Bạn được chiqudoll mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 79: Tổng giám đốc, tôi thật sự chỉ đi ngang qua 38

"Cô trước không cần để ý đến chuyện này." Tiền Thiển vỗ tay nữ chính: "Cô chỉ cần nói cho tôi biết, cô hẹn tôi ra ngoài là để tôi giúp cô làm gì? Dù tôi có phải là bạn gái của Đường Ngự hay không, tôi cũng đã đến rồi, cô nói cho tôi nghe cô muốn gì nào? Cô yên tâm, tôi không có ác ý với cô, cô có thể nói thẳng."

"Tôi biết." Giọng Lâm Du Du hạ thấp, nói xong vẫn ngẩn người trước mặt Tiền Thiển, không biết đang suy nghĩ gì. Tiền Thiển cũng không thúc giục, chỉ yên tĩnh ngồi một bên ăn điểm tâm.

"Tôi không ngờ, cô thật sự là bạn gái của Đường Ngự." Sau rất lâu, Lâm Du Du cuối cùng cũng mở miệng: "Bởi vì trông cô.."

Lâm Du Du không nói tiếp, Tiền Thiển hiểu rõ gật đầu: "Quả thực trông tôi quá bình thường! Vừa không có tướng mạo, lại có dáng người béo tròn. Một cô béo vui vẻ thành đôi với nam thần, thấy thế nào cũng không thể hình dung nổi, đúng không? Cô không nghĩ tới là bình thường."

Lâm Du Du há hốc mồm, muốn phản bác Tiền Thiển, cuối cùng không nói gì ra. Cô ta cúi đầu xuống, nói: "Thật xin lỗi.."

"Đây đều là sự thật, không có gì mà cô phải xin lỗi cả." Tiền Thiển vô tình nhún nhún vai: "Cô không cần áp lực, muốn gì cứ nói."

"Tôi rất thích anh Đường, thích anh ấy từ rất lâu. Nhưng trừ ở quán cà phê, tôi không có bất cứ cơ hội nào tiếp cận anh ấy, lần thổ lộ duy nhất, cô cũng nhìn thấy đó, bị từ chối." Nụ cười của Lâm Du Du có mấy phần đắng chắt, cúi đầu nhìn chằm chằm vào điểm tâm trên bàn.

"Thế nhưng tôi không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy. Nhất là khi nhìn thấy anh ấy đối xử dịu dàng với cô như thế, tôi cảm thấy rất ghen ghét."

"Không dối cô, thời gian trước, tôi một mực nghĩ, cô trông bình thường như thế, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà cô có thể nhận được nụ cười dịu dàng của anh ấy như thế? Vì sao không phải là tôi.."

"Tôi nghĩ nhất định là vì tôi tiếp xúc với anh ấy quá ít, không giống như cô thường xuyên ở cạnh anh ấy, tôi hi vọng có thể nói chuyện với anh ấy nhiều hơn, tôi muốn nói cho anh ấy biết tôi rất thích anh ấy, muốn đi cùng anh ấy.."

"Tôi cũng không xác định được quan hệ của hai người, nhưng tôi biết, cô không có ác ý với tôi, có mấy lần, tôi làm anh ấy mất kiên nhẫn, nhưng cô giúp tôi xoa dịu. Cho nên tôi cảm thấy, cô nhất định là người dễ nói chuyện.."

"Anh Đường đã từ chối tôi. Cho nên tôi nghĩ, có lẽ cô có thể trợ giúp tôi, dù sao cô và anh ấy trông rất thân thiết, lời của cô nói hẳn anh ấy sẽ để tâm. Tôi muốn nhờ cô cho tôi cơ hội tiếp cận với anh ấy, tôi muốn cố gắng một lần nữa, chí ít, để trong mắt anh ấy có thể nhìn thấy tôi.."

"Tôi nghĩ.. Nếu như anh ấy có thể hiểu tôi hơn một chút.. có thể anh ấy cũng thích tôi chăng.." Giọng Lâm Du Du dần dần thấp xuống.

Tiền Thiển một mực nghe không cắt ngang, chỉ yên lặng ngồi nghe.

Lâm Du Du ngẩng đầu, nhìn Tiền Thiển, thần sắc ảm đạm cười khổ: "Thật xin lỗi. Cô là bạn gái anh ấy. Tôi nói những lời này với cô thực sự quá phận."

Nghe thấy Lâm Du Du nói như vậy, trong lòng Tiền Thiển cũng ngổn ngang, tên Đường Ngự này vốn là của Lâm Du Du, hiện giờ lại thành đôi với cô, mà Lâm Du Du bây giờ còn đang nói xin lỗi cô. Nghĩ đến đây, Tiền Thiển thống khoái mà gật đầu với Lâm Du Du: "Ngày hôm nay được không?"

"Cái gì?" Lâm Du Du có chút mơ màng, chủ đề nhảy quá nhanh khiến cô ta không bắt kịp.

"Tôi gọi Đường Ngự đến đây hôm nay, cô nói chuyện với anh ấy một chút, như vậy được chứ?" Tiền Thiển nhìn Lâm Du Du, biểu lộ sự chân thành.

"Thế nhưng.." Thần sắc Lâm Du Du hơi do dự.

"Cô yên tâm, đến lúc đó tôi sẽ tránh đi." Tiền Thiển cười.

"Tôi không phải muốn nói cái này, cô là bạn gái của anh ấy, làm như vậy không tốt! Anh ấy sẽ không vui. Vả lại.." Lâm Du Du muốn nói lại thôi.

"Vả lại cái gì, vả lại cô nhớ thương bạn trai tôi, tôi lại vờ ngớ ngẩn cho cô cơ hội tiếp cận?" Tiền Thiển gật đầu: "Nếu là của tôi thì sẽ không ai lấy đi được, không phải của tôi thì có muốn giữ cũng giữ không được. Thay vì để cô cứ mãi nhớ thương, không bằng dứt khoát cho cô một cơ hội, nếu như anh ấy thích cô, tôi cũng bứt ra thật sớm."

"Cô sao có thể nói bình tĩnh như vậy?" Lâm Du Du cảm thấy hơi khó tin.

Cách khó thế chị đây còn nghĩ ra, Tiền Thiển cũng rất phiền muộn! Chẳng qua là cô không chịu nổi việc chen ngang giữa Đường Ngự và Lâm Du Du, cặp đôi mà pháp tắc thế giới này se duyên! Nói tới nói lui, thật ra Tiền Thiển không có cảm giác an toàn với Đường Ngự, cô luôn luôn cảm thấy Đường Ngự cuối cùng sẽ đi theo kịch bản vốn có, yêu Lâm Du Du. Loại chuyện này, cô phòng cũng không phòng được, thay vì suốt ngày nghi thần nghi quỷ, không bằng thật sự để Lâm Du Du nói chuyện với Đường Ngự. Tiền Thiển chua xót nghĩ, nếu Đường Ngự thật sự thích Lâm Du Du, tốt nhất cô nên tranh thủ thời gian bứt ra, không cần để bản thân lãng phí thời gian, hãm vào sâu hơn, nếu bứt ra không còn kịp..

"Không cần!" Vượt qua dự kiến của Tiền Thiển, Lâm Du Du trực tiếp từ chối: "Sao cô có thể như vậy! Anh ấy yêu cô như vậy, cô lại làm ra chuyện tổn thương anh ấy."

"Tôi.." Lần này đến phiên Tiền Thiển cứng họng. Nếu không phải vì cô và hắn là một cặp trong nguyên tác, chị đây không đồng ý vẽ đường cho hươu chạy dễ dàng như vậy đâu? Chị đây cũng không phải thánh mẫu!

"Anh Đường đối tốt với cô như vậy, tôi có thể nhìn ra, chỉ cần có cô xuất hiện, anh ấy chỉ thấy mình cô, cô sao có thể không tin anh ấy!" Lâm Du Du đỏ mặt, trong mắt rưng rưng, một mặt lòng đầy căm phẫn.

Tiền Thiển: Ái chà chà, thiếu nữ, tôi đây là vì ai chứ!

"Ngày hôm nay nói với cô xong, tôi đã muốn từ bỏ, cô sao lại nói như vậy? Hại tôi cảm thấy không có giá trị!" Lâm Du Du chảy nước mắt nói: "Cô sao lại muốn làm vậy! Cô phải sánh đôi thật tốt bên anh ấy thì tôi mới có lý do từ bỏ!"

Tiền Thiển hoang mang nhìn nữ chính khóc rống trước mặt mình, đồng thời nghe cô ta lặp đi lặp lại: "Sao cô lại làm vậy? Tôi đã từ bỏ rồi! Sao cô còn làm như vậy?"

Ha ha.. Cô ta quả là một cái vòi nước mà. Lại nói nữ chính! Thực sự cô mới là thánh mẫu đi! Suy nghĩ vì tình địch khiến cho người ta cảm động thực sự đó!

"Thôi, cô đừng khóc. Không muốn gặp thì thôi, đều nghe cô còn không được sao?" Tiền Thiển bất đắc dĩ nâng trán: "Cùng lắm là cô bảo không muốn, cô xác định sẽ không hối hận chứ?"

"Tôi.." Lâm Du Du khóc đến nghẹn lại: "Tôi sẽ cố gắng.."

Công lực của Lâm Du Du so với Tần Hàm cao thâm hơn nhiều, cô ta khóc một chập, vừa đến lúc tan làm. Sắp đến trưa, Tiền Thiển như được tắm trong ánh nhìn của các nhân viên nam trong quán cà phê, bọn họ nhìn chằm chằm cô như muốn lăng trì Tiền Thiển. Cũng may chưa có tên nào đến hỏi thăm, nếu không Tiền Thiển thật không muốn ở lại nữa.

"Cô xem bộ dáng này cũng đâu thể đi làm tiếp." Nhìn Lâm Du Du dần ngừng khóc, Tiền Thiển lại thở dài một hơi.

"Tôi.. ách.. mời.. ách.. mời qua.. ách giả." Lâm Du Du nói không rõ ràng.

Tiền Thiển thở dài, cầm tay cô ta: Lấy điện thoại ra, tôi tìm người đón cô. "

Lâm Du Du ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, thuận tiện còn mở khóa.

