You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser.
Bạn được
mailenguyen mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm
vào đây để đăng ký.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 40: Sinh Vấn uống say
* * *
Xung vong vẫn có người rầu
Vấn nâng vài chén tiêu sầu bơ vơ.
Quay về quá khứ vài giờ
Chương Lâm, Sinh Vấn đón chờ tin vui
Tin Xung bị giết dập vùi
Bởi nàng nữ tướng tên Bùi Lục Xuân
Nghe như sét đánh rần rần
Cái tên Vấn nhớ nghìn tuần không quên.
Chương Lâm không biết tâu lên:
"Chủ công chú ý cái tên tướng này
Họ Bùi danh nổi gần đây
Chính, khôn, võ, mị đủ đầy bản thân
Cứu vua xứng đáng trung thần
Có tài có đức được dân tôn sùng
Về sau ắt phải đấu cùng
Đừng khinh phận nữ biết dùng chỉ kim."
Trông xa, Sinh Vấn lặng im
Bề ngoài yên tĩnh, bên trong nổ bùng
Bao lâu mới được trùng phùng
Nhưng trong hoàn cảnh tiêu tùng một bên
Vấn cầm chén rượu nâng lên
Một, hai, ba hớp, hồn trên mây ngàn.
Vấn đời, sao sống khó nhàn
Đi vài ba bước phải than một lần
Tìm đâu ra chốn yên thân
Sáng chăm vườn ruộng chiều cần đi câu
Gió mưa thổi mát dãi dầu
Cạnh bên tri kỉ đêm thâu ấm tình.
Cơn say dồn dập thần kinh
Lăn đùng ra ngủ, bất bình.. nằm mơ.
Hồ yên mây trắng nên thơ
Cớ sao trời quát bất ngờ đại phong
Vai mang gánh nặng chủ công
Tiền tài danh vọng vốn không lợi gì
Thay vì làm lễ vu quy
Rước nàng cùng sống đến khi bạc đầu
Thì giờ gói gọn trong câu:
Một còn một mất, sớm lâu, mai này.
Ước gì mãi ở cơn say
Mơ tròn một giấc nơi đây có nàng.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 41: Vấn thăm dò Lâm
* * *
Tiếc là sự thật bẽ bàng
Sớm mai tỉnh dậy bàng hoàng chưa thôi
Lâm vào lại báo tin tồi:
"Lục Xuân chinh phạt nhắm mồi Thuận Ninh
Mang danh phò chúa Quang Minh
Quan quân dân chúng linh đình quỳ chân
Khúc ca chiến thắng vang ngân
Ngày càng hưng phấn tinh thần vút cao
Chủ công kế sách thế nào
Cứ đà Xuân sẽ sớm vào kinh đô."
Bỗng dưng Vấn muốn hồ đồ
Trán kia ướt sũng đẫm mồ đẫm hôi
Nhẹ nhàng bẽn lẽn cất lời
Thăm dò ý kiến của người Chương Lâm:
"Nghĩ xem há có sai lầm
Vua về ngai chúa có nhầm chi đâu?
Vốn rằng họ Lạc từ đầu
Dựng xây non nước nhiệm mầu giang sơn
Đã qua bể khổ vai sờn
Quang Minh chín chắn hẳn hơn trước nhiều
Dân lành ai muốn tiêu điều
Hay tin vương tốt biết điều nghiêng theo
Cờ ta phấp phới hiệp hào
Nhưng khi phản chúa kiểu nào còn giương?
Rồi đây quy chụp bốn phương
Vũ Sinh Vấn đó là phường phản vua!"
Chương Lâm giật thót phân bua:
"Chủ công xin hãy đừng đùa tôi e
Lời ngài răn dạy tôi nghe
Sai đâu đi đó trưa hè đêm đông
Tử sinh nguyện vẫn một lòng
Chống thiên chọi địa trảm phong chém hà
Tuyệt nhiên không tiếng kêu ca
Chẳng chi phải sợ hoàng gia hùng cường!"
