Với sự nhanh nhạy của cô bạn thân thì việc tìm địa chỉ thầy có tiếng trong lĩnh vực bùa ngải là điều đơn giản. Sau khi lên lịch hẹn với thầy, tôi và Minh lên đường.
Không biết là do chưa có duyên hay do tôi xui mà chúng tôi đi hai lần đều không gặp được thầy. Lần một là đang đi thì thầy gọi có việc đột xuất, nên chúng tôi đi về. Lần hai là chúng tôi bị tai nạn trên đường, chỉ va chạm nhẹ, không bị quá nặng nhưng xe của chúng tôi không khởi động được. Khi gọi điện trao đổi với thầy, thầy có dặn:
- Ngày mai thầy có việc bận, chiều thứ ba hai đứa đến nhé. Xuất hành lúc hai giờ chiều, giờ mùi. Đi âm thầm thôi, không nói ra miệng hay kể với ai là đến đây nhé.
Và chúng tôi thuận lợi đến được nhà thầy. Ra đón chúng tôi là một người đàn ông trung niên với gương mặt hiện rõ sự phong trần. Điều khiến tôi ấn tượng là người đàn ông này có một tông giọng rất ấm nhưng đôi mắt sâu và có phần lạnh lẽo.
- Hai đứa đến rồi hả? Vào nhà đi.
Vào đến nhà, trước mặt chúng tôi là một căn nhà có phần đơn giản nhưng điện thờ lại rất trang nghiêm, dường như được chăm chút rất cẩn thận. Đường khá xa, thầy có mời nước và trò chuyện với chúng tôi cho đỡ mệt.
- Hai đứa đi có xa không?
- Dạ, cũng hơi xa ạ, bọn con cũng đi tầm hai0 km.
- Thầy thấy cô Hương gọi cho thầy nói có giới thiệu hai đứa đến xem tử vi hả? Hai đứa là như thế nào với cô Hương?
- Dạ, cô Hương là mẹ con, con là Minh. Đây là Hà, bạn con. - Minh vừa nói vừa chỉ sang tôi.
Trong lúc trò chuyện với thầy, tôi thấy thầy nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Đương nhiên là trước khi đến đây, chúng tôi không hề nói mục đích chính, chỉ hẹn lịch xem tử vi thông thường với thầy.
- Bạn gái hình như đến đây không phải xem tử vi đơn thuần đúng không? Hai đứa có mang theo mấy đồ mà thầy dặn không?
- Dạ, con muốn xem về phần âm, con nghi ngờ bản thân bị duyên âm. Nhờ thầy xem giúp con với ạ?
Để tránh mất thời gian, chúng tôi vào việc luôn. Quay lại thời điểm trước khi đến nhà thầy, thầy có nhắn tin dặn chúng tôi mua trầu, cau, đậu xanh, trứng gà.
Sau đó, tôi thấy thầy lấy từng món để ra đĩa, chín lá trầu, chín miếng cau, chín quả trứng, một đĩa đậu xanh và một thau nước bằng đồng.
- Con rửa tay trong chậu nước này, thấm tay vào đây, rồi bốc một nắm đậu xanh nhai sống nhé. Cứ nhai đi!
Tôi không hiểu gì nhưng cũng làm theo. Lạ thay, nước trong thau rất lạnh, lạnh buốt đến tận xương, giống như thau nước này được lấy từ núi băng vậy.
Tôi vừa rửa tay vừa nhăn mặt. Tiếp theo, tôi bốc đậu xanh nhai. Nhai khoảng ba lần thì một mùi tanh hôi xộc lên mũi tôi khiến tôi nhăn mặt, mùi tanh này giống như mùi máu trộn với mùi cá chết vậy.
Thầy bảo tôi nhả đậu xanh vào cái thau tôi vừa rửa tay lúc nãy. Và cảnh tượng trước mắt khiến tôi và cô bạn sợ tròn mắt: Chỗ đậu xanh bị tôi nhả ra biến thành màu đỏ thẫm như máu. Không lẽ, do miệng tôi bị chảy máu sao. Không, chắc chắn không. Tôi không cảm thấy đau hay rát gì trong miệng cả.
