Bạn được Vu nguyệt công tử mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
4,395 ❤︎ Bài viết: 117 Tìm chủ đề
Chương 225: Sản phẩm hàng loạt của mỹ phẩm hồi phục

Doãn Thu khó khăn lắm mới nghỉ phép nên Giang Hoa Đình ngoài giờ làm việc thì thời gian còn lại tất nhiên là muốn dẫn Doãn Thu dạo chơi khắp nơi! Nói trắng ra chỉ là muốn khoe ân ái mà thôi!

Chẳng qua người nhà họ Giang không hề để bụng bị khoe ân ái mà còn hận không thể để hai người này trực tiếp đóng quân ở nhà họ Giang luôn.

Rõ ràng ở đây mới là nhà bọn họ! Mà cứ muốn đi ra bên ngoài xây tổ nhỏ!

Doãn Thu bình tĩnh tới mức giống như nhà họ Giang cũng là nhà họ Doãn, sai sử Giang Hoa Đình không hề khách sáo, Giang Hoa Đình cũng vui vẻ bị Doãn Thu sai sử thậm chí còn thích thú.

Nhóc Thu buông thả thế này cậu chưa bao giờ thấy qua!

Đáng yêu biết bao nha!

Giang Dân Đình nhìn thấy hình thức sống chung giữa Giang Hoa Đình với Doãn Thu cũng cực kỳ hâm mộ.

"Nếu như một nửa còn lại của chị thân mật bằng một nửa nhóc Hoa thì tốt biết bao." Giang Dân Đình cảm thán.

Đàn ông bây giờ là trước mặt người khác một vẻ sau lưng người ta lại là vẻ mặt khác, trước khi kết hôn một dáng vẻ sau khi cưới một dáng vẻ, quả thực như kẻ thích diễn nhập lên người.

Kết hôn rồi còn không bằng không kết.

Thì thế nên cô vẫn chưa kết hôn đó, lúc trước gặp được chồng sắp cưới một bụng ý xấu để cô đối với mấy chuyện kết hôn kiểu này lại có một tầng hoảng sợ mới.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Giang Hoa Đình với Doãn Thu, Giang Dân Đình bày tỏ cô cũng muốn kết hôn rồi.

Nhưng mà đàn ông tốt khó có.

Đàn ông tốt đều chơi gay hết rồi.

Giang Dân Đình thở dài.

Giang Hoa Đình nói: "Chị hai không cần phải gấp gáp, sẽ có."

Giang Dân Đình mắt sáng bừng: "Thật sao?"

Người nhà họ Giang cũng biết lời Giang Hoa Đình nói ra thì chắc chắn tính! Không chuẩn sao? Đó là không thể nào. Trừ phi chính cậu đi phá rối gì đó bằng không nhất định sẽ thành sự thực!

Thì đó ngay cả anh cả cô bây giờ tần suất nhìn điện thoại cũng tăng hơn không chỉ một trăm lần so với trước kia!

Phải biết rằng trước kia Giang Trung Đình sau khi về nhà là từ trước đến giờ đều không nhìn điện thoại cho dù công ty sắp sập tới nơi rồi cũng phải chờ ngày mai đi làm lại nói.

Anh ta tùy hứng như thế đó!

Bởi vì có tiền.

Nhưng mà bây giờ.. Người nói chuyện với anh ta đoán chừng là chị dâu tương lai đi?

Giang Hoa Đình cũng chú ý đến hành động của Giang Trung Đình, ngẫm nghĩ vẫn nhắc nhở Giang Trung Đình một câu: "Anh cả, ừm chuyện trong nhà bạn gái anh nếu không phải bạn gái anh chính miệng mở miệng thì anh tuyệt đối không nên tùy tiện đồng ý."

Giang Trung Đình đang nhập tin nhắn nhưng mà anh ta cũng quen một công đôi việc tất nhiên có thể nghe được Giang Hoa Đình đang nói cái gì.

"Em biết rõ cô ấy không nói được." Đây chẳng phải trực tiếp nói rõ đừng quản chuyện trong nhà bạn gái anh ta sao?

Giang Hoa Đình tấm tắc: "Anh cả vẫn quá ngây thơ!"

Giang Trung Đình chưa bao giờ bị người nói ngây thơ khó mà tin nổi: "Em nói anh ngây thơ sao?"

"Bằng không thì sao? Dùng ấu trĩ hình dung sao?" Giang Hoa Đình cực kỳ khiêm tốn xin chỉ bảo.

Giang Trung Đình: ".. Thôi vậy."

Chẳng qua lời này của Giang Hoa Đình anh ta nhớ trong lòng.

Quả nhiên không đến hai ngày người nhà bạn gái vậy mà nghênh ngang đến Giang thị vừa mở miệng đã bảo anh bỏ vốn một triệu để mở công ty.