Chương Lâm khí thế phi thường
Xứng danh mãnh tướng can trường hiên ngang
Chứng minh tâm dạ đàng hoàng
Sẽ không quỳ trước ngai vàng Lạc Vương
Tuy nhiên Vấn suýt xỉu ngang
Đâu ai thấu nỗi lòng chàng đớn đau
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 42: Tàn dư họ Đỗ
* * *
Ba quân quyết chí trước sau
Trong khi Vấn muốn cúi đầu quỳ chân
Tránh cho tổ quốc chia phân
Toàn dân toàn lính đều gần bình yên
Và còn được phúc đoàn viên
Nắm tay tình ái hàn huyên triệu từ
Cớ sao thời thế khước từ
Lý tình khác hướng chần chừ chơi vơi
Tơ duyên đứt đoạn nửa vời
Người ơi ta nợ một đời yêu đương!
Bụi bay gió nổi Tây phương
Tàn dư họ Đỗ dặm trường thoát thân
Tránh xa "lưỡi hãi" Lục Xuân
Vung ngang xẹt dọc phản thần không tha
Hưng Yên Phù Liệt xông pha
Thuận Ninh trả chủ tiến qua Hoa Bình
Đón vua về lại cung đình
Quốc gia liệu sắp yên bình rồi chăng?
Đoàn quân phò chúa băng băng
Thâu đây tóm đó hất phăng mọi thù.
Đỗ Xung chẳng phải thầy tu
Có thê có thiếp vù vù chục con
Khi cha vong mạng chẳng còn
Thân trai hài tử muốn tròn dở dang
Hai thằng Đỗ Khánh - Đỗ Khang
May thay sự sống vẫn đang an lành
Bàn nhau tính kế tinh ranh
Sớm mai khác hướng phải đành chia tay
Người ra Bắc, kẻ qua Tây
Muốn nhờ ngoại tộc đến giày xéo ta.
Phía Tây Liêm quốc ở xa
Nhưng luôn rình rập để mà xâm lăng.
Bắc phương nước Mãnh hung hăng
Cho nơi đất Lạc khăng khăng của mình
Xa xưa lắm lúc chiến chinh
Đưa quân chiếm lấn thình lình thành công
Nhưng nhờ dân-chúa đồng lòng
Đáng lui giặc ác, dưới sông trên bờ.
Bây giờ lại có bất ngờ
Có tên Đỗ Khánh sang nhờ mượn quân.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 43: Quân xâm lược hành động
* * *
Thế là có cớ động chân
Để thêm lần nữa lấy phần "đất xưa."
Suốt ngày trông ngóng chờ mưa
Sống trong nắng ấm nhưng ưa bão bùng
Đoàn quân tiếng trống lùng bùng
Nghe như tiếng sấm chớp đùng inh tai!
Tiến Nam đường hãy còn dài
Vậy vua, Xuân, Vấn đã vai sẵn sàng?
Trời thu ráng mỡ gà vàng
Bão từ phương Bắc sắp sang biên thùy.
Nước Liêm cũng vội ra uy
Sai người giỏi nhất chỉ huy lên đường
Vượt rừng vượt núi vượt sương
Lòng tham thúc đẩy dặm trường cũng qua.
Chuyển về thành Ái phồn hoa
Tin về ngoại tặc đã loa lan truyền
Lầu cao gác lớn vững kiềng
Vậy mà Vấn vẫn ưu phiền điều chi?
Chén trà rót sẵn còn ì
Bánh bao đã nguội, lầm lì đăm chiêu.
Sợ rằng Vẫn nghĩ quá nhiều
Đầu bù tóc rối rồi tiêu tinh thần
Song Lan quyết định đích thân
Tiến vào trong phủ phân vân chuyện trò.
"Chủ công xin bớt âu lo
Chàng xanh xao lắm, gầy gò đáng e
Nếu mang tâm sự nặng đè
Không chê xin nói tôi nghe cùng chàng
Biết đâu sẽ thấy nhẹ nhàng
Đừng nên ôm nỗi hoang mang một mình."
Vấn thầm cảm tạ ý tình
Nhưng suy tư ấy biết trình sao đây?
Thế đành nhè nhẹ xua tay
Ngẩng đầu lắc lắc, mắt cay nuốt vào.