Thầy đưa cho tôi một cốc nước để tôi súc miệng. Lạ thay, nước trong cốc rất thơm, khiến tôi thấy dễ chịu, thoải mái hơn. Sau khi định thần lại, trong phòng bỗng xuất hiện một người thanh niên cao gầy. Thầy nói gì với người đó vài câu, sau đó thấy anh thanh niên đấy bê thau nước kia đi ra phía sau nhà. Tôi nhìn theo với ánh mắt đầy nghi hoặc pha lẫn với lo sợ. Đến lúc này, tôi thật sự thấy sợ rồi.
- Con đọc cho thầy họ tên, ngày tháng năm sinh. Sau đó dùng bộ bài này tráo đi, rồi trải bài ra bàn nhé.
- Dạ, con tên Vũ Minh Hà, sinh ngày 15/03/1996 - Sau đó tôi cầm bộ bài tráo, trải lần theo thứ tự thầy hướng dẫn: Ba, năm, bảy và chín lá.
Xong xuôi, tôi thấy thầy đốt hương và bắt đầu khấn gì đó. Mùi hương này mặc dù thơm, nhưng lại khiến tôi cay mắt và hơi khó thở.
Khi bài trải xong, chợt thầy hít một hơi thật sâu và hỏi tôi:
- Con có đắc tội với ai hay làm gì ai mà đến mức để bị yểm hình nhân thế này?
Nghe xong câu đó tôi và bạn tôi đều ngơ ngác. Cha sinh mẹ đẻ tôi chưa bao giờ có ý định hại ai nên nhất thời cũng chưa nghĩ ra được là ai. Thầy có giúp tôi khoanh vùng là người nhà, bạn bè hoặc mối quan hệ làm ăn. Nhưng tôi vẫn không thấy ai trong diện đáng nghi ngờ.
- Yểm thuật hình nhân hay gọi là thuật con rối là một loại tà thuật khó yểm và khó gỡ, khá cầu kỳ để yểm được. Thường chỉ những người thân thiết như bạn bè, người thân hoặc người yêu hay dùng. Con thử nghĩ xem có ai khả nghi không? - Giọng thầy chầm chậm nói với tôi.
Khi vừa nghe đến câu này, tôi chợt nhớ ra: Không lẽ là người yêu cũ, là tên Vũ sao, chỉ anh ta mới cầm khá nhiều đồ dùng cá nhân của tôi, trong đó có một cái ảnh chân dung của tôi. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ của tôi, tôi chưa dám khẳng định chắc chắn.
Sau khi sử dụng những thủ thuật, thầy đã khẳng định tôi bị yểm thuật hình nhân bởi một người đàn ông có khuôn mặt góc cạnh, mắt một mí, cao hơn tôi một cái đầu, và có mối quan hệ tình cảm rất thân thiết với tôi. Nghe đến đây, tôi khẳng định người này là người yêu cũ của tôi.
- Nguy hiểm thật đấy, con bị yểm gần một năm nay mà không biết hay không cảm thấy bản thân có vấn đề gì sao?
- Dạ, nói thật với thầy nhà con theo đạo nên con cũng không rõ những vấn đề này lắm. Chỉ là trong nửa năm vừa rồi, con luôn gặp những chuyện xui, từ công việc không thuận lợi, sức khỏe giảm hoặc đi đường hay bị tai nạn. Con nghĩ là do bản thân bị xui hoặc do con không cẩn thận. Đến khi Minh thấy lạ và nói có khi con bị duyên âm hoặc vong theo, vì công việc của con hay đi làm về muộn thì con mới biết. Con cũng muốn đi xem để biết xem có phải con bị thế không thầy ạ.
