5 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Đọc: 1,483 Tìm: 16
Tên truyện: Giấc mơ về thanh xuân

Tác giả: Mộng Uyển

Thể loại: Ngôn tình, học đường


Link thảo luận góp ý


Văn án

Tước Hạ Uyển là học sinh chuyển trường, cô nàng khá lạnh lùng, cô cảm thấy thanh xuân như một giấc mơ, khi tỉnh dậy mọi thứ đều tan biến, bởi vì thanh xuân của cô khá tẻ nhạt. Cho đến khi một chàng trai xuất hiện trước mặt cô, người đã khiến cho thanh xuân của cô có thêm màu sắc cùng những cảm xúc mà trước giờ cô chưa từng có.


5938b1f65551f7fb406b4dc81ce550a4.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
5 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 1: CUỘC SỐNG MỚI​

Một ngày mới lại đến, cơn mưa đầu hè bắt đầu rơi xuống, những giọt mưa tinh khiết rơi chậm rãi trên những chiếc lá cây và đọng lại trên những cánh hoa tú cầu màu xanh màu tím. Bầu trời trắng xóa cùng với những đám mây xám xịt trôi lơ lửng trên không trung, những đám mây nặng trĩu vì chứa trong mình một lượng nước khổng lồ, bắt đầu nặng hạt rơi xuống mặt đất khô cằn.

Mưa bắt đầu lớn dần, những giọt mưa nặng trĩu rơi ào ạt ở trên mái nhà tạo thành một làn âm thanh ồn ào nhưng lại đem đến cho người một cảm giác thư giãn thoải mái vì sự lành lạnh của cơn mưa.

Tước Hạ Uyển ngồi trong nhà căn nhà gỗ, cô vừa thưởng thức một ly trà xanh nóng hổi vừa nhìn ra ngoài mái hiên ngắm cơn mưa, quả nhiên, cô trồng một vườn hoa cẩm tú cầu là quyết định đúng đắn, người ta có câu, hoa cẩm tú cầu chính là bạn của những cơn mưa, chúng thật đẹp.

Dì Vương từ trong phòng ngủ bước ra, trên tay bà đang cầm những tấm nệm đã bẩn, bà muốn đem chúng đi giặt thì gặp Tước Hạ Uyển đang ngồi thẩn thờ, bà bèn nói: "Uyển Uyển, ngày mai con đến trường rồi, một chút tạnh mưa có muốn đi ra ngoài mua đồ không? Dì kêu Tuệ nhi đi với con."

Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, Tước Hạ Uyển rơi vào trầm tư một lúc lâu, cô mới lên tiếng: "Dạ không ạ."

Dì Vương là người làm trong nhà của Tước Hạ Uyển, cũng là vú nuôi của cô, từ khi mới sinh ra, cha mẹ cô không may qua đời, họ để lại một khối tài sản kế xù cho Tước Hạ Uyển nhưng vì cô còn quá nhỏ để thừa kế, cho nên dì Vương thay ba mẹ cô giữ lấy, sau này cô đủ mười tám tuổi, dì Vương sẽ trả lại hết cho cô.

Đối với Tước Hạ Uyển mà nói, cô chẳng quan tâm đến cái khối tài sản đó của cha mẹ mình, cô còn muốn sang tên cho dì Vương vì dì có công nuôi dưỡng rất lớn, không có công đẻ thì có công nuôi dạy, Tước Hạ Uyển coi dì Vương như một người mẹ ruột của mình.

Vương Lan Tuệ từ ngoài cổng nhà bước vào mở cửa, ngoài trời đang mưa to nên đôi giày của cô đều đã ướt sũng, từ một đôi giày thể thao trắng tinh bây giờ đã biến thành một đôi giày màu nâu do dính bùn đất dơ bẩn, Vương Lan Tuệ tháo đôi giày ra rồi vứt sang một bên, cô gập cây dù lại rồi nói: "Mẹ ơi, chị Uyển đâu?"

Giọng của dì Vương từ trong vọng ra: "Đang trong phòng trà."

Vương Lan Tuệ là con gái của dì Vương, cũng là em nuôi của Tước Hạ Uyển, không như chị mình, cô bé rất tinh nghịch, đua đòi với người khác, cho dù vậy, Vương Lan Tuệ chưa bao giờ đòi hỏi quá đáng, nếu không sẽ bị Tước Hạ Uyển ghét bỏ.

Vương Lan Tuệ chạy một mạch vào phòng trà, cô bé mười hai tuổi mặc cho quần áo đầu tóc đang bị ướt, cô thấy chị mình đang ngồi nhìn ra ngoài đường, Vương Lan Tuệ ngồi quỳ xuống: "Chị Uyển."

Tước Hạ Uyển nghe thấy tiếng nói yếu đuối kèm theo sự run rẩy của Vương Lan Tuệ, chắc hẳn cô bé đã rất lạnh khi chạy từ đó về nhà trong cơn mưa lớn, Tước Hạ Uyển rót một tách trà mới đưa qua cho Vương Lan Tuệ rồi nói: "Uống đi, có gì từ từ nói."

