"Đàn anh Giang, lát nữa anh có thời gian không, em còn mấy chỗ chưa hiểu trong phương trình thực nghiệm mơi của anh, em muốn hỏi anh vài câu.. có được không ạ?"
Giang Đào từ đông báo cáo thí nghiệm ngẩng đầu dậy, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn thẳng vào thanh niên trước mặt. Người đến là Lục Thành, người mới của đội thí nghiệm 736, là sinh viên năm nhất nhưng vì quá giỏi nên được giáo sư của Giang Đào giới thiệu đến. Đã đến được gần một tháng rối, Lục Thành người này từ một đứa trẩu tre chỉ biết thể hiện bản thân, đã biến thành một đứa trẻ chưa cai sữa mẹ, bám dính lấy "mẹ" Giang Đào.
Vẻ ngoài của Lục Thành khá nổi bật, không phải kiểu đẹp giống idol nổi tiếng hay minh tinh màn ảnh, mà là kiểu thanh xuân tràn trề sức sống, mái tóc cắt gọn kiểu đầu đinh, khuôn mặt điển trai cùng nước da màu bánh mật khỏe mạnh, cơ tay cơ chân cùng bờ vai rộng khiến 90% nữ sinh trong trường muốn dựa vào. Nhưng thứ khiến Giang Đào để ý, là đôi mắt ngoan ngoãn như cún con của Lục Thành. Đôi mắt trong veo lại đáng
yêu, đuôi mắt hơi xếch lên khiến khuôn mặt tuấn khí của hắn trông dễ thương và ngoan ngoãn hơn rất nhiều. Dùng từ đáng yêu để hình dung một thằng con trai 19, 20 tuổi lại cao to lực lưỡng như thế thì nghe có vẻ không đúng, nhưng Giang Đào thật sự cảm thấy như thế, đáng yêu.
Giang Đào nở nụ cười, bên má như ẩn như hiện núm đồng điếu khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của cậu càng thêm vẻ mềm mại. Cậu gật đầu nói được, đợi cậu soạn cho xong đống báo cáo này mới được. Lục Thành cười nhe hai hàm răng trắng, nói hắn sẽ đợi cậu ở phòng thí nghiệm.
Đợi Lục Thành rời đi, Giang Đào mới thu lại nụ cười, cậu tháo chiếc kính gọng vàng trên mũi xuống, hơi day day trán. Cậu đã gần 2 ngày không được ngủ nghỉ rồi, sắp tới là kì thi thử của năm ba, Giang Đào không chỉ soạn bài ôn thi mà còn phải chăm chỉ chạy tới phòng thí nghiệm để nghiên cứu, thật sự khá bận.
Nhưng Giang Đào lại khá hưởng thụ khoảng thời gian bận rộn này, nhất là người khiến hắn bận rộn lại là một thằng nhóc bảnh tỏn đúng gu của cậu. Lại dọn dẹp thêm một lúc, Giang Đào mới đứng dậy mang theo đồ đạc đi về khu nhà thí nghiệm của khoa Hóa.
Dọc đường Giang Đào gặp khá nhiều học sinh khóa dưới, cậu đều mỉm cười dịu dàng chào hỏi. Lúc đến phòng thí nghiệm, chỉ có Lục Thành đang mặc áo bluose ngồi trong phòng, đeo kính mắt làm thí nghiệm. Cậu hỏi.
"Có chỗ nào không hiểu, hỏi đi."
"Đàn anh, anh đến rồi. Là chỗ này, em có xem trong bài báo cáo thí nghiệm về dược phẩm của anh, chỗ này có đề cập đến việc dùng thuốc ngừa thai có xác suất bị sinh thai dị dạng. Về trường hợp này em có hơi không hiểu lắm, em cũng có tìm trên mạng rồi nhưng việc sinh thai dị dạng sau khi dùng thuốc có liên quan gì đến việc sử dụng chất xúc tác hữu cơ phi đối xứng trong phương trình hóa học này ạ?"
Giang Đào nhìn Lục Thành, đôi mắt phượng xinh đẹp ẩn sau cặp kính nhìn thẳng vào mắt Lục Thành, đuôi mắt còn hơi đỏ do thiếu ngủ, nhìn đến mức Lục Thành phải ngại dùng dời mắt đi.
