130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
24209 3
Tên truyện: Hay Là Mình Yêu Nhau.

Tác giả: Lê Lười

Thể loại: Ngôn tình.


53390572668_d9f7cf2c49_o.png

Giới thiệu truyện:

Tô Ninh Thư là một cô gái có thân hình nhỏ nhắn chỉ cao vỏn vẹn 158cm, cô vui vẻ, hoạt bát với những người cô yêu, cô một công việc ổn định, anh người yêu ấm áp, cô cứ nghĩ cuộc sống của cô cứ hạnh phúc, bình yên như vậy, nhưng không ngờ lại có biến cố xuất hiện chỉ trong một ngày, chẳng còn gì trong tay.

Trần Tinh Thần là anh chàng với mái tóc màu xám khói, đôi mắt phượng, bờ môi mỏng quyến rủ, nhưng anh lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng với người khác. Anh thương thầm em họ của chị dâu mình, nhưng không mai cô ấy đã có bạn trai, thậm chí anh còn phải ngồi nghe cô kể về những dự định của mình với anh ta.
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 1: Gặp lại.

Buổi chiều se se lạnh của những ngày cuối tháng 12.

Ting ting, tiếng tin nhắn điện thoại của Ninh Thư trong phòng vang lên, người có biệt danh -Người tôi yêu: "Em yêu, anh xin lỗi em nhiều, nay không thể dẫn em đi chơi noel được rồi, bộ phận biên tập bên anh có tiệc chia tay đồng nghiệp, anh không thể không đi được."

Ninh Thư bĩu môi, buồn bã trả lời tin nhắn: "Buồn nha, vậy mốt anh phải bù lại cho em đó." Cùng icon buồn bã.

Người tôi yêu trả lời: "Rồi rồi, mốt anh bù cho em gấp trăm lần luôn nha." cùng icon trái tim.

Ninh Thư cười gửi tin nhắn đi: "Vậy mới được chứ."

Người tôi yêu gửi icon nụ hôn chụt chụt.

Ninh Thư buồn bã nằm lăn qua lăn lại trên giường thì bỗng nghe được tiếng nói từ phòng khách vọng vào của cô em họ Tiểu Kiều: "Chị Ninh Thư, chị em hỏi chị có đi chơi noel với nhà em không kìa."

Ninh Thư bật người dậy, đi tới mở cửa phòng ra, đứng tựa cửa với tư thế lười biếng, nói: "Có ai nữa không?"

"Có anh Tinh Khôi, chị Doanh, Kì Kì* (*con trai của Tô Doanh và Trần Tinh khôi được 5 tuổi), hình như có em trai của anh Tinh Khôi nữa á, tên gì ấy nhỉ?" Tiểu Kiều ngả ngả đầu suy nghĩ.

Ninh Thư: "Trần Tinh Thần, tên mặt lạnh đáng ghét."

Tiểu Kiều cười khúc khích: "Hì hì."

Ninh Thư lấy tay vuốt càm suy nghĩ đắn đo: "Có nên đi không ta."

Tiểu Kiều hối thúc cô: "Nhanh lên nè, hay chị có hẹn với anh Kiệt rồi."

Cô ủ rũ trả lời: "Không có, ảnh có tiệc chia tay cùng đồng nghiệp rồi."

Tiểu Kiều hớn hở ra mặt: "Vậy thì đi đi, chứ chị còn suy nghĩ gì nữa, ở nhà một mình muốn lắm đó nha."

Ninh Thư nhanh gật đầu thay cho câu trả lời. Cô vào lại phòng mình và lẩm bẩm với chính mình: "Mình phải mặc thật đẹp để cho tên mặt lạnh kia trầm trồ biết thế nào là người đẹp mới được, há há há há, lâu rồi chưa gặp Kì Kì ta, còn cả chị Doanh và anh Tinh Khôi nữa, ây da nhớ họ quá đi." Ở ngoài này thì Tiểu Kiều lập tức trả lời tin nhắn của Tô Doanh: "Bên em có hai người nha, chị đặt bàn đi."

Tô Doanh trả lời: "Thư Thư cũng đi nữa hả?"

Tiểu Kiều: "Há Há, chị ấy bị anh Kiệt cho leo cây, đang cô đơn nên rủ là đi liền."

Tô Doanh: "Mày bớt cười người khác đi."

Tiểu Kiều thả icon lè lưỡi cùng dòng tin nhắn: "Biết rồi biết rồi, chị đặt bàn đi, em đi chuẩn bị cái rồi cùng chị Thư tới chỗ hẹn liền."

Tô Doanh: "Được."

Vài phút sau Tiểu Kiều bước ra mặc trên người chiếc đầm body len màu rượu ôm sát cơ thể làm tôn lên vòng eo thon gọn của cô ấy, mái tóc ngắn quyến rũ, kết hợp cùng đôi boot cao cổ màu đen và lối trang điểm có chút trưởng thành, khiến cô ấy càng xinh đẹp hơn. Cô tiến tới sofa ngồi xuống nói vọng vào phòng Ninh Thư: "Chị à, chị chuẩn bị trước em nữa mà chưa xong nữa hả, nhanh lên chị ơi, mọi người sắp tới điểm hẹn rồi đó."

Ninh Thư: "Tới đây, tới đây." Cô bước ra với chiếc mũ nồi màu đỏ đô cùng mái tóc dài đen mượt được uốn xoăn nhẹ nhàng, kết hợp với chiếc áo len cùng màu nón và chân váy xếp ly, dưới chân là đôi boot cao cổ màu đen, càng tôn lên làn da trắng sứ và dáng người nhỏ nhắn đáng yêu của cô.

Cô quơ quơ tay trước mặt Tiểu Kiểu làm Tiểu Kiều bừng tỉnh, gãi gãi mũi cười hì hì.

Ninh Thư cười trêu chọc Tiểu Kiều: "Chưa thấy người đẹp à."

Tiểu Kiều: "Lâu rồi mới thấy chị ăn diện như vậy."

Ninh Thư cười: "Ha.. ha.. ha.." Vừa cười vừa ngẩng cao đầu hãnh diện, nói: "Chị đây nhan sắc tuyệt trần chỉ là không muốn phô trương ra cho bên ngoài cho người khác thèm thuồng thôi ha.. ha.. ha."

Tiểu Kiểu vừa cười vừa dắt ta Ninh Thư đi, nói: "Rồi rồi, em biết chị đẹp rồi, mình đi nè, không đi nữa là trễ đó, mọi người đợi mình lâu quá là mình bị ăn chửi đó chị."

Ninh Thư vội vàng kéo Tiểu Kiều lại, nói: "Túi xách, túi xách của chị nữa."

Hai người vội vàng xuống lầu lên xe taxi đã gọi từ trước.

Tiểu Kiều nói với chú taxi: "Chú ơi cho tụi cháu đến Haidilao trên đường Trường Sa nha chú."

Chú taxi cười bảo: "Được thôi, hai người đẹp đi chơi noel à?"

Tiểu Kiều cười, nói: "Vâng ạ."

Hai người nói chuyện phím một hồi cuối cùng cũng tới điểm hẹn, vừa bước xuống xe đã thấy Tô Doanh cùng Tinh Khôi, Tinh Kì từ bãi đỗ xe đi tới, đằng sau còn đi theo một người nữa với thân hình cao ráo, mái tóc màu xám khối đầy cá tính, đôi mắt phượng hút hồn, cùng bờ môi mỏng quyến rủ. Nhưng trong mắt Ninh Thư chỉ hiện lên sáu từ: "Cái tên mặt lạnh đáng ghét." Trong lúc Ninh Thư đang mắng thầm Tinh Thần thì Tinh Kì đã buông tay Tinh Khôi ra chạy nhào tới bên Tiểu Kiều và Ninh Thư, ôm chầm lấy chân của hai người họ cười khúc khích nói: "Dì Ninh, dì Kiều, hai người nay đẹp quá."

Ninh Thư nhìn Tiểu Kiều cùng nhau cười. Cô cuối người xuống ôm Kì Kì lên, vừa ôm vừa nói: "Dì nhớ Kì Kì lắm luôn, Kì Kì nay đẹp trai dữ ta."

Tiểu Kiều thì dùng bàn tay của mình xoa nắng cặp má bánh bao của Kì Kì và nói: "Nhóc con, lâu rồi mới gặp, nay bôi đường vào miệng hay gì nói chuyện ngọt dữ ta."

Kì Kì bĩu môi, dùng bàn tay bé xíu của mình gạt tay cô ra, nói: "Dì Kiều, con nói là sự thật đó nha, hai dì nay là xinh nhất luôn á."

Mọi người cùng nhìn nhau cười vui vẻ. Tinh Khôi nói: "Thôi mình vào trong đi, đứng ngoài lạnh lắm."

Tinh Thần chợt cười khẽ trêu chọc Ninh Thư: "Đã là nấm lùn rồi còn ôm Kì Kì trên tay, có đi nổi không vậy." Ninh Thư nhìn Tinh Thần ngoảnh mặt kiêu ngạo ôm Kì Kì bước đi, chưa đi được bao lâu cô vấp phải bật thang của nhà hàng suýt chút nữa hai dì cháu nằm đo cầu thang nhà hàng nếu không được Tinh Thần đỡ kịp thời. Cô ngại ngùng đặt Kì Kì xuống, dắt tay vào nhà hàng một đi không ngoảnh đầu lại. Mọi người phía sau nhìn nhau cười khẽ rồi nối gót theo sau hai dì cháu.
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 2: Sẽ kết hôn.

Mọi người đang ăn và nói chuyện vui vẻ thì Tô Doanh lên tiếng hỏi: "Thư Thư khi nào em định kết hôn đây."

Ninh Thư cười ngại ngùng nói: "Cũng sắp rồi chị, đầu năm bọn em về ra mắt gia đình hai bên, rồi tính tới chuyện kết hôn luôn."

Tinh Thần đang gắp thịt trong nồi lẩu thì chợt khựng đũa trong giây lát rồi trở về trạng thái bình thường, với gương mặt lạnh lùng như thường ngày.

Tinh Khôi chợt nhìn qua Tinh Thần với vẻ mặt trầm tư, rồi điều chỉnh lại tâm trạng, cười nói với Ninh Thư: "Cung hỉ, cung hỉ, anh đợi uống rượu hỉ từ em nha."

Tô Doanh chợt thở dài nói: "Tiếc thật, phải như em chưa có người yêu thì chị đã làm mai Tinh Thần nhà chị cho em rồi."

Ninh Thư vui vẻ che miệng cười to nói: "Em đâu khó tính tới mức ế 28 năm dữ vậy đâu chị, hô.. hô.."

Mặt Tinh Thần đầy vệt đen, ngẩng mặt lên nhìn cô nói: "Cái đồ nấm lùn dở hơi."

Cô tức giận đứng lên chỉ thẳng mặt Tinh Thần nói: "Anh nói ai dở hơi, ai nấm lùn hả."

Anh tựa người vào ghế, nhếch mép cười với gương mặt gợi đòn, nói: "Ý trong lời."

Tinh Khôi đứng dậy cười can ngăn: "Thôi, thôi nào, mỗi lần hai đứa gặp nhau đều như nước với lửa vậy, cho anh xin đi. Tinh Thần lần nào em cũng ăn hiếp Thư Thư hết vậy."

Tinh Thần trả lời đầy bực bội: "Ai mà ăn hiếp nổi cô ấy."

Ninh Thư mắng thầm trong lòng: "Cái đồ mặt lạnh ta mà có cơ hội quánh chết ngươi."

Rồi sau đó mọi người cũng quay lại không khí hài hòa bàn về chuyện kết hôn của Ninh Thư. Ở một khoảng khắc mọi người không chú ý Tinh Thần có chút bực bội, cau mày, anh nhanh chống trở lại gương mặt lạnh lùng của mình, cố gắng ngồi hết bữa cơm.

Sau khi kết thúc bữa cơm ra về, thì chỉ còn lại Ninh Thư và mọi người bên Tô Doanh, do Tiểu Kiều có hẹn nên đã xin về trước, thấy Ninh Thư không có xe về nên Tô Doanh đã kéo cô lên xe của họ, khi cô bước lên ghế sau xe thì đã thấy Tinh Thần ngồi bên trong, cô miễn cưỡng ngồi bên cạnh với gương mặt ghét bỏ.

Anh nhìn thoáng qua Ninh Thư rồi nhắm mắt lại dưỡng thần, anh bất chợt nở nụ cười dịu dàng mà không ai nhìn thấy.

Ninh Thư ngồi trên xe mãi nhìn ra ngoài ngắm phố đêm noel, lúc chạy ngang khách sạn Hoàng Mai, dường như cô thấy bóng dáng quen thuộc giống như là của Ngô Kiệt* (*người yêu cô), bên cạnh anh ấy còn có một cô gái lạ. Nhưng rồi cô cũng chẳng suy nghĩ nhiều chắc người giống người thôi.

Về tới nhà vẫn chưa thấy Tiểu Kiều về nên cô nhắn tin hỏi: "Em chưa về à."

Tiểu Kiều trả lời tin nhắn với kiểu nài nỉ: "Hôm nay chắc em không về, chị em có hỏi chị nói em về rồi nha, nha, nha, nha."

Ninh Thư gửi: "Icon Ok. Đi chơi cẩn thận đó."

Tiểu Kiều: "Em biết rồi chị đẹp, yêu chị chụt chụt."

Ninh Thư bước ra từ phòng tắm trên người là bộ đồ ngủ cute hình con vịt, tiến tới bàn trang điểm để sấy khô mái tóc còn đang ướt và chờ tin nhắn từ Ngô Kiệt, mãi vẫn không thấy tin nhắn từ anh nên cô chủ động nhắn tin lại.

"Anh về chưa."

Im lặng.

Cô tiếp tục gõ phím tiếp: "Tiệc chưa xong nữa hả anh."

"Khi nào anh về nhắn tin em biết nha."

Mãi vẫn không nhận được tin nhắn từ anh cô đành thở dài, rồi vào fanpage* của mình xem hôm nay có tiến triển gì thêm không, nhưng hiện tại chỉ lát đát vài đơn hàng, cô cứ lập đi lập lại hành động mở điện thoại xem tin nhắn xong rồi ra rồi lại vào fanpage. Liên tục mấy lần như vậy, vẫn không có gì tiến triển nên cô đành mở máy tính lên thiết kế những mẫu áo thun để tăng khả năng tiếp cận tới khách hàng. Nhưng cô vẫn không thể tập trung vào công việc được, cứ loay hoay nhìn vào điện thoại mãi, nên cô đành gọi điện cho Ngô Kiệt nhưng điện thoại lại không ai bắt máy, trong lòng cô lúc này thật khó chịu nhưng không biết lý do tại sao, trong đầu cô cứ hiện lên hình bóng giống anh ở khách sạn Hoàng Mai. (*cô có một fanpage về áo thun cool ngầu do mình thiết kế và quản lý, cô chỉ đang trong quá trình phát triển)

Một hồi lâu chìm trong suy nghĩ cô bất giác ngủ thiếp, đi trong lúc đợi tin nhắn của Ngô Kiệt. Sáng hôm sau, việc đầu tiên khi cô thức dậy là kiểm tra điện thoại xem có tin nhắn nào không, thì vẫn không thấy tin nhắn nào từ anh hết, đã xem nhưng không hề hồi âm. Cô đi làm với tâm trạng vô cùng rối bời, cô nghĩ trong lòng: "Chiều tan làm mình phải tìm anh ấy mới được."

Vừa vào tới chỗ làm ngồi xuống thì cô bị trưởng phòng Tôn Định kêu vào văn phòng, ông ta tức giận quăng bản thiết kế về sự kiện mà cô đã nộp vào người cô, quát to: "Này cô Thư! Cô giao cái quái gì cho tôi vậy hả? Cô có biết làm không, không làm được thì nghĩ đi để tôi đưa người khác vào, làm chẳng ra cái gì cả."

Ninh Thư cuối người xuống nhặt lại thiết kế của mình, nắm chặt chúng trong tay và nói: "Em biết rồi sếp, để em về làm lại."

Tôn Định trả lời với gương mặt ghét bỏ: "Đi đi, lượn đi cho lẹ, làm nhanh cho tôi, chẳng được tích sự gì cả."

Cô đi ra ngoài mà vẫn còn nghe tiếng chửi mắng của lão ta trong phòng, cô càng nắm chặt bảng thiết kế mình trong tay, tự nói với bản thân: "Mình phải cố gắng phát triển cái fanpage của mình rồi rời khỏi cái công việc gắn liền với lão già háo sắc này mới được, đồ già dê, biến thái."

Khi cô về lại chỗ ngồi cậm cụi vẽ chỉnh lại thiết kế của mình, thì chị Lan dịch ghế lại gần hỏi: "Lão già Tôn lại kiếm chuyện với em nữa hả?"

Ninh Thư tức giận gật đầu thiệt mạnh nhưng vẫn cậm cụi làm việc.

Chị Lan bỉu môi nói tiếp: "Chị thấy từ khi lão ta không gạ gẫm em được là hạch sách em hoài, em cứ để vậy hoài hả?".

Ninh Thư vừa ngước mắt lên nhìn chị Lan vừa đưa nắm đấm lên, nói: "Đợi thời gian nữa đi, nếu lão ta cứ vậy chắc em sẽ nghỉ, nhưng trước khi em nghỉ chắc em phải đấm lão ta một trận rồi em mới đi."

Chị Lan giơ ngón tay cái lên nói: "Good, thôi làm đi nè, lão ra kiếm chuyện chị em mình nữa bây giờ."

Ninh Thư quay qua nhìn vào điện thoại thở dài, vẫn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Ngô Kiệt hết.

Gần tới giờ tan làm cô cuối cùng cũng nhận được tin nhắn của Ngô Kiệt: "Anh đợi em trước cửa nhà." Cô vui mừng ra mặt, nhanh chống thu dọn đồ đạt ra về.
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 3: Khác lạ.

Ninh Thư về tới cửa nhà đã thấy Ngô Kiệt đứng trước cửa chờ cô, hôm nay anh mặc cũng như mọi khi, áo sơ mi trắng bên trong, khoác bên ngoài là chiếc áo măng tô màu ghi, cùng với chiếc gọng kính màu đen, anh luôn tạo cho người khác cảm giác ấm áp, hiền hòa.

Ninh Thư nhào vào lòng Ngô Kiệt, hít hít mũi, bĩu môi, hỏi: "Sao qua nay em nhắn tin anh không trả lời? Gọi điện thoại anh không được vậy?"

Ngô Kiệt vòng tay ôm lại Ninh Thư, trả lời bằng giọng nói ấm áp: "Chẳng phải khi xong việc anh liền tới tìm em sao?"

Ninh Thư: "Mình vào nhà nói chuyện đi anh."

Ngô Kiệt lắc đầu, đứng im tại chỗ, buông Ninh Thư ra nói với giọng ngập ngừng: "Thư Thư."

Ninh Thư ngước cặp mắt long lanh nhìn anh trả lời: "Sao á?"

Anh ngập ngừng nói với vẻ mặt lo lắng: "Ví dụ, ví dụ.."

Cô dùng hai tay ôm mặt anh hỏi: "Ví dụ, ví dụ gì anh?"

Ngô Kiệt lấy hết can đảm hỏi Ninh Thư: "Ví dụ, ví dụ có một ngày anh làm chuyện có lỗi với em, nhưng không phải do anh cố ý thì em có tha lỗi cho anh không?"

Mặt cô từ mơ màng đi tới bất ngờ rồi biến sắc hỏi anh: "Anh đã làm gì có lỗi với em rồi hả?"

Anh trả lời cô bằng giọng cưng chìu, dịu dàng: "Anh chỉ đang ví dụ thôi mà em đã phản ứng như vậy rồi, nếu anh làm gì có lỗi thiệt chắc em không tha thứ cho anh quá."

Ninh Thư nghiêm túc trả lời câu hỏi của anh: "Tuỳ mức độ lỗi của anh như thế nào nữa, em phải xem xét có nên tha thứ cho anh không, trừ khi anh phạm vào quy tắc của tụi mình đã nói trước khi chính thức yêu nhau thôi."

Trên mặt Ngô Kiệt thoáng hiện qua sự lo lắng và ấy náy, nhưng rồi vẫn trở lại bình thường. Cô ôm chặc lấy anh vỗ vỗ lưng lo lắng nói: "Có gì nói em biết đi, em không giận anh lâu đâu mà lo, có gì mình cùng nhau vượt qua nha."

Ngô Kiệt nhỏ giọng nói: "Anh chỉ hỏi trước, lỡ ngày nào đó anh làm gì có lỗi với em thì còn biết đường xin em tha thứ nữa." Vừa nói xong anh ấy càng ôm chặt lấy cô.

Ninh Thư vỗ vỗ lưng Ngô Kiệt mỉm cười nói: "Ây da, ây da, nhẹ tay chút nào, anh ôm em chặc quá em thở không nổi rồi nè, anh tính kiếm người yêu mới hay gì mà siết chặt em giữ vậy."

Anh thả lỏng cô ra, mặt đối mặt, hôn xuống trán cô nụ hôn nhẹ kèm theo câu nói: "Anh luôn yêu em, Thư Thư của anh."

Ninh Thư cười hạnh phúc nói: "Người yêu em nay sao vậy ta? Yêu em đến phát điên rồi à, hi hi, hay anh có muốn vô nhà ngồi chút không."

Ngô Kiệt lắc đầu nói: "Anh còn có việc ở đài truyền hình rồi, ghé qua thăm em xíu rồi anh đi luôn."

Ninh Thư nhón gót hôn chụt vào má Ngô Kiệt, mỉm cười tinh nghịch nói: "Em yêu anh."

Ngô Kiệt: "Anh cũng yêu em."

"Thôi anh đi nha, em vào nhà nhớ ăn uống rồi nghĩ ngơi đi, khi nào xong việc anh gọi em, khuya quá thì ngủ trước đi nha, thức khuya đợi anh là có nếp nhăn đó." Vừa nói Ngô Kiệt vừa nựng má Ninh Thư.

Cô bỉu môi nói: "Em có nếp nhăn xấu cũng tại anh, anh không được chê đó."

Ngô Kiệt cười vui vẻ nói: "Rồi, rồi không chê đâu, vào đi cô nương, anh còn đi làm nữa, trễ giờ rồi nè."

Ninh Thư mở cửa bước vào vẫn thò đầu ra dặn Ngô Kiệt: "Anh lấy xe cẩn thận nha, nhớ ăn uống đầy đủ đó."

Anh trả lời cô bằng giọng cưng chiều: "Anh biết rồi, em mau vào đi, anh còn đi nữa."

Ninh Thư vẫy tay tạm biệt Ngô Kiệt rồi đóng cửa lại. Tiếng đóng cửa vừa ngưng thì tâm trạng Ngô Kiệt trở nên nặng trĩu, buồn bã, anh ra về, lên xe nhưng không vội lấy xe đi, cứ nhìn lên cửa sổ nhà Ninh Thư suy tư điều gì đó. Sắc trời cũng dần tối đi nên anh cũng lái xe ra khỏi khu chung cư.

Cuối năm thì công việc của mọi người cũng bộn bề không ít.. Ninh Thư cũng không ngoại lệ, cô đang tập trung thiết kế cho sự kiện cuối năm của một thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng, cô đang làm thì tin nhắn bỗng vang lên.

Mẹ Tô: "Đầu năm con có dẫn Tiểu Kiệt về không hả?"

Ninh thư bỉu môi gõ tin nhắn: "Sao mẹ không hỏi con mà hỏi anh ấy?"

"Mày tao không cần hỏi cũng biết."

Ninh Thư vui vẻ trả lời lại tin nhắn của mẹ: "Mẹ này cứ vậy không! Mùng một con với anh Kiệt về thăm ba mẹ luôn, ở chơi một hôm rồi về lại thành phố luôn á, còn về bên mẹ ảnh nữa."

Mẹ Tô trả lời: "Được rồi về sớm sớm chơi với nhà luôn, ba con đang đợi hai đứa."

Ninh Thư: "Con biết rồi biết rồi mà."

Vừa kết thúc tin nhắn với mẹ Tô, Ninh Thư vào đoạn chát với Ngô Kiệt gõ: "Mẹ mới hỏi em năm nay có dẫn anh về nhà không kìa?" Cùng icon có đôi mắt long lanh.

Im lặng.

"Dạo này sao em thấy anh bận hơi trước vậy ta, có khi nào sắp thăng chức không ta, mấy ngày rồi anh cũng không nhắn tin em."

Im lặng.

Đợi mãi vẫn không thấy tin nhắn của Ngô Kiệt, Ninh Thư buồn bã thở dài, chị Lan thấy tâm trạng của cô không tốt liền chọc ghẹo: "Này này, sao đấy, thở dài nhiều quá mau già lắm đó nha, cãi nhau với bạn trai à, hay bị lão già kia kiếm chuyện nữa rồi."

Ninh Thư ủ rũ trả lời: "Vẫn bị kiếm chuyện như thường hà, còn cải nhau với ban trai thì không có, mà dạo này em thấy anh ấy cứ lạ lạ sao á."

Chị Lan tò mò hỏi: "Lạ là lạ như thế nào, kể chị nghe, chị là chuyên gia tình cảm đấy nha."

Ninh Thư thở dài: "Anh ấy dạo này ít liên lạc với em hẳn luôn, nhắn tin thì trả lời ít, gọi điện thì không bắt máy."

Chị Lan: "Có khi nào do công việc không."

Ninh Thư: "Em cũng không biết nữa, chắc cũng có thể, cũng cuối năm rồi mà, chắc năm nay khác mọi khi nên ảnh bận nhiều hơn."

Chị Lan trêu đùa nói: "Hay có khi nào người yêu em bị cô nào bắt mất hồn rồi không."

Ninh Thư im lặng suy tư một hồi lâu, tới khi bị chị Lan đẩy đẩy cánh tay mới bừng tỉnh lại trả lời: "Chắc không đâu, anh ấy còn tính đầu năm nay về ra mắt gia đình em nữa mà. Không đâu, chuyện đó làm gì có thể xảy ra được chứ."

Chị Lan ngạc nhiên nói: "Không phải chứ, chị chỉ nói giỡn với em thôi mà."

Ninh Thư cười hì hì: "Em cũng giỡn chị á, chứ làm gì có chuyện đó."

Chị Lan thở phào nhẹ nhõm nói: "Làm chị hú hồn, cứ tưởng mình miệng quạ tới mức đó chứ."

Ninh Thư cười: "Hì hì, không đâu, không đâu, thôi làm đi nè, coi chừng lão già kia kiếm chuyện nữa bây giờ chị."

Chị Lan ra dấu okay rồi quay lại làm việc.

Còn Ninh Thư thì đang chìm trong suy nghĩ của chính bản thân mình, suy nghĩ về những lời nói của chị Lan, những hành động của Ngô Kiệt từ đêm noel tới bây giờ, cô tự nói với bản thân mình: "Không có chuyện như chị Lan suy đoán đâu, chiều nay mình phải tới nơi làm việc anh ấy xem có gặp được không."

Tan làm, cuối cùng thì cô cũng đón xe tới được đài truyền hình lớn nhất thành phố, cũng vừa hay thấy mọi người trong đài truyền hình tan làm, cô đứng một góc chờ Ngô Kiệt, mãi mới thấy anh ra. Còn anh thì đi cùng một cô gái với mái tóc đen được cột gọn gàng, cách trang điểm nhẹ nhàng, dáng người không chút mỡ thừa làm người khác mê đắm đuối.

Ninh Thư nhìn lại mình rầu rĩ, cao thì không tới 160cm, ngực thì như học sinh cấp 3, chỉ được mỗi cái làn da trắng cùng gương mặt đáng yêu, không có chút nào gợi cảm như người trưởng thành được.

Cô thở dài rồi nhanh chống lấy lại tinh thần vẫy tay gọi Ngô Kiệt, anh sững người lại trong giây lát rồi tiến tới hỏi cô với giọng cưng chiều: "Sao nay em lại đến đây?"

Ninh Thư cười nói: "Em tới đón anh tan làm đó nha."

Ngô Kiệt: "Sao không gọi anh trước, đợi nãy giờ có lâu không?"

Ninh Thư nói với giọng trách móc: "Em nhắn tin anh không trả lời, gọi điện anh không bắt máy nên em mới tới đây xem có ai bắt anh đi mất không?"

Ngô Kiệt lập tức lấy điện thoại trong cặp ra, thì mới thấy tin nhắn và cuộc gọi của cô lúc trưa. Anh trả lời cô với giọng đầy hối lỗi: "Điện thoại anh tắt chuông hồi nào không hay nên không thấy được tin nhắn và cuộc gọi của em tới."

Ninh Thư cười hì hì nói: "Không sau đâu, em tha lỗi cho anh lần này đấy." Nói xong cô nhìn sang cô gái đứng bên cạnh anh nãy giờ.

Anh và Trương Hân cũng thấy ánh mắt của cô. Trương Hân chủ động chào hỏi Ninh Thư với vẻ mặt hòa nhã: "Chào chị, em là Trương Hân cấp dưới của sếp Kiệt ạ."

Ninh thư vui vẻ chào hỏi lại: "Chào em, chị là Ninh Thư, bạn gái của anh Kiệt."

Trương Hân cười nói: "Em cũng nghe sếp Kiệt kể nhiều về chị rồi, nhìn chị bên ngoài đáng yêu thật."