- Đúng là vòng đời của mỗi một người sẽ có những chuyện may rủi đan xen xảy ra trong suốt cuộc đời. Bất cứ thủ thuật
tâm linh nào tác động đến vòng xoay của vận mệnh tự nhiên cũng chỉ có tác dụng tại một thời điểm nhất định. Nhưng người bị duyên âm hay vong vãng lai sẽ hơi giống nhau. Thông thường cơ thể sẽ thấy mệt mỏi như bị kiệt sức, suy nghĩ tiêu cực, công việc tình cảm lận đận, sẽ hay bị bóng đè hoặc cảm thấy có người luôn đi theo mình. Còn nếu bị yểm bùa hay chơi ngải, người bị yểm sẽ cảm thấy sức khỏe yếu dần giống như bị mất dương khí, tinh thần khó tập trung, về lâu dài sẽ bị mụ mị đầu óc và có thể mất mạng. Trường hợp của con, thầy khẳng định con bị yểm thuật hình nhân.
Thầy còn nói thêm, thuật yểm hình nhân càng để lâu thì càng nguy hiểm. Sự hiểm độc của loại tà thuật này, chính là khiến cho người bị yểm không chỉ sức khoẻ và tinh thần yếu dần đi không rõ nguyên nhân. Về lâu dần người bị yểm sẽ mất đi ý thức, không có khả năng làm chủ suy nghĩ của bản thân, sẽ chịu sự chi phối của người yểm.
Nghe đến đây, tôi thấy lạnh sống lưng. Tôi không ngờ trên thế gian lại có loại người độc ác như vậy. Vậy là từ ngày tôi chính thức chia tay anh ta từ tháng hai/hai0hai0 đến nay, nhà anh ta đã dùng thứ tà môn này để hại tôi sao?
Ở phần ba tôi đã kể, không chỉ anh ta mà cả gia đình anh ta đều biết ngày tháng năm sinh của tôi. Hơn nữa, không dưới một lần nhà họ mang ngày sinh của tôi đi xem bói hay đi dâng sớ mà không có sự đồng ý của tôi nên điều này càng khiến tôi tin rằng, người có ý đồ hại tôi là mẹ con họ.
Khi tôi vẫn còn đang hoang mang, thầy đột nhiên trầm ngâm hỏi:
- Hôm nay, trước khi đến đây có nói cho ai biết không?
- Dạ không? - Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau.
Vì hai lần trước xuất phát đều gặp sự cố, nên lần này chúng tôi âm thầm đi với nhau mà không nói cho ai cả, trên đường đi cũng không bàn tán gì đến mục đích chuyến đi ngày hôm nay, tại sao thầy lại hỏi như thế? Bất ngờ, sắc mặt của thầy trở nên căng thẳng,
- Hôm nay đến đây không chỉ có hai con, còn một người nữa? - Chỉ một câu nói này khiến chúng tôi lạnh gáy.
Lúc này, không biết từ bao giờ, ở cửa ra vào đã xuất hiện một con mèo đen. Con mèo này rất lạ, nó có bộ lông đen tuyền, bóng mượt và một ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi. Nhưng tôi lại không cảm thấy nó có ý muốn tấn công tôi, mà chỉ nhìn chằm chằm khiến tôi thấy hơi sợ.
- Không cần sợ, nó trông nhà thôi - Thầy trấn an chúng tôi. Sau đó kêu tôi trải một lượt bài khác. Bài đã được trải ra, ba chúng tôi nhìn nhau với một sự khó hiểu. Các quân bài được xếp thành hình người trong vô thức. Khi lá bài cuối cùng được đặt xuống, cũng là lúc con mèo ngoài cửa gầm gừ, dựng đứng lông lên như sắp lao vào cắn tôi.
- Gruuu.. Gruu.. Meoooooo.. Meooooo!
Tôi đang không biết làm thế nào, vừa sợ vừa hoang mang, thì thầy nói với tôi:
- Thuật yểm hình nhân này ngoài việc cần ngày sinh, ảnh hoặc đồ dùng cá nhân của nạn nhân, còn cần sự hỗ trợ của âm binh. M binh không giống như vong vãng lai, nó không thể tự đi theo nạn nhân mà cần có sự chấp thuận gián tiếp. Ngày trước người yêu cũ có từng tặng con đồ vật gì không?