"Chỗ này à, em biết tại sao thai sinh bị dị dạng không? Em có thể hiểu đơn giản là vì khi sản xuất phản ứng tổng hợp, dược chất đã sinh ra hai đồng phân đối quang, trong đó có một đồng phân gây nên dị dạng cho thai nhi. Nhưng chất xúc tác hữu cơ phi đối xứng sẽ giúp điều khiển phản ứng tổng hợp để chỉ cho ra một dạng đồng phân đối quang tinh khiết. Dựa vào đó, ta có thể sử dụng chất xúc tác hữu cơ này cho phương trình thì ta sẽ không cần sử dụng đến chất xúc tác kim loại.."
Càng nói, ánh mắt Lục Thành nhìn Giang Đào càng nóng, sáng đến mức Giang Đào phải xoa mắt hai lần mới miễn cưỡng che đi ánh nhìn rực cháy lóng pỏng của Lục Thành. Hai người trao đổi thêm về công việc, nhoáng cái trời đã tối, dãy nhà thí nghiệm chỉ còn phòng bọn họ là còn sáng đèn. Giang Đào nhìn đồng hồ, chưa gì đã gần bảy giờ rồi. Lục Thành thu dọn sách vở và dụng cụ thí nghiệm. Hắn nghiêng đầu lén nhìn Giang Đào.
Cậu thanh niên ngồi trên ghế cao, đôi chân được bọc trong ống quần tây vừa dài vừa thẳng, dưới ống quần lộ ra mắt cá chân hồng hào trắng trẻo. Khuôn mặt thanh tú khi không cười thì hơi lạnh nhạt, đôi mắt phượng quyến rũ hơi rủ xuống nhìn điện thoại, môi mỏng hồng hồng hơi mím lại. Lục Thành thở dài, lúc mới đăng ki vào khoa hóa học của trường, hắn có nghe loáng thoáng mọi người nói Hóa khoa có đóa hoa mềm, lúc đó hắn còn không hiểu đóa hoa mềm là cái thứ vớ vẩn gì. Giờ mới biết, hóa ra là giảo thảo Giang Đào.
Lúc mới nhập học, cứ 10 người thì có đến 7 người líu ríu bên tai hắn nói về Giang Đào. Nói Giang Đào hiền lắm, lại dịu dàng, còn cao ráo đẹp trai, học lại giỏi. Lúc đó Lục Thành còn không phục, nói cái gì mà đều là truyền miệng nhau, phóng đại lên thôi. Nhưng sau khi hắn tiếp xúc với Giang Đào mới biết, thật sự, ahihi tất cả chỉ là nói phét, đàn anh Giang còn hơn cả thế nữa. Người gì đâu mà đẹp như thần tiên, giọng nói dịu dàng đầm ấm như suối ngọt, lại còn học giỏi, có cả 1 kho đại đương tri thức trong đầu. Thứ cho Lục Thành học dốt văn nên tả không được. Cái gì Lục Thành biết thì chắc chắn Giang Đào cũng sẽ biết, nhưng cái gì Giang Đào biết thì chưa chắc Lục Thành đã biết. Vì thế, Lục Thành mới đầu từ tâm lý ghét bỏ đến chờ xem Giang Đào xấu mặt, rồi cuối cùng đến tâm phục khẩu phục. Hắn mọi nơi mọi lúc đều muốn bám lấy Giang Đào, hỏi từ chuyện công việc thí nghiệm đến việc học ở trên lớp.
Bọn họ là một cặp làm chung báo cáo thí nghiệm của giáo sư. Giang Đào cũng không chê hắn phiền mà luôn giúp hắn. Cái gì hắn không biết Giang Đào sẽ giúp hắn giảng giải, cái gì mà cậu không biết mà Lục Thành hỏi, Giang Đào cũng sẽ đi khắp nơi hỏi han rồi về giải đáp cho Lục Thành. Thành thật mà nói, Giang Đào giống như người anh trai của hắn vậy.