"Cảm ơn em quá khen, em cũng rất xinh đẹp." Ninh Thư ngại ngùng nói.

Trên mặt Ngô Kiệt thoáng có chút buồn bã nhìn Ninh Thư. Anh nói với cô: "Thôi mình đi ăn gì đi rồi về."

Còn đối với Trương Hân anh nói chuyện với vẻ mặt nghiêm túc, xa lạ: "Tôi cùng cô ấy về trước, chuyện công việc giữa cô và tôi mai bàn tiếp."

Trương Hân cũng nghiêm túc trả lời: "Em biết rồi sếp."

Sau khi Ninh Thư rời đi cùng Ngô Kiệt thì Trương Hân cũng đón taxi ra về. "Bác tài tới địa chỉ này giúp cháu." Cô đưa điện thoại về phía bác tài để bác nhìn kĩ địa chỉ. Rồi cô quay lại ngồi tựa vào ghế sau ngắm phố phường về chiều với gương mặt đầy tâm sự.
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 4: Biến cố.

Thời gian trôi qua thật nhanh mới đây mà đã qua tết nguyên đán khoảng một thời gian rồi, mọi người cũng trở lại với nhịp sống thường ngày, ai học thì đi học, ai đi làm bán mình cho tư bản thì vẫn miệt mài bán thôi, Ninh Thư cũng không ngoại lệ, nhưng hình như trưởng phòng Tôn có gì bực bội thì phải, đã gọi Ninh Thư vào văn phòng cũng 2 tiếng rồi vẫn chưa ra.

Chị Lan bảo với cô đồng nghiệp kính cận bên cạnh: "Ây da, lão Tôn lại kiếm chuyện với Ninh Thư nữa à, lần này sau lâu hơn mọi khi ta."

Chị kính cận đẩy đẩy gọng kín với: "Kì này chắc Thư Thư không ổn rồi, sáng dưới sảnh em thấy lão Tôn dẫn một cô gái trẻ, ăn mặc dim dúa lên phòng chúng ta nè, còn nghe Lão nói với cô ta cái gì liên quan tới vị trí thiết kế nữa. Còn cô ta thì gọi lão bằng ba ba nghe mà nổi da gà."

"Chị nhớ lão đâu có con gái đâu, chẳng lẽ lão nuôi sugar bayby, không lẽ lão muốn đem con đó thế chỗ của Thư Thư hả." Chị Lan nói với giọng bất ngờ.

Chị kính cận thở dài nói: "Ai mà biết được, cũng có thể lắm chứ."

Hai người nhìn nhau cùng thở dài chán nản.

Vừa nghe tiếng đóng của cái "rầm", hai người họ quay qua nhìn thì thấy Ninh Thư bực bội tiến tới.

Chị Lan nhỏ giọng hỏi Ninh Thư: "Lão Tôn nói gì em vậy?"

Ninh Thư đập bàn tức giận trả lời: "Lão ta muốn em nhường vị trí thiết kế của em cho con nuôi của lão, còn bắt em chỉ dạy cô ta nữa chứ. Lão còn vuốt tóc em nói nếu em chịu làm con gái nuôi của lão thì em sẽ không phải rời khỏi vị trí này nữa, lão sẽ sắp xếp cô ta vị trí khác, thật kinh tởm mà".

"Lão ta có bị điên không vậy, rồi em cứ vậy rời đi à?" Chị Lan tức giận nói.

Ninh Thư tức giận trả lời: "Đi thì phải đi rồi, nhưng trước khi ra khỏi phòng em đã đá vào hạ bộ của lão một cái đau điến vì cái tội sờ vuốt tóc em, kinh tởm thiệt chứ, chắc em về phải gội đầu mấy lần mới hết ám ảnh."

Chị Lan thở dài nói: "Thôi thoát khỏi lão cũng khoẻ, em còn trẻ mà, dễ tìm việc, bữa nào mình làm tiệc chia tay đi."

Ninh Thư cười nói: "Bữa nào chị em mình làm bữa thật đã nha, thôi em về đây, ở lại lâu mắc công phiền phức nữa."

Chị Lan buồn bã nói: "Khi nào rảnh đi cafe nha, tự nhiên em nghĩ vậy rồi chị cảm thấy chỗ ngồi chị muốn bay lúc nào bay quá."

Ninh Thư an ủi nói: "Không sao đâu chị, chỗ chị làm lâu rồi kiếm người thay thế cũng khó, nên chắc không ảnh hưởng đâu, chỉ sợ lão kiêu chị chỉ dẫn con nuôi của lão thôi."

Chị Lan rầu rỉ nói: "Mong là cô ta chỉ cần chỉ sơ sơ là có thể nắm bắt được công việc, đừng tối ngày dẹo dẹo là được, mệt mõi lắm."

"Thôi ráng đi nè, thôi em về nha. Khi nào rảnh chị em mình gặp." Ninh Thư vừa nói vừa vỗ vay an ủi chị Lan.

Tạm biệt xong mọi người cô bước ra khỏi công ty và nhìn lên tòa nhà nơi cô làm việc cũng được thời gian cô bỉu môi, trong lòng giơ ngón tay giữa đối với công ty.

Vừa về tới nhà đã thấy Tiểu Kiều nằm trên ghế sofa nghịch điện thoại, Tiêu Kiều ngạc nhiên khi thấy Ninh Thư về nhà vào giờ này nên cô bèn hỏi: "Ủa, sao chị về sớm vậy?"

Ninh Thư mệt mõi trả lời: "Chị nghỉ việc rồi."

Tiểu Kiều ngạc nhiên hỏi lại: "Ơ, sao lại nghỉ, đang yên đang lành mà."

Ninh Thư tức giận kể đầu đuôi sự việc cho Tiểu Kiều nghe, nghe xong Tiểu Kiều tức giận đập bàn nói: "Lão già biến thái này, chị có cho lão ta một trận trước khi đi không vậy."

Ninh Thư ngại ngùng nói: "Cũng có."

Tiểu Kiều tò mò hỏi: "Chị đánh chỗ nào: Đầu, mặt, bụng, tay hay chân của lão ta, theo em thì chị nên đấm vào con mắt của lão, cho cái tội không sáng suốt."

Cô vừa nói hết câu thì đã nghe Ninh Thư nói: "Chị đá ngay hạ bộ của lão."

Cô đứng hình mất mấy giây rồi vỗ tay cười gượng khen Ninh Thư: "Đúng, đúng, đúng, đối với già dê chị nên làm vậy, nhưng mà chị có nhẹ chân xíu không đó, lão ta mà tuyệt giống là chị có tội lắm nha."

Ninh Thư nói với vẻ nghiêm túc: "Lão ta có đứa con trai rồi, nên em yên tâm."

Tiểu Kiều ôm bụng nằm lăn ra sofa cười thật lớn cô còn không quên trêu chọc Ninh Thư: "Chị còn tính tới đường lão có người nối dỗi luôn rồi hả."

Ninh Thư nhìn cô với nữa con mắt, khinh khỉnh nói: "Em cười đi, cười nữa đi, em mà ở ngay lúc đó không chừng em đã tiễn lão ta một đoạn cũng không chừng đó nha."

Tiểu Kiều cố kiềm chế mình không cười nói: "Rồi, rồi, rồi, vậy giờ chị tính sao nè."

Ninh Thư rầu rĩ nói: "Chắc chị đi chơi thời gian rồi làm việc lại, chứ giờ cũng không có tâm trạng cho lắm."

Tiểu Kiều nghe vậy liền rủ Ninh Thư: "Hay tụi mình đi shopping đi, rồi ăn cái gì đó cho đã coi như ăn mừng chị thoát khỏi lão già dê."

Ninh Thư vui vẻ đồng ý, hai người họ trở về phòng chuẩn bị cho cuộc hẹn hò của nữ giới.

Ninh Thư và Tiểu Kiều vui vẻ bước vào trung tâm thương mại sầm uất nhất của thành phố, chưa mua sắm được gì thì Ninh Thư nhận được cuộc gọi từ mẹ Ngô Kiệt: "Alo, Thư Thư hả con, Kiệt Kiệt nhà cô bị tai nạn giao thông rồi, bây giờ nó đang cấp cứu ở bệnh viện Tân Thành."

Ninh Thư sững sờ, bàng hoàng khi nghe tin từ mẹ Ngô. Cô lắp bắp nói với Tiểu Kiều: "Anh Kiệt, anh Kiệt bị tai nạn xe rồi, giờ chị phải làm sao đây, phải làm sao đây."

Tiểu Kiều vội vàng hỏi Ninh Thư: "Anh Kiệt ở bệnh viện nào để em đưa chị tới đó."

Cô tay run run đưa điện thoại có địa chỉ bệnh viện cho Tiểu Kiều. Hai người lập tức bắt taxi tới đó. Vừa vào khoa cấp cứu đã thấy mẹ của Ngô Kiệt với thân hình gầy gò, gương mặt đầy nếp nhăn do năm tháng, nhưng vẫn không mất đi sự phúc hậu của bà. Trên hành lang tĩnh lặng chỉ có mình bà ngồi đợi trước phòng phẫu thuật.

Ninh Thư vội vàng chạy tới nắm lấy tay mẹ Ngô, giọng run run hỏi: "Anh.. anh.. anh.. anh ấy sao rồi bác?"

Mẹ Ngô buồn bã vỗ tay Ninh Thư nói: "Đang trong phòng phẫu thuật con à."

Mẹ Ngô dịu dàng dìu Ninh Thư ngồi xuống ghế nói với gương mặt đầy lo lắng: "Thư Thư à! Con bình tĩnh ngồi xuống đây đi, bác biết con lo cho Kiệt Kiệt, nhưng con cũng phải bình tĩnh để không lại ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng."

Ninh Thư ngơ ngác hỏi lại mẹ Ngô: "Đứa bé nào bác?"

Mẹ Ngô hiền hòa nói: "Con đừng giấu nữa. Lúc nãy y tá có đưa cho bác giấy siêu âm thai * mà Kiệt Kiệt nắm chặt trong tay khi xảy ra tai nạn giao, không của con thì của ai chứ, Kiệt Kiệt đâu có người thân ở đây ngoài bác và con." (* chỉ là tờ giấy siêu âm thể hiện có phôi thay thôi, không có thông tin thai phụ)

Cô bàng hoàng, ngỡ ngàng không biết chuyện gì đang xảy ra. Tiểu Kiều cũng ngơ ngác hỏi nhỏ cô: "Chị có thai với anh Kiệt sao?"

Ninh Thư im lặng.

Tiểu Kiều lắc nhẹ tay Ninh Thư và gọi: "Chị.. chị.." Ninh Thư bừng tỉnh cô trả lời với giọng buồn bã: "Không, không, chắc có sự hiểu lầm rồi, đợi anh Kiệt qua khỏi rồi chị sẽ hỏi rõ ảnh.." Trong khi hai người đang nói chuyện thì cửa phòng cấp cứu cũng được mở ra.

Mọi người vội vàng chạy tới bên bác sĩ, mẹ Ngô hỏi: "Con tôi sao rồi bác sĩ?"

Bác sĩ: "Phẫu thuật thành công, bệnh nhân do tràn dịch khớp gối, gãy xương cẳng chân nữa nên thời gian phẫu thuật hơi lâu, bệnh nhân hiện được đưa vào phòng hồi sức, khi nào ra phòng bệnh thường người nhà có thể vào thăm."

Mẹ Ngô vừa khóc vừa nói: "Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm."

Bác sĩ gật đầu rồi chào mọi người rời đi. Ninh Thư cũng nhẹ nhàng thở ra và nói với mẹ Ngô: "Không sao rồi bác, bác về nghĩ ngơi đi, nay bác cũng mệt rồi, con đợi đây cho, khi nào anh ấy ra phòng con gọi bác."

Mẹ Ngô vỗ vỗ tay Ninh Thư nói: "Vậy bác về nấu cháo đem lên, khi nào thằng Kiệt ra phòng còn cái để ăn, con cũng chú ý sức khoẻ còn có đứa bé trong bụng nữa đó."

Ninh Thư cười gượng trả lời: "Con biết rồi bác, con sẽ chú ý sức khoẻ mà."

Mẹ Ngô rời đi, Tiểu Kiều đứng cạnh nói: "Chị hay em ở lại với chị nha."

Ninh Thư mệt mõi trả lời: "Thôi em về nghĩ ngơi đi, sáng mai em rảnh đem quần áo với đồ dùng cá nhân của chị vào đây giúp chị."

Tiểu Kiều ngập ngừng hỏi: "Chị ở đây một mình được không vậy, hay em nhờ chị Doanh qua nhà mình lấy đồ cho chị, còn em ở đây với chị tới lúc anh Kiệt ra phòng rồi em về."

Ninh Thư xua xua tay nói: "Chị không sao đâu, em về trước đi, có gì chị gọi em."

Tiểu kiều bước đi trong sự lo lắng cứ quay đầu nhìn lại Ninh Thư hoài: "Chị nhớ nha, có gì gọi em liền nha, em đợi điện thoại chị đó."

Ninh Thư cố gắng mỉm cười xua xua tay nói: "Về đi, về đi."

Sau khi mọi người rời đi chỉ còn mình cô ngồi lại với hành lang trống trãi, chỉ có tiếng bước chân của bác sĩ và y tá trong ca trực, cô chìm đấm trong suy nghĩ và tự hỏi bản thân mình: "Giấy siêu âm của ai? Tại sao anh lại nắm chặc nó không rời?" vô vàng câu hỏi đặt ra trong đầu cô đều không có câu trả lời.

Không biết cô đã ngồi ở hành lang này bao lâu rồi, chỉ cho tới khi có y tá lại hỏi: "Chị có phải người nhà của bệnh nhân Ngô Kiệt không ạ?" thì cô mới thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ của mình mà trả lời: "Đúng, đúng rồi ạ. Bệnh nhân có chuyện gì sao cô?"

Cô y tá cười nói: "Không sao ạ, chỉ là tôi tới nói với cô là bệnh nhân được chuyển ra phòng thường rồi, số phòng VIP07."

Ninh Thư lấp bấp nói: "À.. à.. dạ.. dạ.. tôi biết rồi.. tôi biết rồi."

Cô y tá rời đi, Ninh Thư cũng tiến vào phòng bệnh của Ngô Kiệt, anh chưa tỉnh lại, đầu anh bị quấn băng gạt, chân cũng vậy, tay thì có mấy vết trầy sướt nhẹ, gương mặt ấm áp thường ngày bây giờ tái nhợt khiến người khác đau lòng.

Cô nhìn anh, nhìn tới mức mắt đỏ hoe, cố gắng không khóc, nhưng mọi thứ thật khó kiềm chế, nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô mím môi thật chặt để không phát thành tiếng làm ảnh hưởng đến anh.
 
Last edited by a moderator:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 5: Mình chia tay đi.

Sáng hôm sau khi mẹ Ngô đem cháo đến phòng bệnh của Ngô Kiệt thì đã thấy anh tỉnh lại và đang nhìn Ninh Thư nằm gục đầu bên cạnh mình, sắc mặt anh trắng bệch, đôi mày cau lại suy nghĩ điều gì đó, anh cũng không phát hiện mẹ mình đã đứng ngoài cửa từ bao giờ. Tới khi mẹ Ngô lên tiếng: "Con tỉnh rồi à?"

Anh liền ra dấu cho mẹ Ngô nói nhỏ giọng lại. Mẹ Ngô vừa cười vừa đi vào, một cách nhẹ nhàng nói: "Thư Thư trong con từ khi con vào phòng phẫu thuật tới nay, tội nghiệp con bé, chắc nó mệt lắm."

Khi nghe tiếng nói chuyện Ninh Thư mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cô mở mắt ra thì đã thấy Ngô Kiệt tỉnh lại từ bao giờ, có cả mẹ Ngô đang lấy nước cho anh nữa.

Mẹ Ngô thấy cô tỉnh lại mỉm cười dịu dàng nói: "Con tỉnh rồi à, Kiệt Kiệt cũng tỉnh được một lúc rồi, bác thấy con hơi mệt hay con về nhà nghĩ ngơi đi, khi nào khoẻ rồi vào thăm Kiệt Kiệt sau cũng được mà."

Ninh Thư mỉm cười nói: "Vâng ạ, để xíu nữa rồi con về bác."

Ngô Kiệt im lặng nhìn cô một hồi lâu rồi lên tiếng nói: "Hay em về nghỉ ngơi sớm đi, anh thấy em mệt mỏi rồi. Anh ở đây có mẹ lo rồi, không cần em phải quá lo lắng đâu."

Cô cười gượng nói: "Được rồi, em về nhà nghỉ ngơi, chiều em lại vào thăm anh."

"Không cần đâu, vài hôm nữa em hẵn vào, ở đây có mẹ anh lo rồi." Anh trả lời cô bằng giọng lạnh nhạt.

Cô vẫn treo nụ cười tươi trên khoé môi trả lời anh: "Được thôi, vậy vài ngày nữa em vào thăm anh, có cần gì thì gọi em." Cô đứng dậy chào hỏi mẹ Ngô rồi ra về với tâm trạng nặng trĩu.

Mẹ Ngô cau mày trách móc Ngô Kiệt: "Con bị gì vậy hả, con bé chăm sóc con đã mệt mỏi rồi con còn nói chuyện như vậy với con bé. Có phải con đụng trúng đầu rồi không, không nhận ra con bé nữa à, nó là người yêu, là vợ sắp cưới của con đó."

Anh im lặng trầm tư nhìn ra cửa sổ bệnh viện. Mẹ Ngô vẫn tiếp tục cằn nhằn trách móc anh: "Con bé còn đang mang thai mà phải chăm sóc con tới mức ngủ gục như vậy mà con lại đối xử với nó như vậy, chắc con bé tủi thân lắm."

Anh ngạc nhiên hỏi: "Cô ấy nói với mẹ cô ấy có thai sao?"

"Đâu có, mẹ thấy lúc con bị tai nạn trong tay con còn đang nắm chặt tấm ảnh siêu âm thai này nè, không của con với con bé thì còn của ai nữa?" Mẹ Ngô vừa nói vừa lấy trong giỏ ra tấm ảnh siêu âm có dính chút máu đưa cho anh.

Anh cầm lấy tờ giấy siêu âm trên tay, cau mày thở dài trầm tư không trả lời mẹ Ngô.

Sau khi Ninh Thư rời khỏi bệnh viện cô về tới nhà trong vô thức, thậm chí cô không để ý tới Tiểu Kiều mà đi thẳng vào trong phòng của mình.

Tiểu Kiều thấy Ninh Thư vừa về định hỏi xem tình hình của Ngô Kiệt như thế nào rồi, nhưng chưa kịp hỏi đã thấy Ninh Thư vào thẳng phòng ngủ của mình khóa chặt cửa lại rồi.

Cô liền chạy lại sofa lấy chiếc điện thoại của mình, cô gấp gáp gõ phím gửi tin nhắn cho Tô Doanh: "Chị.. chị.. chị lập group gia đình đi, trừ chị Thư ra nha, em có chuyện liên quan tới chị Thư muốn nói cho mọi người nghe."

Tô Doanh trả lời: "Được."

Sau vài phút điện thoại Tiểu Kiều nhận được thông báo bạn đã được thêm vào group gia đình tám chuyện. Cô vào xem thành viên của group thì thấy có một người có biệt danh là "TT", ảnh đại diện là cảnh hoàng hôn buổi chiều trên biển, cô thắc mắc tính vào nhóm hỏi thì chợt nhận được tin nhắn từ Tô Doanh: "Nhóc con, có chuyện gì mau nói, ở đây không ai rảnh nghe chuyện tào lao của mày đâu nha."

Chưa kịp trả lời thì tin nhắn của Tinh Khôi tới, anh gửi icon chấm hỏi kèm theo câu: "Thư Thư nhà ta có chuyện gì à?"

Tiểu Kiều: "Anh chị không ở chung nhau à, sau group lại có bốn người tính luôn cả em vậy."

Tô Doanh: "Anh chị không rảnh như mày ngồi nhà hóng hớt chuyện, bận đi dạy hết rồi nha."

Tinh Khôi trả lời lại tin nhắn của Tô Doanh: "Bà xã à, em bớt giận đi nè, để xem Tiểu Kiều có chuyện gì cần kể với chúng ta nữa."

Anh tiếp tục trả lời tin nhắn của Tiểu Kiều: "Là anh không cho Doanh Doanh thêm chú thiếm vào group, sợ có chuyện gì khiến cho cậu mợ lo lắng cũng không hay."

Tiểu Kiều: "Ờ ha, chuyện này chắc làm cho chú thiếm lo lắm."

Tô Doanh: "Mày thấy anh rể mày chu đáo không?" Kèm icon mặt con cún siba ngẩng mặt hãnh diện.

Trong khi mọi hai chị em nói chuyện qua lại thì bên đây Tinh Khôi đã nhắn tin cho Tinh Thần bảo: "Anh thấy Tiểu Kiều nói có chuyện liên quan tới Thư Thư nên anh đã thêm em vào group để em nắm bắt được tình hình nhá," kèm icon cố lên.

Trong một nhà hàng mang hơi hướng gió biển có nhóm năm người đang ngồi tán gẫu trên bàn đầy món đặc sản của biển.

Vương Sâm đẩy nhẹ tay Tinh Thần cười nói: "Tinh Thần, mày xem cái gì trong điện thoại mà chăm chú tới mức không để ý tới mọi người vậy?"

Lý Thiên ngồi đối diện vừa nói vừa dơ tay định giật lấy điện thoại của Tinh Thần: "Đâu đâu, đưa ông đây xem Tinh Thần nhà chúng ta đang nhắn tin với cô em xinh đẹp nào?"

Tinh Thần thu hồi điện thoại lại và nói: "Tin nhắn từ anh Tinh Khôi thôi."

Đại béo trêu chọc nói: "Thật chứ?"

*Gia Gia (* vợ đại béo) cũng hỏi với giọng nghi ngờ: "Phải không đó, trước giờ chưa thấy anh có bộ dáng như vậy bao giờ nha."

"Có gì cần em tư vấn tình cảm thì nói nha, dù gì em và Đại Đại cũng là người lập gia đình đầu tiên trong nhóm mà, ha ha ha." Cô vừa nói với Tinh Thần vừa ôm tay Đại béo hạnh phúc.

Vương Sâm và Lý Thiên bỉu môi khinh bỉ, Vương Sâm nói: "Thôi thôi, tôi không muốn ăn cơm chó nữa, bớt bớt lại dùm cái."

Đại béo cười toe toét nói: "Nếu không muốn ăn cơm chó thì mau kiếm người cùng phát cơm đi."

Vương Sâm chắp tay tỏ vẻ van xin nói: "Thôi, thôi, làm ơn đi, ở nhà gặp phụ huynh ra ngoài chơi cũng bị mày hối nữa."

Lý Thiên chợt lên tiếng hỏi Tinh Thần: "Tụi mình ra đảo này chơi mấy ngày rồi mày tính khi nào về thành phố đây?" Mọi người đồng loạt nhìn về phía Tinh Thần.

Anh ấy lười biếng trả lời: "Chơi vài hôm hẳn về, cho Đại béo và Gia Gia hấp hôn luôn, rồi đợt này về tụi bây bán mình cho tao."

Vương Sâm chán nản, ỉu xìu khóc không thành tiếng với Lý Thiên: "Ai mượn mày hỏi nó vậy, lâu lâu mới được đi chơi. Về thành phố nó lại bóc lột sức lao động của tui mình nữa đó, quán bar, hộp đêm của tao." Mọi người nhìn nhau cười nói vui vẻ.

Còn bên đây thì Tiểu Kiều đang say đắm kể về chuyện tờ giấy siêu âm được mẹ Ngô phát hiện trên tay của Ngô Kiệt, thì thấy Ninh Thư đã thay bộ đồ khác có vẻ như muốn ra ngoài. Cô lập tức gõ phím báo tin cho mọi người: "Hình như chị thư muốn ra ngoài thì phải."

Tô Doanh liền trả lời lại: "Nhanh xin đi theo đi, đừng để Thư Thư một mình lúc này."

Tiểu Kiều lập tức hỏi Ninh Thư: "Chị Thư đi đâu cho em theo với."

Ninh Thư cố gắng mỉm cười trả lời: "Em có muốn tới bệnh viện thăm anh Kiệt không?"

Tiểu Kiều vội vàng trả lời: "Đi, đi, em đi, đợi em vào lấy áo khoác cái nha, đợi em."

Ngồi trên xe Tiểu Kiều liên tục ngõ tin nhắn thông báo tình trạng của Ninh Thư cho mọi người biết. Còn Ninh Thư thì chỉ im lặng nhìn dòng xe qua lại tấp nập trên đường.

Vào bệnh viện vừa tiến tới phòng bệnh của Ngô Kiệt thì hai người đã đụng mặt của Trương Hân, trông cô ấy có chút buồn bã. Ninh Thư thấy vậy liền tiến tới hỏi thăm: "Trương Hân, em tới thăm anh Kiệt à, có chuyện gì mà nhìn em buồn vậy?"

Trương Hân nghe tiếng của Ninh Thư bất giác sững người lại trong chốc lát rồi ngẩng mặt lên nhìn Ninh Thư cười nói: "Vâng chị, em tới thăm sếp xem tình hình đã ổn hơn chưa ạ?"

"À.. à.. Thế anh ấy chắc cũng khoẻ hơn rồi hả? Tại chị cũng mới từ nhà tới."

"Sếp chắc cũng khoẻ rồi chị, chị vào thăm ảnh đi, em về trước có việc ạ." Trương Hân vội vàng rời đi. Đi được một đoạn cô quay đầu lại nhìn theo bóng dáng của Ninh Thư với tâm trạng buồn bã, cô nói thầm trong miệng: "Em xin lỗi chị," rồi rời khỏi bệnh viện.

Ngô Kiệt ngồi tựa lưng trên giường bệnh và nhìn ra cửa sổ suy tư điều gì đó thì nghe tiếng bước chân tiến vào anh cứ tượng mẹ Ngô quay lại nên nói: "Mẹ về nghỉ ngơi đi, con không sao đâu, có gì con gọi bác sĩ."

Tiểu Kiều tằng hắng nói giọng chọc ghẹo anh: "È hem, em và chị Thư đến thăm anh nè, không phải bác gái đâu."

Ngô Kiệt quay đầu lại nhìn hai người, trả lời Tiểu Kiều với giọng dịu dàng: "Anh có lỗi quá, nhận nhầm hai em rồi."

"Hi hi, em với chị Thư tha lỗi cho anh lần này nha, tại anh là bệnh nhân á." Tiểu Kiều cười tinh nghịch nói.

Cô thấy Ninh Thư nãy giờ im lặng đứng một góc, nên lại kéo tay Ninh Thư ngồi xuống ghế cạnh giường Ngô Kiệt và nói: "Anh chị nói chuyện đi, em ra ngoài mua nước cho mọi người."

Ngô Kiệt mỉm cười nói: "Ừ, em đi mua nước sẵn mua cho anh phần cháo trứng muối nữa nha."

Tiểu Kiều nhìn anh và Ninh Thư cười ngại ngùng nói: "Vâng, hai người cứ nói chuyện đi, em đi mua cháo với nước có gì cần thì gọi em."

"Ừ." Ngô Kiệt trả lời.

Sau khi Tiểu Kiều rời đi trong phòng trở nên im lặng hẳn. Chỉ có tiếng Ninh Thư gọt táo. Ngô Kiệt bỗng dưng lên tiếng cắt đứt sự im lặng: "Anh có chuyện muốn nói với em."

Cô vừa gọt vừa trả lời một cách lạnh nhạt: "Ừ."

Anh nhìn cô với vẻ mặt đau lòng và nói: "Thư Thư, anh xin lỗi, mình chia tay đi."

Cô đang gọt được nửa trái táo thì bỗng khựng lại một chút rồi vẫn tiếp tục gọt và hỏi: "Lý do."

Anh tiếp tục nhìn cô, anh thu lại gương mặt đau lòng mà bày ra bộ mặt không quan tâm nói: "Anh có con với người khác rồi."

Cô không tiếp tục gọt táo nữa ngước mắt nhìn anh, nói: "Với ai, Trương Hân à?"

Anh thoáng chút ngạc nhiên rồi bình thản trả lời: "Ừ, sao em biết, anh tính hôm trước sẽ gặp em nói rõ mà không ngờ lại bị tai nạn, tới nay mới có cơ hội nói rõ với em."

"Rồi sao nữa?" Cô thản nhiên hỏi.

Anh cúi mặt trả lời: "Sau khi nói cho em biết, tụi anh dự định sẽ đi đăng kí kết hôn, để khi đứa bé ra đời có cả ba lẫn mẹ."

Ninh Thư cười nói với giọng chế giễu: "Ồ! Tính hết rồi à. Chà! Lo cho cả mẹ và bé luôn rồi kìa, gia đình hạnh phúc nhỉ. Vậy anh coi tôi là gì? Ba mẹ tôi là gì? Vậy tết anh về nhà tôi để làm gì vậy? Tất cả chỉ là trò đùa của anh à. Ban đầu chúng ta đã giao ước với nhau rồi mà Ngô Kiệt, để tôi nhắc cho anh nhớ chúng ta đã từng nói những gì."