Một triệu đối với Giang Trung Đình mà nói chẳng qua là chín trâu mất sợi lông nhưng mà thái độ này làm anh ta không vui, anh ta cũng nhớ lời của Giang Hoa Đình không thể giúp thì không thể giúp.

Dạo này tâm trạng Giang Hoa Đình vui vẻ, Doãn Thu nghỉ phép ở cùng cậu mà thuốc mỡ làm đẹp lại bán được cực kỳ đắt hàng, sau khi giao vấn đề dược liệu cho cha Dương Nhạc thì chất lượng của dược liệu so với trước kia quả nhiên tăng lên không chỉ một tầng!

Chế ra thuốc mỡ làm đẹp so với chính cậu chế ra dường như không khác nhau là mấy.

Thế là Giang Hoa Đình cực kỳ vui vẻ tăng thêm lương cho Dương Nhạc!

Tất nhiên thuốc mỡ làm đẹp cũng chia cho cha Dương chút, Giang Hoa Đình không phải là người lòng dạ hẹp hòi như thế.

Bởi vì thuốc mỡ làm đẹp bán được đắt hàng mà Trung y bọn họ cũng có một lượng khách ruột, tuy đều là phú bà tới tư vấn đều là một số vấn đề làm đẹp mà ban đầu bốc số đều là Giang Hoa Đình.

Sau khi được Giang Hoa Đình cố hết sức giới thiệu thì các bác sĩ khác cũng cuối cùng mở hàng, Giang Hoa Đình càng ở trong đó chọn ra mấy người tương đối có sở trường về mặt điều dưỡng dưỡng sinh để chuyên môn thiết lập một bộ phận làm đẹp.

Doãn Thu nhìn khoa Trung y phát triển, tuy Giang Hoa Đình trên cơ bản vẫn cảm thấy hài lòng nhưng mà Doãn Thu cảm thấy còn không đủ. Tiền lương của bác sĩ bệnh viện Trung y Thu Hoa ra giá cao hơn những bệnh viện khác bởi vì vừa mở cửa muốn giữ vững lòng người.

Chỉ dựa vào thu nhập của thuốc mỡ làm đẹp này còn không đủ.

Đầu tiên địa điểm tiêu thụ chỉ ở trong thành phố Kinh này thì cực kỳ không ổn.

Sau khi tan việc Doãn Thu nhắc một chút chuyện này với Giang Hoa Đình.

Giang Hoa Đình ngơ ngác luôn: "Thứ này tôi không hiểu."

Doãn Thu: "..."

"Cậu lúc còn nhỏ đến cùng là học thứ gì?"

Giang Hoa Đình trung thực nói mấy cái, nói tới nói lui chỉ là không có mảng kinh tế này.

"Tôi đối với kinh doanh không hứng thú."

Doãn Thu đau đầu.

Giang Hoa Đình không khỏi có chút chột dạ: "Chi bằng nhóc Thu quản?"

Doãn Thu: "..."

Anh đến cùng tạo nghiệt gì đây ngay cả thứ kiểu này cũng phải lo?

Chẳng qua nhìn ánh mắt mong đợi mang theo chút sùng bái của Giang Hoa Đình, Doãn Thu không chút ý chí thỏa hiệp rồi.

Doãn Thu cảm thấy sản phẩm làm đẹp Giang Hoa Đình đặc chế nếu đã có thể được phú bà thành phố Kinh hoan nghênh vậy thì phú bà ở thành phố khác hẳn là cũng rất thích. Mà giá cả cũng không đắt có lẽ còn có thể thu hút một số khách hàng ở tầng lớp khác.

Thành phố Kinh phú bà ít nhiều gì cũng sẽ có một số thân thích ở thành phố khác hoặc là bạn tốt bạn thân để mấy cô ấy chào hàng làm đại lý cũng không tệ.

Doãn Thu tin tưởng Giang Hoa Đình có sức quyến rũ này, để mấy phú bà đó đặc biệt là người từng được Giang Hoa Đình giúp đỡ bằng lòng giúp. Ngài Kỷ đó vẫn ở thành phố Kinh chưa đi đã tự mình mang theo tận mấy rương về.

Cha Dương trong lúc giúp làm mối nhà cung cấp dược liệu thì đã đặt sẵn một tên với Giang Hoa Đình rồi mà thành phố Kinh ở đây, vợ Tần Lộ hết sức tích cực, vòng bạn bè vòng chị em của bà ấy nhiều vô số kể nên mức tiêu thụ cũng dọa người!

Dần dần thuốc mỡ làm đẹp Thu Hoa vậy mà trong mấy ngày ngắn ngủi mở ra--thị trường cả nước!

Bên chế tạo ở thành phố Kinh không kịp giao hàng làm cho hàng hóa thiếu thốn, Giang Trung Đình giúp đánh nhịp ở thành phố khác cũng phải xây dựng một phường làm việc! Thế này thì không cần toàn bộ lấy hàng ở thành phố Kinh nữa còn tiết kiệm rất nhiều phí vận chuyển và phí dùng dư thừa gì đó.