Lan không nói tiếp lời nào
Dần lùi lại chút phía sau nhìn chàng
Thật buồn cảm xúc của nàng
La bàn chỉ mãi Bắc đàng hướng kim
Tình yêu chỉ giữ trong tim
Tiếng kèn chúc phúc im lìm tháng năm.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 44: Thư gửi chàng Vấn
* * *
Không gian cứ thế trầm ngâm
Đến khi có kẻ tay cầm lá thư
Bảo rằng chấp bút vài từ
Gửi cho ngài Vấn tâm tư lòng mình
Ban đầu Vấn chỉ làm thinh
Sau cùng vẫn đọc thư tình ai trao
Những lời lắng đọng ngọt ngào
Như mang lòng dạ đặt vào trong câu:
"Hỡi chàng Sinh Vấn Ái Châu
Nhớ chăng lời hứa rước dâu họ Bùi
Bao năm chờ đợi ngậm ngùi
Chữ duyên chữ nợ nên vui hay buồn?
Mặc mai nắng gắt mưa tuôn
Hẹn nhau chốn cũ nói muôn vạn lời."
Lăn dài nước mắt Vấn rơi
Dáng người năm ấy đứng nơi ngày nào
Bỗng dưng bụng đói cồn cào
Ăn cho thật khoẻ để chào nàng Xuân.
Gặp nhau lúc nước chia phân
Nhưng tình cảm đó khắp trần bất ngăn.
Mặt hồ sóng nhỏ lăn tăn
Trời thương duyên đẹp cho dằn nhàn phong
Bước chân hồi hộp trong lòng
Tâm can háo hức ngóng trông dáng nàng
Xuân từ phía ấy bước sang
Vừa trao ánh mắt vội vàng đắm say
Đã không gặp suốt lâu nay
Trưởng thành vẫn nhận ra ngay duyên thề
Ôm chầm hơi ấm gần kề
Bao lời muốn nói hóa về hư không
Trời mây tô điểm chút hồng
Hoàng hôn lãng mạn làm phông làm nền.
Mãi khi giọng nghẹn cất lên:
"Chàng ơi, có lẽ không nên thế này!
Em là nữ tướng lâu nay
Giúp Vua diệt giặc dựng xây yên bình
Cớ sao chàng chống Quang Minh
Để giờ hai đứa cảm tình trớ trêu?"
Trầm ngâm Sinh Vấn buồn thiu
Tay ôm bất giác chặt eo nhân tình.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 45: Tâm sự sao bao ngày gặp lại
* * *
Hồi lâu mới phá lặng thinh:
"Xin cho ta hỏi sự tình chưa thông.
Sao nàng liều lĩnh cuồng ngông
Sống nơi phía Bắc dám vòng về Nam
Biết rằng thân nữ bất phàm
Nhưng nàng không sợ ta giam nàng à?"
Lục Xuân nũng nịu thật thà:
"Vì em thề nguyện thiết tha với chàng
Dẫu cho ác tặc ngang tàng
Đa thê đa thiếp cũng sang trao mình
Nếu nay gặp nạn tử hình
Cũng không hối tiếc vì tình đã trao.
Nhưng niềm tin tưởng dồi dào
Mặc lời đồn thổi ra vào xấu xa
Tin chàng Sinh Vấn của ta
Quang minh lỗi lạc như là Vân Tiên."
Xuân khen khiến Vấn ngại liền
Giấu che mặt đỏ, tự nhiên khẽ cười
Từ khi lãnh đạo bao người
Đã lâu không được vui tươi thế này
Tình yêu cứ thế đắm say
Quyện hòa cảm xúc bổng bay nồng nàn.
Hoàng hôn đẹp đẽ cũng tàn
Vấn bèn quyết định thở than thật lòng:
"Xuân ơi, nàng có nhớ không
Khi xưa gặp nạn hai dòng chia xa?
Cũng do đương đế mà ra
Không tròn phận mệnh, quốc gia bộn bề
Khắp nơi bá tánh thảm thê
Thế nên nổi dậy đề huề nghĩa quân
Vô tình ta được lòng dân
Được tin tưởng sẽ khai tân thời kỳ
Ta nào muốn đấu tranh chi
Lỡ mang trách nhiệm nặng ghì trên vai
Thế gian máu đổ hàng dài
Thế gian tiếng thét bi ai còn gầm
Nỡ đành vứt bỏ âm thầm
Thì bao dân tín bổng trầm đáp sao?"
