Bạn được Alohanghialatoiyeuban mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
503 ❤︎ Bài viết: 317 Tìm chủ đề
1044 9
Kiếm tiền
Thời Không đã kiếm được 10440 đ
Sửa lại đời nhau


Truyện thơ:Tiểu Thuyết - Theo Đuổi Hạnh Phúc (Phần 1) - Camtu2005

Tác giả: Camtu2005

Thể thơ: Lục bát biến thể

55015701664_0275ea281c_o.jpg


Hẻm nghèo chảy nhão nhựa đường

"Hỏng rồi, cậu sửa tớ mau!"

Mười năm lạc dấu, mất tên

Người đi hóa sắt, kẻ bền lòng trông.


Mã nguồn lạnh ngắt như đồng

Mà nghe "mỏ hỗn" lăm le trong đầu:

"Yêu sao cứ giấu thật sâu?

Làm con rùa rụt, biết đâu bến chờ."


Ngũ quan dần mất, mịt mờ

Tro tàn chẳng giữ nổi giờ chia xa

Mầm xanh em tưới trong ta

Nỗi đau hóa thạch cũng dần tan đi.


Đời người hỏng hóc mấy khi?

Cậy em sửa lại... dẫn về bến yêu​
 
Chỉnh sửa cuối:
503 ❤︎ Bài viết: 317 Tìm chủ đề
Lời hứa cũ sau làn khói thiếc

Con hẻm nhỏ nồng mùi nhựa cháy

Nắng loang vàng dép nhựa mòn xơ

Cậu mọt sách ôm chồng thơ cũ kỹ

Chẳng sợ đòn, chỉ sợ hỏng lòng son.


Mỏ hàn nóng, khói thiếc vờn nghi
ngút

Chương lặng nhìn máu ứa ngón tay gầy

"Mai tớ hỏng, cậu đừng xa tớ nhé?"

Chi gật đầu, môi kẹo sữa nồng say.


Phượng rực đỏ rớt đầy vai áo mỏng

Lời trẻ con tan vào nắng chang chang

Cậu đâu biết mã nguồn đang gặm nhấm

Thịt xương này sắp hóa sắt, hóa gang.


Hẻm xưa ấy giờ chỉ còn tro bụi

Dấu chân gầy theo gió dạt về đâu?

Viên kẹo sữa vẫn ngọt đầu môi cũ

Mà người xưa tóc đã bạc phơ đầu.


Đoạn thơ là một thước phim quay chậm về tuổi thơ đầy vết xước tại hẻm 47, nơi nhân tính của Hàn Chương còn vẹn nguyên trong hình hài một cậu bé mọt sách nghèo khó. Giữa cái nắng cháy thịt của nhựa đường và mùi khói thiếc khét lẹt từ mỏ hàn, bi kịch về một thiên tài bị "lỗi nhịp" đã bắt đầu nhen nhóm qua chi tiết nhìn máu chảy mà không biết đau. Lời khẩn cầu "Mai tớ hỏng, cậu đừng xa tớ nhé?" không chỉ là một câu nói ngây thơ, mà là điểm tựa duy nhất của một đứa trẻ sớm nhận ra sự bất thường trong cơ thể mình. Ở đó, nhân tính được đo bằng vị kẹo sữa nồng say và lòng tin mãnh liệt rằng tình yêu có thể sửa chữa mọi hư hỏng của định mệnh.
 
Chỉnh sửa cuối:
503 ❤︎ Bài viết: 317 Tìm chủ đề
Bốn mươi hai độ lạnh

Giác quan rơi rớt vực sâu

Vị cay đắng lịm, lưỡi tê dại rời

Tóc em vương vị sắt rồi

Trong đầu mã lệnh bồi hồi mắng ta:

"Rùa con, định để người ta..."

"Dắt nàng đi mất, sao mà lặng thinh?"


Bốn mươi hai độ – nhiệt sinh

Mà sao tay chạm... sắt tinh lạnh dày

Hệ điều hành bỗng lung lay

Lệnh ưu tiên: Giữ người này bình an!


Dẫu tim đã dán tem niêm

Mà sao nỗi nhớ cứ tìm lỗi văng?

Mã màu báo động đỏ chăng?

Nhìn em ăn kẹo... bàng hoàng mắt tôi.


Tay tôi chỉ giỏi làm rào

Giữ em được sống, hỏng nào cũng cam

Dẫu cho nhân tính chẳng lành

Mã nguồn vẫn đập... để dành yêu em.

Đoạn này là thực tại băng giá của một "Quốc sĩ" đã hoàn toàn bị cơ khí hóa. Ở ngưỡng nhiệt 42 độ C của máy móc, Sở Lạc Minh lại nếm trải cái lạnh tê người của sự mất mát ngũ quan: anh nhìn thấy kẹo nhưng không thấy vị, chạm vào người thương nhưng chỉ thấy sắt pha. Sự xuất hiện của AI "mỏ hỗn" như một tấm gương phản chiếu nỗi bất lực của một gã đàn ông mang quyền năng tối thượng nhưng lại chọn làm một "hàng rào" thầm lặng. Đây là đỉnh điểm của nỗi đau mất nhân tính, nơi nam chính chấp nhận để mã nguồn gặm nhấm chính mình, tình nguyện làm một cỗ máy đơn côi để giữ cho thế giới của người mình yêu được vẹn tròn.​
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back