Thế này làm cho ánh mắt Doãn Thu nhìn Giang Hoa Đình cũng có chút không đúng.

Người này thật sự có xui xẻo như những gì cậu nói không?

Có lẽ là.. Khổ tận cam lai?

Chẳng qua chỉ dựa vào cái này vẫn là không được.

Giang Hoa Đình ngẫm nghĩ: "Ừm, cái này là thuốc mỡ làm đẹp càng có xu hướng là thuốc mỡ xóa sẹo công năng na ná như nhau nhưng mà cái này còn có tác dụng tiêu viêm với cái khác, cho nên.."

Doãn Thu gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Tôi nhớ thuốc mỡ đặc chế của cậu hình như có tận mấy loại?"

"Quả thực có tận mấy loại."

Sau khi Doãn Thu nghe Giang Hoa Đình nói mấy cái tên thì khóe miệng không khống chế co giật rồi, sau khi hỏi rõ hiệu quả, từ bên trong chọn ra mấy thứ.

Tên phân biệt đơn giản thô bạo là thuốc mỡ loại bỏ đốm vàng, thuốc mỡ trắng đẹp, thuốc mỡ loại bỏ mụn.

Còn đặc biệt làm thành một loạt thuốc mỡ phục hồi làm đẹp.

Mặc kệ phục hồi thứ gì nói chung đều là sản phẩm từ bà già tới thiếu nữ đều thích.

Mua một bộ năm trăm tám mươi tám mua một món một trăm tám mươi tám vậy tất nhiên là mua bốn món chung mua có lời, sản phẩm bệnh viện Trung y Thu Hoa kết hợp với Giang thị làm ra tất có bảo đảm!

Cuối cùng Doãn Thu còn đặc biệt chọn thuốc mọc tóc, cái này chỉ nghe Giang Hoa Đình nói là bài thuốc bí truyền mà cũng không đặc biệt chế tạo ra. Sau khi Giang Hoa Đình nghe thì nét mặt hơi kỳ lạ, nói: "Nhóc Thu, thuốc mọc tóc này là chữa rụng tóc."

Doãn Thu không chút cảm xúc: "Không sao đều là hói mà thôi."

Chẳng qua là phương thức hói có khả năng là có chút kỳ lạ.

Giang Hoa Đình vội vàng nói: "Nhưng mà rụng tóc đa số đều là liên quan tới nhân tố tinh thần, chỉ cần điều chỉnh tốt tinh thần, nghỉ ngơi tốt, điều dưỡng lại xong tóc sẽ mọc dài không cần dùng cái này.."

Doãn Thu không thèm để ý: "Luôn có người bị nặng, nặng rồi chẳng phải là biến thành trọc hết rồi sao?"

Giang Hoa Đình: "..."

"Tôi từng thấy, kiểu thế này.. Hẳn là rất dễ bán." Bây giờ áp lực của người trẻ tuổi lớn như thế đa số đều hói đầu.

Chữa rụng tóc cũng là chữa trọc, không sao cả có thể mọc lông mọc tóc là được rồi.

Không biết nghĩ tới gì mà Doãn Thu chìm vào yên lặng đáng nghi.

Giang Hoa Đình: "..."

Nghe ra sao nhóc Thu đối với tiền còn cố chấp hơn cả cậu vậy?

Làm một người chồng tốt nghe lời vợ tất nhiên là tất cả đều dựa theo lời của Doãn Thu đi làm.

Mà vợ Tần Lộ làm fan trung thành của sản phẩm bệnh viện Trung y Thu Hoa tất nhiên lại trở thành người dùng thử của đợt sản phẩm này, được Giang Hoa Đình ra tay với kiểm định hiệu quả tất nhiên là cực kỳ lợi hại thế là vợ Tần Lộ lại hết lòng hết sức tuyên truyền với nhóm chị em tốt của cô, thế này một truyền mười mười truyền trăm..

Tuyệt đối chớ xem thường con gái!

Đặc biệt là con gái yêu cái đẹp!

Không người con gái nào không thích chưng diện!

Giang Hoa Đình nhìn từng tờ đơn đặt hàng, miệng cũng chưa từng khép lại.

"Nhóc Thu anh giỏi quá."

Không đi mở công ty thực sự đáng tiếc, ánh mắt cực kỳ chuẩn xác!

Doãn Thu nhìn Giang Hoa Đình, Giang Hoa Đình nói: "Chi bằng chúng ta trực tiếp mở công ty đầu tư đi?"

Doãn Thu: ".. Không rảnh."

Một câu chặn chết ngàn vạn lời nói của Giang Hoa Đình.

Nhưng mà bệnh viện Trung y Thu Hoa cuối cùng vẫn như Giang Hoa Đình với Doãn Thu dự đoán, ở trong một nhóm bệnh viện lặng lẽ không tiếng động vùng dậy rồi!