Lời đồn tâng bốc Vấn cao
Đến đây thì cũng nghẹn ngào lệ rơi.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 46: Tính toán của Xuân
* * *
Hiểu lòng Sinh Vấn rối bời
Lục Xuân ôm chặt không rời một phân
Mũi nàng thút thít vài lần
Lặng thầm suy nghĩ phân vân giúp chàng
Mỉm cười hôn má nhẹ nhàng
Chàng đương xấu hổ khẽ khàng lắng nghe
"Chàng ơi, đất nước chia phe
Liên hồi khắc xuất thân tre trăm rời
Giúp cho ngoại tộc gặp thời
Đang mang dầu hỏa sang chơi đốt nhà
Thôi thì chuyện của hai ta
Tạm thời gác lại chờ qua họa gần
Bây giờ em tính cho cân
Vua lo Mãnh Bắc, anh phần Liêm Tây
Hai phe quyết chí đánh bay
Đánh cho giặc rõ đất này tộc ai
Biết đâu gắn kết kề vai
Thứ tha quá khứ, tương lai hòa bình
Tiếp sau duyên nợ chúng mình
Lấy làm cái cớ linh đình quốc gia."
Đường đi nước bước nghe qua
Hợp tình hợp lý để mà thuận theo.
Ba ngày sau thoáng cái vèo
Giặc tràn phía Bắc làng nghèo biên cương
Chúng đinh ninh lúc sớm sương
Sẽ xong chiếm được Vĩnh Tường mà thôi
Ngờ đâu qua tận trưa rồi
Cổng thành chẳng thấy thấp còi mập cao
Ngoại ô gặp phải lời chào
Của dân chúng chốn núi cao rừng dày
Họ cùng chung sức hăng say
Chỗ kia du kích, chỗ này bẫy giăng
Khiến cho quân địch thiên thăng
Chết đi tự nhủ hỏi rằng: "Sợ chưa?"
Tuy nhiên phe Mãnh chả vừa
Ỷ người đông đúc đốt thưa cả rừng
Nên khi trời lặn đỏ hừng
Vĩnh Tường tiếp đón quỷ sừng ác ma
Giết người hơn giết vịt gà
Bàn chân giẫm máu trẻ già dân Nam.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 47: Chiến trận phía Bắc
* * *
Mỗi thân xác ngã trong giàm
Khiến cho tướng địch rộng hàm cười to
Lúc này vang tiếng reo hò
Quân triều đình đến tiếp cho Vĩnh Tường
Dẫn đầu thân nữ phi thường
Một đòn chém hạ tướng đương giễu cười
Lục Xuân bé nhỏ con ngươi
Bùng cơn thịnh nộ, thân người sức long
Cùng bao dân-lính đồng lòng
Truy cùng giết tận lũ không tính người
Mãnh quân kinh chín hãi mười
Rồi nằm bẹp xuống chết tươi vạn thằng
Lạc quân tiếp tục băng băng
Đẩy lui địch khỏi đồng bằng Phương Nam.
Bên kia biên giới càm ràm
Thua nên điên tiết nhưng làm gì hơn.
Mấy ngày sau chẳng ngưng hờn
Bèn toan tính kế để vờn Lục Xuân
Chúng chia mấy chục đội quân
Tấn công lẻ tẻ quấy dân phá làng
Rẫy nương thì đốt tan hoang
Gạo khoai có sẵn thì mang về dùng
Gặp người đao sắt cứ vung
Tạo cơn hỗn loạn ở vùng cửa biên.
Quân Nam nghe báo giận liền
Kéo nhau đi đánh lũ điên hại người
Kẻ thù mỗi đội khoảng mười
Siêng năng cướp bóc rồi cười hả hê
Khi quân Lạc đến cận kề
Chúng liền bỏ chạy nhanh về trại doanh
Dọc đường đặt bẫy xung quanh
Khiến quân truy kích hóa thành xác khô
Trong cơn nóng giận hóa rồ
Trúng đòn quỷ kế xây mồ chôn thân.
