Tôi hát êm đềm cho chính tôi
Tôi quen tôi đã quen rồi em, dang dở khi tình yêu tôi không xây trên bạc vàng..
Tôi hát êm đềm cho chính tôi
Tôi quen tôi đã quen rồi em, dang dở khi tình yêu tôi không xây trên bạc vàng..
Vàng cây lá bay, đôi tay ngây buồn mang suy tư về.
Về đây nghe em, ta nối lại tình xưa, chuyện tình mà bao năm qua đã biến thành kỷ niệm..
Kỷ niệm của tôi, dòng sông thành phố
Thành phố nào nhớ không em
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Thành phố nào vừa đi đã mỏi
Đường quanh co quyện gốc thông già
Chiều đan tay nghe nắng chan hòa
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em
Mắt em buồn trong sương chiều anh thấy đẹp hơn..
Hơn thua chi cuộc đời nào có phải trò chơi
Chờ người nơi ấy, về đây mang theo dấu yêu
Trong đôi mắt em, anh là tất cả. Là niềm vui, là hạnh phúc em dấu yêu. Nhưng em ước gì..
Ước gì anh ở đây giờ này
Đêm hè về. Ánh trăng vàng chiếu khắp thôn làng. Chiến trường không còn. Tiếng súng xưa hờn oán. Giờ này anh về đâu.. (Giờ này anh về đâu)
Đâu ai biết lần gặp lúc đó ngồi kề bên nhau là lần cuối cùng
Cuối cùng nỗi đau là thật, vỡ vụn cả tâm hồn anh. Cuối cùng chả có điều gì, Có thể đắng hơn nước mắt. Những ngày những đêm đợi chờ, cuối cùng đúng hay là sai. (Cuối cùng - Khắc Việt)
Anh sai, khi đã yêu em quá nhiều và anh vẫn chưa thể cho cho những gì em đang thiếu, em cần được thấu hiểu, cần được nuông chiều
Baby cứ để anh dành hết cho em 10 phần nuông chiều Cứ để anh chìll, em cứ chill Tính anh thích làm thôi..
Thôi em đừng đi không lại lỡ cơn mưa
Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm..
Thầm yêu em trong phút điêu linh
Thầm yêu em trên bước đăng trình
Thầm yêu em qua kiếp tử sinh
Vào sinh nghĩa nhân dọc ngang bốn phương. Rồi ra tử họa chung ngược xuôi nẻo đường (Vào sinh ra tử - Tô Gia Tuấn)