SLPCHPIH

Sự cái cây
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
6266 7
Hạnh phúc á? Mơ đi!

SLPCHPIH

Thể loại: Tình cảm học đường, mơ mộng


53978819427_22df8836c4_o.png

Văn án:

Đời thì thường không giống trong phim truyện đâu. Muốn hạnh phúc á? Mơ đi!

Một cậu con trai lầm lì, ít giao tiếp với xã hội, không có định hướng cho tương lai. Do chẳng học hành đến đâu lại thường xuyên ngủ trên lớp nên bị bọn bạn chọc quê. Vào một khoảnh khắc nhục nhã, cậu ta biện minh rằng mình vừa ngủ vừa học thế rồi để hiện thực hóa điều đó cậu ta đã thực hiện mơ ý thức. Trong giấc mơ, cậu gặp một cô gái hoàn toàn trái ngược với cậu, có lẽ đó là phần con người bị ẩn giấu bấy lâu nay của cậu. Hãy đọc và theo dõi hành trình cô gái ấy giúp cậu thay đổi, hoàn thiện bản thân.

Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Góp Ý Chuyện Cổ Tích Của Tôi - Việt Nam Overnight (dembuon.vn)
 
Chỉnh sửa cuối:
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 1: Gặp gỡ

A, A, A. Tôi vươn vai thức dậy sau giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức theo thói quen. Tôi bị trượt xuống giường bịch . Không cảm thấy đau chút nào, có lẽ mẹ biết tôi sẽ bị trượt nên lót sẵn đệm ở dưới rồi. Tôi thầm cảm ơn mẹ. Uể oải mở cánh cửa, không cần nhìn tôi cũng có thể đi lại được, căn phòng này quá thân quen với tôi rồi. Nhưng tôi tỉnh ngủ khi thấy khung cảnh đằng sau nó. Đó là một cánh đồng cỏ bất tận, nắng và gió kết hợp làm nó như một dải lụa óng ánh đang phất phơ hay những con sóng vỗ vào không trung ào ạt.

Tôi lấy lại ý thức sau khi bị hớp hồn bởi cảnh đẹp kỳ lạ đó. Tại sao tôi lại ở đây? Cánh cửa vẫn còn đó, căn phòng vẫn còn đó nhưng.. Tôi quay lại căn phòng để kiểm tra, quả là không có gì bất thường cả. Tôi đóng mở cửa nhiều lần kết quả vẫn vậy. Vẫn là khung cảnh đẹp đến kì lạ này. Tôi dần nhớ ra điều gì đó. Đúng rồi, có lẽ tôi đang mơ chăng?


****

A, A, A. Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên, cố với lấy chiếc đồng hồ báo thức theo thói quen. Đã sáu rưỡi và tôi từ từ gấp mền lại. Cái gì? Sáu rưỡi rồi. Tôi vội vã chạy xuống nhà kiếm gì đó bỏ bụng để đi học không là muộn mất.

- Mẹ ơi có gì ăn không ạ? – Tôi la lên vội vã. Căn nhà im phăng phắc chẳng có lấy một tiếng động. À, sáng nay bố mẹ tôi đều đi làm sớm như mọi ngày nên tôi mới ngủ đến giờ này. Thôi thì bỏ bữa sáng vậy. Tôi chạy thục mạng đến trường, may mà đủ để sớm hơn lúc bọn sao đỏ đi săn mồi.

Đêm qua tôi thức khuya sáng nay còn bỏ bữa nên đói vô cùng. Cô giáo dường như biết việc đó nên gọi tôi lên bảng đút cho quả trứng ngỗng ăn cầm bụng. Cũng chỉ tại đêm qua đi tham quan mà không học được.

- Vừa học vừa ngủ nó phải khác chúng mày nhỉ? – Thằng Phong ngồi dưới réo lên.

Tôi ngậm ngùi đi về chỗ. Chẳng là tôi hay ngủ gật trong lớp, và liên tục bị cô nhắc nên chúng nó cứ trêu tôi.

- Tao vừa ngủ vừa học chứ bộ. Chúng mày chả biết cái gì hết. Thế mới tiết kiệm được thời gian. – Vì quê quá tôi buột miệng.

Vì vậy tôi tìm thấy cách mơ ý thức. Tôi khá ngạc nhiên vì mình có thể thành công trong lần đầu thử mà không phải làm những công đoạn rườm rà như google đã hướng dẫn. Rồi tôi sẽ cho chúng nó thấy. Tôi lặng lẽ ngồi cho hết bốn tiết còn lại rồi về. Tụi nó sẽ phải chống mắt lên mà xem. Đêm nay tôi ngủ sớm.

Đồng hồ báo thức reo lên, vẫn trong cái ổ của mình, tôi thức dậy. Nhưng đằng sau cánh cửa quen thuộc kia là một thế giới hoàn toàn khác. Khung cảnh vẫn tuyệt đẹp như giấc mơ đêm qua. Chỉ tại hôm qua lo ngắm cảnh không học mà tôi bị ăn trứng ngỗng. Tôi liền bắt tay vào học bài. Nhưng mà học kiểu gì bây giờ? Tôi đã vui mừng quá sớm khi mình thực hiện được giấc mơ ý thức một cách dễ dàng. Trên mạng có viết phải ngủ từ 4-5 tiếng sau đó thức dậy tập trung vào một thứ gì đó trong tầm ít nhất 30 phút rồi ngủ lại. Thế là bạn sẽ mơ về thứ mà mình đã tập trung suy nghĩ tới và nhớ nó khi thức dậy. Nhưng tôi ngủ một mạch và vào đây luôn. Bây giờ tôi không có một chữ nào trong đầu cả. Tôi thử quay lại phòng, chạy đến bàn học mở vở ra xem. Tất nhiên là chúng trống trơn. Nếu chúng mà có thì gian lận quá rồi. Hôm qua tôi đã đi xung quanh ngắm cảnh nên bây giờ chả biết làm gì cả.

Tôi rảo bước trên con đường mòn giữa cánh đồng, tôi bước đi mà không thấy mỏi. Mắt hết nhìn trời, nhìn thẳng rồi nhìn đất, tôi bước đi trong vô thức. Nói là mơ ý thức chứ chúng ta chắc chắn không thể kiểm soát được tất cả những gì đang xảy ra. Bỗng "kịch", tôi va đầu vào một cánh cửa. Đúng vậy chỉ một và một cánh cửa. Nó cũng có màu hồng giống cánh cửa thần kỳ của Doraemon. Tôi ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh vì đây là giấc mơ mà. Điều gì cũng có thể xảy ra cả.

Bỗng nhiên tôi chỉnh lại quần áo, đầu tóc giống như sắp bước vào một nơi tôn nghiêm nào đó vậy. Tôi cũng mong "cánh cửa thần kỳ" này sẽ đưa tôi đến một nơi khác thú vị hơn vì ở đây khá chán.

- Có ai không ạ? – Tôi vừa đẩy cửa vào vừa hô to.

Đằng sau cánh cửa là một căn phòng khác. Nó đối lập hoàn toàn với căn phòng u ám của tôi. Màu sắc sặc sỡ, tràn sức sống. Những con gấu bông lớn nhỏ, kệ tủ đầy sách.. Như có một đứa trẻ muốn khoe hết những thứ nó có ra vậy. Một đứa trẻ nhận được sự yêu thương chăm sóc của bố mẹ, thứ tôi thèm muốn bấy lâu nay.

Có tiếng nấc. Tôi tự động vào phòng làm đứa trẻ đó sợ sao? Tôi đã hỏi trước rồi mà. Tôi là người tốt chắc không sao đâu nhỉ?

- Cậu.. - Giọng nói cất lên đứt quãng trong tiếng sụt sùi.

Tôi rão mắt nhìn quanh thì thấy có ai đó đang nấp phía bên kia giường. Hình như là một cô gái.

- Xin chào. – Tôi tiến lại gần phía đó. Người kia có vẻ hoảng sợ. Nhưng tôi vẫn tiếp tục vì tôi nghĩ đây là giấc mơ của mình mà. Sẽ chẳng có chuyện gì tồi tệ xảy ra cả.

Người kia òa khóc. Tôi bất giác khựng lại. Tôi là người tốt mà. Dù trong giấc mơ nhưng làm người khác khóc thì cũng thật là tội lỗi.

- Cậu.. cậu là.. người đúng chứ? – Người đó nói lắp bắp trong cơn khóc. Giọng là của con gái. Câu hỏi kỳ lạ khiến tôi ngập ngừng

- Dĩ nhiên rồi. Nhưng tớ không hiểu ý cậu là gì. – Tôi thận trọng trả lời, cứ như đây không phải là mơ nữa.

Cô gái đứng dậy, dụi nước mắt nhưng có vẻ còn khóc nhiều hơn lúc trước. Cô ấy thấp hơn tôi nửa cái đầu, tóc xõa ngang lưng. Mặc một chiếc áo Off White màu đen. Cô òa lên chỉ chực chạy đến nhưng khựng lại vì ngại.
 
Last edited by a moderator:
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 2: Vĩnh biệt?

Tôi đang định quay đi ra khỏi đây. Vì dù trong giấc mơ thì một nam một nữ ở trong một căn phòng như này nó cũng rất là kỳ cục. Nhất là với một thằng nhát gái như tôi. Bỗng cô gái lao về phía tôi. Theo phản xạ, tôi đưa tay xô ra nhưng quê ơi là quê. Cô gái bỏ qua tôi và chạy qua bên kia cánh cửa. Cô chạy một mạch trên con đường mòn. Vừa chạy vừa khóc, tiếng khóc nghe có vẻ là của sự vui mừng tột độ. Tôi đứng lặng một chỗ nhìn theo. Cảm giác nôn nao vui lây như người cha chứng kiến con mình tập đi vậy. Tôi vội chạy đến khi thấy cô khụy xuống. Tôi giữ khoảng cách và hỏi:

- Bạn gì ơi, bạn có sao không vậy?

Cô gái quay mặt lại nhìn tôi và khóc to hơn trước. Tôi ngồi xuống, yên lặng nhìn cô khóc. Miệng cô không biết là đang khóc hay là đang cười. Tôi để cô khóc đến khi nào đã thì thôi.

Cô nín dần, chỉ còn vài tiếng nấc. Tôi sợ làm cô hoảng nên vẫn yên lặng đợi cô mở lời trước.

Miệng cô mấp máy như muốn chuyển suy nghĩ thành từng lời câm lặng.

- Tôi đang mơ đúng không? – Cô hỏi như mong muốn đó là sự thật.

Vì dù là gì thì hẳn mọi chuyện cô trải qua chắc chắn rất đáng sợ.

- Đúng vậy, chúng ta đang mơ. – Tôi không muốn nói thật rằng cô ấy chỉ là sản phẩm do vô thức của tôi tạo thành.

Khi tôi tỉnh dậy có thể cô ấy sẽ không còn. Ai mà chấp nhận được nhỉ. Nhưng sao cô ấy trông chân thực thế này? Những quyển sách, vở tôi mang đi học hằng ngày mờ nhòe vì tôi không nhớ. Nhưng tôi có thể nhìn rõ ràng từng đường nét trên khuôn mặt của cô. Không hề giống crush của tôi, không phải mẫu người tôi thích. Có lẽ tôi chưa gặp bao giờ. Nhưng vẫn có một chút gì đó quen quen. Sự hiện diện của cô ấy chân thực đến mức khiến tôi nghĩ rằng chính mình mới là sản phẩm mà giấc mơ của cô tạo ra.

- Đây đúng là một cơn ác mộng mà. – Cô bình tĩnh được phần nào.

- Tôi gặp cậu bao giờ chưa nhỉ? – Cô hỏi tôi.

Cô ấy thích nghi rất nhanh với mọi việc đang diễn ra. Đây chỉ là giấc mơ của cô và cô sẽ tỉnh dậy. Không việc gì phải lo cả.

- Cảm ơn cậu đã cứu tôi ra khỏi cơn ác mộng đó. Tôi nghĩ mình nên cảm ơn vẫn hơn dù cho cậu sẽ biến mất khi tôi thức giấc. – Cô vừa đứng dậy vừa an ủi tôi. Miệng đã tươi cười như vừa nãy chỉ là một vở kịch.

Thấy cô như vậy tôi không nỡ cho cô biết chính cô mới là người sẽ biến mất còn tôi mới là người thức dậy. Dù gì thì cô cũng sẽ biến mất.

- Có chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy? – Tôi tò mò.

Có lẽ tôi sẽ biết thêm được về con người mình. Rằng mình đang muốn và cần gì.

- À.. Tôi mơ mình bị nhốt trong căn phòng đó ấy mà. Không biết là bao lâu, tôi cảm thấy rất dài. Như là đã vài ngày vậy. Nhưng cậu đã cứu tôi ra khỏi đó rồi còn gì. – Cô thản nhiên trả lời như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vậy ra tôi muốn làm anh hùng giống như trong các câu truyện cổ tích sao? Công chúa bị giam trong một lâu đài có con rồng hung dữ canh giữ đợi chờ anh hùng như tôi đến cứu. May mắn mà ở đây không có con rồng nào không thì anh hùng này cũng toang rồi.

- Xin lỗi cậu nhé. Cậu tồn tại chưa được lâu mà giờ phải biến mất rồi. Tôi đã trải qua một cơn ác mộng đáng sợ vậy nên tôi thức dậy đây. – Cô nói một cách ngây thơ, hoàn toàn không biết gì.

Cô vươn vai một cái và.. im phăng phắc. Cô đang chờ đợi điều gì xảy ra chứ? Cô đứng khựng lại.

- Ừm.. có chuyện gì vậy?

- E hèm.. chỉ là tôi thấy nơi này rất đẹp. Bây giờ mà đi thì phí quá thôi. – Mặt cô phớt đỏ vì ngượng.

Cô quay gót đi trên con đường mòn. Tôi rảo bước theo sau. Cô vừa đi vừa tự nhéo má mình. Công chúa trong mộng của tôi đây sao? Trong cổ tích thì công chúa phải biết ơn hoàng tử và cùng sống hạnh phúc bên nhau đến trọn đời chứ nhở.

Cả 2 cứ nối chân nhau đi dọc con đường mòn. Đây là mơ nên dù đi bao lâu cũng không thấy mỏi nhưng cô bỗng ngồi phịch xuống. Có lẽ vì chán nản, chắc cô chỉ muốn thức dậy ngay bây giờ. Vậy con rồng chính là thế giới này sao? Tôi chỉ mới tìm được nhưng chưa giải thoát cô công chúa của mình ra khỏi lâu đài đó sao? Mong muốn được giải thoát, thoát ra ngoài. Vậy ra đó mới là mong muốn thật sự của tôi sao? Nhìn bề ngoài tôi trông có vẻ hạnh phúc và không quan tâm nhiều đến thế giới bên ngoài. Thực chất, đó chỉ là "vai diễn để đời" của tôi thôi sao? Tôi tìm cách quên nó đi bằng cách tập trung vào công việc của những người khác. Kìm nén nó bằng cách tỏ ra vui vẻ lạc quan. Dù không học bài được nhưng tôi đã tìm được một thứ quý giá hơn, bản thân mình.


Cô ngồi đó, tay bứt cọng cỏ ven đường, quơ qua quơ lại. Đứng lên đi vài bước lại nhéo má một cái. Cô quay lại. Thấy tôi, bất giác xấu hổ.

- Ừm.. cảnh đẹp thật nhỉ? Tôi về phòng lấy giấy để vẽ đây. Tôi thích vẽ mà, hh. Dù là mơ. – Cô nói nhanh và quay gót trở về căn phòng.

Cô đứng trước cửa phòng chần chừ. Cô đã trải qua một khoảng thời gian đáng sợ trong căn phòng đó, dù nó là phòng của cô đi chăng nữa. Dẫu biết đây là mơ nhưng đối mặt lại với chuyện đó là quá sức với một cô gái. Cô quay lại thấy tôi và từ từ mở cánh cửa như muốn nói: "Đây là giấc mơ của tôi mà, sợ gì cơ chứ. Tôi đang muốn vẽ đây." Nó cho thấy lòng tự trọng của cô rất cao hay trong thâm tâm dù tôi có biết rằng mình đang gặp vấn đề gì thì cũng không thể thoát ra được. Tôi biết mình chỉ đang giả tạo nhưng đó là biện pháp tốt nhất để tôi tiếp tục sống ít nhất là trong lúc này.

Cô đẩy cánh cửa mở he hé thì "A y da A y daaaa" nhạc chuông báo thức vang lên trong đầu. Tôi thức giấc.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 3: Gặp gỡ

A, A, A. Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Chuẩn bị xong xuôi bước ra đường thì trời vẫn còn tối thui. Chỉ có mấy cửa hàng đang dọn hàng ra chuẩn bị bán. Bây giờ mới bốn rưỡi sáng, chắc là tôi cài báo thức sớm để thực hiện cái giấc mơ ý thức kia. Ai mà ngờ là tôi đặc biệt thế cơ chứ, không cần rườm rà, một phát là thành công ngay nhưng rốt cuộc thì tôi cũng chưa học được chữ nào.

Quay vào nhà cũng chẳng ngủ lại được nên tôi quyết định đi học sớm một hôm. Dù gì thì mẹ tôi cũng chẳng để ý nên không việc gì phải lo cả. Tôi lót bụng ở quán cơm gần nhà.

- Bố mày vẫn chưa về à? Ổng còn thiếu tao một chầu đấy. – Bác Trung bán cơm hỏi thăm.

- Thế bác ghi dĩa này vô luôn đi, con lười lấy tiền ra quá.

- Mà mày đi đâu sớm thế hả? Đừng có mà đi phá làng phá xóm, tao méc thằng cha mày đó.

- Con biết rồi. Chào bác! – Tôi đứng lên đi vội. Sao cứ phải lo chuyện bao đồng thế nhờ, bán cơm thì lo bán cơm đi, không mất đồng nào là được rồi.

Tôi phải cuốc bộ đến trường vì nhà tôi không cho dùng xe đạp, bố sợ có xe là tôi lại đi chơi bời lêu lổng, vậy sao ổng không chở tôi đến trường đi, cả tuần mới thấy có mặt ở nhà một lần.
Hình như phía trước là đồng phục trường tôi, xúc dây xên sao? Việc gì mình phải lo chuyện bao đồng cơ chứ.. Xinh quá! Trong trường mình có một bạn xinh như vầy sao?

- Bạn gì ơi, xe bị xúc dây xên sao? Để mình xem cho. – Tôi đang làm cái gì vậy nè trời, mới vừa nãy còn than vãn bác Trung.

- Cảm ơn bạn nhưng không cần đâu, sắp đến tiệm sửa xe rồi.

- Mấy cái này đơn giản ấy mà, để mình xem cho, cần gì phải tốn kém. – Trời ơi! Tôi ơi! Tôi có đi xe đạp bao giờ đâu mà biết lắp xên chứ.

- Cậu không cần cố quá đâu, tiệm sửa xe ở ngay kia rồi. - Thấy tôi loay hoay với cái xe mãi, bạn nữ lên tiếng.

- Một chút nữa thôi, sắp được rồi cậu cứ yên tâm.

Mày mò một hồi chả đi đến đâu, tay tôi nhem nhuốc nhớt xe, quệt cả lên mặt. Tôi xấu hổ.

- Xin lỗi..

- Không sao đâu, tớ cũng đang định bơm lại cái bánh. Dù sao cũng cảm ơn Nam nhé.

- Cậu biết tớ sao? – Tôi ngạc nhiên.

- Cậu hỏi gì lạ vậy? Tớ ngồi ngay cạnh bàn cậu mà. – Cô ấy có vẻ ngạc nhiên hơn cả tôi.


Tôi thật sự không biết ai trong lớp cả, ngoài bọn ban cán sự và thầy cô giáo. Đó giờ tôi cứ thui thủi một mình, lến lớp ngủ, về nhà cày game đến khuya để rồi lại lên lớp ngủ. Tôi lên được lớp 12 quả là một kỳ tích hiếm thấy. Do đó tôi luôn tự mãn rằng bẩm sinh mình thông minh, không học cũng lên lớp được thì muốn là học mấy hồi, cần gì phải lo nghĩ. Tôi trả lời cô thật lòng mà cứ như đùa:

- Chắc tại trên lớp tớ chỉ có ngủ thôi nên không để ý, haha..