[Buổi hẹn hò đầu tiên lúc anh và cô chính thức quen nhau, hai người đang tay trong tay đi về phía nhà của cô, bỗng nhiên cô kéo tay anh lại và nói: "Anh hứa với em chuyện này nha."

Anh hỏi cô với giọng tò mò: "Hứa chuyện gì em?"

Cô năn nỉ anh: "Anh hứa đi rồi em nói."

"Rồi, rồi, anh hứa, em nói gì anh cũng hứa."

Cô nghiêm túc nói với anh: "Trong khoảng thời gian chúng ta yêu nhau lỡ anh có yêu người khác thì anh cứ nói với em, em sẵn sàng rời đi không níu kéo, chứ đừng quen một lúc nhiều người, em không biết lúc đó mình sẽ trở thành con người như thế nào và làm ra những hành động gì đâu."

Anh cười khẽ nhẹ nhàng xoa đầu cô nói: "Rồi, rồi, anh sẽ không như vậy đâu, anh sẽ không làm em buồn như vậy đâu mà lo nè."]

Trở về cuộc đối thoại giữa cô và Ngô Kiệt, cô hỏi lại anh lần nữa: "Anh có nhớ chưa?"

Tay anh đặt trong chăn siết chặt tới mức tay trắng bệch, miệng thì cứ nói: "Anh xin lỗi."

Cô run run nói với giọng nghẹn ngào: "Xin lỗi thì được gì, xin lỗi có thể khiến cho Trương Hân không có bầu không, có thể khiến cho mọi chuyện trở lại bình thường không. Hay anh xin lỗi để thấy bớt tội lỗi với tôi, để tôi tha thứ cho anh. Anh à, anh không cần xin lỗi tôi đâu, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, sẽ không bao giờ."

Anh ngước mắt lên nhìn cô, chợt anh hoảng hốt khi thấy trong lòng bàn tay cô là lưỡi dao chứ không phải là cán dao, lòng bàn tay cô đẫm máu từ khi nào không ai hay biết, anh hốt hoảng nắm chặt cánh tay cô, nói với giọng nài nỉ, đau lòng: "Thư Thư, buông dao ra đi em, máu nhiều lắm rồi, cứ như vậy sao em chịu nổi."

Ninh Thư nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe, giọng chế giễu: "Ồ! Lo lắng sao, anh giờ là phải lo cho Trương Hân mới đúng chứ, đúng không, tôi là gì với anh đâu mà anh lại lo."

"Thư Thư, anh năn nỉ em mà, buông ra đi em, em là người sợ đau lắm mà, vết thương sâu như thế này sao em chịu nổi, máu nhiều lắm rồi em, buông ra đi em." Anh nói với giọng run run.

Tiểu Kiều mua cháo về thì thấy cảnh tượng đầm đìa máu như vậy, cô hoảng hốt vứt đồ xuống đất chạy tới hoảng loạn hỏi: "Chuyện.. chuyện.. chuyện gì vậy nè, máu nhiều quá rồi, chị.. chị.. chị Thư chị sao vậy."

Ngô Kiệt vội vàng nói với cô: "Tiểu Kiều em mau khuyên Thư Thư bỏ dao xuống đi em, cô ấy mất máu nhiều lắm rồi."

"Chị.. chị.. chị Thư.. chị.. chị đưa dao cho em đi, có.. có gì mình có thể từ.. từ.. nói được mà chị, có.. có.. gì còn có em mà chị, chị đưa dao cho em nha." Tiểu Kiều nhẹ giọng an ủi Ninh Thư.

Ninh Thư nhìn sang Tiểu Kiều với ánh mắt đỏ hoe, gương mặt tủi thân nói: "Kiều Kiều! Em về rồi, mình về nhà đi em, chị không muốn ở đây nữa."

Tiểu Kiều vội ôm Ninh Thư ra ngoài, cô nhanh chống lấy con dao ra khỏi tay Ninh Thư, và dẫn đến phòng khám để bác sĩ có thể chuẩn đoán và băng bó vết thương lại.

Trong phòng chỉ còn lại mình Ngô Kiệt cùng với những vết máu do Ninh Thư để lại, anh bàng hoàng, lo lắng, bàn tay anh siết chặt tới mức ven truyền dịch trên tay anh bị lệch làm sưng phù cả mu bàn tay mà anh không hay biết, chỉ cho đến khi chị y tá vào phòng xem tình hình anh như thế nào mới phát hiện và thay ven khác, chị vừa thay vừa lẩm bẩm nói: "Tuổi trẻ thật bồng bột mà, cãi nhau thì từ từ giải quyết, có đâu đổ máu vậy chứ, chỉ khổ nhân viên y tế mà thôi."

Cô y tá làm xong việc thì cũng rời đi, anh vẫn ngồi tựa vào đầu giường, trên mặt anh là những giọt nước mắt ân hận, anh nói với giọng chỉ có mình anh mới có thể nghe thấy: "Xin lỗi em, xin lỗi em, Thư Thư của anh, mong em tìm thấy người không bao giờ làm em tổn thương, chúc em cuộc sống sau này thật hạnh phúc, em không tha thứ cho anh cũng được, hận anh cũng được, miễn em hạnh phúc là anh vui rồi."
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 6: Im lặng đến đáng sợ.

Ninh Thư cùng Tiểu Kiều từ bệnh viện về, cô bình thản tới mức đáng sợ: Không khóc, không nháo, không nói chuyện. Vừa về tới cô liền đi thẳng vào phòng đóng cửa lại, mặc cho Tiểu Kiểu lẻo đẻo theo hỏi cô: "Chị có muốn ăn gì không? Muốn uống chút rượu không chị? , có muốn xem phim không? Mình đi xem phim hài đi chị?"

Cô đứng trước cửa phòng của Ninh Thư với tâm trạng rối bời: "Mình phải làm gì giờ ta, hay mình hỏi anh Kiệt xem có chuyện gì đang xảy ra."

Cô liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ngô Kiệt hỏi: "Anh đã nói gì với chị Thư Thư mà chị ấy kích động tới mức như tự làm mình đau như vậy."

Ngô Kiệt liền trả lời tin nhắn: "Em ấy có sao không? Vết thương có sâu lắm không? Bác sĩ có kê thuốc giảm đau cho em ấy chưa? Em ấy ăn uống gì chưa?"

Tiểu Kiều: "Chị ấy không sao, có điều chị ấy lạ lắm, lúc bác sĩ khâu vết thương, chị ấy bảo không cần thuốc tê nhưng chị ấy cũng không hề cau mày một chút nào, chị ấy như người mất hồn vậy đó, anh đã nói gì với chị ấy vậy, từ nhỏ tới lớn em chưa từng thấy chị ấy như vậy bao giờ, anh đã làm gì vậy hả?"

Ngô Kiệt: "Anh xin lỗi em, anh và em ấy chia tay rồi, mong em trong chừng em ấy lúc này, đừng để em ấy phải tổn thương thêm nữa."

Tiểu Kiều ngạc nhiên trả lời tin nhắn: "Chia tay, sao lại chia tay rồi? Chia tay cũng có lý do chứ? Chẳng lẽ nào vì cái tờ giấy siêu âm à? Anh làm người khác có thai à?"

Ngô Kiệt: "Anh xin lỗi, anh không biết nói gì ngoài xin lỗi Thư Thư và mọi người."

Tiểu Kiều tức giận gõ phí trả lời lại: "Chà! Anh đang quen chị tôi mà anh lại làm người khác có thai, bây giờ anh quay qua xin lỗi là xong à? Tôi không ngờ anh là người tệ bạc đến mức vậy luôn. Uổng công cho tôi ngưỡng mộ chị ấy tuy rằng mất đi công việc nhưng vẫn còn người yêu yêu chị ấy hết mực. Còn bây giờ thì tôi thấy chị ấy thật may mắn khi không còn liên quan tới những thằng đàn ông khốn nạn nữa."

Ngô Kiệt ngạc nhiên gửi tin nhắn hỏi: "Thư Thư bị mất việc sao? Khi nào vậy?"

Tiểu Kiều bực bội trả lời: "Chị ấy bị cho thôi việc bởi lão sếp biến thái ngay ngày anh bị tai nạn ý, và anh cũng là người đẩy chị ấy thêm một bước nữa. Chị ấy đã làm gì nên tội mà hai người lại đối xử với chị ấy như vậy chứ?"

Ngô Kiệt buồn bã soạn tin nhắn trả lời: "Anh xin lỗi, nhưng anh không thể làm gì khác, mong em giúp cô ấy vượt qua khó khăn lúc này." Anh nhấn gửi đi nhưng nhận được thông báo Tiểu Kiều đã chặn tin nhắn của bạn, anh cau mày thở dài, siết chặt chiếc điện thoại trên tay.

Tiểu Kiều rầu rĩ soạn tin nhắn gửi vào group gia đình tám chuyện: "Mọi người ơi!" Cùng icon chú thỏ trượt dài từ trên ghế xuống.

Tô Doanh phản hồi nhanh chống: "Có rắm mau đánh."

Tiểu Kiều thở dài: "Chị Thư có chuyện rồi, em phải làm sao đây?"

Tô Doanh: "Có chuyện gì mau nói."

Tiểu Kiều ỉu xìu gửi tin: "Chị ấy bị sao quả tạ chiếu hay sao ấy, mới hôm trước bị mất việc, hôm nay bị nói chia tay, giờ em phải làm sao đây mọi người?"

Tinh Khôi nhắn tin hỏi: "Giờ em ấy sao rồi, sao lại chia tay, không phải hai đứa dự định cưới rồi sao?"

Tiểu Kiều: "Em cũng không biết nữa."

"À mà em biết chứ, anh Kiệt làm người khác có thai rồi, nên vừa tỉnh dậy không bao lâu đã nói chia tay với chị ấy. Chị ấy còn tự làm mình bị thương nữa."

Tô Doanh rầu rỉ trả lời tin nhắn: "Trời ơi, Thư Thư sợ đau lắm, sao có thể làm mình bị thương như vậy, không biết em ấy đã sốc tới mức nào khi biết tin."

Tiểu Kiều: "Chị ấy giờ không khóc, không nháo, không ăn, không uống, vào phòng đóng cửa lại rồi. Em sợ quá nè, không biết chị ấy có nghĩ quẫn không nữa. Hu hu hu."

Tô Doanh: "Mày để ý Thư Thư một chút, có chìa khóa dự phòng không, tầm vài phút vào xem em ấy một chút, đừng để chuyện gì không hay xảy ra."

Tinh Khôi: "Em ráng chú ý em ấy xíu, anh chị tranh thủ công tác về sớm thăm em ấy."

Tinh Thần đang nằm trên giường của phòng khách sạn nghịch điện thoại thì nhận được tin nhắn từ group gia đình tám chuyện, anh nhíu chặt mày đọc tin nhắn, thì bỗng điện thoại có tin nhắn từ Tinh Khôi: "Thư Thư chia tay người yêu rồi em biết chưa?"

Tinh Thần: "Ừ, em biết rồi."

Tinh Khôi: "Em có muốn về gặp em ấy không?"

Tinh Thần: "Không, để cô ấy yên tĩnh thời gian đi, đừng ai làm phiền cô ấy hết, lâu lâu chú ý tới cô ấy xíu là được."

Tinh Khôi: "Sao em rành vậy?"

Tinh Thần: "Anh cứ nói với Tiểu Kiều như em nói đi, tin em đi."

Tinh Khôi: "Ờ, thử tin em lần này, nếu Thư Thư có chuyện gì là em tới số với chị dâu em đó."

"Ok. Tuỳ chị ấy xử lý." Tinh Thần trả lời xong tin nhắn liền vức điện thoại sang một bên, anh đưa tay lên xoa xoa huyệt ấn đường, mệt mõi, thở dài, anh nghĩ trong lòng: "Chắc cô ấy đau lòng lắm."

Vài tiếng sau khi kết thúc cuộc trò chuyện trong group, mà Tiểu Kiều vẫn không thấy động tĩnh gì từ Ninh Thư, cô bèn tiến lại mở cửa phòng Ninh Thư một cách nhẹ nhàng nhất, cô thò đầu vào nhìn xem tình hình như thế nào, thì thấy Ninh Thư đang nằm ngủ, nhưng ấn đường vẫn nhíu chặt, cô bèn khép cửa lại thở phào nhẹ nhõm, cô nghĩ: "Mình nên vào bếp nấu ít cháo xem khi nào chị ấy tỉnh lại có cái để bỏ bụng còn uống thuốc nữa chứ."

Cô cứ lặp lại hành động lén mở cửa phòng nhìn tình trạng Ninh Thư như thế nào, rồi lại lên ghế sofa ngồi, xong rồi lại vào phòng bếp nấu cháo, cứ như vậy cũng được hai ngày rồi, cô hết chịu nổi rồi. Cô dùng hết dũng khí tiến vào phòng Ninh Thư và nói với giọng nức nở: "Chị ơi, chị đừng như vậy nữa mà, chị cứ vầy hoài sao được, thà chị khóc như lúc gặp lại em ở bệnh viện đi chị, hay chị đập phá đồ đi chị, chứ chị cứ nằm vậy hoài không ăn, không uống, tay chị còn vết thương nữa, sức người sao chịu nổi chị, em biết chị không ngủ mà, chị mở mắt nhìn em đi mà chị."

Nghe tiếng khóc nức nở của Tiểu Kiều cô bèn mở mắt ra ngồi dậy nhìn em ấy, cô nói với giọng khàn khàn: "Chị không sao đâu, vài ngày nữa lại trở về ban đầu thôi, em không cần quá lo lắng đâu, chị ổn mà."

Tiểu Kiều òa khóc ôm lấy Ninh Thư nói: "Chị ơi, chị còn có em với mọi người mà, không có ảnh chị vẫn sống tốt mà, không cần ảnh nữa, đừng làm bản thân đau nữa mà chị." Cô buông Ninh Thư ra cầm lấy bàn tay bị băng bó nói trong nước mắt: "Cái tay này nè, cái tay này chị tự làm nó bị thương nè, tới nay vẫn chưa được chăm sóc nữa, không biết có để lại sẹo không nữa."

Ninh Thư dịu dàng dùng tay còn lại xoa đầu Tiểu Kiều, nói: "Chị đói rồi, nhà mình có gì ăn không?"

Tiểu Kiều sụt sùi nói: "Có, có, em lấy cháo chị ăn nha. Chị ơi em thay băng tay cho chị nha."

Ninh Thư mỉm cười nói: "Ừ, ăn cháo rồi cho em thay."

"Vậy thay băng tay xong rồi chị uống thúôc nữa nha:" Tiểu Kiều nhân cơ hội nói với Ninh Thư luôn.

Ninh Thư vẫn với dáng vẻ mỉm cười dịu dàng trả lời: "Ừ."

"Vậy chị đợi đây nha, em đi hâm lại cháo, lấy hộp dụng cụ y tế với thuốc vào luôn." Tiểu Kiều vừa lao nước mắt vừa nhanh chống rời đi như thể sợ Ninh Thư đổi ý.

Ninh Thư ngồi thất thần trên giường, bỗng nhiên cô cầm điện thoại đặt khách sạn và vé máy bay tới Lý Sơn vào hôm sau, làm xong thì cô đặt điện thoại lên trên tủ cạnh gường đợi Tiểu Kiều quay lại.

Tiểu Kiều bước vào với tô cháo nóng hỏi trên tay, nói: "Cháo nóng tới đây, tới đây, chị ăn đi kẻo nguội mất ngon."

Ninh Thư đưa tay nhận lấy cháo trên tay Tiểu Kiều nói: "Ừ, đưa đây, chị cũng đói rồi."

Tiểu Kiều cười vui vẻ nói: "Vậy chị ăn nha, em ra lấy hộp y tế với ly nước vào cho chị lát uống thuốc."

Ninh Thư nhẹ gật đầu, rồi ăn từng muỗng cháo, một lúc sau thì cũng hết, cô đặt tô cháo không lên bàn cạnh điện thoại. Tiểu Kiều bước vào đưa thuốc và ly nước cho cô, cô liền uống ngay không chần chừ. Tiểu Kiều thấy lạ nghĩ: "Sao chị ấy lại ngoan như thế ta, có gì đó bất thường ở đây, mình phải cảnh giác mới được."

Cuối cùng thì cũng thay băng gạt trên tay Ninh Thư xong, Tiểu Kiều nói: "Chị, hay tối nay em vào ngủ với chị nha, mấy bữa nay em không ngủ được."

Ninh Thư nhìn Tiểu Kiều hồi lâu rồi cũng đồng ý cho cô ngủ cùng: "Em đi cất đồ đi rồi vào ngủ, chị muốn ngủ rồi."

Tiểu Kiều vui vẻ lấy đồ đi cất, khi lấy tới tô cháo không, cô nhìn thoáng qua điện thoại của Ninh Thư thấy thông báo đã đặt thành công chuyến bay đi Lý Sơn, và thông báo đặt phòng khách sạn Hoàng Long cũng ở Lý Sơn. Cô tỏ vẻ không nhìn thấy vui vẻ nói với Ninh Thư: "Chị đợi em nha, em cất mấy cái này xong thì em vào với chị."

Ninh Thư mỉm cười nói: "Ừ, nhanh đi, chị buồn ngủ rồi."

Làm xong mọi việc Tiểu Kiều vội cầm điện thoại chạy vào phòng ngủ cùng Ninh Thư, hai người nằm cùng nhau nhưng lại xoay lưng lại với nhau, Ninh Thư thì nhắm mắt cố gắng ngủ, còn Tiểu Kiều thì tắt âm của điện thoại hạ ánh sáng xuống để có thể nhắn tin thông báo tình hình cho bên phía Tô Doanh.

Cô gõ phím với tốc độ nhanh nhất: "Alo, alo mọi người, chị Thư tính đi Lý Sơn, chị ấy đã đặt vé máy bay và khách sạn luôn rồi, chuyến bay vào trưa mai."

Tinh Khôi nhanh chống trả lời: "Em ấy sao rồi? Sao lại đi Lý Sơn vào lúc này?"

"Em cũng không biết nữa, chị ấy lạ lắm, hôm nay chịu ăn cháo uống thuốc, rồi còn cho em thay thuốc trên tay, cho em ngủ cùng nữa chứ."

Tô Doanh: "Hay em ấy thông suốt rồi."

Tinh Khôi: "Không đâu, sao mà dễ buông bỏ vậy, hay em đặt vé đi với Thư Thư đi Tiểu Kiều, xem em ấy như thế nào."

Tiểu Kiều buồn bã gửi tin nhắn: "Ngày mai em có bài kiểm tra cuối cùng của môn mỹ thuật rồi, hết trốn được rồi anh chị ơi."

Tô Doanh tức giận nhắn tin hỏi: "Vậy là mày trốn thường xuyên lắm đúng không?"

Tiểu Kiều hốt hoảng trả lời: "Bà chị à, trọng tâm là không ai đi cùng chị Thư, chứ không phải em trốn học chỉ hiểu hôn?"

Tô Doanh: "Tạm tha cho mày đó, vậy giờ ai đi giờ, anh chị không đi được."

Bỗng nhiên mọi người trong group nhận được tin nhắn từ "..."

Người trước giờ chưa từng có phát biểu nào trong group: "Đang ở Lý Sơn, cho địa chỉ khách sạn đi."

Tiểu Kiều ngơ ngác trả lời: "Ai đấy?"

TT chưa kịp trả lời lại thì Tinh Khôi đã trả lời trước: "Em yên tâm, là Tinh Thần, cứ cho em ấy địa chỉ khách sạn đi, em ấy trong chừng Thư Thư cho."

Tiểu Kiều gửi tin nhắn với kiểu nghi ngờ nhân sinh: "Được không đó anh, anh ấy không làm chị Thư nổi máu điên thôi chứ ở đó mà trong chừng."

Tinh Khôi gửi icon cười tươi cùng dòng tin nhắn: "Em yên tâm đi, đưa địa chỉ khách sạn và giờ đáp máy bay của Thư Thư cho em ấy đi, tin anh lần này đi."

"Ờ, tạm tin anh ấy lần này đó, chị ấy tới khách sạn nhận lúc 17h, phòng A06, khách sạn Hoàng Long."

Tinh Thần: "Ừ."

Tiểu Kiều nghĩ trong lòng: "Tin nổi không trời, ủa mà sao anh ta lại có trong group, sao nay nhiệt tình vậy ta, không phải thường ngày không điếm xỉa đến sao, chẳng lẽ nào.."

Cô quay qua nhìn bóng lưng Ninh Thư nuốt nước bọt nói thầm trong lòng: "Chị à, chị tha lỗi cho em, lỡ như chị bị trả thù em cũng đừng đến tìm em nha, em không còn cách nào khác hết, cố lên nha chị."
 
Last edited by a moderator:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 7: Tới Lý Sơn.

Sáng hôm sau Tiểu Kiều thức dậy đã không thấy Ninh Thư đâu, cô nhìn điện thoại vẫn chưa tới giờ bay, cô nhanh chống chạy ra ngoài xem Ninh Thư có trong phòng khách không, nhưng cô chỉ thấy cái vali đặt ngay cạnh sofa thôi. Cô đứng loay hoay một hồi, thì cũng thấy Ninh Thư từ ngoài đi vào, cô ngạc nhiên khi thấy màu tóc của cô ấy đã được đổi sang màu balayage xanh dương đậm và được uốn nhẹ, kết hợp với chiếc đầm hai dây lệch tà, dáng xoè, màu đen, làm tôn lên làn da trắng sứ và dáng người nhỏ nhắn của cô ấy.

Tiểu Kiều bình tĩnh lại hỏi: "Mới sáng sớm chị đã đi đâu vậy, làm em tìm chị nãy giờ."

Ninh Thư cười khẽ: "Chị chuẩn bị để đi du lịch thôi."

"Chị nhuộm tóc rồi?" Tiểu Kiều hỏi.

"Ừ, đổi thử xem có hợp không, một màu hoài cũng chán." Ninh Thư vừa tiến tới ghế sofa vừa nói một cách hững hờ.

Tiểu Kiều lo lắng hỏi cô: "Chị ơi, chị đi du lịch chừng nào về vậy chị."

Cô quay lại nhìn Tiểu Kiều đang nắm lấy cái vali của mình nãy giờ, cười khẽ nói: "Chị đi thời gian thôi, có gì em phải lo lắng tới vậy?"

Tiểu Kiều cuối đầu, nhỏ giọng nói với Ninh Thư như đang năn nỉ: "Chị ơi, chị đi nhớ về nha, em ở một mình không quen."

Trong mắt Ninh Thư hiện rõ sự buồn bã, nhưng cô vẫn cố cười tươi trấn an cô bé: "Nhà này chị mua, chị không về thì biết đi đâu hả? Không về em bán nhà chị rồi sao, ở nhà nhớ dọn dẹp đó, đừng bày bừa lung tung."

Tiểu Kiều ngẩng mặt lên nhìn cô với vẻ mặt vui vẻ: "Em hứa không bày bừa đâu, chị đi nhớ về sớm nha, mua quà cho em nữa."

Cô mỉm cười gật đầu nhẹ, rồi đứng lên khỏi ghế sofa tiến tới chiếc vali của mình, nói: "Đưa vali chị đây, cũng tới giờ chị ra sân bay rồi, không đi là trễ đó."

"Hay chị đợi em xíu, em vào thay đồ rồi ra sân bay cùng chị." Tiểu Kiều vội vàng nói.

Ninh Thư vỗ nhẹ cánh tay Tiểu Kiều nói: "Thôi, chị muốn đi một mình, không phải em còn phải thi hay kiểm tra gì à, không mau thay đồ đi rồi nhanh chống tới trường."

Tiểu Kiều buồn bã buông vali cho Ninh Thư đi, cô lập tức chạy vào phòng lấy điện thoại nhắn tin vào group: "Anh Tinh Thần chị Thư Thư ra sân bay rồi đó, anh nhớ canh chừng chị ấy nha, chị ấy lại lạ hơn rồi."

Tô Doanh là người trả lời tin nhắn đầu tiên: "Lạ là lạ làm sao?"

"Chị ấy nhuộm tóc rồi, trước giờ em chưa thấy chị ấy nhuộm tóc bao giờ cả, còn mặc đồ màu đen nữa, chị ấy trước giờ thường mặc đồ cute mà." Tiểu Kiều.

Tinh Khôi trấn an: "Chắc do em ấy muốn thay đổi thôi, đừng tự hù mình nữa, ở bên đó có Tinh Thần lo rồi, em yên tâm đi nè."

Tinh Thần trả lời chỉ vỏn vẹn vài từ: "Đang đợi cô ấy."

Bên này anh đang chuẩn bị ra ngoài thì đọc được tin nhắn từ Tiểu Kiều trong group: "Anh Tinh Thần, chuyện oan gia giữa hai người anh nhớ gạt qua một bên nha, chị ấy đang buồn lắm, khi nào chị ấy bình thường lại rồi anh tính sổ với chị ấy sao." Mặt anh đầy vệt đen, anh chưa kịp trả lời tin nhắn của Tiểu Kiều thì đã thấy tin nhắn của Tinh Khôi tới: "(icon siba ôm bụng cười) Đừng ăn hiếp Thư Thư đó hi.. hi.."

Tô Doanh: "Tiểu Kiều mày nghĩ cái gì trong đầu vậy hả, mày có tin tao bổ đầu mày ra xem trong đó có gì không hả? Cái con này não úng nước à."

Tiểu Kiều bên đây gãi gãi đầu trả lời tin nhắn của chị mình: "Ủa, em nói đúng mà, mõi lần hai người gặp nhau chả phải như muốn ăn tươi nuốt sống nhau à."

Tô Doang bất lực gõ phím gửi tin: "Mày im được rồi đó, nhiệm vụ của mày tới đây là hết, giờ giao lại cho Tinh Thần, mày lo đến trường đi."

"Biết rồi, biết rồi, chị Thư Thư có gì anh nhớ báo cho mọi người nha." Tiểu Kiều bỉu môi trả lời tin nhắn.

Tinh Thần vẫn kiệm lời như thường: "Ừ." Anh tự nghĩ trong lòng: "Bộ lúc trước mình đối xử với cô ấy tệ vậy sao, tại sao lại có người nghĩ mình sẽ nhân cơ hội này trả thù chứ?" Anh thở dài rồi đóng cửa phòng khách sạn để đi đến sân bay, anh dự định chỉ đứng nhìn từ xa, đảm bảo sự an toàn của cô mà thôi.

Cuối cùng thì chuyến bay của Ninh Thư cũng hạ cánh an toàn, Lý Sơn chào đón cô bằng ánh nắng hoàn hôn ấm áp. Cô kéo vali lên xe về khách sạn, khi hoàn tất thủ tục nhận phòng thì cô tiện tay để điện thoại ở chế độ máy bay, cô không muốn liên lạc với ai, cũng không muốn ai liên lạc với mình.

Tinh Thần đi theo từ sân bay về tới khách sạn, anh đứng một góc trong sảnh đang quan sát cô thật kĩ, anh cau mày trong lòng buồn bực: "Tóc cũng đổi màu rồi, ngay cả phong cách thường ngày cũng đổi luôn rồi, cô ấy yêu anh ta nhiều đến vậy sao?"

Anh mãi quan sát cô mà không biết Vương Sâm đã đứng bên cạnh mình từ bao giờ, Vương Sâm nhìn theo ánh mắt của anh thì bắt gặp bóng dáng của Ninh Thư, anh vuốt càm suy tư rồi nói: "Ấy chà, người đàn ông mặt lạnh như mày cũng để ý tới con gái nhà người ta nữa hả, nhìn cũng phong cách ấy nhỉ, bé bé xinh xinh."

Tinh Thần giật mình nhìn qua Vương Sâm mặt đen như đít nồi hỏi: "Mày đứng đây từ khi nào vậy? Sao tao không biết?"

Vương Sâm cười: "Hì.. hì.. Tao ra ngoài về thấy mày từ taxi bước xuống, tao vẫy tay mà mày không thấy tao, chỉ lo nhìn em gái nhỏ nhắn đó thôi, nên tao bèn lại đứng chung với mày nè." Anh chớp đôi mắt tỏ vẻ đáng yêu.

Tinh Thần nhìn Vương Sâm với con mắt hình viện đạn nói: "Mày bớt nhiều chuyện đi, mà sao mọi người về hết rồi mày còn ở đây?"

Vương Sâm lại cười nói: "Hì.. hì.. tao sợ mày ở lại một mình buồn nên tao đành hi sinh thân mình ở lại với mày, mày phải biết ơn tao chứ." Anh nhìn về phí Ninh Thư, thấy cô chuẩn bị lên nhận phòng anh vội vàng định đi theo, anh nói: "Ơ, cô bé, bé bé xinh xinh đi rồi kìa, để tao lại xin số điện thoại cho mày."

Anh chỉ vừa nói hết câu chưa kịp chạy lại phía Ninh Thư thì đã bị Tinh Thần kẹp cỗ lôi đi theo hướng ngược lại, nói: "Bớt nhiều chuyện đi, em họ chị Doanh đó."

Vương Sâm chật vật bị Tinh Thần lôi ra ngoài khách sạn, anh vừa đi vừa thắc mắc hỏi: "Ủa, em họ chị Doanh thì mày tới chào hỏi có sao đâu? Để ý thì xin số? Mắc gì mày đứng nhìn người ta mất hồn vậy?"