Giang Đào ngồi bên kia đợi mãi, lâu không thấy động tĩnh gì liền quay lại nhìn thì thấy Lục Thành đang ôm bình thủy tinh cười ngờ nghệch. Cậu nhướn mày. Thằng ngốc này, không lẹ lên để về, còn đứng đó cười ngu cái gì vậy?
"Lục Thành, xong chưa?"
"A, xong, xong rồi đây đàn anh."
Lục Thành nhanh tay cất gọn đống dụng cụ rồi cởi áo bluose cất đi, lóc cóc chạy theo Giang Đào rời đi.
"Giờ cũng muộn rồi, đàn anh có muốn ăn gì không, em mời anh ăn cơm."
"Không được rồi, hôm nay anh có hẹn với bạn, để hôm khác nhé."
Giang Đào rời đi, Lục Thành ngơ ngác nhìn theo. Một tháng, suốt 1 tháng qua Giang Đào đều cùng hắn ăn cơm, không phải ăn ở ngoài thì là đi căn tin ăn. Nhưng hôm nay Giang Đào lại bận, cuối cùng chỉ còn mình hắn cô đơn. Hai tay đút túi, Lục Thành huýt sáo đi về phía khu để xe. Khuôn mặt điển trai vui vẻ cười rộ lên, nhìn không ra chút cô đơn buồn bã nào vì bị từ chối.
Giang Đào đeo túi đứng ở ven đường, chờ Bạch Tiểu Ngọc đến đón cậu. Hôm nay là sinh nhật Bạch Ngọc, hai người là bạn thân thuở nhỏ, dù bây giờ một người đi làm giám đốc một người vẫn còn đi học thì vẫn không có gì có thể cản được hai tiểu 0 tìm đến nhau để tâm sự chuyện tình iu.
Đúng vậy, Giang Đào là người đồng tính, mà còn là tiểu 0, nằm dưới. Bạch Ngọc cũng thế, nhưng người ta đã có chồng, còn cậu thì chưa. Thở dài một hơi, Giang Đào nhìn đồng hồ, đã trễ 2 phút rồi.
Bíp bípppp
"Giang Tiểu Đào! Ở đây ở đây!"
Chiếc RX 350 FS từ xa chạy tới, dừng trước mặt Giang Đào, kính xe hạ xuống, một khuôn mặt xinh đẹp chui ra cười tươi như hoa với cậu.
"Tiểu Đào tử, baba tới đón con nè, mau lên xe"
Giang Đào kéo cửa xe ngồi lên, còn tiện tay dúi cái đầu xinh xinh kia ra chỗ khác.
"Ngồi hẳn hoi vào."
"Ai yaya, lâu lắm rồi không gặp, ba hơi nhớ con đó con trai."
Giang Đào cạn lời, mặc kệ Bạch Ngọc ngồi nói nhảm. Gia đình hai nhà ngày xưa vốn là hàng xóm, bố mẹ Giang Đào bận khởi nghiệp nên bình thường chỉ có Giang Đào ở nhà cùng cô giúp việc. Mẹ Bạch thấy Giang Đào luôn thui thủi một mình thì bàn bạc với Bạch Ngọc khi đó đã tám tuổi rưỡi, rằng giúp mẹ Giang chăm sóc cho Giang Đào mới bốn tuổi. Bạch Ngọc đồng ý, hắn rất thích đứa em đáng yêu nhà hàng xóm, khuôn mặt xinh đẹp như thiên sứ vậy, da mềm mềm còn có núm đồng điếu, lúc cười lên nhìn như búp bê vậy.
Bạch Ngọc từ nhỏ đã cuồng búp bê barbie, bây giờ gặp được búp bê người thật thì thích ơi là thích. Lúc nào cũng bạch bạch chạy theo Giang Đào. Ai mà dè đứa nhỏ ngày xưa lùn như cây nấm, bây giờ hơn 20 tuổi lại cao tận mét 85. Bạch Ngọc dáng người nhỏ xinh, cao đến mét bảy đã không thể cao thêm được nữa, ghen tị vô cùng với Giang Đào. Lúc nhỏ Giang Đào được Bạch Ngọc dắt đi chơi cùng, đến khi bố mẹ cậu qua đời, Giang Đào chính thức trở thành đứa con trai cưng không trên hộ khẩu của Bạch Ngọc. Ăn uống ngủ nghỉ học hành tất cả mọi thứ đều do Bạch Ngọc chăm sóc. Nói anh là ba nuôi của Giang Đào cũng không quá.