Chúng tôi chia tay nhau ở tiệm sửa xe, cô ấy đi xe đến trường trước. Giờ này cũng đã có lác đác người đi học, để bị bắt gặp đi với nhau có lẽ sẽ không hay vì xưa giờ tôi chả có hứng thú với con gái.
Uầy, cô ấy thật sự ngồi ở cạnh bàn tôi mà bấy lâu tôi không để ý. Tôi ngồi vào bàn úp mặt xuống ngủ. Nhưng tôi cứ cảm thấy có ai đó đang nhìn mình thì phải.

- Hửm.. mặt tớ vẫn còn dính nhớt hả? Tớ nhớ là đã rửa sạch rồi mà ta.

- À.. không có gì đâu. Cậu ờ.. ngủ ngon.

Vẫn chưa có ai đến lớp, cô ấy đến sớm để trực nhật. Ể, hình như là hai bàn cạnh nhau làm chung thì phải. Mà có vụ trực nhật lớp nữa ư? Đó giờ từ đầu năm tôi chả bao giờ làm cả.

- Này, ừm.. tớ có phải.. – Tôi cảm thấy có lỗi, ngỏm đầu dậy hỏi.

- Có lẽ là có nhưng.. nếu cậu buồn ngủ thì cứ..

- Vậy để tớ làm giữa giờ vậy. – Nhục quá tôi không muốn tiếp tục nói chuyện, để khi khác kiếm dịp xin lỗi nhỏ sau vậy. Tôi tiếp tục úp mặt xuống bàn để giấu đi cái bản mặt nhục nhã lúc này.

Ngồi học mà tôi không thể nào tập trung ngủ như thường ngày được, tôi cứ nhìn sang nhỏ. Chắc là do tôi thấy có lỗi vì để nhỏ trực nhật một mình cả năm học như vậy.

Hôm nay tôi ở lại trễ hơn so với mọi ngày để làm công việc mà mình vốn dĩ phải làm từ rất lâu rồi. Chết tiệt! Tôi không biết tên của nhỏ, xin lỗi kiểu gì bây giờ.

- Ừm.. mình xin..

- Cậu cứ về trước đi, không phải xin đâu. Mình làm tí nữa rồi về liền à, cũng sắp xong rồi.

- Mình xin lỗi! Ừm.. cậu.

- À mấy chuyện này ấy hả? Mình lo được mà không sao đâu. Mình thấy ngày nào Nam cũng ngủ, chắc ở nhà bận việc lắm nên không sao đâu. – Nhỏ cứ gọi tôi bằng tên làm tôi càng thêm khó sử.

- Vậy.. mình xin lỗi vì không biết tên cậu. Để bày tỏ lòng thành thì cậu để mình làm cho, cậu cứ về trước đi.

- Vậy Hương về trước nha. – Nhỏ thật sự về mà không phụ thêm một tí gì.

Một thoáng thất vọng vụt qua. Tôi làm cho xong rồi cũng ra về. Chỉ trực nhật như vậy là chưa đủ để trả ơn nhỏ suốt năm học vừa qua. Tôi không hề nghe cô phàn nàn hay nhắc nhở về việc này. Nhỏ chỉ lẳng lặng mà làm. Phải kiếm dịp nào đó trả ơn mới được, còn phải xin lỗi một cách đàng hoàng nữa chứ. Mời ăn sáng hay uống nước thì không được rồi vì tôi chả biết cách để mà mở lời.

- Nam! Làm nhanh rồi về em. Hôm nay làm lâu thế? Mọi bữa thầy thấy em về sớm lắm mà. – Thầy chủ nghiệm đi ngang qua gọi.

- Vâng. Em sắp xong rồi ạ. – Tôi xấu hổ, trả lời cho qua rồi quay lại làm nốt.

Tối về, nằm trằn trọc mãi rồi tôi cũng ngủ thiếp đi.

Mau lên, tránh đường, vui lòng tránh đường.

Khung cảnh trần nhà liên tục lướt qua trước mắt.

Bố, lâu rồi mới gặp. Để mai nói chuyện nhé, giờ con buồn ngủ quá!
 
Last edited by a moderator:
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 4: Hợp tác

A, A, A. Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Bước ra khỏi phòng, nó lại tới nữa rồi. Khung cảnh vẫn vậy nhưng tôi cảm thấy có chút gì đó u ám.

Hôm nay lại là gì nữa đây? Tôi thầm nghĩ. Tôi còn chưa giải thoát cho "mình" khỏi con rồng trông đẹp đẽ này cơ mà. Trong vô thức tôi đi về phía căn phòng hôm trước, tôi muốn biết bản thân mình cần gì hay thật lòng là đang quan tâm đến sự hiện diện của cô gái kia.

Căn phòng vẫn ở đó, giữ thái độ như lần đầu tôi gõ cửa cộc, cộc, cộc. Không thấy động tĩnh. Lần trước gặp mặt cô có vẻ rất sợ hãi khi bị mắc kẹt ở đây, cảm giác phát hiện mình chỉ là sản phẩm của vô thức người khác chắc còn đáng sợ hơn. Tôi vội mở cửa bước vào. Cô đang ngồi ngủ thiếp đi trong một góc phòng, khuôn mặt xinh xắn bị nhếch nhác do nước mắt vừa mới khô. Tôi chầm chậm lùi ra khỏi phòng thì bỗng híc, cô mở mắt tỉnh dậy. Vội vàng lau mặt, chỉnh sửa quần áo rồi đứng dậy nói một cách bối rối:

- Nằm giường nóng nực quá đi nhờ? Chỗ này mát phết đấy.

- Xin lỗi vì lại một lần nữa tự tiện, đã đánh thức cô rồi. Tạm biệt! – Tôi vội đóng cửa lại.

- Khoan! Nóng nực vậy phải đi dạo hít thở khí trời chứ. – Cô nói rồi đi thẳng một mạch ra cửa như lần trước.

Bước từng bước dài gượng gạo. Đột nhiên cô quay phắt lại, hai tay nắm chặt vai tôi, khuôn mặt xị xuống, cô quát:

- Làm tôi biến mất đi. Giết tôi đi. Tại sao hả? Sao không giết tôi đi hả?

Giọng nói bé dần, cô thều thào:

- Tại sao? Sao lại dằn vặt tôi như vậy? Tại sao lại tạo ra tôi chứ? – Hai tay buông lõng, cô khụy xuống bất lực.

Có lẽ cô đã phát hiện ra mình chỉ là do vô thức của tôi mà thành.

Trong lúc tìm kiếm thông tin về mơ ý thức, tôi có đọc qua thuyết phân tâm học của Carl Jung. Nó nói cái gì mà thủy tổ loài người là loài lưỡng tính, qua nhiều giai đoạn trong lịch sử mà bị các nguyên mẫu quy định. Vậy nên mới có câu đi tìm "một nửa" còn lại của mình. Thế "một nửa của tôi" trông như thế này sao? Này "tôi" ơi cố lên đi chứ.

Tôi ngồi xuống theo cô, muốn nói gì đó nhưng không biết phải nói gì. Miệng tôi tự động:

- Tôi xin lỗi. – Phải đợi cô bình tĩnh lại.

Cô ngồi đó úp mặt lên đầu gối, có lẽ cô không còn sức để mà khóc nữa rồi. Một lúc sau khi tôi suy nghĩ thật lung.

- Này, tôi không tạo ra cậu. Cậu đã luôn ở đó mà. Tôi là một đứa tách biệt, không để ý xung quanh nhưng vẫn có những lúc tôi tự ái cãi lại bọn thằng Phong, hay gần đây là cố sửa xe cho Hương đấy thây. Lúc đó không phải là tôi mà chính là cậu. Nhờ có cậu tôi mới bắt chuyện được với mọi người vậy nên không đời nào tôi "giết" cậu đâu.

- Đồ ích kỷ, cậu chỉ nghĩ cho mình thôi. Tôi sợ lắm! – Cô nói bằng cái giọng bất lực run rẩy.

- Đây.. đây là thành quả của cậu mà. Bao năm qua cậu đã bị dấu kín, không có hình hài. Giờ đây cậu đã được thức tỉnh, còn trông rất xinh giống người đã đánh thức cậu. Cậu.. – Tôi vui mừng vì thật may mắn khi có thể tiếp xúc được với chính mình. Cô ta là vô thức của tôi, đồng nghĩa với việc cô ta có thể làm những gì mà tôi không dám thể hiện ra bên ngoài. Từ nay tôi sẽ không còn khuyết điểm nào nữa.

Bỗng cô gào lên:

- Cậu im đi! Tôi có gia đình, tôi có bố mẹ, tôi có chị gái, tôi có cuộc sống của tôi, tôi có hình hài của tôi. Đột nhiên thức dậy ở đây, ngươi là đồ bắt cóc. – Cô đứng dậy, xô tôi ra thật mạnh rồi cắm đầu mà chạy thẳng về trước. Bỏ qua cánh cửa phòng mình, cô cứ chạy.

Tôi nhắm mắt, cố tập trung tưởng tượng, tôi muốn thử làm điều này lâu lắm rồi. Lúc này đây có vẻ là phù hợp nhất, người tôi từ từ lơ lửng giữa không trung. Tôi lao vụt một cái, lướt nhanh qua người cô.

- A, A, A, xuống, xuống.. – Hét trong hoảng loạn, tôi trượt dài, lê lết cái thân xuống mặt đất toàn sỏi và đá.

Cô giật mình đứng khựng lại, chực chạy đến nhưng rồi quay đi, hét lớn:

- A, A, A.. Đồ ác quỷ, buông tha cho tôi đi mà. Làm ơn mà! – Cô vừa chạy vừa hét.

Tôi đứng dậy, làm bộ phủi phủi quần áo rồi tập trung làm lại một lần nữa. Tôi dần nắm được cách thức nó hoạt động, tôi bay lên thật cao, lượn vài vòng trên không trung dà hú một cách thoải mái. Cô có để ý, nhưng nhất quyết cứ cắm mặt xuống đất mà chạy. Tôi cứ lượn qua lượn lại, nhưng bị phản tác dụng. Cô ngồi xuống, co người, bịt tai lại. Tôi chỉ muốn tốt thôi mà, tôi đáp xuống, cố gắng trấn an cô:

- Tôi biết là cô có gia đình, có bố mẹ anh chị em người thân. Đó cũng là thứ mà tôi ao ước, mong muốn nhất. Tôi cũng có đấy chứ nhưng lại như không. Tôi phủ định gia đình của cô vì tôi biết cô là sâu thẳm trong tôi, là những thứ mà tôi không có, tôi không muốn thừa nhận đó là gia đình. Tôi sợ đối mặt với nó nhưng tôi biết không thể trốn tránh mãi được. Tôi nhận ra mình cần phải đối mặt với nó, tôi và cô là những khiếm khuyết của nhau, nếu hợp tác chúng ta sẽ hoàn thiện hơn. Chúng ta không hề có khuyết điểm.

Tôi chỉ định nói vài câu vớ vẫn nhưng từ lúc nào tôi nói ra hết tất cả suy nghĩ dồn nén bấy lâu. Cô từ từ ngẩng đầu lên làm tôi ngại đỏ cả mặt. Tôi quay đi và bay lên không trung.

- Như cô thấy đấy, chúng ta đang ở trong giấc mơ mà. Vậy nên.. cứ thoải mái tận hưởng đi. Cứ nghĩ rằng mình biết bay là được liền à.

Cô ngồi đó ngước lên nhìn rồi đứng dậy một cách chậm rãi. Cô đứng yên, nhắm mắt thật chặt nhưng vẫn có vài giọt nước mắt tràn ra ngoài. Cô đứng một lúc thì khoảng không trước mặt xuất hiện những vệt sọc đen, chúng nhiều dần, dầy dần tạo thành hình người. Ba cái bóng ấy không rõ khuôn mặt, nhưng tôi vẫn thấy có chút gì đó quen thuộc.

Đưa tay ra ôm những cái bóng ấy, cô hụt hẫng. Vừa mới phấn chấn được một chút giờ đã quay về tình trạng cũ. Tôi đáp xuống, không biết nói gì vì vừa nói quá nhiều thứ thừa thải. Chìa tay ra, nói với giọng nghiêm túc và trân thành:

- Hợp tác nhé.

Cô dường như buông xuôi, chấp nhận thân phận của mình mà bắt tay tôi, bàn tay run rẩy.
 
Last edited by a moderator:
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 5: Làm quen

- Vậy bây giờ tôi phải làm gì đây?

- Ừm, không cần làm gì đâu. Cô giới thiệu bản thân đi.

Tôi tưởng tượng ra hai cái ghế để cả hai ngồi xuống nói chuyện cho dễ.

- Tôi tên là Minh. Như cậu đã thấy rồi, tôi sống với bố mẹ và chị. Ừm, tiếp theo là.. Để khi khác được không? Tôi cần chuẩn bị một số thứ. – Hẳn là cô không thể nào bình tĩnh ngay sau khi vừa trải qua cú sốc đó. Tình huống này còn giống tôi đang ép cung cô ấy vậy, thật sự không thoải mái chút nào.

- Thôi được! Vậy vui chơi đi. Thế giới này là của cô.

Cô gượng gạo bay từ từ lên không trung với một vẻ mặt e ngại, dè chừng. Sau đó là ngạc nhiên, cô bất giác mỉm cười rồi lại vẻ mặt lạnh như tiền. Con người vừa mới bù loa bù lu khi nãy bây giờ đã khác hoàn toàn. Cô thích ứng với hoàn cảnh nhanh chóng mặt nhưng lại không muốn tôi nhận ra điều đó. Tôi càng chắc chắn hơn, cô chính là mọi thứ tôi cần.

"A, A, A". Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Vẫn như ngày hôm qua, trời còn đang tờ mờ sáng. Chắc là do tôi cố tình quên tắt báo thức, dáng vẻ tôi chẳng có gì là bất ngờ, vệ sinh một cách trơn tru không động tác thừa, tôi ra khỏi nhà.

- Hôm nay nữa sao? Gần đây thiếu ngủ hả "cháu".

- Con đang tập nếp sống của người thành công ấy mà.

- Ừ, thành công rồi đi bán cơm giống tao. Dậy sớm thành công được chắc giờ tao giàu nhất khu này rồi.

Đó chỉ là nếp sống thôi mà. Có ai bảo làm thế sẽ thành công đâu. Đúng là mấy ông già nghe câu được câu mất rồi bày đặt trải đời.
Tập trung ăn, "vâng, dạ" qua loa cho xong mấy câu truyện phiếm mà lúc nào gặp bác Trung cũng kể.

- Xong rồi. Bác ghi như hôm qua nhé. – Nói rồi tôi bỏ đi thật nhanh.

Vô thức đi chậm lại, hai mắt nhìn dáo dác, tôi đang mong chờ một điều gì đó. Biết mình đang chờ gì, tôi liền phủ định nó, tôi có bao giờ như vậy đâu. Cố tìm một lý do để vịn vào: "Đúng rồi, nó chỉ đi sớm để trực nhật thôi nên hôm nay làm gì có. Mình đi sớm là do mình đang tập nếp sống của người thành công. Ai chả biết hôm nay nó không đi sớm." Quả là một lý do hoàn hảo để che đậy cảm xúc của tôi lúc này. Mà khoan hình như tôi cũng vừa nhận ra gì đó, một chút hụt hẫng, có thế mà cũng không để ý.
Bước đi đến trường với tốc độ còn chậm hơn lúc trước vì đôi chân tôi lúc này tự nhiên nặng trĩu.

- Ủa, Nam. Hôm nay không trực mà cậu đi sớm thế? – Giọng nói phát ra ngay bên cạnh.

Giọng nói nhẹ nhàng trùng tần số với tâm hồn tôi, chúng cộng hưởng phá vỡ hết những cục tạ đang đeo ở chân và ở hai bên miệng. Tôi tươi tỉnh hẳn lên, miệng tự động:

- A, Hương.

- Chẳng phải cậu cũng thế sao?

- Ngày nào tớ cũng đi giờ này hết. Nhà tớ khá xa nên phải đi sớm. Còn cậu?

Chẳng lẽ lại nói là vì cậu. Chính tôi cũng không chấp nhận "sự thật" đó mà. A phải rồi.

- Mình có đọc quyển sách, mình bắt chước theo lối sống của mấy người thành công ấy mà. Dù vô tiết vẫn ngủ bình thường. Hề hề.

Giỏi quá tôi ơi. Lần đầu tiên kể từ mười năm trước, lần đầu tiên tôi nói chuyện một cách tự nhiên vậy với người khác. Đây còn là con gái nữa chứ. Có lẽ là Minh đã cho tôi khả năng đó. Thầm cảm ơn Minh, tôi cố gắng kéo dài cuộc nói chuyện này.

- Thú thật với cậu là tớ không hề biết có vụ trực nhật. Hôm qua tớ đi sớm cũng chỉ là ngẫu nhiên thôi chứ không phải đi sớm để làm. Cậu cho tớ xin lỗi nhé! – Đây quả là một thời điểm hoàn hảo để xin lỗi nhỏ vụ trực nhật.

- Hì, hì. Tớ đã nói không sao mà, cậu không cần xin lỗi đâu.

- Không! Tớ phải xin lỗi. Cậu nói vậy là cậu không bỏ qua cho tớ rồi. - Tôi nói chuyện một cách tự nhiên đến kì lạ.

- Ừ! Đúng vậy đấy, tớ không bỏ qua cho cậu. Cậu phải đền cái gì đó chứ, muốn bỏ qua là bỏ qua sao? – Nhỏ nói đùa một cách nghiêm nghị.

Không cần đợi cơ hội để ngỏ lời, cơ hội tự tìm đến, tôi nắm ngay lấy nó.

- Vậy dù gì cũng đi sớm cả tiếng, cậu muốn uống cà phê không? – Tay chỉ vào quán cà phê ven đường.

- Ừm, được thôi. Nhưng mua vào lớp nhé, ngồi uống lỡ quên mất lại trễ giờ thì tiêu.

Chắc đó chỉ là lý do, nhỏ cũng không muốn bị đứa khác nhìn thấy rồi đi đồn này đồn nọ.

- Cậu muốn uống gì đây?

- Hmm, Bạc xỉu đi. Tớ không uống được đắng.

Nhỏ dựng xe bên ngoài quán, tôi vào trong mua đem ra.

- Của cậu đây.

- Cậu uống trà à? Đừng có lúc nào cũng như ông cụ non thế chứ. Tớ đi xe, không uống được nên tớ đến lớp trước đây không là nguội mất ngon. Cảm ơn ly cà phê nhé!

- Tạm biệt.

Nói rồi nhỏ đạp xe thật nhanh. Tôi đi từ từ nhâm nhi hết ly trà, muốn đi nhanh nhưng làm vậy thật kỳ lạ. Đến lớp vẫn còn khá sớm, chỉ có vài đứa đi sớm trực nhật và nhỏ trong lớp. Nó ngồi đó học bài. Để không có gì kỳ lạ, tôi dơ tay chào rồi úp mặt uống ngủ như mọi ngày.

- Sợ muộn học nên lên đây ngủ hả? – Thằng Phong chế giễu. Xui thật, hôm nay nó trực nhật.

Tôi không quan tâm, vẫn cứ cắm mặt xuống bàn.

- À đâu, mày đang học đấy chứ. – Nó tiếp tục.

Tôi vẫn vờ như không nghe thấy gì nhưng chẳng phải tôi có Minh sao? Tôi có thể bật lại nó, tôi không thể để bị cười nhạo như này mãi được. "Minh ơi. Cô đâu rồi?" – Minh thường đến một cách vô thức giống như cách tôi bắt chuyện với Hương vừa nãy. Cô đến lúc nào tôi không hề nhận ra, nhưng bây giờ thì tôi vẫn chẳng biết phải làm gì, cơ thể tôi vẫn chịu sự kiểm soát của tôi, nó vẫn nằm trơ ra đấy. Chắc có lẽ Minh muốn tôi tự lực, cô ấy đã làm mẫu cho vừa nãy rồi. Tôi chậm rãi ngẩng đầu dậy, chưa kịp ngước lên hết thì.

- Buồn ngủ thì ngủ thôi. Cậu lo trực nhật đi kìa. – Giọng nói quen thuộc vang lên cứu rỗi tôi.

Lỡ ngẩng đầu lên, không biết nói gì, tôi bối rối:

- Ờ, cảm ơn cậu. – Cố gắng nói với giọng bình thản.