Tiền Thiển mở ra danh bạ, chỉ vào một cái tên hỏi:" Đàn anh Trình này có phải là người tôi đã gặp hôm đó không? Tôi gọi anh ta được chứ?"

Lâm Du Du do dự một giây, yên lặng gật đầu.
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 80: Tổng giám đốc, tôi thật sự chỉ đi ngang qua 39

Đàn anh của Lâm Du Du nghe thấy người lạ dùng điện thoại của Lâm Du Du gọi tới, lộ ra mười phần lo lắng. Tiền Thiển chỉ đơn giản nói cho vị đàn anh si tình này đến quán cà phê đón Lâm Du Du, cũng không nói thêm chuyện gì khác.

Đại khái hẳn là rất sốt ruột, thành phố lớn vậy mà vị đàn anh này chỉ cần nửa tiếng đã đến quán cà phê, thở hồng hộc đứng trước mặt Tiền Thiển và Lâm Du Du. Hắn đau lòng nhìn Lâm Du Du khóc sưng mắt, cẩn thận ngồi cạnh Lâm Du Du, kéo cô ta vào lòng. Nhìn thấy có thể ỷ lại đàn anh, nước mắt của Lâm Du Du lại như vòi nước, không thể dừng được.

Tại sao lại khóc.. Tiền Thiển thất bại che mặt.

Trông thấy Lâm Du Du khóc, đàn anh một bên luống cuống tay chân giúp cô ta lau nước mắt, một bên lo lắng nhìn về phía Tiền Thiển ngồi đối diện: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Chuyện đó, thực ra là.." Tiền Thiển do dự một giây, cuối cùng quyết định ăn ngay nói thật: "Có thể coi là thất tình đi."

Nghe thấy đáp án của Tiền Thiển, sắc mặt vị đàn anh kia quả nhiên hơi mất mát, nhưng hắn rất nhanh ổn định tinh thần, dịu dàng lại kiên nhẫn, nhẹ giọng dỗ dành Lâm Du Du.

Tiền Thiển ngồi ở đối diện nhìn trong chốc lát, không biết vì cái gì có loại cảm giác bị nhồi thức ăn chó. Thật sự là kỳ quái. Hai người này rõ ràng không phải bạn bè.

Tiền Thiển gặp lại Lâm Du Du là vào ba tháng sau. Cô và Đường Ngự hẹn nhau uống trà chiều ở một nhà hàng Tây nổi tiếng, vì để tập luyện một chút, cô tự đi bộ từ nhà. Đi ngang qua trung tâm thương mại bên cạnh nhà hàng Tây, Tiền Thiển nhìn thấy Lâm Du Du đi tới. Lâm Du Du giống như béo hơn một chút, trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng, bình tĩnh, mà ở bên cạnh cô ta che chở cẩn thận từng li từng tí vẫn là vị đàn anh ấm áp kia.

"Chào! Đã lâu không gặp!" Tiền Thiển quay người chào hỏi Lâm Du Du, dọa cô ta kêu to một tiếng.

Trông thấy là Tiền Thiển, Lâm Du Du lộ ra vẻ vui mừng, nhưng người bên cạnh cô ta lại không vui. Anh ta nghiêm túc nhìn chằm chằm Tiền Thiển, giọng điệu có vài phần trách cứ: "Du Du mang thai! Cô cẩn thận một chút, chớ dọa cô ấy!"

"..."

Lâm Du Du không bị dọa, Tiền Thiển cô mới là người bị dọa đây này! Tình huống gì thế này?

Lâm Du Du nhìn Tiền Thiển, cười xấu hổ: "Chẳng phải ngày ấy tôi đã khóc rất lâu sao? Sau đó bởi vì có chút khổ sở, tôi mới uống say, cho nên.." Cô ta không nói hết, chỉ là thẹn thùng nhìn thoáng qua người bên cạnh.

Tiền Thiển một giây liền hiểu! Cho nên nói nữ chính dù thế nào cũng không chạy thoát khỏi vận mệnh lăn giường hay sao? Không có Đường Ngự thì có người khác, cũng vẫn phải lăn với nhau. "Sau đó cô mang thai?" Tiền Thiển tò mò nhìn bụng Lâm Du Du, thần kỳ thật! Quả nhiên là thế giới diễn sinh từ tiểu thuyết! Say rượu, lăn giường, trúng thưởng, chỉ vài phút là cập nhật xong.

"Không phải.." Lâm Du Du lộ ra vẻ xấu hổ đến mức mặt sắp nhỏ máu, nhanh chóng nhìn vị đàn anh cười đầy đắc ý bên cạnh, "Là sau này.."

A! Tiền Thiển một giây liền hiểu! Bừng tỉnh nhìn Lâm Du Du và người đàn ông của cô ta. Lăn giường ấy à, đã có một lần ắt sẽ có lần hai, có hai sẽ có ba, cô hiểu ---! Ít nhất nữ chính còn thành thật!

Trông thấy ánh mắt sâu kín của Tiền Thiển, Lâm Du Du không nhịn được nữa, cô ta thẹn thùng giậm chân một cái, rồi đi thẳng về phía trước.

"Du Du, chậm lại" Đàn anh nam phụ tranh thủ thời gian dặn dò sau lưng Lâm Du Du. Dặn dò xong Lâm Du Du, hắn quay đầu nhìn Tiền Thiển, "Tôi thực sự phải cảm ơn cô! Cảm ơn cô!"

Tiền Thiển gật gật đầu, thoải mái tiếp nhận lời cảm ơn của hắn: "Tình cảm không tồi! Chúc mừng chúc mừng!" Rõ ràng nam phụ rất hiểu phải nắm chặt cơ hội mà!

"Đúng vậy! Sắp kết hôn rồi, đến lúc đó mời cô đến uống rượu mừng." Anh ta nháy mắt với Tiền Thiển, vội vàng đuổi theo cô dâu mang bầu của mình. Sau khi tạm biệt cặp vợ chồng trẻ, Tiền Thiển tiếp tục đi đến nhà hàng Tây. Chẳng lẽ hôm nay là thời gian ngẫu nhiên? Tiền Thiển đầy đầu chấm hỏi. Cô bước vào nhà hàng Tây đã thấy Triệu Minh Huyên và mấy người nữa, đại khái trông như bạn bè cùng nhau đi uống trà chiều.

Tiền Thiển đương nhiên sẽ không ra chào hỏi Triệu Minh Huyên, cô làm như không thấy tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nghiên cứu thực đơn, chờ Đường Ngự. Cô lười không muốn gây chuyện không có nghĩa là Triệu Minh Huyên bỏ qua cô. Tiền Thiển chưa ngồi được bao lâu, Triệu Minh Huyên liền kéo đám chị em của cô ta cuồn cuộn tiến lên.

"Đây không phải Mạc Tình hay sao? Thật sự đã lâu không gặp! Quả là kẻ có tiền, không giống nhau." Triệu Minh Huyên ngồi đối diện với Tiền Thiển, ghen ghét đánh giá quần áo trên người cô.

Tiền Thiển mặc một bộ váy liền áo, mang theo một túi xách, không có trang trí hay điểm nào thu hút, nhưng Triệu Minh Huyên có hiểu biết về hàng hiệu, nên cô ta nhanh chóng nhận ra đây là sản phẩm mới ra mắt đầu xuân, giá tiền cũng không phải quá đắt, hơn bảy nghìn tệ mà thôi. Đây cũng là mức giá mà Triệu Minh Huyên chấp nhận được, cô ta đã do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định chờ giảm giá mới mua, hiện giờ lại thấy Tiền Thiển tùy tiện mặc chơi, khiến cho cô ta không thể không ghen ghét.

Tiền Thiển nhìn Triệu Minh Huyên: "Chính xác, đúng là đã lâu không gặp."

"Mạc Tình, lâu vậy không gặp, cô cũng không thể hiện một chút, mời chúng tôi uống trà chiều! Dù sao cô cũng là người có tiền, cũng không đau lòng chút tiền này! Triệu Minh Huyên giả vờ vô tình nhìn túi xách bên cạnh Tiền Thiển, đưa tay vẫy phục vụ tới.

" Tôi lúc nào muốn mời cậu uống trà chiều chứ? "Tiền Thiển vui vẻ, ngày hôm nay Triệu Minh Huyên có sai lầm cơ bản! Mạnh mẽ ép mua ép bán như vậy rất khó coi!

Nói xong Tiền Thiển phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, ngay khi nhân viên phục vụ đến, cô dặn dò ngay trước mặt Triệu Minh Huyên:" Tôi nói trước, những cô này ăn uống gì để tự họ trả tiền, đừng tính lên đầu tôi, nếu như nhà hàng hồ đồ, đừng trách lúc đó tôi không nhận nợ. "

Nhân viên phục vụ cười, thoải mái gật đầu:" Yên tâm đi! Cô Mạc! "

" Mạc Tình! Cô.. "Triệu Minh Huyên chán nản, trừng mắt Tiền Thiển nói không ra lời. Cô ta không ngờ Tiền Thiển thẳng thừng từ chối như vậy, không hề nể mặt cô ta.

Lúc này một chị em bên cạnh Triệu Minh Huyên" hừ "một tiếng, ngồi xuống cạnh Triệu Minh Huyên, vừa khinh thường nhìn Tiền Thiển, vừa nói:" Cô chính là Mạc Tình? Cô rất giỏi! Dùng thủ đoạn hạ lưu cướp đoạt bạn trai Minh Huyên, còn hiên ngang như thế, tôi đúng là được mở rộng tầm mắt. "

" Ồ? "Tiền Thiển cảm thấy hứng thú với lời cô ta nói, một mặt hưng phấn góp lời:" Tôi cướp bạn trai Triệu Minh Huyên? Là vị nào? Nói nghe xem nào? "

Cô gái kia rõ ràng không ngờ phản ứng của Tiền Thiển là như vậy, lập tức sững sờ, có chút do dự nhìn về phía Triệu Minh Huyên. Triệu Minh Huyên lập tức có chút đâm lao phải theo lao, chuyện đến mức này, cô ta cũng chỉ có thể gồng lên. Cô ta nhíu mày lại, một mặt không đồng ý nhìn về phía Tiền Thiển:" Mạc Tình, cô đừng giả vờ!"
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 81: Tổng giám đốc, tôi thật sự chỉ đi ngang qua (Hết)

"Giả ngu? Không hề, tôi chỉ rất muốn biết người bạn trai trong truyền thuyết bị tôi cướp tên họ là gì mà thôi, nếu như cô có thể nói ra tên, tôi sẽ nhận. Nếu ngay cả danh tính cũng không có thì tội danh này tôi không thể cõng." Tiền Thiển khiêu khích nói với Triệu Minh Huyên.