Cuối cùng anh cũng lôi Vương Sâm ra một góc trống trãi trước khách sạn, anh dựa vào tường lấy từ trong túi ra bao thuốc lá cùng chiếc bật lửa, anh đưa bao thuốc về phía Vương Sâm, anh ta cũng lấy một điếu rồi tự châm lửa, hai hít một hơi thật dài, Tinh Thần lên tiếng trước: "Người yêu cô ấy làm người khác có thai, tâm trạng không ổn định. Mọi người bảo tao trong chừng cô ấy dùm."

Vương Sâm nhìn Tinh Thần với ánh mắt nghi ngờ nhân sinh: "Từ khi nào mày tốt đến vậy, con trai còn tạm chấp nhận được, đằng này lại là cô bé bé xíu xìu xiu đó." Anh vừa nói hết câu thì trong đầu bõng loé sáng một ý nghĩ, anh chỉ tay hỏi Tinh Thần: "Chẳng lẽ nào.. chẳng lẽ nào tảng băng ngàn năm chuẩn bị tan chảy."

"Không.. không.. không đâu, người anh em của tao đâu phải người cơ hội vậy, canh người ta đang cháy nhà mà vào hôi của." Vương Sâm tự động viên chính mình rồi nhìn lại Tinh Thần.

Nhưng anh lại thấy Tinh Thần cười nhếch mép như mình đã đoán đúng vậy đó, anh gục ngã nói: "Người anh em của tao ơi, tao không ngờ mày lại là người như vậy."

Đang nói thì bỗng nhiên anh ngồi xỏm xuống lấy điện thoại ra gõ phím liên tục, Tinh Thần từ trên cao nhìn xuống thì thấy anh đang nhắn tin vào "group anh em", Tinh Thần lạnh lùng thẳng chân đạp Vương Sâm một cái, khiến anh chuối người về phía trước.

Anh oán giận quay đầu lại nhìn Tinh Thần nói: "Làm gì mày đạp tao."

Tinh Thần lạnh lùng hỏi: "Mày vào group nhắn cái gì đó?"

Anh chột dạ lấp bắp nói: "Thì.. thì.. thì tao vào nói cho mọi người biết mày có đối tượng, có gì mọi người còn giúp mày."

Tinh Thần dùng chân dụi tắt tàn thuốc, rồi lạnh lùng quay vào khách sạn, bỏ lại câu: "Nhàm chán."

Vương Sâm vội vàng đứng dậy, đi theo vào trong, anh không ngừng gõ phím thông báo tình hình cho bên phía Lý Thiên biết, anh còn lẩm bẩm nói một mình: "Mày nói tao nhàm chán, để rồi xem, mày cua gái bằng cách nào, rồi cũng cần tới tụi tao mà thôi ha.. ha.. ha.. ha."

Tinh Thần nghe tiếng rầm cách mình không xa, anh quay đầu lại nhìn, thì thấy Vương Sâm đã ôm đầu khóc bù lu bù loa đi về phía mình, lầm bẩm nói: "Ây da.. ây da.. đau chết ông đây rồi, tao bị huỷ dung rồi, tất cả tại mày hết."

Tinh Thần cười khinh bỉ rồi tiếp tục đi lên phòng của mình. Anh đã chủ động liên hệ với khách sạn để sắp xếp cho mình phòng đối diện với phòng A06 cũng chính là phòng Ninh Thư, anh nghĩ như vậy sẽ dễ quan sát cô ấy hơn.
 
Last edited by a moderator:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 8: Sẽ không để mất cơ hội.

Tinh Thần đứng trước cửa phòng mình một hồi lâu vẫn chưa vào, anh nhìn sang phía phòng Ninh Thư cau mày nghĩ: "Trời tối rồi, còn chưa chịu xuống ăn tối sao."

Phòng Vương Sâm thì cạnh Tinh Thần, khi thấy Tinh Thần đứng nhìn phòng đối diện hoài mà không chịu vào, anh tiến tới vỗ vay hỏi: "Mày nhìn gì thế, biến thái à, nhìn phòng người ta hoài vậy ba."

Tinh Thần liếc mắt sang Vương Sâm một cái rồi mở cửa phòng đi vào.

Vương Sâm lại lẩm bẩm: "Bộ tao nói sai à, tự nhiên đứng trước cửa phòng người ta nhìn hoài, không có ý đồ chứ gì nữa, mày liếc không, liếc có ngày lé ráng chịu."

Thoáng chốc trong đầu anh lại hiện lên suy nghĩ, rồi vuốt càm nhìn qua phòng Ninh Thư: "Chẳng lẽ nào cô bé xíu xiu kia ở phòng này. Không phải chứ. Trùng hợp vậy sao ta. Chà.. chà.. cái thằng này ý đồ với con nhà người ta rõ rành rành vậy rồi sao. Chặc.. chặc.. đúng là gừng càng già càng cay mà, khâm phục, khâm phục."

Kết thúc sự suy diễn trong đầu thì anh định tiến vào phòng của Tinh Thần, nhưng không biết anh ta đã khóa cửa lại từ bao giờ, anh tức giận đá vào cửa rồi lủi thủi về phòng mình.

Tinh Thần vào phòng cởi áo khoác vứt trên ghế, rồi lên giường nằm nhắm mắt dưỡng thần, chưa được bao lâu anh đã nghe điện thoại thông báo tin nhắn, anh mở điện thoại lên xem thì thấy tin nhắn từ group của Tiểu Kiều "Chị Thư tới chưa anh? Sao em nhắn tin chị ấy không trả lời? Gọi điện cũng không bắt máy?"

Tinh Thần: "Tới rồi, nhận phòng luôn rồi."

Tiểu Kiều nhanh chống trả lời: "Anh nhớ trông chừng chị ấy nha, em giao chị ấy cho anh đó."

Tinh Thần: "Ừ."

Sau khi trả lời tin nhắn của Tiểu Kiều, anh liền gọi cho Vương Sâm, một hồi lâu anh ta mới nhất máy, càm ràm nói: "Tắm cũng không được yên nữa, lúc nãy mày nhốt tao bên ngoài mà, giờ gọi tao làm gì?"

Tinh Thần lạnh lùng trả lời: "Có việc cần tới mày, qua đây."

Vương Sâm cười giang nói: "He.. he.. he.. có cần tao mặc áo choàng tắm qua với mày không, cần gì từ tao đây, he.. he, tao nói trước tao chỉ giành cho nữ giới thôi nha."

Mặt Tinh Thần tối sầm lại, lạnh lùng trả lời: "Mày bớt xàm đi, qua đây, cho mày năm phút."

Vương Sâm hụt hẫn nói: "Biết rồi, biết rồi, qua liền."

Tầm năm phút sau Tinh Thần đã nghe tiếng ngõ cửa ở bên ngoài, anh rời khỏi giường ra mở cửa, khi thấy Vương Sâm anh bèn nói: "Cũng đúng giờ quá đấy chứ."

Vương Sâm ủ rũ nói: "Mày cần gì ở tao, tối rồi tao còn chưa được ăn nữa, nói nhanh đi."

Tinh Thần vừa nhìn về phí cửa phòng Ninh Thư vừa nói: "Gọi khách sạn đem đồ ăn lên đi, ba phần, một phần cho cô ấy."

Vương Sâm nghe mình cũng có phần liền lấy lại tinh thần xoa xoa tay nói: "He.. he.. vậy mới được chứ, sao mày không trực tiếp rủ cô bé đi ăn đỡ mất thời gian không."

Tinh Thần lạnh lùng quay vào phòng nói: "Bớt nói nhiều đi, tao nói gì thì nghe vậy đi, gọi khách sạn nhanh đi chẳng phải mày đói rồi sao. Lúc nhận đồ ăn thì mày đứng ngoài cửa đợi khi nào cô ấy nhận rồi mày hãy vào."

Vương Sâm nhìn Tinh Thần với gương mặt đầy ghét bỏ, anh bực bội trả lời: "Xời, tao chỉ là công cụ của mày để quan sát cô bé đó thôi à, bạn với chả bè, không bằng một cô gái nhỏ xíu nữa."

Vương Sâm tiến vào phòng lấy điện thoại cửa khách sạn đặt ba phần bò bít tết chín 70%, xong việc anh nằm lăn ra giường của Tinh Thần với dáng vẻ lười biếng, anh tò mò hỏi: "Sao mày không qua chào hỏi cô bé đi, có gì dẫn cô bé đi giải sầu luôn, dù gì em ấy cũng tới đây một mình mà."

Tinh Thần đứng trước cửa ban công nhìn xa xâm ngấm biển đảo về đêm lạnh nhạt trả lời: "Vài hôm nữa đi, cho cô ấy tự điều chỉnh cảm xúc đã, cô ấy trốn tới đây là muốn yên tĩnh một mình, không muốn ai quấy rầy đâu."

Vương Sâm ngạc nhiên, nói với giọng chọc ghẹo: "Ồ.. ố.. ô.. sao mày rành vậy, chẳng lẽ nào mày để ý người ta từ lâu rồi sau?"

Anh chỉ nhận được sự im lặng từ Tinh Thần thay cho câu trả lời, anh ngạc nhiên vô cùng không ngờ Tinh Thần cũng có ngày này, anh bèn lấy điện thoại ra lập group cùng Lý Thiên, vợ chồng Đại béo. Thông báo chuyện bí mật của Tinh Thần đã bị anh khai quật ra.

Vương Sâm: "Alo alo, bây ơi, tao mới phát hiện ra chuyện vô cùng trọng đại của Tinh Thần, tụi bây muốn nghe không."

Đánh đúng nhu cầu tò mò của mọi người trong nhóm nên mọi người đồng loạt trả lời: "Muốn."

Vương Sâm lặng lẽ tắt âm thanh để dễ nhắn tin trong group đề phòng người nào đó phát hiện, anh nhanh chống trả lời mọi người: "Ha.. ha.. ha Tinh Thần nhà ta để ý một cô bé nhỏ xíu xiu đã từ rất lâu rồi, không những vậy mà người ta đã có người yêu nữa kìa, ha.. ha.. ha"

Lý Thiên nhanh chống trả lời: "Trời má, đau vậy, tình yêu chớm nở mà đã tàn."

Gia Gia: "Anh Vương Sâm có gì thì nói hết đi, đừng nói nữa chừng vậy rồi ngưng chứ, em biết còn chuyện gì nữa, chứ không phải chỉ có nhiêu đó nha."

Vương Sâm: "Hì.. hì.. Đúng là không giấu được Gia Gia nhà chúng ta. Cô bé ấy nhà đang cháy, Tinh Thần chúng ta chuẩn bị hôi của."

Tất cả đồng loạt trả lời: "Ồ.."

"Hi.. hi.. hi.. Cô bé đó đang ở Lý Sơn nè, tao sẽ nắm bắt thông tin thông báo cho tụi bây, chờ nhé, ha.. ha." Vương Sâm đang vui vẻ trả lời tin nhắn thì bị Tinh Thần quăng áo khoác vào người. Tinh Thần nói: "Có người gõ cửa kìa, ra mở cửa đi, nhớ lời tao nói đó."

Vương Sâm hưng phấn cầm điện thoại chạy ra mở cửa. Anh hướng dẫn nhân viên khách sạn đem hai phần bò vào phòng mình, rồi dặn nhân viên nam đem phần còn lại qua bên phòng Ninh Thư. Anh vẫn đứng tựa người vào cửa chờ xem Ninh Thư. Đứng đợi hồi lâu cũng nghe tiếng lạch cạch mở cửa, anh mở camera ra chuẩn bị tác nghiệp, lưu lại hình ảnh để lát còn báo cáo cho Tinh Thần.

Ninh Thử mở cửa ra với gương mặt còn ngáy ngủ, trên người là bộ đầm ngủ màu vàng cam với kiểu dáng tiểu thư, vô cùng đáng yêu, tóc thì cô xõa tự nhiên nhưng có chút rối do cô nằm ngủ. Cô nép người sang bên cho nhân viên đem phần ăn vào phòng, xong mọi việc cô chào hỏi nhân viên và đóng cửa lại, cô vẫn không chú ý tới có người đang quan sát mình.

Còn Vương Sâm ở đây thì đang mất hồn khi thấy được vẻ mặt đáng yêu của Ninh Thư khi mơ mơ màng màng, anh nghĩ trong lòng: "Trời má, đáng yêu dữ thần, hèn chi cái tản băng ngàn năm cũng tan chảy là phải."

Tinh Thần thấy mãi mà Vương Sâm chưa đi vào anh bèn đi ra, thì thấy Vương Sâm đang ngẩng người, trên tay thì vẫn đang cầm điện thoại. Anh vỗ vay Vương Sâm một cái khiến anh ta bừng tỉnh lại, Vương Sâm vừa đi vào vừa cười, nói: "Hì.. hì.. vào trong đi, có cái này cho mày xem, không làm mày thất vọng."

Tinh Thần đóng cửa lại, tiến tới ngồi cạnh Vương Sâm hỏi: "Chuyện gì?"

Vương Sâm cười đắc ý đưa điện thoại về phía Tinh Thần, trên màn hình điện thoại của anh là hình Ninh Thư đang đứng nép ở cửa tránh đường cho nam nhân viên đưa món vào.

Tinh Thần khá ngạc nhiên về bộ dáng cô lúc này, anh trầm tư nghĩ, cười thầm: "Có nghĩa là từ khi cô ấy nhận phòng là ngủ thẳng tới giờ luôn sao, cái gương mặt mơ màng của người bị đánh thức đây mà."

Anh nhìn xuống bàn tay phải của cô, nơi đang băng bó do vết thương cô tự làm lúc trước, anh càng nhíu mày khó chịu.

Vương Sâm lắc lắc điện thoại trên tay, tò mò hỏi: "Sao nào, bị hốt hồn rồi à, cô bé đáng yêu như vậy mà mày không nói cho tụi tao biết, để tụi tao còn giúp mày đem nàng về dinh càng sớm càng tốt, để không lại bị cướp mất nữa."

Tinh Thần không quan tâm tới câu nói của Vương Sâm, anh nói: "Gửi tao ảnh đi, gửi xong thì mày xóa hết đi."

Vương Sâm chán ghét nói: "Xời, lợi dụng xong thì vứt đi, bạn với chả bè, mày xứng đáng ế suốt đời nha."

Hai người nói chuyện ăn uống một hồi thì Vương Sâm cũng về phòng anh ta. Tinh Thần lên giường nằm ngắm nhìn hình của Ninh Thư lúc nãy Vương Sâm gửi qua, anh lại trầm tư nghĩ: "Không biết tới khi nào em mới có thể quên đi anh ta? Anh sẽ không để vụt mất cơ hội lần này đâu, em chờ đi."
 
Last edited by a moderator:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 9: Ngâm mình trong biển.

Ninh Thư vẫn đang mơ mơ màng màng ngồi trên ghế sofa nhìn đĩa thức ăn nghĩ: "Khách sạn này chu đáo vậy nhỉ, còn chuẩn bị bữa tối nữa. Cũng vừa hay mình đang đói."

Cô nhanh chống vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, rồi quay lại bàn thưởng thức món bít tết của khách sạn. Cô tiện tay tắt chế độ máy bay của điện thoại, định sẽ nhắn tin cho Tiểu Kiều biết mình đã tới nơi an toàn.

Điện thoại vừa được khôi phục lại bình thường, thì liên tục có thông báo từ tin nhắn và cuộc gọi, có của Tiểu Kiều: "Chị Thư Thư, chị tới nơi chưa vậy, khi nào tới chị hắn tin lại em nha." Tin nhắn của Tô Doanh: "Cái con bé này tới nơi chưa sao không báo chị biết vậy hả."

Ninh Thư mỉm cười hạnh phúc trả lời lần lượt tin nhắn của hai người: "Em/Chị đáp cánh an toàn rồi nha, đang ăn tối nè, mọi người không cần lo lắng cho em/chị đâu."

Lướt xuống chút nữa thì thấy tin nhắn từ Ngô Kiệt:

"Thư Thư, tay em sao rồi, có uống thuốc đầy đủ không. Anh thật sự xin lỗi em, nhưng em đừng vì anh mà làm tổn thương mình, anh không đáng."

"Thư Thư em ổn không."

"Thư Thư anh đã nói chuyện của mình cho mẹ anh rồi, anh sẽ sắp xếp nói chuyện với ba mẹ em nữa."

"Anh sẽ cố gắng xin sự tha thứ của ba mẹ em."

"Thư Thư, anh xin lỗi."

Ninh Thư thoát ra đoạn chát với Ngô Kiệt, lướt xuống thì thấy tin nhắn nằm trong mục người lạ, cô bèn vào xem là của ai, nhưng hơi bất ngờ đó là tin nhắn từ Trương Hân: "Chị Ninh Thư, em là Trương Hân, chị có thời gian không, chị em mình gặp nhau được không ạ, em có chuyện muốn nói với chị."

Ninh Thư lạnh lùng bỏ tin nhắn của Ngô Kiệt và Trương Hân vào danh sách đen, rồi vứt điện thoại sang một bên. Cô lấy bộ đồ ngủ nguyên hình chú báo hồng đem vào nhà tắm để có thể tắm một cái thật thoải mái, rồi lại đánh một giấc thật dài để quên hết những chuyện đang xảy ra.

Sáng hôm sau, Tinh Thần rời khỏi phòng với một chiếc áo khoác gió màu xanh đậm, bên trong là chiếc áo thun trơn màu trắng, kết hợp với chiếc quần đùi basic cùng màu với áo khoác, tạo cho mọi người cảm giác dễ chịu và thêm phần ấn tượng. Anh xuống sảnh khách sạn ăn sáng rồi ngồi đợi xem khi nào Ninh Thư ra ngoài.

Tinh Thần ngồi chưa được bao lâu thì thấy Vương Sâm xuống, anh ta mặc trên người là chiếc áo sơ mi màu trắng với họa tiết cây dừa màu cam, kết hợp cùng quần đùi màu trắng, trong anh ta thật trẻ trung và năng động, những cô gái xung quanh cứ nhìn anh ta rồi ngại ngùng cười.

Vương Sâm hỏi: "Bé xíu chưa xuống nữa à?"

Tinh Thần nhấp ngụm cafe nói: "Chưa."

Vương Sâm chọc nghẹo nói: "Hay để tao lên gọi em ấy xuống cho mày nha."

Tinh Thần nhìn Vương Sâm với ánh mắt hình viên đạn, Vương Sâm liền cười nịnh nọt nói: "Hi.. hi.. Không cho thì thôi, làm gì khó khăn, tao ngồi đợi với mày."

Hai người vừa ăn sáng xong, ngồi tám chuyện hồi lâu mà vẫn chưa thấy Ninh Thư xuống, Vương Sâm nghi ngờ nói: "Có khi nào em ấy ngủ chưa dậy không vậy?"

Tinh Thần nhìn vào đồng hồ điện thoại cũng gần 12h rồi. Anh nhíu mày nói: "Hôm qua ngủ nhiều vậy rồi, mà nay có thể ngủ tới tận bây giờ sao?"

Vương Sâm nhúng nhúng nói: "Ai biết được em ấy, thử hỏi chị Doanh xem có khi nào em ấy ngủ nhiều vậy không."

Tinh Thần không thèm trả lời Vương Sâm, anh lấy điện thoại ra định sẽ nhắn tin hỏi Tô Doanh về Ninh Thư, thì Vương Sâm bên cạnh đã dùng tay khiều khiều anh: "Này, này, hình như em ấy xuống rồi kìa."

Tinh Thần ngước lên thì nhìn thấy Ninh Thư đã tiến lại bàn ăn phía bên ngược lại chỗ của anh và Vương Sâm đang ngồi. Hôm nay cô khoác một chiếc áo sơ mi màu xanh của biển bên ngoài, mặc bên trong là chiếc áo crop top trắng, cùng quần short jean đen, làm tôn lên vòng eo nhỏ nhắn và làn da trắng sứ của cô, mái tóc cô được tết một bên gọn gàng bằng chính bàn tay bị thương của mình.

Vương Sâm thấy Tinh Thần nhìn Ninh Thư không rời, thì cũng nhìn về phía cô ấy và nói với giọng trêu chọc: "Chà.. chà.. em ấy hình như dễ thương hơn hôm qua nhỉ, mắt em ấy hình như hơi bị sưng thì phải."

Tinh Thần thu lại tầm mắt nghịch điện thoại trả lời: "Ừ, hình như vậy."

Vương Sâm hỏi: "Vậy giờ tính sao đây, ngồi đây hoài à."

Tinh Thần: "Đợi xem lát cô ấy đi đâu thì đi theo trong chừng cô ấy là được rồi."

Vương Sâm cười nịnh nọt trêu chọc nói: "Hay để tao lại làm quen với em ấy cho, có tao đi chung mày đỡ phải lo."

Tinh Thần lạnh lùng trả lời: "Khỏi, cảm ơn."

Vương Sâm bỉu môi nói: "Anh em mà chẳng tin tưởng nhau gì hết."

Ngồi mãi mà vẫn không thấy Ninh Thư ra ngoài, Vương Sâm nằm dài lên bàn ủ rũ hỏi Tinh Thần: "Em gái nhỏ của chúng ta định ngồi đây tới khi nào vậy."

Tinh Thần vẫn đang nghịch điện thoại trả lời: "Ai biết, mày chán thì ra ngoài trước đi."

"Hay tao lại rủ em ấy ra ngoài nha?" Vương Sâm bật người khỏi bàn hỏi.

Tinh Thần vẫn không thèm rời mắt khỏi điện thoại nói: "Mày nghĩ xem."

Vương Sâm buồn bã nằm dài lại bàn: "Không cho thì thôi, tao không tin em ấy ngồi đây hoài."

Tinh Thần cười khẽ: "Không biết được."

Vương Sâm ỉu xìu lấy điện thoại ra tính nghịch một lát thì thấy Ninh Thư bên này đã rời khỏi chỗ ngồi đi hướng ra ngoài khách sạn. Anh vội vàng nói với Tinh Thần: "Em ấy ra rồi kìa, đi nhanh không lại bị người khác cướp mất bây giờ."

Hai người đi theo Ninh Thư nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định để cô không phát hiện.

Ninh Thư ra ngoài thuê một chiếc xe để chở mình đi thăm quan những địa điểm nổi bật ở Lý Sơn, cô lên xe ngồi vào ghế sau của một bác tài trung niên, bác tài hỏi: "Con tới đây lần nào chưa."

Ninh Thư mỉm cười trả lời: "Con mới tới lần đầu thôi ạ, du lịch một mình ấy mà."

Bác tài cười nói: "Vậy để chú chở con đến những địa điểm đẹp nhất ở đây, chỗ nào con muốn dừng lại ngắm thì nói chú, chú dừng xe lại chờ con."

Ninh Thư mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ, cháu cảm ơn."

Xe chạy bon bon trên đường, gió biển lùa vào khiến những cộng tóc mai của cô khẽ lây động, cô nhìn xa xăm về phía biển, thấy lòng vô cùng thoải mái. Nhưng ánh mắt cô vẫn hiện rõ sự buồn bã, cô trầm tư nghĩ: "Chỉ có biển mới có thể làm mình thoải mái, có khi nó lại giúp mình vượt qua mọi đau khổ lúc này."

Bác tài đang lái xe thì bỗng nghe Ninh Thư gọi: "Chú ơi, cho cháu xuống đây đi."

Bác tài thắng xe lại nhìn khung cảnh xung quanh cười nói: "À, tới Hang châu rồi sau, cô bé biết lựa địa điểm ghê nha, ở đây nhiều cô cậu xuống chụp hình lắm, cháu xuống đi, khi nào về gọi chú, chú đậu xe gần đây nha."

Ninh Thư mỉm cười nói: "Vâng ạ, cháu cảm ơn."

Hang Châu một bên là vách đá dựng thẳng đứng, một bên là bãi biển với bờ cát trắng mịn, gần bờ là những rạn san hô đầy màu sắc, khung cảnh khiến ai đi qua cũng rung động Ninh Thư cũng không ngoại lệ.

Cô cởi giày ra đi chân trần dọc theo bờ biển, để cảm nhận sự mịn màn của cát, cảm nhận sự mát lạnh của nước biển. Cô cảm thấy như thế này là chưa đủ thoải mái nên cô càng đi xa ra ngoài, cô muốn ngâm mình trong nước biển mát lạnh này, để giải tỏa những cảm xúc bấy lâu nay cô cố gắng kiềm nén, cô cố gắng không khóc để mọi người xung quanh mình không còn lo lắng, không thấy cô đáng thương, không cần phải thương hại cô.
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 10: Hiểu lầm.

Tinh Thần và Vương Sâm ở trên bờ thấy cô càng đi càng xa, nước đã sâu tới thắt lưng cô rồi, Vương Sâm vội vàng chỉ tay hỏi Tinh Thần: "Này.. này.. em ấy có biết bơi không vậy, chẳng lẽ em ấy định?"

Vương Sâm chưa nói hết câu đã thấy Tinh Thần vứt áo chạy về phí Ninh Thư, anh nhặt áo Tinh Thần lên rồi vội vàng chạy theo, anh lẩm bẩm một mình: "Trời ơi, em gái bé xíu ơi, sau lại suy nghĩ dại dột vậy chứ. Trên đời này vẫn còn đàn ông mà em."

Tinh Thần lao nhanh về phía Ninh Thư nhưng gần tới nơi thì đã không thấy bóng dáng của cô ở đâu, anh bơi vòng vòng quanh đó mà vẫn không thấy cô, anh hốt hoảng lặng xuống tìm thì thấy cô đang ở cách đó không xa, anh tiến nhanh lại chỗ cô, nắm chặc cánh tay cô tính lôi cô lên khỏi mặt nước.

Nhưng anh không ngờ vừa nắm vào cánh tay cô, cô liền mở mắt ra nhìn anh. Anh ngạc nhiên nhìn cô, rồi ra dấu cho cô cùng lên khỏi mặt nước. Cô nhìn anh rồi gật đầu đồng ý.

Cả hai cùng tiến vào bờ, gần tới bờ anh theo sao đỡ cô, cô ngạc nhiên nhìn anh, hỏi: "Này anh làm gì ở đây vậy?"

Anh chưa kịp trả lời cô thì đã nghe tiếng Vương Sâm chạy lại nói: "Em gái ơi, em làm cái gì mà suy nghĩ dại dột vậy hả?"

Ninh Thư ngơ ngác nhìn Tinh Thần rồi nhìn Vương Sâm, cô dùng ánh mắt tò mò hỏi Tinh Thần: "Ai đây?"

Vương Sâm cướp lời Tinh Thần, nói nhanh: "Em gái, anh là Vương Sâm bạn của Tinh Thần."

Tinh Thần lấy lại áo của mình trên tay Vương Sâm khoác lên người Ninh Thư rồi nói: "Về khách sạn thay đồ đi, ở đây gió biển lạnh lắm."

Ninh Thư thắc mắc hỏi: "Hai người biết tôi ở khách sạn nào à?"

Vương Sâm cười nói: "Hi.. hi.. biết chứ, biết chứ, chúng ta ở chung khách sạn đó nha, không những vậy còn chung dãy nữa."

Tinh Thần lạnh lùng lườm Vương Sâm, anh ta biết mình đã lỡ lời nên đánh bài chuồn trước: "Thôi anh đi trước nha em gái, tao về trước nha, hai người về chung xe nhá, tao về trước đây."

Hai người không nói gì với nhau, cùng lên xe về, bác tài cũng biết có chuyện gì nên ông cũng một mực giữ im lặng.

Một hồi đi xe thì cũng về tới khách sạn, hai người cùng bước lên chung một tầng lầu Ninh Thư đi trước, Tinh Thần vẫn giữ im lặng đi sau. Cô về tới mở cửa phòng thì thấy anh cũng đang ở phòng đối diện mình, cô nhìn anh bằng ánh mắt dò xét. Anh đành phải lên tiếng trước: "Em vào thay đồ đi kẻo bị cảm, lát anh sẽ giải thích cho em biết mọi chuyện."

Ninh Thư trả lời anh bằng tiếng đóng cửa thật mạnh. Vương Sâm ở phòng bên thò đầu ra hỏi nhỏ: "Hai người về rồi à? Có nói gì với nhau chưa?"

Tinh Thần lườm Vương Sâm, anh cũng trả lời anh ta bằng tiếng đóng cửa thật mạnh.

Vương Sâm bỉu môi nói: "Tao có làm gì đâu, tao nói mọi thứ điều là sự thật mà." Sau đó thì anh cũng quay lại phòng mình.

Tầm khoảng một tiếng sau, Tinh Thần đã lấy hết can đảm gõ cửa phòng Ninh Thư.

Khi mở cửa Ninh Thư nhìn anh bằng ánh mắt thờ ơ rồi nói: "Vào đi."

Anh nhíu mày có vẻ hơi không quen với sự lạnh lùng của cô.

Hai người ngồi trên cùng một chiếc sofa, cô thì đang bôi thuốc vào tay bị thương của mình, anh thấy vậy liền hỏi: "Có cần anh giúp không?"

Ninh Thư lạnh lùng trả lời: "Không cần đâu tôi tự làm được, anh nên giải thích một chút về việc anh và bạn mình đi theo tôi đi."

Anh trả lời cô với giọng dịu dàng: "Mọi người lo cho em, sợ em tới đây một mình không ai chăm sóc, anh thì đang rảnh với đang ở Lý Sơn, nên mọi người nhờ anh chăm sóc em."

