mở ra toàn máu lạnh!
Dòng máu cùng huyết mạch
Chảy ngược tim nàng
Nàng đớn đau, gọi khẽ...
- Ca ca!
Thủ cấp giữa điện vàng
Như hồi đáp
Cho mười năm ngưỡng mộ...
Mỹ nhân chết lặng
Nhớ cố hương
Tự khinh bỉ thứ tình yêu rẻ mạt...
Tiếng rạn nứt của trái tim
Vỡ tan trong im lặng
Nàng buộc mình
Dứt khoát quay lưng...
Trên yên ngựa
Chiến kỳ dựng thẳng
Phía trước nàng
Ánh mắt ấy...
Lạnh băng!
Không chút hối ý cũng chẳng hề xao động...

Đó vốn là
Người nàng từng ngưỡng mộ!
Nhưng...
Một mũi tên xé gió
Thứ cuối cùng
Nàng dành tặng cho tình yêu đã cạn...
Dưới chiến kỳ
Đã không còn địch quốc
Cũng chẳng còn cố hương
Chỉ còn lại...
Một mỹ nhân với mi dài ướt lệ...
Tình là chi?
Là đớn đau âm ỉ
Là tâm hồn tan vỡ tựa hư không...
Hai chữ tôn nghiêm nghe nhẹ tựa tơ hồng
Nhưng cũng nặng tựa giang sơn vạn dặm...


Chiến trường chỉ có giáo mác, cung gươm, không có đàn ngọc, sáo trúc, cũng không có lầu son gác tía... Nhưng nơi đây đủ giúp nàng lấy lại hai chữ tôn nghiêm cho cố quốc, cho thân nhân và cho chính bản thân nàng...

Hoa Nguyệt Phụng​

Một chữ thôi "Hay"
 
3,697 ❤︎ Bài viết: 1480 Tìm chủ đề
Ầy! Phụng gửi thêm bản giao hưởng tạp âm như vậy mong các bạn nghe đọc chớ cười nha! Giọng khản quá rồi, muốn ngân nga mấy phút mà vẫn phải tranh đua cùng cuộc sống xung quanh =)) . Cuộc sống bán phường thị khổ vậy á! Hihi..


Bài rất cảm xúc ạ, đúng với cái tên bi ca
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back