Tin truyền lan đến Lục Xuân
Dìm cơn thịnh nộ trầm luân một mình
Ngỡ rằng trận chiến mới tinh
Giặc phương Bắc sẽ lặng thinh nhiều ngày
Đâu ngờ chúng vội ra tay
Mưu tàng kế độc đọa đày nhân gian
Tay Xuân kiên định đập bàn
Sẵn sàng quyết chiến đánh tan Mãnh thù.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 48: Hành quân đường núi
* * *
Vào ngay đêm xuống tối hù
Xuân bày binh lính ở khu Hồi Hồ
Hội quân không tiếng vang hô
Hoàng Liên chân núi lệnh cô rõ ràng:
"Tốc hành dọc núi lên đường
Cùng làm đại sự phi thường với ta
Chông gai nguy hiểm phía xa
Rừng thiêng nước độc quỷ ma rập rình
Nhưng vì dân chúng nước mình
Sẵn sàng vượt khó dẹp bình giặc kia.
Hỡi ba quân, dưới Trăng khuya
Cùng nhau đánh địch hồn lìa khỏi thân!"
Kế Xuân nào có khó lần
Dọc đường trên núi hành quân bất ngờ
Chỉ là khốn khó đang chờ
Biết bao hiểm trở sương mờ thú hung.
Núi rừng rừng núi trùng trùng
Không ngăn khí thế anh hùng Lạc binh
Hai ngày khởi bước hành trình
Hàng trăm binh lính hi sinh bên đường
Ngại đâu dạo chốn thiên đàng
Tiếc rằng không kéo giặc càng đi theo.
Bao nhiêu trở ngại hiểm nghèo
Cuối cùng đã bị họ trèo vượt qua
Trên cao nhìn phía xa xa
Thấy doanh trại địch canh ba giờ dần
Ác ôn đang ở rất gần
Mắt ai cũng chứa bao ngần hờn căm
Toàn quân chẳng muốn ngồi nằm
Muốn ngay lao xuống băm vằm giặc đi
Lục xuân phụ ý quân chi
Nàng hô giết địch trước khi sáng trời!
Từng binh từng sĩ rã rời
Nhưng chùng chân bước một người cũng không.
Lửa bùng trại địch rực hồng
Kẻ lo toán loạn kẻ xong một đời đời
Tướng quân phe Mãnh cạn lời
Sao mà ngờ được Xuân chơi kiểu liều
Có tên đang ngủ thiu thiu
Tự dưng cái mạng ngã xiêu âm tào.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 49: Phía Tây gặp khó
* * *
Trận này đánh thắng rất mau
Nhưng về thiệt hại tổn hao vô cùng
Sau khi giết giặc cuối cùng
Xuân liền ra lệnh lính cùng người dân
Tạo ra biên giới vệ thân
Tường rào gai nhọn để ngăn Bắc thù
Nếu như đến một mùa thu
Mãnh quân lại ý vù vù xâm lăng
Thấy đây rào chắc bẫy giăng
Sẽ lui quân lính nghĩ rằng không nên
Chẳng may ý định vững bền
Quyết tâm xâm phạm đất bên Nam này
Thì liền phải chịu trật trầy
Giặc quân hao tổn mạng bay ít nhiều.
Công trình thuận lợi xây đều
Dân quân ai nấy chẳng kêu phiền lòng.
Phương Bắc chiến trận đã xong
Tạm yên bờ cõi giờ vòng về Tây.
Quân Liêm tuy mạnh, chẳng may
Hành quân gặp phải rừng cây phục chờ
Chàng Sinh Vấn tự bao giờ
Cho quân phục sẵn bất ngờ đánh tan
Quân Liêm chết mất mấy ngàn
Dù cho chỉ mới tiến lan biên thùy
Bực mình Liêm tướng nghĩ suy
Rồi sai quân lính đốt đi cả rừng
Núi Trường lửa cháy bừng bừng
Khiến bao Vấn lính đành ngưng cuộc đời
Mất đi lợi thế hơn người
Vấn binh buộc phải tạm thời lui xa
Nhưng Liêm đang thắng được đà
Càng thêm hung hãn đánh qua Thuận Thành
Thuận Dương ngày thức đêm canh
Cố mà tử thủ trước nanh vuốt thù
Vấn nhìn về phía hoang vu
Lòng đương trĩu nặng lù bù tâm can
Cố tìm kế sách chu toàn
Đi đi lại lại vẫn hoàn về không
Bỗng nhiên Nam hướng mà trông
Ở nơi đó có một ông thiên tài.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 50: Vấn tìm kế sách
* * *
Ngày xưa thoải mái ăn mày
Ngao du cùng với Thất Tài thầy tôi
Làm sao quên được đoạn đời
Nhờ thầy dạy dỗ nên người hiện nay.