Ninh Thư nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác, nghĩ: "Tên này nay uống nhầm thuốc hay lúc nãy ngấm nước biển rồi nên mới bị vậy ta, bình thường hung dữ lắm mà, mắc gì nay hiền vậy ba."

Tinh Thần thấy cơ cứ nhìn anh rồi nhíu mày nên xua xua tay nói: "Này này, nấm lùn em ngâm nước biển riết bị khờ rồi hả."

Cô tức giận trả lời anh: "Có anh ngâm nước biển mới bị khờ đó, đồ điên khùng."

Tinh Thần tức giận hỏi cô: "Em không bị khờ mắc gì nhảy xuống biển rồi lặn mất tiêu vậy, vì anh ta mà em không cần đến mạng nữa à?"

Ninh Thư nổi khùng lại nói: "Anh có bị điên không, ai không cần mạng, mắc gì không cần, thấy nước biển mát quá xuống lặn không được à? Rồi mắc gì anh nhảy theo? Biển trong vậy anh không thấy tôi lặn sao? Dù gì tôi cũng 45 kí thịt mà."

Tinh Thần ngại ngùng dùng tay xoa xoa sau gáy rồi nói: "Thì anh nghe mọi người nói em bị thất tình, còn tự tay làm mình bị thương, nên anh sợ em suy nghĩ không thông."

Ninh Thư chợt sửng người, miệng thì cười nhưng trong ánh mắt lại chứa rất nhiều tâm sự, cô nói: "Tôi sợ đau lắm, không dám tự tử đâu, tôi chỉ muốn ngâm mình trong nước biển thôi, tại nước biển mát ấy, hi.. hi.."

Anh nhìn cô cau mày rồi nói: "Biết vậy là tốt, ăn gì chưa, muốn đi ăn tối không."

Ninh Thư tiến lại gần anh rồi khẽ vỗ vay anh, rồi nói với giọng điệu như những người đàn ông với nhau: "Nè người anh em, anh biết chỗ nào đi nhậu không, tôi muốn ăn chút hải sản nhâm nhi chút bia ngồi ngắm gió biển, Chặc.. chặc mới nghĩ tới thôi đã thấy thèm."

Tinh Thần nhìn cô híp mắt như suy tư điều gì đó, rồi dùng tay gạt tay cô ra khỏi vai mình, anh rời đi bỏ lại câu: "Em đi thay đồ đi, mặc đồ dài xíu, tối gió biển hơi lạnh, tôi đi gọi Vương Sâm."

Ninh Thư bỉu môi rồi lè lưỡi làm mặt quỷ về phía lưng anh mắng thầm: "Cái đồ mặt lạnh này, lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy." Nhưng ở một khoảnh khắc cô không chú ý thì vành tai anh hơi ửng đỏ.

Tinh Thần và Vương Sâm đang nói chuyện phím thì thấy Ninh Thư mở cửa bước ra, Vương Sâm liền trêu chọc: "Em gái nhỏ, người ta đi biển mặc bikini hai mảnh, không thì ít nhất cũng mặc đồ khiêu gợi, chứ có ai như em không."

Ninh Thư ngơ ngác nhìn lại đồ trên người mình, cô hôm nay mặc chắc áo babydoll hai dây, bên trên còn có những đóa hoa được thêu tỉ mỉ, kết hợp cùng quần short trắng vô cùng thoải mái, tạo cảm giác trẻ hơn so với tuổi thật của cô. Cô nhìn lại Vương Sâm rồi bỉu môi nói: "Nè anh trai, ai quy định đi biển không được như vậy vậy, tôi thấy như vầy rất ổn là đằng khác, ai như anh, áo quần màu mè toàn hoa lá cành."

Vương Sâm nghe Ninh Thư nói anh tức giận phản bác: "Em gái, đây là thời trang đi biển, đi biển đó em hiểu hông?"

Ninh Thư cười trêu chọc lại: "Ồ, thời trang biển của anh lạ nhỉ?" Tiếp đó cô chỉ tay vào Tinh Thần nói với Vương Sâm: "Đây mới là thời trang đi biển nè, thoải mái, lịch sự, không làm đau mắt người khác."

Vương Sâm nhìn Tinh Thần hôm nay anh ta mặc đơn giản vô cùng, chỉ là áo thun trơn bên trong kết hợp cùng quần short và áo sơ mi dài tay khoác bên ngoài. Vương Sâm tức anh ách nhìn Tinh Thần với ánh mắt cần sự giúp đỡ, Tinh Thần cười khẽ nói: "Ừ, em ấy nói đúng."

Vương Sâm ủi xìu, tủi thân nói: "Tao chỉ mặc bộ đồ cảnh hoàn hôn của biển thôi mà, vậy mới có không khí đi biển chứ."

Ninh Thư thấy vậy liền khẽ vỗ vay Vương Sâm trêu chọc nói: "Ây da.. ây da.. thôi nào, đừng buồn mà, đâu phải ai cũng có mắt thẩm mỹ đâu nè, không sau, cái này từ từ mình thay đổi cũng được, há.. há.. há."

Vương Sâm cứ ngỡ sẽ được an ủi, không ngờ cô lại đâm thêm một nhát dao vào lòng mình, anh đau lòng ôm lấy cánh tay của Tinh Thần khóc: "Hu.. hu.. Em gái nhỏ ăn hiếp tao, không dễ thương chút nào, tính cách khác xa với bề ngoài quá hà hu.. hu.."

Ninh Thư tinh nghịch cười nhìn Vương Sâm. Còn Tinh Thần thì nhìn cô rồi nhíu mày trầm tư. Vương Sâm tức giận nói với anh: "Mày bạn tao đó, mày chưa phải của em ấy đâu mà đứng về phe đó."

Tinh Thần nhìn lại Vương Sâm với ánh mắt ghét bỏ, nói: "Buông, có đi không, hay muốn ở lại."

Vương Sâm vội vàng buông tay anh ra, nói: "Đi chớ, hai người đi bỏ tao đâu được."
 
Last edited by a moderator:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 11: Làm sao để em có thể quên anh ta.

Ba người cùng nhau rời khỏi khách sạn, tiến ra ngoài bãi biển, nơi có hoạt động lửa trại và những giang hàng đồ nướng khiến người khác không kiềm lòng được mà muốn thưởng thức hết tất cả mọi thứ.

Vương Sâm được phân công đi mua bia và chọn chỗ ngồi, vừa có thể hóng gió biển vừa có thể xem được mọi người chơi đùa bên lửa trại.

Còn Tinh Thần và Ninh Thư cùng nhau đi mua đồ nướng, cô lượn hết quầy này tới quầy khác mua được toàn hải sản thơm ngon. Cô đi ngang qua quầy thịt xiên nướng nhưng không có ý định dừng lại, Tinh Thần đi sao kéo cô lùi lại nói: "Mua phần thịt xiên nướng đi, tay em đang có vết khâu, ăn hải sản không tốt."

Ninh Thư nhìn lại đống đồ hải sản mình đã mua chép chép miệng, ỉu xìu nói: "Sao anh không nhắc tôi sớm hơn, tôi mua nhiều hải sản vậy rồi, bây giờ lại phải mua thịt xiên, không được ăn hải sản."

Tinh Thần cười khẽ, nói: "Hay em muốn sau này tay em để lại sẹo?"

Cô buồn bã nói với ông chủ: "Chú ơi, cho cháu phần thịt xiên thật cay nha."

Ông chủ vui vẻ đáp lại: "Có liền, có liền, cô cậu đợi chút nha."

Hai người mua vừa xong thì Tinh Thần cũng nhận được tin nhắn của Vương Sâm, anh ta gửi định vị chỗ ngồi lý tưởng mà mình đã tìm thấy cho Tinh Thần, và kèm theo dòng tin: "Nhanh nào, nhanh nào, ông đây tìm được chỗ ngồi, vừa có thể hóng gió biển vừa có thể ngắm gái xinh rồi đây, hai người tới mau nha."

Tinh Thần: "Ừ, đang tới."

Hai người nhanh chống tìm thấy chỗ ngồi của Vương Sâm, anh ta đang ngồi ngắm những cô em xinh đẹp đang vui đùa bên đóng lửa trại. Ninh Thư tiến lại liền trêu chọc: "Ôi trời, anh trai Vương Sâm à, nước dãi anh chảy ra ngoài hết rồi kìa, tém lên."

Vương Sâm theo phản xạ tự nhiên mà dùng tay lau khoé miệng, rồi chợt nhận ra "mình làm gì có chảy nước dãi." Anh lườm Ninh Thư nói: "Em gái nhỏ, em không biết được đam mê của bọn con trai tụi anh đâu."

Ninh Thư vừa dọn đồ đã mua lên bàn vừa bỉu môi nói: "Đam mê là nhìn người khác thèm thuồng vậy á hả?"

Vương Sâm đưa bia về phía Ninh Thư, cười nói: "Hì.. hì.. Làm gì có thèm thuồng, chỉ là ngắm gái đẹp giúp cho chúng ta yêu đời hơn thôi, ai như lão Thần, tối ngày cứ cấm mặt vào điện thoại không thì vào công việc."

Ninh Thư lấy lon bia từ tay Vương Sâm rồi dịch ghế lại gần nói nhỏ: "Xời, anh ta làm gì biết thú vui cuộc đời là gì, hi.. hi, tối ngày trưng cái mặt lạnh tanh ra như vậy, không biết em nào mà dám lại gần, ha.. ha."

Hai người như tìm được chân lý của cuộc đời, cùng nhau thì thầm to nhỏ, nói xấu Tinh Thần, rồi lại cùng cười to một tràn: "Ha.. ha.. ha.. ha.. ha.."

Tinh Thần mặt đầy những vệt đen khi thấy Ninh Thư dịch ghế lại gần Vương Sâm còn thì thầm to nhỏ trong rất thích thú. Anh lắt nhẹ lon bia, rồi dùng tay mở bia nhưng hướng về phía Vương Sâm làm cho anh ấy ướt hết cả mặt, anh thờ ơ nói: "Ồ, xin lỗi, tao lỡ tay."

Ninh Thư ngạc nhiên khi thấy Vương Sâm bị vậy, cô vội vàng lấy khăn giấy đưa anh, còn anh thì lườm Tinh Thần biết tổng lý do tại sao anh ta lại làm như vậy, anh nói với Ninh Thư: "Em gái nhỏ, sau này lỡ có người nào đó mặt lạnh tanh cua em thì em nên suy nghĩ cẩn thận nha, có gì có thể hỏi anh, anh sẽ cho ý kiến."

Tinh Thần đang uống ngụm bia thì bị câu nói của Vương Sâm làm ho sặt sụa, anh trấn định lại rồi nói với giọng khiêu khích: "Hình như ở công ty có nhiều việc đợi mày về lắm đó."

Vương Sâm cười vuốt mông ngựa nói: "Hì.. hì. Tao chỉ đang nói giỡn với em gái nhỏ thôi mà, làm gì căng vậy, hì.. hì."

Tinh Thần cười khẩy, không tiếp tục nói chuyện với Vương Sâm nữa, anh im lặng uống phần bia của mình.

Ninh Thư tò mò hỏi nhỏ Vương Sâm: "Anh ta bị sao vậy?"

Vương Sâm hạ tông giọng xuống nói với Ninh Thư: "Nó đang theo đuổi một cô gái, mà hình như cô ấy không thích nó thì phải."

Ninh Thư ngạc nhiên, tò mò hỏi lại: "Ồ! Anh ta cũng để ý người ta nữa hả? Không biết ai mà bất hạnh được anh ta để ý tới vậy? Ảnh tỏ tình chưa? Có cần mình giúp không?"

Vương Sâm cười khúc Khích nói: "Chưa tỏ tình, nó chỉ biết lẻo đẻo theo sau người ta thôi, anh chắc không giúp được gì rồi, chỉ có em mới có thể giúp thôi."

Ninh Thư bất ngờ nói: "Em hả? Thôi đi, em mà giúp anh ta có khi lại bị anh ta mắng cho một trận ấy chứ."

Vương Sâm cười giang nói: "He.. he.. Em yên tâm, nó không mắng em đâu, nó thương em còn không hết."

Ninh Thư nhìn Vương Sâm với ánh mắt khinh bỉ nói: "Anh bớt xàm đi, uống bia nè, đồ ăn ngụi hết rồi."

Tinh Thần ngồi bên cạnh quan sát hai người vui vui vẻ vẻ, nói cười. Tới khi hai người ngà ngà say thì anh cũng là người đưa người họ về. Trên lưng thì anh cỗng Ninh Thư, còn đối với Vương Sâm anh chỉ nắm cổ áo dẫn đường để anh ta không đi lạc mà thôi.

Về tới phòng Vương Sâm thì anh để mặc anh ta tự mở cửa vào. Anh tiến thẳng lại phòng Ninh Thư, đặt cô xuống đứng dựa vào tường, anh dùng tay vỗ nhẹ vào mặt cô, hỏi: "Thư Thư, Thư Thư thẻ phòng em đâu?"

Ninh Thư mơ mơ màng màng tìm thẻ phòng trong túi quần rồi đưa ra cho anh. Anh mở được cửa phòng, dìu cô lên giường nằm, anh nhẹ nhàng cởi giày giúp cô, đắp chăn cẩn thận, sau đó anh còn chu đáo chỉnh nhiệt độ phòng về mức thích hợp với cô vì cô chịu lạnh rất kém.

Làm xong mọi việc anh định về phòng mình, nhưng chỉ mới xoay người thì Ninh Thư đã nắm lấy vạt áo anh, anh làm bằng mọi cách nhưng cô vẫn không buông. Cô còn dùng bàn tay còn lại nắm chặc hơn, cô càng nắm chặc càng nức nở khóc: "Mình đừng chia tay mà anh, đừng bỏ em lại mà, em thật sự đau lắm, em không muốn chia tay, đừng vậy mà."

Nghe cô nức nở khóc vì người khác tim anh dường như thắt lại, anh đau lòng nhìn cô, dùng tay mình vỗ về tay cô, khẽ nói: "Anh không đi, anh ở lại với em, đừng khóc nữa, anh thương."

Anh vỗ về cô mãi dần dần ấn đường cô mới giản ra, từ từ chìm vào giấc ngủ. Anh ngồi bên cạnh giường nhìn cô ngủ, vuốt ve mái tóc cô, anh chỉ dám hôn lên trán cô một cách nhẹ nhàng nhất rồi sau đó bỏ áo lại và về phòng mình.

Sáng hôm sau Ninh Thư tỉnh lại thì thấy mình đang nắm chặt áo của Tinh Thần, cô giật mình quăng chiếc áo thật xa, cô nhíu mày, ôm đầu nghĩ: "Tại sao áo anh ta lại trong tay mình? Mình đã làm gì anh ta rồi? Không phải chứ? Mình say rồi không biến thầy quỷ háo sắc chứ?"

Cô đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới xuống giường đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, bước vào phòng cô nhìn vào gương giật bắn mình, hốt hoảng dùng tay xoa xoa mắt, nghĩ: "Mắt mình bị gì vậy nè trời? Sao lại sưng húp lên thế này? Ai đánh mình à? Hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao mình không nhớ gì hết vậy nè?"

Cô suy sụp ở trong đó rất lâu, cho tới khi nghe tiếng gõ cửa hồi lâu bên ngoài cô mới chịu ra mở cửa. Cô chỉ dám hé hé cánh cửa nhỏ giọng hỏi: "Ai vậy? Mới sáng sớm có việc gì không?"

Tinh Thần đứng bên ngoài nhíu mày nhìn cô, nói: "Em biết bây giờ mấy giờ rồi không? 11 giờ rồi cô nương. Em tính không ăn ngủ tới chiều luôn à?"

Ninh Thư ỉu xìu nói: "Biết rồi, biết rồi, lát tôi đi ăn, anh đi trước đi."

Tinh Thần nhíu mày sâu hơn hỏi: "Em bị đau ở đâu à? Làm gì đứng nép bên trong hoài vậy? Mở cửa cũng không dám mở nữa?"

Ninh Thư sợ anh sẽ đẩy cửa vào vội vàng nói: "Không đau đâu hết, anh ở ngoài đi, tôi ra liền." rồi đóng cửa cái rầm.

Tinh Thần vẫn không biết chuyện gì xảy ra đành đứng ngoài cửa đợi, đợi một lúc thì thấy Vương Sâm xoa xoa cái cổ bước ra nói: "Sao hôm qua mày lại để tao ngủ dưới đất vậy? Lỡ có chuyện gì rồi sao? Bạn bè không quan tâm nhau gì hết vậy?"

Tinh Thần lạnh lùng trả lời: "Ai biết mày, mày tự vào phòng chứ tao có đưa vào trong đâu mà biết mày ngủ trên hay dưới giường."

Vương Sâm thở dài nói: "Anh bạn à, ít nhất anh cũng đưa mình vào phòng chứ?"

Tinh Thần nhúng nhúng vai nói: "Tao tôn trọng ý kiến của mày mà."

Hai người tranh cải một hồi thì Ninh Thư cũng bước ra, hai người điều quay lại nhìn cô, Vương Sâm thắc mắc hỏi: "Hôm nay sao em lại đội nón vậy? Chúng ta chỉ xuống sảnh ăn trưa thôi mà."

Ninh Thư vội vàng đẩy Vương Sâm tiến về phía trước, cười nói: "Anh cứ coi như đây là phong cách đi, đi ăn nhanh lên, em đói lắm rồi, nhanh nào."

Vương Sâm: "Ây da nhẹ nhẹ tay thôi, lão tử còn đau người lắm."

Ninh Thư hỏi: "Ơ, sao lại đau? Ai đánh anh à?"

Vương Sâm: "Lão tử phải cảm ơn người anh em tốt, nhờ hắn mà anh đây ngủ dưới đất nguyên đêm, còn em ngủ đâu?"

Ninh Thư: "Trên giường chứ đâu anh, không những thế nhiệt độ phòng còn rất ấm mà."

Vương Sâm vừa đi vừa ngoảnh đầu lại lườm Tinh Thần đang đi theo phía sau, anh mắng thầm: "Cái đồ thấy sắc quên bạn."

Tinh Thần khẽ cười nhướng mày nhìn Vương Sâm khiêu khích. Vương Sâm tức giận không quan tâm Tinh Thần nữa, tiếp tục nói chuyện với Ninh Thư.

Tinh Thần đi phía sau nhìn bóng dáng nhỏ bé của Ninh Thư đằng trước, anh cau mày nghĩ: "Làm sao để cô ấy quên anh ta? Phải làm cách nào đây? Mình phải nhanh chống hơn mới được, cứ vầy hoài sẽ có người cướp cô ấy mất."
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 12: Ghen.

Tinh Thần vẫn trầm mặt nhìn Ninh Thư và Vương Sâm cười đùa trên bàn ăn, anh nghĩ: "Cô ấy đang tránh né mình sao? Từ lúc nãy tới bây giờ đều không để ý tới mình, còn chưa nói với mình được mấy câu nữa."

Anh lạnh lùng lên tiếng hỏi Ninh Thư: "Em tính khi nào về lại thành phố."

Khi nghe anh lên tiếng Ninh Thư chợt chột dạ, cuối đầu xuống phần ăn của mình giả vờ như đang tập trung ăn. Vương Sâm thì không biết chuyện gì đang xảy ra, anh vẫn vô tư vui vẻ khoác vai Ninh Thư nói: "Trời ơi, mình đang chơi vui mà, em ấy đang có chuyện không vui mà, khi nào thấy tốt hơn rồi về."

Ninh Thư nhìn Vương Sâm gật gật đầu phụ họa biết ơn vì anh đã nói giúp mình. Tinh Thần nhìn Vương Sâm bằng ánh mắt lạnh lùng, anh ta thấy vậy liền chột dạ bỏ tay ra khỏi vai Ninh Thư, cuối đầu xuống ăn phần ăn của mình.

Ninh Thư nhìn Vương Sâm bằng ánh mắt khinh bỉ, mắng thầm: "Đúng là không có tiền đồ mà."

Tinh Thần chờ mãi mà không thấy câu trả lời của Ninh Thư anh liền dùng tay gõ xuống bàn ra hiệu cho cô. Cô thấy mình không thể trốn tránh câu hỏi nữa rồi nên bèn nhỏ giọng trả lời: "Vài hôm nữa, hết tuần sau tôi về lại."

Tinh Thần thấy cô có biểu hiện không đúng như thường ngày, anh liền hỏi: "Em bị sao vậy? Bệnh à? Làm gì nói chuyện nhỏ xíu vậy?"

Ninh Thư bực bội quát lại anh: "Có anh mới bị bệnh đó."

Tinh Thần lạnh lùng hỏi lại: "Không bệnh mắc gì tránh mặt anh."

Ninh Thư chột dạ nói: "Ai.. ai.. ai rảnh tránh mặt anh."

Tinh Thần híp mắt lại nghi ngờ hỏi: "Thật sao?"

Vương Sâm ngồi cạnh hóng hớt hai người đối thoại, anh nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ tối qua hai người đã làm gì rồi à?"

Tinh Thần và Ninh Thư cùng lúc lên tiếng: "Không có."

Vương Sâm: "Ồ, thế à. Chặc.. chặc. Biết rồi, biết rồi."

Ninh Thư như chột dạ đứng lên vội nói: "Em ăn no rồi, hai người ăn đi, em muốn về phòng nghĩ ngơi." Nói xong thì cô cũng vội vàng chạy về phòng.

Tinh Thần nhìn cô chạy vội đi, anh cau mày suy tư rồi cũng đi theo cô.

Vương Sâm ở lại một mình hướng ánh mắt tò mò về phía hai người, vuốt vuốt càm suy tư: "Ây cha, có khi nào Tinh Thần đã làm gì con gái nhà người ta rồi không? Chắc phải thông báo cho mọi người quá."

Anh liền lấy điện thoại trong túi ra nhắn tin vào group anh em: "Này này, chúng ta sắp có em dâu quá."

Một hồi chấn động tin nhắn, mọi người liên tục gửi:

Lý Thiên: "Sao? Sao cua được rồi sao?"

Gia Gia: "Ồ! Nhanh vậy."

Đại béo: "Chặc chặc, đánh nhanh thắng nhanh vậy."

Lý Thiên: "Tình hình bên đó sao hả? Kể tụi tao nghe coi."

Đại béo: "Mày chậm chạp quá, kể nhanh lên coi."

Vương Sâm liền gửi tin: "Hình như hai người đó có chuyện gì thôi, cô bé không chịu nói chuyện với Tinh Thần."

Lý Thiên, Đại béo, Gia Gia: "Trời!"

Vương Sâm bực bội trả lời lại: "Ý tụi bây là sao, mắc gì trời."

Lý Thiên: "Anh hai tôi ơi! Tao tưởng hai người họ ở bên nhau rồi thì mày mới thông báo, có chút chuyện không nói chuyện với nhau không cũng thông báo, bớt xàm đi."

Đại béo, Gia Gia: "Đúng đúng."

Vương Sâm: "Tụi bây không biết gì hết, chúng ta phải để ý từng chi tiết nhỏ chứ."

"..."

Vương Sâm bực mình gõ phím gửi tin: "Nè! Tụi bây im lặng là sao hả?"

Lý Thiên: "Khi nào có chuyện chính xác rồi hãy nói tụi tao."

Đại béo, Gia Gia: "Đúng, đúng."

Vương Sâm bực bội tắt điện thoại, ra ngoài một mình hóng gió.

Tinh Thần bên này thì đang đứng trước cửa phòng Ninh Thư gõ cửa cũng được một lúc lâu rồi, mãi mới đợi được Ninh Thư mở cửa, nhưng cô chỉ hé nhỏ cánh cửa ra hỏi: "Anh gõ gõ cái gì mà lắm thế? Có chuyện gì thì nói đi."

Tinh Thần cau mày, bực bội nói: "Em làm gì vậy, anh ăn thịt em hay gì mà không dám mở cửa cho anh vào?"

Ninh Thư vẫn giữ nguyên tư thế nói: "Có chuyện gì thì nói đi, không cần vào."

Tinh Thần lạnh lùng hỏi: "Em hơi thân thiết với Vương Sâm nhỉ, còn bơ anh từ lúc đó tới bây giờ."

Ninh Thư nhỏ giọng nói: "Chẳng phải anh Vương Sâm là bạn của anh à, tôi chỉ đang kết bạn mà thôi."

"Vậy còn anh?"

Ninh Thư ngạc nhiên, thắc mắc hỏi lại: "Anh thì sao? Liên quan gì tới tôi, chẳng phải anh là em trai của anh Tinh Khôi à, có gì xa lạ đâu mà hỏi."

Tinh Thần bực bội dùng tay đẩy mạnh cánh cửa ra, đi vào, nói: "Anh vào lấy áo."

Ninh Thư vội vàng chạy theo, nói: "Anh có thể ở bên ngoài, tôi lấy đưa anh được mà, vào đây làm gì?"

Tinh Thần vào trong liền thấy chiếc áo sơ mi của mình được gấp gọn để trên sofa, anh liền tiến lại cầm lên xoay người đi về phòng mình.

Ninh Thư ngơ ngác nhìn hành động của anh và tiếng đóng cửa thật mạnh bên phòng, cô nuốt nuốt nước bọt nghĩ: "Mình làm gì sai ta, mình có nói gì sai đâu, mắc gì anh ta bực bội vậy? Thần kinh à."

Tinh Thần về tới phòng vứt cái áo lên ghế sofa, anh nằm vật ra giường gác tay lên trán tự mỉa mai bản thân: "Đúng rồi mình có sao thì cũng đâu liên quan gì tới cô ấy, đúng là đồ không tim, không phổi."

Tới tầm tối muộn đợi hoài vẫn không thấy ai đến rủ mình đi ăn tối, Vương Sâm đành ra khỏi phòng gõ cửa phòng của Ninh Thư Và Tinh Thần, anh hỏi với giọng ỉu xìu: "Hai anh chị ơi, có ai đi ăn không vậy, tao đói lắm rồi, bụng sắp dính vào lưng luôn rồi nè."

Được một lúc sau thì hai người mở cửa cùng lúc, Tinh Thần nhìn thoáng qua Ninh Thư rồi thu hồi ánh mắt nhìn lại Vương Sâm nói: "Mày dẫn em ấy đi ăn đi, tao không đói, lát đói tao gọi khách sạn đem lên." Nói xong thì anh cũng đóng cửa lại.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, Vương Sâm hỏi: "Nó bị làm sao vậy?"

Ninh Thư lắc đầu nói: "Em cũng đâu biết."

Vương Sâm ngoắc ngoắc tay với Ninh Thư nói: "Mình đi ăn đi, lát xem cái gì ngon mua về cho nó."

Ninh Thư: "Ờ, cũng được."

Vương Sâm và Ninh Thư cùng nhau ra ngoài ăn tối xong lại đi dạo biển, Vương Sâm bèn hỏi: "Ninh Thư em thấy Tinh Thần nó như thế nào?"

Ninh Thư ngơ ngác hỏi anh: "Anh ta như thế nào thì anh chơi chung phải biết chứ?"

Vương Sâm xoa xoa ấn đường, cười khẽ nói: "Đúng đúng, em nói cũng đúng, thôi để thời gian nữa đi, chắc hiện tại em chưa suy nghĩ tới đâu."

Ninh Thư nhìn Vương Sâm với ánh mắt hoài nghi, nghĩ: "Nghĩ tới cái gì? Tại sao phải để thời gian nữa? Hai người này nay bị gì vậy chứ?"

Vương Sâm thấy Ninh Thư nhìn mình như vậy anh cười khẽ, bún trán cô thật nhẹ rồi nói: "Thôi tối rồi, mua gì về cho tên kia ăn đi, không mai lại thấy mặt như tảng băng của anh ta bây giờ."

Ninh Thư: "Ờ."

Hai người về tới phòng khách sạn, Vương Sâm đưa phần sủi cảo hải sản cho Ninh Thư cầm, nói: "Em cầm dùm anh cái, hình như anh có điện thoại."

Ninh Thư vừa cầm phần sủi cảo trên tay thì Vương Sâm gõ thật mạnh vào cửa phòng Tinh Thần rồi chuồn về phòng mình đóng cửa lại, bỏ mặt Ninh Thư ngơ ngác đứng trước cửa, cô xoay người định về phòng mình, nhưng đã nghe tiếng Tinh Thần mở cửa.

Cô nuốt nước bọt, cười: "Hì.. hì.." Nói: "Anh ăn tối chưa, anh Vương Sâm mua cho anh phần sủi cảo."

Cô vừa nói xong nhìn lại thì thấy Tinh Thần chỉ mặc chiếc quần của bộ pijama, trên vai anh thì vắt chiếc khăn dùng để lau khô tóc.

Tinh Thần nhìn thấy Ninh Thư nhìn mình như vậy liền bỏ lại câu: "Đợi đó." Rồi đóng sầm cửa lại.

Ninh Thư nuốt nuốt nước bọt nghĩ: "Chặc.. chặc.. Ngon nhở, thịt cơ vừa đủ." Cô dùng tay vỗ vỗ mặt mình: "Ấy chà, Ninh Thư à mày đang nghĩ gì vậy chứ, đừng thấy sắc mà quên rằng anh ta là một tên mặt lạnh đáng ghét chứ. Hời ơi! Ông trời sao bất công vậy nhỉ? Người vừa có nhan sắc vừa có body, người lại không có gì như mình vậy chứ, bất công quá, bất công quá đi."

