Gió lạnh tràn qua hoàng cung, mang theo hơi thở sắc bén của mùa đông. Bầu trời xám xịt, tựa như báo trước một cơn bão lớn sắp ập đến.
Trong điện nghị sự, các đại thần xôn xao bàn tán. Trên tay mỗi người là một bản tấu chương được trình lên Hoàng đế, nội dung đều xoay quanh "Tội danh phản quốc của Thẩm Yên."
"Bệ hạ! Có bằng chứng rõ ràng cho thấy Thẩm Yên điện hạ đã tiết lộ quân cơ cho nước địch để đổi lấy mạng sống. Xin bệ hạ hãy ra lệnh điều tra và trừng trị thích đáng!"
"Điện hạ đã ở nơi địch nhiều năm, làm sao có thể đảm bảo lòng trung thành của hắn vẫn còn?"
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, đôi mắt khẽ nheo lại, sắc bén như lưỡi dao.
"Trẫm muốn nghe ý kiến của Tạ Kỳ."
Tạ Kỳ bước ra giữa điện, cúi đầu:
"Bệ hạ, vi thần tin tưởng Thẩm Yên điện hạ tuyệt đối không phản bội Đại Ngụy. Những tấu chương này.. e rằng chỉ là lời bịa đặt của kẻ tiểu nhân muốn chia rẽ chúng ta."
"Vậy khanh có dám đảm bảo không?" – Hoàng đế hỏi, giọng điệu đầy áp lực.
Tạ Kỳ hít sâu một hơi:
"Vi thần nguyện lấy tính mạng của mình để đảm bảo!"
Cả triều đình ồ lên. Hoàng đế trầm ngâm một lúc lâu, rồi phất tay:
"Tạm thời giam Thẩm Yên vào thiên lao để điều tra rõ ràng. Nếu hắn trong sạch, trẫm sẽ trả lại công bằng cho hắn."
Tạ Kỳ sững người, đôi mắt đỏ ngầu.
"Bệ hạ! Thẩm Yên điện hạ không thể chịu được cảnh tù đày, người.."
"Đủ rồi!" – Giọng Hoàng đế vang lên lạnh lẽo.
* * *
Thẩm Yên bị áp giải vào thiên lao. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, bóng tối bao trùm lấy hắn.
Căn phòng giam ẩm ướt, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu lọt vài tia sáng mờ nhạt.
Hắn ngồi co ro trong góc phòng, đôi tay bị xiềng xích lạnh buốt.
Ngày qua ngày, hơi lạnh thấm vào từng thớ thịt, những cơn ho khan ngày càng nặng hơn, máu tươi vương trên nền đất lạnh lẽo.
Một ngày nọ, Tạ Kỳ lẻn vào thiên lao. Anh cởi áo choàng của mình, quấn quanh thân hình gầy gò của Thẩm Yên.
"Điện hạ.. ta xin lỗi.. ta đã không bảo vệ được ngài.."
Thẩm Yên khẽ cười, giọng nói yếu ớt:
"Tạ Kỳ, chàng không có lỗi. Tất cả.. chỉ là số mệnh an bài."
Tạ Kỳ nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của hắn:
"Ta thề, ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện. Ta sẽ đưa ngài ra khỏi đây, ta hứa!"
Thẩm Yên mỉm cười, nhưng đôi mắt hắn lại u
buồn đến tột cùng.
* * *
Trong bóng tối của triều đình, một đại thần tên Tần Thái âm thầm gặp gỡ sứ giả của nước địch.
"Việc Thẩm Yên bị giam giữ đã ổn thỏa. Các người chỉ cần tiếp tục tung ra thêm bằng chứng giả, Hoàng đế sẽ không bao giờ tin tưởng hắn nữa."
"Ngài quả thật khéo sắp xếp. Đại Ngụy rồi sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay chúng ta."
Hai kẻ phản trắc bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo như loài rắn độc bò trườn trong đêm.
* * *
Một đêm mưa gió, Thẩm Yên bị đánh thức bởi tiếng động lạ. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu cho thấy một bóng đen đang từ từ tiến lại gần hắn, lưỡi kiếm sắc lạnh trong tay.
"Điện hạ, ngài đã sống quá lâu rồi."
Thẩm Yên lùi dần về góc tường, nhưng thân thể yếu ớt không thể nào chống cự được.
Đúng lúc lưỡi kiếm sắp chạm vào hắn, một mũi tên lao tới, cắm thẳng vào tim thích khách.
Tạ Kỳ từ bên ngoài xông vào, đôi mắt đỏ ngầu, tay vẫn cầm cung.
"Điện hạ! Ngài không sao chứ?"
Thẩm Yên run rẩy, đưa tay chạm vào khuôn mặt Tạ Kỳ:
"Tạ Kỳ.. chàng lại cứu ta rồi.."
Tạ Kỳ ôm chặt lấy Thẩm Yên, trong lòng dâng trào cơn phẫn nộ.
* * *
Ngày hôm sau, tin tức về việc ám sát Thẩm Yên lan truyền khắp triều đình. Tần Thái đứng ra, giọng điệu đanh thép:
"Bệ hạ, càng để Thẩm Yên sống lâu, càng có nhiều nguy cơ xảy ra. Chi bằng.. xử tử hắn!"
Tạ Kỳ bước ra giữa điện, ánh mắt anh rực lửa:
"Ta không đồng ý! Điện hạ vô tội! Chẳng lẽ các người không nhận ra đây là âm mưu sao?"
Hoàng đế im lặng một lúc lâu, rồi nói:
"Trẫm sẽ điều tra thêm. Nhưng nếu không tìm được bằng chứng vô tội, Thẩm Yên.. sẽ phải đền mạng."
Lời phán quyết như tiếng sét giáng xuống đầu Tạ Kỳ.
* * *
Tạ Kỳ vào thiên lao lần cuối cùng. Anh mang theo một bình rượu và ngồi xuống bên cạnh Thẩm Yên.
"Điện hạ.. nếu ngày mai không thể cứu ngài ra, ta sẽ theo ngài."
Thẩm Yên nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tạ Kỳ, khẽ nói:
"Đừng như vậy. Đại Ngụy vẫn cần chàng, bách tính vẫn cần chàng."
Hai người ngồi bên nhau, dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu. Hơi lạnh xâm chiếm không gian, nhưng giữa họ lại có một hơi ấm mong manh, nhưng kiên định.
* * *
Lời cáo buộc, âm mưu và sự nghi ngờ đã đẩy Thẩm Yên đến bờ vực cái chết. Liệu Tạ Kỳ có thể tìm ra chân tướng trước khi quá muộn?