Chương Lâm được triệu vào ngay
Vấn giao cho việc ở đây giữ thành
Còn chàng sẽ tự vi hành
Kiếm thầy Tài giỏi về nhanh để hầu
Chứa chan hy vọng trong đầu
Về vùng xưa cũ thỉnh cầu hiền sư
Bỗng nhiên có lính vào thưa
Ngay khi Sinh Vấn chỉ vừa đi ra
"Bẩm ngài ở trước cửa nhà
Có tên đói khát kêu la om sòm
Vẻ ngoài dơ bẩn ốm nhom
Nói mang tin báo để ôm thưởng tiền."
Vấn nghe vội chạy ra liền
Tên ăn xin cũng tâu lên sự tình:
"Bẩm ngài chủ tướng anh minh
Có người nhờ vả đến trình chữ hay
Xong xuôi sẽ được thưởng ngay
Gạo cơm tiền bạc chính ngài ban cho."
Vũ Sinh Vấn bỗng reo hò:
"Nói mau, đừng có âu lo về tiền."
Gã ăn xin vội tâu liền:
"Trong ngoài hợp lực, tam biên vây thành."
Ngước đôi mắt ngắm trời xanh
Vẫn như thấy được ngày lành sắp sang
Thưởng cho kẻ đã ghé ngang
Cơm bưng nước rót, tiền vàng vắt hông
Mỉm cười bước lại vào trong
Vẻ đầy thư thả thoại trong lòng mình:
"Thầy ơi, ân đức mông mênh
Gặp khi khốn khó thông minh chỉ bày
Xưa nuôi, nay giúp, dạy hay
Thầy ơi, ân đức đời này không quên?"
Quay sang Lâm ở cạnh bên
Lệnh tuôn dõng dạc, ánh nhìn khẩn trương:
"Giả vờ thất bại Thuận Dương
Chia quân ba đội tam phương sẵn sàng.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 51: Dẹp giặc Liêm
* * *
Trong thành đội một cải trang
Giả làm dân chúng vờ đang ưu phiền
Đội hai Nam hạ ngoại miền
Chờ thời cơ đến thì liền tiến công
Đội ba cũng chẳng ở không
Ngược về phía Bắc sẵn lòng xuất quân.
Bọn Liêm khi đã đặt chân
Thuận Dương tất chiếm hẳn hân hoan mừng
Ngay đêm vui tiệc chưa ngưng
Tấn công đồng loạt giết từng giặc Liêm
Chương Lâm tuân lệnh nghị nghiêm
Cho dàn xếp thế gọng kìm Thuận Dương.
Thất Tài đáng bậc phi thường
Giao tranh diễn biến được lường xong xuôi
Giặc Liêm say giấc rượu vui
Cổng thành Nam-Bắc dập vùi hỗn mang
Đồng thời đội một cờ giương
Phá tan phòng thủ cổng tường từ trong
Bàng hoàng quân giặc mạng vong
Chủ quan một chút đi tong một đời
Thái Dương hé đỏ môi cười
Địa Cầu máu đỏ hơn trời bình minh.
Thuận Dương lập lại hòa bình
Người dân cống hiến hết mình phục hưng
Chiến tranh tan tác quá chừng
Thắng thua vinh bại đều bưng hại về.
Vậy nên Nam Bắc phân chia
Giờ đây đến lúc nên tề tựu chung
Tiên Rồng con cháu thiêng hùng
Chứ đâu phải loại đất nung thành hình
Hướng về cuộc sống hòa bình
Này kia no ấm duyên tình thành đôi.
Vũ Sinh Vấn quyết định rồi
Triệu toàn tướng lĩnh tuôn lời xét xem:
"Chúng ta đã đuổi giặc Liêm
Mãnh quân phía Bắc cũng đem bại về
Ta và hoàng thượng đã tề
Sợ chi mà phải nghị huề với vương?"