"Cô đừng có giả vờ! Chính là bạn trai bây giờ của cô!" Triệu Minh Huyên nhìn bộ mặt vô tội của Tiền Thiển.

"Ồ --! Hóa ra là như vậy!" Tiền Thiển ra vẻ tỉnh ngộ nhìn Triệu Minh Huyên: "Như vậy xin hỏi, bạn trai của tôi bây giờ là ai? Tên là gì? Làm việc ở đâu?"

"Cô.." Triệu Minh Huyên tức giận nhìn Tiền Thiển, những chuyện này cô ta một câu cũng không trả lời được, cô ta chỉ biết anh ta họ Đường, những chuyện khác hoàn toàn không biết. Tiền Thiển sớm đã nghĩ đến chuyện này, cho tới giờ đều phòng ngừa chuyện Triệu Minh Huyên biết quá nhiều, dính vào không dứt ra được.

"Mau nói xem! Nếu là bạn gái trước, ngay cả tên bạn trai cũng không biết chứ?" Tiền Thiển nhìn Triệu Minh Huyên, cười xán lạn.

"Minh Huyên?" Chị em bên cạnh Triệu Minh Huyên mặt lo lắng đẩy đẩy cô ta. Triệu Minh Huyên hít sâu một hơi, giọng điệu có chút ấm ức: "Tôi hiện giờ không muốn nhắc đến anh ta."

"Không muốn nhắc đến? Vừa rồi còn nhắc nhở tôi là đừng giả ngu, nào có vẻ không muốn nhắc đến chứ? Hay là cô căn bản cũng không biết?" Tiền Thiển nhìn chị em bên cạnh Triệu Minh Huyên: "Tên bạn trai cũ mà thôi, nói ra sao khó khăn vậy? Chị em tốt giúp cô ra mặt kìa, cô sao lại không hợp tác như vậy."

Lúc này mấy chị em vây quanh Triệu Minh Huyên cũng cảm thấy không bình thường, nhao nhao nhíu mày. Trước hết là vẻ mặt Triệu Minh Huyên không tự nhiên nói được cái tên, mấy chị em tốt lại giục cô ta: "Cậu mau nói xem, có cái gì mà không nói ra được."

"Anh Đường.. Đường.." Triệu Minh Huyên không thể từ chối, đành phải thấp giọng ném ra một đáp án.

Các chị em của cô ta nghe thấy cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Cho nên thật sự là không biết tên đầy đủ của bạn trai cũ sao?

"Họ Đường, rồi tên Đường?" Tiền Thiển lạnh lùng hỏi: "Không đúng, tên bạn trai tôi không phải như thế. Anh ấy đúng là họ Đường, nhưng cũng không phải tên là Đường. Mà theo tôi biết, hai người gặp mặt mới được hai lần, một lần là cậu bắt tôi đi xem mắt, một lần là cậu không mời mà chạy đến nhà tôi."

Tiền Thiển vừa nói xong, những người đối diện phần lớn lộ ra vẻ lúng túng, chuyện đã rất rõ ràng. Triệu Minh Huyên ngay cả tên bạn trai cũng không nói ra được, thế mà tự xưng là bạn gái trước, chuyện này thật sự là.. muốn người ta tin cũng không tìm được lý do.

Lúc này, Đường Ngự đến. Hắn cũng không trông thấy Triệu Minh Huyên, chỉ thấy nhiều người vây quanh Tiền Thiển như vậy, bèn nhanh chóng đi tới, vài phần tò mò hỏi Tiền Thiển: "Sao nhiều người vây quanh em thế? Em gặp bạn à?"

"Cũng không phải!" Tiền Thiển chỉ Triệu Minh Huyên ngồi đối diện: "Cô ấy tự xưng là bạn gái cũ của anh, chị em của cô ấy vì cô ấy mà bênh vực kẻ yếu."

Trông thấy Triệu Minh Huyên, Đường Ngự lập tức nhíu mày lại, ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm một đám con gái trước mặt, trong giọng nói có vài phần nghiêm khắc: "Cô Triệu, Tôi nghĩ là lần trước đã nói rất rõ ràng, đừng quấy rối vợ tôi. Vợ tôi cũng không thiếu một người bạn như cô, tôi cũng không muốn cô ấy kết bạn với một người tâm địa không tốt. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng, cô đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi."

Triệu Minh Huyên thật sự luống cuống, cô ta có chút không kiềm chế được mà run lên. Dù vậy, cô ta vẫn muốn giải thích với Đường Ngự: "Anh Đường, không phải thế, anh nghe tôi nói.."

Nhưng Đường Ngự không có kiên nhẫn nghe tiếp, hắn cắt ngang Triệu Minh Huyên: "Cô Triệu cũng không có giao tình gì với tôi, tôi cũng không muốn nghe cô nói. Cô đồn đại cái gì tôi không tính toán với cô, nhưng nếu cô tiếp tục xuất hiện trước mặt tôi và vợ tôi, tôi không đảm bảo giữ phong độ giống như hôm nay đâu."

Nói xong, Đường Ngự lại bổ sung, nói cho đám con gái còn lại: "Phiền cô Triệu đưa bạn bè mình rời đi, không nên quấy rầy tôi và vợ uống trà chiều."

Dưới ánh mắt bất thiện của Đường Ngự, một đám con gái như du hồn bay về chỗ ngồi của mình, nửa ngày không bình tĩnh nổi. Vừa ra mặt vì Triệu Minh Huyên, lại nhận được kết quả như vậy, bọn họ tức giận trừng mắt với Triệu Minh Huyên: "Không có việc gì thì khoác lác làm gì, hại chúng tôi xấu mặt với cô."

Triệu Minh Huyên bị bạn bè mắng, rốt cục lấy lại tinh thần. Cô ta hận trừng mắt nhìn Tiền Thiển và Đường Ngự: "Con béo chết bầm đó có gì mà đắc ý! Chẳng phải là người có tiền sao? Không chừng ngày nào đó sẽ bị đá."

Bạn bè xung quanh thấy cô ta vẫn cố chấp như vậy, lộ ra vẻ khinh thường, nhưng không ai nói thêm. Sau đó một lúc lâu, một người trong đám mở miệng: "Không đúng! Cô vừa bảo cô ta tên Mạc Tình?"

"Đúng vậy, thì sao?" Giọng Triệu Minh Huyên rất hung hăng, cô ta giờ nghe thấy hai chữ "Mạc Tình" là tức giận.

"Tập đoàn Mạc thị chúng ta làm việc chẳng phải con họ cũng là Mạc Tình sao?" Cô gái kia đi làm ở Mạc thị, một mặt thấp thỏm nhìn về phía Tiền Thiển và Đường Ngự.

"Nói không chừng là trùng tên! Mạc Tình cũng là cái tên phổ thông." Triệu Minh Huyên bực bội phất phất tay.

"Thế nhưng mà.." cô gái kia nghĩ tới điều gì, sắc mặt lập tức khẩn trương hơn, "Giám đốc chúng ta tuần trước vừa nói qua, em gái anh ta tháng sau sẽ cưới tổng giám đốc Đường của khoa học kỹ thuật Ngự Tưởng.."

"Mà lại.." cô ta nhỏ nhẹ bổ sung: "Em gái tôi là trợ lý thư ký văn phòng giám đốc, con bé kể lúc em gái tổng giám đốc Mạc gọi điện, đều gọi cô ấy là Tiểu Trư. Bọn tôi lúc đó đã đoán, em gái tổng giám đốc có phải là một cô béo không.."

Cô gái đó đột nhiên đứng lên: "Minh Huyên à, tôi đột nhiên nhớ ra có chuyện, đi trước nhé." Nói xong vội vàng thu thập đồ đạc, nhanh chóng rời đi.

Tựa như một người bắt đầu, những chị em khác của Triệu Minh Huyên cũng liên tiếp tìm cớ nhanh chóng rời đi, chỉ còn lại mình cô ta, cô đơn ngồi một chỗ.

Qua một đoạn thời gian, Triệu Minh Huyên mơ tưởng đến vị hôn phu của tiểu thư tập đoàn Mạc thị, tung tin đồn nhảm, sinh sự vọng tưởng làm phu nhân nhà giàu đã lan truyền trong vòng bạn bè của Triệu Minh Huyên, cô ta rốt cuộc bắt đầu hối hận, hối hận lúc cô ta còn là bạn bè với Mạc Tình chỉ nghĩ lợi dụng, hối hận nhìn thấy Đường Ngự thì không ức chế được lòng tham để bây giờ cô ta chỉ có thể làm trò cười cho người khác.

Nhưng Tiền Thiển không chú đến Triệu Minh Huyên, Như Đường Ngự mong muốn, cô lập gia đình vào tháng 9. Mẹ Mạc nhận được dây chuyền phỉ thúy của Đường Ngự, vui mừng không thôi, lập tức rất hợp tác, đồng ý kế hoạch kết hôn tháng 9 của nhà họ Đường.

Cùng ngày kết hôn, Đường Ngự đắc ý ôm Tiền Thiển: "Em xem, anh bảo tháng 8, 9 nhất định có thể kết hôn mà? Chồng em cho tới bây giờ là người nói được làm được!"