Trong giây phút hoang mang đó, chợt có một âm thanh giống như giọng nói vang trong đầu tôi "lá bùa.. lá bùa.. lá bùa..". Tôi giật mình nhớ ra, cách đây một năm, từ lần về thăm quê nhà người yêu cũ, mẹ anh ta có tặng tôi một lá bùa bình an. Tôi vội vàng lục túi xách, tìm lá bùa đó, tôi nhớ là tôi cất trong túi xách. Cuối cùng cũng thấy, tôi đưa cho thầy xem. Thầy mở túi đó đó ra thì bên trong là một tờ giấy viết chữ hán ngữ hay chữ gì đó cùng một con hình nhân màu đen, có ghi tên và ngày tháng năm sinh của tôi.
Tôi thấy thầy dùng một lá bùa đốt và hơ xung quanh lên số trứng gà tôi mang theo, rồi lăn từng quả lên người tôi, sau đó, thầy đập từng quả ra. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi kinh hãi. Ba trong chín quả khi đập ra, hai quả có mảnh dao lam, một quả có đinh, tất cả đều đã rỉ sét hết. Bốn quả tiếp theo khi đập ra, có máu, tóc và một ít kim loại gì đó, có vẻ là đầu kim hoặc đinh ghim.
Quá trình giải tà thuật này mất rất nhiều thời gian, và khi xong xuôi cũng đã chập tối. Tôi thấy nét mệt mỏi trên mặt thầy, thầy nói:
- Thuật hình nhân là một thuật khó giải vì nó buộc sinh mạng của người bị yểm với con rối, mà chiếc hình nhân màu đen trong túi bùa chính là vật thông báo trung gian. Thầy sẽ hóa giải con âm binh này để nhà kia không hại được con nữa, nhưng không có nghĩa là con thoát khỏi thuật yểm. Con bị yểm trong thời gian dài như thế, khi con đi giải như thế này thì bên nhà họ cũng biết. Chủ nhật tới là 15/03 âm lịch, hai con quay lại đây chúng ta giải nốt. Thầy cần chuẩn bị thêm một số thứ.
Trước khi ra về, thầy có đưa cho tôi một chiếc vòng gỗ bằng trầm hương, dặn tôi đeo trên tay mọi lúc và hạn chế đi một mình đêm khuya.
Chúng tôi cảm ơn thầy và ra về với đống suy nghĩ hỗn độn.
Khoảng thời gian chờ đợi đến ngày 15/03 âm lịch đối với tôi rất dài, mặc dù chỉ có năm ngày ngắn ngủi. Trong năm ngày đó, tôi luôn cảm thấy bản thân bị ai đó theo dõi, nên không dám đi đâu sau chín giờ tối. Có một đêm, tôi đang ngủ thì mơ thấy cảnh tượng mình bị một cái bóng đen bóp cổ. Cảm giác này chân thực đến nỗi, khi tỉnh dậy, tôi thấy người mình ướt đẫm mồ hôi, cổ và vai đau nhói như bị ai đánh. Khi bĩnh tĩnh lại, tôi thấy cổ tay có phần đau, nên tôi kiểm tra, chiếc vòng trầm tránh tà đã có một vết nứt khá lớn từ khi nào mà tôi không hề hay biết. Tôi lấy điện thoại gọi điện kể cho thầy tình hình tôi gặp, và chụp lại ảnh chiếc vòng.
- Nhà kia có lẽ đã phát hiện ra rồi, con nhớ cẩn thận trong mấy ngày này. Tốt nhất nên hạn chế ra đường. Nếu có ra đường thì chú ý đi đường hoặc nhờ ai đi cùng.
- Dạ vâng ạ!
Tôi kể tình hình cho cô bạn thân, nó quyết định sang ở với tôi hai ngày này. Trong hai ngày này, người yêu cũ không hiểu làm cách nào anh ta tìm được số điện thoại mới của tôi:
- RRRR.. Renggg!
- Alo! Ai đấy ạ?
- Anh đây!
- Ai vậy?
- Hừ! Mới mấy tháng đã quên nhau rồi à!
- "..."
- Tôi nhận ra là tên Vũ, mặc kệ anh ta, tôi dập máy.
- Là anh đây, Vũ đây. Anh có chuyện muốn nói với em. Em dành chút thời gian ra quán cafe gặp anh được không? - Anh ta nhắn tin cho tôi.
- "..."
- Tôi không trả lời và chặn số luôn.
