55417108193_eb31b8496f_o.png
Càng nghĩ nhiều

Càng khó yêu
Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 86: Chớp lấy thời cơ, Ma Ha Bôn tiến quân đánh thành Thăng Bình) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!
Đăng truyện sai nội quy r bạn ơi, trang đầu bạn phải đăng thông tin truyện (tên, thể loại, ảnh bìa, link góp ý, giới thiệu truyện) những trang sau mới để đăng chương ạ, còn đăng chương thì bạn viết chương vs tên chương ở ngoài, rồi bấm vô hình cuốn sách, sẽ xuất hiện 2 chữ book, bạn đặt nội dung chương vô đó nhe, ví dụ:

Chương 1: Trở về

Ví dụ
Gin707
Gin707
Dạ, em cảm ơn ạ
Vô đạo
Vô đạo
Hjhj có khi mình lại là đứa trẻ đó không chừng. Mà vui vậy thôi, dù gì thì ai lại chẳng thích được quan tâm chứ, mình đôi khi còn "phát điên" khi được quan tâm cơ :3 ờm, có lẽ là phát điên đúng nghĩa mặt chữ đó, nhưng mà đôi khi mấy lời quan tâm cũng khiến mình khó chịu: D. Nếu được quan tâm mình tất nhiên là rất vui rùi, ngay cả khi chúng ta chẳng quen biết gì mình cũng thấy vui nữa. Ấy vậy mà một lời quan tâm rập khuôn hay chỉ gắn cái mác "quan tâm" lại khiến mình thấy khó chịu :3
Vô đạo
Vô đạo
Mấy người xung quanh thường bảo mình tích cực, mình hoạt bát, ờm cũng đúng thật, mình nói nhiều mà: 3. Nhưng đâu ai biết lí do đâu, không phải tự nhiên mà một người lại nói nhiều đúng không :3 nếu có thì mình nghĩ họ vô viện hết rùi hejhej. Mình từng bị cô lập, bị xa lánh tận hơn 1 năm. Với lí do hơi ba chấm, do mình không nói chuyện với 1 nhỏ trong lớp và nhỏ đó đi kêu gọi người ta cô lập mình. Sau lần đó thì mình sợ luôn: D, mình cứ có cảm giác nếu không tìm chủ đề để nói, người khác sẽ chán mình, rời xa mình, rồi lại cô lập mình. Thành ra có những lúc mình ngồi lảm nhảm với người khác cả tiếng đồng hồ về một chủ đề vô nghĩa, à đôi khi còn chẳng về chủ đề cụ thể nào cả, họ không nghe thì mình vẫn nói, họ thấy mình phiền, nhưng ít nhất mình biết là họ có để tâm đến mình, nghe cứ như thiếu tình thương hay kiểu tư duy lệch lạc nhỉ? Mình cũng không biết nữa :3
Vô đạo
Vô đạo
Mà thôi kệ đi vậy, muộn rồi mình đi ngủ đây, nếu bạn đọc được mấy dòng này thì mình chúc bạn ngủ ngon nhé :3 à mà nếu bạn đọc xong rồi tự hỏi "Thẳng này bị dở hơi à.", thì đúng là mình dở hơi thật :3 muốn tâm sự thì đi viết nhật kí cho rồi chứ đăng lên này rồi cầu mong có người sẽ hiểu và tâm sự với mình thì viển vong biết bao :3 tóm lại là, ngủ ngon nhé.
Quay đi quay lại hết ngày rồi nhỉ..

Hết tuần rồi nhỉ..

Thời gian nhanh thật..

Ở gian đoạn độ tuổi này.. Mình thấy 1 ngày mà chưa làm được gì.. Là thấy thời gian trôi qua phí vô cùng.. Thấy ngứa ngáy sao ta..
また、放っておいて.

Mata, hanatte oite.


* * *

Mùa mưa cứ lặng lẽ đi qua hiên cũ.

Có những điều để gió mang đi cũng được.

Trái tim cần yên như mặt hồ sớm mai.

Chuyện hôm qua, đó chỉ còn là ký ức.

Hoa vẫn nở đi qua những ngày giông bão.

Bình minh sẽ rồi chạm tới khung cửa nhỏ.

Ai cũng có mọi lần phải lạc hướng.

Đừng quên rằng thứ quý nhất là niềm tin.

Mặt trời vẫn sẽ lên sau màn mây xám.

Cuối con đường tốt lành đang đợi bước chân.

Nụ cười ấy đẹp như ngày đầu gặp gỡ.