Nhanh chóng tiếp tục úp mặt xuống bàn, tôi tự trách bản thân vì quá nhút nhát. Phải can đảm hơn nữa mới được.

- Hương, cậu cho tớ mượn cục tẩy được không? – Tôi dùng hết can đảm nói khẽ.

- Được chứ.

- Các cậu cho tớ xin chai tương ớt.

- Thưa cô, em biết ạ.

- Chào bác Trung.

* * *

- Chào Minh, cảm ơn cô nhé. Tôi đang tập theo cô chỉ để giao tiếp. Thành công phết. – Riêng nói chuyện với cô tôi có thể tự nhiên vô cùng vì như nói với chính mình.

Cô đang nghịch với mấy con thú tưởng tượng, nghe giọng tôi thì quay lại vẻ mặt ngơ ngác. Chắc cô ở một mình chán lắm nên mới ngẩn ra vui mừng khi tôi đến.

- À đúng rồi, anh làm rất tốt. Cần cố gắng hơn nữa.

- Tất nhiên rồi, tôi đã nói chuyện được với khá nhiều người đấy. Chỉ còn bọn thằng Phong là suốt ngày "đá đểu" tôi, tôi chả biết cãi lại thế nào. – Giọng tôi hớn hở rồi xìu xuống.

- Hmm, vậy đừng cãi lại. Kết bạn với họ đi!
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 6: Trò chuyện

- Nhưng bằng cách nào chứ?

- Anh không làm gì họ mà họ chọc anh nghĩa là họ muốn kết bạn với anh đấy. Chỉ tại anh khó gần quá thôi.

- Thật sao? Nghe nó cứ thế nào ấy. Chúng nó chọc tôi chắc là tại vì tôi hay ngủ trong lớp rồi còn ngụỵ biện này nọ. – Tôi phủ định.

- Người xưa có câu "Không đánh không quen biết"

- Cô nói cái gì vậy? Này, này. – Mắt tôi nặng trĩu, cụp xuống và mất hết sức lực.

Dùng hết sức, tôi cố lắm mới mở được mắt. Ánh sáng bất ngờ từ đèn trần liên tục lướt qua làm tôi chói mắt. Chân tay cứng đờ, không thể cử động nổi đến cả việc thở cũng rất là khó khăn chắc là tôi đang bị bóng đè. Nhắm mắt lấy lại bình tĩnh rồi mở ra lần nữa.

"A, A, A". Người đầm đìa mồ hôi, tôi thở dốc bật dậy. Với lấy đồng hồ báo thức như một thói quen, còn một tiếng nữa mới reo. Tôi bị trục xuất khỏi giấc mơ ý thức đến một giấc mơ khác mà còn bị bóng đè trong mơ nữa.

Mò xuống nhà lấy nước uống để bình tĩnh lại.

- Bố! – Bắt gặp bố đang ăn mì dưới bếp tôi bất ngờ.

- Bố về khi nào vậy?

- Vừa mới thôi, bố làm mày thức giấc sao?

- Không, con hơi khát nước.

- Máy lạnh hư à? Sao người đầm đìa mồ hôi thế?

- Dạ, mấy cái ác mộng ấy mà, không có gì đâu. – Tôi đáp một cách ngang phè, may mà còn có được chữ "dạ"

- Gặp chuyện gì sao? Mày cứ nói đi, lâu lâu mới có dịp.

Định đánh trống lãng né tránh nhưng không, tôi đã tập cả ngày hôm qua cơ mà còn sắp phải đối mặt với bọn thằng Phong nữa. Huống hồ gì đây là thứ tôi mong muốn bấy lâu, tôi muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này.

- Ha, ha, ha, tưởng mày sợ cái gì. Thằng đó chỉ muốn kết bạn thôi, không đánh thì làm sao mà quen biết. – Bố nói y hệt Minh. Ai cũng nhìn ra vấn đề chỉ có tôi là cố chấp phủ định nó. Tự giam mình khỏi thế giới ngoài kia.

"Bíp, bíp.." Tiếng còi xe ô tô trước cửa nhà, bố lật đật đứng dậy rửa miệng.

- Còn một tí mày ăn hộ bố cái, bỏ phí lắm.

Bước ra cửa mang dày, ông nói vọng vào:

- Nhớ nhá, "tiên hạ thủ vi cường".

- Con có thiếu bác Trung mấy bữa sáng, trả giúp con nhé. – Tôi đáp lại thay cho lời chào tạm biệt.

Kéo tô mì lại gần, vừa ăn vừa trăn trở. Bố lúc nào cũng vậy, suốt ngày bận công việc. Mẹ cũng chả khác gì, mỗi ngày chỉ gặp chưa đầy một tiếng vào bữa tối, có khi còn không vì tôi còn phải đi học thêm. Tôi thèm khát tình cảm gia đình nhưng không vì thế tôi ghét họ. Công việc kéo họ ra khỏi tôi chứ họ không hề muốn. Được động viên từ bố, tôi lấy lại tinh thần chuẩn bị "đánh" với thằng Phong một trận ra trò.

Lỡ tỉnh dậy tôi không thể ngủ lại được nữa. Tắt báo thức, tôi lên giường thật sự ôn bài với quyết tâm khè chúng nó. Bây giờ tôi đã hiểu vì sao tôi lại ngủ gật trên lớp rồi, vì mấy cái thứ này quá chán. Chúng khiến tôi ngủ quên lúc nào không hay. May mà nhờ vào dư âm của hai hôm trước, cơ thể tôi tự động dậy khá sớm. Nhưng giờ này thì 'trễ "mất rồi.

Tức tốc soạn đồ đi học, nếu giờ mà ăn sáng thì sẽ trễ giờ để làm người thành công mất, tôi đi thẳng đến trường.

- Này, bố mày trả tao tiền rồi. Không cần ngại đâu.

- Dạ con ăn rồi bác.

Như thường ngày, chỉ có nó và vài đứa ở lớp. Đang cặm cụi ôn bài không để ý xung quanh, tôi đi lại bàn." Tiên hạ thủ vi cường "lời nói của bố chạy ngang qua đầu, tôi mở miệng bắt chuyện:

- Chào cậu.

- A, chào cậu.

Rồi gì tiếp đây? Chuyện gì đặc biệt đây nhỉ.

- Sáng nay tớ nói chuyện với bố đấy.

- Hửm, ý cậu là nói chuyện như hai người đàn ông ấy hả?

Chết cha. Nó chỉ đặc biệt đối với mình thôi.

- Ừ, ừ, đúng đúng. Như hai người đàn ông. – Tôi cuống quít.

- Cậu sướng thật. Bố tớ lúc nào cũng xem tớ như con nít. Xin mãi mới được đi xe đạp đấy.

- Ờ, cậu thử ngồi xuống nói kiểu nghiêm túc vào. – Tôi cố nói một cách thật nhởn nhơ để gạt đi cục gì đó mắc ở cổ.

Cứ như mấy thằng chưa có bồ mà đi tư vấn tình cảm, thời gian gặp bố của tôi còn không có vậy mà đi chỉ cho người khác.

- Cậu đang học mà nhỉ, thôi không làm phiền cậu nữa. – Tôi không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này nữa.

- Phiền gì chứ. Tớ chỉ đọc lại thôi, tớ học ở nhà rồi. Còn có mấy chục phút học cũng chả thêm được gì.

Thừa cơ hội, tôi bẻ lái sang vấn đề khác:

- Mà cậu đọc được chúng hay thế. Tớ đọc được vài trang là nó tự động ngủ luôn. Nó kiểu chán ý.

- Tớ thấy hay nên tớ đọc thôi. Còn cậu thấy chán thì đừng đọc, kiếm cái gì đó cậu thích đi.

- Tớ á, tớ thích..

- Ngủ. Ngủ chứ còn gì nữa. – Giọng thằng Phong từ ngoài cửa nói to.

Tôi giật mình, định bỏ qua nó để tiếp tục nhưng câu nói của bố tiếp tục chạy ngang qua đầu tôi." Không đánh thì làm sao mà quen biết"tôi đáp lại thằng Phong:

- Đâu có, tao thích mày á. Tao biết mày cũng thích tao nên cứ chọc tao suốt, tao làm ngơ vì tao ngại.

- Iii, tránh xa tao ra thằng gay.

- Anh Phong, sao anh nỡ làm vậy với em. – Tôi cố nhây.

Thấy Hương khẽ cười, tôi dừng lại. Buông tay ra khỏi miệng, nó nói:

- Nói chuyện với bố thích nhỉ.

- Ừ, phải là nói như hai người đàn ông. – Tôi không hiểu sao nó lại hỏi vậy. Ừ đại rồi cố tỏ ra mình hài hước.

- Tiếc là tớ không thể nói chuyện với bố như hai người đàn ông được rồi.

Nói đùa nhưng sắc mặc Hương làm không khí xung quanh trầm nhẹ xuống.

Sau khi cả lớp đông đủ, thằng Phong muốn bật lại tôi:

- Ê, chúng mày. Nhìn thằng Nam vậy thôi chứ nó gay đó. Vừa nãy vừa tỏ tình tao.

Cả bọn làm bản mặt khinh bỉ

- Phong, sao em lại nói ra hết thế? Anh giấu chuyện này là muốn tốt cho em mà. Đâu phải anh không muốn công khai chuyện bọn mình đâu. Hiện nay người ta kỳ thị đồng tính lắm. – Tôi nhây đến cùng.

Ánh mắt của bọn kia hướng sang Phong, nó chẳng biết nói gì bỏ ra ngoài.

- Kìa, em đi đâu vậy? Lại làm nũng nữa à?

Sau khi trả đũa được thằng Phong, tâm trạng tôi khác hẳn mọi ngày. Tôi tươi tỉnh và linh hoạt hơn hẳn, cứ như đây mới là con người thật của tôi vậy. Chắc tôi và Minh đang dung hòa làm một. Giờ ăn trưa đến, lúc thích hợp để thực hiện bước tiếp theo. Kết bạn với thằng Phong.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 7: Làm quen

Bước đến bàn của bọn thằng Phong, tôi đặt khay cơm xuống. Chúng nó thằng nào thằng nấy nhìn tôi chằm chằm.

- Chỗ này có người ngồi rồi hả?

- Không.

Tìm chủ đề chung giữa chúng tôi để nói chuyện. Con trai thì thích gì nhỉ? Thể thao, game online, gái? Đang suy nghĩ rất lung thì.

- Ê Phong, anh yêu của mày tới kìa. – Một thằng nói rồi cả bọn cười ầm lên.

Tôi vội nhìn thằng Phong với ánh mắt e ngại rồi quay đi, cắm mặt vào khay cơm phía trước tập trung ăn.
Thằng Hoàng ngồi gần vỗ vai nói lớn:

- Gì căng thẳng vậy "bro". Đùa thôi mà

Thằng Việt phía đối diện tiếp lời:

- Đúng đó, thoải mái đi. Thấy mày âm u quá bọn tao mới chọc cho vui thôi. Không ngờ hôm nay đã thành công rồi.

Không khí thay đổi quá nhanh, tôi không thể thích nghi kịp. Để không phải trả lời lại tôi cố tình muỗng cơm vào mồm. Thấy tôi không có gì thay đổi so với lúc trước chúng nó tiếp tục thói quen.

- Ể! Hay chúng mày khoái nhau thật?

- Tao thì đang xem xét cảm xúc của mình còn nó thì hình như có crush rồi mà. – Đến lượt thằng Phong lên tiếng. Không chỉ chuyển hướng câu chuyện sang tôi nó còn ráng đùa, cứ như chúng nó bị ngấm vào máu rồi vậy.

Cả đám quay sang tôi rồi lại quay sang thằng Phong hỏi dồn. Dường như chúng nó biết có hỏi thì tôi chắc chắn sẽ chối thẳng thừng.

- Ai vậy? Ai vậy?

Phong làm mặt nguy hiểm, úp úp mở mở. Chúng nó cứ tiếp tục đoán già đoán non:

- Lớp nào? Có trong lớp mình không?

- Ầy, ai lại thích cùng lớp chứ, có mà điên.

- Xinh không mày?

- Suỵt. – Thằng Phong đưa tay lên miệng.

- Không những cùng lớp mà còn..

Tôi ngồi đó toát hết mồ hôi hột, chỉ biết cắm đầu xuống ăn.

- Hề hề, ai mà biết. Tao đoán thôi chứ đã có gì đâu. Khi nào xác thực rồi tao nói cho biết.

Bọn kia tiếp tục to nhỏ:

- Hèn gì nay nó gan vậy. Dám bật lại luôn.

- Ừ! Chắc sợ quê trước mặt "crush".

- Này, nói gì đi chứ. Sao ăn hoài vậy?

Tôi không giỏi ăn nói nên không giám mở miệng, sợ bị mấy thằng ranh ma này gài mà giấu đầu lòi đuôi.

- Không phủ định là đồng ý. Chắc kèo thật rồi.

- Không, không. Tao có crush ai đâu. – Tôi luống cuống

- Không crush vậy là bạn thôi đúng không?

- Đúng, đúng rồi. Chỉ là bạn thôi.

- Á à, vậy là có thật rồi nhé.

Tôi quá ngây thơ đã để bị dính bẫy của chúng nó.

- Mày mà cũng có bạn luôn hả?

- Suốt ngày lủi thủi một mình như nó thì có ai chứ? Trên lớp cũng ngủ suốt.

- Vậy chỉ có thể ngồi gần bàn nó thôi, chẳng lẽ là con Hà mập địch bàn trên.

- Vậy là con Hương rồi.

Nghe chúng nó nói trúng tên Hương, tôi toát mồ hôi hột, vội vàng chối:


- Không phải đâu.

- À thế thì là con Hà mập.

- Cũng không phải mà.

- Biết rồi biết rồi. Bọn tao đùa tí cho vui thôi. Hí, hí.. - Nói miệng vậy chứ tôi biết thừa chúng nó đã có đáp án chính xác.

Không tin tưởng được mấy đứa "bè" mới quen này, trong lòng tôi cứ lo lắng chúng nó tuồn đến tai Hương. Lúc đó thì thật là khó xử.
Dù đã làm quen được bọn thằng Phong nhưng lại bị chúng nó nắm thóp. Cả buổi học tôi không thể nào tập trung vào việc ngủ được. Hở tí lại có đứa bắt chuyện với Hương, tôi sợ nó biết được dù cho không phải sự thật đi chăng nữa.

- "Bro", mày không cần phải lo về vụ kia bị lộ đâu. Bọn tao đâu có ác đến vậy.

- Hm, cảm ơn.

- Lù đù như mày mà ghê phết nhỉ?

- Chỉ là bạn thôi. Tại tao không có bạn nên chỉ cần là bạn đã rất đặc biệt rồi. Với lại chỉ là một phía, người ta đã có gì với tao đâu.


- Nghe buồn quá "bro". Đi net đê, mày phải khao bọn tao không là bọn tao đi bêu rếu khắp nơi đó.

Không phải tôi không thích chơi game nhưng tôi thường chơi ở nhà. Ở nhà có máy rồi thì ra net làm gì cho tốn kém cơ chứ. Thật sự cảm thấy khó hiểu, tôi hỏi lại:

- Sao không đi uống nước hay gì đi. Tao chơi ở nhà quen rồi, ra net phải chỉnh cài đặt lại nữa.

- Ở nhà không có không khí. Không khí ở net nó khác lắm, chơi thế mới đã. - Thằng Phong nói với tôi như đang sắp sửa cho tôi thấy một thứ gì đó kỳ diệu.

Bị chúng nó kéo đi, tôi chỉ có thể nghe theo. Với lại tôi đang muốn thân thiết hơn với chúng nó nên có thể xem đây là một bước tiến tốt.

- Không khí quán net sao tao ngửi giống mùi thuốc lá vậy? – Thay vì lẳng lặng bịt mũi, nay tôi đã lên tiếng.

- Chơi net cỏ thì thế thôi. Bật quạt lên đi.

- Mày đánh được đấy, bữa nào đi tiếp đê. - Chúng nó chở tôi về nhà, đứng trước cửa nói lớn. Nhà tôi thường ngày chẳng có ai, bố đi làm lâu lâu mới về, mẹ thì đến tối muộn nên tôi không sợ bố mẹ phát hiện ra tôi đi chơi điện tử.


- Uầy, bạn mày đây hả con? Hình như bác mới nghe gì mà "đánh" hả?

Bố từ trong nhà bước ra, giả vờ làm mặt bất ngờ. Người bất ngờ là tôi mới phải. Sao bố lại ở đây giờ này? Tôi không biết mình nên vui mừng hay là lo lắng nữa. Bố đã không cho đi xe đạp là để tôi không đi chơi lêu lổng vậy mà mới đi chơi bữa đầu đã bị bắt quả tang.

- Đánh cờ ấy mà bác. Nó đánh khét lắm. - Thằng Hoành nhanh trí nảy số.

- Đúng rồi, đánh cờ ấy mà bố.

- Ừ, học xong lâu lâu đánh cờ cho khuây khỏa.

- Vào nhà chơi đi các cháu. – Miệng bố khẽ cười nham hiểm, chắc ông đã biết hết rồi.

- Dạ thôi trễ rồi, bọn cháu về đây ạ.

Tôi lẳng lặng đi lên phòng thay đồ. Bữa cơm hôm ấy đầy đủ cả gia đình, tôi rất hạnh phúc. Bố không những không tra hỏi vụ hồi chiều mà còn gắp đồ ăn cho tôi.

- Sao hôm nay bố ở nhà vậy ạ? – Tôi ngập ngừng hỏi.

- Hỏi gì kỳ vậy? Nhà bố bố không ở thì ở đâu?

- Lâu lâu nghỉ phép về thăm nhà tí mà mày định đuổi bố à?

- Dạ ý con không phải..

- Đùa tí, mày lúc nào cũng vậy. Đừng cứng nhắc quá, phải biết khi nào là đùa là thật chứ.

- Mới đó mà đã quen được với chúng nó rồi à? Cũng ra gì đấy.

- Nhờ bố chỉ bảo cả mà.

Hôm nay là một ngày thật tuyệt vời, mọi thứ tốt đẹp đến với tôi dồn dập kể từ lúc gặp Minh. Những khiếm khuyết của tôi đang được lấp lại, tôi dần hòa nhập hơn trước.
Lâu lắm mới có dịp ngồi xem gameshow cười ha hả với bố mẹ, tôi mệt lử. Ngủ một giấc thật ngon.

Một lúc sau, "A, A, A". Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Nhanh chân bước ra khỏi phòng, khung cảnh cánh đồng kỳ vĩ khi trước đã bị thu hẹp lại. Bây giờ trước mắt tôi là một nơi cực kỳ quen thuộc, bếp nhà tôi.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 8: Thú nhận

Tuy rằng tôi đã rất quen thuộc với căn bếp này nhưng tôi cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Đi quanh quẩn trong bếp dò xét, mọi thứ vẫn hệt vậy chẳng khác thứ gì. Định đi lên nhà trên xem thử thì tôi bị chặn lại bởi một cánh cửa màu hồng. Tôi thở phào, thì ra thứ mà nãy giờ tôi tìm kiếm chính là cánh cửa này hay chính xác hơn là chủ nhân của căn phòng đằng sau nó. Tôi định đẩy cửa đi vào vì hôm qua có rất nhiều thứ để khoe với Minh nhưng dừng lại. Những lần trước tôi đã vô tình mạo phạm quyền riêng tư của cô ấy, bản thân ai mà chẳng có điều dấu kín bên trong chứ. Tôi cũng phải cho chính mình có cái quyền đó. Tôi quay trở ra bàn ngồi.

Hôm qua tôi nói chuyện với bố ở đây nên chắc có lẽ tiềm thức của tôi đã khắc ghi nó vào. Lúc trước là một cánh đồng hoang vu hẻo lánh đại biểu cho sự xa cách thế giới bên ngoài của tôi còn bây giờ là căn bếp thân thuộc. Chắc có lẽ nó đại biểu cho tình thương gia đình, tôi đã được giải thoát và dần thích nghi với xã hội với bước đầu tiên là gia đình.