Tầm vài phút sau Tinh Thần mở cửa thì thấy Ninh Thư đang vỗ vỗ mặt mình, anh cau mày hỏi: "Em làm gì vậy?"

Ninh thư giật bắn người, vỗ vỗ nhẹ ngực mình nói: "Anh làm gì mở cửa không tiếng động vậy, làm giật cả mình."

Tinh Thần khó hiểu nói: "Thế có cần anh mở cửa lại không?"

Ninh Thư xua xua tay nói: "Không, không cần đâu." Rồi đưa phần sủi cảo về phía anh nói: "Nè, Vương Sâm mua nè, ăn đi."

Tinh Thần đứng nép người vào cánh cửa anh ra hiệu cho cô vào. Cô chỉ tay vào mặt mình hỏi lại: "Anh bảo tôi vào đó à?"

Tinh Thần gật đầu, cười khẽ khiêu khích nói: "Hay em không dám vào?"

Ninh Thư hùng hồn nói: "Mắc gì không dám vào, anh dám làm gì tôi, tôi mách anh Tinh Khôi, đánh chết anh."

Tinh Thần cười khẽ: "Ồ! Đánh luôn sao? Em quên anh là em trai của anh Tinh Khôi à."

Ninh thư vừa đi vào vừa nói: "Xời, tôi là em gái của chị Doanh mà anh Tinh Khôi là chồng chị, đương nhiên là sẽ về phe tôi rồi."

Tinh Thần khéo cửa lại rồi đi theo sau, hỏi với giọng trêu chọc: "Em chắc chứ?"

Ninh Thư tiến lại ghế sofa ngồi xuống hơi chột dạ, không chắc chắn nhưng vẫn hùng hồn nói: "Đương nhiên rồi."

Tinh Thần ngồi dịch lại gần cô hỏi nhỏ: "Em muốn thử không? Thử xem anh Tinh Khôi sẽ về phe ai?"

Ninh Thư trong lòng hơi sợ nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Đương nhiên về phe tôi rồi." Cô dịch người lùi lại, thì lại đụng trúng cạnh sofa, cô lắp bắp hỏi: "Anh.. anh.. anh tính làm gì hả?"

Tinh Thần khẽ cười vươn tay lấy đồ điều khiển điều hòa nói: "Anh chỉnh nhiệt độ lại, sợ em lạnh." Anh chống tay lên càm trêu chọc cô: "Chứ em nghĩ anh sẽ làm gì em?"

Trong lòng Ninh Thư đang gào thét: "Cái đồ mặt lạnh đáng ghét, lúc nào cũng tìm cách làm mình xấu hổ mới thỏa hưng vinh của hắn.." Nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh nói: "Không nghĩ gì hết, ăn sủi cảo của anh đi."

Cô tỏ ra bực bội nói: "Anh kiêu tôi vào đây làm gì, nhìn anh ăn à."

Cô đứng dậy định rời khỏi phòng, thì nghe Tinh Thần hỏi: "Em có muốn về thành phố với anh không?"

Ninh Thư bất giác trầm mặc, suy nghĩ gì đó rồi buồn bã nói: "Tôi chưa muốn về, anh về trước đi."

Tinh Thần ngước mặt lên nhìn Ninh Thư lạnh lùng hỏi: "Em tính trốn ở đây tới bao giờ? Em trốn ở đây thì anh ta không có con với người khác à? Em trốn ở đây thì anh ta sẽ quay lại tìm em à?"

Ninh Thư tức giận nhìn Tinh Thần, tay siết chặt, nói: "Liên quan gì tới anh? Tôi ở đây tới khi nào cũng không liên quan tới anh? Anh đi hơi sâu vào đời tư người khác rồi đó."

Tinh Thần nhíu mày lạnh lùng nói: "Không liên quan tới tôi, nhưng liên quan tới mọi người, em biết mọi người lo cho em thế nào không hả? Ừ thì tôi đi hơi sâu vào đời tư của em, chắc tại tôi rảnh, có người ngày thì cười cười nói nói, đêm thì khóc bù lu bù loa lên, như vậy thì làm sao mọi người yên tâm hả?"

Mắt Ninh Thư đã đỏ hoe, run run nói: "Ai khóc? Tôi khóc thì đã sao? Tôi cũng không chẳng cần anh quan tâm, anh không nói thì mọi người không ai biết, sống như vậy không tốt sao?"

Tinh Thần cau mày, đứng dậy tiến lại gần Ninh Thư nhẹ giọng nói: "Em cứ sống như bình thường đi, đừng cố kiềm chế cảm xúc, mọi người lo cho em lắm, không có anh ta còn có mọi người quan tâm em mà."

Ninh Thư cố gắng lau hết những giọt nước mắt trên mặt, nức nở nói: "Tôi thực sự thật sự rất mệt mõi, tôi không muốn trở về nữa, tôi không muốn phải gặp anh ta, không muốn chút nào."

Tinh Thần đau lòng nhìn cô khóc, anh kéo cô vào lòng vỗ nhẹ lưng cô an ủi nói: "Không sao, không sao, em cứ khóc đi, có anh ở đây, không cần phải kiềm chế nữa."

Cô càng khóc lớn hơn, từ khi gặp chuyện tới bây giờ cô mới được khóc một trận thật lớn như vậy, khóc không cần để ý tới ai.

Tinh Thần vẫn kiên nhẫn an ủi vỗ về cô, áo anh đã bị cô làm ướt một khoảng anh cũng không cau mày. Một hồi lâu, anh chỉ còn nghe tiếng nấc nhẹ của cô, anh vỗ lưng cô, nhẹ nhàng nói: "Lại ghế ngồi đi, đứng cũng lâu rồi."

Cô dùng tay lau hết những giọt nước mắt còn trên mặt, tiến lại sofa ngồi xuống. Tinh Thần rót cho cô cóc nước, cô uống hết chỉ trong một hơi, rồi khàn khàn giọng nói: "Cảm ơn anh, anh đừng nói cho mọi người biết chuyện hôm nay."

Tinh Thần cười khẽ nói: "Muốn anh giữ bí mật thì cũng phải hối lộ đi chứ."

Ninh Thư dùng cặp mắt sưng húp lườm anh: "Biết ngay mà, anh làm gì tốt lành như vậy."

Tinh Thần bật cười nói: "Em nghi ngờ nhân phẩm anh vậy à, áo anh em làm ướt hết rồi nè, anh còn chưa bắt em bồi thường nữa, chỉ muốn em hối lộ xíu mà đã lườm vậy rồi sao."

Ninh Thư hít hít mũi nói: "Anh cởi áo đưa đây, tôi về giặt, coi như bồi thường."

Tinh Thần cười khẽ, rồi dùng tay cởi từng khuy áo nói: "Vậy nhờ em rồi."

Ninh Thư trợn to mắt, vội lấy tay ngăn anh tiếp tục cởi áo vội nói: "Không cần cởi liền đâu, anh có thể đợi tôi về rồi thay cái khác rồi đưa cái này cho tôi."

Tinh Thần trêu chọc nói: "Không phải em bảo anh cởi liền sao?"

Ninh Thư vội vàng nói: "Không cần, không cần." Cô quát: "Hôm nay anh bị làm sao vậy hả, cứ thích kiếm chuyện hoài vậy."

Tinh Thần lười biếng dựa vào sofa nói: "Em nghĩ anh bị gì, em thật sự không tim không phổi vậy sao?"

Ninh Thư nghệt mặt ra, hỏi lại: "Anh bị gì làm sao tôi biết, tôi không tim không phổi sao sống được, bớt kiếm chuyện lại đi."

Tinh Thần bật cười, xoa xoa ấn đường nói: "Bình thường em thông minh lắm mà, sao đụng tới chuyện này lại khờ như vậy chứ. Không biết làm sao em biết chính xác anh ta có con với ai được vậy?"

Ninh Thư nhíu mày, nghiêm túc nói: "Chỉ cần tập trung chú ý biểu hiện và những người xung quanh anh ấy là sẽ biết, anh ấy không nhiều bạn bè, rất dễ đoán."

Tinh Thần nhìn cô với ánh mắt chăm chú, nói: "Hay nhỉ, em cũng nên vận động đầu óc với anh xíu đi."

Ninh Thư bỉu môi nói: "Không rảnh." Cô bất giác nhớ lại chuyện hỏi: "À, mà nghe anh Vương Sâm nói anh đang thích ai à, có cần tôi giúp không?"

Tinh Thần híp mắt nhìn cô nói: "Em giúp tôi bằng cách nào? Em biết người tôi thích là ai à?"

Ninh Thư cười "hì.. hì.." Nói: "Anh nói tôi biết là ai đi, tôi tìm cách giúp cho."

Tinh Thần nhìn Ninh Thư như biết tổng ý đồ tò mò muốn biết người anh thích là ai của cô. Anh không thèm vạch trần cô, anh nói: "Em về sau bớt chơi với Vương Sâm lại đi, mới đi chung với nhau có mấy ngày đã học được tính xấu của cậu ta."

Ninh Thư bỉu môi nói: "Không nói thì thôi. Tôi về phòng."

Tinh Thần vẫn lười biến trên sofa nói: "Cuối tuần anh phải về rồi, nếu em muốn về thì về chung tụi anh, ở đây một mình nguy hiểm lắm."

Ninh Thư thở dài nói: "Được rồi, được rồi, sao anh như ông cụ vậy, có chuyện nhắc đi nhắc lại hoài. Tôi về chung là được rồi chứ gì, chưa già mà đã khó rồi, ai bị anh nhìn trúng thật đáng thương mà." Cô nói xong thì cũng đóng cửa lại về phòng mình.

Tinh Thần nhìn về phía cửa bật cười, nói thầm: "Vậy em là người đáng thương rồi."
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 13: Trở về.

Vài ngày sau thì Ninh Thư cùng Tinh Thần và Vương Sâm cùng về lại thành phố. Chờ đợi họ ở sân bay là Tô Doanh Tinh Khôi và Tiểu Kiều, vừa thấy Ninh Thư bước ra thì Tiểu Kiều đã dùng hết sức vẫy tay để tạo sự chú ý cho Ninh Thư.

Ninh Thư khi thấy ba người của Tiểu Kiều thì vội vàng đi về phía họ, vui vẻ nói: "Mọi người em về rồi đây, em có mua quà cho mọi người nữa."

Tiểu Kiều chạy tới ôm chầm lấy Ninh Thư, hít hít mũi nói: "Chị.. chị cuối cùng cũng về, em tưởng chị còn lâu lắm mới về chứ."

Ninh Thư vỗ nhẹ lưng Tiểu Kiều nói với giọng an ủi: "Chẳng phải chị về rồi sao, chị còn đang thất nghiệp đấy, chị phải về để kiếm tiền làm giàu nữa chứ."

Tiểu Kiều vui mừng cười nói: "Hi.. hi.. Vậy em yên tâm rồi, em ở nhà mình buồn quá hà, có chị về em đỡ buồn,"

Tô Doanh vui vẻ nói xen vào: "Chứ không phải không có Thư Thư không ai quản mày, mày muốn làm gì làm à?"

Tiểu Kiểu bỉu môi nhìn Tô Doanh như phản bát câu nói của cô ấy.

Ninh Thư nhìn Tô Doanh cười khẽ, chào hỏi Tô Doanh và Tinh Khôi: "Anh chị cũng tới à? Em đi chơi chứ có đi đâu đâu mà mọi người phải ra đón thế này."

Tinh Khôi cười nói: "Anh chị tới đón mọi người về, sẵn mình đi ăn gì luôn, coi như bữa tiệc chào mừng em trở lại."

Vương Sâm cười, nói: "Hì.. hì.. Anh chị đến đón đúng lúc lắm luôn, em đói rã rời rồi, trên máy bay đồ ăn không ngon chút nào hết."

Tô Doanh khoác tay Ninh Thư vừa kéo đi vừa nói: "Được rồi, được rồi, chúng ta đi ăn đi, đứng đây hoài."

Mọi người vui vẻ cùng đi ra xe. Tinh Khôi cố tình bước chậm lại gần Tinh Thần, người nãy giờ vẫn luôn giữ im lặng, anh hỏi: "Thư Thư sao rồi? Hai người có tiến triển gì không?"

Tinh Thần trả lời với giọng bình thản: "Chắc em ấy ổn hơn trước rồi, đã khóc được một trận rồi. Tiến triển thì chưa có."

Tinh Khôi nhìn Tinh Thần bằng ánh mắt hận không thể rèn sắt thành thép, nói: "Uổng công anh mày tạo cơ hội."

Tinh Thần cười khẽ nói: "Anh à, em ấy chỉ mới chia tay với bạn trai thôi, ai mà quên nhanh vậy được chứ."

Tinh Thần chán chả muốn nói: "Ờ, mày cứ từ từ đi, rồi lại bị người khác cướp mất, tới lúc đó xem ai còn giúp mày được nữa."

Tinh Thần nhìn bóng lưng Ninh Thư đang đi phía trước nói với Tinh Khôi giọng chắc nịch: "Lần này em không để ai cướp mất nữa đâu."

Tinh Khôi cũng nhìn theo Tinh Thần nói với giọng nghi ngờ: "Để tao xem, khi nào mày làm được."

Tô Doanh thấy Tinh Khôi và Tinh Thần mãi lo trò chuyện mà đuổi theo không kịp cô đành lớn tiếng gọi lại: "Hai anh em nhanh lên xe đi, nói gì thì lên xe rồi nói, mọi người đói hết rồi nè."

Tinh Khôi liền trả lời: "Được rồi bà xã, tụi anh tới đây."

Tinh Khôi và Tinh Thần nhanh chống tiến về phía xe, anh nhỏ giọng nói với Tinh Thần: "Nhanh chống đánh nhanh thắng nhanh đi."

Tinh Thần cười khẽ nói: "Em biết rồi anh."

Hai anh em nhanh chống lên xe, cùng mọi người tiến về phía nhà hàng.

Sau bữa tiệc ở nhà hàng thì mọi người ai về nhà nấy, Ninh Thư và Tiểu Kiều cùng về nhà. Ninh Thư tiến lại ghế sofa ngồi xuống, nói với giọng nghiêm túc: "Tiểu Kiều, em lại đây."

Tiểu Kiều nút nút nước bọt, có linh cảm sắp có chuyện xảy ra, cô định lấy cớ chuồn về phòng, cô nói: "Chị Thư em còn có bài tập mai phải nộp, em về phòng làm đã, chuyện gì chị em mình nói sao nha."

Ninh Thư lạnh lùng nói: "Em lại đây, nói chuyện chút không tốn bao nhiêu thời gian của em đâu."

Tiểu Kiểu rụt rè tiến lại ghế sofa ngồi xuống, nhỏ giọng nói: "Chuyện.. chuyện.. chuyện gì vậy chị?"

Ninh Thư nhìn Tiểu Kiều hỏi: "Là em nói với mọi người chuyện của chị?"

Tiểu Kiều gật gật đầu thay cho câu trả lời.

Ninh Thư lại hỏi tiếp: "Nói tới chuyện gì rồi?"

Tiểu Kiều nhỏ giọng trả lời: "Chỉ nói tới đoạn chị ở bệnh viện thôi."

Ninh Thư gằng giọng hỏi lại: "Thật chứ."

Tiểu Kiều mạnh dạn trả lời trả lời: "Thật."

Ninh Thư trầm ngâm nhìn Tiểu Kiều một hồi lâu rồi hỏi: "Em cũng nói chuyện của chị cho Tinh Thần biết à."

Tiểu Kiều nhanh chống trả lời: "Không có."

Ninh Thư hỏi lại: "Có thật không, vậy ai nói cho anh ta biết chuyện của chị"

Tiểu Kiều vẫn mạnh dạng trả lời: "Thật mà chị, ai mà biết ai nói cho anh ta biết chuyện của chị."

Trong lòng Tiểu Kiểu lúc này đang gào thét: "Ráng lên Tiểu Kiều, không được tỏ ra chột dạ, không thể để chị ấy biết mình nói, chị ấy mà biết được sẽ tiễn mình đến cầu nại hà mất."

Ninh Thư nhìn Tiểu Kiều trả lời chắc chắn vậy nên cũng không hỏi chuyện đó nữa, cô đứng lên tiến về phòng và nói: "Trong túi chị có quà cho em đó, tự lấy đi, chị về phòng nghĩ đây, đi xa hơi mệt."

Tiểu Kiều thở phào nhẹ nhõng nghĩ thầm: "May quá, sống sót rồi, sống sót rồi." Cô nhanh chống nhắn tin vào group gia đình tám chuyện "Mọi người ơi, mọi người ơi, chị Thư có hỏi ai nói chuyện của chị ấy cho anh Tinh Thần biết thì mọi người đừng nói là em nói nha."

Tô Doanh: "Được rồi, được rồi."

Tiểu Kiều nhanh chống gửi tin: "Đa tạ, đa tạ. Tình hình có gì em báo mọi người."

Tô Doanh: "Được."

Tinh Thần về tới nhà mình liền thấy được tin nhắn của Tiểu Kiều trong group anh cười khẽ: "Biết ngày mà, đúng là đồ nấm lùn khó tính."

Sau khi từ Lý Sơn về thì Ninh Thư lao mình vào việc thiết kế, rồng rã cũng được một tháng, cô tập trung tạo ra nhiều mẫu áo có thể tiếp cận khách hàng, phát triển cửa hàng trên fanpape, nhờ sợ cố gắng lúc trước và hiện tại thì cô cũng có chút thành quả vượt sự mong đợi.

Cô dự định sẽ mở một của hàng nhỏ để vừa có thể tiếp cận được nhiều khách hàng hơn. Đang chìm trong suy nghĩ về dự định của mình thì cô bỗng nhận được tin nhắn của Tinh Thần võn vẹn chỉ một chữ: "Này."

Ninh Thư ngạc nhiên khi thấy tin nhắn của Tinh Thần cô nghĩ: "Anh ta kết bạn với mình từ lúc ở Lý Sơn về tới nay mới thấy liên lạc à nha, trời hôm nay có mưa không ta?"

Cô nhanh chống gõ phím: "Gì?"

Tinh Thần: "Em không thể nói chuyện có chủ ngữ vị ngữ à?"

Ninh Thư bực bội trả lời: "Thế tin nhắn anh có chủ ngữ vị ngữ à?"

Tinh Thần bên đây cười khẽ trả lời: "Miệng lưỡi không ai bằng."

Ninh Thư: "Quá khen, có gì nhanh nói đang bận."

Tinh Thần: "Dạo này không thấy em, đi ăn gì không?"

Ninh Thư: "U là trời, trời mưa à, hôm nay anh nhặt được vàng hay gì tốt với tôi vậy?"

Tinh Thần mặt đầy vệt đen trả lời tin nhắn: "Lúc trước anh không tốt với em à?"

Ninh Thư: "Đúng rồi, anh lúc nào không kiếm chuyện với tôi."

Tinh Thần mặt càng đen hơn: "Được rồi, coi như hôm nay anh mời em ăn để chuộc tội được chưa."

Ninh Thư: "Không đi."

Tinh Thần: "Lý do."

Ninh Thư: "Tôi bận rồi, đang phải kiếm tiền làm phú bà."

Tinh Thần: "Anh đang dưới nhà em, xuống đi."

Ninh Thư: "Ha.. ha.. ha.. Anh làm gì biết nhà tôi mà đứng dưới."

Tầm khoảng năm phút sau Ninh Thư nghe được tiếng gõ cửa bên ngoài, cô nghĩ là Tiểu Kiều quên đem chìa khóa, cô vừa đi vừa trách Tiểu Kiều: "Cái con bé này, có cái chìa khóa cũng quên nữa rồi làm gì ăn hả?"

Vừa nói hết câu thì cô cũng mở cửa ra, đứng trước của nhà cô không phải là Tiểu Kiều mà chính là Tinh Thần, cô vừa thấy anh liền đóng cửa lại rồi lại mở cửa ra để xác nhận xem phải anh hay không, rồi lại đóng cửa lại nghĩ: "Thế quái nào mà anh ta lại đứng trước cửa nhà mình vậy?"

Tinh Thần ngoài cửa nhìn loạt động tác của Ninh Thư mặt anh càng trầm lại nghĩ: "Không muốn thấy mặt mình tới vậy à?" Thấy cô lâu vẫn không có ý định mở cửa lại nên anh đành gõ cửa lại lần nữa.

Ninh Thư nhẹ nhàng mở cửa cười: "Hì hì." Nói: "Anh làm gì tới đây, muốn tìm Tiểu Kiều hả? Không có em ấy ở nhà."

Tinh Thần mặt càng đen lại, lạnh lùng nói: "Anh tìm em ấy làm gì? Chẳng phải anh nói mời em đi ăn à?"

Ninh Thư ngạc nhiên nói: "Ồ! Tốt vậy, anh định lừa tôi đi ăn rồi bán tôi hay gì mà nhiệt tình vậy?"

Tinh Thần bực bội gạt Ninh Thư sang một bên rồi bước phòng nhà, vừa đi vừa nói: "Em thì bán được bao nhiêu, đi thay đồ đi, tôi mời em đi ăn có chuyện muốn nói với em."

Ninh Thư tò mò hỏi: "Ồ! Chuyện gì vậy không nói luôn bây giờ được sao?"

Tinh Thần cau mày nhìn cô. Cô thấy vậy liền nói: "Được rồi, được rồi, đi là được chứ gì, mời người khác đi ăn cũng phải cho người ta biết lý do chứ? Có cần áp lực vậy không?"
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 14: Không phải chứ.

Hai người cùng tiến vào nhà hàng kiểu Pháp, nơi Tinh Thần đã đặt bàn sẵn, Ninh Thư vừa đi vừa nói: "Này anh, hôm nay anh có chuyện gì vui à, hay người anh yêu thầm mới chấp nhận lời tỏ tình của anh vậy, mắc gì mời tôi đi ăn nơi sang trọng vậy?"

Ninh Thư bất giác kéo tay áo Tinh Thần lại, thấp thỏm hỏi: "Tôi có làm gì sai không vậy? Nếu ở Lý Sơn tôi có làm gì anh buồn cũng đừng để trong lòng nha. Đừng vì chuyện nhỏ mà hại tôi nha."

Tinh Thần nhìn Ninh Thư đang nắm lấy tay áo mình cười khẽ dẫn cô tiến lại ghế, nói: "Em làm gì sợ anh vậy? Chỉ là hôm nay anh có chuyện muốn nói với em thôi, đợi món lên xong mình vừa ăn vừa nói."

Ninh Thư tò mò hỏi: "Hai chúng ta có chuyện gì để nói ngoài ân oán cá nhân?"

Tinh Thần tiến lại ghế đối diện ngồi xuống cười vui vẻ nói: "Anh với em có ân oán gì? Kể anh nghe xem nó có đủ để anh tốn công sức như vầy không?"

Ninh Thư suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "Thì lúc hôn lễ anh Tinh Khôi với chị Tô Doanh ý, tôi đi không nhìn đường nên có úp đĩa bánh kem vào anh nè." Cô cười vui vẻ nói: "Hì.. hì.. Còn lúc anh vừa thay xong đồ tôi lại lỡ làm đổ rượu lên áo anh, làm anh phải đi thay lần nữa."

Tinh Thần chống tay lên cằm nhìn cô tập trung nhớ về chuyện lúc trước, anh vui vẻ nói: "Ồ! Em còn nhớ sau?"

Ninh Thư ngại ngùng gãi gãi mũi nói: "Thì tôi biết đó cũng là lỗi tại tôi, nhưng tại anh đứng giữ đường mà, với lại anh gặp tôi lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu."

Tinh Thần mặt đen lại, trêu chọc Ninh Thư: "Có sao. Còn đỡ hơn có người bị một bà lão lừa rời qăn một bạt tay, mọi người xung quanh chỉ trích mình không biết tôn trọng người già nữa chứ."

Ninh Thư ngạc nhiên hỏi: "Sao anh biết?"

Nhân viên bưng đồ ăn lên, khiến câu chuyện của hai người ngưng trong giây lát, Tinh Thần vừa dùng dao cắt phần thịt bò thành từng miếng nhỏ vừa ăn rồi đưa đĩa của mình cho Ninh Thư, rồi lấy phần của cô đặt về phía mình, anh cười khẽ nói: "Hôm hôn lễ anh Tinh Khôi, anh có việc phải ra ngoài trên đường trở về thì thấy em cũng đang tiến đến nơi diễn ra hôn lễ. Thấy em bị bà lão tự đụng trúng em rồi ăn vạ, còn tát em một bạt tay nữa."

Ninh Thư mỉm cười nói: "Ờ, cái tát đó đúng đau luôn, có hơi uất ức chút, nhưng tại tôi đang đem nhẫn đến hôn lễ nên không thể nào chậm trễ được, đành phải nhịn thôi, chứ ngày thường tôi làm cho ra lẽ rồi."

Tinh Thần mỉm cười nhìn cô: "Anh biết mà. Tới nơi mọi người hỏi mặt em sao em còn cười hô hố lên nói đánh phấn quá tay nữa mà."

Ninh Thư lườm Tinh Thần nói: "Anh đang mỉa mai tôi à, chẳng lẽ ngày vui tôi lại khóc bù lu bù loa lên."

Tinh Thần nhìn cô cười không trả lời. Cô bỉu môi nói: "Anh thấy vậy không lại giúp tôi, còn thái độ với tôi nữa, tôi đang vì hạnh phúc của anh chị anh đó."

Anh nhìn cô hỏi lại: "Hai người họ không phải cũng anh chị của em à?"

Ninh Thư không còn lời nào phản bác nên đành nói sang chuyện khác: "Hôm nay anh mời tôi ăn có chuyện gì nói mau."

Tinh Thần cười khẽ, bỏ dao nĩa xuống nghiêm túc nói: "Anh thấy cũng được khoảng thời gian rồi, em có dự định tìm người mới chưa?"

Ninh Thư ngạc nhiên hỏi lại: "Tôi có dự định tìm người mới hay không liên quan gì tới anh?"

Tinh Thần nghiêm túc nói: "Có chứ."

Ninh Thư trêu chọc hỏi: "Làm gì liên quan tới anh, chẳng lẽ anh để ý tôi à?"

Ninh Thư thấy Tinh Thần nhìn cô hồi lâu không trả lời, cô nuốt nuốt nước bọt nhỏ giọng hỏi lại: "Không phải vậy chứ?"

Tinh Thần gật đầu, hỏi: "Nếu đúng vậy thì sao?"

Ninh Thư bình tĩnh giải thích cho Tinh Thần: "Anh đừng giỡn nha, chúng ta không hợp đâu."

Tinh Thần nghiêm túc hỏi lại: "Không hợp chỗ nào?"

Ninh Thư cố gắng giải thích: "Thì tính cách nè, với lại chúng ta còn là thông gia nữa."

Tinh Thần vừa ăn phần ăn của mình vừa nói: "Anh chưa có con nên không làm thông gia với em được."

Ninh Thư bình tĩnh lại nói: "À à không phải ý tôi là anh Tinh Khôi là anh của anh còn chị Tô Doanh là chị của tôi, hai người vợ chồng thì hai chúng ta cũng là gia đình mà. Thỏ còn không ăn cỏ gần hang huống chi là tôi."

Tinh Thần cau mày nói: "Em chỉ là họ hàng của chị Doanh chứ không phải em ruột. Em cũng không phải thỏ nên không cần ăn cỏ."

Ninh Thư bực bội nói: "Nói túm lại là không được, tôi chưa nghĩ tới."

Tinh Thần nói với giọng nghiêm túc: "Thì bây giờ em có thể nghĩ tới rồi đó. Anh đợi được."

Ninh Thư rối bời nói: "Thôi thôi, tôi về trước anh ở lại ăn đi."

Tinh Thần đứng dậy đi theo Ninh Thư nói: "Để anh đưa em về."

Ninh Thư đi vội nói: "Không cần đâu, tôi tự về được."

Tinh Thần vội đi theo nắm cổ tay giữ cô lại nói: "Để anh đưa em về, anh không ăn thịt em đâu mà sợ."

Ninh Thư đành đợi Tinh Thần thanh toán xong rồi hai người cùng lên xe về. Ngồi trên xe Ninh Thư vẫn một mực giữ im lặng, Tinh Thần thấy vậy bèn mở lời trước: "Em cứ cư xử như bình thường là được, khi nào rảnh chú ý tới anh một chút cũng được."

Mắt Ninh Thư vẫn nhìn ra ngoài cửa xe, cô khẽ nói: "Anh thích tôi từ bao giờ?"

Tinh Thần bình thản trả lời: "Anh không biết nữa, chắc từ lúc gặp em ngoài hôn lễ của anh Tinh Khôi."

Ninh Thư có chút ngạc nhiên hỏi lại: "Tôi có gì để anh thích tôi chứ?"

Tinh Thần khẽ cười rồi trả lời: "Anh không biết nữa, có thể do em mạnh mẽ hơn vẻ ngoài nhỏ bé của em, cũng có thể có nhiều lý do khác."

Ninh Thư vẫn nhìn ra ngoài cửa xe trả lời anh bằng giọng lạnh nhạt: "Chúng ta không thể đâu, tôi còn chưa quên anh ấy, nếu tôi quen anh bây giờ anh sẽ bị thiệt thòi."