Thế giới này, Tiền Thiển và Đường Ngự chung sống năm mươi mấy năm, nhưng bởi vì thân thể của nguyên chủ Mạc Tình thực sự không tốt lắm, Đường Ngự và bọn nhỏ cố gắng giúp Tiền Thiển điều dưỡng, cô cũng chỉ sống hơn bảy mươi tuổi, lúc cô rời khỏi thế giới, Đường Ngự ở bên cạnh cô khóc như một đứa trẻ.
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 94: Sư thúc tổ, ta thật sự không muốn làm nhân vật phản diện 13

"Đâu có đâu.." Tiền Thiển cười, cô hóng hớt xích lại gần Lục Phù Diêu: "Có lần ta bị trưởng lão Kiếm Phong sai làm chân chạy, nghe thấy vài đệ tử nội môn chủ phong nói chuyện phiếm, bảo là Chương sư thúc có một vị hôn thê xinh đẹp nhưng tiếc là không an phận, nghe nói từng có người thấy nàng ta mắt đi mày lại với đại sư huynh."

"Hơn nữa.." Tiền Thiển chớp mắt với Lục Phù Diêu: "Nghe nói Chương sư thúc là người thừa kế của Chương gia Vân Lê Thành, nghe đồn nhà hắn có chí bảo truyền thừa, không biết thật không. Tin tức của đệ tử ngoại môn chúng ta cũng rất phong phú đấy!"

Lục Phù Diêu liếc Tiền Thiển, trong mắt dường như còn lo lắng. Một lúc sau, hắn gật gật đầu: "Dù thế nào ngươi cũng không được động đến thuật bói toán."

Tiền Thiển: . Đã bảo không phải thuật bói toán rồi mà! Đầu năm nay nói thật cũng không ai tin.

Cô thấy không nên thảo luận tiếp vấn đề này với Lục Phù Diêu nữa, dù sao cũng không nói rõ. Nguồn tin của cô cũng không thể tiết lộ với Lục Phù Diêu, tin của cô từ kịch bản mà ra đấy!

"Sư thúc tổ, giờ chúng ta đi đâu?" Tiền Thiển quyết định nói sang chuyện khác.

"Tới phường thị trước, ngươi cần một pháp y phòng ngự. Thật ra trong nhẫn trữ vật của Lục Phù Diêu có một món không tệ, tiếc là giờ tu vi ngươi quá thấp, khó mà luyện hóa, nên chỉ đành tới phường thị mua một chiếc cho ngươi." Sư thúc tổ đội lốt Lục mỹ nữ cúi đầu nhìn Tiền Thiển, thản nhiên thảo luận với cô về tài sản gốc của Lục Phù Diêu.

"Ồ!" Tiền Thiển gật đầu móc túi trữ vật nho nhỏ của mình giao cho Lục Phù Diêu: "Ta chỉ có chút tài sản này thôi, giao hết cho ngài đấy, dù sao cũng không mua nổi pháp y."

Lục Phù Diêu cúi đầu nhìn thoáng qua túi trữ vật nhỏ của Tiền Thiển, không đưa tay nhận mà thở dài: "Được rồi, vẫn nên mua cho ngươi nhẫn trữ vật trước đã, trên người ngươi đều là thứ rách nát gì không."

Lục Phù Diêu dẫn Tiền Thiển tới phường thị ngoài sơn môn Diệu Linh Tông. Đầu tiên hắn đưa cô tới Tụ Bảo Các - nơi nhiều chi nhánh nhất Tu Chân Giới, Tiền Thiển nhìn ba chữ to trên Tụ Bảo Các đã muốn cười. Cô nhớ tới Vương Thuận làm ở nhà trọ Duyệt Lai trong thế giới thứ nhất. Hình như thế giới tu chân nào cũng có Tụ Bảo Các, giống như vị diện cổ đại nào cũng có nhà trọ Duyệt Lai.

Lục Phù Diêu mua hai ba món thích hợp với tu sĩ Luyện Khí kỳ cho Tiền Thiển, pháp khí phòng ngự rất rẻ. Kế đó hắn mua thêm một nhẫn trữ vật có thể ẩn hình cho cô, cuối cùng mua vài vật liệu luyện khí rất đắt, không biết để làm gì. Rời Tụ Bảo Các, hắn lại dẫn Tiền Thiển tới cửa hàng đan dược mua vài loại Bổ Linh đan và hai bình Tích cốc đan, đều là đan dược cần thiết. Hai người lại tới Phù Chỉ Các, Lục Phù Diêu mua một đống lá bùa, mua vật liệu vẽ bùa bằng máu yêu thú, mua thêm hai cái bút vẽ. Cuối cùng hai người mới tới cửa hàng pháp y. Lục Phù Diêu mua cho Tiền Thiển một pháp y cho tu sĩ cấp thấp, cả hai không quan tâm tới kiểu dáng lắm nên chỉ chọn cái chắc chắn nhẹ nhàng, năng lực phòng ngự không tệ. Lục Phù Diêu cất đám đan dược và pháp khí phòng ngự mới mua vào nhẫn trữ vật, bỏ thêm hai, ba trăm linh thạch hạ phẩm rồi đưa nhẫn cho Tiền Thiển. Hắn tự đeo lên tay cho cô, dặn dò: "Nhanh nhanh luyện hóa nhẫn này. Tu vi của ngươi quá thấp nên không thể mang nhiều đồ trên người tránh bị người ta để mắt. Sau này sẽ mua đồ tốt hơn cho ngươi."

Tiền Thiển ngoan ngoãn gật đầu. Khi Lục đại mỹ nhân không hung dữ sẽ rất chu đáo, thậm chí ngay cả việc cô bị đánh cướp cũng nghĩ tới. Tiền Thiển đứng trên đường, do dự bất an nhìn cửa tiệm góc đường.. Nên đoạt cơ duyên của nam chính không nhỉ?

Đó là một cửa hàng nhỏ bán trứng linh thú không đáng chú ý, nhưng tên nam chính ngựa giống tìm được một quả trứng linh thú xanh đen ở chính nơi hẻo lánh này. Quả trứng kia đã bày nhiều năm trong cửa hàng mà không ai hỏi đến, thẳng tới khi gã ngựa giống mua về, dùng linh lực ấp nở mới phát hiện đó là một con Kỳ Lân! Thuộc tính Lôi!

Kỳ Lân sức chiến đấu mạnh mẽ! Hơn nữa còn là thuộc tính Lôi.. Tiền Thiển nhìn thoáng qua bên người Lục Phù Diêu, cũng thích hợp với Lục Phù Diêu mà? Thượng phẩm Lôi Linh căn không chỉ có một mình nam chính ngựa giống tam quan bất chính, sao thứ gì tốt cũng để cho gã vậy, ông trời thật bất công mà!

"7788, tôi mua Kỳ Lân có được không?" Tiền Thiển quyết định hỏi tiểu đồng bọn một chút.

"ahihi Tiền Xuyến Tử! Cô tham vừa thôi! Ngay cả cơ duyên của nam chính cũng dám đoat! Cô không sợ ăn xong nghẹn chết cô à?" 7788 ngạc nhiên.

"Đâu phải cố ý muốn đoạt đâu, tôi đi ngang qua nên muốn hỏi chút." Tiền Thiển giả bộ bình tĩnh, trên thực tế đúng là cô nổi lòng tham! Thần thú thuộc tính Lôi đấy! Khó lắm mới tới Tu Chân Giới một chuyến mà không được thấy, hơi tiếc.

"Đi đi đi! Đồ tham nhà cô cái gì cũng tơ tưởng đến! Theo cô nói cô là diễn viên quần chúng, không có vận may lớn thế! Cô nghĩ mình hưởng thụ được nó à!" 7788 đầy mặt ghét bỏ Tiền Thiển. Chờ nó lải nhải đủ mới bất ngờ chuyển giọng: "Nhưng mà.."

"Nhưng sao?" Tiền Thiển không vui: "Mi lắm mồm chưa đủ à, lại định nói cái gì gì nữa đây."

"Rõ ràng ta nghĩ cho cô mà! Có đồng bọn tham lam như cô ta sống đâu dễ chứ!" 7788 lại bắt đầu gào.

"Nghĩ cho ta hay không thì không biết, suốt ngày ồn ào." Tiền Thiển còn đang chảy nước miếng với cả đống bàn tay vàng của nam chính, không buồn phản ứng với 7788.

"Có nghĩ mà! Vị bên cạnh cô chính là đệ nhất nữ chính hào quang đầy người đó, cô cứ đẩy anh ta tới cửa hàng Linh thú, có lẽ không cần cô mở miệng, tự anh đã đã phát hiện ra con Kỳ Lân kia."

Đúng rồi! Tiền Thiển nghiêng đầu nhìn sang Lục đại mỹ "nữ" đi bên cạnh mình. Lục Phù Diêu là đệ nhất nữ chính đấy, là hoa hồng đỏ trong lòng gã ngựa giống, theo đuổi từ lúc xuyên qua tới lúc chết, thẳng tới trước khi phi thăng mới vất vả lấy về nhà làm chính thê, địa vị cao ngất so với đám thê thiếp của nam chính. Trong kịch bản gốc, rất nhiều bàn tay vàng của Lục Phù Diêu đều do nam chính đưa cho nàng ấy.

Dù đã đổi tim nhưng vẫn là mỹ nhân mà! Hào quang nhân vật chính vẫn ở đó! Tiền Thiển càng nhìn càng ưng người bên cạnh.

"Sao thế?" Lục Phù Diêu khó hiểu nhìn nụ cười dung tục của Tiền Thiển.

"Sư thúc tổ, ở đó có cửa hàng linh thú." Tiền Thiển chỉ một cửa hàng nhỏ không đáng chú ý.

"Không được!" Lục Phù Diêu nghiêm mặt, thần sắc lạnh tanh: "Kẻ ngay cả Vân Đề Thỏ cũng không dám giết thì không có tư cách nuôi linh thú. Lúc nào dám giết yêu thú thì ta mua sủng vật cho ngươi."

"Chúng ta đi xem một chút đi mà!" Tiền Thiển vội vàng thuyết phục: "Hơn nữa cửa tiệm kia chỉ có trứng linh thú, không có động vật nhỏ lông xù."

Vừa thấy biểu tình nài nỉ của Tiền Thiển, Lục Phù Diêu bay sạch tiết tháo gật đầu: "Vậy đi xem một chút.."

Đang chờ câu này của anh đấy! Tiền Thiển sáng mắt lên, chạy vọt tới cửa hàng linh thú! Dù chỉ nhìn một chút cũng thỏa mãn rồi, Tiền Thiển kích động vô cùng!