Tuy phương thức vùng dậy có chút kỳ lạ dùng bán sản phẩm loạt thuốc mỡ làm đẹp làm chủ, hình thành thẩm mỹ viện () nhóm phú bà thích nhất nhưng không sao Giang Hoa Đình sẽ cố gắng kéo nó về đường chính!

Hôm nay trời trong nắng ấm Doãn Thu còn có ba ngày phép, Giang Hoa Đình hết sức quý trọng ngay cả đi làm cũng muốn kéo Doãn Thu ở bên cạnh cậu để thỉnh thoảng ăn một chút đậu hủ, ngắm hai lượt người đẹp, ngày tháng thế này có thể nói cực kỳ hài lòng.

Nhưng mà danh tiếng của bệnh viện nếu đã lan ra ngoài rồi thì chắc chắn sẽ có hiệu quả, tuy hiệu quả này phản hồi tới mức chậm chút nhưng hiệu quả vẫn sẽ đến.

Thì thế Giang Hoa Đình vừa ăn xong đậu hủ không bao lâu đã đón được một.. Đoàn khách du lịch nước ngoài.

Đoàn khách du lịch đó ở trong phố thương mại náo nhiệt này thật ra thì cũng không ít gặp nhưng vẫn như cũ thu hút ánh mắt người ta, hết cách ai để người bên trong ai nấy cũng đều là hói ở trình độ khác nhau chứ?

Một người hói không đáng sợ nhưng nhìn hai mươi mấy ba mươi người hói đó thì khá là đồ sộ rồi! Có một số đã trực tiếp hình thành kiểu tóc Địa Trung Hải, có một số như bị trẻ con cầm kéo chơi trò đùa ác ý vậy trên mái tóc rậm rạp luôn có mấy vòng trắng không có quy tắc như thế -- không có tóc, thậm chí còn có mấy người ngay cả lông mi cũng không! Lại phối lên nét mặt sâu sắc đặc trưng của người phương Tây..

Nhìn cũng cảm thấy..

Ừm, cứ muốn lại nhìn lần thứ hai, thứ ba thứ..

Sau đó mấy người xem hóng chuyện rảnh rỗi vô biên trơ mắt nhìn nhóm khách nước ngoài đặc biệt hói đầu này đi vào bệnh viện Trung y Thu Hoa dạo này bán kem dưỡng da bán cũng rất đắt khách..

Trong đầu nhóm quần chúng hóng chuyện đột nhiên lóe lên một ý nghĩ chẳng lẽ mấy loạt thuốc mỡ tu sửa làm đẹp đó còn có thể mọc tóc sao?

Vậy bọn họ bôi rồi..

Há chẳng phải mặt cũng phải mọc lông sao?

Có lẽ cảm thấy bản thân phát hiện một tin tức lớn mà nhóm quần chúng cảm thấy bản thân nhất định cần phải giải thích một chút cho người dùng sản phẩm "Vô tri" khác cái gọi là tên lừa đảo! Thế là từng người làm chuyện tốt dứt khoát ngồi xổm ở cổng bệnh viện Trung y Thu Hoa chờ trong tay đoàn du lịch hói đầu đó đều cầm ra một bộ sản phẩm hàng loạt của mỹ phẩm phục hồi ra đây.

Đến lúc đó..

Hì hì!

Có một số người đi đường không rõ ràng cho lắm thấy nhiều người như vậy đều ngồi xổm thế này không biết làm gì, lại có vẻ mặt hưng phấn liền dứt khoát cũng ở lại xem thử.

Vô tình bệnh viện Trung y Thu Hoa đã bị vây tới mức chật như nêm cối ngay cả phóng viên cũng tới cả.

Thậm chí còn có một số chủ blog trực tiếp phát sóng trực tiếp cho fan của bọn họ chỗ hiện trường nói muốn vạch trần cú lừa của bệnh viện Trung y Thu Hoa sản phẩm loạt thuốc mỡ làm đẹp!

Tất nhiên mấy người này đều là một số người được kẻ khác thuê, dù sao thì sản phẩm của bệnh viện Trung y Thu Hoa bán nhiều, mức tiêu thụ sản phẩm của nhà khác tất nhiên sẽ rớt xuống, bọn họ không đỏ mắt ai đỏ mắt? Có cơ hội làm thối bệnh viện Trung y Thu Hoa trừ phi mắt mù rồi mới không nắm bắt!

Hói.. À không, đoàn du lịch người nước ngoài đó cũng không biết bởi vì vẻ ngoài của bọn họ đã dẫn tới đủ loại bàn luận âm mưu, bọn họ tập trung đi tới gần lễ tân hỏi xem Giang Hoa Đình có phải là ở bệnh viện này không sau đó thành thật bốc số của Giang Hoa Đình rồi mới đi phòng khám khoa Trung y.
 
