Tóm tắt truyện
Ngày xưa có một chàng trai nghèo làm nghề đốn củi. Một hôm trong rừng, chàng cứu sống một bà lão bị ngất bên suối. Bà lão biết ơn, tặng chàng phép màu: Chỉ cần ngồi lên bó củi, nó sẽ tự đưa chàng và củi về nhà. Từ đó chàng làm việc nhẹ nhàng hơn.
Ở kinh đô, công chúa xinh đẹp được tổ chức hội thi kén phò mã, nhưng không ai vừa ý. Một hôm, công chúa bị chim ác tấn công, chàng đốn củi dũng cảm cứu thoát. Nàng cảm động, đem lòng yêu thương chàng.
Nhà vua ban thưởng vàng bạc, nhưng thấy chàng nghèo hèn nên không đồng ý cho kết hôn. Sau khi công chúa tha thiết xin, vua bèn tổ chức thi tài. Chàng đốn củi chiến thắng, nhưng vua vẫn gả công chúa cho chàng ra sống nơi xa xôi hẻo lánh.
Vợ chồng chàng cần cù khai khẩn đất hoang, cuộc sống dần đủ đầy, ấm áp. Nhờ phép thần, việc đi lại và buôn bán thuận lợi, họ gây dựng được cuộc sống sung túc, dân cư đến lập làng đông vui.
Khi giặc ngoại xâm tràn vào, triều đình thất thủ. Công chúa và chàng đốn củi cưỡi bó củi thần về kinh cứu giá. Chàng vung rìu chém giặc, khiến quân thù kinh hồn bạt vía bỏ chạy. Đất nước thoát nạn, nhân dân ca ngợi.
Nhà vua già yếu, truyền ngôi lại cho chàng. Từ đó, vị vua trẻ và hoàng hậu (công chúa) hết lòng vì dân, đất nước thái bình thịnh trị. Họ sống hạnh phúc bên nhau suốt đời.
Chàng trai nghèo và công chúa
Sáng tác: Thành Đô
Thể thơ: Lục bát, dài - nhiều khổ
* * *^^^***
Ngày xưa có chàng trai nghèo,
Rìu vang trong núi, nắng reo bên rừng.
Một lần cứu lão bên sông,
Được ban phép lạ, thoát vòng khổ đau.
* * *
Công chúa ngọc sắc, hoa màu,
Một hôm gặp nạn, hiểm sâu giữa đời.
Chàng trai không quản thân người,
Vung rìu cứu thoát, nên duyên mặn nồng.
* * *
Vua cha thử thách muôn trùng,
Chàng đều thắng hết, nhưng không vừa lòng.
Đành đem con gái gả chồng,
Cho nơi hoang dã, núi sông xa vời.
* * *
Vợ chồng chăm chỉ sớm trưa,
Dựng làng, khai khẩn, nắng mưa không sờn.
Giặc sang, chàng lại chẳng sờn,
Cầm rìu phá giặc, cứu dân cứu nhà.
* * *
Vua già truyền ngôi cho chàng,
Đất yên, trời thịnh, phúc sang muôn đời.
Công chúa cùng chàng rạng ngời,
Trọn đời hạnh phúc, tiếng cười còn vang.