.. Khi ôm hắn, tay Tú chạm vào một tờ giấy gấp nếp gọn gàng nằm trong túi áo ngực của Kiệt. Nước mắt giàn giụa, cô run rẩy mở tờ giấy ra. Những dòng chữ được viết nắn nót hiện lên:
"Gửi Tú, người con gái anh dùng cả sinh mệnh để yêu..
Ngày em đến bên anh, anh đã biết thân phận thật của em. Cảnh sát và kẻ buôn ma túy - một định mệnh quá đỗi nực cười, phải không? Nhưng em biết không, anh không thể dừng lại được nữa. Anh đã từng nói với người cảnh sát từng bắn trúng vai anh rằng: 'Anh còn một việc quan trọng phải làm'. Việc quan trọng ấy.. Không phải là mở rộng địa bàn, cũng chẳng phải trả thù. Việc quan trọng nhất đời anh, là xây cho xong căn biệt thự màu trắng này, và mua chiếc nhẫn cưới mà em từng chỉ tay qua ô cửa kính ở Paris.
Anh chỉ là một kẻ tội đồ, cố gắng dùng những đồng tiền dơ bẩn để đắp xây một giấc mơ sạch sẽ cho người anh yêu. Xin lỗi em.."
Nhưng tôi biết, đây chẳng phải là lời thú tội để mong được khoan hồng. Tôi đang nhận lấy án phạt của chính mình: Nhìn người mình thương hạnh phúc bên một người xứng đáng hơn. Chúng tôi vẫn tồn tại trong thế giới của nhau, chỉ là dưới một hình thái khác, sự quan tâm thầm lặng từ một kẻ đã từng lỡ hẹn với chính tuổi trẻ của mình. Tiếc rằng, chúng tôi gặp nhau vào những năm tháng mà tôi còn quá vụng về, quá trẻ con để giữ lấy một viên ngọc quý..
Bên ngoài là nụ cười rạng rỡ hòa vào thanh âm náo nhiệt của cuộc đời;
Bên trong là thế giới trầm mặc của những suy tư.
Tui giấu một tâm hồn say mê viết lách qua biết bao mùa lá đổ, gom góp từng mảnh vụn cảm xúc qua năm tháng. Nay, sau những hành trình dài ngoài kia, tui trở về dọn một góc ngăn nắp nơi đây mạn phép gửi lại chút duyên thơ, hạ bút lưu lại những điều bình dị nhất.
Tôi buông lời ngêu ngao hát bài dân ca quen thuộc, giai điệu trong trẻo cất lên giữa màn đêm:
"Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa.. Anh còn hờ hững nên chưa có vợ.."
Ngay khi câu hát vừa buông, Hoàng Anh mỉm cười khẽ búng tay. Phép màu rực rỡ hiện ra. Những tán cây cổ thụ hai bên đường khẽ rung rinh lá cành, uốn lượn nhịp nhàng theo từng câu hát. Hàng vạn chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như một dải ngân hà sà xuống mặt đất. Từ trong những lùm cây, từng đàn bướm phát sáng ảo diệu bay lượn vòng quanh chúng tôi. Tiếng dế mèn, tiếng ếch nhái râm ran tạo thành một bản hòa ca rừng đêm tuyệt diệu. Những chiếc lá vàng lìa cành không rơi xuống đất mà xoay vòng vòng, nhảy múa quanh gót chân tôi. Tôi cười nắc nẻ, xoay vòng trong vòng vây của bướm hoa và ánh sáng, ánh mắt ngập tràn một thứ hạnh phúc trong vắt, lung linh cứ như một giấc mộng giữa đời thực vậy..
Móa cái giọng đó mấy năm rui vẫn chưa quên được

Reactions: Vua Biển