Lục Phù Diêu nhìn bóng lưng hân hoan của cô, khóe miệng khẽ cong, vững bước theo sau cô tới cửa hàng linh thú.
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 95: Sư thúc tổ, ta thật sự không muốn làm nhân vật phản diện 14

Hự! Bước vào cửa hàng linh thú, Tiền Thiển giật nảy cả mình! Thì ra trứng linh thú trong truyền thuyết có hình dạng thế này ư? Tiền Thiển khiếp sợ trừng mắt nhìn một đám tròn tròn to to nhỏ nhỏ đủ loại màu sắc.

Thấy Tiền Thiển mặc đồng phục đệ tử ngoại môn Diệu Linh Tông, hỏa kế trông hàng cũng không nhiệt tình lắm, miễn cưỡng nhìn Tiền Thiển một chút, nói một câu: "Tùy ý chọn." Rồi không để ý tới cô nữa. Cũng khó trách, tu vi người ta còn cao hơn Tiền Thiển, cái tu vi Luyện khí tầng 3 của cô thật quá đáng thương.

Lục Phù Diêu theo sau Tiền Thiển đến gần cửa hàng, chưa nhìn vào tiệm đã hỏi cô: "Nhìn ưng cái gì không?"

Quá lỗi! Hỏa kế trông hàng lộn từ trong quầy chạy ra. Ai biết đệ tử ngoại môn Diệu Linh Tông tu vi thấp, quần áo nát lại là vãn bối của nữ tu cao giai chứ! Nhìn vị nữ tu cao giai này cả người đều là linh khí giá trị không nhỏ, nhất định là đệ tử gia tộc lớn! Ai biết người bậc này lại dẫn theo vãn bối ăn mặc rách nát thế chứ..

"Tiên tử, ngài nhìn thử xem, nhìn ưng cái gì có thể thương lượng giá cả." Tiểu hỏa kế vội bưng khuôn mặt tươi cười, nhiệt tình chào hỏi Lục Phù Diêu.

Thấy Lục Phù Diêu khẽ gật đầu, tiểu hỏa kế lại hỏi Tiền Thiển: "Vị tiên tử này, ngài thích gì có thể nói với tiểu nhân một tiếng, tiểu nhân cầm tới cho ngài nhìn."

Tiền Thiển đang hưng phấn nhìn quả trứng hồng phấn, cô tò mò chỉ vào quả trứng màu sắc kỳ lạ đó: "Kia là trứng gì?"

Tiểu hỏa kế đang tính vui vẻ cầm quả trứng đó ra thì Lục Phù Diêu đã cười trước: "Đó là trứng Mục Vũ Kê, con đó không có tác dụng gì, ấp ra lớn lên cũng không đẹp. Chúng ta không mua."

"Ồ!" Tiền Thiển hơi thất vọng, thì ra chỉ là một quả trứng có lớp vỏ đẹp thôi. "Vậy ta bỏ."

Tiểu hỏa kế ngượng ngùng nhìn thoáng qua Lục Phù Diêu: "Tiên tử có nhãn lực tốt thật.."

Tiền Thiển quay đầu nhìn Lục Phù Diêu: "Vậy sư thúc tổ nói xem cái nào tốt, đám trứng này đều có hình dạng khác nhau, ngài xem giúp ta với." Cô tính để Lục Phù Diêu nghiêm túc nhìn đám trứng bày trong tiệm xem có tìm được Kỳ Lân nhỏ không.

Lục Phù Diêu nghe Tiền Thiển, khẽ gật đầu rồi ngắm nhìn bốn phía. Không bao lâu, Tiền Thiển phát hiện, quả nhiên ánh mắt Lục Phù Diêu nhìn chằm chằm vào một góc, dường như đang cảm giác gì đó. Sau một lát, hắn thở ra một hơi, thoáng buông lỏng, lại bắt đầu tiếp tục ngắm nhìn trứng linh thú ở bốn phía. Cuối cùng, Lục Phù Diêu cầm lấy một quả trứng thấp thoáng hiện ánh xanh, nhìn kỹ một chút, hỏi thăm tiểu hỏa kế: "Đây là Hỏa Tước?"

Tiểu hỏa kế cười: "Tiên tử nhãn lực tốt thật, đúng là Hỏa Tước."

"Ừm." Lục Phù Diêu cầm quả trứng kia cẩn thận, nửa ngày không nói gì.

Tiểu hỏa kế thấy thế ra sức chào hàng: "Chắc tiên tử mua cho vị tiểu tiên tử này ạ? Hỏa Tước rất tốt. Tính cách ôn hòa, vô cùng trung thành, sức chiến đấu không yếu, tuy hình thể hơi nhỏ nhưng dễ cho ẩn tàng và trinh sát, ký khế ước cũng đơn giản, không dễ bị phản phệ, nuôi đến cấp 5 đối đầu với tu sĩ Kim Đan cũng chưa chắc rơi xuống hạ phong."

"Nhưng nuôi đến cấp 5 rất tốn thời gian." Lục Phù Diêu như bất mãn, cuối cùng thở dài: "Thôi, nuôi chơi đi. Không thành lại mua tiếp."

Cái gì? Muốn mua cái này? Vậy Kỳ Lân thì sao? Tiền Thiển hơi nóng vội giật nhẹ pháp y Lục Phù Diêu. Hắn quay đầu nhìn cô một cái, nói: "Yên tâm, chắc chắn con này ấp ra rất đẹp."

Không phải đâu trời ạ! Ai hỏi cái đó! Tiền Thiển lo lắng.

Tiểu hỏa kế thấy Lục Phù Diêu nói muốn trứng Hỏa Tước thì rất vui vẻ, hắn nhanh tay nhanh chân cất quả trứng đó vào túi linh thú, lại giả lả cười nói với Lục Phù Diêu: "Tuy Hỏa Tước hơi hiếm nhưng nuôi rất dễ, tiên tử yên tâm, tuyệt đối đáng giá, ta đưa thêm cho ngài một bình Linh Thú đan coi như tặng kèm."

"Không được!" Lục Phù Diêu khoát tay, chỉ vào quả trứng xám tro không cảm giác tồn tại nơi góc tường: "Tặng kèm thứ kia cho ta là được rồi, ta thấy đen sì thế chắc cũng không đáng tiền đâu. Nuôi hai con một chỗ, chẳng may chết một con vẫn còn con khác, ta đỡ phải dỗ nàng."

Nói xong hắn còn nghiêng đầu nhìn Tiền Thiển, dáng vẻ bất đắc dĩ.

Đậu xanh! Tiền Thiển ngây người! Thì ra cao thủ mặc cả ở chỗ này đây! Náo loạn nửa ngày biến Kỳ Lân nhỏ thành vật tặng kèm!

Tiểu hỏa kế nghe Lục Phù Diêu nói thì thoải mái gật đầu một cái, dù sao quả trứng linh thú kia cũng không ai mua, đặt trong tiệm cũng bám bụi.

Ảnh đế Lục Phù Diêu cầm quả trứng màu xanh đen, chán ghét lẩm bẩm: "Đen thế này chẳng biết sống nổi không nữa."

Tiểu hỏa kế cười cười cất quả trứng đó vào túi Linh Thú đưa cho Tiền Thiển: "Dù sao cũng là vật kèm theo, để tiểu tiên tử nuôi thử xem, biết đâu là thứ tốt thì sao. Nuôi ra có thể làm bạn với Hỏa Tước."

Lục Phù Diêu không nói gì thêm nữa, đưa Linh thạch cho tiểu hỏa kế rồi dẫn Tiền Thiển rời khỏi cửa hàng Linh thú.

Tiền Thiển đi sau hắn, vừa đi vừa hỏi: "Sư thúc tổ, sao ngài biết quả trứng kia là trứng Hỏa Tước vậy?" Cô cố ý không nhắc đến quả trứng màu xanh đen, coi như không biết.

"Đi trước rồi nói." Lục Phù Diêu nhanh chân rảo bước, dẫn Tiền Thiển mau chóng rời khỏi phường thị. Vừa ra ngoài, Lục Phù Diêu đã kêu Tiền Thiển lấy linh thuyền ra, hai người ngồi lên linh thuyền bay về phía Đạm Vân Sơn. Bay được nửa đường, Lục Phù Diêu dừng linh thuyền giữa không trung, cứ thế mở túi linh thú, nhìn tới nhìn lui hai quả trứng kia.

"Sư thúc tổ, ngài đang nhìn gì vậy?" Tiền Thiển cũng tò mò ngó vào, cô hơi tò mò Lục Phù Diêu và nam chính chọn Kỳ Lân nhỏ kiểu gì, chẳng lẽ liên quan đến hào quang nhân vật chính thật ư? Hay nói may mắn cũng là bàn tay vàng?

"Quả trứng này," Lục Phù Diêu chỉ quả trứng xanh đen: "Linh lực dao động rất mạnh, hơn nữa rất thân thiết với linh căn của ta, là nó yêu cầu ta mua nó. Chưa phá vỏ đã có linh trí, xem ra là vật không đơn giản."

(⊙o⊙) ! Thì ra là thế! Bảo sao cả Lục Phù Diêu và nam chính đều chọn được Kỳ Lân nhỏ, thì ra bởi vì thuộc tính linh căn. Nói như vậy, có lẽ bất kỳ tu sĩ Lôi linh căn nào cũng có thể phát hiện ra nó.

"Còn quả trứng này," Lục Phù Diêu lại chỉ quả trứng ánh xanh nhạt: "Ta không thể xác định, nhưng ta biết nhất định không phải Hỏa Tước."

"Hả?" Tiền Thiển nhìn tới nhìn lui quả trứng xanh đen: "Không phải sư thúc tổ ngài nói nó ấp ra sẽ rất đẹp sao? Không biết nó là cái gì sao biết ấp ra đẹp được?"

"Ta có thể xác định!" Lục Phù Diêu nói rất chắc chắn. "Nhất định sẽ đẹp! Ta chắc đến bảy phần là Tất Phương."