Lâm tâu:"Chiến trận Thuận Dương
Quân binh hao tổn đã thương vong nhiều.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 52: Đất nước thống nhất
* * *
Nên ngơi nghỉ hết mùa diều
Qua mùa mưa lũ rồi điều hành quân.
Còn giờ thì hãy ân cần
Lo an xã hội chúng dân yên bình."
Thế nhưng Vấn tuyệt đinh ninh
Hô hào chuẩn bị hành trình phản vua
Mặt chàng nghiêm túc chẳng đùa
Đâu ai hay biết chát chua trong lòng.
Chưa đầy một tháng tiến công
Số lần thất bại chất chồng núi cao
Đoàn quân lượng lớn tổn hao
Khiến toàn binh sĩ chợt mau nản lòng
Mịt mù khói bụi xa trông
Cỏ xanh nhuộm sắc màu hồng máu tươi
Quạ kêu trên những xác người
Thất thanh y hệt tiếng cười Diêm Vương.
Hỡi Sinh Vấn có thấy đường
Hàn phong thổi rít thấu xương thân mình
Có chăng đã hết anh minh
Chỉ như tàn bạo chiến chinh hại đời?
Và rồi trận đánh Thanh Oai
Chìm trong biển lửa mạng trôi hướng nào?
Tình hình hỗn loạn theo sau
Cánh đồng đỏ máu, đồi cao xác người
Quân binh sĩ khí hóa lười
Cắm đầu cắm cổ chết tươi ích gì?
Chủ công thì đã chết đi
Tàn dư Sinh Vấn dần quỳ hàng vương
Lục Xuân đánh trận phi thường
Chương Lâm hùng dũng từ cương hóa mềm.
Để rồi đất nước êm đềm
Khắp nơi Lạc quốc ngày đêm an bình
Không còn cảnh tượng chiến chinh
Toàn dân quy thuận Quang Minh đế hoàng
Không còn cảnh tượng tan hoang
An sinh xã hội khoác choàng phồn vinh.
Than ôi! Vẫn có bóng hình
Vẻ ngoài rực rỡ, tâm tình ngổn ngang
Xuân hay tin tức về chàng
Vấn vong mạng sống, lòng nàng cũng vong.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 53: Nỗi buồn người ở lại
* * *
Đành sao duyên nợ vợ chồng
Chàng quên chàng bỏ trôi sông hướng nào
Đêm trăng hứa hẹn rất nhiều
Ta cùng thống nhất mang điều bình an
Tay trong tay sống an nhàn
Chăm rau buổi sáng, ngắm ngàn sao đêm.
Giờ thì mơ ước đã chìm
Sâu nơi ký ức biết tìm nơi đâu
Lục Xuân đau đớn buồn rầu
Không màng chính sự, ngưng hầu Lạc Vương.
Từ quan về đất quê hương
Vườn hồng đóng lối chặn đường đi vô.
Một năm sau cạnh bờ hồ
Xuân không thay đổi vẫn cô đơn tình
Lăn tăn sóng gợn lung linh
Nắng chiều phản chiếu bóng hình bi thương
Bỗng dưng có kẻ qua đường
Ăn mày rách rưới tay giương xin tiền
Hắn rằng: "Xin được làm phiền
Cho vài đồng lẻ thì liền đi ngay
Và còn trình vài chữ hay
Để nàng vơi bớt đắng cay trong lòng."
Lục Xuân xoay mặt thử trông
Lão già lọm khọm môi cong mỉm cười
Tính tình tốt bụng sẵn người
Nàng cho lão hẳn hai mươi lăm đồng
Gã ăn xin nhận tiền xong
Thì liền cười lớn, mắt trông Nam đường:
"Hỡi nàng thiếu nữ hiền lương
Đã xông bao trận chiến trường máu tanh
Vì lo bá tánh an lành
Dẹp yên nội loạn tan tành ngoại xâm
Giờ đây lại chỉ âm thầm
Buồn đau thút thít cả năm luôn rồi!"
Lục Xuân nhỏ nhẹ đáp lời:
"Lão ông có vẻ rõ đời Lục Xuân
Há chăng ẩn ý có phần
Khi mà xuất hiện trước Xuân lúc này?"