Vậy Minh không phải là công chúa mà chính tôi mới là công chúa bị con rồng đẹp đẽ kia canh giữ, Minh đã đánh bại nó và cứu tôi ra khỏi đó. Cánh cửa dẫn lên nhà trên, thứ thông với thế giới bên ngoài bây giờ là cánh cửa phòng của Minh, chắc hẳn giấc mơ đang cố nói với tôi rằng cô ấy chính là cánh cửa kết nối tôi với mọi người.
Rồi một ngày nào đó khi thức dậy trong mơ, khung cảnh sẽ là phòng khách, lớp học hay quán net. Đó là một hành trình dài và không nên nóng vội, những gì đang xảy ra đã là quá tốt rồi, tôi nên để cánh cửa đó nghỉ ngơi.

Nhớ đến cuộc nói chuyện với bố, tôi tưởng tượng ra một tô mì. Dù là trong mơ nhưng mùi vị của nó vẫn rất thật, tô mì xịn xò có cả tôm như trên bao bì. Nhưng nó vẫn không thể ngon bằng tô mì nở tè le đang ăn dở của bố hay tô mì cùng ly Sting trong quán net. Giống như thằng Hoàng nói, những tô mì kia có thứ gọi là "không khí".

- A. Mùi mì tôm thơm quá. – Minh mở cửa bước ra. Dụi dụi mắt cô vẫn chưa biết chuyện gì.

- Ể, chỗ nào đây?

- Cô dậy rồi sao? Lại đây ngồi ăn mì.

- Mà chỗ này là chỗ nào vậy? Trông nó như một căn bếp..

- Bếp chứ còn "trông như" gì nữa.

- Vậy cánh đồng đâu rồi?

- Thoát khỏi nó rồi. – Tôi vui vẻ đáp.

- Ể, nó đẹp vậy cơ mà.

Tôi kể cô nghe về những gì tôi đã suy nghĩ, và những trải nghiệm mới lạ hôm qua.

- Đấy tôi nó rồi mà chúng nó không có ý xấu đâu. Bố anh cũng nghĩ giống tôi nhỉ. Có mỗi anh là khác người. – Cô nói với giọng kênh kiệu, đắc ý.

- Vậy tiếp theo phiền cô làm cách nào đó cho tôi có thể tập trung học được không? Tôi không có cách nào tập trung vào mấy cái môn đó được. Nhìn thấy chữ là ngủ.

- Thế thì đừng có học mấy môn đó. Tìm môn nào thích mà học.

Hương cũng có nói với tôi như thế, nhưng tôi chả biết mình thích môn gì nữa. Đó giờ tôi toàn học đủ để lên lớp, thật sự không thích một thứ gì cả.

Thấy tôi suy nghĩ đăm chiêu một cách khó khăn, Minh lên tiếng:

- Vậy anh muốn làm nghề gì? Từ đó mà chọn môn học phù hợp.

Vậy cũng chẳng giúp tôi được mấy, tôi bây giờ vẫn chưa biết mình muốn làm nghề gì. Tôi cứ thả mình như cái thuyền lá để dòng nước muốn cuốn đi đâu thì cuốn.

- Hmm, tôi nghĩ vấn đề này nên để khi khác đi, tôi hoàn toàn không biết mình muốn làm gì. Đó giờ tôi chỉ sống cho qua ngày thôi.

- Ừm.. chuyện là tôi có "crush" mà cũng không phải crush, tôi thấy sao sao á.

- Thế thì nói đại đi, còn bày đặt học với chả hành.

- Không phải vậy mà. – Tôi chối.

- Tôi không biết nhưng mà đám thằng Phong nói tôi crush nó. Tôi không biết có phải tôi crush nó không nữa.

- Vậy anh làm gì mà chúng nó bảo anh "crush" người ta? – Minh hỏi bằng vẻ mặt chán nản.

- Tôi chỉ nói chuyện thôi. Chắc tại tôi không nói chuyện với ai bao giờ. Nhưng tôi chỉ xem là bạn thôi vì một người bạn đối với tôi đã là quá xa xỉ rồi.

- Mà bọn kia lại bảo là tôi "crush" nó. Tôi không biết mình có "crush" nó không nữa.

- Không phủ định là có rồi đó, chỉ là anh non nớt quá nên không nhận ra thôi.

- Vậy giờ tôi phải làm gì đây?

- Cua người ta chứ còn làm gì nữa, trời.

- Ể, cua hả? Kết bạn đã khó rồi, tôi không dám nghĩ đến đâu.

- Anh năm cuối rồi nhỉ? Bỏ lỡ thì ân hận cả đời đó.

- Vậy, vậy hả? – Tôi e sợ.

- Anh có nhớ cô ấy như nào không? Đưa tôi xem nào.

Tôi tưởng tượng ra một tấm ảnh của Hương, lúc trước Minh đã cố tưởng tượng ra người thân của mình nhưng không được vì cô đòi hỏi chúng có tư duy còn bây giờ chỉ là một tấm ảnh và do cũng đã có kinh nghiệm nên tôi có thể làm một cách dễ dàng.

- Đây.. - Tôi xấu hổ đưa nó cho cô.

Xem tấm ảnh, Minh hoảng hốt không nói nên lời.

- Ch.. ch

- Gì vậy? – Tôi chạy lại xem.

Hương và Minh nhìn có rất nhiều nét giống nhau, nhìn riêng từng người thì sẽ không để ý nhưng khi đối chiếu thì có thể nhận ra được ngay.

- Chắc tại Hương là hình mẫu để cô tạo nên hình hài. Cái hôm mà tôi gặp cô, tôi cũng gặp Hương. Chắc vì Hương là người đầu tiên nói chuyện với tôi nên Hương đã đánh thức tiềm thức đang ngủ say của tôi.

- Nhưng anh gặp cô ấy sau khi gặp tôi mà. – Minh vội vàng nói.

- Vậy chắc có lẽ tôi dù không để ý đến xung quanh nhưng hình ảnh của cô ấy đã vẫn ghi lại trong tôi, đến khi nó thành hình hài là cô thì đó là lúc tôi đủ dũng cảm để bắt chuyện.

Minh chỉ im lặng suy nghĩ, tôi cũng chỉ nói ra suy đoán nhất thời của mình rồi quay về chỗ đối diện đợi cô ấy.

- Vậy là anh có để ý cô ấy từ trước rồi còn gì. Vậy là crush rồi đó. – Thay đổi hoàn toàn với vẻ mặt đăm chiêu lúc trước, Minh reo lên.

Chỉ thế này thôi mà cô ấy làm cái vẻ mặt đăm chiêu thế sao? Tôi cũng chả để ý, bây giờ tôi còn phải đối mặt với một thứ cảm xúc mới toanh. Tôi gật gù, à ừ:

- Chắc vậy.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 9: Gặp gỡ

- Thôi được, cùng là chị em phụ nữ với nhau tôi sẽ cố tìm hiểu xem crush của anh thích gì. Nói sơ sơ về cô ấy xem nào.

- Ừm.. Diện mạo như hình, chăm học, chăm làm, tốt bụng, nói chuyện nhẹ nhàng.. Ừm

- A, không thích vị đắng nữa.

- Uầy nghe anh kể đúng kiểu mẫu con gái lý tưởng luôn nhỉ (trừ cái không thích vị đắng). Hay là anh mê người ta quá nên nhìn thế nào cũng ra điểm tốt.

- Đâu, đâu có, tôi nói thật hết mà. – Tôi cuống lên đỏ mặt trước câu đùa của Minh.

- Vậy anh thấy tôi thế nào?

Tôi bất ngờ trước câu hỏi của Minh, ấp úng trả lời:

- Cô trông giống Hương nên đương nhiên xinh gái rồi, tốt bụng và vô tư..

- Ể, anh có thể chỉ nói là "cô rất xinh đẹp" thôi mà, có cần phải do trông giống Hương không?

Tôi cảm thấy có lỗi nên không dám nhìn thẳng

- Hừm, tốt bụng và vô tư sao. Cảm ơn nhé. – Minh cười thật tươi trông vô cùng vui vẻ.

- Dù gì chị ấy cũng là hình mẫu của tôi nên chắc tôi sẽ biết gì đó.

- Vậy trăm sự nhờ cô.

Minh cũng tưởng tượng ra một tô mì ngồi ăn cùng tôi, chúng tôi nói chuyện phiếm đến khi chiếc đồng hồ báo thức của tôi reo lên. "A, A, A" tồi vươn vai thức dậy, uể oải muốn được nghỉ phép việc làm người thành công một ngày.

Đã vào cuối đông nhưng khí hậu vẫn không quá lạnh vì ở đây chúng tôi chỉ có hai mùa là mưa và nắng. Hôm nay là noel, ngày mà chúa sinh ra đời. Hương theo đạo nên hôm nay nó xin nghỉ một bữa để chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho nhà thờ. Nếu biết trước thì tôi đã chẳng phải mất công làm người thành công hôm nay rồi, quả là vẫn còn nhiều thứ về Hương mà tôi còn chưa được biết.

- Sao hôm nay buồn thiu vậy mày? – Đám thằng Phong lại hỏi.

Tôi biết chúng nó hỏi cái gì và cũng biết chỉ là đùa nên không còn để bụng như xưa nữa mà sẵn sàng tâm sự với chúng nó. Dù gì chúng nó cũng đã biết chuyện tôi thích Hương, còn biết trước cả tôi là đằng khác.

- Hình như tao thích nó thật chúng mày ạ. – Tôi nói nghiêm túc.

Cả bọn cười ha hả, cố ý hỏi lại:

- Sao mày biết hay vậy?

- Hôm qua tao nằm mơ, tao ở trong mơ nói là tao thích nó.

Chúng nó ôm bụng mà cười lăn ra, tôi thì chẳng hiểu chúng nó cười cái gì. Tiếp tục nói:

- Tối nay noel đi nhà thờ chơi không?

- Xin lỗi nhưng tao đi chơi với bồ rồi.

- Con ghệ tao cũng đòi đi này đi nọ rồi.

* * *

- Đi một mình đi, mày có người đợi sẵn ở nhà thờ mà.

Từ lúc lớp ba đến giờ tôi chẳng còn đi nhà thờ vào đêm noel nữa, trời lạnh cứ thế ở nhà đắp chăn mà ngủ cho đã thôi. Năm nay có một động lực cực lớn khiến tôi phải bước chân ra ngoài nhưng đi một mình thì có hơi kỳ.
Mấy đứa bạn mới quen được thì bận hết, tôi không biết tìm đâu người đi cùng. Đi một mình lỡ Hương nhìn thấy nó lại nghĩ này nọ thì hỏng bét.

Từ khi quen bọn thằng Phong tôi được chúng nó đưa về nhà.

- Chào nhé, cảm ơn vì đã chở tao về.

- Cảm ơn cái gì? Mày coi bọn tao là người lạ à?
Lo mà kiếm người đi noel đi kìa.

- Thế bác đi với nó có được không cháu? – Bố tôi lại bất thình lình xuất hiện.

- Dạ được! Chào bác bọn cháu về. – Chúng nó vội vàng chạy về.

Bố cùng tôi vào nhà, vừa đi vừa hỏi:

- Hôm nay không đánh cờ nữa hả?

Tôi chỉ biết cười cho qua.

- Nam, xuống ăn sớm còn đi noel này.

- Vâng ạ. – Tôi tắt máy, xuống lầu khi nghe tiếng gọi của mẹ.

- Lớp mười hai rồi mà vẫn chưa có người yêu hả con?

Bố cố tình dùng từ "con" để chê tôi còn non nớt, mặc dù ông hay xưng hô "mày" với tôi nhưng nó lại làm tôi thấy mình ngang hàng với bố, cảm thấy mình như một người đã trưởng thành.

Tôi hỏi lại bố để đánh trống lảng:

- Hôm nay bố lại không đi làm à? Hay là bị đuổi rồi?

- Mấy năm noel trước mày có được đi chơi ở đâu đâu. Năm nay vì biết mày vẫn chưa có người yêu nên bố mới phải xin nghỉ về dắt mày đi noel đây này.

- Haizz, con với chả cái. Chẳng bằng một góc bố mày ngày xưa.

Miệng lưỡi bố đúng là khéo thật, kiểu gì cũng phải đá đểu tôi mới chịu cho được.

- Cũng tại ông cứ đi làm suốt có chỉ cho nó chiêu nào đâu mà đòi nó khá khẩm hơn.

- Dạ xin lỗi vợ.

- Kiếm con bồ nào hiền hiền xíu nghe chưa, đừng có ngu giống bố. – Bố hạ giọng xuống thì thầm, cố tình để mẹ nghe được.

Cả nhà cười nói vui vẻ, những điều tốt lành liên tục đến với tôi làm tôi cứ ngỡ mình đang mơ vậy.

Tám giờ tối, cả nhà tôi ra đường chuẩn bị đi nhà thờ. Dù không theo đạo nhưng cứ noel nhiều người vẫn đi nhà thờ để tham quan, xem văn nghệ và tạo những kỉ niệm đẹp. Nhà tôi quyết định đi bộ để tận hưởng cái không khí se se lạnh của những ngày cuối năm. Nhà thờ chỉ cách nhà tôi có hai cây số, chín giờ thì chương trình văn nghệ mới diễn ra nên không việc gì phải vội.

Các quán xá hai bên đường tối nay đông nghẹt hoặc do tôi lâu ngày không ra ngoài buổi tối nên thấy hơi ngợp. Liệu nếu tối nay gia đình tôi ra quán ăn thì khi mơ tôi có thay đổi vị trí của giấc mơ không nhỉ? Việc đó cũng chả quan trọng mấy vì tôi đã có một khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc ở căn bếp.

Còn một tiếng nữa mới đến giờ văn nghệ, bố tôi đề xuất ghé vào quán chè nào đó ăn tráng miệng giết thời gian.
Trong quán toàn các cặp đôi đi hẹn hò, nhưng lần này bố không còn cà khịa tôi nữa. Mỗi người một ly chè và cái điện thoại, bố mẹ xin nghỉ nhưng vẫn còn công việc phải làm. Tiết kiệm được thời gian chừng nào hay chừng nấy. Tôi không hề giận họ mà còn rất vui vì dù bận rộn như vậy họ vẫn dành thời gian cho mình. Tôi thư giãn theo tiếng nhạc êm dịu của quán.

Ngót nghét đã tám giờ bốn mươi lăm, đến đúng giờ là trễ, tôi giục bố mẹ:

- Chín giờ kém mười lăm rồi, đi nào bố mẹ kẻo tí nữa đông không chen được.

Bố mẹ nhanh tay cất điện thoại. Bố đi ra thanh toán để lại mỗi mẹ ngồi với tôi.

- Sao năm nay ham đi noel thế? Năm ngoái mẹ rủ mày có chịu đi đâu.

- Thì năm nay có cả bố nên nó phải khác chứ mẹ.

- Vậy là mày thương bố mày hơn mẹ đúng không? - Cái tính của mẹ y chang bố, hèn gì hai người yêu nhau được.

- Không phải vậy mà, mẹ này. Lớn rồi còn đi tị nạnh kiểu đấy.

- Không phải thì là mày có người yêu rồi, mẹ nhìn là biết. Không qua mắt được phụ nữ đâu con ơi.

Tôi bối rối, cứ chối đây đẩy vì biết mẹ chỉ đùa thôi.

- Hai mẹ con nói gì to nhỏ đấy? – Bố cứu tôi một bàn trông thấy.

- A, mẹ hỏi con mấy vụ học hành trên lớp ấy mà.

- Đúng rồi, học thì học chứ vẫn phải dành thời gian ra mà kiếm người yêu đi.

Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao bố lại lấy mẹ rồi, họ như bàn với nhau từ trước mà trêu tôi vậy.

Đến nhà thờ cũng đã gần chín giờ, cứ tưởng mình đến sớm nhưng ở đây đông nghẹt. Ghế ngồi đã kín, chúng tôi đành phải đứng xem.
Đợi mãi mà vẫn chưa đến tiết mục của Hương, bố mẹ tôi thì ngáp ngắn ngáp dài. Còn tôi từ nhỏ đến giờ có khi nào ham hố mấy cái này đâu cơ chứ. Nếu cứ ở lại xem tiếp thể nào bố mẹ cũng sinh nghi ngờ, không hiểu sao lúc đấy tôi lại sợ không muốn cho bố mẹ biết nữa.

Tôi ngậm ngùi:

- Haizz, con chán rồi. Mình đi ngắm cảnh đi, nghe nói chỗ kia người ta làm núi giả đẹp lắm á.

- Hử, còn chưa xem hết mà con. Còn nhiều người chưa ra diễn lắm, mẹ thấy ông Sáu khoe có cháu gái đi diễn mà nãy giờ vẫn chưa thấy đâu.

- Ừ, bố thấy cũng hay mà.

Không biết bố mẹ đã biết hay tất cả chỉ là vô tình, tôi thầm cảm ơn trời hay ngay lúc này đây là chúa.

- Vậy thì..

Chưa nói hết câu thì mẹ đổi ý:

- Nếu con chán thì đi.

- Ừ, đứng nãy giờ bố tê chân hết cả chân rồi. Đi cho khuây khỏa.

Tôi cay cú im lặng nghe theo. Đi ngắm cảnh mà trong lòng đầy tiếc nuối, đi hết sân phía trước chân chúng tôi cứ thế bước đến sân sau.

- A! Nam!

- Cậu đi noel với gia đình à?

Hương trong bộ váy trắng cùng với đôi cánh thiên thần sau lưng, cô "bay" từ từ đến chỗ tôi.

- Con chào hai bác.

- A, Hương..

- Chào con nhá. Con bác quen biết với cả thiên thần à? Vinh hạnh quá.

- Dạ, con tên Hương. Học chung lớp với bạn Nam.

- A, Hương đấy à? Thằng ôn nhà bác kể về cháu suốt.

Bố nói cái gì vậy nè trời, ổng lại báo hại tôi rồi.

- Không, không.. - Tôi xua tay

- Anh ơi, tượng con dê to chưa này. Lại đây chụp cho em một bức đăng facebook.

- Ô kê!

Hai ổng bả kiếm cớ đi hết để lại tôi và Hương, tôi đang kiếm cớ thanh minh thì Hương mở lời trước:

- Bố mẹ cậu yêu đời nhỉ. Mà cậu kể gì về tớ vậy?
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 10: Thú nhận

- Không.. không có gì đâu. Ổng đùa ấy mà.

- Hồi nãy cậu có xem tớ diễn không?

- Có.. có chứ. Đoạn cậu từ trên trời bay xuống.. - Tôi buột miệng bịa đại ra khi nhìn thấy Hương trong bộ đồ thiên thần.

- Có sao?

- Ý tớ là đi ra sân khấu ấy, tớ nói thế cho nó sang.

Từ trong nhà thờ vọng ra tiếng gọi, cứu tôi một mạng. Chắc có lẽ Chúa đang dõi theo và giúp đỡ tôi.

- Hương ơi..

- Thôi. Gặp cậu sau nhé, tớ đi thay đồ ra cái.

- Con chào hai bác con đi.

- Thằng nhóc lại làm phiền con nữa à?

- Dạ không ạ. – Hương nói vọng lại.

Bố mẹ vừa đi lại gần vừa thầm thì to nhỏ cố ý cho tôi nghe:

- Con bé xinh bà nhỉ?

- Ừ, con mình đúng là có mắt nhìn người.

Biết có chối thế nào thì cũng vậy, tôi chả thèm nói lại mà đánh trống lảng đi.

- Mẹ đang chụp với con hươu à? Chụp cho con với!

Biết ý tôi không muốn nhắc đến nữa bố mẹ cũng thôi chọc ghẹo. Chúng tôi thưởng thức một đêm giáng sinh ấm áp bên nhau.


*****

Tôi lại mơ như mọi ngày nhưng lần này khung cảnh đã thay đổi. Lúc này nó là quảng trường nhà thờ, nơi diễn ra các tiết mục văn nghệ. Khung cảnh là thế nhưng ở đây không có một bóng người nào khác ngoài tôi. Tôi ngồi vào hàng ghế đầu tiên mà tiếc nuối vì hôm qua không được xem Hương biểu diễn. Cảm giác tiếc nuối làm tôi tạm thời quên bén mất một thứ hiển nhiên phải có ở đây. Tôi cứ ngồi đó, chờ đợi gì đó. Chờ đợi bù lại ngày hôm qua không thể chờ.

Minh từ sau cánh gà đi ra, mặt cô phờ phạc như mới ngủ dậy. Chào tôi một câu rồi cô ngồi trên sân khấu, hai chân thòng xuống nói chuyện:

- Hôm qua là noel nhỉ? Hèn gì giấc mơ của anh đổi thành chỗ này.