"Dạo này bận lắm hả, nhắn tin cho em cũng không thấy em trả lời."
Bạch Ngọc nhìn sắc mặt cậu, thấy quầng thâm dưới mắt thì hỏi han. Thằng nhóc này, lúc nào bận lao đầu vào công việc cũng như người mất trí vậy. Cơm nước ngủ nghỉ không hề quan tâm, chỉ biết đọc đọc đọc báo cáo, làm làm làm thí nghiệm, như người máy vậy.
Giang Đào nghe thế thì lôi điện thoại ra kiểm tra hộp thư thoại, thấy đúng là có tin nhắn của Bạch Ngọc hỏi hắn lúc đêm qua. Lúc đó Giang Đào còn đang bận thử thuốc thử, nên không chú ý tin nhắn, sau đó là bận cả ngày.
"Em xin lỗi, mấy nay bận quá. Bên giáo sư có đăng kí cho em thi biện luận Hóa Khoa. Đang trong quá trình chuẩn bị duyệt bài luận nên bận quá."
"Bận đến mấy thì cũng phải chú ý thân thể một chút, mới tuần trước anh còn thấy em có tý thịt, giờ hai bên má hóp cả vào rồi, thật là."
Giang Đào nghe Bạch Ngọc lải nhải bên tai, cười nhẹ. Đúng là ông ba già Bạch Ngọc và đứa con phản nghịch Giang Đào.
Xe chạy rất nhanh đã tới nhà hàng. Là một nhà hàng kiểu cổ trung hoa, với thiết kế lầu mái cong trang trí theo kiểu cổ đại. Đưa chìa khóa cho phục vụ đỗ xe hộ, Bạch Ngọc kéo Giang Đào đi vào, tìm đến phòng bao đã đặt trước.
Bên trong phòng bao, đa số mọi người đã đến gần hết. Toàn là bạn bè thân thiết của Bạch Ngọc, bạn cấp ba hoặc là đồng nghiệp cấp dưới. Bên ghế chính giữa đã có người ngồi. Giang Đào cười cười chào người nọ.
"Anh Tần, dạo này khỏe không?"
Tần Nghị nhìn Bạch Ngọc đang cười híp cả mắt vào, cười đáp Giang Đào.
"Nhờ phúc của anh cậu, dạo gần đây tôi ngủ không được ngon lắm."
Giang Đào phá lên cười, dùng cùi chỏ chọc chọc Bạch Ngọc.
"Anh làm gì mà để người ta ai oán giống quả phụ thế kia, hahahah."
"Có gì đâu, thôi kệ hắn đi, em ngồi đi, ăn gì đi nhanh lên, tìm lại ít thịt trên mặt mình đi, thật là, gầy như vậy."
Mọi người trong phòng bao cười nói vui vẻ, ăn uống. Lúc bánh kem được đưa lên, mọi người cùng hát vang bài hát chúc mừng sinh nhật Bạch Ngọc, chọc cho anh cười không thấy trời đất đâu, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú rực rỡ được phủ lên ánh nến cam nhạt trông như mặt trời nhỏ vậy. Khiến cho trái tìm Tần lão già phải đập mạnh, bên tai đỏ hết lên. Nhìn mấy năm rồi cũng không thấy chán, vợ hắn thật là đẹp, Tần Nghị nghĩ trong lòng.
Giang Đào ngồi ở một góc ghế sofa, yên lặng uống rượu, nhìn Bạch Ngọc thổi nến, rồi lại nhìn thấy Tần Nghị đè người ta ra hôn kiểu Pháp. Cậu hơi mất tập trung nghĩ ngợi. Bạch Ngọc hiện tại đã yên bề gia thất, công ty Bạch gia cũng đang làm ăn rất phát triển. Anh với Tần Nghị còn đang suy nghĩ có nên nhận nuôi một đứa trẻ hay không. Tất cả mọi người đều đang hướng tới phía trước mà bước.
Còn cậu, cậu có nên tìm một người để dựa dẫm không nhỉ?