Cái gì? Thần thú Tất Phương? Tiền Thiển rơi cằm xuống đất. Sao Lục đại mỹ nữ nhà cô còn xấu xa hơn cả tay ngựa giống vậy. Tên ngựa giống kia chỉ lấy ra một Thần Thú từ cửa hàng linh thú bé tí kia, vậy mà Lục Phù Diêu lại nhón một phát hai Thần Thú? Nà ní? Thói này của Lục Phù Diêu như muốn nghịch thiên luôn rồi, liệu tay ngựa giống còn đường sống không?
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 96: Sư thúc tổ, ta thật sự không muốn làm nhân vật phản diện 15

"7788, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao Lục Phù Diêu còn giỏi hơn cả nam chính thế này? Bàn tay vàng gấp đôi luôn!" Tiền Thiển lại chạy tới thảo luận với đồng bọn nhỏ.

"Hơ hơ, ta cũng không biết.. Nhưng chẳng phải chỉ chắc bảy phần thôi sao? Nếu là hai con Thần thú thật thì nghịch thiên quá rồi!" 7788 tỏ vẻ thật khó tin.

Tiền Thiển vừa nhìn quả trứng màu xanh nhạt, vừa khều Lục Phù Diêu: "Ừm.. Cái đó.. Đâu thể khẳng định nó là Tất Phương được, dù sao ngài chỉ nắm chắc bảy phần mà."

"Cũng đúng." Lục Phù Diêu nhấc quả trứng kia lên: "Nếu là Chu Tước thì tốt hơn, nhưng ta không chắc lắm, chỉ xác định được ba phần."

Mọe nó! 7788 và Tiền Thiển trực tiếp ngã lăn xuống đất không dậy nổi. Hai con Thần thú thật kìa! Thậm chí ra cả Chu Tước nữa! Chẳng lẽ tiệm này là ý thức thế giới mở riêng cho nam chính sao? Một cửa tiệm bé tí mà có đến hai quả trứng Thần thú!

"Sư thúc tổ!" Tiền Thiển nhìn Lục Phù Diêu, giọng điệu đầy thán phục: "Vận khí ngài thật nghịch thiên!"

Lục Phù Diêu dửng dưng. Vận khí hắn vẫn luôn như vậy, trước khi bị đoạt xá còn quét sạch một động phủ của đại năng thượng cổ kia kìa. Khí vận cũng là một loại thực lực, đồ hiện trước mắt tội gì không lấy. Hắn chọc cái trứng xanh nhạt: "Bắt đầu từ bây giờ, ngày nào ngươi cũng rót linh lực cho nó, ta cũng không chắc khi nào thì ấp nở. Chu Tước và Tất Phương đều rất hộ chủ, có nó đi theo ta cũng yên tâm chút."

Tiền Thiển hơi run nhìn quả trứng kia: "Ta sợ mình không nuôi được đâu. Khí vận ta rất kém, không gánh được việc Thần thú nhận chủ."

"Sẽ không!" Lục Phù Diêu khẳng định: "Có ta ở đây, không có gì là không gánh được. Của ta chính là của ngươi, khí vận cũng giống vậy."

Hắn lại chỉ vào Kỳ Lân nhỏ: "Cái này thì không biết là con gì, ta cứ chăm trước đã."

"7788, ta có thể nuôi Thần thú kìa.." Tiền Thiển hơi do dự. Trong thế giới Tu Chân, nếu vận khí không đủ còn cố cướp cơ duyên của người khác sẽ chẳng có chuyện gì tốt lành.

"Ta thấy không có chuyện gì đâu. Quả trứng này không biết là Thần thú gì, trong kịch bản cũng không quy định nó là cơ duyên của ai. Đây là thế giới tự do, nhìn tình hình trước mắt thì vẫn trong trạng thái vô chủ. Mặc dù vận khí của cô bình bình nhưng có nhân vật chính bên cạnh, cùng lắm, chẳng may cô không chịu nổi, chỉ cần không rời khỏi nhân vật chính thì sẽ an toàn." 7788 phân tích.

Đã như vậy thì cô cứ chăm xem thế nào, có thể tự mình ấp trứng Thần thú, nghĩ thôi đã thấy cả người lâng lâng. Tiền Thiển vươn tay, ôm quả trứng thuộc về cô vào lòng đầy quý trọng.

"Sư thúc tổ, giờ chúng ta đi đâu? Ngài có dự định gì không?" Tiền Thiển rót linh lực cho bé trứng nhà mình xong mới sực nhớ hỏi Lục Phù Diêu.

"Đạm Vân Sơn, dẫn ngươi đi giết yêu thú." Ánh mắt Lục Phù Diêu nhìn về phía Tiền Thiển lạnh băng: "Sắp tới ta phải bế quan, trước khi ta bế quan, ngươi nhất định phải có năng lực tự vệ nhất định, nếu không ta không an tâm được."

"Ha ha.. Được rồi.." Nghe thấy phải đi giết yêu thú, Tiền Thiển lập tức nhớ tới con Vân Đề Thỏ dễ thương vô cùng. Con thỏ mới đáng yêu làm sao, sao lại giết thỏ được..

Tiền Thiển còn tưởng Lục Phù Diêu sẽ đưa cô đi giết Vân Đề Thỏ. Không nghĩ tới, vừa đến Đạm Vân Sơn, cô đã bị Lục Phù Diêu ném vào địa bàn Phệ Đằng Thử. Tuy chúng nó cũng là loài lông xù, cũng nhỏ nhỏ, nhưng không đáng yêu chút nào hết, cực kỳ hung tàn! Đám chuột này lớn lên dáng người tròn vo, là động vật quần cư có ý thức lãnh địa rất mạnh, một khi có người xâm nhập, chúng sẽ kết đội xông lên đánh, trong nháy mặt đã gặm người ta thành một bộ xương. Mặc dù món chính của Phệ Đằng Thử là một loại phược địa linh nhưng Tiền Thiển cảm thấy, chúng sẽ không để ý tới việc thi thoảng đổi khẩu vị sang thịt đâu. Càng chán hơn là, bữa thịt chờ đám chuột tới ăn chính là cô đó!

Lục Phù Diêu thờ ơ nhìn Tiền Thiển bị đuổi đến nhếch nhác, hắn như không thấy mấy vết thương bị chuột cắn của cô, không hề có ý tiến lên giúp.

"Không công kích à? Không đánh thì chờ bị ăn đi!" Giọng điệu của hắn vô cùng tàn nhẫn: "Kiếm trong tay ngươi để trưng à? Hay ngươi thích lấy thịt của mình cho chúng ăn hơn?"

Tiền Thiển cùng đường mạt lộ dựa vào nham thạch sau lưng, phía sau đã không còn đường lui. Cả một đám Phệ Đằng Thử tròn xanh lúc nhúc chen tới, vây chặt lấy cô, có vài con đang cố bò lên nham thạch, định từ trên nhảy xuống cắn cô. Tiền Thiển siết chặt kiếm trong tay, cắn chặt răng, một kiếm bổ về phía con chuột lớn gần cô nhất..

Kiếm lệch! Trên người con chuột có một vết kiếm nghiêng, máu bắt đầu tuôn ra. Tiền Thiển bỗng cảm thấy không sợ lắm, máu chảy trên người nó còn không nhiều bằng cô đâu. Con chuột không may bị chém một kiếm đau đến mức kêu ầm lên, khuôn mặt tròn tròn của nó phồng lên, nhe răng xông tới Tiền Thiển, bị nó cắn kiểu gì cũng mất một khối thịt. Tiền Thiển căng mặt, lại chém thêm một kiếm.. Tuy một kiếm này tốt hơn kiếm vừa rồi, chính xác bổ trúng đầu chuột nhưng tiếc là cường độ không đủ, không thể giết luôn con chuột kia. Nó tha theo vết máu chảy trên đầu mình, vẫn cố chấp bò về phía Tiền Thiển. Tiền Thiển tránh một con khác xông tới, lại bước ra bổ thêm một nhát cho con chuột nửa chết nửa sống kia. Lần này óc lòi ra, chất lỏng trắng đỏ đặc sệt dính một chỗ vô cùng buồn nôn, có vài giọt còn văng lên mặt Tiền Thiển.

Rất muốn nôn, tiếc là không thể dừng lại.. Tiền Thiển vừa nôn khan vừa tiếp tục vung kiếm lên, chém loạn xạ về phía một con chuột khác. Có lẽ lần này gặp may nên trúng cổ nó, cái đầu tròn vo của Phệ Đằng Thử kia lăn xuống chân Tiền Thiển. Cô run chân, không cẩn thận đạp vào.. Rắc một tiếng.. Thứ trắng đỏ kia lại lênh láng đầy đất..

Càng buồn nôn hơn rồi! Tiền Thiển liên tục nôn khan, ánh mắt cũng không tập trung. Nước mắt sinh lý do nôn khan mà trào ra cô cũng không rảnh tay lau, chỉ có thể dựa vào trực giác chém trái chặt phải. Đám chuột thì tránh kiếm của Tiền Thiển, đạp lên thi thể đồng bạn, cố chấp lao về phía cô.

Tiền Thiển chém lung tung không kết cấu, đương nhiên không thể tạo thành bao nhiêu tổn thương với bầy Phệ Đằng Thử. Một con Phệ Đằng Thử to bự đột phá phòng tuyến của Tiền Thiển, há miệng nhảy lên, lao thẳng về phía cô.

Tiền Thiển giật nảy mình, vô thức lật cổ tay, tay phải vung kiếm lên cao, từ trái lên rồi phải dưới, bổ nghiêng một kiếm. Một kiếm này gọn gàng dứt khoát, con Phệ Đằng Thử kia lập tức bị cô chém thành hai khúc, còn liên lụy đến đồng bạn bị nó đạp lên, cùng trở thành chuột hai khúc như nó. Chém xong một kiếm này, Tiền Thiển đột nhiên bình tĩnh lại, cuối cùng cô đã nhớ ra mình là một kiếm tu.