Và sau đó là có thêm hai số điện thoại lạ khủng bố điện thoại của tôi.
- Phát điên mất thôi! Chết mất Minh ạ. - Tôi bực bội kể với cái Minh chuyện tên Vũ đã mò được số điện thoại của tôi.
- Ghê gớm phết nhỉ, mày đổi đến hai lần số rồi mà nó vẫn mò được. Giỏi nhỉ. Cứ ở nhà đi, cần gì bảo tao mua cho, đừng có ra đường không nhỡ lại họa vô đơn chí. - Minh dặn dò tôi.
- Cảm ơn mày, tao có một thân một mình ở đây, may mà có mày, không thì cũng không biết nương tựa vào ai. Mày mà là con trai chắc tao yêu mày luôn khỏi phải nghĩ nhở. - Tôi cảm động đùa cợt với Minh.
- Nhưng gu tao không phải kiểu "bà nội thiên hạ" như mày, tao thích kiểu con gái cute xinh xinh cơ. - Minh khinh bỉ nhìn tôi.
- Thiệt là ác mồm.
Tôi thuận lợi chờ đến ngày 15/03, và đi gặp thầy như đã hẹn.
Thầy nhìn tình trạng chiếc vòng, tôi thấy sắc mặt thầy nghiêm lại và giục tôi nhanh chóng vào việc. Lần này chúng tôi không cần chuẩn bị gì cả, tôi thấy thầy chuẩn bị sẵn cho tôi rồi. Thầy nói tôi tháo vòng ra, sau đó đưa cho người thanh niên lần trước và dặn đốt chiếc vòng này đi.
Quá trình giải bùa này cũng lâu không kém lần trước. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán thầy. Thầy cầm một lá bùa đốt lên và hơ xung quanh người tôi. Sau đó, lấy kéo cắt một ít tóc của tôi đốt cùng lá bùa đó. Chớp mắt, sắc trời chuyển dần sang tối cũng là lúc chúng tôi xong việc. Thầy nói:
- Thuật yểm hình nhân trên người con đã giải xong rồi. Vì bị yểm trong thời gian dài nên phần âm trong người con vẫn còn rất yếu, nên tu dưỡng bổ sung sinh khí để không bị vong ám. Con cầm lấy chiếc vòng trầm này, thầy tặng con. Nó sẽ giúp con tránh những thứ dơ bẩn.
- Dạ, con cảm ơn thầy, thật sự không có thầy giúp con cũng không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Con xin phép gửi thầy lễ ạ.
- Không quan trọng đâu con, quan trọng là trong tâm con hướng tốt thì mọi chuyện sẽ tốt lành. Mọi loại tà thuật đều có sự phản ngược. Khi giải bùa cũng là lúc tà thuật quay trở về với chủ nhân. Có lẽ trong thời gian tới, nhà kia sẽ tìm đến con. Mọi chuyện sau này, phụ thuộc ở con. Sau này, nhớ cẩn thận trong tất cả các mối quan hệ, đặc biệt đồ ăn uống lạ và giữ cẩn thận đồ vật cá nhân. Chúc con may mắn.
- Dạ vâng, con cảm ơn thầy ạ.
Tuy thầy nói thế nhưng sự nhiệt tình của thầy khiến tôi thấy cảm động. Nhưng tôi biết, không có gì là miễn phí trên thế gian này. Tôi vẫn dâng lễ để cảm ơn thầy đã giúp tôi trong thời gian vừa qua.
Về phần nhà người yêu cũ, tôi thấy anh ta có nhắn tin cho tôi hăm dọa:
- Cô làm người mà không có lương tâm, cô thích cạn tàu ráo máng, vô tình vô nghĩa như thế, tôi không buông tha cho cô đâu.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Hôm đó, tôi đang trên đường đi làm về:
- Vù.. vù.. Rầm.. Rầm - Một chiếc xe máy đi ngược chiều lao thẳng vào tôi.
Trước lúc ngất đi, tôi thấy loáng thoáng bóng dáng của một người đàn ông. Không biết bao lâu sau tôi tỉnh dậy, thấy cô bạn thân của tôi trước mặt, định hỏi nó chuyện gì xảy ra thì thấy đầu và khắp người đau nhức. Cô bạn tôi khóc nấc lên kể:
- Hà ơi, mày tỉnh rồi. May quá!