Vương Lan Tuệ nuốt ngụm nước bọt không nói gì cả, cả hai đều chìm vào sự im lặng, Vương Lan Tuệ biết rõ chị mình hơn ai hết, nhưng lần này cô đã sai, Vương Lan Tuệ nói: "Chị quyết định chuyển đến trường quốc tế? Tại sao?"

Tước Hạ Uyển không nói gì, điều này càng khiến cho Vương Lan Tuệ tức giận nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, cô thật sự không hiểu nổi chị mình đang suy nghĩ điều gì trong đầu, đang yên đang lành đột nhiên muốn chuyển trường, đã vậy còn không cho cô biết, hôm nay cô đến lớp tìm chị nhưng không thấy bóng dáng đâu cả, cô hỏi bạn bè thì mới nghe tin chị đã xin nghỉ buổi chiều.

Vương Lan Tuệ hỏi: "Có phải vì ghét em không?"

Tước Hạ Uyển nhẹ giọng trả lời: "Không, đây là quyết định của chị, còn lý do thì sau này chị nói em nghe."

Chưa kịp đợi Vương Lan Tuệ nói thì Tước Hạ Uyển đã đứng dậy rời khỏi phòng để lại một mình em gái nhỏ.

Cả tối hôm đó, hai chị em không ai nói chuyện với ai, sau khi ăn tối xong thì ai về phóng nấy.

Sáng hôm sau, Tước Hạ Uyển bắt taxi đi đến trường, trường tư thực quốc tế nổi tiếng nhất trong thành phố A, nơi hội tụ con nhà giàu chỉ biết ăn chơi. Trường cũ mà Tước Hạ Uyển học cùng Vương Lan Tuệ cũng là một ngôi trường có tiếng nhưng là trường nữ sinh, ngôi trường này chỉ nhận những học sinh nữ có thành tích ưu tú và IQ cao, vì vậy khi nghe tin Tước Hạ Uyển chuyển đến ngôi trường cho con nhà giàu chẳng ra gì đó Vương Lan Tuệ mới tức giận, chị mình vào cái ngôi trường này chẳng khác nào hoa sen trong đống bùn.

Tước Hạ Uyển đặt chân xuống xe, trước mặt cô toàn là những siêu xe nổi tiếng đang xếp thành hàng dài, học sinh nam nữ lẫn vào nhau làm cho Tước Hạ Uyển cảm thấy kì lạ và mới mẻ, vì trước nay trong cuộc sống của cô chỉ có nữ sinh.

Ngẩn ngơ ra một hồi, Tước Hạ Uyển đi vào phòng giáo vụ để nhận sách và tìm giáo viên hướng dẫn, bên trong ngôi trường trông giống như một tòa nhà cao cấp, cơ sở vật chật hiện đại quá sức tưởng tượng của cô, cô vừa đi vừa nhìn những con robot dọn vệ sinh trên hành lang.

Tước Hạ Uyển cùng với giáo viên hương dẫn đến lớp 11A3, bên trong lớp rất ồn ào, Tước Hạ Uyển bước vào thì mọi người bắt đầu yên lặng nhìn chăm chăm vào cô, mặc dù khá ngượng nhưng cô vẫn giữ được cảm xúc của mình. Giáo viên hướng dẫn lên tiếng: "Đây là Tước Hạ Uyển, học sinh mới của lớp mình, các em nhớ chiếu cố bạn mới."

Tước Hạ Uyển cúi chào, cô nhìn thấy ở phía cuối lớp còn bàn trống, cô bèn bước vào ngồi, các nam sinh ngồi kế bên bèn hốt hoảng lên tiếng: "Bạn mới, chỗ đó không được đâu, Hàn ca sẽ nổi giận đó.."

Tước Hạ Uyển nghe vậy, mũi chân cô chuyển hướng lên bàn trên, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Tước Hạ Uyển nghe những bạn xung quanh đang bàn tán về một người tên Dương Nhất Hàn, cô cũng khá tò mò muốn nhìn xem người đó là ai, đang trong cơn tưởng tượng thì Dương Nhất Hàn từ ngoài bước vào, cả lớp đều đồng thanh hét lớn, cứ như thấy minh tinh xuất hiện.

Dương Nhất Hàn vừa mới tỉnh ngủ, anh vừa đi vừa ngáp, đột nhiên rơi vào tầm mắt của anh là một bóng người quen thuộc.

"Bạn mới sao?" Dương NhấtHàn đứng cạnh Tước Hạ Uyển lúc nào chẳng hay, ánh mắt của anh có chút kỳ lạ khiến cho mọi người trong lớp trở nên im lặng quan sát, cô nhìn lên anh, hai đôi mắt đối diện nhau, Dương Nhất Hàn bỗng nhiên khựng lại, anh lầm bầm trong miệng: "Uyển Uyển?"

"Đã lâu không gặp, bạn cũ." Tước Hạ Uyển mỉm cười, ánh mắt cô trở nên lạnh lùng khinh bỉ đối phương.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back