Tỉnh táo lại Tiền Thiển bắt đầu cố nhớ kiếm quyết hàng ngày Lục Phù Diêu bắt cô luyện tập. Tay phải cô đưa kiếm ngang trước ngực, tay trái kết thủ ấn, nhanh chóng hoạt động trên linh kiếm, trong nháy mắt linh quang sáng rực. Rót linh lực vào linh kiếm, uy lực hơn xa trước đó, Tiền Thiển cầm linh kiếm nhanh chóng xoay tròn, tách cả đám Phệ Đằng Thử ra, sau đó nhảy lên, giơ cao linh kiếm chém xuống. Kiếm khí đảo qua, thu được khoảng mười mạng Phệ Đằng Thử.
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 97: Sư thúc tổ, ta thật sự không muốn làm nhân vật phản diện 16

Đã tìm ra cách thì Tiền Thiển cứ thế mà làm theo, đầu tiên tách một bầy nhỏ Phệ Đằng Thử ra, sau đó giết từng chút một. Sự thật chứng minh, con người là sinh vật có năng lực thích ứng cực mạnh, chỉ cần bị ép tới mức nào đó, chuyện gì cũng có thể làm quen, bao gồm cả giết chóc. Theo thời gian, Tiền Thiển từ từ giết chuột thành thạo, từ lúc bắt đầu giết một lần mười con biến thành một lần có thể giết hai mươi, ba mươi con, gần như hiệu suất tăng gấp đôi. Dù như vậy, đợi khi Tiền Thiển giải quyết hết đám Phệ Đằng Thử đã là trưa hôm sau. Giết chết con Phệ Đằng Thử cuối cùng, cô quăng linh kiếm, lăn ra đất thở hồng hộc không buồn nhúc nhích. Cả người cô đều là vết thương Phệ Đằng Thử gây ra, bị mồ hôi thấm vào đau tới chết lặng. Nhưng giờ cô không lo được vết thương trên người, thật sự là quá mệt rồi!

Một ngày một đêm trôi qua, Lục Phù Diêu vẫn ngoài quan sát. Không đến giúp, cũng không nghỉ ngơi, cứ nhìn chằm chằm Tiền Thiển bị thương, giết chuột, lại bị thương, lại giết chuột. Lần đầu linh lực Tiền Thiển hao hết, Lục Phù Diêu trơ mắt nhìn một đám chuột nhào lên người cô, gặm cô thành cả người be bét máu thịt. Hắn cứ đứng yên bất động cho tới khi Tiền Thiển giết chết con cuối cùng.

Lục Phù Diêu đi tới cẩn thận kéo Tiền Thiển đang lăn ra đất, cẩn thận kiểm tra từng vết thương của cô rồi vỗ nhẹ lên trán cô, nói: "Ngươi sẽ trở thành một kiếm tu xuất sắc, giờ nghỉ ngơi đi, ta sẽ chữa thương cho ngươi.."

Tiền Thiển ngủ thiếp đi. Thật ra cô là tu sĩ, hẳn nên đả tọa khôi phục linh lực, nhưng không có tiết tháo gì đã lăn ra ngủ. Một giấc này không biết ngủ đến lúc nào. Khi Tiền Thiển tỉnh lại, cô đang bị Lục Phù Diêu kéo ngồi dưới tàng cây, Tiền Thiển vừa mở mắt đã đụng ngay cặp đào căng mọng trước ngực Lục Phù Diêu. Vóc người này thật khiến không biết bao nam nhân thương nhớ đây! Tiền Thiển nhìn ngực Lục Phù Diêu rồi âm thầm chậc lưỡi. Một đại mỹ nhân cực phẩm thế, dáng người mê hồn như vậy, bên trong lại là đàn ông, quá tiếc mà..

"Tỉnh rồi?" Tiền Thiển vừa mở mắt, Lục Phù Diêu đã phát hiện: "Tỉnh rồi thì ngồi lên đi." Giọng điệu Lục Phù Diêu lạnh nhạt.

Tiền Thiển ngồi dậy, cúi đầu nhìn cánh tay mình, phát hiện trên người không còn vết thương nào, hoàn hảo như lúc đầu. Tu Chân Giới thật sự quá thần kỳ rồi! Tiền Thiển thầm cảm thán trong lòng. Cô không hề biết vì đám vết thương ngoài da này, Lục Phù Diêu đã dùng tới đan dược chữa thương phẩm. Theo lý chỉ cần còn lại một hơi thở là đan dược chữa thương thượng phẩm sẽ cứu được về. Loại đan dược nghịch thiên như thế bị Lục Phù Diêu lãng phí dùng trị mấy vết thương bị chuột cắn của Tiền Thiển, hành vi này để ai nhìn thấy cũng phải cảm thán phung phí của trời.

"Sư thúc tổ, giờ chúng ta đi đâu?" Tiền Thiển nghĩ nghĩ, cô đã giết yêu thú, có thể rời Đạm Vân Sơn rồi đó. Nhưng cô quá ngây thơ rồi! Sau khi Lục Phù Diêu thấy cô ăn xong hai viên Tích Cốc đan thì quay người ném tiếp cô vào bầy rắn..

ahihi chứ! Ngay cả thời gian chuẩn bị tâm lý cũng không có! May mà chị đây không sợ bò sát đấy, Tiền Thiển căm giận bất bình phàn nàn.

Hỏa Văn Xà lợi hại hơn chuột nhiều, nhưng may là không có độc. Tiền Thiển bỏ ra hơn bốn ngày mới giết sạch một ổ Hỏa Văn Xà, bị thương còn nặng hơn lúc giết chuột. Lục Phù Diêu ôm cô ra từ ổ rắn, vừa mắng cô đần vừa dịu dàng chữa thương cho cô.

Khoảng thời gian này, khi chữa thương Lục đại mỹ nữ mới lộ ra chút dịu dàng, vết thương của Tiền Thiển vừa tốt lên, hắn ta lại lật mặt ném cô vào ổ nhện..

Cứ thế nửa năm, thời gian ăn khổ của Tiền Thiển tuần hoàn vô hạn, bị ném vào đàn yêu thú, bị thương, được chữa thương, lại bị ném vào đàn yêu thú rồi tiếp tục bị thương.. Càng khiêu chiến ranh giới cuối cùng chính là, yêu thú Lục Phù Diêu tìm tới ngày càng có ngoại hình kinh hãi. Mấy dạng như rắn nhện còn nói được, nhưng cóc ba đầu là con hàng gì? Không biết hắn lôi đâu ra một đám yêu thú cấp thấp hình dạng đặc sặc để Tiền Thiển đến giết.

Nửa năm sau, Tiền Thiển ngày càng ít bị thương hơn, đã có thể giết yêu thú kỳ dị mà mặt mày bình thản như cắt thịt. Cô chính thức trở thành một kiếm tu, tiến giai trong chiến đấu, giờ đã là tu vi tầng 4.

Nửa năm qua, Tiền Thiển đã có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, khi đối đầu hai con Tật Phong Lang cũng không hề hoảng loạn, vừa chạy vừa đánh, mài chết nó từng chút một. Thế này cũng coi như vượt cấp chiến đấu đúng không? Nghĩ tới đây, Tiền Thiển vô cùng đắc ý.

Tiền Thiển một mình lượn lờ bên ngoài Đạm Vân Sơn, trong phạm vi nhất định, Lục Phù Diêu đã không luôn luôn phải để mắt tới cô. Cơ bản yêu thú trong khoảng này cô có thể ứng phó. Cô túm một con Vân Đề Thỏ, thành thạo một chiêu mất mạng, sau đó mổ bụng, lột được bộ da hoàn chỉnh, còn tiện thưởng thức: "Bộ lông hôm nay thật đẹp, tiếc là không đáng tiền."

Tiền Thiển túm con thỏ trần trùng trục đi tìm Lục Phù Diêu: "Sư thúc tổ, hôm nay chúng ta ăn thịt thỏ nướng nhé?"

"Được." Lục Phù Diêu gật gật đầu, đưa tay nhận con thỏ từ tay Tiền Thiển cầm tới suối rửa sạch, bắt đầu dùng linh lực nhóm lửa đưa thịt thỏ nướng cho Tiền Thiển.

Lục Phù Diêu vừa lật thỏ trong tay, vừa chú ý độ lửa, không quên nói với Tiền Thiển: "Tiểu Thiển, mai chúng ta rời khỏi đây."

"Ồ, được ạ, đi đâu?" Tiền Thiển không quan tâm lắm, dù sao Lục Phù Diêu đi đâu thì cô đi đó.

"Ta muốn tìm nơi bế quan, nhanh chóng củng cố tu vi, giết kẻ trên Kiếm Phong báo thù." Lục Phù Diêu cũng đáp đầy tùy ý: "Giết hắn xong ta đi luyện chế một nhục thân khác là chúng ta có thể sống tiêu diêu tự tại."

"Hả?" Tiền Thiển giật mình quay đầu: "Sư thúc tổ ngài định giết vị trên Kiếm Phong báo thù ư?"

Lục Phù Diêu cười xùy: "Đương nhiên, thù đoạt nhục thân có khác gì thù giết người thân ta, còn chưa nói, hắn sống ngày nào, chúng ta khó an ổn ngày đó."

"Nhưng chắc hẳn tu vi hắn rất cao, nếu không sao thành công cướp được nhục thể của ngài chứ." Tiền Thiển nhọc cả lòng, nữ chính muốn giết nam chính, vậy có phải nữ chính biến thành nhân vật phản diện rồi không? Diễn viên quần chúng như cô ở cạnh nữ chính, cũng theo đó biến thành nhân vật phản diện?

Ơ? Từ nhân vật quần chúng biến thành phản diện, từ người qua đường lên thành tùy tùng Boss, hình như cô thăng chức này! Nói như là cô đã rất cố gắng đấy..

"7788, nữ chính giả nhà chúng ta muốn giết nam chính, hình như ta thăng chức từ nhân vật qua đường thành vai phản diện.." Tiền Thiển không biết nên buồn hay nên vui.

"Ha ha.. Ta biết sẽ có một ngày này mà.." 7788 vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc: "Tiêu Đồng Phong bản gốc mà không chết thì kiểu gì cũng có ngày đối đầu với nam chính. May là lúc này có nguyên nhân rõ ràng, chúng ta không phải cõng nồi, nếu không xong thật luôn!"

"Cũng đúng! Tiêu Đồng Phong gốc không chết, đương nhiên sẽ thành tử thù với nam chính hiện tại, sớm muộn gì cũng phải đối đầu. Vậy mi nói tình huống hiện tại xem, nam chính gặp Lục Phù Diêu giả hiện giờ vẫn theo đuổi không buông chứ? Vậy chẳng phải theo đuổi tới chết luôn?" Tiền Thiển cảm thấy tình huống hiện giờ đã vượt khỏi phạm vi cô và 7788 mong muốn.
 