- Có chuyện gì đấy, sao tao lại ở đây, mày khóc cái gì đấy. - Tôi hoang mang hỏi Minh.
- NThằng Vũ.. hức.. nó định hại mày.. hức.. người đâm mày khiến mày đang nằm đây là thằng Vũ. Lúc đó, tao thấy nóng ruột nên gọi điện cho mày.. hức.. Người đi đường người ta nghe điện thoại, báo cho tao mày bị tai nạn. - Minh vừa nấc vừa nói
Tai tôi ù đi, dường như có một luồng điện xẹt trong đầu tôi: "Rồi nó đâu, tao nhớ va chạm mạnh lắm, trước lúc ngất đi tao hình như văng xa lắm mà."
- Hức.. Mày và nó được người đi đường đưa vào bệnh viện. Mày bị rạn xương tay với gãy chân, may đầu không bị sao. Còn nó.. nó.. - Minh lưỡng lự nói;
- Nó sao.. - Tôi mệt mỏi hỏi;
- Nó mất rồi.. Mất trên đường đi viện. - Minh ngập ngừng đáp.
Tôi tuy qua cơn nguy hiểm nhưng người yêu cũ thì không, lòng tôi có chút gì đó nặng trĩu, mặc dù cả nhà anh ta cũng không tử tế gì với tôi.
Bác sĩ yêu cầu tôi nằm viện một tuần để theo dõi tình trạng sức khoẻ. Coi như đây là thời gian nghỉ dưỡng của tôi sau một thời gian dài mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Nằm mãi một chỗ chán quá, tôi tập tênh lết ra sân ngồi hít thở. Có điều, chuyện khiến tôi nghĩ mãi không ra "Chiếc vòng trầm hương thầy tặng cho tôi đi đâu rồi. Từ sau khi tỉnh dậy từ vụ tai nạn, nó đã không còn trên tay tôi nữa. Hay là do Minh cất đi cho tôi nhỉ?"
Đang trầm ngâm suy nghĩ thì:
- Chát.. - Cái bạt tai trời giáng từ đâu bay tới
- Con khốn nạn, vì mày mà con tao mất mạng, mày là đồ sao chổi, đồ xui xẻo. Mày đền mạng cho con tao. Con khốn nạn, trả con lại cho tao. - Chất giọng chua ngoa quen thuộc lại vang lên.
Lại là bà ta, lại là người phụ nữ cay nghiệt độc ác này. Vừa gào, bà ta vừa túm cổ áo lôi lay như muốn vặt đầu tôi ra vậy.
- Bà bị điên à, bỏ tôi ra. Sao bà cứ đeo bám tôi mãi thế. Cứu với. - Tôi vừa gào vừa cố thoát khỏi bà ta.
Với tình trạng mất đi 70% sức phản kháng của tôi bây giờ thì ngoài việc kêu cứu ra tôi không biết làm gì hơn. Sau đó, từ xa tôi thấy Minh chạy đến giằng co, kéo bà ta ra khỏi người tôi. Tôi mất đà, ngã nhào ra đằng sau. Trong đầu chỉ kịp nghĩ "thôi tiêu rồi".
Bất ngờ, có ai đó đã kịp chụp lấy tôi để tôi không ngã xuống nền đất lạnh lẽo.
- Chúng tôi là công an điều tra quận Hoàn Kiếm, yêu cầu bà không gây rối nơi công cộng, nếu không chúng tôi sẽ mời bà lên phường làm việc. - Một trong hai anh cảnh sát lên tiếng.
Hóa ra người đỡ tôi là công an. "Ủa mà sao lại có công an ở đây." - Tôi ngơ ngác nghĩ nghĩ.
Dứt lời, tôi thấy một người phụ nữ chạy lại:
- Con làm thủ tục xong rồi, đi thôi mẹ. - À hóa ra là chị gái tên Vũ.
Hai người đó rời đi không quên ném lại cho tôi một ánh mắt căm hận.