- Thế nào? Đi chơi noel vui không?

- Có.. - Tôi tiếc nuối trả lời.

- Chị Hương theo đạo nhỉ? Chắc hôm qua chị ấy diễn văn nghệ ở đây nên anh mới ghi nhớ nó đến vậy.

- Haizz.. Tôi không được xem Hương biểu diễn. – Tôi thở dài.

- Nhưng mà sao cô biết Hương theo đạo vậy?

- Thì tôi phải tìm hiểu về cô ấy để còn mách nước cho anh chứ.

Nghe có vẻ có lý nên tôi ậm ừ cho qua. Thứ tôi lo lắng bây giờ là tôi đã không xem tiết mục của Hương, lỡ nó có hỏi thì biết đường nào mà nói.

- Không xem được thì lấy đâu ra chuyện mà nói với người ta.

- Anh biết tiết mục đó tên gì không?

- Tôi không biết, tôi chỉ thấy Hương mặc bộ đồ thiên thần có cánh. Nhưng hình như một bên cánh bị hư thì phải.

- A, đó là "thiên thần về giời".

- Sao cô biết hay vậy?

- À.. à, tôi đọc được khi tìm hiểu về chị Hương ấy mà.

- Vậy thì tốt quá, sáng sớm mai tôi sẽ lên mạng xem qua để còn nói.

- Ừm.. trong lúc tìm hiểu tôi thấy hay hay, với lại ở đây chán quá không có gì làm nên tôi tập thử. Anh có muốn xem luôn không? Sáng mai lỡ trễ giờ thì khổ.

- Thật sao? Xem chứ, đỡ tốn thời gian.

Minh tưởng tượng ra một bộ đồ thiên thần gãy cánh trắng muốt. Trông cô lúc này không khác gì Hương. Nhạc từ đâu nổi lên, trên khúc nhạc trang nghiêm của nhà thờ, Minh múa theo từng nhịp.

Ban đầu, tôi cứ nghĩ đây là một vở kịch nhưng nó là một vở bale. Những động tác điêu luyện của Minh như xua tan đi sự đơn côi, như cho tôi biết vị đôi môi rồi lại vội vàng rời xa tôi. Chắc cô ấy phải tập luyện nhiều lắm mới có thể múa đẹp như thế, tôi không được phép chỉ xem đây là tư liệu tham khảo để có thể nói chuyện với Hương như thế thì thật phũ phàng cho sự cố gắng tập luyện của Minh. Tôi ngồi nghiêm túc xem nó như một khán giả đang đi thưởng thức buổi biểu diễn.

Có lẽ không cần phải xem thêm ở đâu cả, những gì Minh thể hiện đã làm quá tốt, chúng khiên tôi không thể tưởng tượng được khuôn mặt mình như thế nào khi người đứng trên kia là Hương.

Tiết mục kết thúc, không có tiếng vỗ tay reo hò ồn ào của khán giả mặc dù tôi có thể tưởng tượng ra. Chỉ có tôi ngồi đó với cảm xúc khó tả, nhận ra là đã kết thúc, tôi đứng lên vỗ tay.

- Hay quá! Có thật là cô mới vừa tập gần đây không thế?

- Thật.. thật chứ.

- Mà nó hay lắm sao?

- Đúng vậy. Hay lắm. Tôi không biết gì về bale nhưng chắc không có ai múa đẹp hơn đâu.

- Anh cứ nói quá, cái đồ tự luyến.

- Tôi cũng yên tâm phần nào khi biết cô ở một mình trong này không quá buồn chán. Nhớ mấy ngày đầu cô cứ khóc bù lu bù loa lên.

- Uầy, lo cho tôi cơ à? Cảm ơn nhá. Không phải hôm trước anh nói rằng tôi vô tư, lạc quan sao?

- Tôi cũng chỉ lo cho bản thân mình thôi.

- Phũ phàng quá đấy. Dù tôi có là anh đi chăng nữa nhưng tôi có giống anh điểm nào đâu.

Tôi vào vấn đề chính:

- Cô có "nghiên cứu" về Hương nhỉ? Được những gì rồi cho tôi biết đi.

- Được thôi.


*****

- Hôm qua cậu đỉnh lắm đó Hương.

- Bộ đồ đẹp lắm, hợp với cậu nữa.

- Múa có khó lắm không Hương?

May mà bàn của nhỏ bị chúng bạn trong lớp vây quanh nên tôi không phải lại gần. Chúng nó cứ nói chuyện hôm qua, tôi mà bị hỏi đến thì sẽ hỏng bét dù cho có xem qua tiết mục đó một lần rồi đi chăng nữa. Cẩn tác vô áy náy, đợi chuyện này lắng xuống vẫn hơn.
Vào học, ai về bàn nấy. Tiết học diễn ra bình thường như mọi ngày nhưng đó chỉ là tiết học còn tiết ra chơi thì nó cứ thiếu thiếu. Cả buổi sáng nay tôi chưa nói chuyện với Hương câu nào.

Tôi đã làm gì sao? Do tôi không chào cô ấy lúc đến lớp hay..

- Chị ấy thích được quan tâm. – Lời khuyên của Minh chạy qua đầu tôi.

Phải rồi, hôm qua gặp Hương tôi không hề có một câu nào khen nhỏ cả. Do lúc đó nhanh quá với lại mình cũng bị cuống khi bố đùa như thế. Vậy là nó đang chờ mình mở lời trước khen nó sao.

Chờ khi đang xếp cặp ra về, tôi mở miệng khen nó:

- Hương nè!

- Hở?

- Hôm qua cậu xinh lắm.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 11: Leo cây



- Cảm.. cảm ơn cậu! – Hương nói lớn rồi ra về.

Trong lúc vội vàng nó để sót lại một quyển vở, tôi cầm lấy đuổi theo để đưa cho nó nhưng hình như nó không nghe tiếng tôi gọi. Tôi đi bộ nên chắc chắn không thể đuổi kịp nó đi xe đạp được, tôi đành đem quyển vở về nhà.
Về nhà lấy ra kiểm tra thì đó là vở lý, ngày mai là chủ nhật không đi học để trả lại. Ngày mốt thì hình như có kiểm tra một tiết môn lý, nếu Hương không có vở để học chắc nó sẽ hoảng lắm. Tôi định gọi điện cho Hương thông báo để nó khỏi phải lo lắng nhưng tôi còn chưa có số của nó. Tôi gọi cho đám thằng Phong hỏi địa chỉ nhà Hương:

- Phong hả?

- Gì mày? Bố không có nhà nên muốn đi chơi sao? Tao bận rồi.

- Không.. Mày có biết nhà của Hương không?

- Thằng này bạo dữ mày..

Biết thừa nó sẽ nói lảm nhảm này nọ nên tôi vội vào thẳng vấn đề:

- Nó để quên quyển vở lý ở lớp, mốt có bài kiểm tra rồi nên tao muốn đem trả.

- Hừm.. chiêu này cũng được đấy.
Mày không có xe hay để tao ghé lấy rồi mang trả nó cho mày. Nhà tao cũng ở khúc đó.

- Ừm.. ờ.. không phải mày đang bận hả?

- Bận đối với mấy cái ăn chơi lêu lổng thôi, cái này bạn bè nhờ phải giúp chứ. – Đột nhiên nó ra vẻ tốt bụng.

- Ờ.. ừm..

- Ha ha! Tao đùa thôi. Cơ hội tốt thế này ai lại đi phá chứ. Có cần tao chở đi không?

- Không cần đâu.

Ngồi tò mò, tôi mở vở của Hương ra xem. Nó khác hoàn toàn với vở của tôi, trình bày gọn gàng, chữ đẹp. Hèn gì Hương có thể học tốt được, vở tôi như mớ giấy lộn, nhìn thôi đã không muốn nhìn rồi chứ nói gì đến học. Chắc tôi phải bắt chước nó trình bày gọn gàng lại chứ không chả thể khá hơn được.
Chiều đến, tôi cuốc bộ sang nhà Hương. Đã quen đi bộ nên đối với tôi không quá xa. Bố Hương mở một xưởng gỗ nên cũng dễ tìm.

- Con chào bác ạ! – Tôi hét to để có thể át tiếng máy cưa đang chạy.

Bố Hương dừng tay, ngẩng đầu lên hỏi:

- Có chuyện gì không? Cậu muốn đặt làm cái gì à?

- Dạ.. cháu là bạn học của Hương.

Bác ấy lia mắt nhìn từ đầu đến chân rồi lại một lượt nữa.

- Hương ơi! Có bạn kiếm này.

Dù muốn lắm nhưng tôi cũng phải tỏ vẻ này nọ:


- Dạ, không cần gọi Hương đâu bác. Cháu đến đưa Hương quyển vở bạn ấy để quên.

- Vô nhà chơi đã cháu, về gì vội.

- Ai vậy bố? – Hương bước ra hỏi, thấy tôi thì dừng lại. - Nam hả? Cậu đến đây..

- Nó đến đưa mày quyển vở, con với chả cái đi học có quyển vở cũng để quên.
Mời bạn vô nhà uống miếng nước đi chứ còn đứng đó.

Hương dùng tay ra hiệu cho tôi vào nhà kẻo bố nó lại này nọ. Tôi đi vào, vừa đi vừa nhìn quanh. Xung quanh xếp đầy bàn ghế gỗ, các bức tượng chạm khắc tinh xảo. Mùi gỗ, mùn cưa xộc vào mũi làm tôi ngứa ngáy. Thì ra đây là nơi Hương sống, phòng khách nhà Hương có thờ chúa vì gia đình nó theo đạo.

- Cảm ơn cậu nha. Lúc trưa tớ có công chuyện gấp nên hơi vội.

- Không có gì đâu, tớ cũng có việc gần đây.

Hai đứa bọn tôi ngồi đó uống nước chẳng biết nói gì tiếp theo. Tôi kiếm cớ đi vệ sinh để còn lên mạng tham khảo ý kiến những tình huống như thế này.

- Hương nè, nhà vệ sinh ở đâu vậy?

- Cậu đi thẳng xuống, rẽ phải hai lần. Cánh cửa màu xanh lá ấy.

Tôi đi dọc xuống nhà của Hương, các cánh cửa đều được bọc bởi giấy dán tường một màu riêng biệt. Tôi cảm thấy dường như căn nhà nó bị bất đối xứng thế nào ấy. Nhà của một thợ mộc, người có mắt thẩm mĩ nhìn vào chắc phải biết nên thật bất thường. Để yên khúc mắc ở đó, nó có thể là một chủ đề để tôi có thể trò chuyện với Hương lúc quay lại.

- Để cậu đợi rồi. Tại tớ thấy căn nhà nó sao sao ấy. Nên mới đứng lại xem chút.

- Tớ có thấy sao đâu nhỉ.

Chỉ vậy thôi sao? Vậy là hết thứ để nói rồi sao? Phải rồi tôi chỉ mới khen nó xinh còn chưa khen nó múa đẹp nữa mà.

- Tối qua ấy, cậu múa đỉnh quá. Nhất là cái khúc chưa kịp hôn đã bị kéo về trời nhưng vẫn kiểu để lại được hương vị ấy.

- Uầy! Cậu để ý khúc đó luôn hả? Khúc đó tớ tự thêm vô á.

Tôi ngây người ra, Hương tự thêm vô thì làm sao mà Minh có thể biết được cơ chứ.

- Nam! Cậu sao vậy?

- À, tớ bất ngờ khi cái khúc hay nhất đó do cậu tự nghĩ ra ấy mà.

- Coi bộ cậu cũng có mắt nghệ thuật nhỉ. – Hương nói với nụ cười mỉm đắc ý. Có vẻ như đây mới là thứ mà nó chờ đợi, không phải mấy lời khen kia mà là sự nhìn ra và thừa nhận chất xám của nó đổ vào vở biểu diễn ấy.

- Tớ có biết gì đâu. Tớ chỉ nói lên suy nghĩ thôi.

- Cậu ăn bánh không? Để tớ lấy.

- Thôi thôi. Cậu chỉ tớ vật lý được không? Mốt kiểm tra rồi mà tớ chắc được đủ điểm lên lớp thôi quá.

- Được thôi! Sẵn tiện tớ ôn bài luôn.

- Vậy cậu cho tớ số điện thoại đi. Kết bạn Zola trao đổi cho dễ. Bây giờ tớ có việc phải đi rồi. – Nhà Hương còn có phụ huynh, tôi nghĩ không nên ở lâu kẻo lại nghĩ này nọ giống bố mẹ tôi.

- Tớ về nhá!

- Cháu chào bác cháu về!

Tối hôm đó tôi được Hương chỉ bài qua Zola, nhỏ nhiệt tình quá mức. Tôi còn định tối nay chơi thả ga dù gì mai cũng là chủ nhật, có thể ngủ thoải mái mà không phải làm người thành công.

Được nó chỉ tôi mới nhận ra môn vật lý thú vị đến vậy, nó không phải học thuộc làu làu như mấy môn lịch sử, địa lý. Không phải làm vừa lòng người khác giống môn văn, không làm cho mình thấy hoang mang khi ăn uống giống hóa sinh. Nó bắt mình phải tư duy, phải tưởng tượng còn giúp mình học tốt toán hơn nữa.

Đã có lúc tôi phải nặn óc ra mà tìm cho mình một cái gì đó thích thú còn bây giờ nó đến một cách dễ dàng. Giống như leo cây vậy, muốn leo lên đỉnh thì cứ nhắm đỉnh mà leo rồi chân của chúng ta sẽ tự động tìm cành cây để đậu vào. Tôi tự hỏi liệu còn những cành cây khác hay không? Liệu tình yêu có thể làm được điều gì khác nữa?
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 12: Tại



Tôi ôm sự hạnh phúc ấy và chìm vào giấc ngủ. "A, A, A". Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Giấc mơ của tôi dạo này thay đổi liên tục, bây giờ là khung cảnh nhà Hương. Không có gì bất ngờ khi điều này xảy ra cả.

Tôi đi dọc xuống hành lang vì muốn tham quan lại căn nhà, so với sự bất đối xứng hôm qua thì hôm nay căn nhà cân đối hơn hẳn nhờ vào một căn phòng mới chen vào giữa nhà vệ sinh và căn phòng có cánh cửa màu vàng. Đó là phòng của Minh, căn phòng có cánh cửa màu hồng đặc trưng. Mọi hôm trước tôi chỉ có thể thấy mỗi cánh cửa mà thôi còn hôm nay thì là cả căn phòng dường như nó đã được về đúng nơi của nó vậy.

Dạo gần đây Minh ngủ li bì, lúc tôi có ở đây ngoài chuyện công việc ra Minh không còn nói chuyện phiếm với tôi nữa. Cô ấy xin phép đi ngủ, tôi nghĩ cô chỉ kiếm cớ để được vào phòng ở một mình nghiên cứu. Những gì Minh tìm hiểu được về Hương chính xác đến bất ngờ, thậm chí cô còn biết được điệu múa tự Hương thêm vào cho buổi biểu diễn. Chắc hẳn cô phải làm việc nhiều lắm và tôi cũng thắc mắc là cô đã dùng cách nào.

Tôi ngồi ở ghế phòng khách cùng với sự tò mò của mình. Một lúc sau, tôi quyết định đi xem thử Minh làm cách nào để có thể biết rõ về Hương như vậy. Tiến đến cánh cửa màu hồng, dù đã nhiều lần nhưng cảm giác vẫn như lần đầu tiên, tôi chỉnh trang lại quần áo đẩy nhẹ cửa hé ra một khe nhỏ. Nghía mắt vào trong thì thấy Minh đang ngủ thật, không ngồi một góc mà ngủ quên đi cùng với khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Lần này cô nằm trên giường, mắc màn, đắp chăn và ôm gấu bông cẩn thận đúng kiểu mấy người sợ ma.

Tôi khẽ đóng cửa lại ra phòng khách ngồi, bây giờ tôi đã cảm nhận được cảm giác của Minh khi phải ở không một mình nơi này. Có lẽ vì thế cô mới chọn việc đi ngủ để mơ, để đi đến một thế giới khác trong mơ. Cho dù không thể kiểm soát chính mình nhưng chí ít giấc mơ có thứ để cho ta làm giống đọc một cuốn truyện vậy.

"Reng.. reng.. reng" tiếng chuông ở đâu đó reo lên, lần theo tiếng động đó tôi đến trước cánh cửa màu hồng. Hình như nó phát ra từ bên trong phòng của Minh. Khi tôi đến trước cửa phòng thì tiếng chuông ngừng reo, chần chừ một lúc rồi đẩy cửa vào nhưng cánh cửa lại tự mở ra, nó được mở từ bên trong.
Minh bước ra, một tay cầm nắm đấm cửa một tay thì chải tóc. Thấy tôi cô đóng mạnh cửa lại, vội vàng nói:

- Anh.. anh chờ tôi một chút.

Tôi giữ ý đi ra phòng khách ngồi. Một lúc sau Minh bước ra.

- Xin lỗi anh nhá. Tôi đặt báo thức nhầm ba mươi phút.

Tôi cảm thấy áy náy:

- Không sao đâu. Cô buồn ngủ thì cứ ngủ đi, cô đã giúp tôi nhiều rồi mà.

- Anh nhìn vậy mà nhanh phết nhỉ. Chưa gì đến nhà người ta luôn rồi. Đến rồi mà chưa vào phòng sao?

Sao Minh lại biết đây là nhà của Hương nhỉ? Tôi thắc mắc:

- Sao cô biết chỗ này là nhà Hương?

Minh ngẩn ra một khắc, điệu bộ lúng túng. Như vừa lộ ra bí mật gì đó. Cô ấp úng:

- À thì tôi biết chị Hương thích màu vàng, căn nhà có cả một căn phòng cửa màu vàng nên tôi đoán là phòng của chỉ.

Nói rồi cô hỏi thẳng vào vấn đề để đánh trống lảng.

- Tôi có gặp bố Hương rồi.. Tôi khen nó múa đẹp nào ngờ đúng đoạn đó là do nó tự thêm vào nên nó có vẻ vui lắm. - Tôi đổi giọng -
Mà sao cô biết múa đoạn Hương tự sáng tác vậy?

- Ừm.. thì.. thì tôi tìm hiểu về chị ấy chứ có tìm hiểu về tôn giáo đâu. Tôi còn cứ tưởng đó là bản gốc ấy chứ. Mà anh thấy đoạn đó hay thật hả?

Đang cao hứng tôi buột miệng:

- Đúng vậy. Tiếc là không được xem trực tiếp Hương múa. - Dường như tôi vừa nói gì đó rất dại dột thì phải.

Giọng Minh đanh lại, cô trừng mắt nhìn tôi.

- Ý anh là sao?

- Tôi đâu có ý đó. Cô đừng hiểu lầm. - Lần này đến tôi ấp úng, đánh trống lảng sang chuyện khác -
Tuần sau là tết dương lịch rồi. Ở trung tâm huyện có đếm ngược và bắn pháo bông, tôi muốn rủ Hương đi xem. Cô thấy có được không?

Minh khoanh tay lại, nói một cách nghiêm túc:

- Con gái không được đi ra đường quá mười giờ tối. Huống hồ gì đi với một đứa con trai mới lớn. Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra.

- Vậy đi theo một nhóm bạn thì sao? - Tôi hỏi tiếp.

Giữ vững thái độ ban nãy, Minh trả lời:

- Không là không. Vẫn nguy hiểm lắm.

- Vậy còn rủ cả lớp đi?

Lần này cô bật cười khinh bỉ, nói:

- Anh rủ được cả lớp đi á? Nếu rủ được thì mừng cho anh.

Tôi cảm thấy như mình đang là người có lỗi, nhưng lại không biết mình sai ở đâu.

- Không có việc gì nữa thì tôi đi ngủ tiếp nhé.

Đột nhiên tôi buột miệng:

- Tôi cũng muốn ngủ nữa.

- Ể.. - Minh nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm.

- Ý.. ý tôi là ở đây một mình chán lắm.
Cô.. cô ngồi tán phét với tôi được không? Ngay cả bản thân mình còn không muốn nói chuyện với mình thì còn ai muốn nói chuyện với tôi nữa chứ.

- Chẳng phải tôi vừa nói chuyện với anh xong sao?

- Đó là khác, nó như kiểu.. công việc ấy. Ngồi nói chuyện bình thường thôi.

- Haizz.. - Minh thở dài rồi ngồi xuống chỗ cũ.