4,395 ❤︎ Bài viết: 117 Tìm chủ đề
Chương 235: Ò, đó là tôi chữa khỏi

"Cậu có ý tưởng gì?" Nhiếp Minh Nhã nhịn không được vẫn hỏi một câu.

Giang Hoa Đình chớp chớp mắt: "Tôi có thể có ý tưởng gì, trừ hại cho dân sao? Thay trời hành đạo sao?"

Giang Hoa Đình lắc đầu: "Tôi không biết, tôi không biết làm như thế có thể thêm phiền phức cho nhóc Thu hay không."

"Quan trọng nhất vẫn là người ta biết tôi. Cũng tương đương tôi ngoài sáng địch trong tối rồi."

".. Cậu đừng quên, ban đầu nhà họ Vệ muốn xin cậu qua đó khám bệnh ông cụ Vệ."

Giang Hoa Đình: "..."

Cậu cũng thật sự quên chuyện này.

"Bọn họ đến cùng đang nghĩ gì? Chẳng lẽ trên mặt tôi viết mấy chữ rất dễ thông đồng làm bậy này sao? Hay là viết mấy cụm từ ngu si tôi cực kỳ ngốc, cực kỳ dễ lừa này hả?"

Nhiếp Minh Nhã cũng thật sự tỉ mỉ quan sát Giang Hoa Đình một lúc.

Gương mặt búp bê trắng nõn nà chợt nhìn qua cũng thật sự có cảm nhận không rành chuyện đời lắm.

Nhà họ Vệ làm việc sẽ không phải không chuẩn bị gì, thân phận của Giang Hoa Đình chắc chắn đã trải qua điều tra xác minh đối với nhà họ Vệ không uy hiếp mới tìm tới cậu.

Đoán chừng.. Nhà họ Vệ nhìn trúng không phải nhà họ Giang đằng sau Giang Hoa Đình mà là cậu xuất thân từ nơi vùng đất cằn cỗi không có bao nhiêu kiến thức đi

Giang Hoa Đình nói: "Ấy, làm sao anh biết người nhà họ Vệ tìm tôi vậy? Tin tức của anh nhanh nhạy vậy sao?"

"Ở thành phố Kinh trong trụ sở chính đó vốn không có bức tường nào không lọt gió." Nhiếp Minh Nhã lạnh lùng nói.

Giang Hoa Đình: ".. Vậy sao mấy người không biết tình trạng của ông cụ Vệ đó?"

Nhiếp Minh Nhã: "..."

May mà Giang Hoa Đình cũng không thật sự ở trên vấn đề nhàm chán này dây dưa với anh ta.

"Chuyện này đến lúc đó rồi nói sau bây giờ nói gì cũng chỉ là suy đoán của chúng ta, tùy tiện đến thăm sẽ chỉ là một cơ hội để người ta bắt được nhược điểm. Tôi thì tuy không sợ mấy người đó nhưng mà lại sợ thêm phiền phức cho nhóc Thu, bây giờ nhóc Thu có vẻ đang làm một chuyện rất quan trọng, tôi không quấy rầy anh ấy nữa."

Nhiếp Minh Nhã: "..."

"Chẳng qua nếu như nhóc Thu mở miệng nói thì tôi chắc chắn không thể chối từ!" Giang Hoa Đình cười híp mắt bổ sung một câu.

"Cậu thật sự không đi thăm dò một chút sao?" Nhiếp Minh Nhã ngẫm nghĩ vẫn nhịn không được hỏi một câu.

Với sự hiểu biết của anh ta với Giang Hoa Đình thì rõ ràng là chỗ nào có phiền phức thì chuyên chạy tới chỗ đó.

Nhưng anh ta lại quên điều kiện tiên quyết rằng nơi phiền phức đó phải có Doãn Thu thì Giang Hoa Đình mới đi.

Giang Hoa Đình lắc đầu: "Tôi không phải chúa cứu thế, tôi chỉ là bác sĩ vừa hay biết rất nhiều kỹ năng mà thôi. Anh chẳng phải cũng biết bọn họ đang tìm tôi sao càng huống chi tôi cũng không biết người giúp đỡ nhà họ Vệ đến cùng là ai, nếu như tôi cứ thế này xông lên há chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao?"

Tuy nói cậu có phù ẩn thân nhưng mà phù ẩn thân sau khi bán cho tổ huyền học thì đã không còn là bí mật nữa thậm chí còn bị người ta lợi dụng.

Ai cũng không biết phương pháp phá giải phù ẩn thân được nghiên cứu ra chưa, trong tổ huyền học có gian tế hay không.

Ai cũng không thể bảo đảm.

Không thêm phiền phức cho Doãn Thu là phải bảo đảm bản thân hoàn hảo không bị tổn thương.

