136 ❤︎ Bài viết: 67 Tìm chủ đề
Đọc: 1,313 Tìm: 8
Nhân văn là gì?

Chúng ta vẫn thường nghe về hai từ "nhân văn" trong cuộc sống hằng ngày, vậy nhân văn là gì? Làm thể nào để trở thành một người nhân văn?

Bàn về nhân văn, nói một cách nôm na và dễ hiểu thì chính là những tư tưởng, quan niệm, tình cảm, cảm xúc của con người được thể hiện trong cuộc sống hằng ngày thông qua nhiều khía cạnh như: Học vấn, trí tuệ, tình cảm, nhân cách, phẩm giá, vẻ đẹp, sức mạnh, suy nghĩ, năng lực..

eNpPQsK.jpg


Biểu hiện trên nhiều mặt như: Quan hệ trong đời sống xã hội, quan hệ tình cảm, quan hệ bạn bè.. và những mối tương qua giữa người với người trong đời sống.

Làm thế nào để trở thành một người nhân văn?

1. Luôn đồng cảm sâu sắc trước nỗi khổ con người.

Dù là trong văn học hay đời sống, thì người đạt được giá trị nhân văn chính lá người luôn thấu hiểu, cảm thông, và muốn chia sẻ những khó khăn, những buồn bã và đau khổ của mọi người. Luôn đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để có thể thấu hiểu được những cảm xúc và suy nghĩ của họ trong hoàn cảnh đó, để có thể đồng cảm và sẻ chia.

2. Trân trọng, ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của con người.

Một con người nhân văn sẽ luôn quan sát, và tìm ra những giá trị phẩm chất tốt đẹp tồn tại trong mỗi con người. Bởi vì dù là một người dù tốt hay xấu thì họ vẫn tồn tại những phầm chất tốt đẹp riêng, không nên đánh giá quá vội vàng cũng không nên bác bỏ những phẩm chất đó, mà hãy trân trọng và ngợi ca để mang lại những động lực tinh thần, để con người ngày càng hoàn thiphi

3bcvpcH.jpg


3. Tìm hiểu thế giới và thu nạp kiến thức mới mỗi ngày.

Đó là cách sống tích cực để trở thành một người có kiến thức uyên thâm và tầm nhìn sâu rộng, nâng tầm nhìn của chúng ta lên một tầm cao mới, đánh giá cuộc sống và sự vật, hiện tượng một cách chân thật, khách quan, và không phiến diện.

4. Yêu hòa bình, tự do và độc lập.

Khát vọng cuộc sống hòa bình, mong muốn mỗi một dân tộc, mỗi một quốc gia, mỗi một con người luôn được hưởng tự do và hạnh phúc. Đó là một khía cạnh bác ái của một kẻ nhân văn, bởi hơn ai hết, người sống cho người khác sẽ cảm nhận được những giá trị tốt đẹp ở đời.

 
Last edited by a moderator:
13 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề

Nhân văn


Tôi nhớ hồi còn nhỏ, có lần một người đàn ông ghé vào nhà tôi xin tiền. Ông nói ở quê lên đây chữa bệnh, giờ đã mất hết tiền rồi, không còn tiền về quê nên ông phải đi xin. Mẹ tôi đưa cho ông số tiền ít ỏi bà có và hỏi ông ăn cơm chưa rồi bảo tôi xới cho ông bát cơm nguội với mắm. Bà lấy cho ông cái áo của anh tôi cho ông ấy mặc..

Ông ăn xong, cầm cái áo và tiền cứ vừa đi thụt lùi ra cổng vừa chắp tay chấp bái vừa nói: "Tôi đội ơn cô, cầu Trời Phật ban phước cho nhà mình!" *

Với một đứa trẻ ở quê, đó là một câu chuyện lạ, tôi tò mò níu áo Mẹ, – "Mẹ, ông ấy quê ở đâu? Ông ấy bị bệnh gì? Ông ấy đi xin được nhiều tiền không?"

Mẹ mỉm cười: "Mẹ không hỏi."

- "Tại sao Mẹ không hỏi?"

- "Ừ, người ta xa quê, rơi vào cảnh khốn cùng thì hỏi về quê hương là đụng vào nỗi đau của họ. Người thành đạt rất tự hào khi nói về quê hương nơi chôn nhau cắt rốn, người sa cơ thì xấu hổ khi nói về quê của mình. Mình cho người ta có một chút mà mình lại chạm vào nỗi đau, nỗi xấu hổ của người ta thì không phải, không đúng. Làm vậy là ác tâm!"

Tôi lại băn khoăn: "Ông ấy sắp chết hả Mẹ?" Ông ấy có xin đủ tiền về quê không? "

Mẹ nhìn xa xăm.." Ừ, phần lớn con người dù có thế nào thì vẫn muốn khi mất, được chôn trên mảnh đất nơi mình sinh ra, nơi chôn nhao cắt rốn.. Cái đó gọi là tình yêu quê hương! À, lúc nãy con đưa cho chú ấy bát cơm bằng một tay rồi chạy biến đi không mời là sai đấy nhé! "Tôi xấu hổ dụi mặt vào ngực Mẹ. Bà nghiêm khắc:" Tại sao con được dạy đưa đồ cho người lớn phải đưa bằng hai tay mà hôm nay con lại chỉ đưa bát cơm bằng một tay cho chú? Chú ấy đi xin, nhưng không có nghĩa là con được phép đưa đồ cho chú bằng một tay..

Làm vậy người ta sẽ nghĩ Mẹ không biết dạy con tôn trọng lễ phép với người lớn tuổi. Hôm nay, người ta phải đi xin hay sắp chết thì con người vẫn luôn có phẩm giá của họ. Con không được khinh khi người ta vì biết đâu sau này mình sẽ như họ!"Tôi càng xấu hổ và rúc sâu hơn vào lòng Mẹ vì biết mình sai..

Ngày bé, những bài học Mẹ dạy cứ nhẹ nhàng như vậy nhưng nó đi vào đầu tôi và ở đó, không thể quên. Những bài học đã hình thành nên tính cách, con người của tôi hiện tại. Khi lớn, tôi mới hiểu hết những lời dặn và sự tinh tế trong cách cư xử, trong các bài học của Mẹ. Nó cũng làm cho tôi nhận biết người có nhân tâm hay ác tâm, tinh tế hay hời hợt qua hành vi, lời nói, cách ứng xử, hành động, hành vi của họ chứ không phải nhân danh việc của họ làm.

Khi chịu khó để ý, suy nghĩ để nhận ra đâu là hành động xuất phát từ nhân tâm, đâu là từ nhân danh nhân tâm, ta sẽ thấy có rất nhiều việc làm nhân danh nhân tâm nhưng thật ra nó lại phục vụ cho một mưu toan, mục đích khác..

Đôi khi chúng ta để cho bản thân bị đánh lừa và khi số đông bị lừa thì nó sẽ là tai họa cho xã hội, cho cả dân tộc..

Tôi khát khao, khi đất nước tự do, các bài học trong môn văn học và giáo dục công dân là những bài học đơn sơ như thế, để con người có thể phân định rõ các giá trị và trả nó về đúng giá trị của nó, dần loại bỏ các hành động nhân danh để xã hội là một xã hội trung thực và nhân văn đúng nghĩa!
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back