Tiếng cười của gã ăn mày
Vẫn đang vang vọng đến mây đen trời:
"Lắng nghe cho kỹ mấy lời
Tự mình ngẫm nghĩ cho vơi ưu phiền
Bắc Nam chia cắt hai miền
Chứa đầy mâu thuẫn suốt liền mấy năm
Bảo rằng hợp lực đồng tâm
Chỉ trong phút chốc liệu cầm khả thi?
Xin thưa, vô lý quá đi!
Vậy nên chỉ có cách duy nhất là:
Chọn làm một kẻ ác ma
Hóa thân tàn bạo tỏ ra hung thần.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 54: Thất Tài lại đưa chỉ điểm
* * *
Liên hồi thực hiện tiến quân
Tiêu hao lực lượng tự dần thoái suy
Mạng mình cũng mặc hiểm nguy
Để làm giọt nước tràn ly cuối cùng
Khiến cho binh tướng nản lòng
Sớm mau nhụt chí tâm lung đầu hàng.
Và xem kết quả rõ ràng
Giang sơn đã thuộc ngai vàng Quang Minh. "
Lục Xuân run rẩy thân mình
Lăn dài giọt nước nỗi mênh mông buồn
Nàng như vỡ nát tâm hồn
Trái tim vốn úa héo hon thêm nhiều
Trách trời ban phận hẩm hiu
Trưởng thành thơ dại cũng đều khổ đau
Lệ nàng cứ thế tuôn trào
Nhưng tên nhếch nhác tiếp trao thêm lời
Lộ mày mặt chính Thất Tài
Giỏi giang thấu hiểu chân tay sự tình:
" Lục Xuân vốn dĩ thông minh
Dùng con tim với thần kinh mà lường
Trận Thanh Oai cạnh núi Trường
Dễ bề hành bước con đường độc cô
Vừa đi vừa hát bô bô
Cũng không ai biết vai trò của y."
Nói xong, Tài cất bước đi
Để lại Xuân đó nghĩ suy một mình
Lệ nàng vẫn chảy lung linh
Giọt pha lê ấy chứa hình bóng anh
Bầu trời bóng tối vây quanh
Chợt bùng tia nắng trong xanh hiền hòa.
223 ❤︎ Bài viết:
108 
Chương 55: Hợp và tan
* * *
Bầy chim hợp tấu ngân nga
Đám cây vườn cỏ nở hoa tô màu
Con tim dao động lao xao
Ánh mắt sáng rực như Sao Kim hành
Dẫu rằng hy vọng mong manh
Nhưng tình yêu hỡi, em dành trọn cho!
Chẳng còn gì để phải lo
Phương Nam tìm kiếm hỏi dò tin anh
Cuối cùng đến một nhà tranh
Vườn rau xanh mướt long lanh bờ hồ
Chàng ngồi ngắm cá nhấp nhô
Mắt đương thờ thẫn đơn cô thẫn thờ
Sống nơi giản dị đơn sơ
Mỗi ngày Bắc hướng bơ vơ nhớ nàng
Và rồi nước mắt hai hàng
Vỡ òa cảm xúc ngỡ ngàng yêu thương
Nhẹ nhàng hoa cỏ tỏa hương
Điểm thêm lãng mạn cho đường tình duyên
Nam tài dũng, nữ thuyền quyên
Trải bao gian khó vượt xuyên khốn cùng
Giờ đây đã được trùng phùng
Thỏa bao mong ước nhớ nhung đong đầy.
Tưởng chừng cứ mãi thế này
Ngờ đâu sớm đến tin cay xé lòng
Tộc người Hoàng Cát ở không
Từ Nam tiến Bắc ý hòng xâm lăng.
Nước nhà lại gặp biến căng
Ổn yên dân chúng vừa tăng lại trùng
Cặp đôi chỉ mới tương phùng
Túp lều ấm áp sắp bùng hàn phong
Hỡi ơi! Ngó xuống mà trông
Khi nào mới được yên lòng bên nhau?
Bùm bùm! Tiếng nổ ào ào
Cơn mưa bom đạn nhanh lao xuống rừng
Trăm năm tái diễn chẳng ngừng
Cung tên súng đạn tiếp bừng tan hoang
Nàng làm y sĩ hậu phương
Chàng tiên phong tiến chiến trường bom rơi.
Tiền duyên có trái mệnh trời?
Người ơi ta nợ nhiều đời yêu đương.
- Hết -