5,909 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 98: Sư thúc tổ, ta thật sự không muốn làm nhân vật phản diện 17

7788 sắp sầu đến chết luôn rồi: "Sao ta biết được! Nam chính có theo đuổi đến chết hay không, chúng ta cũng không quản nổi. Ta cảm thấy khi chúng ta trở về có thể xin bồi thường việc nhiệm vụ thăng cấp! Tình huống phức tạp thế này đâu phải thứ tổ diễn viên quần chúng ứng phó được! Lần này hại chết chúng ta rồi!"

"Này.." Tiền Thiển do dự một giây: "Nói như vậy, đằng ấy không có ý kiến khi ta thăng chức thành nhân vật phản diện?"

"Hừ! Ý kiến thì làm được cái gì!" 7788 khó chịu: "Cô ăn no rửng mỡ đi lập ngôn thệ với Lục Phù Diêu, giờ hai người bị buộc chung một chỗ, không theo làm nhân vật phản diện, chẳng lẽ tự tử à? Ta làm gì được đâu!"

"Ha ha ha, thật ra ta muốn hỏi cái này.." Tiền Thiển cười làm lành: "7788, mi tính xem, giờ ta đã đổi nghề thành nhân vật phản diện, mi cũng không phản đối, nghĩa là chuyện nhân vật phản diện đối đầu với nam chính là chuyện hiển nhiên phải không? Hoặc nói, giờ ta có thể đoạt bàn tay vàng rồi?"

"ahihi Tiền Xuyến Tử! Quả nhiên cô là Tiền Xuyến Tử! Tôi đang thắc mắc sao cô cười man rợ thế, thì ra ủ mưu chỗ này!" 7788 lại bắt đầu oa oa kêu to: "Cô nói xem sao cô tham thế hả! Của hời nào cô cũng muốn chiếm à! Túm được Thần thú là bắt đầu nhớ thương những thứ khác của nam chính hả? Cái gì cũng muốn ăn, không sợ ăn đến vỡ bụng à!"

"Giờ ta là nhân vật phản diện đó." Tiền Thiển tỏ vẻ đương nhiên: "Nhân vật phản diện ăn chặn bàn tay vàng của nam chính là chuyện thường ở huyện mà. Hơn nữa đám bảo vật công pháp đó đâu khắc tên nam chính, sao nhân vật phản diện chúng ta không thể cầm chứ? Chẳng phải mi bảo ta học tập cho giỏi sao? Công pháp ngon đều trong tay nam chính, ta học bằng hy vọng ấy."

"Cô! Cô là đồ tham tài! Đừng hòng viện lý do!" 7788 tức giận đến nói năng lộn xộn: "Bảo cô khí vận không đủ, cô còn tìm đường chết!"

"Vậy nên ta mới tìm mi nghĩ cách nè! Ngày ngày mi đều tự nhận là hệ thống không gì không làm được cơ mà." Tiền Thiển vặn lại 7788.

"Hừ!" 7788 kiêu ngạo ngẩng đầu một cái, đương nhiên nó là hệ thống lợi hại: "Hiện ở loại tình huống này, chỉ có thể nghĩ biện pháp cướp hào quang của nam chính xuyên không để xem ý thức thế giới có tạo ra một nam chính mới không. Không cướp được thì còn lâu hai người mới giết được hắn, vì hắn được ý thức thế giới bảo vệ. Nhưng dù sao đây cũng là thế giới tự do, giờ tình huống hỗn loạn, có nhân vật chính mới xuất hiện cũng không lạ."

"Vậy nên giờ làm sao, có đoạt bàn tay vàng không?" Tiền Thiển quan tâm nhất chính là đám bàn tay vàng của nam chính, nếu hàng loạt công pháp bảo vật đều vào tay nam chính ngựa giống thì càng khó giết hơn.

"Đoạt bàn tay vàng để Lục Phù Diêu làm, cô có thể dẫn đường, nhớ là chỉ nhìn chứ không cầm, nếu anh ta không chủ động tặng thì cô nhất định đừng chạm đến." 7788 dặn dò Tiền Thiển: "Hơn nữa, trước khi tất cả mọi thứ vào tay, Lục Phù Diêu không thể luyện chế lại nhục thân, chúng ta phải giữ lại một đệ nhất nữ chính" còn sống "để lừa gạt ý thức thế giới."

"Hiểu rồi!" Tiền Thiển cười hì hì, một vài lúc 7788 vẫn rất đáng tin cậy.

Lục Phù Diêu nhìn Tiền Thiển cười ngây ngốc, tò mò hỏi: "Đang cười gì thế? Tranh thủ thời gian ăn đi."

"Sư thúc tổ," Tiền Thiển bỗng ngẩng đầu chăm chú nhìn Lục Phù Diêu: "Sao ngài luôn để ta dùng linh kiếm bản mệnh của ngài vậy? Chẳng may ta không cẩn thận làm hư hại linh kiếm thì ngài sẽ bị thương."

"Không cho ngươi dùng chẳng lẽ để lại cho gã trên Kiếm Phong? Ngươi ghét nó à?" Lục Phù Diêu nghiêng đầu nhìn cô: "Ta có vũ khí khác rồi, ngươi cứ dùng cái này trước đi. Đợi sau này rảnh ta sẽ luyện chế một thanh kiếm thích hợp với ngươi."

"Ta không có ý này." Tiền Thiển lắc đầu: "Giờ sư thúc tổ ngài có kiếm vừa tay chưa? Hai chúng ta chỉ có một linh kiếm bản mệnh. Vũ khí bản mệnh nên ôn dưỡng ở đan điền chứ ngày ngày cầm ra ngoài không an toàn lắm."

Lục Phù Diêu nhíu mày: "Ta không muốn dùng thân thể này nuôi kiếm của ta, chờ ta luyện chế lại nhục thân rồi nói sau. Thân thể nữ nhân này ta sẽ không dùng lâu, việc gì phải vấy bẩn linh kiếm của ta."

Hắn cúi đầu mở nhẫn trữ vật: "Trước đó ta có thu thập được vài cái linh kiếm, nhưng loại hợp với ta khá ít, cũng không tiện tay. Tu vi của ngươi thì quá thấp, một vài loại không dùng được. Ngươi dùng linh kiếm bản mệnh của ta, ta có thể giúp ngươi áp chế để nó không phản kháng quá mức."

Vậy là rõ trừ linh kiếm bản mệnh Lục Phù Diêu không còn vũ khí nào vừa tay! Tiền Thiển vui vẻ. Cô lấm lét xích lại gần Lục Phù Diêu: "Sư thúc tổ, lúc ngài ở Kiếm Phong có nghe tin đồn về Kiếm Trủng ở Diệu Linh Tông không? Thấy bảo bên trong có thần kiếm, không biết phải hay không!"

"Nghe rồi, không đáng tin, nếu có thần kiếm thật thì sao tông môn để nó ở Kiếm Trủng chứ. Theo tính tình Nhâm chưởng môn, sợ rằng dù đào sâu ba thước cũng phải tìm bằng được." Lục Phù Diêu khẽ lắc đầu.

"Không phải đâu sư thúc tổ, ta nghe nói thần kiếm đều có kiếm linh, kiếm mở linh trí sao dễ bị chưởng môn tìm được chứ, chúng ta đi thử vận khí một chút nhé? Ngài là đệ nhất thiên tài kiếm tu, không chừng tìm thấy thì sao." Tiền Thiển kéo tay áo Lục Phù Diêu lắc lắc.

"Ngươi tín nhiệm ta như vậy?" Lục Phù Diêu nhéo nhéo mũi cô.

"Đương nhiên, ngài là sư thúc tổ mà! Là thiên tài mấy vạn năm mới có!" Tiền Thiển ra sức gật đầu.

"Được, vậy chúng ta đi xem một chút." Bị Tiền Thiển lắc lắc nịnh bợ, Lục Phù Diêu lại không tiết tháo đồng ý, gác chuyện bế quan sang một bên.

Nghe Lục Phù Diêu đồng ý, Tiền Thiển ngoác miệng cười, cô biết, sợ rằng thần kiếm của gã ngựa giống sẽ không còn, ha ha ha! Lục Phù Diêu ra tay, gạo xay ra cám!

Lục Phù Diêu cười nhẹ, kéo vai Tiền Thiển, ấn đầu cô xuống để Tiền Thiển dựa vào người hắn. Có lẽ vì hiện giờ vẻ ngoài của Lục Phù Diêu là nữ, dáng người lại cực đẹp nên Tiền Thiển không bài xích vài cử chỉ thân mật của hắn, bình thường nắm tay hay dựa vào nhau cô đều thoải mái. Giống như ở cùng chỗ với mấy chị em gái lúc đi học thôi, kéo tay ôm ấp các thứ cô đều không từ chối.

Sau khi đến thế giới Tu Chân Tiền Thiển mới phát hiện thì ra mình còn có thuộc tính nhan cẩu M, mỗi lần thấy Lục Phù Diêu với gương mặt xinh đẹp, cả người đều toát lên khí chất ngự tỷ dạy dỗ cô, Tiền Thiển đều sáng mắt, thoáng cái đã chết mê chết mệt.

Tiền Thiển cảm thấy, nhất định là vì khuôn mặt xinh đẹp của Lục Phù Diêu có lực sát thương quá mạnh! Trước đó cô đều đã thấy nam nữ chính là tuấn nam mỹ nữ vô cùng bổ mắt, nhưng không mê mệt vai chính tới cấp độ này. Phân tích nguyên nhân, có lẽ vì giá trị nhan sắc của họ kém xa Lục Phù Diêu. Tiền Thiển không khỏi nghĩ tới ông xã Đường Ngự, may mà cô là thẳng nữ, còn là phụ nữ đã lập gia đình. Nếu không dễ bị Lục Phù Diêu uốn cong luôn.. Tiền Thiển ngốc nghếch không kịp phản ứng, con hàng Lục Phù Diêu này bên trong vốn là nam nhân đội lốt, còn khuya mới có chuyện cong được..
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back