Tuy nói công trình hấp thu sinh khí cực kỳ to chẳng qua nghe Nhiếp Minh Nhã nói thì đoán chừng ông cụ Vệ đó hẳn là còn có thể chống một quãng thời gian. Chuyện cậu phá hư trận pháp siêu thị Hòa X Nhuận chắc chắn sẽ bị người bố trí trận pháp biết cho nên.. Mấy người ở chỗ tối đó hẳn cũng sẽ thu lại chút.

Chính cái gọi là..

Địch không động ta động; địch động đến trên đầu tôi rồi vậy thì chớ có trách tôi tìm hiểu cội nguồn, nhổ cỏ tận gốc rồi!

Nhiếp Minh Nhã nghe lời của Giang Hoa Đình hình như cũng rất có lý.

"Hì, nếu anh đã đến thì chớ đi tôi vừa tiếp nhận một bệnh nhân, danh tiếng của anh nổi hơn tôi đoán chừng anh ta tương đối bằng lòng tiếp nhận anh, anh cứ giúp tôi xem trước một chút đi."

Giang Hoa Đình không nói lời gì kéo Nhiếp Minh Nhã đến đi về phía khu nội trú.

"Tự cậu đi xem chẳng phải càng nhanh hơn sao?", Nhiếp Minh Nhã khá cạn lời để anh ta ở trước mặt Giang Hoa Đình ra tay, hơi có cảm nhận nghịch đao trước mặt Quan Công.

Giang Hoa Đình lắc đầu: "Anh ta không cho tôi khám."

Nhiếp Minh Nhã: ".. Vậy anh ta đến cùng là sao lại tới đây?"

"Em gái anh ta giúp anh ta làm thủ tục nhập viện."

Được thôi.

Khu nội trú bệnh viện Thu Hoa không có bao nhiêu người nhưng mà thang máy lại bị rất nhiều người chiếm dụng.

Hết cách, người bệnh, y tá, bác sĩ toàn bộ đều tập trung ở tầng lầu tương đối thấp đi lên trên xuống dưới cơ bản toàn bộ nhờ thang máy.

Khó khăn lắm đợi được một thang máy hai người lại giống như chờ lâu như một thế kỷ rồi vậy.

"Hay là lắp thêm một thang máy thông thẳng tới khu nội trú cho rồi." Giang Hoa Đình lẩm bẩm.

Nhiếp Minh Nhã không chút thay đổi biểu cảm: "Có tiền thì lắp."

Giang Hoa Đình: "..."

Cũng thật sự đâm trúng huyệt chết.

Thang máy vang lên tiếng ting nhắc nhở bọn họ tầng lầu muốn tới đã đến rồi, Giang Hoa Đình dẫn đầu đi ra ngoài trước Nhiếp Minh Nhã nối gót ở phía sau. Thiên Linh Linh đang giúp cho Thiên Lộ làm nhấc chân thì nhìn thấy Giang Hoa Đình tới đây, nói: "Bác sĩ Giang sao lại tới rồi?"

Giang Hoa Đình nói: "Không chào đón sao?"

Thiên Linh Linh: "..."

Thế này đâu thể nói chào đón hay không..

Nhiếp Minh Nhã không để ý tới lời nói đần độn của Giang Hoa Đình, nói: "Tình huống thế nào?"

Thiên Linh Linh mơ màng nhìn Nhiếp Minh Nhã: "Anh là.."

Giang Hoa Đình nói: "Đây là bác sĩ của bệnh viện Trung y Thu Hoa chúng tôi rất nổi tiếng tên Nhiếp Minh Nhã cô hẳn là nghe qua."

Thiên Linh Linh gật đầu: "Quả thực nghe qua. Chẳng qua bác sĩ Giang tôi chẳng phải để tên anh tôi dưới tên anh rồi sao? Bây giờ đây là.. Muốn đổi bác sĩ à? Tất nhiên tôi không phải nói bác sĩ Nhiếp không tốt."

Giang Hoa Đình đè thấp giọng nói với Thiên Linh Linh: "Tôi cảm thấy anh trai cô đối với tôi hình như không quá tín nhiệm, có lẽ danh tiếng của tôi tương đối nhỏ đi, thì thế mới tìm một người nổi tiếng một chút để anh ta có chút bảo đảm tâm lý mà!"

Thiên Lộ: "..."

Em gái thân yêu với vị bác sĩ nhỏ này, anh ta nghe được đó.

Nhiếp Minh Nhã cũng không ngờ Giang Hoa Đình vậy mà ở trước mặt người đó nói ra lời thế này.

Chẳng qua người đàn ông này nhìn thế nào cũng hình như có chút.. Quen mặt?

Thiên Linh Linh lại tương đối bày tỏ ra đồng ý lời của Giang Hoa Đình, gật đầu nói: "Thì đó, quá dài dòng luôn! Không khí phách chút nào!" Thiên Lộ, "..."