Chỉ cần tin hơn vào chính mình một chút.
Nhật ký trong hiệu sách cũ

✍️ chương 1: Góc bàn gần cửa sổ

Mùa thu năm thứ ba Vi An ở thành phố này, trời lại bắt đầu đổ những cơn mưa lất phất kéo dài cả ngày. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi trên lá phượng vàng rụng đầy lối đi, ẩm ướt len lỏi vào từng kẽ lá, từng khe cửa, làm cho cả không khí xung quanh đều ngấm một chút hoài niệm khó tả.

Cậu ôm chặt chiếc ba lô vải cũ vào ngực, chạy vội vã dưới cơn mưa lớn dần, lướt qua những hàng cây cổ thụ ở cuối hẻm nhỏ, rồi đâm thẳng vào cánh cửa gỗ tối màu của hiệu sách cũ đã quen thuộc gần nửa năm nay.

Tiếng chuông đồng nhỏ gắn trên cánh cửa kêu leng keng nhẹ báo hiệu có khách đến. Cậu đứng ở hiên cửa vắt ướt bờ váy áo, thở hổn hển, nước mưa chảy dài từ tóc mái ướt đẫm xuống ướt cả cổ áo sơ mi nhạt. Trước khi kịp nói gì, một giọng nói trầm ấm quen thuộc đã vang lên từ trong bóng tối của hiệu sách, đủ làm cho trái tim cậu lại đập loạn nhịp như mọi khi gặp người này:

– Vào đi. Ở ngoài lạnh.

Cậu ngẩng đầu lên, gặp gương mặt Lâm Túc đứng sau quầy thủ thư. Ánh đèn vàng nhạt treo trên trần nhà chiếu vào nửa bên mặt anh, làm nổi bật những đường nét thanh tú vốn đã đẹp đến gần như không thực. Chủ nhân của hiệu sách Thư Viện Cổ vẫn mặc chiếc sơ mi trắng quen thuộc, cài cúc gọn gàng đến cổ, tay áo lăn lên đến khuỷu tay để lộ cẳng tay trắng mảnh với những đường gân xanh nhẹ nhàng, tay đang cầm một cuốn sách bìa da nâu cũ kỹ – trông đẹp nhnhư một bức tranh cổ được vẽ lại trong hiện đại.
55412163577_50ef792af5_o.png

Mới lụm được câu này:

"Mỗi người có một múi giờ hạnh phúc khác nhau. Đừng nhìn đồng hồ của người khác mà sốt ruột cho cuộc đời mình."
Dự là sóng gió.. Bắt đầu đến với ông Dũng "Xê Ích"..

Phần 2 dự là Drama sóng gió nhất đời trai :))

Mọi người đón chờ nhé ^^
Cảm ơn Nguyễn Vũ Đình Kiên đã like ủng hộ, chúc bạn luôn bình an và may mắn
Nhất niệm thành đạo!

Đạo lặng vô ngôn khắp đất trời,


Âm thầm nuôi dưỡng vạn muôn nơi.

Không tranh mà thắng lòng nhân thế,

Chẳng giữ vẫn còn khắp biển khơi.

Thuận lẽ tự nhiên tâm sáng tỏ,

Buông điều vọng niệm ý thảnh thơi.

Ai hiểu Đạo sâu lòng thanh tịnh,


An nhiên một bước giữa dòng đời.

* * *

Đạo hữu có cùng ta tu tiên!

55410289276_27eceba282_o.png
Có người hỏi ta, thế nào là đạo?

Đạo là cội nguồn của vạn vật. Đạo là nguyên lý vô hình sinh thành và nuôi dưỡng muôn loài, là quy luật vận hành của trời đất mà không phụ thuộc vào ý muốn của bất kỳ ai. Mọi sự sống đều khởi nguồn từ Đạo và phát triển theo Đạo.

Đạo là con đường thuận theo tự nhiên. Sống theo Đạo không phải là buông xuôi, mà là biết hành động đúng thời, đúng mực, không cưỡng cầu hay tranh đoạt. Khi thuận theo quy luật tự nhiên, con người sẽ tìm thấy sự bình an và cân bằng.

Đạo hiện diện trong mọi mặt của cuộc sống. Đạo không ở nơi xa xôi hay huyền bí mà thể hiện trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động thiện lành của con người. Biết sống chân thật, khiêm nhường và yêu thương cũng là đang thực hành Đạo.

Đạo dẫn con người đến trí tuệ và an nhiên. Người hiểu Đạo không chỉ biết sống hài hòa với bản thân mà còn biết tôn trọng thiên nhiên và mọi người xung quanh. Chính sự hòa hợp ấy tạo nên một cuộc sống ý nghĩa, tự do và bền vững.

55410269581_a767bf37a4_o.png
Back