- Không phải tôi không muốn nói chuyện với anh mà tại..

- Tại?

Minh chần chừ một lúc.

- Tại anh cứ suốt ngày khen Hương này Hương nọ.

 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 13: Thất bại?



- Ý.. ý tôi là phải biết quan tâm đến bản thân mình nữa.. kiểu.. tôi là "anh" mà, đúng chứ? - Minh vội vàng nói.

Không muốn làm Minh khó xử, tôi chẳng làm khó cô.

- Tôi hiểu, tôi hiểu mà.


****

Hôm sau lên trường, quả thực như Minh nói, tôi quá nhút nhát để có thể đứng lên đề xuất ý kiến đi xem pháo bông cùng nhau. Thay vào đó, tôi nhờ thằng Phong.

- Ê, Phong. Đêm ba mốt mày có bận gì không? Tao muốn cả lớp mình đi xem pháo hoa cùng nhau ấy. Cuối cấp rồi cũng phải có gì chứ.

Nó ghé sát lại, khoác vai tôi, nói:

- Chỗ anh em thì cứ nói huỵch toẹt ra đi, còn bày đặt mời cả lớp nữa chứ. Nhưng mà xin lỗi, tao có hẹn đi với bồ rồi.

- Mày hiểu mà. Thế mày đề xuất ý kiến này hộ tao đi, tao.. ngại..

- Tao đề xuất mà lại không đi thì kỳ lắm. Nhưng cứ yên tâm, không đợi đến lượt mày đâu. Thằng bí thư năng nổ lắm, thể nào nó chả có ý này.

Đúng như Phong dự đoán ngay tiết sinh hoạt đầu tuần thằng bí thư đã lên kế hoạch. Tôi xung phong chọn vị trí và thuê bạt để ngồi, ai cũng lười nên khi có người xung phong thì giao hết cho tôi.

Trong lớp gần như có người yêu gần hết, nếu chúng nó vắng mặt hoặc có mặt nhưng cặp kè với nhau thì chỉ còn lại mười bốn đứa. Mỗi tấm bạt ngồi được ba người thì sẽ dư ra một tấm dành cho hai người. Tôi là người thuê và sắp xếp chỗ ngồi nên sẽ phải vào vị trí cuối cùng. Việc cần làm là làm cho Hương đi trễ nữa thôi.

Tôi không thể sự để tiếc nuối giống như đêm noel đến một lần nữa. Tôi cùng Minh lên kế hoạch một cách kĩ lưỡng. Tôi phải liên lạc với người lạ để thuê bạt, phải đi ra ngoài đường trong thời tiết lạnh lẽo nếu là tôi lúc trước chỉ có nằm ì ở nhà bấm điện tử thôi. Chân tôi đã chọn được cành cây nhô ra mà tiếp tục leo, tôi dần hòa đồng hơn với mọi người.

Rồi ngày đó cũng đã đến, hai bên đường các hàng quán trang trí lồng đèn, bàn ghế khang trang. Dù là tết dương lịch nhưng vẫn có một chút không khí. Hôm ấy là thứ tư nên mọi người vẫn đi làm, đi học bình thường. Mai là ngày nghỉ tết nên tinh thần học tập của ai cũng chán nản, cô giáo đành cho nghỉ tiết cuối để giải lao trong lớp. Tranh thủ thời gian đó bí thư lên bảng thống nhất giờ giấc đi chơi với cả lớp.

Bắt đầu lúc tám giờ tối tập trung tại công viên huyện chơi trong khu vui chơi đến mười giờ. Sau đó ra quán uống nước nghỉ ngơi đến mười một giờ rồi di chuyển đến chỗ đặt trước ngồi quây quần lại chơi trò chơi. Trong khoảng mười một giờ hơn tôi phải làm cho Hương đến trễ.

- Con đi về muộn nha mẹ. – Tôi báo cho mẹ rồi ra ngoài. Tụi thằng Phong đã đợi sẵn trước cửa.

- Đâu vào đó chưa mày?

- Ổn rồi. Mưu sự tại nhân hành sự tại thiên, tới đâu hay tới đó.

Lớp tôi đến đông hơn dự kiến, gần như là đầy đủ thì đúng hơn. Tôi đã từng thấy Hương mặc thường phục lúc ở nhà nó nhưng bây giờ có thêm tí son môi và quần áo cũng sành điệu hơn khiến tôi không thể rời mắt. Được nhìn thấy thôi đã làm tôi hạnh phúc rồi chứ đừng nói gì tí nữa được ngồi gần nó.

Tụi tôi lăn lộn trong nhà banh, nhà hơi. Hoài niệm lại những ngày còn nhỏ, tụi con gái thì tô tượng, tranh cát v. V.

- Ê bay! Đi tàu lượn không?

- Đi! Đi! – Tụi con trai nhốn nháo.

- Ở đây nhỏ mà, không giống ở Suối Tiên đâu mà sợ. Mấy bạn nữ đi luôn nhé.

Nghe thế tôi liếc nhìn sang Hương chờ nó lên tàu để lên theo nào ngờ nó đã lên từ lâu.

- Nam! Lên đi, ông sợ hả?

- Ờ.. đợi tí tôi lên liền.

Nhìn chúng nó hăng hái thế tôi nghĩ nó phải vui lắm, nhỏ đến giờ tôi đi đúng một lần vào năm lớp một hình như hôm ấy tôi vãi ra quần thì phải. Tôi lên sau nên ngồi toa cuối, những khúc cua bị quán tính quật cho lên bờ xuống ruộng. Tôi ngồi một mình nên có lúc muốn rớt cả ra ngoài. Tôi thề rằng mình sẽ không chơi lại trò này một lần nào nữa.

Theo đúng như kế hoạch, chúng tôi vào một quán trà sữa ngồi nghỉ mệt và tán dóc. Bọn nó tụ tập lại thành từng nhóm nói chuyện với nhau, tôi ngồi với bọn thằng Phong.

- Tí nữa mười một giờ tao phải ra ngoài sớm để chuẩn bị rồi. Tao nhờ chúng mày giả vờ đi vệ sinh vội quá xỏ đại dép của Hương. Vào nhà vệ sinh canh điện thoại khi nào tao nhá máy rồi đi ra.

- Được! Anh em sẽ giúp mày.

- Ơn này tao sẽ không quên đâu.

Mọi thứ diễn ra một cách trơn tru, mọi người đã đến hết chỉ còn có Hương và thằng Hoàng. Tôi nhá máy cho nó, một lúc sau chạy xe máy đến trước.

- Ủa Hương nó đến chưa mày? – Thằng Hoàng hỏi.

- Tao mới phải hỏi mày câu đó đó.

- Tao thấy mày nhá máy, lúc đi ra thì chẳng thấy nó đâu nữa. Tao tưởng nó đi rồi nên vội chạy đến nè.

- Mày chở tao đi kiếm cái.

- Lên xe!

Tôi chạy quanh kiểm tra lại một lần nữa nhưng chẳng thấy nó đâu. Tôi quay lại quán để tìm.

- Có một cô bé vừa mới đi rồi em. – Chị nhân viên cho biết.

- Dạ em cảm ơn!

Chạy lại quảng trường thì Hương vừa mới đến.

- Bà đi đâu nãy giờ vậy Hương?

- Tui đi vệ sinh một chút, nãy uống hơi nhiều nước.

- Vô đây ngồi nè, chỗ này mới có hai đứa.

Do thằng Hoàng đi cùng tôi nên còn chừa ra một chỗ trống, tôi đành ngồi chung với thằng Hoàng.

- Mưu sự tại nhân, hành sự tại thiên. Bỏ qua tiểu tiết thì chẳng phải hai chúng mày đi chơi cùng nhau, uống nước cùng nhau, ngắm pháo hoa cùng nhau và còn cùng nhau qua đêm nữa. Sướng thế rồi còn gì.

- Tao không sao mà, được đi chơi với mọi người là tao vui rồi. Đừng có diễn giải theo cách đó.

- Chúng nó bắt đầu chơi rồi kìa.

Chúng tôi ngồi thành vòng tròn có cái loa ở giữa, bí thư là quản trò. Bọn tôi ca hát, cười nói um sùm trời đất.

- Bây giờ đổi trò, cái chai quay trúng ai thì người quay sẽ được hỏi một câu rồi cứ tiếp tục vậy nhá. – Quản trò nói.

Lại là cái trò này, tôi chúa ghét nó vì chắc gì người ta đã nói thật còn khiến họ khó xử nữa.

- Á à. Nam! – Thế quái nào nó lại quay trúng tôi đầu tiên chứ. Chúng nó sẽ hỏi mấy câu bẩn bựa cho xem.

- Sao hôm nay cậu lại đi chơi với lớp vậy? Còn xung phong đặt chỗ trước nữa.

Tôi bất ngờ với câu hỏi của nó, chắc nó thật sự muốn biết khi thấy sự bất thường này.

- Ừm.. ờ.. Tui trốn mấy hoạt động lớp quá nhiều rồi nên tui nghĩ mình phải bù lại cái gì đó. Quan trọng là tui muốn đi chơi, uống nước, ngắm pháo hoa và qua đêm cùng với mọi người, nó rất vui.

- Bỏ qua tiểu tiết thì còn tuyệt hơn nữa. – Tôi lẩm bẩm trong miệng.

 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 14: Không khí


- Gì mà sến súa vậy mấy ba. Xoay tiếp đi.

- Một tuần tao làm năm lần.

- Tao bỏ năm đứa rồi. Chuẩn bị đứa thứ sáu.

- Mọi điểm cao của tao đều là chép phao cả. Đừng có nói cho cô biết nha không là chết tao.

- Gu của mình là đẹp trai như ca sĩ Hàn Quốc ấy, hát hay và nhảy đẹp nữa.

- Hai tuần tui gội đầu một lần, con gái nhiều tóc gội đầu oải lắm mấy ông không biết đâu.

Cả lớp thay phiên nhau trả lời những câu hỏi không đâu, thì bỗng:

- Hương! Bà có để ý ai chưa vậy? – Một đứa con gái hỏi khi cái chai quay trúng Hương.

- Ừm thì.. cũng không hẳn là để ý.. - Hương ngại ngùng.

Thấy bộ dạng của Hương như vậy, bạn kia càng hỏi tới:

- Ể, ể, ể! Vậy là có rồi. Ai vậy? Cho cái gợi ý đi.

- Tui chỉ phải trả lời một câu thôi đúng không?

- Chán phèo. Nhưng tui điều tra là ra hết.

Hương có để ý ai đó rồi sao? Từ lúc thích Hương tôi quên bén đi mất việc phải xác nhận xem nó có người yêu hay chưa. Tại vì trên lớp nó cứ cắm đầu vào học, bố nó thì xem như con nít ít cho đi chơi làm tôi đinh ninh rằng nó vẫn chưa có để ý ai. Liệu có phải là tôi không? Nó trực nhật giúp tôi cả năm học mà chẳng cần gì đền ơn, chỉ bài tận tình cho tôi và là người bạn đầu tiên của tôi. Những thứ đó một phần khiến tôi có cảm tình với Hương ngay lần đầu gặp mặt, liệu nó có xảy ra tương tự với Hương không.

Nếu không phải tôi thì sao? Chẳng phải tôi là kẻ xấu chen vô giữa họ sao? Hay là một tên thất bại, cũng may mà tôi có thể biết sớm để dừng ngay cái trò tán tỉnh này lại càng sớm càng tốt trước lúc phải đội quần lên đầu do bị từ chối. Đầu óc tôi rối tung rối mù lên, chẳng nghĩ được gì nữa. Lúc này nếu là Minh thì cô ấy sẽ nói gì nhỉ?

"- Ý.. ý tôi là phải biết chăm sóc cho bản thân mình nữa.. kiểu.. - Minh vội vàng nói."

Phải biết nghĩ cho bản thân mình, việc tôi thích Hương là cảm xúc của tôi chứ không phải của nó. Dù nó đã có người yêu hay không thích tôi thì tôi cũng lỡ thích nó rồi. Tôi tin một người tế nhị như nó sẽ không làm tôi cảm thấy xấu hổ khi mọi việc không thành.

- Nam! Nam ơi! Nhấc cái đít lên di chuyển chỗ coi. Tránh đường cho người ta ngồi xem nữa. – Thằng Hoàng kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ rối rắm.

Bây giờ đã mười một giờ bốn mươi lắm phút, mọi người đã dần đến quảng trường để chuẩn bị đếm ngược thời khắc sang năm mới và xem bắn pháo hoa. Bọn tôi phải phá hình tròn thành một hàng để lấy chỗ cho người khác ngồi.
Đa số là các cặp đôi chọn làm chỗ hẹn hò lý tưởng. Nhìn Hương từ xa tôi cũng đã cảm thấy hạnh phúc nếu bỏ qua tiểu tiết thì chẳng phải chúng tôi đang ngồi với nhau sao. Mặt thằng Hoàng ở đâu chen vào làm tụt hết cả hứng.

- Mày né sang bên này ngồi coi. Người gì đâu mập *.

- Á à, hôm nay láo nhờ. Không phải là do mày đang hụt hẫng thì tao đã cho mày vài phát rồi.

- Mọi người ơi. Mình chuẩn bị ra đằng trước này chụp vài bức ảnh đi. – Cái loa đột nhiên phát ra tiếng.

- Các bạn nam cao nên ngồi xuống hết đi nhá, chúng mình phải tôn vinh phái đẹp chứ đúng không.

Tôi vào hàng, chẳng cần để ý Hương đứng ở đâu. Có đứng cạnh nhau bây giờ thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

- Được rồi. Còn năm phút nữa là qua năm mới, mọi người giữ nguyên vị trí, tạo dáng khác để mình chụp với pháo hoa nhé.

Còn mười giây cuối, mọi người đồng loạt đứng hết dậy cùng đếm ngược.

- Mười.

- Chín.

- Tám.

* * *

- Một.

Vừa đếm xong thì ngay tức khắc pháo hoa bay vút lên nổ đì đùng. Đang giữ dáng chụp hình mọi người đều bất giác nhìn theo với ánh mắt của một đứa trẻ khi được mẹ mua cho món đồ chơi mới. Điện thoại cài sẵn chế độ tự động cứ thế chụp lại những khoảng khắc vô cùng tự nhiên, vui vẻ của tất cả mọi người. Năm mới đến tôi cũng vực dậy được tinh thần.
Người người lấy điện thoại ra quay còn tôi thì ngồi xuống ngắm. Thứ đẹp đẽ và tuyệt vời không phải chỉ là pháo hoa mà là không khí ở nơi đây, nó có một cái không khí đặc biệt như ở quán net nhưng cũng chẳng phải.

Pháo hoa nở rộ ở khắp mọi nơi, mọi người như bị đắm chìm vào trong ánh sáng lung linh huyền ảo đó. Cứ mỗi đợt bắn mới là một cảm xúc mới trên mặt họ, những tiếng "rào, rào" là mọi người hú hét theo. Tôi đắm chìm trong khung cảnh đó, pháo hoa trên trời lung linh, pháo hoa dưới mặt đất mang năng lượng tích cực và rộn rã, trong lòng tôi cũng có những tiếng "đì đùng" riêng của nó. Nhìn trời, nhìn mọi người và nhìn vào bên trong mình chắc hẳn Minh cũng đang ngắm ở bên trong tôi.

- Sao? Trông mặt anh vui vẻ thế kia chắc kế hoạch phải thành công lắm nhỉ.

- Không. Nó thất bại rồi. Hương đến trễ thật nhưng bọn tôi còn trễ hơn.

Khung cảnh đã chuyển sang quảng trường huyện. Khác với khi đó, bây giờ không một bóng người. Tôi và Minh ngồi với nhau trên tấm bạt to màu xanh.

- Sao anh vô dụng vậy? Có thế mà cũng không làm được.

- Nhưng không sao, tôi vẫn cảm thấy rất vui. Ngồi với nhau thì có gì quan trọng đâu chứ. Chúng tôi vẫn cùng nhau ngắm pháo hoa mà.

- Trưởng thành gớm nhỉ. Chỉ có mấy cái pháo hoa mà có thể làm anh phấn chấn lên thế sao. Tôi cũng muốn xem thử.

- Lúc đó cô không xem với tôi sao?

- À.. chắc lúc đó tôi đang ngủ nên không để ý.

- Vậy à.

Nói rồi tôi chỉ tay lên bầu trời đêm đầy sao, Minh ngước lên theo cánh tay của tôi. Pháo hoa bắt đầu bắn, dù đã xem rồi nhưng nó vẫn đẹp như lúc đầu. Không khí xung quanh thì khác hẳn, nó không giống khi đó cũng không giống ở net. Cả quảng trường rộng lớn chỉ có hai đứa ngồi xem pháo hoa. Tôi quay sang nhìn Minh, vẻ mặt xem thường khi nãy đã thay đổi một trăm tám mươi độ trông giống như bao người. Tôi đánh mất đi sự phấn chấn khi nãy mà trở về với nỗi tiếc nuối cùng với một thứ cảm xúc khó tả.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 15: Nằm nghỉ


Kết thúc màn pháo hoa Minh có vẻ tiếc nuối dù cô có thể tự tưởng tượng ra để xem lại sau khi nhìn thấy nó nhưng có lẽ những thứ gì đó ít ỏi mới là đáng quý. Ngước lên nhìn một hồi lâu mỏi cổ tôi nằm ra bạt vươn vai cho thoải mái. Tay tôi chạm vào thứ gì đó mềm mại, vì quảng trường tắt điện để có thể quan sát pháo hoa rõ hơn nên khi pháo hoa vừa tắt mắt tôi vẫn chưa kịp thích nghi, tôi không thể nhìn thấy gì cả. Nằm yên đó một lát với sự thoải mái, tôi quay người sang một bên, lúc này mắt đã dần thích ứng và nhìn được trong bóng tối. Tôi thấy Minh đang nằm đối diện cũng từ từ quay người sang. Bốn mắt chúng tôi chạm nhau, dù trong đêm tối nhưng vẫn có thể nhìn ra được nét đỏ trên gương mặt đối phương.

- Á! Đê tiện. – Minh rút tay lại ngồi bật dậy hét toáng lên.

- Tối quá tôi đâu có thấy gì đâu.

Bọn tôi ngồi quay mặt ra hai hướng khác nhau.

- Đúng là bọn con trai đứa nào cũng như nhau. Tôi là.. anh đó.

- Tôi nói là tôi không thấy gì mà. – Tôi thanh minh
- Xin lỗi! Được chưa?

- Được rồi! Tạm biệt. – Minh nhanh đứng dậy đi vào phòng để tôi một mình giữa quảng trường rộng lớn.

Tôi không dám quay lại nhìn theo chỉ đợi đến khi nghe tiếng đóng cửa mới nằm xuống chỗ cũ. Tay tôi vô thức vươn ra đúng tư thế ban nãy như đang tìm kiếm thứ gì đó. Tôi nằm đó ngắm bầu trời sao. Cảnh đẹp là thế nhưng tôi không thể tận hưởng một cách trọn vẹn, vẫn có cái gì đó cân cấn. Chắc là Minh vẫn còn giận tôi dữ lắm. Không biết phải làm hòa thế nào nữa, tôi chưa bao giờ dỗ dành ai cả đặc biệt là con gái.

Ngày mai rảnh rỗi cả ngày mình muốn mời Hương đi chơi nếu không có Minh chỉ điểm thì biết làm gì đây cơ chứ. Tự dưng lại giận ngay lúc này. Dù rất cần nhưng tôi không thể mặt dày đến nhờ vả Minh nữa, nên để thời gian làm cô quên đi. Tôi nằm đó suy nghĩ đến sáng.

"A, A, A". Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Hôm nay là ngày nghỉ nên tôi đã đặt báo thức muộn một chút nhưng nào ngờ lại bị Minh hiểu lầm. Tôi đi xuống nhà đánh răng rửa mặt.

- Dậy rồi hả? Tối qua đi chơi có vui không con? – Bố nằm ườn trên ghế xem ti vi nói. Tôi quên mất hôm nay là tết dương lịch toàn dân được nghỉ.

- Dạ, cũng vui.

- Tối qua chơi đã rồi nay không đi du lịch đâu nhá. Lâu lắm bố mày mới có ngày nghỉ, để bố nghỉ ngơi.

- Vâng! Đi du lịch ngày này đông lắm con cũng chả thiết.