Tinh Thần bất ngờ với câu trả lời của cô, anh thoáng nhìn qua cô rồi tập trung láy xe, trong ánh mắt anh đượm buồn, nhưng anh vẫn trả lời cô với giọng dịu dàng: "Chưa gì hết từ chối anh rồi sao, em cứ từ từ quên anh ta, anh đợi em."

Ninh Thư ngạc nhiên quay đầu nhìn Tinh Thần nói: "Anh bị điên à? Với điều kiện của anh không thiếu người làm bạn gái đâu."

Tinh Thần khẽ cười nói: "Vậy sao? Vậy với điều kiện anh tại sao em không quên anh ta để quen anh chứ?"

Ninh Thư lườm anh rồi nói: "Không liên quan tới nhau, tôi nghĩ chúng ta chỉ nên làm bạn thôi, tôi không tốt như anh nghĩ đâu."

Tinh Thần: "Ồ! Chuyện anh thích em là chuyện của anh, chuyện của em là quên anh ta đi. Em tốt hay xấu anh biết là được."

Ninh Thư không biết nói gì chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, thoáng chốc cũng tới dưới chung cư của cô, anh vừa dừng xe, cô liền định mở cửa bước ra, nhưng anh đã kịp thời nắm cổ tay cô lại nói: "Em cứ từ từ suy nghĩ, không phải gấp đâu, anh với em vẫn giữ mối quan hệ bình thường này, đừng tránh né anh."

Ninh Thư nhìn tay Tinh Thần đang nắm lấy cổ tay mình, cô cố gắng vùng ra, nhưng càng bị nắm chặt, khi nghe anh nói như vậy thì lòng cô chỉ nghĩ: "Cái tên này, sao cứng đầu thế chứ." Nhưng miệng cô thì vẫn lạnh nhạt nói: "Được rồi, được rồi, anh buông tôi ra đi, dù gì mối quan hệ chúng ta cũng không quá thân thiết, cứ giữ vậy đi."

Tinh Thần mỉm cười buông tay cô ra, anh dịu dàng nói: "Được rồi, em không tránh mặt anh vậy cũng được rồi, từ từ chuyện gì cũng cần có thời gian, em lên nhà đi."

Ninh Thư nhìn Tinh Thần với ánh mặt ngạc nhiên rồi xuống xe, cô nói: "Anh về đi, tôi tới nhà rồi."

Tinh Thần: "Ừ, em lên đi, em lên anh về."

Ninh Thư đành xoay người lên chung cư, đi một đoạn cô nghe tiếng xe Tinh Thần rời đi, cô xoay người lại nhìn theo hướng xe anh chạy rồi thở dài nghĩ: "Mình có gì tốt chứ? Anh ta làm sao vậy? Chắc chỉ là mới mẻ nhất thời? Thời gian nữa cũng bình thường lại thôi."
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 15: Khởi đầu.

Ninh Thư lên nhà với tâm trạng rối bời, cô bước vào phòng thì thấy Tiểu Kiều trong bếp đi ra trên tay còn cầm tô nho, vừa ăn vừa hỏi: "Chị đi đâu về vậy, không rủ em đi chung với, về không thấy chị buồn quá trời."

Ninh Thư mệt mỏi trả lời: "Chị đi ăn với bạn thôi, cuộc hẹn bất ngờ nên không rủ em được."

Tiểu Kiều tò mò hỏi: "Bạn hả? Bạn trai hay gái? Hẹn hò hả chị? Làm gì chị đi chơi về mệt mõi vậy? He.. he.. Chị đi đâu?"

Ninh Thư lườm Tiểu Kiều rồi đi về phòng, vừa đi vừa nói: "Bạn bè bình thường, bớt xem mấy thứ bậy bạ đi, rồi suy nghĩ bậy bạ, chị đây hiện tại muốn độc thân nha."

Tiểu Kiều bỉu môi nói: "Em có xem gì đâu, chỉ muốn chị có người yêu mới thôi, cái gì qua được thì cho qua đi, tìm người khác tốt hơn."

Ninh Thư không trả lời Tiểu Kiều, cô vào phòng đóng cửa lại, nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà suy nghĩ: "Đúng, mình nên bỏ những thứ không tốt, mình nên tập trung kiếm tiền thôi, tình cảm để sau đã."

Nằm trên giường hồi lâu thì điện thoại Ninh Thư bỗng vang lên, cô vươn tay tìm điện thoại, nhìn thì thấy cuộc gọi từ mẹ mình, cô vội bắt máy nói: "Bà Tô à, nhớ con rồi sao?"

Mẹ Tô buồn bực nói: "Cái con nhỏ này chuyện lớn như vậy sao không nói với ba mẹ hả?"

Ninh Thư vẫn chưa hiểu chuyện gì nên đành hỏi lại: "Chuyện gì mẹ? Con chỉ đang định mở cửa hàng áo thun thôi mà, mẹ có thần giao cách cảm với con sao mà biết hay vậy?"

Mẹ Tô tức giận trả lời: "Ai mà biết mày mở cửa hàng gì, chuyện mày và tiểu Kiệt ba mẹ đã biết rồi."

Ninh Thư bình thản trả lời tin nhắn: "Ồ! Ba mẹ biết rồi sao? Chỉ là chia tay thôi mà, có gì to tác đâu mà phải nói chứ."

Mẹ Tô thở dài nói: "Cái con nhỏ ngốc này, có gì nói với ba mẹ với chứ, sống trên đó không ổn thì về quê đi con."

Ninh Thư rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh nói: "Con sống trên đây ổn mà, chỉ là chuyện tình cảm không được suôn sẻ thôi, có thể sau này con sẽ là phú bà đó nên tình cảm lận đận xíu ấy mà."

Mẹ Tô trêu chọc nói: "Thôi đi, mày chưa tỉnh ngủ à?"

Ninh Thư mỉm cười hỏi lại: "Sao mẹ biết chuyện của tụi con?"

Mẹ Tô bực bội trả lời: "Tiểu Kiệt vừa về nhà mình nói chuyện của hai đứa cho ba mẹ biết, nó bị ba con tức giận đuổi về rồi, không ngờ nó lại là người như vậy."

Ánh mắt Ninh Thư đượm buồn nói: "Thôi ba mẹ đừng giận hại sức khoẻ, chuyện cũng như vậy rồi, con giờ lo kiếm tiền làm phú bà, không cần đàn ông nha."

Mẹ Tô chán nản nói: "Con à, mày thất tình thì thôi đi, đừng có ảo tưởng vậy chứ con, không có thằng này có thằng khác, đừng vì một người mà bị tâm thần chứ con."

Ninh Thư tức giận nói: "Mẹ, mẹ là mẹ của con đó, mẹ phải ủng hộ suy nghĩ của con chứ."

Mẹ Tô cười nói: "Mẹ chỉ mong con bình thường là được, đừng điên điên khùng khùng là mẹ vui rồi."

Hai người nói chuyện một hồi lâu thì Ninh Thư cũng cúp máy, bên này ba Tô đang ngồi cạnh mẹ Tô đợi hai mẹ con nói chuyện xong, ông liền hỏi: "Thư Thư sao rồi mình?"

Mẹ Tô thở dài nói: "Con bé chắc vượt qua được rồi mình à?"

Ba Tô cũng thở dài trầm ngâm hồi rồi cũng nói: "Ừ, khi nào nó rảnh nói nó về thăm hai ông bà già này đi, về quê biết đâu sẽ tốt hơn."

Mẹ Tô an ủi ba Tô: "Tôi có nói với con bé rồi, khi nào rảnh nó về, nó đang bận chuẩn bị cho việc mở cửa hàng gì đó."

Ba Tô cũng an tâm phần nào nói: "Vậy cũng được, làm việc cũng cho con bé không suy nghĩ nhiều."

Mẹ Tô vui vẻ nói: "Đợi con bé khai trương mình lên tạo bất ngờ cho nó nha mình."

Ba Tô gật gật đầu đồng ý, hai người vui vẻ cùng xem tiếp chương trình trên tivi.

Ninh Thư bên này vừa tắt điện thoại thì nhận được tin nhắn của Tinh Thần: "Này."

Ninh thư trả lời bằng những dấu chấm hỏi.

Tinh Thần liền trả lời lại: "Mai mình đi ăn lẩu không?"

Ninh Thư liền trả lời: "Không."

Tinh Thần: "Em đang tránh mặt anh à?"

Ninh Thư: "Không hề."

Tinh Thần: "Vậy sao không đi với anh."

Ninh Thư: "Bận rồi?"

Tinh Thần nhíu mày gửi tin nhắn: "Bận gì, không giành cho anh chút thời gian được à?"

Ninh Thư: "Bận kiếm tiền rồi, mai tôi đi tìm mặt bằng mở tiệm rồi."

Tinh Thần: "Anh đi với em, hai người tìm dễ hơn."

Ninh Thư: "Không cần đâu, anh không phải đi làm à? Tôi tự đi được rồi."

Tinh Thần: "Em muốn tìm mặt bằng ở đâu, anh xem có thể giúp được gì không."

Ninh Thư thở dài trả lời tin nhắn: "Ầy.. Anh trai à, tôi tự tìm được không sao đâu, chỉ là cửa tiêm nhỏ thôi, không cần phiền tới anh."

Tinh Thần cau mày nhanh chống trả lời: "Anh không phải anh trai em?"

Ninh Thư khẽ cười gõ phím gửi: "Rồi rồi, không phải anh hai được chưa."

Tinh Thần: "Vậy được, em tìm mặt bằng ở đâu?"

Ninh Thư thở dài hết cách với sự cố chấp của anh nên đành trả lời: "Đường Nam Hà, tôi đang tìm cửa hàng để mở shop, nhỏ nhỏ tạo cảm giác ấm cúng là được."

Tinh Thần: "Ừ, mai em đi mấy giờ, anh chở em đi."

Ninh Thư bái phục sự kiên định của anh, lười phải trả lời tin nhắn của anh, nên cô đành gọi điện nói cho nhanh.

Tinh Thần bên đây bất ngờ khi nhận được cuộc gọi từ Ninh Thư, anh vội bắt máy, anh chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng nói của cô bên kia điện thoại với giọng chán nản: "Này anh Tinh Thần à, nếu anh có mặt bằng nào tốt thì cho tôi xin địa chỉ, được tôi sẽ hậu tạ anh sau, anh rảnh lắm sau? Không đi làm à? Tôi tự đi được không cần phiền tới anh đâu."

Tinh Thần nghe xong tuy có chút buồn bã, nhưng anh vẫn vui vẻ trêu chọc cô: "Hậu tạ như thế nào?"

Ninh Thư mệt mõi nói: "Khao anh một chầu được không?"

Tinh Thần cười khẽ trả giá: "Năm chầu."

Ninh Thư tức giận nói: "Anh cắt cổ tôi à?"

Tinh Thần bật cười nói: "Mặt bằng nơi trung tâm, giá cả phải chăng."

Ninh Thư nghe vậy liền sáng mắt lên cười nói với giọng nịnh nọt: "Hi.. hi.. Anh Tinh Thần à, năm chầu thôi mà, tôi khao anh được, vậy anh cho tôi địa chỉ đi nè, số điện thoại của ông chủ nữa."

Tinh Thần khẽ cười hết cách với sự lật mặt của cô, anh nói: "Được rồi, lát anh gửi cho em địa chỉ với số điện thoại của anh ta."

Ninh Thư vui vẻ nói: "Đa tạ, đa ta, anh là phúc tinh của tôi nha."

Tinh Thần trêu chọc nói: "Vậy em làm bạn gái anh chẳng phải liền giữ được phúc tinh bên cạnh à."

Ninh Thư tỉnh bơ nói: "Nhớ gửi địa chỉ với số điện thoại." Nói xong cô liền cúp máy. Anh bất ngờ rồi cười khẽ với hành động phũ phàng của cô, anh nghĩ: "Đúng là lật mặt nhanh thật."

Ninh Thư sau khi tắt máy liền nghĩ thầm: "Cái tên này lúc trước đâu phải như vậy chứ." Vài phút sau cô liền nhận được tin nhắn từ anh trong tin nhắn anh gửi có địa chỉ và số điện thoại của chủ mặt bằng, cô vui vẻ trả lời tin nhắn anh: "Đa tạ, khi nào thành công tôi sẽ khao anh."

Tinh Thần: "Đang mong chờ."

Ninh Thư bên này mắng thầm: "Đúng là đồ cơ hội, mà thôi có mặt bằng tốt, giá cả phải chăng là khởi đầu tốt rồi."
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 16: Cửa hàng vừa ý.

Sáng hôm sau cô đến địa chỉ ở Nam Hà, nơi mà Tinh Thần đã gửi cho cô để gặp chủ mặt bằng. Cô vừa bước xuống xe nhìn thấy Tinh Thần đang đứng cùng một người khác, hai người họ trò chuyện trong rất thân thiết.

Tinh Thần đang trò chuyện nhìn qua thì thấy Ninh Thư đứng mãi chỗ đó mà không có động tĩnh gì, anh dùng tay ra hiệu cho cô tiến lại phía mình.

Ninh Thư tiến lại phía anh chào hỏi: "Ồ, trùng hợp vậy."

Tinh Thần cười khẽ nói: "Anh cố ý chứ không trùng hợp đâu."

Cô lườm anh một cái rồi chuyển ánh mắt sang người đứng cạnh, cô vui vẻ chào hỏi: "Chào anh, anh là chủ mặt bằng này sau?"

Đại béo cười chào hỏi lại: "Chào em, anh là Trình Đại, mọi người hay gọi anh là Đại béo, em muốn gọi tên nào cũng được hết, nghe Tinh Thần có người bạn muốn tìm mặt bằng có cửa hàng sẵn, anh thì có một cái đang để trống nên liền đồng ý, dù gì quen biết cũng dễ nói chuyện hơn."

Ninh Thư cười nói: "Thật tốt quá, cửa hàng này rất đúng ý em, anh cho em vào trong xem được không ạ?"

Đại béo vừa nói vừa dẫn Ninh Thư vào trong xem: "Được chứ, chiều lòng người thuê mà, em xem đi có cần chỉnh sửa gì lại thì cứ sửa để phù hợp với việc kinh doanh của em."

Ninh Thư cười híp mắt nói: "Vâng ạ, không gian vừa đủ, màu tường và nền cũng rất hợp ý em, cửa hàng này chỉ cần mua thêm vài đồ phù hợp với shop nữa là có thể khai trương rồi."

Đại béo vuốt vuốt cầm tò mò hỏi Ninh Thư: "Anh nghe nói em mở shop thời trang à, thông thường con gái sẽ có cách decor shop theo phong cách dễ thương hay ít nhất cũng màu nữ tính một chút chứ, có ai như em chọn màu tường trắng, sàn màu xám như vậy chứ?

Ninh Thư cười nói:" Em thích shop mình theo phong cách đơn giản nhất, trung tính, đánh vào nhiều dạng khách hàng, với lại shop bánh bèo quá em cũng không thích. "

Đại béo cười không nói gì nhìn Tinh Thần nháy nháy mắt như muốn nói:" Em dâu được đó nha. "

Tinh Thần mỉm cười như hiểu ý của Đại béo, anh không thèm để ý tới Đại béo, nói với Ninh Thư:" Vậy chúng ta ký hợp đồng đi, khi nào em muốn dọn đồ vào để khai trương cũng được. "

Ninh Thư nãy giờ vẫn mãi ngắm nhìn cửa hàng, vui vẻ trả lời:" Được được, chúng ta ký hợp đồng đi, em cũng muốn nhanh chống chuẩn bị khai trương. "

Vừa nói xong cô bất giác nhìn lại thì thấy Tinh Thần là người đang nói chuyện với mình, cô bỉu môi nói lại:" Tôi với anh Trình Đại mới là người ký hợp đồng chứ, liên quan gì tới anh. "

Tinh Thần nhìn Ninh Thư thái độ với mình, anh cũng không thèm để ý liền nói:" Anh chỉ nhắc nhở em nên ký hợp đồng thôi, không Đại béo lại đổi ý cho người khác thuê là anh không chịu trách nhiệm đâu nha. "

Ninh Thư căng thẳng nhìn lại Đại béo, anh như biết cô định nói gì liền cười nói:" Em yên tâm, anh chuẩn bị hợp đồng rồi, anh không như ai kia đâu mà sáng nắng chiều mưa. "

Ninh Thư cười vui vẻ nói:" Đúng đúng, em biết anh không phải người như vậy mà. Mình kí hợp đồng đi, tránh để người khác li gián chúng ta. "Nói xong cô liếc nhìn Tinh Thần rồi tiến lại chỗ Đại béo kí hợp đồng.

Tinh Thần thấy hành động của cô chỉ biết lắc đầu cười khẽ, tiến lại ghế ngồi đợi hai người bàn bạc về hợp đồng.

Kí kết xong hợp đồng thì chỉ còn lại Ninh Thư và Tinh Thần ở lại trong cửa tiệm, do Đại béo có việc nên cần về trước, cô loay hoay tính toán:" Mình sẽ mua giá treo quần áo, gương, chậu cây nữa.. Ôi! Nhiều thứ phải mua quá, mình còn liên hệ với bên in ấn chuẩn bị in các mẫu thiết kế nữa. Nhiều việc quá đi. "

Tinh Thần vẫn ngồi trên ghế nhìn sắc mặt cô thay đổi liên tục lúc thì vui vẻ, bừng bừng ý chí, lúc thì yểu xìu, mệt mõi, anh cười khẽ lên tiếng hỏi:" Em nghĩ gì mà thay đổi sắc mặt liên tục vậy? "

Ninh Thư nghe tiếng anh liền hoàn hồn, giật mình quay người lại hỏi:" Anh vẫn còn ở đây à, không về với anh Trình Đại sao? "

Tinh Thần nhúng nhúng vay nói:" Anh nãy giờ vẫn ngồi đây mà, do em suy nghĩ gì không để ý tới anh thôi. "

Ninh Thư:" Ồ! Vậy giờ anh về được rồi đó. "

Tinh Thần tỏ vẻ tủi thân nói:" Em tính qua cầu rút ván à, chẳng phải em nói khao anh năm chầu sao? "

Ninh Thư cười miễn cưỡng nói:" Anh tính đi ngay bây giờ luôn à? "

Tinh Thần mỉm cười nói:" Đúng vậy, cũng trưa rồi, đi ăn luôn đi. "

Ninh Thư liếc mắt ghét bỏ nói:" Được rồi, được rồi, anh muốn ăn gì? "

Tinh Thần vẫn giữ nụ cười trên khoé môi vui vẻ nói:" Ăn lẩu đi, không phải em thích ăn lẩu à. "

Ninh Thư bỉu môi nói:" Xem như anh cũng có lương tâm, đi chúng ta đi ăn rồi về. "

Hai người cùng ra khỏi cửa hàng tiến đến nhà hàng lẩu ở Hà Nam, họ đang trò chuyện vui vẻ trong lúc chờ nhà hàng lên món, thì có người tới chào hỏi:" Chị Ninh Thư, lâu rồi không gặp. "

Ninh Thư nghe tiếng nhìn sang thì thấy Trương Hân, là một trong hai người cô không muốn gặp nhất. Cô lạnh lùng đáp lại:" Ừ. "

Trương Hân buồn bã nói:" Em có hẹn chị đến quán coffee mà không thấy chị đến. "

Ninh Thư vẫn giữ thái độ lạnh nhạt nói:" Chúng ta không thân, nên không có chuyện gì để nói. "

Trương Hân cúi đầu nói:" Em chỉ muốn nói về chuyện của em và anh Ngô Kiệt không phải cố ý đâu. "

Ninh Thư nhìn về phía Trương Hân nói:" Chuyện đó không còn liên quan tới tôi, nếu cô muốn đứng đây mãi thì mời cô đứng thoải mái, tôi đi bàn khác. "

Trương Hân vội vàng nói:" Không chị, chị cứ dùng bữa đi, em đi ngay, khi nào có bớt giận chị cho em chút thời gian là được, em không quấy rầy hai người nữa. "Cô nói xong liền vội vàng đi lại bàn mình ngồi cùng hai cô bạn khác.

Tinh Thần nãy giờ vẫn không lên tiếng, vẫn đang quan sát thái độ của Ninh Thư. Cô thấy anh nhìn mình mãi nên lạnh nhạt hỏi:" Anh nhìn đủ chưa, có chuyện gì thì hỏi đi, không cần nhìn tôi mãi vậy đâu. "

Tinh Thần tỏ vẻ không quan tâm hỏi:" Em không giận à, đáng lẽ phải nên đánh hay ít nhất cũng tạt nước vào mặt cô ta cho hả giận chứ. "

Ninh Thư cười nhạt nói:" Anh bớt xem phim cung đấu đi, cô ấy đang mang thai, tôi không muốn bị mang tiếng đánh phụ nữ đang mang thai đâu. Với lại chẳng phải anh từng nói với tôi cho dù tôi có trốn tránh thì mọi chuyện cũng không quay lại được sau, đánh thì được gì chứ. "

Tinh Thần thở dài hỏi:" Vậy em có dự định đi gặp cô ta không? "

Ninh Thư bình thản nói:" Không biết, có thể đi, cũng có thể không. "

Ninh Thư ngồi ăn lẩu trong im lặng, cô cứ tỏ vẻ mình rất bình thường nhưng Tinh Thần nhìn là biết cô rất để ý tới cô gái lúc nãy, anh cũng không còn tâm trạng ăn uống, hai người ngồi một hồi thì cũng ra về. Ninh Thư vẫn trầm tư mãi cho tới lúc xe của Tinh Thần tới dưới chung cư, cô chào hỏi anh rồi lên nhà, vừa vào nhà thì cô lau mình vào cô việc, mặc cho bụng cô có chút khó chịu.

Tinh Thần vẫn đậu xe dưới lầu suy nghĩ rất lâu rồi nhắn tin cho Ninh Thư:" Khi nào em đi gặp cô ta nếu cần có thể để anh đi theo."Mãi vẫn không thấy cô trả lời, anh thở dài đành lái xe ra về.
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 17: Lần thứ hai.

Từ sau hôm đó thì Ninh Thư và Tinh Thần cũng ít liên lạc với nhau, do anh có dự án về game phải nhanh chống thực hiện, còn cô thì cần sắp xếp mọi việc cho cửa hàng của mình để còn khai trương.

Tinh Thần thấy lâu như vậy rồi mà cô vẫn không trả lời tin nhắn của mình, cũng không chủ động liện lạc khi anh không chủ động, anh xoa xoa ấn đường thở dài nghĩ: "Đúng là người không tim không phổi mà, không bao giờ chủ động với mình hết, kiếp trước mình tạo nghiệp gì vậy chứ?"

Tinh Thần chủ động gọi cho Ninh Thư, một hồi lâu cô mới bắt máy, giọng cô mệt mõi trả lời: "Alo.. có chuyện gì không?"

Tinh Thần nhíu mày hỏi: "Giờ này em vẫn còn đang ngủ à? Có thấy chỗ nào không khoẻ không vậy?"

Ninh Thư giọng mệt mỏi trả lời: "Mấy giờ rồi?"

Tinh Thần: "12h trưa rồi, em có chỗ nào không khoẻ không vậy hả?"

Ninh Thư mệt mỏi ngồi dậy, xoa xoa cổ nói: "Không, vẫn khoẻ, do tối thức hơi khuya thôi, gần sáng mới ngủ nên ngủ quên mất, anh gọi tôi có chuyện gì không?"

Tinh Thần cũng không còn tâm trạng trách mốc cô về chuyện không chủ động liên lạc với mình, anh nhẹ giọng hỏi: "Ăn gì không anh mua đem qua, hay muốn ra ngoài ăn."

Ninh Thư ngáp to rồi trả lời: "Hôm khác đi tôi khao anh, dạo này tôi bận lắm không có thời gian đâu, đợi cửa tiệm đi vào hoạt động ổn định thì tôi thực hiện lời hứa của mình nha."

Tinh Thần cau mày tức giận hỏi: "Em nghĩ anh là người như vậy à? Liên lạc với em chỉ có chuyện giao ước đó thôi à?"

Ninh Thư vẫn chưa hiểu chuyện gì nên vẫn trả lời một cách vô tư nói: "Không vì chuyện đó thì còn vì chuyện gì nữa, chúng ta có chuyện gì khác đâu."

Cô vừa nói hết câu liền nghe tiếng tắt máy bên kia, cô vẫn không biết mình đã nói sai chuyện gì, cô nhìn điện thoại rồi nghĩ: "Tên này bị gì vậy? Mình lại nói gì sai làm anh ta giận nữa rồi? Có cần dễ dỗi vậy không?"

Tinh Thần bên này thì tức giận khi nghe cô nói như vậy, nhưng anh vẫn không thể làm gì hay nói gì với cô, tại anh biết hiện tại mình và cô vẫn chỉ là trong mối quan hệ hết sức bình thường thôi, anh thở dài rồi cũng cầm chìa khóa xuống hầm lấy xe đi mua đồ ăn cho cô.

Mọi người trong văn phòng khi thấy anh rời đi liền chụm đầu lại thì thầm. Vương Sâm hớn hở nói: "Mọi người đoán xem Tinh Thần đi đâu nè?"

Lý Thiên vẫn đang tập trung nhìn vào máy tính nói: "Chắc đi ăn chứ gì, cũng trưa rồi."

Đại béo thì vuốt vuốt cầm nói: "Ây da.. chưa chắc đâu nha, có thể đi gặp em dâu thì sau."

Vương Sâm vui vẻ phụ họa: "Đúng đúng, cái mặt này chỉ có thể đi gặp bé xíu thôi, từ ngày biết yêu rồi hay ra ngoài lắm, không còn đóng cọc ở văn phòng nữa."

Lý Thiên dừng tay đang gõ phím trên máy tính nhìn lại Đại béo hỏi: "Mày cũng gặp bé xíu của Tinh Thần rồi à?"

Đại béo cười vui vẻ nói: "Gặp rồi, gặp rồi, đúng là bé xíu thật, nhìn dễ thương lắm, hèn chi Tinh Thần không chết mê chết mệt sau được."

Vương Sâm vội hỏi: "Gặp hồi nào vậy? Sao không rủ tao với, lâu rồi không gặp em ấy."

Đại béo suy nghĩ nói: "À, gặp chắc cũng tầm tháng rồi, em ấy muốn thuê mặt bằng, nên Tinh Thần giới thiệu tao cho em ấy."

Lý Thiên ngạc nhiên hỏi: "Mày mới mua mặt bằng à? Hồi nào sao tụi tao không biết?"

Vương Sâm: "Đúng đúng, sau không nói tụi tao biết?"

Đại béo cười to: "Ha.. ha.. ha.. Tao làm gì có cái mặt bằng nào. Chẳng phải chúng ta có đại gia sau, vì muốn lưu lại nơi đầu tiên chúng ta khởi nghiệp làm kỉ niệm mà đã cố gắng mua lại sau."

Vương Sâm, Lý Thiên: "Chặc.. Chặc.. Thâm thật, cho người đẹp thuê sợ bị từ chối nên đem mày ra thế mạng, chặc.. chặc.. Đúng là vắp phải con quỷ tình yêu có khác."

Tinh Thần đang đứng trước cửa nhà Ninh Thư hách xì vài cái, anh nghĩ: "Ai lại mắng mình vậy?" Anh đợi một hồi lâu thì mới có người mở cửa, nhưng lại là Tiểu Kiều, anh và cô vô cũng ngạc nhiên, cô hỏi: "Anh Tinh Thần anh tìm ai vậy?"

Tinh Thần vẫn lạnh lùng như thường ngày nói: "Ninh Thư có nhà không?"

Tiểu Kiều lắc đầu nói: "Không anh, chị ấy tới cửa tiệm rồi." Cô vừa nói xong thì anh đã xoay người ra về, cô nhìn theo dáng anh đi thắc mắc nghĩ: "Hai người này có chuyện gì à?"

Tinh Thần lên xe chạy thẳng đến cửa tiệm của Ninh Thư, khi anh vừa bước vào cửa tiệm thì thấy cô đang đứng thay bóng đèn, anh nhíu mày nói: "Sao em không thuê thợ sửa?"

Ninh Thư nghe tiếng người liền giật bắn người suyts chút nữa té xuống đất, cô liền cúi đầu xuống nhìn anh tức giận hỏi: "Có cần đi vào không tiếng động như vậy không hả? Sao anh lại tới đây rồi? Rảnh rổi vậy sao?"

Tinh Thần bình thản nói: "Tiện đường đi ngang xem cửa tiệm em làm tới đâu rồi."

Ninh Thư vui vẻ nói: "Hi.. hi.. Gần xong rồi, còn đợi vài mẫu nữa về, chờ ngày tốt khai trương là được rồi."

Tinh Thần cởi áo khoác, xắn tay áo lên đi về phía Ninh Thư: "Xuống đi, anh thay cho, sao em không thuê người làm."

Ninh Thư bước xuống nhường chỗ cho Tinh Thần, cô gãi gãi mũi ngại ngùng nói: "Mấy chuyện này tôi làm được rồi, thuê lại tốn tiền, tiết kiệm được gì tiết kiệm."

Tinh Thần làm một hồi cũng xong, anh trêu chọc: "Có gì hư tìm thợ, hoặc nói anh, anh lại làm cho không lấy tiền đâu mà lo, khao anh chầu là được."