- Mày có làm sao không. Khổ thế, sao lại ra đây, gãy chân mà cũng không an phận. - Minh quát tôi ù cả tai
Dư chấn từ vụ tai nạn cộng thêm cú tát trời giáng khiến đầu tôi hơi choáng váng. Họ đỡ tôi ngồi xuống ghế đá gần đó.
- Chào em, anh là Dương, công an điều tra khu vực quận Hoàn Kiếm. Còn kia là Hùng, công an giao thông phụ trách vụ tai nạn của em hôm vừa rồi. - Anh công an tên là Hùng giới thiệu.
- À, dạ. Các anh tìm em có việc gì thế ạ?
- Sau khi được người dân cũng như bạn em báo cáo sự việc, bọn anh cũng tiến hành kiểm tra camera nhà dân và camera an ninh, bọn anh xác định đây là vụ cố ý gây thương tích. Mặc dù, người gây thương tích đã mất, nhưng bọn anh cũng cần thêm một số thông tin, em có thể kể lại chi tiết mối quan hệ của em với hai người vừa rồi và người gây tai nạn cho em không?
- Dạ vâng.
Tôi kể lại chi tiết câu chuyện giữa tôi và anh ta, những lần anh ta dọa nạt, động tay chân với tôi, rồi gia đình anh ta cư xử với tôi như thế nào. Đương nhiên là tôi không kể vấn đề bị nhà anh ta yểm bùa.
Sau khi lấy lời khai xong họ có xin số điện thoại của tôi để liên lạc khi cần. Dặn tôi nghỉ ngơi và nếu gia đình họ còn làm phiền thì liên lạc với họ.
- Dạ cảm ơn anh, nhờ có anh hôm nọ đưa bạn em vào viện, hôm nay lại đỡ nó chứ không thì không biết chuyện gì xảy ra. - Minh vui vẻ nói.
- Hả - Tôi chưa hiểu chuyện gì hỏi.
- À, anh Hùng hôm nọ là người đưa mày vào viện. Lúc mày bị tai nạn thì đúng ca anh ấy trực nên gọi xe đưa mày vào thì mới lôi được mày từ quỷ môn quan về đó. Khi nào khỏi nhớ hậu tạ anh ý."
- Ôi, em không biết. Em cảm ơn anh trước, khi nào em khoẻ em mời anh ăn bữa cơm cảm ơn ạ. Anh không được từ chối đâu.
- Khách sáo quá, nhiệm vụ của bọn anh mà. Thôi em vào nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì cứ gọi cho bọn anh. - Anh Hùng đáp.
Chúng tôi tiễn hai anh công an về rồi cũng đi vào. Vào đến phòng tôi chợt nhớ ra:
- Này, mày có thấy cái vòng trầm của tao đâu không? Nãy giờ tao tìm mãi không thấy?
- Ủa, chứ không phải mày đeo nó trên tay suốt à? Không thấy à? Hay rơi lúc đưa đi cấp cứu, để tao đi hỏi y tá xem có ai nhặt được không?
Minh đi hỏi một vòng, không ai thấy chiếc vòng của tôi. Vô lý, chiếc vòng đó không thể tự rơi khỏi tay tôi được. Một tuần sau thì tôi được ra viện. Do tôi bị thương ở chân, còn tay thì vẫn làm việc được nên tôi xin phép công ty cho làm việc ở nhà.
Sức khoẻ của tôi dần bình phục, cuộc sống của tôi cũng bắt đầu khởi sắc hơn. Công việc thuận lợi, tinh thần cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Rất lâu sau đó, khi đang dừng đèn đỏ, tôi thấy bóng dáng của một người phụ nữ quen thuộc đang đi lang thang trên đường, miệng lẩm bẩm gì đó, là mẹ của người yêu cũ. Tuy nhiên thứ khiến tôi chú ý là ánh sáng lóe lên từ viên đá xanh trên cổ tay bà ta, đó là chiếc vòng trầm hương của tôi. Tại sao lại trên cổ tay của bà ta? Bà ta nhìn tôi cười ngây ngốc, tiếng còi xe khiến tôi giật mình, đèn xanh, tôi phải đi rồi.