Bị Giang Hoa Đình với Thiên Linh Linh một xướng một họa thúc giục Thiên Lộ dù không muốn cho người ta chẩn đoán cũng phải bị chẩn đoán. Càng huống chi anh ta cũng thật sự quen Nhiếp Minh Nhã.

Trong quá trình vươn tay, Thiên Lộ thậm chí còn nói một câu: "Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu."

Giang Hoa Đình nhún vai: "Nhìn đi, tôi đã nói rồi danh tiếng của tôi không đủ lớn ^"

Nhiếp Minh Nhã: "..."

Nhiếp Minh Nhã bắt mạch cho Thiên Lộ có thời gian bắt hơi dài.

Khó khăn lắm mới chờ Nhiếp Minh Nhã buông tay, Giang Hoa Đình nói: "Thế nào?"

Chân mày Nhiếp Minh Nhã nhíu chặt, Thiên Lộ thì không hề thay đổi biểu cảm.

"Để bụng tôi nhìn một chút chân của anh không?"

Thiên Lộ gật đầu: "Tùy ý."

Giang Hoa Đình mím môi, đây là phân biệt đối xử, lúc nào cậu mới có thể dùng chút danh tiếng toàn khoa hả?

Thiên Linh Linh nhìn Nhiếp Minh Nhã phân biệt ở trên đùi, trên bắp chân Thiên Lộ này gõ một chút bên kia gõ một chút đó, nửa đường còn hỏi có cảm giác gì không.

Có được câu trả lời thống nhất đều là không có cảm giác.

Nhiếp Minh Nhã còn muốn thử một chút chỗ khác lại bị Thiên Lộ từ chối.

Dù biết chân của mình không cảm giác, không thể đi lại nữa thì sắc mặt của Thiên Lộ vẫn như cũ như không khác gì người bình thường, tâm trạng rất ổn định.

"Tôi đã khám qua rất nhiều danh y rồi câu trả lời có được tất cả đều là hi vọng khôi phục rất khó dự đoán, xác suất cũng chẳng qua là một phần ngàn. So với chờ nó tự nhiên khỏe lại còn không bằng cắt cụt chân lắp lên chân giả tương đối nhanh hơn."

Thiên Lộ đối với việc cắt chân cũng rất bình tĩnh giống như anh ta đang nói là chuyện của người ta không liên quan tới bản thân.

Là quá bình tĩnh rồi.

Bình tĩnh đến.. Hình như anh ta sớm đã sớm đã chuẩn bị sẵn cho chuyện này.

Trên mặt Thiên Linh Linh cũng không có bao nhiêu đau xót.

Thế này càng làm người cảm thấy càng thêm kỳ lạ.

Giang Hoa Đình cũng nhịn không được hỏi: "Nhà mấy người không có người giám hộ khác nữa sao?"

Thiên Linh Linh bật cười: "Tôi cũng đã hai mươi mốt rồi còn cần người giám hộ nữa thì không thích hợp. Ba tôi mẹ bọn họ rất bận bây giờ cũng không biết ở góc nào trong nước đó, bây giờ thì chỉ có tôi với tôi anh ở nhà."

Giang Hoa Đình hơi khựng lại: "Vậy vấn đề vệ sinh cá nhân của anh cô.. Không sao chúng tôi sẽ lập tức tuyển y tá nam!" Thiên Linh Linh khoát tay, "Không cần lo lắng trong nhà tôi còn có một bác quản gia, bác ấy sẽ đến giải quyết vấn đề này." Vậy thì được, Giang Hoa Đình thở phào một hơi.

Bằng không trong thời gian ngắn cậu cũng thật sự tìm không ra y tá nam đó, y tá nam đâu có dễ tuyển tới vậy.

Thấy Nhiếp Minh Nhã hình như cũng không có lời gì muốn nói Giang Hoa Đình căn dặn hai anh em họ Thiên nghỉ ngơi cho tốt rồi rời đi với Nhiếp Minh Nhã.

"Thế nào?" Giang Hoa Đình không thể chờ đợi hỏi.

Nhiếp Minh Nhã hơi cau mày: "Chân không sao rất khỏe mạnh chỉ là không biết tại sao lại không thể động đậy."

Giang Hoa Đình gật đầu: "Cô Thiên nói là sau tai nạn giao thông thì trở thành thế này, có phát hiện dấu vết gì không?"

"Dấu vết của tai nạn giao thông thì có chỉ là tai nạn giao thông đó đã trôi qua tận mấy năm rồi, Thiên Lộ được bảo dưỡng cũng rất tốt không vấn đề gì lớn, tôi thấy tâm trạng của anh ta hình như cũng không tệ."

Nhiếp Minh Nhã vừa nói xong thì lập tức cau mày lại: "Thiên sao?"

Giang Hoa Đình không rõ ràng cho lắm: "Hửm?"

"Bọn họ họ Thiên sao?"