Ninh Thư lườm anh, bỉu môi nói: "Thôi đi, một chầu của anh thì cũng bằng thuê thợ, thôi để tôi tự làm."

Tinh Thần kí nhẹ trán cô nói: "Đúng là keo kiệt, anh không lấy phí là được chứ gì."

Ninh Thư nghe vậy liền nịnh nọt nói: "Ôi! Tôi có nghe lầm không vậy? Nói rồi là không được nuốt lời đâu nha."

Tinh Thần cười khẽ nói: "Ừ, không nuốt lời, em lại ăn sủi cảo đi, anh mới mua còn nóng đó."

Ninh Thư nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi, nói: "Sao nay anh tốt vậy? Trúng dự án à? Hay sắp mở thêm công ty mới?"

Tinh Thần hết cách với cô, cười trêu chọc nói: "Anh thấy em vất vả quá, cố gắng tẩm bổ cho em, để sau này em làm phú bà không quên anh thôi."

Ninh Thư cười phụ họa nói: "Tẩm bổ thì nhớ mua bào ngư, vi cá nha, hay nhân sâm cũng được, sau này phú bà sẽ nhớ tới công lau này không quên đâu, ha.. ha.."

Tinh Thần bật cười, dùng tay xoa đầu cô nói: "Lại ăn đi kẻo ngụi."

Ninh Thư bất ngờ với hành động của anh, cô vội vàng lùi lại rồi xoay người lại ghế sofa, vừa đi vừa cố bình tĩnh nói: "Ha.. ha.. Thôi ăn tạm cái này cũng được."

Tinh Thần thấy hành động của cô như vậy, anh có thoáng chút buồn bã, nhưng cũng tỏ ra không có việc gì nói: "Cái ghế này cất đâu, anh đem cất dùm cho."

Ninh Thư chỉ chỉ tay về phía cánh cửa kho nói: "Đấy, để trong đấy dùm tôi với."

Sau khi Tinh Thần vào kho cất ghế, Ninh Thư ngoài này tâm trạng cô cùng rối bời, cô cứ mãi tự trấn an mình: "Ninh Thư à, tập trung cho sự nghiệp thôi, thời gian nữa chắc anh ta trở lại bình thường thôi, anh ta chỉ là nhất thời thôi."

Tinh Thần bên này vẫn không biết suy nghĩ của cô về mình, anh vẫn cố gắng tìm mọi cách để cô có thể chấp nhận mình. Anh ra khỏi nhà kho tiến lại ghế ngồi cạnh cô, tự rót cho mình ly nước, anh hỏi: "Em định khi nào khai trương?"

Ninh Thư vừa ăn vừa nói: "Đầu tuần sau ngày cũng đẹp thích hợp để khai trương."

Tinh Thần ngã người dựa vào sofa nói: "Em muốn quà khai trương là gì không?"

Ninh Thư quay ngoắc lại nhìn Tinh Thần với ánh mặt long lanh nói: "Vàng đi, càng nhiều càng tốt."

Tinh Thần híp mắt nhìn cô, nói: "Anh không phải đại gia."

Ninh Thư bỉu môi nói: "Không được thì thôi, tặng gì cũng được, có lòng là được rồi."

Tinh Thần trêu chọc nhìn cô nói: "Hay tặng anh cho em nha?"

Ninh Thư đang ăn nghe Tinh Thần nói vậy liền ho sặc sụa, anh thấy vậy liền rót cho cô ly nước, rồi dùng tay vỗ vỗ lưng cô trêu chọc nói: "Có cần phản ứng mạnh vậy không."

Ninh Thư lườm anh nói với giọng khàn khàn do sặc: "Anh bớt trêu chọc tôi đi."

Tinh Thần bỗng nghiêm túc lại nói: "Anh nói thật, em có từng suy nghĩ về chuyện chúng ta chưa, em có thể cho anh cơ hội không."

Ninh Thư nhìn anh với ánh mắt thoáng đượm buồn, nói: "Tôi không có gì tốt để anh bận tâm, có thể đây chỉ là cảm xúc nhất thời của anh thôi, hoặc chỉ là thương hại tôi thôi."

Tinh Thần nhìn Ninh Thư nhíu mày, thở dài nói: "Thôi được rồi, đợi công việc em ổn định đi, rồi cân nhắc tới. Đừng bận tâm quá."

Tinh Thần dùng tay xoa xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: "Chú ý sức khoẻ xíu, em ốm đi rồi, anh về công ty có việc rồi, em nhớ về nhà sớm, đường tối nguy hiểm lắm." Anh nói xong thì cũng cầm áo khoác rời khỏi cửa tiệm.

Ninh Thư nhìn theo bóng lưng anh, tim hình như nhói lên rồi trở lại bình thường, cô thở dài nghĩ: "Dạo này lau lực qua rồi, tới tim cũng phản kháng rồi, phải làm cho nhanh rồi nghĩ ngời mới được."
 
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 18: Khai trương.

Cuối cùng thì cửa tiệm cũng được hoàn thành, Ninh Thư đón ba mẹ từ hôm trước, một phần do cô muốn có ba mẹ lên cùng chung vui, một phần cũng nhờ ba mẹ giúp việc khai trương do cô hơi gà mờ với việc cúng kiến.

Sáng hôm sau Ninh Thư bắt đầu khai trương, có sự góp vui của gia đình nhỏ của Tinh Khôi, Tiểu Kiều, và cũng không thiếu sự có mặt của Tinh Thần, Vương Sâm, Đại béo, lần này có cả Lý Thiên cũng đến góp vui.

Vương Sâm vừa cầm gói quà trên tay vừa nói: "Khai trương hồng phát nha bé xíu."

Ninh Thư bất ngờ với sự có mặt của bạn bè Tinh Thần, cô vui vẻ đáp lại: "Em cảm ơn, lâu quá không gặp anh."

Vương Sâm cười híp mắt: "Hi.. hi.. Lâu không gặp em, em cũng không liên lạc với anh, làm anh nhớ em gần chết."

Vừa nói xong câu Vương Sâm cảm giác lạnh lạnh sóng lưng anh nói: "Bé xíu à, thời tiết hôm nay sau lạnh quá vậy?"

Ninh Thư ngơ ngác nói: "Thời tiết hôm nay ấm áp mà anh, có phải anh đang bệnh không vậy?"

Vương Sâm đang rùng mình thì Lý Thiên vỗ vay anh ta nói khẽ: "Mày muốn chết hay gì mà nói nhớ bé xíu vậy?"

Nghe Lý Thiên nói vậy Vương Sâm liền nhìn về phía Tinh Thần cười: "Hì.. hì.." Nói nhỏ: "Tao giỡn thôi, giỡn thôi."

Lý Thiên cười chào hỏi Ninh Thư: "Chào em, anh là Lý Thiên bạn của tụi này, nghe em khai trương nên đến góp vui."

Ninh Thư cười nói: "Hoan nghênh, hoan nghênh, mấy anh đến là em vui rồi, càng đông càng vui, em cũng không nhiều bạn bè."

Đại béo cười khúc khích nói: "Bà chủ khai trương hồng phát, vợ anh nay có việc nên không tới chung vui với em rồi, vợ anh hẹn em khi khác gặp nha."

Ninh Thư vui vẻ: "Vâng ạ, khi nào có dịp em hẹn chị nhà cùng dùng bữa."

Tinh Thần nãy giờ vẫn không lên tiếng bỗng dưng anh dí túi quà vào mặt Ninh Thư nói: "Khai trương hồng phát."

Ninh Thư bất ngờ với hành động của anh, vươn tay lên cầm túi quà tuy nhỏ nhưng hơi nặng, cô trêu chọc anh nói: "Anh mua vàng cho tôi à? Nặng thế này?"

Tinh Thần trêu chọc lại nói: "Anh đã tặng món quà giá trị hơn vàng mà em từ chối, bây giờ còn đòi gì nữa."

Ninh Thư hơi ngai ngùng khi anh nhắc lại chuyện anh định tặng mình cho cô, anh lại ám chỉ vậy trước mặt nhiều người như vậy khiến cô có chút đỏ mặt. Mấy người Vương Sâm nhìn nhau rồi ra hiệu cho nhau, họ cười như được mùa: "Hì.. hì.. hì.."

Mọi người đang nói chuyện thì *Trương Bình (*mẹ Tô) ra gọi: "Thư Thư ơi, gọi mọi người vào trong đi con, đứng ngoài đó hoài mệt lắm."

Ninh Thư vội trả lời: "Dạ." Nói xong thì cô nhìn mọi người nói: "Mấy anh vào trong cửa hàng đi cho mát, với lại tham quan cửa hàng nhà em luôn."

Mọi người vui vẻ cùng vào trong, Tinh Thần đi ngang qua Ninh Thư rồi cúi đầu xuống nói nhỏ vào tai cô: "Sau này nói chuyện với anh cũng dạ như vậy nha." Nói xong anh liền đi lướt qua cô đi vào cửa hàng.

Ninh Thư bất ngờ với hành động và lời nói của anh, một hồi lâu thấy cô đứng mãi không chịu vào thì mẹ cô mới gọi: "Thư Thư à mọi người vào hết rồi con còn đứng ngây ra đó làm gì?"

Nghe mẹ gọi cô mới bừng tỉnh rồi vội vàng tiến vào trong với mọi người, vào trong được một lúc thì anh shipper bước vào hỏi: "Ở đây có ai tên Tô Ninh Thư không ạ, tôi tới giao hoa ạ."

Mọi người đang nói chuyện rôm rả, điều quay đầu lại nhìn, Ninh Thư đang ngồi cạnh Trương Bình thì đứng dậy trả lời: "Tôi không có đặt hoa."

Shipper bối rối nói: "Có người đặt hoa hồng giao tới địa chỉ này, tên Tô Ninh Thư ạ, có kèm thiệp trên này nữa."

Ninh Thư tò mò lại nhận quà xem ai gửi cho mình, nhưng người gửi giấu tên, cô mở thiệp ra xem thì thấy có lời chúc "Khai trương hồng phát." Nhìn chữ thì cô cũng biết người gửi là ai. Cô kí tên xác nhận cho shipper rồi mang hoa đi vào.

Mọi người cũng tò mò người gửi, Tiểu Kiều nhanh miệng hỏi: "Ai tặng vậy chị, anh chàng nào theo đuổi chị à?"

Vừa nói xong thì Tiểu Kiều nhận được cái cóc đầu của Tô Doanh, cô nói: "Mày bớt nhiều chuyện lại đi."

Tinh Khôi bên này thì nhìn lại phía Tinh Thần, Tinh Thần thấy ánh mắt của anh mình như đoán được ý anh ấy muốn nói gì, anh liền nhúng nhúng vai tỏ vẻ không biết, không liên quan tới mình. Nhưng trong lòng anh có chút tò mò không biết ai là người tặng hoa cho cô.

Thấy mãi mà Ninh Thư vẫn không trả lời Trương Bình liền nói: "Ai tặng cũng được, đem hoa vào đi con, xem có bình nào trống không, lát mẹ cấm hoa cho."

Ninh Thư cười với Trương Bình, cố vui vẻ nói: "Không cần đâu mẹ, ai biết lỡ người nào đó có ý đồ với con gái của mẹ thì sau, để đó đi lát con bỏ thùng rác."

Trương Bình thấy thái độ Ninh Thư vậy cũng biết hoa là do ai tặng, bà cũng không miễn cưỡng cô. *Tô Thành (*Ba Tô) ngồi cạnh cũng hiểu ý con gái nên nói: "Để đó đi. Lát ba về sẵn đem ra thùng rác bỏ luôn, bỏ trong tiệm chật chỗ."

Ninh Thư nhìn phản ứng của ba mẹ, cô cảm thấy rất ấm áp và hạnh phúc. Thấy không khí bỗng nhiên trùng xuống Vương Sâm liền nhanh trí nói: "Thôi nào, thôi nào, hôm nay khai trương mà không khí lạ vậy ta? Bé xíu ơi, em mở quà đi, xem mọi người tặng em khai trương quà gì nè."

Mọi người cũng đồng tình nói: "Đúng đúng, mở quà đi."

Ninh Thư ngại ngùng nói: "Mở quà trước mặt người tặng không tốt cho lắm thì phải."

Tinh Khôi cười nói: "Không sao đâu em, người trong nhà không hà, vui vẻ là chính mà, khai trương cần vui vẻ náo nhiệt chứ."

Ninh Thư nghe vậy cũng không khách khí nữa, cô nói: "Được, vậy em khui quà nha."

Mọi người vui vẻ nói: "Nhanh lên, nhanh lên."

Tiểu Kiều nhanh miệng nói: "Chị, chị mở cái này nè, to nhất trong đống quà nè."

Vương Sâm thì hối thúc Ninh Thư mở quà của Tinh Thần, anh nói: "Không, mở quà này nè, hơi nhỏ nhỏ nè."

Tiểu Kiều lườm Vương Sâm, hai người tranh cải không ai nhường ai, Tiểu Kiều đưa quà to nhất nói: "Không mở này nè chị."

Vương Sâm: "Không, bé xíu em mở này nè."

Tiểu Kiều: "Không, cái này."

Vương Sâm cũng không chịu thua: "Không, bé xíu cái này mở trước."

Không ai chịu thua ai, Tô Doanh cùng Lý Thiên thấy vậy liền đứng dậy ngăn cản hai người họ cải nhau. Lý Thiên thì dùng tay kẹp cổ Vương Sâm nói: "Để em ấy quyết định."

Tô Doanh dùng tay kéo Tiểu Kiều lại mắng: "Mày bớt quậy đi."

Hai người bị tách ra trong sự không tự nguyện, Vương Sâm và Tiểu Kiều lườm nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt hận không thể đánh đối phương. Ninh Thư thấy vậy liền cười giản hòa, nói: "Thôi, thôi được rồi, em mở hai cái cùng lúc nha."

Vương Sâm và Tiểu Kiều nghe vậy liền nhìn Ninh Thư bằng ánh mắt lấp lánh vui vẻ gật đầu liên tục nói: "Được, được."

Mọi người nhìn hành động của hai người họ liền bật cười vui vẻ. Hai người họ vẫn chăm chăm nhìn vào hai gói quà một to một vừa của Ninh Thư đang mở.

Do mở hai gói quà cùng lúc nên động tác của Ninh Thư hơi chậm, làm cho Vương Sâm và Tiểu Kiều tò mò muốn chết, Vương Sâm hối thúc: "Bé xíu ơi, em có thể tăng tốc độ xíu không em."

Tiểu Kiều nhanh chống phụ họa nói: "Đúng đúng, nhanh xíu đi chị."

Ninh Thư cười nói: "Hay hai người lên giúp em mở quà đi."

Nghe vậy hai người họ liền bật dậy, đi nhanh tới chỗ Ninh Thư, đồng loạt nói: "Được." Hai người họ mở quà trong tâm trạng hí hửng, do quà trên tay Vương Sâm nhỏ nên anh mở ra trước, khi thấy quà là một con mèo thần tài màu vàng, anh liền dùng răng cắn thử, anh mở to mắt ngạc nhiên nói: "Bé xíu ơi, vàng thật này, có người chơi lớn vậy sau."

Nghe Vương Sâm nói vậy cô liền nhìn về phía món quà rồi nhìn lại Tinh Thần với vẻ mặt nghi ngờ. Tinh Thần thấy cô nhìn mình vậy liền lấy điện thoại ra nhắn tin nói với cô: "Chẳng phải em thích vàng sau, nếu làm to quá sợ em không có chỗ cất, làm tầm này đủ để em ngắm quà anh tặng mõi ngày cũng như ngấm anh rồi."

Ninh Thư thấy điện thoại thông báo liền nhìn xuống, rồi nhìn lại Tinh Thần mắng thầm: "Cái tên này, có chuyện gì không nói được phải nhắn tin chứ." Cô nhìn lại điện thoại rồi xem anh nhắn tin gì, đọc xong cô bỉu môi trả lời tin nhắn lại: "Anh là mèo thần tài à."

Tinh Thần đọc xong tin nhắn cô cười khẽ trả lời: "Nếu em muốn, anh sẵn lòng."

Ninh Thư ghét bỏ trả lời: "Biến."

Vương Sâm ngồi kế bên thấy Ninh Thư bấm điện thoại Tinh Thần cũng bấm, anh ghé lại sát Ninh Thư hỏi nhỏ: "Hai người đang nói chuyện gì không muốn cho người khác biết à?"

Ninh Thư giật bắn mình, che điện thoại lại nói: "Làm gì có." Rồi quay sang Tiểu Kiều nói: "Quà bên em là gì vậy?"

Tiểu Kiều nói: "Cũng là mèo thần tài nè, dễ thương lắm nha."

Vương Sâm thấy Ninh Thư chột dạ, liền nhìn sang Tinh Thần và nhận được ánh mắt cảnh cáo của anh ta, Vương Sâm cười: "Hì.. hì.. Nhiều mèo quá ta, có khi nào mấy gói quà này cũng là mèo không ta."

Sau đó mọi người cùng mở ra ba gói quà nữa thì không ngoài dự đoán của Vương Sâm, tất cả đều là mèo thần tài, có đủ kích cỡ từ lớn tới nhỏ. Mọi người chỉ biết nhìn nhau cười vì sự trùng hợp đáng yêu này. Tô Doanh lên tiếng: "Kiểu này Ninh Thư đón khách tấp nập luôn nè."

Đại béo vui vẻ nói: "Đúng đúng, một con là đón được thần tài rồi, còn đằng này tới năm con nha, có hẳn một con bằng vàng nữa, thần tài gắp bội." Mọi người cười đùa vui vẻ.

Tới tầm đầu giờ chiều thì mọi người ai cũng ra về vì có việc, còn ba mẹ Tô thì cùng về cùng vợ chồng Tô Doanh, do lâu quá không gặp nhau nên Tô Doanh đã đề nghị đưa hai người họ về nhà mình chơi, hai người họ cũng vui vẻ đồng ý. Trong cửa hàng thì chỉ còn lại Ninh Thư và Tinh Thần, cô hỏi anh: "Sao anh lại không về đi? Mọi người về hết rồi kìa."

Tinh Thần tựa người vào ghế sofa lười biến trả lời: "Ở lại hỏi em có thích quà anh tặng không?"

Ninh Thư lườm anh nói: "Anh tặng tôi vậy, sau này anh khai trương công ty hay gì sau tôi trả nổi."

Tinh Thần khẽ cười nói: "Không cần, tới lúc đó em làm bà chủ không cần quà khai trương, người khác sẽ tặng ngược lại em."

Ninh Thư vành tai hơi đỏ, cô cũng hết cách với anh đành nói: "Sau này anh khai trương tôi sẽ tặng quà tốt cho anh."

Tinh Thần ngồi dậy tay chống cầm hỏi: "Em phải tính rõ ràng với tôi vậy sau."

Ninh Thư gật gật đầu nói: "Có qua có lại mới tốt."

Tinh Thần híp mắt nhìn cô rồi nói: "Vậy tình cảm anh giành cho em, em cũng nên đáp lại chứ, có qua có lại."

Ninh Thư bất ngờ với câu nói của anh, lấp bấp nói: "Chuyện.. chuyện.. chuyện này không liên qua tới nhau."

Tinh Thần cười khẽ rồi nói sang chuyện khác: "Hoa do Ngô Kiệt tặng à?"

Ninh Thư nghĩ: "Ten này chuyển chủ đề nhanh nhỉ?"

Rồi cô cũng gật đầu trả lời anh: "Ừ."

Tinh Thần dứt khoác nói: "Vậy lát anh về sẽ cầm theo bỏ dùm em."

Ninh Thư ngạc nhiên với câu nói của Tinh Thần, cô cười khẽ nói: "Anh rảnh rỗi vậy sau?"

Tinh Thần cau nhẹ mày nói: "Anh không rảnh rỗi, anh chỉ đang giúp em loại bỏ những thứ không cần thiết nữa mà thôi."

Ninh Thư nghe Tinh Thần nói vậy tim bỗng đập nhanh rồi trở lại bình thường, cô bình tĩnh nói với anh: "Đây chỉ là cảm xúc nhất thời của anh thôi, rồi sẽ bình thường trở lại nên anh không cần quá quan tâm tôi đâu."

Tinh Thần tức giận khi nghe cô nói như vậy về tình cảm của mình, anh đứng bật dậy nói: "Sao em biết đây là cảm xúc nhất thời? Em đừng nghĩ mình cái gì cũng biết, em không thích anh là chuyện của em, nhưng em không được xúc phạm tới tình cảm của anh giành cho em." Nói xong thì anh cũng đứng dậy bỏ đi, nhưng cũng không quên cầm theo bó hoa của Ngô Kiệt theo.

Ninh Thư nhìn hành động của anh có chút buồn cười, cho dù đang tức giận cũng không quên cầm bó hoa đem vứt dùm cô, cô nghĩ: "Đúng là tên cứng đầu."
 
Chỉnh sửa cuối:
130 ❤︎ Bài viết: 30 Tìm chủ đề
Chương 19: Bệnh.

Sau khi khai trương, khách hàng cũng dần ổn định, đơn đặt hàng trên fanpage cũng đều đặn, khiến tâm trạng của Ninh Thư vô cùng vui vẻ. Nhưng cô cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó, cô nghĩ lại: "Hôm khai trương mình cũng có quá lời với anh ta, có nên mời anh ta đi ăn để chuộc tội không nhỉ? Lâu rồi anh ta cũng không liên lạc chắc giận lắm đây."

Ninh Thư nghĩ vậy liền lấy điện thoại ra gửi tin: "Này."

Vài phút sau cô liền nhận được tin nhắn trả lời: "Cuối cùng cũng nhớ tới anh rồi à."

Ninh Thư nghĩ: "Đúng là còn đang tức giận kìa." Cô liền gõ phím trả lời: "Tôi nhắn tin để thực hiện lời hứa."

Tinh Thần liền trả lời: "Anh bận, không đi."

Ninh Thư: "Ờ, vậy thôi."

Tinh Thần bên này tức giận gửi liên tục mấy tin nhắn:

"Ờ, vậy thôi là sau?"

"Ít nhất em cũng hẹn anh ngày khác chứ."

"Em không có thành ý gì hết vậy?"

"Em đúng là đồ không có lương tâm."

Ninh Thư nhìn một loạt tin nhắn liền bật cười, hết cách với anh, sau cô không phát hiện lúc trước anh lại là người như vậy chứ, cô liền trả lời: "Vậy khi nào anh rảnh, tôi mời."

Tinh Thần trả lời: "Tối nay anh qua rước em."

Ninh Thư: "Không phải nói bận sau?"

Tinh Thần: "Anh chỉ nói bận, chứ không nói tối sẽ bận."

Ninh Thư: "Được, anh nói gì cũng đúng, tôi ở cửa tiệm, anh khỏi qua nhà."

Tinh Thần: "Được thôi, tối gặp."

Ninh Thư bỏ điện thoại xuống suy nghĩ tối nay nên ăn món gì, bỗng bụng cô có chút đau nhói, cơn đau này lâu lâu lại xuất hiện, dạo này hình như thường xuyên hơn, cô nghĩ: "Cơn đau dạ dạy dạo này hơi nặng nhỉ? Chắc mình phải đi khám chút mới được."

Gần tới giờ hẹn thì cô nhận được tin nhắn từ Tinh Thần: "Thư Thư dự án công ty có chút trục trặc, ngày mai anh tới đón em đi dùng bữa coi như chuộc tội nha, đừng giận anh."

Ninh Thư chuẩn bị đóng cửa thì nhận được tin nhắn của Tinh Thần, cô có chút hụt hẫn nhưng rồi vẫn trở lại bình thường, trả lời tinh nhắn của anh: "Được."

Dù gì cũng không đi được, nên cô đành về nhà sớm để nghĩ ngơi, mai vào bệnh viện khám xem dạ dày ổn không. Tinh Thần bên này khi nhận được một chữ "Được" của Ninh Thư anh thở dài cau mày nghĩ: "Mới có chút tiến triển lại có chuyện, mình phải nhanh chống làm xong mới được."

Tầm một tuần sau, Ninh Thư vào viện nhận kết quả khám bệnh. Hai bàn tay cô lạnh toát khi nhận được kết quả, bác sĩ thì đang căn dặn: "Cô nên vào viện điều trị càng nhanh càng tốt, tế bào ưng thư cổ tử cung đang có dấu hiệu chuyển sang giai đoạn ba."

Ninh Thư mặt tái nhợt đi, cố bình tĩnh hỏi bác sĩ: "Điều trị không cần người giám hộ được không bác."

Bác sĩ nhìn sắc mặt cô nhợt nhạt cố trấn an nói: "Phải có người giám hộ, đề phòng những lúc sốc thuốc."

Ninh Thư lại hỏi: "Điều trị này có rụng tóc không bác."

Bác sĩ thở dài nói: "Hóa trị nên tóc sẽ rụng dần, tôi biết đối với nữ giới tóc rất quan trọng, nhưng nếu được nên cắt tóc ngắn hoặc cạo sẽ đỡ làm tâm lý sa sút."

"Điều trị tốt tóc vẫn mọc lại bình thường nên cô cứ yên tâm."

Ninh Thư lại hỏi: "Nếu khỏi có thể có thai không bác."

Bác sĩ lại trấn an cô nói: "Có khả năng, cô cứ vào sớm điều trị mọi chuyện vẫn còn có thể cứu chữa."

Ninh Thư đứng lên chào bác sĩ, cô nói: "Tôi biết rồi."

Cô rời khỏi bệnh viện với tâm trạng trống rỗng, không biết phải nói như thế nào với ba mẹ, không biết phải làm gì ngay lúc này, cô cứ đi lang thang trên đường mãi, cô không về cửa tiệm mà về thẳng nhà, vào phòng rồi đóng cửa lại nhốt mình trong đó, khóc rất lâu, khóc tới mức ngủ thiếp đi khi nào không hay.

Sáng hôm sau cô vẫn đi làm bình thường, nhưng vào cửa tiệm cô lại không mở cửa đón khách mà lại trnh thủ gửi những đơn trên fanpape tới khách, rồi lại sắp xếp hàng hóa cẩn thận. Cô cần đóng cửa đến khi cô điều trị xong, hoặc có thể đóng cửa mãi mãi.

Điện thoại cô liên tục thông báo tin nhắn, có vài tin nhắn từ Tinh Thần:

"Thư Thư, anh xong dự án rồi, mình cùng dùng bữa đi."

"Thư Thư, dạo gần đây không thấy em trả lời tin nhắn hay bắt máy anh vậy?"

"Thư Thư, em có giận chuyện hôm bữa cho anh xin lỗi, dự án này anh và mọi người không thể bỏ."

"Thư Thư em đợi anh ở cửa hàng, tối nay anh đến đón."

Ninh Thư nhìn những dòng tin nhắn nước mắt cứ rơi không ngừng, cô thật sự chỉ mới mở lòng muốn đáp lại tình cảm của anh thôi, nhưng ông trời lại thích trêu đùa như vậy, chắc cô đã đắc tội gì với ông rồi.

Cô vẫn không có ý định trả lời tin nhắn của anh. Nhưng lại có số lạ gọi đến, cô lấy lại tinh thần rồi lau nước mắt, cố chỉnh giọng thật bình tỉnh nhất để bắt máy: "Alo."

Đầu giây bên kia là Trương Hân: "Chị Thư, em là Trương Hân, em muốn gặp chị, mình gặp nhau được không chị?"

Ninh Thư hơi bất ngờ khi mình đã chặn số cô ấy, hôm nay cô ấy lại dùng số lạ gọi tới. Nhưng rồi cô cũng trả lời: "Được, gửi địa chỉ đi."

Cô muốn kết thúc chuyện này trong hôm nay, dù gì cô cũng không biết mình có còn sống được bao lâu nữa.

Trương Hân nghe được câu trả lời của Ninh Thư liền vui vẻ vội vàng nói: "Được được, em đợi chị ở quán Coffe Nắng gần cửa hàng của chị nha."

Ninh Thư: "Ừ."

Trương Hân tắt máy thì Ninh Thư cũng tranh thủ làm xong việc trong cửa hàng, sắp xếp gọn gàng để tránh thời gian cô không ở đây lại dính bụi bẩn.

Trước khi đi đến điểm hẹn thì Ninh Thư nhận được cuộc gọi từ Tinh Thần, cô suy nghĩ hồi lâu rồi cũng bắt máy: "Alo."

Tinh Thân lo lắng hỏi: "Em có ở cửa tiệm không? Em có thấy tin nhắn của anh không vậy?"

Ninh Thư lạnh nhạt trả lời: "Chiều tôi có việc không ở cửa tiệm, cuộc hẹn chúng ta dời lại đi."

Tinh Thần nhỏ giọng hỏi: "Em giận anh vì thời gian này không liên lạc với em sau?"

Ninh Thư cười khẽ nói: "Tôi với anh có mối quan hệ là gì mà phải giận nhau chứ."

Anh nghe cô nói vậy có chút hụt hẫn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường nói: "Vậy khi nào em rảnh mình đi ăn cũng được, em chú ý sức khoẻ nha."

Ninh Thư lạnh nhạt trả lời: "Ừ." Rồi cô nhanh chống tắt máy. Nếu cô cứ tiếp tục nói chuyện với anh như vậy không chừng cô lại không kiềm được lòng mà bật khóc mất.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back