Trần Vĩnh Duệ mở mắt ngắm nhìn cảnh không đẹp bằng Khả Linh, khoảng khắc này chỉ riêng hai ta này, thời gian trôi qua chậm rãi và hạnh phúc chiếm trọn lấy toàn bộ không gian lẫn người. Nàng và Giang Khả Linh ngồi tựa vào nhau bên khung cửa sổ lớn của một căn nhà gỗ nhỏ, nép mình trên một ngọn đồi xanh mướt. Ánh trăng dịu dàng rải ánh bạc lên mái tóc đen óng của Khả Linh, khiến nàng càng thêm phần xinh đẹp.
"Duệ Duệ, ngươi có thấy những vì sao kia không?" Khả Linh khẽ hỏi, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai, tay nàng chỉ vào những vì sao lấp lánh trên bầu trời u tối.
"Thấy. Chúng rất đẹp," Vĩnh Duệ nhìn vào những vì sao trong mắt Khả Linh mà đáp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt
yêu kiều của người bên cạnh. Nàng khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy Khả Linh, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong tim, nàng nở một nụ cười hạnh phúc hơn bao giờ hết.
"Chúng ta giống như những vì sao đó, mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ rời xa," Khả Linh nói, rồi ngước đôi mắt long lanh nhìn Vĩnh Duệ.
Vĩnh Duệ mỉm cười, cúi xuống đặt lên trán Khả Linh một nụ hôn nhẹ nhàng. "Ừ, mãi mãi."
Nhưng rồi, nụ cười trên môi Khả Linh chợt tắt. Đôi mắt nàng đượm buồn, giọng nói trở nên nghẹn ngào: "Nhưng.. ta sắp phải lấy người khác rồi."
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vĩnh Duệ. Nàng bàng hoàng nhìn Khả Linh, muốn hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời.
"Xin lỗi a Duệ.." Khả Linh thì thầm, nước mắt lăn dài trên má.
"Không!" Vĩnh Duệ hét lên, cố gắng níu giữ Khả Linh, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Khả Linh tan biến vào không trung, để lại nàng một mình trong bóng tối hư vô lạnh lẽo.
Vĩnh Duệ giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. Nàng ngồi bật dậy trên giường, thở dốc như vừa trải qua một cuộc chiến. Giấc mơ quá chân thực, quá đau đớn, khiến nàng không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.
"Chủ nhân, người không sao chứ?" Một giọng nói nhỏ nhẹ mang đầy nỗi lo lắng vang lên từ phía trần nhà.
Viêm Hà, một trong những thuộc hạ thân tín nhất của Vĩnh Duệ, nhẹ nhàng đáp xuống. Nàng là một nữ tử xinh đẹp với mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt sắc sảo luôn tràn đầy sự cảnh giác.
"Ta không sao," Vĩnh Duệ đáp, giọng nói khàn đặc. "Chuyện ta bảo ngươi tìm đến đâu rồi?"
"Bẩm chủ nhân, thuộc hạ vừa thu thập được một số thông tin quan trọng," Viêm Hà nói, vẻ mặt nghiêm trọng. "Tình hình của Thanh Huyền Vân Tông đang ngày càng suy thoái, không giống như trong lời đồn, hiện tại thực lực tông môn đã giảm mạnh. Giang Kỳ tông chủ vì muốn cứu vãn tình thế, đã quyết định gả Giang Nguyệt Khả Linh cho Thái tử Không Quốc Mãn, con trai của vua Trần, đồng thời cũng là thánh tử của Băng Thiên Tông."
Vĩnh Duệ nghe xong, sắc mặt tái mét. Nàng nắm chặt tay thành quyền, móng tay đâm sâu vào da thịt. "Không Quốc Mãn? Chẳng phải là tên nhút nhát ba năm trước ta cứu ư. Hắn ta dám!"
"Chủ nhân, người định làm gì?" nhìn thấy khuôn mặt như muốn giết hắn thành trăm mảnh của Vĩnh Duệ, Viêm Hà lo lắng hỏi.