- Đánh răng xong ra ngoài kiếm cái gì đó mà ăn, mẹ mày giờ này vẫn chưa dậy nữa.

- Ì ẹ ũng ống ố ôi à. – Vừa đánh răng tôi vừa nói.

- Hôm qua con bảo mẹ ngủ trước mà mẹ vẫn đợi cửa. – Thà rằng tôi đi mà không nói cho mẹ biết có khi mẹ lại đi ngủ vì tưởng tôi vẫn ở nhà.

Ngày nghỉ là thế nhưng bài tập thầy cô cho cũng quá trời, nghỉ chỉ có một ngày thôi mà nhà trường làm như một tuần vậy. Tôi theo khối A1 nên mấy môn xã hội tôi chả thèm đụng đến để dành thời gian học lại mấy môn tự nhiên. Năm ngoái tôi đã quá chểnh mảng việc học tập rồi.
Ngồi vào bàn với quyết tâm ngút trời, tôi giải đề ôn luyện. Mấy câu đầu thực sự dễ nhưng rồi quá khó, lười biếng chả thèm suy nghĩ tôi lấy máy nhắn tin hỏi Hương. Cứ như đây là mục đích thật sự của tôi khi ngồi vào bàn học vậy.

- Chào cậu! Cậu rảnh không?

Trong lúc đợi Hương trả lời tôi chẳng thèm động não để suy nghĩ bài tập mà lướt fakebook. Là do tôi sợ tập trung suy nghĩ quá đến lúc Hương trả lời không biết mà để nó đợi.

Bong bóng chat nhảy lên:

- Tớ bận làm bài tập mất rồi. Thầy cho nhiều quá.

Biết ngay là nó đang học mà.

- May quá. Cậu chỉ tớ câu ba mươi hai đề số một được không? Tớ có search mạng rồi mà chả hiểu nó viết gì trong đó.



- Vậy cậu xem thử bài của tớ, không hiểu chỗ nào thì hỏi nha.

Hương chụp cho tôi xem bài của nó, nét chữ đẹp và trình bày sạch sẽ không lẫn vào đâu được. Còn về bài làm thì thú thật chỗ nào tôi cũng không hiểu. Chẳng lẽ lại nói vậy với Hương sao? Còn đâu mặt mũi nữa cơ chứ.

- Cậu giải khác hoàn toàn trên mạng luôn.



- Nhưng từ khúc đầu tớ đã không hiểu rồi nên mấy khúc sau theo không được:((



Hương thả biểu cảm buồn



- Nhà cậu có ai không?



- Có bố được nghỉ phép ở nhà. Mà chi á?



- Vậy tớ qua chỉ cậu cho tiện. Bố mẹ tớ đi thăm họ hàng hết rồi có mình tớ ở nhà à.

Tôi lấy tay dụi mắt đọc kĩ lại tin nhắn một lần nữa. Không, tôi không đọc lầm. Hương nói sẽ đến nhà chỉ bài cho tôi.

- Thôi, làm phiền cậu lắm.



- Không sao đâu. Ở nhà một mình cũng buồn, nhỡ đâu mấy thắc mắc của cậu tớ lại không để ý đến thì sao.



Gif hình con thỏ cúi đầu cảm ơn.



- Cậu đợi hai mươi phút.



- OK!

Trong quãng thời gian này tôi phải cố gắng làm nhiều bài nữa để cho nó thấy tôi không hề lười biếng ngồi đợi nó đến chỉ. Những câu từ câu ba mươi hai trở đi đều là những câu khó, dù có hiểu thì muốn làm được cũng mất kha khá thời gian nên tôi lấy các đề khác ra làm ba mốt câu đầu. Chúng đa phần là lý thuyết và thế công thức nên tôi làm khá nhanh, hai mươi phút được hẳn hai đề.
Đang tập trung thì có tiếng gọi từ bên dưới:

- Nam ơi!

Tôi quay phắt người lại.

- Đi ra nhà bác với bố không? – Thì ra là bố tôi.

- Dạ con bận rồi bố.

- Chán thế. Có ngày nghỉ cũng bận à?

- Vâng!

- Thế bố đi nhá.

Khoan đã, bố đi thì chẳng phải có mỗi tôi với Hương ở nhà thôi sao. Hương sẽ nghĩ tôi nói dối nó để nó đến nhà mất.

- Bố.. - Tôi kêu lên giữ bố lại một chút chờ Hương đến nhưng ổng đi mất tiêu rồi.

Tôi tức tốc chạy nhanh xuống, bố không thể đi xa được. Mở cửa chạy nhanh ra thì "gầm", tôi đụng phải Hương. Do đang có đà chạy nên tôi đẩy Hương về phía sau rồi ngã đè lên. May mà hai tay kịp chống xuống nên tôi vẫn chưa đè hẳn lên người nó.

 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 16: Phụ nữ

Thời gian như ngưng đọng từ đó, giọt mồ hôi trên má tôi như ngừng chảy chỉ còn nghe tiếng trái tim đập mạnh rõ mồn một.

- A! Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu! – Tôi vội vàng tránh sang một bên. -
Cậu có sao không? – Chỉ ngồi bên cạnh hỏi han chứ không dám đụng chạm đỡ Hương dậy.

- Tớ không sao đâu. – Hương chống tay ngồi dậy.

- Tay cậu chảy máu rồi kìa. – Tôi bỏ qua sự ngại ngùng khi nãy cầm cánh tay Hương đỡ nó
- Cậu vô nhà ngồi đi để tớ mang giỏ vào cho. – Tôi cảm thấy tội lỗi ngập đầu - Cậu ngồi đó đi để tớ lấy băng keo cá nhân.

Tôi đổ oxi già ra miếng bông gòn.

- Cậu chịu đau một tí nhé.

Hương ra vẻ dũng cảm, vỗ ngực nói:

- Mấy cái này nhòm nhò gì. Bị có tí xíu ấy mà.

Nghe vậy cũng yên tâm, tôi nhẹ nhàng chấm miếng bông gòn lên vết thương ở tay Hương. Á! Đùi tôi bỗng đau điếng, nhìn xuống thì thấy tay Hương đang bấu vào. Tôi bắt chuyện để đánh lạc hướng cơn đau:

- Áy náy quá. Cậu đến chỉ bài cho tớ mà tớ đả thương cậu thế này.

- Tớ không sao rồi mà.
Cậu không hiểu chỗ nào? Tớ chỉ cho.

- Câu ba mươi hai này nè. Khúc đầu tớ không hiểu nên không làm tiếp được.

- Công thức là vầy nè..
Cậu đọc đáp án mà không hiểu thì cứ bịa ra một lý do nào đó để tự thuyết phục mình. Lý do đó chẳng cần đúng đâu, nó ra đáp án đúng là được rồi.

Dễ quá vậy! Chẳng phải chuyện này là thứ tôi giỏi nhất hay sao. Đã nhiều lần làm vậy nên dù không muốn tôi cũng phải thừa nhận mình giỏi khoản này. Không ngờ nó còn có thể áp dụng cho việc học.

- Tuyệt chiêu của cậu hả?

- Đó chỉ là cách đọc đáp án thôi chứ chẳng phải tuyệt chiêu gì đâu.

- Ô kê! Để tớ thử làm thêm mấy bài khác.

Chúng tôi ngồi học ở cái bàn thấp dưới đất, Hương ngồi đối diện. Kì thực tôi không tập trung học bài được. Cứ muốn ngẩng mặt lên nhìn mà sợ bị bắt gặp giống hôm qua Minh vô tình bắt gặp. Tôi nói vậy chỉ là để các bạn dễ hình dung thôi chứ hôm qua thật sự là tối quá tôi không biết gì hết. Mãi mới làm xong được thêm một bài trong diện những câu khó, đầu óc xả hơi không phải tập trung suy nghĩ nữa, đầu tôi cứ thể ngẩng lên nhìn chằm chằm vào Hương.

Một lúc sau Hương mới để ý:

- Cậu không hiểu chỗ nào nữa hả? Cứ hỏi đi không phải ngại đâu.

- À không. – Nhận ra mình bị phát hiện tôi cuối xuống giả vờ viết viết gì đấy vào vở.

Chúng tôi học bài bình thường và chẳng có gì xảy ra cả cho đến khi cái chân của tôi nó bị tê. Tôi duỗi chân xuống dưới gầm bàn thì đụng phải chân của Hương, cảm giác bình yên như buổi tối hôm qua vậy tôi bị cuốn theo và cứ để chân ở đấy.

- Cậu uống nước không? Để tớ đi lấy. – Hương rụt chân lại đứng lên hỏi.

- Cậu cứ ngồi đó đi để tớ lấy được rồi.

- Thôi, tớ lỡ đứng lên rồi để tớ lấy cho. Tớ cũng ở gần hơn mà.

- Vậy, nước ở sau bếp ấy.

Nói rồi Hương đi ra sau bếp lấy nước, còn tôi ngồi đó duỗi chân ra khắp phía chẳng phải để tìm kiếm gì đâu chỉ là mỏi chân quá mà thôi.

- Nước của cậu đây!

Hương ngồi đối diện với người đưa nước sang cho tôi. Gió thổi tờ giấy bay lên làm nó không thấy đường mà làm đổ ly nước.

- A!

- Không sao không sao. May mà không đổ ra vở.

Hương giống như tôi lúc nãy lập tức lấy giấy lau cho tôi.

- Tớ xin lỗi!

- Ủa.. Hương tới chơi hả con? Có chuyện gì vậy hai đứa? – Mẹ tôi từ trên gác đi xuống thấy cảnh Hương đang chồm người về phía tôi.

- Dạ không có gì đâu mẹ ơi! – Mẹ ngủ ở trên nhà làm tôi quên mất sự hiện diện của bà.

Hương cũng vội rụt người lại chỗ cũ.

- Dạ.. con chào bác.

- Ờ chào con nha. – Mẹ tôi hình như vẫn còn say ke, bà dụi mắt rồi đi rửa mặt. May mà bà không nhìn thấy gì đó gây hiểu lầm.

- Để tớ đi thay áo. Cậu cứ làm bài tiếp đi.

- Hương qua chỉ bài cho thằng con bác hả? Cảm ơn con nhiều nha. – Mẹ rửa mặt xong đi ra nói.

- Bác hơi mệt nên không biết con đến chơi để mà tiếp. Bác bận tối ngày không có thời gian để xem thằng Nam học hành ra sao. May mà có con kèm cặp nó.

- Dạ bác nói quá rồi.

- Mà con biết sao thằng Nam nó chọn ngồi phía bên này không?

- Sao vậy bác?

- Dưới tấm kính phía bên này có nhét hình nó hồi nhỏ, nó sợ con thấy nên mới ngồi bên này che lại.

- Mẹ! – Tôi ở trong phòng nghe hết cuộc trò chuyện. Nhanh chóng mặc cái áo rồi chạy xuống.

- Chà! Nay thay đồ lâu gớm nhỉ.

- Thôi các con cứ học đi. Bác không làm phiền nữa.

- Cậu khỏi cần che. Lúc nãy tớ thấy hết rồi, cậu trông dễ thương phết đấy. – Hương vừa nói vừa tủm tỉm.

Nhìn thấy mẹ tôi mới nhớ đến bố, Hương chẳng hỏi tôi về bố. Việc bị thương làm cô quên đi hay sao nhỉ? Thôi không gợi lại là tốt nhất. Bọn tôi học đến trưa, có mẹ ngồi ở đó xem tivi giúp tôi bớt hồi hộp phần nào.

- Cháu ăn cơm trưa ở đây luôn nhé. Để bác cắm cơm.

- Dạ.. để con gọi hỏi bố mẹ ạ.

- Vậy con làm phiền bác!

- Có sao đâu, trưa nay bố nó đi ăn ở nhà anh rồi. Có mỗi hai mẹ con cũng buồn. Mà con thì có một mình còn buồn hơn ấy chứ.

Trời ơi! Hương không nhớ về bố mình mà giờ mẹ gợi lại. Tôi lo lắng nhìn Hương xem nó có nghi hoặc gì không. Lạ thay nó hoàn toàn bình thường.

- Con xinh đẹp, học giỏi thế này hay về làm con bác đi. – Đang ăn cơm mẹ làm câu xanh rờn.

Hương ngơ ra.

- Thằng này suốt ngày nhốt mình trong phòng chả được tích sự gì. Con về làm con nuôi bác, bác đuổi nó đi. Từ lâu lắm rồi bác luôn muốn có một đứa con gái.

- Mẹ!

- Dạ, mẹ! – Hương nghe thấy câu sau cũng hùa theo mẹ.

Hết bố bây giờ đến Hương hợp tác với mẹ chọc tôi, nhưng như vậy làm cho buổi ăn có thêm không khí gia đình. Chắc đó là dụng ý của mẹ.

- Cháu ở đến chiều rồi hẳng về. Bây giờ giữa trưa nắng lắm, hư hết da.

- Vâng! Mẹ.

- Ha ha ha.

- Vô phòng tâm sự với mẹ.

- Dạ!

- Còn thằng kia đi rửa chén đi.

Hương hùa theo cho vui nhưng nó cảm thấy rất khó xử.

- Để cháu giúp Nam một tay nha bác. – Đổi cách xưng hô chứng tỏ nó không có ý đùa nữa.

- Vậy nhanh nhanh lên nhé. – Mẹ cũng biết ý mà không đùa nữa đi lên lầu.

- Cậu cứ lên trên đi. Tớ rửa được rồi. Có mấy cái chén ấy mà.

- Cảm ơn cậu nhé nhưng không sao đâu. Mẹ tớ hay đùa ấy mà, tớ quen rồi chẳng để bụng đâu.

- Tớ nói là giúp cậu rồi mà giờ đi lên thì kì lắm.

- Vậy cậu ngồi kia cho xuôi cơm rồi lên nằm nghỉ.

"Hai mẹ con" ở trong phòng nói chuyện to nhỏ làm tôi tò mò chết đi được, tôi vốn không ngủ trưa nên lâu lâu lại nghe tiếng cười.

Có tiếng mở cửa, một lúc sau thì tiếng đóng cửa. Tôi xuống nhà để đi uống nước thì vô tình thấy cửa phòng mẹ đóng không chặt bị hé ra.

Trông thấy Hương nằm trên giường y hệt Minh vậy. Dù đã thấy nhiều lần nhưng cảm xúc vẫn là của lần đầu. Hương nằm nghe mẹ tôi nói.

- Hai bác suốt ngày công việc nên chả quan tâm được tới thằng Nam. Dù muốn lắm nhưng mà tính chất công việc nó bắt buộc phải vậy. Nên nó cứ lầm lầm lì lì. Tự nhiên hôm bữa nó rủ hai bác đi chơi noel làm bác hết hồn luôn ấy. Rồi còn đi đón năm mới với bạn bè nữa, bác nghĩ là nhờ cháu hết. Cho bác cảm ơn nhé.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 17: Thành công?


Tôi đứng ngoài nghe hết mọi thứ, bình tĩnh quay trở lại vào phòng. Đúng là không có cái gì có thể qua mắt được linh cảm của phụ nữ. Mẹ hay bố biết cũng chả sao, tôi nghĩ họ đã biết từ lâu rồi dù gì họ cũng là bố mẹ của tôi. Nhưng mẹ lại đi nói với Hương, lỡ đâu nó hiểu lầm tôi có ý gì đó với nó mà ngại gặp mặt tôi thì chết dở cho dù tôi có ý gì đó thật. Chắc nó nghĩ rằng mẹ tôi đùa thôi nhỉ. Mẹ tôi hay đùa mà. Hy vọng là vậy, dù sao đi nữa thì nó cũng biết rồi.

- Con chào bác con về ạ! – Tầm hai giờ chiều Hương dậy ra về.

- Mai gặp lại nha Nam. – Trông nó chẳng có vẻ gì là ngại ngùng cả mà còn vui hơn trước. Chắc Hương nghĩ nó làm được việc tốt nên mới vui thế. Nghe cứ như giúp đỡ một thằng nghiện tái hòa nhập vậy.

- Lần sau đến chơi nữa nha cháu. Để bác giới thiệu đứa con nuôi mới cho bố nó.

Hương hùa theo:

- Dạ! Mẹ!

- Con bé dễ thương nhờ? Nam nhờ? – Đứng trông theo Hương đạp xe ở phía xa, mẹ hỏi.

- Vâng. – Tôi đáp lại trong vô thức.

- Á à, lớn rồi bắt đầu biết yêu ấy nhỉ?

- Không không.

- Hử? Vậy là nó không dễ thương sao?

- Không phải ý con là.. - Tôi nhận ra mình bị gài đã quá muộn.

Gần đây nhà tôi thường xuyên ngồi ăn tối với nhau nên nói chuyện cũng rôm rã hơn. Mẹ đi khoe với bố về Hương.

- À! Cô thiên thần ấy hả? Tôi gặp con bé ở trước cửa nhà lúc đi ăn rồi.
Thằng con mình khéo thế không biết.

- Bạn thôi! Chỉ là bạn thôi!

- Thì khéo chọn bạn, bố mày đã nói hết câu đâu. – Nói rồi bố cười ha hả.

- Con ăn xong rồi ạ!

- Ăn gì ít thế con. Yên tâm đi, ai chứ con bé thì bố mẹ ủng hộ hai tay.

Làm nốt bài tập, tôi mệt lả cứ thế đi ngủ. Giấc mơ của tôi bây giờ là phòng khách nhà tôi. Sau khi nghe mẹ nói với Hương tôi mới nhận ra mình đã thay đổi nhiều như thế nào, giấc mơ của tôi cũng liên tục thay đổi chứng tỏ tôi đã thoát ra khỏi sự canh giữ của con rồng.

Vậy thì Minh có biến mất sau khi tôi thay đổi thành một con người tốt hơn hay không? Có lẽ sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình cô ấy sẽ được trở về với gia đình, đó là một điều tốt, là mục đích ban đầu của cô ấy khi giúp đỡ mình. Nhưng mình vẫn cảm thấy có chút buồn, chỉ là nỗi buồn khi mất đi một người bạn mà thôi. Đúng vậy chỉ như mất đi một người bạn mà thôi.

Cô ấy là người lạc quan và giỏi thích ứng nên sẽ nguôi giận nhanh thôi nhỉ. Làm chuyện đại sự thì không được câu nệ tiểu tiết mà.

Cánh cửa màu hồng ở vị trí cửa ra vào mở ra.

- Uầy lần này là phòng khách à? – Minh đi ra hỏi.

Tôi quay đầu lại nhìn, chúng tôi nhìn nhau trong một khoảng khắc ngắn ngủi. Minh dường như nhận ra điều gì đó. Cô không nói gì mà quay đi vào lại trong phòng. Chắc lúc đó cô lỡ quên đi rằng mình đang giận tôi. Cô đã quên nhưng lại chọn cách tránh mặt nên tôi cũng không làm phiền nữa. Tôi nằm ườn ra ở ghế nhắm mắt lại.

Mở mắt ra tôi bị chói vì ánh đèn trên trần nhà phả thẳng vào mặt. Nhiu mắt lại tôi chỉ thấy lờ mờ hình như chẳng phải phòng khách nhà tôi, bức tường trước mắt màu trắng xóa và tôi đang nằm trên giường chứ chẳng phải trên ghế. Ánh đèn trần loé sáng lên một lần nữa làm tôi nhắm tịt mắt.

Tôi tỉnh dậy trong phòng của mình, tôi đã bị trục xuất khỏi giấc mơ ý thức như lần trước. Lần này tôi không bị bóng đè nên nằm tại chỗ mà ngủ lại. Tối đó tôi không mơ.

"A, A, A". Tôi vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài. Lăn qua một bên với lấy chiếc đồng hồ báo thức như một thói quen. Không có kí ức gì về vụ việc xảy qua sau khi ngủ lại làm tôi thấy khó chịu. Như một đứa con nít bỏ lỡ mất chương trình tivi yêu thích vậy.

Do tôi đã ngộ ra được bản thân mình hiện tại nên Minh biến mất thật rồi sao? Tôi còn có thể mơ như thế nữa không? Lần cuối gặp mặt mà không được nói chuyện một cách đàng hoàng nữa sao? Lần trước tôi ngủ lại cũng không tiếp tục mơ nhưng lần này tôi không thể không lo lắng được. Với những gì Minh giúp đỡ tôi còn chưa nói lời cảm ơn cơ mà.

- Cậu sao thẩn thờ vậy Nam? – Hương hỏi khi thấy tôi không tập trung trên lớp.