"Đúng vậy chẳng phải vừa nãy anh cũng nhìn thấy sao? Có vấn đề gì à."

Nhiếp Minh Nhã nói: "Cậu tốt nhất bảo công nhân viên trong bệnh viện cậu miệng chặt chẽ chút, nếu như tiết lộ thông tin của bọn họ ra ngoài.."

Giang Hoa Đình trợn mắt: "Ai không có gì lại tiết lộ thông tin của bệnh nhân ra ngoài hả? Yên tâm, nhân viên của chúng tôi cũng không đến mức không có phẩm chất như vậy."

"Chẳng qua nghe anh nói như vậy hình như họ Thiên rất ghê gớm?"

Họ Thiên tuy ít nhưng cũng không phải không có.

"Không phải ghê gớm mà vừa vặn là người nhà này không dễ chọc."

Giang Hoa Đình cười: "Từ trong miệng anh có được ba chữ không dễ chọc này cũng thật sự hiếm có!"

Nhiếp Minh Nhã hận không thể cạy đầu Giang Hoa Đình ra xem thử bên trong đến cùng chứa gì.

Anh ta đang nói chuyện nghiêm túc mà người này lại cố sức bay!

"Cậu nghe tôi nói! Nhà họ Thiên có thân phận tương đối đặc biệt, ở rất sớm rất sớm trước kia nhà họ Thiên đã tồn tại rồi nếu thật sự muốn nói gia tộc lớn thì nhà họ Thiên nếu mà không nhận cũng thật sự không có ai dám nhận."

"Nghe đâu nhà họ Thiên đã tồn tại tận mấy trăm năm ban đầu tôi còn có chút không quá chắc chắn nhưng mà người nhà họ Thiên gặp phải tai nạn giao thông mà đánh mất năng lực đi lại sẽ không khéo tới còn có những người khác. Mà khí chất của hai anh em này cũng không bình thường.."

Giang Hoa Đình nói: "Nói tới nói lui, anh đến cùng muốn nói gì?"

Nhiếp Minh Nhã lườm cậu: "Nhà họ Vệ vẫn luôn muốn có được sự giúp đỡ của nhà họ Thiên nhưng mà không có được."

Giang Hoa Đình kinh ngạc: "Nhà họ Thiên giỏi vậy sao?"

Nhiếp Minh Nhã gật đầu: "Cậu biết nhà họ Giang mấy người là người giàu có nhưng mà ở trước mặt nhà họ Thiên thì nhà họ Giang nhiều nhất cũng chẳng qua chỉ là nhà giàu mới nổi mà thôi, bọn họ mới là người giàu có thật sự."

Giang Hoa Đình: "..."

"Tuy nhà họ Thiên bây giờ chỉ còn lại có hai anh em này nhưng không một ai dám xem thường bọn họ."

"Chẳng qua trước đó tôi nghe nói con gái nhà họ Thiên là người bị bệnh Bạch biến, tôi nhìn cô ta hình như rất bình thường?" Nhiếp Minh Nhã nhớ tới trên mặt Thiên Linh Linh có màu hồng nhàn nhạt nếu như không nhìn kỹ hình như so với làn da xung quanh cũng không khác gì nhau.

Giang Hoa Đình nói: "Ò, đó là tôi chữa khỏi."

Nhiếp Minh Nhã kinh ngạc: "Cậu chữa khỏi hả?"

Giang Hoa Đình gật đầu: "Đúng đó, tôi đặc biệt nghiên cứu chế tạo ra thuốc mỡ tên bản sắc chuyên môn chữa bệnh Bạch biến."

Ánh mắt Nhiếp Minh Nhã quái lạ nhìn Giang Hoa Đình.

Giang Hoa Đình cảm thấy ánh mắt này của Nhiếp Minh Nhã có chút khó hiểu.

"Làm gì? Anh nhìn chằm chằm tôi thế này thì tôi cũng sẽ không thích anh đâu! Trong lòng tôi chỉ có nhóc Thu!"

Nhiếp Minh Nhã: ".. Cậu nghĩ đi đâu rồi."

"Tôi muốn nói là Bạch biến của con gái nhà họ Thiên cũng từng khám qua rất nhiều danh y rồi, bao gồm người tài giỏi chuyên môn chữa bệnh Bạch biến cũng hết cách với Bạch biến của con giá nhà họ Thiên."

"Tôi nghĩ Giang Hoa Đình cậu sắp nổi danh rồi."

Giang Hoa Đình: "..."

Chẳng phải chỉ chữa khỏi bệnh Bạch biến thôi sao có cần khoa trương tới vậy không.

"Ít nhất người tài giỏi chuyên trị Bạch biến sẽ tìm đến cậu."

Giang Hoa Đình: "..."

Người tài giỏi thì người tài giỏi, anh đừng nói tới mức như quỷ tìm có được không?
 
Last edited by a moderator:
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back