"Cô Vương, có lẽ chúng ta cần phải bàn lại."
Người đàn ông tiến tới gần Vương Tiểu Mễ đưa cô một ly rượu cô cũng lễ phép cầm lấy ly đó nhưng không uống.
"Chuyện đó tôi và ông đều đã bàn bạc ổn thỏa hết rồi cũng không phải không ổn chỗ nào sao phải bàn bạc lại chứ."
Cô khẽ nhíu mày lại nói, hừ đừng tưởng cô trẻ tuổi mà không hiểu cái gì, lợi dụng cô thì tốt nhất lên chuẩn bị cái giá đi.
"Cô cũng hiểu đấy, cô mới từ nước ngoài về lại không chút danh tiếng gì, vấn đề này cần phải bàn bạc lại. Tối nay.. Cô hiểu đó"
Cô trầm mặc không nói, ha ha muốn cô bồi thịt để được một cái hợp đồng rẻ tiền đó ư, cô rất muốn hỏi xem não ông ta có bị úng không. Chưa kịp làm gì thì bên cạnh đã truyền đến một giọng nói nam trầm thấp vang lên không cần đoán cũng biết là ai.
"Ông dám sao, người của tôi ông cũng dám động. Chắc ông không muốn lăn lộn trong thương trường nữa đúng không."
"Thiệu.. Thiệu tổng, tôi.. Tôi không biết đây là người phụ nữ của ngài. Nếu tôi biết thì có cho tôi một trăm lá gan cũng không động vào cô ấy."
Người đàn ông run rẩy nói. Mịa nó không ngờ cô ta có thể ôm được bắp đùi to thế. Nếu biết trước có đánh chết ông thì ông cũng không thèm đi. Sau đó ông ta chạy đi ngay.
"Người của anh! Ha, Vương Tiểu Mễ tôi khi nào lại thành người của anh rồi. Cơm thì có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy được không biết Thiệu Tổng ngài đây đã nghe chưa."
"Tiểu Mễ à, rốt cuôc thì phải làm sao em mới tha lỗi cho tôi."
"Ồ.. Anh là ai, quen tôi sao, đã không quen tại sao phải tha lỗi, anh có lỗi gì sao. Kể từ ngày đó anh với tôi nước sông không phạm nước giếng không còn quan hệ gì."
Nói xong cô quay đi, rời khỏi bữa tiệc đó. Cô nhìn thấy ánh mắt đau khổ, lưu luyến, ánh mắt đó khiến cô hơi hoang mang trong lòng lại nảy sinh suy nghĩ có lẽ anh yêu cô từ lâu nhưng không xác định được. Cô lại lắc đầu, trong khoảng 6 năm theo đuổi đó anh còn chưa nhìn cô một lần làm sao có thể yêu cô chứ. Nếu thật thì tại sao lại không cho cô dù chỉ một ánh nhìn.
Anh là người đẩy cô đi xa, là người khiến cô phải đánh đổi cả thanh xuân chỉ đổi lại.. Trả đổi lại cái gì cả kể cả một ánh mắt. Bây giờ mới muốn níu kéo ư, quá muộn trái tim cô đã chết một lần rồi nó sẽ không bao giờ sống lại nữa.
* * *
Trung tâm thương mại Tưởng Quang
"Anh~~~anh à, em thích cái váy kia."
"Tôi muốn lấy cái váy kia."
Hai âm thanh đồng thời vang lên. Người nói đầu là một cô gái trẻ khoảng 20-21 tuổi, câu sau tất nhiên là của cô-Vương Tiểu Mễ rồi.
"Vị Tỷ Tỷ xinh đẹp này có thể nhường nó cho muội được không"
Cô gái đó mở miệng ra trước, vóc người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh đẹp lại thêm giọng nói
ngọt ngào nữa nghe vào chỉ muốn dần tất cả mọi thứ tốt đẹp cho.
" "
Cái váy này cô định tặng cho một người bạn nhưng nghĩ lại thì thôi vậy dù sao cũng không hợp với khí chất của bạn cô. Nhưng mà nhìn cô bé này dễ thương quá, muốn nựng nựng ghê. Đang định nói thì có một giọng nói chua ngoa vang lên.
" Tôi muốn lấy cái này. "
Người đàn bà đó chỉ tay vài chiếc váy mà cô và cô bé đó chọn khiến cho nhân viên hơi khó giải quyết. Cái váy này là cái váy được nhà thiết kế nổi tiếng thế giới làm ra đó, trên thế giới tuy không phải là chỉ có một chiếc nhưng tìm mua rất khó, giá cả lại khá cao.
" Xin lỗi quý khách, chiếc váy này đã có người chọn rồi ạ, mong quý khách thông cảm. "
Nhân viên nói xong thì người đàn bà đó quay đầu lại nhìn cô với cô bé đó, nhìn từ trên xuống dưới như muốn lột sạch bọn cô ra đó. Sau đó cô ta hừ lạnh.
" Hừ, cái loại đó mà mua được chiếc váy này ư, các cô có mắt không thế, khéo khi cô ta chỉ muốn vào mặc thử một lần thôi, làm sao có đủ tiền để trả chứ. "
Cô nhíu mày lại, loại người này thật đáng ghét, nhìn là biết nhà giàu mới nổi rồi. Tuy cô ăn mặc đơn giản, quần áo lại không nhãn hiệu nhưng đây là đồ thiết kế riêng. Vả lại cô bé đứng bên cạnh cô cũng không đơn giản, nhìn từ rên xuống dưới trông rất bình thường nhưng lại giống cô đều là hàng thiết kế riêng.
" A di à, già rồi thì đừng đú đởn nữa, nhìn là biết nhà giàu mới nổi bà tin tôi nói một tiếng là cả nhà bà phá sản không. "
Cô gái nhỏ lên tiếng thành công chọc giận người đàn bà đó, nhìn thì cũng chỉ khoảng 24-25 tuổi thôi trạc tuổi với cô vậy mà cô bé này lại gọi là a di, quả thật là một cô bé thú vị.
" Mày.. Mày con nhỏ láo xược này, đồ mẹ đẻ không có mẹ dạy, nếu mẹ mày đã không dạy được mày thì để bổn tiểu thư dạy."