- Có gì cứ nói cho tớ, tớ giải quyết giúp cho. Mình là bạn thân mà.

Chắc mẹ lại nói này nói nọ rồi. Nhưng nhờ vậy Hương nó mới không thấy ngại mà tránh mặt tôi. Muốn tiến ba bước phải lùi hai bước thôi.

- Không có gì đâu. Tớ đang suy nghĩ bài tập ấy mà. Tớ muốn tự mình làm xem sao.

- Vậy cậu cố gắng lên nhé.

- Ghê "dậy" ba. Mới có một ngày mà thành bạn thân luôn. – Ra chơi thằng Phong đến "hỏi".

Cố tỏ ra vẻ giễu cợt tôi đáp:

- Tao mà.

- Vô lớp rồi các em ngồi vào vị trí đi. – Thầy giáo chủ nghiệm bước vào tiết sinh hoạt.

- Các em cuối cấp rồi nên nhà trường cũng muốn tạo điều kiện cho các em học tập một cách tốt nhất. Vừa rồi đã xong tết dương lịch tuần sau các em sẽ làm gian hàng hướng nghiệp cho các trường đại học về tư vấn tuyển sinh, tuần sau nữa là cắm trại xuân có tổ chức các trò chơi và đầu tháng hai sẽ được đi du lịch ngoại khóa ở địa đạo Củ Chi hai ngày một đêm.

Cả lớp nhốn nháo hết lên, ai cũng vui mừng vì được nghỉ.

- Cứ mỗi tuần sẽ có một hoạt động vui chơi, một ngày nghỉ kèm với chủ nhật là hai ngày. Nhà trường cố ý cho các em nghỉ nhiều để xem các em có thể tự học ở nhà được hay không, rèn luyện tính tự học trước để có thể tiến vào kì nghỉ tết âm lịch kéo dài một tuần.

- Vậy nên các ngày trong tuần sẽ liên tục kiểm tra một tiết. Nhớ phải học đó nghe chưa.

Nhà trường chơi chiêu này đúng thật là ác độc quá đi mà. Bọn tôi có phải thánh nhân đâu mà cưỡng lại được những dục vọng phàm tục kia chứ.

- Giờ thì bí thư ghi danh sách các bạn đăng ký chơi trò chơi cho thầy. Quy định có ghi hết trong này rồi nè.

Tôi ngồi làm nốt mớ bài tập chưa làm xong, nhìn Hương chỉ tổ khiến tôi lo về Minh hơn thôi vì họ khá giống nhau. Tôi chẳng giỏi gì cả nên không tính đăng ký chơi trò chơi.

- Bye!

- Bye!

Ở nhà tôi vùi đầu vào học để đầu óc mình bận rộn. Đọc sách giáo khoa giáo dục công dân để dễ đi vào giấc ngủ. Tôi mong chờ được thấy cánh cửa màu hồng. Tôi chỉ muốn xác nhận lại là Minh còn ở đó không chứ không có quyền bắt cô ở đó.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 18: Vị trí



"A y da A y da" chuông báo thức reo lên ing ỏi. Chẳng thèm tắt đồng hồ báo thức, tôi như chuẩn bị sẵn từ trước bật dậy, nhanh chóng tiến ra phía cửa phòng. Tôi đứng chết chân tại chỗ khi thấy tivi đang bật.

- Minh! – Tôi hét lớn rồi chạy đến ghế.

Ở đó trống không chẳng có gì cả.

- Anh kêu tôi cái gì mà to vậy? – Minh ôm con gấu bông từ đằng sau đi lại hỏi.

Như được cứu vớt sau khi rơi xuống vực hai lần liên tục, tôi xoay người chạy lại dang tay ra chực ôm lấy cô.

- Ê ê đừng tưởng tôi chịu gặp anh mà làm lại mấy trò biến thái đó. – Minh đưa tay ra trước phòng thủ.

Tôi chợt nhận ra hành động của mình.

- Tôi chỉ muốn xem con gấu bông thôi mà. Tôi thấy nó lúc vào phòng cô. Dễ thương quá đi thôi!

- Anh vừa nói cái gì?

- Hử? Tôi vừa nói cái gì?

Chúng tôi lại bàn ngồi. Đột nhiên Minh là người mở lời trước.

- Tối qua anh không ngủ à?

- Tối qua tôi vẫn ngủ bình thường mà. Ừm.. bình thường theo đúng nghĩa đen luôn.
Sao cô lại hỏi vậy?

- Không có gì đâu. Thế bị tôi giận mà trông anh vui như vậy sao? – Minh có vẻ giận dữ.

- Tôi vui là vì..
Vì chúng ta sắp thành công rồi đó. Tối hôm qua không gặp ác mộng nhưng tôi vẫn bị trục xuất ra khỏi giấc mơ. Sau đó tôi có thể ngủ một cách bình thường trở lại. Chắc là "hợp đồng" của chúng ta sắp thành công rồi nên giấc mơ này mới dần yếu đi.

- Vậy là tôi sắp được trở về với gia đình rồi đúng không? – Minh cười hỏi nhưng không hề có một chút vui.

- Ừ! Chắc đến khi tôi cua được Hương thì sẽ thành công nhỉ?

- Ừm.. - Minh gật gù đồng ý.
- Thế có tiến triển gì tốt rồi à?

- Hôm qua Hương đến nhà tôi kèm tôi học còn ngủ lại buổi trưa nữa. Bây giờ thì cô ấy gọi tôi là bạn thân.

- Bạn thân?

- Ừ! Bạn thân.

Minh day day hai thái dương tỏ vẻ chán nản.

- Không có tôi anh làm tốt nhỉ?

- Đâu có. Nhờ mẹ tôi hết.

- Uầy! Tôi muốn gặp mẹ anh thử một lần xem sao.

- Mẹ tôi mà gặp cô chắc cũng nhận làm con luôn quá. – Tôi định chọc Minh giống mẹ nhưng nhận ra nó không hề vui. - Là con nuôi. Giống Hương ấy.


Quay lại vấn đề chính, tôi hào hứng khoe cho Minh về các hoạt động sắp tới:

- Tuần sau có một buôi hướng nghiệp rồi liền sau đó cắm trại xuân, cả lớp còn đi du lịch với nhau nữa. Tôi nên làm gì vào những dịp đó đây?

- Anh đang là bạn thân rồi thì cứ từ từ thôi. Không cần phải vội đâu.
Hướng nghiệp cũng chẳng có gì, để đến buổi cắm trại với du lịch ấy. Dùng buổi cắm trại để ra tín hiệu gì đó rồi những ngày khác làm nó rõ hơn đến lúc du lịch thì tỏ tình. – Minh cao hứng nói.

- Cô rành phết nhỉ? - Tôi ngạc nhiên với chính bản thân mình. Không ngờ bên trong con người lầm lì thường ngày lại còn có mặt này nữa.

- Anh tìm mấy bộ manga tình cảm học đường mà tham khảo.

- Tôi sợ lại vỡ lỡ giống hôm mồng một thôi. Tình yêu đẹp kiểu đó chắc chỉ có trong mơ.

- Anh có ý thức trong mơ mà. Sao không biến nó thành sự thật được chứ.

- Ừ nhỉ.

- Chi tiết mấy việc cần làm nhờ cô hết đó.


*****

Buổi hướng nghiệp chỉ không có gì trong kế hoạch tán Hương thôi, nó cực kỳ quan trọng đối với một đứa đang mất định hướng như tôi. Mang tư tưởng học để lên lớp là được từ lâu tôi chưa kịp suy tính gì cho tương lai của mình. Nhờ Hương mà tôi đã chọn được khối học phù hợp nhưng tôi vẫn chưa nghĩ đến nên học ngành nào của trường gì. Liệu mình có đủ khả năng hay không.

Bây giờ tôi chỉ muốn bố mẹ bắt ép tôi giống một vài gia đình nào đó cho rồi. Hay là tôi học chung trường với Hương nhỉ. Đúng rồi, giống như Minh nói phải để lại tín hiệu. Không phải tôi là một thằng thất bại đặt cả tương lai của mình vào một việc như là cua gái đâu. Chỉ là tôi chẳng biết chọn gì nên mới phải làm vậy thôi.

Nhờ được Hương tận tình chỉ dạy và đức tính siêng năng của tôi (cho phép tôi được tự phụ một tí), điểm số của tôi đã cải thiện đáng kể trong các bài kiểm tra. Nhưng mấy môn xã hội thì vẫn là một cực hình, may mà thể thức làm bài là toàn bộ trắc nghiệm nên điểm tôi mới không bị dưới trung bình. Một tuần trôi qua với bao lời than phiền của học sinh khối mười hai, nhà trường có lẽ đã làm quá tay rồi.

Hoạt động đầu tiên để xả hơi sau một tuần khắc nghiệt, có lẽ phương pháp của nhà trường đã bị phản tác dụng, trong tuần chúng nó học dữ quá nên có ngày nghỉ cái là bung xõa hết sức.

Lớp tôi dựng gian hàng cho đại học Bách Khoa tiện thể để đó dùng luôn cho hôm cắm trại. Sáng thứ bảy đáng lẽ ra phải đi học thì bọn tôi được nghỉ để nghe diễn giả từ các trường về từ vấn chung cho toàn khối, sau đó di chuyển ra sân muốn tìm hiểu về trường nào thì học sinh tự lựa chọn trường đó để xem.

Tôi vì chẳng có định hướng nào từ trước nên ngồi đại ở quầy lớp mình.

- Cậu cũng định học Bách Khoa hả Nam? – Hương đang ngồi ở bàn gần đó lên tiếng.

- Ừ.. ừ.

- Cậu tính học ngành gì á?

Tôi còn không biết trường có những ngành nào nữa là.

- Vật.. vật lý. – Được Hương chỉ cho môn vật lý nên tôi nói bừa.

- Ồ, vật lý kĩ thuật à?

- Tớ học công nghệ thông tin.

Anh sinh viên mặc áo của trường đưa cho chúng tôi tờ rơi để tham khảo. Rồi giải đáp những thắc mắc của Hương.

- Em có muốn hỏi gì không? - Anh sinh viên quay sang hỏi khi thấy tôi ngồi ngẩn tò te bên cạnh.

- À dạ.. Em có tìm hiểu trước về ngành học ở nhà rồi nên chắc không cần đâu ạ. Còn những thông tin chung về trường thì được nghe anh trả lời với bạn kia rồi ạ.

Từ ngạc nhiên đến giọng chán nản, Hương nói:

- Uầy! Cậu tìm hiểu trước luôn rồi hả?
Tớ vẫn chưa chính thức chọn nữa. Tại hôm trước bạn của mẹ tớ nói này nói nọ nên mẹ tớ kêu tớ đi. - Nó hỏi thêm - Bố mẹ cậu có bắt cậu đi ngành nào không?

- Không. Bố mẹ tớ chả thèm quan tâm. – Lần này tôi nói thật.

- Sướng nhỉ? Bố mẹ tớ cứ hở tí nghe người này người kia.

- Ờ.. Cũng không sướng lắm đâu. Nhiều khi tớ muốn tham khảo ý kiến mà không có ai.

- Dù gì cậu cũng chọn được rồi kìa.

Hương đi sang những trường khác để tìm hiểu thêm còn tôi đợi Hương đi khỏi mới hỏi các anh sinh viên về ngành vật lý kĩ thuật. Tôi đã lỡ bốc phét là mình chọn từ lâu lắm rồi nên giờ phải đu theo thôi.
Dù bị động và trông hơi đần do chỉ vì một đứa con gái mà quyết định tương lai của mình nhưng có còn hơn không. Đó có thể là một cành cây, đúng vậy đó là một cành cây.
 
367 ❤︎ Bài viết: 41 Tìm chủ đề
Chương 19: Mơ



Rút kinh nghiệm từ tuần trước không hiệu quả mấy, tuần này chúng tôi được giảm bớt kiểm tra lại. Nhưng thời gian học cũng bị rút ngắn đi, bọn tôi được ra về sớm mười lăm phút để tập luyện cho hôm cắm trại. Những đứa không tham gia tập luyện trò chơi như tôi thì phải đi chuẩn bị làm cổng trại và trang trí.

Hương cũng không phải là người thích động tay động chân nên nó ở trong đội trang trí cổng. Chúng tôi tiến triển rất tốt. Hương không hề ngại các bạn nữ khác, nó vẫn nói chuyện với tôi bình thường.

- Ê! Bà thân với Nam nhỉ? – Đám con gái thầm thì.

- Bọn tui là bạn thân mà.

- Ủa từ khi nào vậy? Có thật là bạn thân không đó.

- Thật! Chính ổng nói vậy mà.

Là mẹ tôi nói mà.

- Hiểu rồi. Chỉ có mỗi ổng nói vậy thôi.

- Không phải vậy mà. Mấy bà đừng có mà đi đồn tầm bậy lên.

- Hề hề. Đùa tí thôi mà mặt đỏ lên hết rồi kìa.

Riêng đám con trai chúng tôi nhờ có bọn thằng Phong che giấu hộ vả lại cái bản tính chúng nó sao mà chấp nhận được một người như tôi quen được Hương cơ chứ. Nên chẳng có gì phải lo lắng cả.

Chúng tôi làm cái cổng bằng tre, hình chữ nhật. Hai bên có dán hai câu đối:

"Mùa xuân hoa đào nở đẹp nhất

Hoa đào nở đẹp, nhất mùa xuân"

Được viết bằng chữ kim tuyến vàng trên nền vải nhung đỏ, xung quanh là mô hình bánh trưng bánh tét.

Ở giữa là biển tên chi đoàn lớp 12L7 được trang trí sặc sỡ. Bên trên có mái chữ L7 làm bằng khung bóng kính gắn đèn ở trong. Bọn tôi làm đơn giản không cầu kì nên xong sớm, đi xem mấy đứa khác tập luyện. Có đủ các trò chơi như: Kéo co, đua thuyền trên cạn, đội nước về làng, nhảy dây tập thể, đua xe đạp chậm, nhảy bao bố.. Thế nên có mấy đứa hăng hái tham gia cả hai đến ba trò chơi.

Nhiều trò chơi như thế nhưng tập trung chủ yếu vẫn là kéo co và nhảy dây vì nó có tính đồng đội cao. Mấy đứa con trai thì nhân cơ hội này ra vẻ mạnh mẻ để cua gái còn mấy đứa con gái cũng nhân đây để thả thính bọn con trai. Thể nào sau hôm đó trên confession của trường lại đầy rẫy nào là: "Cho em xin in tư anh mặc quần đùi kéo co lớp, xem anh kéo mà em cổ vũ khan cả họng luôn rồi" hay "Cho mình xin in tư bạn nữ nhảy dây lớp.. với. Nhìn bạn nhảy thôi mà mình rụng rời"

Chúng tôi đến từ sáng sớm để đón tiếp đoàn trường đi chấm điểm cổng trại sau đó tham gia các trò chơi. Đa số người xem là của lớp đang thi đấu đến để cổ vũ. Trường chúng tôi không có nhà thi đấu nên mọi trò chơi đều tổ chức ở ngoài sân, cứ cách vài chục mét là lại có một đám đông đang xúm lại với nhau.

Tôi không biết nên đi xem cái gì nên tôi đi theo Hương. Lâu lâu tôi lại ghé vào một đám nào đó để nó khỏi cảm thấy tôi cứ lẽo đẽo theo sau. Đứng vào cho có thôi, tôi vẫn luôn nhìn theo Hương để khỏi mất dấu.

- Ủa, Hương. Cậu cũng đi xem cái này hả? – Tôi giả vờ tình cờ gặp mặt.

- Ờ, kéo co lớp mình tí nữa mới đấu nên tớ ghé vô đây xem.

Ở đây đang tổ chức cuộc thi "đua" xe đạp chậm. Tám thí sinh đang uốn éo vặn vẹo trên chiếc xe đạp sao cho nó không nhúc nhích.

- Tớ thấy cậu đi xe đạp đi học mấy năm rồi sao không đăng ký thi cho vui.

- Tớ không thích thi thố cho lắm. Với lại đi chậm khó lắm.

Bắt chước mẹ, tôi vặn vẹo từng câu từ để chọc Hương:

- Vậy cậu quen đua xe rồi nên không đi chậm được đúng không?

- Ừ! Tớ quen đua xe rồi. – Đáng lẽ phản ứng của Hương phải khác chứ nhỉ. Lúc tôi bị gài thấy khó chịu lắm mà.

- Hông vui gì hết. – Tôi chán nản.

Biết được ý đồ của tôi, Hương nói với chất giọng giả trân:

- Đâu có. Tớ đâu đua xe đâu. Bố tớ cấm tiệt mấy trò đó.
Cậu vui lên chưa?

- Hề hề, cảm ơn cậu.

- Lớp 12L7 và lớp 12V7 tập trung tại đường đi khu vực vườn dầu để tham gia vòng tứ kết bộ môn kéo co. – Thầy thể dục dùng loa thông báo.

- Đến lượt lớp mình rồi kìa.

- Ừ. Đi thôi.

Bọn tôi đến nơi thì đã thấy các bạn khác đông đủ hết cả. Mỗi người một việc, mua nước, quạt cho các tuyển thủ, bỏ đá vào chai để lắc tạo tiếng động cổ vũ.

- Hiệp một.. Bắt đầu! – Trọng tài hô to.

Hai bên ra sức kéo, từng nhịp từng nhịp nhịp nhàng. Khán giả hò reo inh ỏi, không khí bây giờ tỏa ra một sức nóng gì đó hấp dẫn đến lạ, sự nhiệt huyết của tất cả mọi người từ tuyển thủ đến khán giả được lan truyền. Vỡ òa là lúc đội lớp tôi dành chiến thắng nhưng nó kéo dài không lâu khi biết một bạn bị rách chân. Không có ai thay thế nên bạn ấy phải cố gắng nén cơn đau mà chơi tiếp. Hiệp hai chúng tôi thua, bạn ấy đành phải ra nghỉ. Tôi vô tình đứng gần đó nên bị chủ nghiệm kéo vào. Chưa từng chơi qua lần nào và cũng chẳng có sức để mà kéo tôi cứ cố hết sức bình sinh. Đương nhiên như vậy không đủ để thắng được, lớp tôi đành phải dừng lại ở đó. Dù không chiến thắng nhưng tôi vẫn thấy rất vui vì được hòa mình vào không khí đó.

Bọn tôi về trại nghỉ ngơi và chơi board game, game online.. Còn tôi chẳng biết làm gì liền nhớ đến lời của Minh. Tôi lấy điện thoại ra tìm kiếm mấy bộ truyện ngôn tình để đọc, tôi không thích đọc nhiều chữ nên tôi đọc truyện tranh.

- Hừm.. Romance, School Life.. - Tôi chọn đại một bộ để đọc.

"Hạnh phúc á? Mơ đi!" tôi chọn nó vì nó có chữ "Mơ", tôi nghĩ sẽ tham khảo được nhiều đây.

- Nam! Xuống làm ván game nào, bọn tao đang dư một slot nè.

- Thôi. Tao đang bận tí.

Hương bất ngờ ở phía sau:

- Cậu cũng đọc bộ này hả?

- Ờm.. Tớ chỉ mới đọc có hai chap thôi.

- Vậy cậu đọc đi! Hay lắm đó, tớ không spoil đâu.
Bộ này có truyện chữ á. Truyện tranh mới ra có vài chap à.

Bọn con trai vừa rủ tôi chơi game thì thầm:

- Ghê! Theo gái bỏ bạn.

- Đọc ngôn lù đồ.

Tôi làm lơ và tiếp tục đọc, tôi nghe lời Hương tìm phiên bản truyện chữ để đọc. Nó thật sự xuất sắc, chỉ đọc có vài chương đầu mà nó đã làm tôi cảm thấy hạnh phúc, tôi ngủ gục tại chỗ. Tôi mơ.

Là căn phòng màu trắng khi trước, lần này người tôi lại cứng đờ như bị bóng đè nhưng vẫn thở được. Trọng lực kéo đầu tôi nghiêng sang một bên thấy mẹ đang nằm gục đầu bên cạnh giường tôi nằm. Bà như cảm nhận được sự chuyển động của đầu tôi, bà từ từ ngẩng đầu dậy.

Tôi chưa kịp gọi mẹ thì mẹ nhào đến.

- Nam! Nam! – Mẹ kêu thất thanh.

Tôi giật mình.
 
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back