"Ta sẽ không để chuyện này xảy ra," Vĩnh Duệ nghiến răng nói. "Ta sẽ đến Thanh Huyền Vân Tông, và ta sẽ mang Khả Linh trở về, hiện tại chơi ở đây đã đủ lâu rồi"
Không một khắc chần chừ, Vĩnh Duệ đứng dậy, khoác lên mình bộ y phục màu đen quen thuộc. Nàng phóng người lên không trung, hóa thành một đạo kiếm quang xé gió lao về phía chính điện của Thanh Huyền Vân Tông.
Tại Thanh Huyền Vân Tông, không khí hôm nay có vẻ đặc biệt hứng khởi. Khắp nơi giăng đèn kết hoa, cờ xí bay phấp phới. Các đệ tử đi lại tấp nập, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười tươi rói.
Hôm nay là ngày trọng đại của tông môn, ngày mà Giang Nguyệt Khả Linh, hòn ngọc quý của Thanh Huyền Vân Tông, đang bàn bạc ngày thành hôn với Thái tử Không Quốc Mãn.
Trong chính điện, Giang Kỳ ngồi trên chiếc ghế cao nhất, vẻ mặt tươi cười đón tiếp các vị khách quý. Bên cạnh ông ta, Không Quốc Mãn đứng thẳng người, dáng vẻ cao ngạo, trên môi luôn nở một nụ cười tự mãn.
"Tông chủ Giang, thật vinh dự khi được đến Thanh Huyền Vân Tông tham dự buổi họp mặt của lệnh ái," Không Quốc Mãn nói, giọng điệu khách sáo nhưng không giấu được vẻ kiêu ngạo.
"Thái tử quá lời rồi," Giang Kỳ cười đáp. "Đây là vinh hạnh của Thanh Huyền Vân Tông chúng tôi mới phải."
Hai người tiếp tục trao đổi những lời xã giao, trong khi đó, Giang Nguyệt Khả Linh đứng lặng lẽ sau phụ thân. Nàng mặc trên mình bộ y phục màu lam ngọc thanh điệu, trang điểm lộng lẫy, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp lại không hề có một chút cảm xúc. Đôi mắt nàng đượm buồn, xa xăm nhìn về một nơi vô định.
"Khả Linh, con sao vậy? Sao lại buồn rầu thế?" Giang Kỳ nhận thấy vẻ khác lạ của con gái, liền ân cần hỏi han.
"Con không sao," Khả Linh khẽ đáp, giọng nói lạnh nhạt hòa một chút nỗi buồn.
"Con đừng lo lắng, Thái tử Không Quốc Mãn là một người tài giỏi, lại có thân phận cao quý, chắc chắn sẽ mang lại hạnh phúc cho con," Giang Kỳ nói, cố gắng an ủi con gái.
Khả Linh không đáp, chỉ im lặng cúi đầu. Nàng biết rõ, cho dù Không Quốc Mãn có tài giỏi đến đâu, có thân phận cao quý đến đâu, thì người nàng yêu, người nàng muốn ở bên cạnh suốt đời, vẫn chỉ có một mình Trần Vĩnh Duệ.
Nhưng nàng biết, tình cảm của nàng và Vĩnh Duệ là không thể. Vĩnh Duệ là nữ, mà nàng cũng là nữ. Hơn nữa, Vĩnh Duệ đã mất tích trong thời gian quá dài, không biết nàng còn sống hay đã chết. Mỗi lần nghĩ đến Vĩnh Duệ, lòng nàng như ngàn mũi tên xuyên tim, nhớ nàng, trách nàng không thực hiện lời hứa ấy,
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên, làm rung chuyển cả chính điện. Một bóng đen từ trên trời giáng xuống, đứng chắn giữa Giang Kỳ và Không Quốc Mãn.
"Là ai!" Giang Kỳ kinh ngạc thốt lên, cảnh giác rút bảo kiếm hướng thắng về phía kẻ xâm nhập bất ngờ
Vĩnh Duệ đứng đó, dáng vẻ lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như dao găm. Nàng nhìn thẳng vào Giang Kỳ, chắp tay, giọng nói băng giá: "Bái kiến tông chủ, tại hạ Trần Vĩnh Duệ đã trở về."
(CÒN TIẾP)